sendo

Đoản kiếm thù - Hồi 00

Đoản kiếm thù - Hồi 00

Phi lộ

Ngày đăng: 21-02-2012
Tổng cộng 127 hồi
Đánh giá 9/10 với 717331 lượt xem

ton

Tạ Kim Ấn từ từ rút thanh trường kiếm ra. Máu tươi ở đầu mũi kiếm nhỏ giọt tong tong. Hắn đặt ngay ngắn thi thể thiếu phụ lại rồi lạnh lùng nói như để mình nghe :
- Đến việc giết người cũng thấy chán nản mất rồi. Đối với thiếu phụ phong tư tuyệt thế này, kể ra mình không nên hạ thủ.
Hắn vung thanh trường kiếm rít lên veo véo. Sợi dây thao sắc vàng ở đốc kiếm vừa đưa ra khỏi khoang thuyền liền bị ngọn gió đêm hiu hắt thổi làm cho lay động lất phất.
Ngọn đèn nhỏ như hạt đậu chiếu ra tia sáng yếu ớt nhưng càng nhìn thấy lờ mờ khuôn mặt của Tạ Kim Ấn hãy còn trẻ măng, mới vào cỡ bốn chục tuổi. Sắc mặt lợt lạt của hắn không giấu nổi khóe mắt tinh lanh lấp loáng còn để lại.
Tạ Kim Ấn cất bước đi vòng quanh trong khoang thuyền. Chân hắn bước tới đâu, máu tươi loang lổ tới đó.
Ánh đèn vàng khè thấp thoáng soi vào mười mấy xác chết, mỗi cái nằm một kiểu khác nhau, tạo nên một bức đồ hình đầy vẻ thê lương rùng rợn...
Tạ Kim Ấn hé miệng lẩm bẩm :
- Thế là cả gia đình nhà họ Tư Mã mười tám người đều bỏ mạng nơi đây. Chà chà! Giải quyết xong bọn này thật phí nhiều hơi sức và bận rộn chân tay.
Hắn vừa lẩm bẩm vừa cất bước. Chớp mắt hắn đi từ trong góc khoang thuyền mé Đông ra tới gần khuôn cửa mé Tây.
Bất thình lình, sau lưng hắn, một luồng kình phong xô tới. Tạ Kim Ấn xoay mình lại nhanh như chớp, cầm ngang thanh kiếm để trước ngực.
Dưới làn ánh sáng lờ mờ, một lão già y phục diêm dúa từ trong đống xác chết gắng gượng đứng lên. Máu tươi đỏ lòm từ lỗ thủng lớn bằng đầu ngón tay ở bụng dưới không ngớt ứa ra.
Tạ Kim Ấn mới xoay mình, nhưng chưa trở gót, tay trái đã vung chưởng phóng ra. “Sột” một tiếng! Tay mặt Tạ Kim Ấn vừa rung lên, ánh hào quang xoay quanh người hắn vọt ra.
Lão già y phục diêm dúa phóng chưởng chưa tới nơi thì mũi kiếm của đối phương đã đâm thủng ngực lão. Lão già rú lên một tiếng, miệng nói nhát gừng :
- Ngươi... ngươi... Té ra ngươi là một tay kiếm thủ chuyên nghiệp.
Lão chưa dứt lời đã ngã người về phía sau. Ngực vọt máu tươi đầy cả mặt mũi.
Tạ Kim Ấn đứng cách xa chừng năm, sáu thước. Mặt hắn còn đằng đằng sát khí trông mà phát khiếp.
Phút chốc, Tạ Kim Ấn cúi xuống để tay vào mũi lão già ăn mặc diêm dúa.
Hắn lắng tai nghe thì đúng là lão đã tắt thở. Sát khí trên mặt dần dần phai lạt, Tạ Kim Ấn tra kiếm vào vỏ tự nói một mình :
- Thế này thì đúng là tà môn! Gần đây ta giết người không thể hành động một cách sạch sẽ, chóng vánh. Vừa rồi nếu mình không phóng kiếm nhanh tay thì e rằng kẻ bị chết không phải Tư Mã Đạo Nguyên mà lại là ta.
Tạ Kim Ấn giết người rồi, vẻ mặt hắn biến thành ủ rũ, tựa hồ đã làm một việc rất vô vị. Hơn thế, hắn tưởng chừng trong mình không còn chút nghị lực nào.
