Đào hoa truyền kỳ - Hồi 09

Đào hoa truyền kỳ - Hồi 09

Người ngọc ở đâu

Ngày đăng
Tổng cộng 14 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 75740 lượt xem

loading...

Sở Lưu Hương bưng vi cá về, Trương Khiết Khiết đã biến mất.
Người nàng tuy đã đi, nhưng bóng dáng của nàng, tình cảm của nàng, hương thơm của nàng, lại phảng phất vẫn còn lưu lại như cũ trên gối, lưu lại như cũ trong quần áo, lưu lại như cũ trong từng ngóc ngách của căn phòng.
Trong tâm, trong mắt, trong óc Sở Lưu Hương, vẫn còn có cảm giác nàng còn ở đây như cũ.
Nàng rất mau chóng trở về. Nhất định rất mau.
Sở Lưu Hương nằm sấp người, thả lỏng tứ chi, hưởng thụ dư hương trên gối.
Trong tâm chàng ngập tràn sự thỏa mãn dịu dàng.
Bởi vì chàng có thể hít thở như cũ, có cảm giác về nàng như cũ.
Bởi vì chàng biết nàng nhất định trở về.
Cho nên sự chờ đợi tịch mịch đó đã biến thành sự hưởng thụ điềm mật.
Trên gối có một cọng tóc.
Là tóc của nàng, vừa dài, vừa mềm mại, vừa đen nhánh, giống như tơ tình của nàng.
Chàng quấn quấn cọng tóc trên ngón tay, như dùng tơ tình của nàng xây tổ ấm trong tâm.
Nhưng nàng chưa quay về.
Gối đã lạnh, áo càng lạnh hơn, nàng vẫn chưa quay về.
Đêm dài đã tận, ánh bình minh đã nhuộm song cửa, nàng vẫn chưa quay về.
Chàng đã ngủ, lại tỉnh, chàng lăn qua lăn lại. Nàng vẫn chưa quay về.
Trời đã sáng rõ, nhưng trong phòng lại bỗng biến thành lạnh lẽo và tịch mịch khôn tả.
Nàng đã một mình đi đâu? Sao còn chưa trở về?
“Tại sao? Tại sao?...”
Sở Lưu Hương vô phương giải thích, cũng vô phương tưởng tượng.
“Có lẽ nào nàng từ nay biến mất trên thế gian? Có lẽ nào ta đã vĩnh viễn không gặp nàng nữa?”
Chàng không thể tin, không dám tin, cũng không chịu tin.
“Ta nhất định có thể đợi nàng trở về, nhất định có thể...”
Nhưng chàng không đợi được.
Thời gian trôi qua quả thật quá chậm, chậm đến nỗi làm cho người ta cuồng điên, mỗi một cơn gió lùa qua song cửa, chàng đều tưởng nàng quay về.
Nhưng đợi đến lúc trời chạng vạng tối, chàng vẫn không thấy bóng dáng nàng.
“Có lẽ nào thật sự đi không từ giã?”
“Có lẽ nào những điềm ngôn mật ngữ, thề non hẹn biển của nàng, chỉ bất quá là muốn ta lưu hạ một đoạn thống khổ vĩnh viễn khó quên?”
“Nàng vì sao lại phải làm như vậy? Vì sao phải lừa gạt ta?”
Sở Lưu Hương vốn không phải là người đa sầu đa cảm, vô luận chuyện gì đều rất cởi mở.
Vô luận tương tụ cũng được, chia ly cũng được, chàng luôn luôn rất cởi mở.
Bởi vì nhân sinh vốn ngắn, tương tụ có thể được bao lâu? Biệt ly có thể được bao lâu?
Đến đã hối hả, đi cũng vội vàng, hà tất phải xem trọng chuyện gì.
Nhưng hiện tại, chàng đã xem trọng.
Có tình người giống như lưu tinh xẹt, chỉ một phút giây tương ngộ, cũng có thể phát xuất hoa lửa làm cho người ta lóa mắt.
Hoa lửa tuy có lúc phải tắt, nhưng một loạt hình bóng lại vĩnh viễn khó quên, có lúc thậm chí có thể làm cho mình cả đời thống khổ, có lúc thậm chí hủy hoại cả mình.
Sở Lưu Hương tuy cởi mở, nhưng lại tịnh không phải là người vô tình.
Có lẽ bởi vì chàng quá đa tình, quá nồng nàn, một khi phát ra không thể thu về.
Cho nên lúc bình thường mới luôn có bộ dạng vô tình, nhưng trên thế gian có ai mới thật sự vô tình?
Sở Lưu Hương chầm chậm đứng dậy, chầm chậm đi ra cửa.
Đẩy cửa, hoàng hôn ngập trời.
Hoàng hôn ngập trời đột nhiên xâm chiếm tâm chàng, chàng kích động đến nỗi toàn thân run rẩy.
“Không cần biết nàng ở đâu, ta nhất định phải tìm ra nàng”.
Chàng phát thệ nhất định tìm ra nàng, hỏi cho rõ ràng.
Nhưng đi đâu để kiếm nàng?
Nàng ở chân trời? Hay góc biển? Hay giữa mây núi hư vô phiêu diêu?
Không ai biết nàng từ đâu đến sao? Cũng không ai biết nàng đã đi đâu sao?
Có lẽ nàng căn bản không phải là người trần thế.
Sở Lưu Hương xem ra khốn khổ vô cùng.
Những chỗ nàng đã từng xuất hiện, chàng đều đến tìm.
Có lúc nàng xuất hiện trên triền đồi, có lúc nàng xuất hiện giữa rừng thẳm... nói Sở Lưu Hương làm sao mà tìm?
Chàng đã gầy nhom, cũng đã mệt mỏi, trên mặt đã mất hẳn thần thái ngày xưa đã làm cho cừu địch sợ hãi, đã mất hẳn thần thái ngày xưa đã làm cho tâm tình thiếu nữ mê say.
Nhưng chàng không thèm để ý.
Bởi vì nỗi thống khổ chân chính của chàng, là trong tâm.
Chàng chưa từng biết trên thế gian có nỗi thống khổ thâm sâu như vậy.
“Trên thế gian có lẽ nào không có tới một người biết nơi hạ lạc của nàng?”
Chàng bỗng nghĩ đến Kim tứ gia.
Chàng lập tức đi tìm - một hoàng hôn, chàng lại đi đến bức tường cao đó.
Cũng ánh trăng lợt lạt như xưa, nhưng tâm chàng lại đã hoàn toàn bất đồng.
Nhớ lại đêm hôm đó lúc nàng dắt tay chàng đi đến đây, tâm chàng phảng phất đột nhiên biết thành không không đãng đãng, cả người phảng phất biến thành không không đãng đãng.
Chàng không leo lên đầu tường, chỉ đi dọc theo bờ tường, đi chậm chạp.
Đi vòng qua một góc tường, đã có thể nhìn thấy cửa lớn của Kim gia.
Một nhóm tăng nhân áo xám đang hạ mi khép mắt từ từ bước vào cửa lớn.
Cũng có tám chú tiểu cầm trong tay pháp khí làm tang sự, cúi đầu đi sau bọn họ.
Đứng tại cửa nghênh đón, là một lão nhân sắc mặt bi thương, râu tóc xác xơ.
Lão nhân đó không ngờ chính là Kim tứ gia.
Chỉ mới có mấy ngày, lão sao lại biến thành già nua như vậy? Lão ngày xưa khí khái bức người, đến hôm nay sao lại như vậy? Có phải đã phát sinh biến cố đáng sợ gì đó?
Sở Lưu Hương đứng xa xa, nhìn từ xa xa, trong tâm chợt hiểu thấu.
Người chết nhất định là Kim cô nương, nhất định là đứa con gái mỹ lệ như thiên tiên, nhưng lại sống dưới địa ngục. Nàng chung quy đã được giải thoát.
.... Chỉ có chết mới là sự giải thoát của nàng.
Có lẽ nàng chết đi còn khoái lạc hơn so với lúc còn sống.
Nhưng còn phụ thân nàng?
Vị lãnh tụ võ lâm Giang Nam đó, người anh hùng cái thế đó, trong tay tuy có thể cải biến quyền thế, tài phú, và vận mệnh của rất nhiều người, nhưng lại vô phương cải biến vận mệnh của con gái mình.
Lão cho dù có dùng hết tất cả quyền thế và tài phú, cũng vẫn vô phương làm sống lại đứa con gái duy nhất của mình.
Đó không những là bi kịch hôm nay của lãocũng là bị kịch của tất cả nhân loại.
Tâm Sở Lưu Hương chùn xuống, chìm rất sâu.
Chàng vốn đến tìm Kim tứ gia.
Nhưng chàng hiện tại nhìn thấy Kim tứ gia, lại chỉ lủi thủi quay mình, lủi thủi bỏ đi.
Chàng đi không dừng bước.
Chàng chợt phát hiện trước mặt có một dòng suối trong vắt cắt ngang lối.
Trăng trên trời, trăng trong nước.
Sở Lưu Hương ngây người đứng đó, cúi đầu si si dại dại nhìn minh nguyệt trong nước.
Chàng bỗng có cảm giác chuyện trên thế gian giống hệt như trăng trong nước.
Trăng rành rành trong nước, mình rành rành có thể nhìn thấy trăng, nhưng đợi đến lúc muốn vớt trăng lên, không những chắc chắn vớt không được, hơn nữa có thể còn chìm trong nước.
Thậm chí có thể chết đuối.
Sở Lưu Hương không bắt trăng trong nước nữa, bởi vì chàng bắt nhầm một vốc cát.
Chàng đã học một bài học khốn khổ.
Chỉ bất quá hiện tại trong nước lại có trăng, vẫn có thể nhìn thấy trăng qua mặt nước.
Trương Khiết Khiết! Chàng đã tìm không thấy nàng.
Có lẽ nào nàng cũng giống hệt trăng trong nước, căn bản chưa từng thật sự tồn tại?

loading...
Hồi trước Hồi sau