Tạ Kim Ấn liếc mắt nhìn lão già ăn mặc diêm dúa một lần chót rồi thu mục quang về, buông tiếng thở dài, bụng bảo dạ :
- “Nhà Tư Mã nổi tiếng giang hồ gần ba chục năm. Thanh danh nhà họ chẳng phải tự nhiên mà được. Nay lão đã trúng phải nhát kiếm nhu nhuyễn của Tạ Kim Ấn này mà chưa chết ngay thật đáng kể là một kỳ tích. Lão còn có thể lồm cồm bò dậy vung chưởng đánh lén ta. Ha ha! Thảo nào lão... chủ kia chuyến này đã trả công ta bằng một giá cao.”
Trong khoang thuyền, trừ tiếng lẩm bẩm của Tạ Kim Ấn, một bầu không khí chết chóc, tịch mịch ngự trị hoàn toàn. Ngoài ra chỉ còn làn sáng bạc của vừng trăng tỏ từ trên trời len lỏi xuyên qua cửa sổ vào khoang thuyền dường như để soi xét một cảnh tượng thê lương ảm đạm.
Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, ngoài khoang thuyền bỗng có tiếng mái chèo bì bõm quấy nước vang lên.
Tiếng mái chèo khuấy nước tuy nhỏ nhẹ mà Tạ Kim Ấn cũng nghe rất rõ.
Hắn chấn động tâm thần tự hỏi :
- “Bây giờ đã nửa đêm mà ở trong hồ hoang vắng này sao còn người bơi thuyền?”
Hắn lạng mình đi một cái, người đã ra khỏi khoang thuyền. Hắn đứng ở đầu thuyền đảo mắt nhìn tứ phía thì thấy một con thuyền nhỏ từ mé hữu trên thượng lưu đang từ từ chèo tới.
Thuyền chưa tới nơi đã nghe tiếng đàn tình tang thuận chiều gió vọng lại và tiếng thiếu nữ ca hát xen vào :
“Cung đàn réo rắt, Tần Nga tỉnh mộng trên mặt hồ nước trong veo.
Nước hồ xanh biếc, quanh năm liễu rủ bóng chiều.
Hạt sương gieo nặng, côn trùng rên rỉ cảnh tiêu điều.
Bóng mây lảng vảng, tiếng người trần tục đã vắng teo.
Cõi tục mênh mang, chim hồng tìm bạn ca khúc quan hoài.”
Giọng ca uyển chuyển từ chiếc thuyền nhỏ vang lên tan vào trong khoảng nước hồ lạnh lẽo.
Chỉ trong nháy mắt, con thuyền nhỏ đã tới sát thuyền lớn rồi dừng lại. Người lái thuyền cầm ngọn sào trúc đẩy vào chiếc du thuyền cho trẹo đầu qua một bên.
Tạ Kim Ấn đứng trên du thuyền quát hỏi :
- Đêm đã khuya, ai còn bơi thuyền đi đâu?
Người bẻ lái đứng ở đầu thuyền đáp :
- Vị gia đài này đã đưa Nhị Liên tới nơi.
Tạ Kim Ấn động tâm đưa mắt nhìn sang thì thấy rèm thuyền kia vén lên. Một thiếu nữ mặc xiêm vàng ôm cây đờn gỗ thủng thẳng bước ra.
Ánh trăng bạc soi tỏ bóng người. Nàng mặc áo màu cánh sen, quần màu hạt lựu. Da mặt trắng nõn điểm hai hàng lông mày lá liễu và cặp mắt đen láy. Mái tóc xõa xuống bên vai. Gương mặt giảo hoạt càng tăng thêm vẻ tinh anh.
Tạ Kim Ấn bất giác mê mẩn tâm thần :
- Cô này tuyệt đẹp mà trông cũng quen mặt.
Thiếu nữ xiêm vàng ngó người bên cạnh hỏi :
- Ai hỏi gì bên kia? Các người hãy đưa ta lên coi.
Mấy người vâng dạ toan nâng đỡ thiếu nữ qua du thuyền.
Tạ Kim Ấn quay lại vẫy tay cho hạ buồm xuống rồi lớn tiếng hô :
- Mời cô nương qua đây.
Thiếu nữ xiêm vàng đi lại bên khoang thuyền rồi bước sang.
Tạ Kim Ấn đưa mắt ngắm nghía nàng từ đâu xuống đến gót chân một hồi.
Hắn là người giầu kinh nghiệm về nhân sự, đoán thiếu nữ này lối hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Thiếu nữ bị Tạ Kim Ấn ngó chầm chập liền cúi đầu xuống ra chiều bẽn lẽn.
Nàng uốn éo tấm lưng thon, nở một nụ cười, để lộ hai hàm răng đều đặn trắng như ngọc rồi lên tiếng :
- Tiện thiếp chưa kịp cảm ơn đại gia.
Tạ Kim Ấn ồ một tiếng hỏi :
- Phải chăng cô nương là một ca công?
Thiếu nữ xiêm vàng gật đầu đáp :
- Tiện thiếp tên gọi Nhị Liên xin cảm ơn đại gia có lòng chiếu cố.
Tạ Kim Ấn nhìn kỹ lại nét mặt thiếu nữ lúc nữa. Trong lòng hắn bỗng nảy ra một mối cảm giác kỳ dị, tựa hồ đã nổi sát khí, nhưng không thốt nên lời.
Nên biết những con nhà võ khi nhìn thấy những nhân vật xa lạ liền nảy ra cảnh giác rất mau lẹ. Tạ Kim Ấn nhìn rõ mặt thiếu nữ này liền cảm thấy trong lòng rung động, bụng bảo dạ :
- “Thường thường ta đã khiến cho người nổi sát khí. Có điều Nhị Liên chỉ là một kẻ nữ lưu mà sao dường như thị cũng có làn sát khí uy hiếp người, tựa hồ trong đám cỏ rậm xanh tốt đột nhiên một con rắn độc nhảy xổ ra cắn mới thật khó hiểu...”
Tuy chưa xảy chuyện gì mà Tạ Kim Ấn đã chuẩn bị sẵn sàng. Bỗng hắn cất tiếng hỏi :
- Ai đã phái cô nương tới đây?
Nhị Liên đáp :
- Tư Mã... Quan nhân lúc trước có dặn nhà đò đón tiện thiếp qua du thuyền để hát một khúc...
Tạ Kim Ấn tự hỏi :
- “Thị này làm nghề ca kỹ để sinh sống ư? Nhưng coi dáng điệu thị tựa hồ không phải thế.”
Tạ Kim Ấn cảm thấy trong lòng hồi hộp. Dù thiếu nữ xiêm vàng mắt lộ sát khí, nhưng sát khí của thị không làm cho Tạ Kim Ấn băn khoăn, mà trái lại làm cho hắn hứng thú. Hắn trỏ tay vào khoang thuyền nói :
- Tư Mã quan nhân mà cô nói đó hiện ở trong khoang thuyền. Mời cô tiến vào đi.
Tạ Kim Ấn nói rồi cất bước đi trước, đẩy cửa khoang thuyền, đồng thời né mình sang một bên để nhường lối cho Nhị Liên.
Nhị Liên ôm cây đờn gỗ, gót sen thoăn thoắt bước vào.
Mùi máu tanh sặc sụa xông lên mũi khiến thị khó chịu. Thị cau mày dừng bước trước cửa khoang thuyền không bước vào nữa.
Nhị Liên đảo mắt nhìn quanh khoang thuyền thấy cách trang trí rất mực xa hoa, nhưng cảnh tượng bên trong cực kỳ thê thảm: bàn nghiêng ghế đổ, vết máu khắp nơi. Mười mấy xác chết nằm ngổn ngang. Hiển nhiên những người này đã tắt thở từ lâu.
Tạ Kim Ấn chú ý quan sát thái độ của Nhị Liên, không thấy thị kêu thét lên hay buông tiếng thở dài, cũng chẳng lộ vẻ kinh hãi chút nào, mới thật lạ kỳ!
Hắn trỏ vào lão già y phục sang trọng nằm lăn trong góc khoang thuyền nói :
- Đó là Tư Mã Đạo Nguyên. Nếu cô nương dùng tiếng hát để đưa lão về thế giới cực lạc thì thật là một chuyện phúc đức tầy đình.
Hắn vừa nói vừa cười, mắt vẫn nhìn chòng chọc vào Nhị Liên để dò xét thái độ cô gái đứng trước một cảnh tượng tử vong thảm tuyệt nhân hoàn, thì thấy vẫn lạnh lùng một cách kỳ dị, dường như không mảy may xúc động, hắn thấy cũng lấy làm hứng thú.
Nhị Liên lạnh lùng hỏi :
- Phải chăng những người trong khoang thuyền này đều đã do tay đại gia hạ sát.
Tạ Kim Ấn gật đầu lạnh lùng đáp :
- Đúng thế!
Nhị Liên nói :
- Nếu vậy thì cuộc ca xướng của tiện thiếp bữa nay không thành rồi.
Tạ Kim Ấn chậm rãi đáp :
- Tại hạ rất lấy làm bội phục từ gan dạ tới thái độ lạnh lùng của cô nương.
Nhị Liên vỗ vào cây đàn trong lòng hỏi :
- Vì lẽ gì mà đại gia lại hạ sát bọn họ?
Tạ Kim Ấn chỉ cười ruồi chứ không trả lời.
Nhị Liên lại hỏi :
- Lòng cừu hận hay mối liên quan đã là động cơ thúc đẩy đại gia đến chỗ giết người?
Tạ Kim Ấn lắc đầu đáp :
- Không phải cừu hận mà cũng chẳng có mối liên quan nào hết.
Nhị Liên hỏi :
- Thế thì tại sao đại gia...
Tạ Kim Ấn không nhẫn nại được ngắt lời :
- Tại hạ chỉ cần nói một câu là đủ: Người ta đã mướn tại hạ sát nhân.
Nhị Liên “ủa” một tiếng hỏi :
- Người ta mướn các hạ sát nhân? Thật là một từ ngữ mới mẻ. Không hiểu người thuê mướn đã đền công cho đại gia bao nhiêu?
Thị không hỏi đến người chủ sử là ai? Mà chỉ hỏi điều không quan hệ là người mướn trả bao nhiêu tiền?
Tạ Kim Ấn không khỏi sửng sốt đáp :
- Năm ngàn gói bạc.
Nhị Liên nói :
- Số tiền này kể ra lớn thật, nhưng sao đại gia lại không thay đổi phương pháp, tỷ như trộm cắp hay sang đoạt cũng có thể lấy được bấy nhiêu tiền mà khỏi phải giết người?
Tạ Kim Ấn chép miệng đáp :
- Ăn cắp hay sang đoạt là hành vi của kẻ tầm thường, tại hạ không thèm làm.
Nhị Liên nói :
- Đại gia không thèm lấy trộm hay ăn cướp mà lại đi đâm thuê chém mướn để có tiền thì nhất quyết đại gia cho việc sát nhân là điều vui thú.
Tạ Kim Ấn ngắt lời :
- Nói bậy! Tại hạ bất đắc dĩ mà phải làm như vậy. Cô nương buộc miệng nói càn. Thật là khả ố!
Nhị Liên biến sắc nói :
- Đó là tiện thiếp mau miệng. Có điều đại gia muốn giết tiện thiếp thì cứ tự nhiên, bất tất phải úy kỵ gì nữa.
Tạ Kim Ấn ngạc nhiên hỏi :
- Giết cô nương ư? Tại sao cô lại nói vậy?
Nhị Liên đáp :
- Án mạng trên chiếc du thuyền này đã lọt vào mắt tiện thiếp. Tưởng đại gia cần giết tiện thiếp đi để bịt miệng.
Tạ Kim Ấn cười khanh khách nói :
- Trước nay tại hạ chỉ ai mướn mới chịu giết người. Nếu không vì tiền bạc mà dùng đao kiếm là ngu xuẩn.
Nhị Liên hỏi :
- Chẳng lẽ đại gia không băn khoăn về việc tiện thiếp sẽ đem vụ này đồn đại ra ngoài?
Tạ Kim Ấn ngửa mặt lên trời cười rộ đáp :
- Dù người trong thiên hạ biết đến vụ này mà coi tại hạ là kẻ thù, dễ thường tại hạ phải sợ họ chăng?
Nhị Liên nói :
- Lời nói của đại gia thật là hùng hồn khiến tiện thiếp phải tán dương và khâm phục. Có điều đại gia nên để ý đến vấn đề Tư Mã quan nhân giao du rất rộng với bạn hữu giang hồ. Tuy đại gia coi thường chẳng úy kỵ gì, nhưng người thiên hạ kéo đến quần công tưởng cũng làm phiền cho đại gia...
Tạ Kim Ấn sầm nét mặt hỏi :
- Cô nương hiểu thế nào được về những công việc trong võ lâm?
Nhị Liên ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp :
- Tiện thiếp làm nghề ca kỹ đã lâu, thường tiếp xúc với nhân vật võ lâm nên cũng hiểu được vài phần...
Tạ Kim Ấn trầm ngâm không nói gì. Hắn nghĩ thầm trong bụng :
- “Nhị Liên là một thiếu nữ kỳ dị. Cho đến bây giờ ta cũng chưa hiểu rõ lai lịch. Chẳng sớm thì muộn ta phải do thám cho ra gốc gác thị mới được.”
Nhị Liên trở gót quay về thuyền nhỏ. Bỗng thị giậm chân quay lại hỏi :
- Tư Mã quan nhân chưa được nghe khúc hát của tiện thiếp. Chẳng hay đại gia có hứng thú về vụ này không?
Tạ Kim Ấn hỏi lại :
- Phải chăng cô nương có ý muốn cho tại hạ nghe một khúc?
Nhị Liên gật đầu đáp :
- Nếu đại gia vui lòng thì tiện thiếp xin tuân mệnh.
Dĩ nhiên Nhị Liên là người phụ trách nhiệm vụ này. Tuy không hiểu mục đích của thị thế nào, nhưng có một điểm chắc chắn là thị có ý chạm trán Tạ Kim Ấn. Còn thị bảo Tư Mã Đạo Nguyên yêu cầu cô tới ca hát thì đó chỉ là một lời bịa đặt để mượn cớ sang du thuyền.
Tạ Kim Ấn cũng hiểu như vậy, nhưng hắn coi vụ này quá tầm thường, chẳng buồn nghiên cứu cho biết ra nguyên nhân. Hắn liền hỏi lại :
- Ngay bây giờ hay sao?
Nhị Liên nhíu cặp lông mày đáp :
- Trên du thuyền sặc mùi máu tanh. Ngồi với bọn người chết thì còn thú gì?
Mời đại gia qua bên thuyền nhỏ của tiện thiếp hay hơn.
Tạ Kim Ấn lẩm bẩm :
- Ta đã biết ra ý thị muốn chạm trán Tạ Kim Ấn này mà sang du thuyền.
Phải chăng bây giờ thị còn toan hý lộng quỷ thần?
Tuy hắn nghĩ vậy nhưng vẫn coi thường mọi sự nên không hỏi nữa.
Hắn thấy Nhị Liên đang đặt chân vào khúc dây buộc để nhảy qua thuyền nhỏ thì trong lòng cũng hơi ngần ngại. Nhưng sau không nhịn được tính hiếu kỳ, liền chí đầu ngón chân xuống tung mình lên cao vọt sang thuyền nhỏ.
Tên lái đò thấy Tạ Kim Ấn nhảy vọt lên, không khỏi giật mình kinh hãi bật tiếng la hoảng :
- Úi chao!
Tiếng la chưa dứt thì Tạ Kim Ấn đã hạ mình yên ổn xuống thuyền nhỏ. Con thuyền nhỏ chỉ chìm xuống một chút, nhưng nếu không để ý thì không nhìn rõ thuyền hơi bị dao động. Người lái đò buộc miệng khen :
- Khinh công của đại gia thật là quỷ khốc thần sầu!
Tạ Kim Ấn cười khanh khách đi tới bên gã lái đò. Hắn chú ý nhìn thấy gã đầu đội nón trúc rộng vành kéo sụp xuống che kín qua nửa mặt.
Tạ Kim Ấn động tâm nghiêng mình hỏi :
- Các hạ đúng là người lái thuyền đó chứ?
Người lái thuyền hơi chấn động. Tay mặt gã giữ chặt lấy vành nón, ấp úng đáp :
- Tiểu nhân là lái đò ở Thúy Hồ... chở thuyền đã lâu năm... Sao đại gia lại hỏi câu này?
Tạ Kim Ấn hất vành nón đối phương lên muốn nhìn cho ra chân tướng gã.
Hắn tiến lại gần vừa đưa tay ra thì người lái đò lùi lại.
Không ngờ Tạ Kim Ấn vươn tay tới rất mau. Năm ngón tay hắn chĩa ra toan bóp nát vành nón.
Đột nhiên Nhị Liên ở phía sau lớn tiếng hỏi :
- Đại gia làm gì vậy?
Tạ Kim Ấn bị phân tâm, tay cầm vành nón nới ra một chút.
Người lái đò thừa cơ khẽ ngửa người về phía sau. Hai chân từ từ cong lại.
Như vậy người gã đã lùi xa ra được hai bước.
Nhị Liên đưa mắt lườm người lái đò hỏi :
- Ngươi đã gây chuyện gì với đại gia vậy?
Người lái đò ấp ứng đáp :
- Tiểu nhân... tội đáng muôn thác.
Tạ Kim Ấn cười thầm trong bụng :
- “Các ngươi đóng kịch khá lắm! Đáng tiếc là Tạ Kim Ấn này trời phó cho linh tính có đủ năng lực khám phá ra những kiểu cách của bọn ngươi. Những chuyện xảy ra đêm nay chắc còn nhiều giai đoạn vui thú.”
Hắn nghĩ vậy liền gạt đi :
- Không có điều chi quan hệ. Chúng ta đùa giỡn một chút mà thôi. Bây giờ hãy vào trong thuyền ngồi chơi đã.
Nhị Liên dẫn Tạ Kim Ấn vào khoang thuyền. Cô đặt cây đàn gỗ xuống mặt bàn. Nét mặt trắng mịn của cô dưới ánh đèn càng tăng thêm vẻ kiều diễm và đầy cảm tình lai láng.
Nhị Liên ngồi đối diện với Tạ Kim Ấn trong khoang thuyền lẳng lặng hồi lâu không nói gì. Tiếng mái chèo quấy nước vẫn nhịp nhàng. Đèn lửa trong khoang thuyền khi tỏ khi mờ khiến cho phong cảnh càng thêm vẻ hữu tình.
Hồi lâu Nhị Liên khẽ lên tiếng :
- Nước hồ trong vắt dưới vừng trăng tỏ nếu có tiếng tơ tiếng trúc nổi lên càng thêm phần thi vị. Tiện thiếp tự biết mình ca hát vụng về. Chẳng hiểu có đáng để người quân tử thưởng thức chăng?
Cô cầm cây đàn bằng gỗ dạo lên mấy tiếng tình tang rồi cất giọng buồn rầu hát :
“Đêm nay là cái đêm gì?
Trăng trong nước biếc say mê anh hào.
Đêm nay là cái đêm nào?
Chiếc thân bồ liễu trông vào lang quân.
Lòng riêng riêng những tần ngần.
Gió thu hiu hắt tâm thần xôn xao.
. . . . . . . . . . ”
Tiếng hát thê lương ảo não. Tiếng đàn đã dừng lại mà tiếng hát còn âm ỷ trong thuyền.
Tạ Kim Ấn nghe điệu hát không khỏi mê mẩn tâm thần. Thế mới biết nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản. Hắn không khỏi sinh lòng lân tuất, ngồi lẳng lặng mà nghe, không nỡ bỏ đi ngay. Hắn vỗ tay khen :
- Khúc nhạc của cô nương thật là tuyệt diệu! Tạ mỗ khâm phục vô cùng!
Nhị Liên cúi đầu đáp :
- Đại gia quá khen mà thôi!
Nhị Liên xích đến gần bên Tạ Kim Ấn. Mùi hương của người đàn bà theo gió quyện lại.
Tạ Kim Ấn ngửi thấy như tỉnh như say. Hắn không biết hiện mình đang ở dưới trần gian hay đã lạc vào cõi thiên thai.
Giữa lúc ấy người lái thuyền vén rèm lên tiến vào. Gã đặt hồ rượu cùng chén ngọc lên bàn và phát giác ra phong cảnh có điều khác lạ liền lật đật lui ra.
Nhị Liên nói :
- Đây là thứ rượu tiện thiếp tự cất lấy. Đại gia thử nếm coi...
Cô vừa nói vừa rót ra đầy hai chung.
Tạ Kim Ấn vẫn chưa hết dạ hoài nghi. Hắn chờ Nhị Liên uống trước rồi mới cầm chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
Nhị Liên khen rằng :
- Tửu lượng của đại gia khá lắm!
Cô nói rồi đột nhiên nhảy xổ vào Tạ Kim Ấn, đụng phải hồ rượu đổ ra ướt cả ván thuyền.
Mùi rượu thơm tho hòa lẫn với mùi u hương trong mình Nhị Liên tiết ra. Cô lại giơ bàn tay ngọc lên quạt tắt ngọn đèn đi.
Tạ Kim Ấn bất giác cùng Nhị Liên tuy không có lòng thân ái mà đi vào giấc mộng vu sơn.
Đêm mỗi lúc một khuya. Bóng trăng tà chênh chếch xuyên qua cửa sổ soi vào trong thuyền.
Nhị Liên đầu bù tóc rối coi tựa hồ muốn bóp chết Tạ Kim Ấn. Cô ôm lấy vai hắn mà cắn. Hai tay cô chít cổ hắn.
Tạ Kim Ấn vừa thở hồng hộc, vừa rên ư ử, tưởng chừng như người sắp chết đuối trong giếng nước.
Hai tay Nhị Liên ghì chặt lấy người Tạ Kim Ấn tựa hồ đang gầy một cuộc chiến đấu sinh tử.
Giữa lúc khoái lạc đến cực điểm mà cũng là lúc đau khổ vô cùng. Đây chính là cuộc chiến đấu bằng áp lực, người nọ uy hiếp người kia.
Tạ Kim Ấn đột nhiên cảm thấy mỗi lúc mỗi đi vào chỗ nguy hiểm. Đó là trời phó cho hắn một bản năng rất linh mẫn để phát giác khi bị người ta lừa gạt. Hắn liền đẩy Nhị Liên ra rồi bước qua mình cô chụp lấy thanh trường kiếm để trên bàn.
Soạt một tiếng! Tạ Kim Ấn đã rút kiếm ra khỏi vỏ. Trong khoang thuyền tối đen chỉ có kiếm quang lấp loáng. Tấm rèm lại vén lên. Một hán tử lật đật chạy ra ngoài.
Tạ Kim Ấn hấp tấp mặc quần áo vào rồi băng mình rượt theo thì thấy người lái đò đứng nghiễm nhiên ngoài đầu thuyền.
Lúc này người lái đò đã bỏ cái nón rộng vành đội trên đầu ra, để lộ chân tướng hung hãn thô hào. Gã vào trạc ba mươi tuổi. Mặt mũi râu ria xồm xoàm. Vai bên tả gã có một vết sẹo. Trong tay gã cầm chiếc mái chèo dài chừng bốn thước.
Tạ Kim Ấn lạnh lùng nói :
- Chà! Quả nhiên là ngươi.
Người lái đò đáp :
- Chính ta đây! Họ Tạ kia! Chúng ta đã có duyên gặp mặt nhau một lần ở nhà họ Vương.
Tạ Kim Ấn trầm giọng hỏi :
- Kiều Như San (tức người lái đò)! Ngươi mang ngoại hiệu là Quan Trung đệ nhất kiếm thủ. Tạ mỗ không nhớ giữa ta và ngươi có thù oán gì? Cớ sao ngươi lại đánh lén ta?
Kiều Như San đáp :
- Các hạ và Kiều mỗ từ trước nay chưa có gì đáng kể là thù oán. Nhưng Nhị Liên là tiểu thư của Triệu bảo chúa...
Tạ Kim Ấn chẳng phải là kẻ mau quên. Hắn nhớ ngay được Nhị Liên là ai?
Mùa xuân năm ngoái có người thuê hắn giết chết Triệu Phi Linh, tức Triệu bảo chúa. Hắn liền hỏi :
- Phải rồi! Triệu bảo chúa đã bị ta giết chết. Nhưng Kiều Như San! Sao ngươi lại vì lão mà ra tay trả oán?
Kiều Như San dằn từng tiếng :
- Ngươi muốn biết nguyên nhân ư? Nhị Liên chính là vợ Kiều mỗ.
Tạ Kim Ấn giật mình, trợn mắt lên lùi lại ba bước, ấp úng hỏi :
- Sao? Nhị Liên là Kiều phu nhân đấy ư? Vậy mà... ngươi ở ngoài khoang thuyền giương mắt lên nhìn ta cùng Nhị Liên hành lạc...
Kiều Như San trầm giọng ngắt lời :
- Đây là một việc trọng đại. Nhị Liên quyết hy sinh thân mình để báo thù cho cha nàng mà cũng báo thù cho ta nữa.
Tạ Kim Ấn bất giác ớn lạnh xương sống. Hắn hỏi :
- Vì thế mà ngươi nhân lúc Tạ mỗ đang mải mê trong cuộc truy hoan lần vào đánh lén. Té ra hai ngươi đã bố trí kế hoạch, chẳng cần lựa chọn thủ đoạn để ám toán Tạ mỗ.
Hai người dùng đến hạ kế này để ám toán Tạ Kim Ấn khiến cho hắn phải khủng khiếp. Bất giác hắn quay đầu nhìn lại thấy Triệu Nhị Liên vẫn ngồi yên trong khoang thuyền.
Kiều Như San nói :
- Không ngờ trong lúc ngươi đang hứng thú mà còn đề cao cảnh giác khiến cho cuộc tập kích của Kiều mỗ phải thất bại. Kiều mỗ thật khâm phục vô cùng!
Tạ Kim Ấn đáp :
- Cũng may mà ngươi sớm biết thời cơ, vội vã rút lui, không thì thanh kiếm của Tạ mỗ đã đâm thủng bụng ngươi rồi.
Kiều Như San cúi đầu nhìn xuống quả thấy phía dưới vạt áo đã bị xuyên thủng một lỗ bằng hạt đậu. Gã sợ quá mồ hôi toát ra đầm đìa. Nhưng gã căm hận quá chừng không nhịn được, lớn tiếng quát.
- Bữa nay giữa ta và ngươi phải có kẻ sống người chết.
Gã vừa nói vừa vung mái chèo lên nhằm bổ xuống đầu Tạ Kim Ấn.
Tạ Kim Ấn né mình lạng tránh sang một bên.
Kịch một tiếng! Chiếc mái chèo của Kiều Như San đã bổ xuống sạp thuyền.
Tạ Kim Ấn quát :
- Hãy khoan!
Kiều Như San không nhịn được hỏi lại :
- Ngươi còn nói gì được?
Tạ Kim Ấn đáp :
- Vừa rồi Tạ mỗ nghe ngươi nói là Nhị Liên đã hiến thân để trả thù cha và thù chồng. Tạ mỗ vẫn còn chưa hiểu là nghĩa làm sao?
Kiều Như San cười lạt hỏi lại :
- Ngươi còn muốn ta phải nói ra hơn nữa ư? Kiều mỗ mà thành công trong cuộc tập kích vừa rồi giết chết ngươi thì chẳng những báo thù được cho cha Nhị Liên, đồng thời Kiều mỗ còn đoạt được “Chức Nghiệp Kiếm Thủ” của ngươi nữa.
Tạ Kim Ấn giật mình hỏi :
- Phải chăng ngươi nói Nhị Liên định trả thù cha, lại vì chức nghiệp của trượng phu, mà hy sinh đến cả trinh tiết của nàng?
Hắn vừa nói vừa lắc đầu, nở một nụ cười nhăn nhó nghĩ thầm :
- “Hành động của Nhị Liên thật là khủng khiếp! Nếu nàng chỉ trả thù cha thì còn có lý. Nhưng nàng lại định nhân chuyện này làm kế mưu sinh thì không thể tưởng tượng được...”
Kiều Như San nét mặt âm trầm đáp :
- Nhị Liên đã thất tiết rồi. Ta là phu quân của nàng tất phải giết ngươi cho bằng được mới nghe.
Tạ Kim Ấn nói :
- Tạ mỗ chỉ khi nào có người thuê mướn mới ra tay chứ chẳng bao giờ tự nhiên động thủ sát nhân.
Kiều Như San lớn tiếng :
- Hiện giờ chúng ta đã lâm vào tình trạng muốn bãi chiến cũng không được nữa. Ngươi hãy coi chiêu của ta đây!
Gã vung mái chèo gỗ lên phạt ngang một cái.
Tạ Kim Ấn ngửa người lui về phía sau. Mái chèo của Kiều Như San phang vào quãng không.
Tạ Kim Ấn vung tay mặt lên phóng trường kiếm. Ánh hàn quang tỏa ra một vùng. Kiếm khí tung hoành ào ạt xô lại uy hiếp đối phương.
Kiều Như San chấn động tâm thần. Bất giác gã bị luồng khí âm hàn của đối phương bức bách phải lùi lại hai bước, ba bước rồi bốn bước... Gã lùi về tận đằng lái.
“Vèo” một tiếng rít lên.
Thanh trường kiếm ở trong tay Tạ Kim Ấn rung bần bật không ngớt. Mũi kiếm giữ nguyên vị trí cố định, thủy chung không tiến thêm một chút nào.
Kiều Như San sắc mặt tái mét, gã hít mạnh một hơi chân khí rồi lại vung mái chèo bổ xuống.
Thanh trường kiếm của Tạ Kim Ấn lúc hạ thấp xuống lúc đưa lên cao. Mũi kiếm chưa phóng tới, kiếm phong đã xô lại.
Vạt áo của Kiều Như San bay phành phạch. Mũi kiếm của đối phương nhằm đâm vào bụng gã mà gã không chịu lùi, lại còn tiến lên. Mái chèo của gã tiếp tục phóng ra những kỳ chiêu lúc phạt lúc chém, nhằm đâm vào huyệt Huyền Cơ trên mình Tạ Kim Ấn.
Mái chèo đánh liền mấy chiêu cực kỳ thần diệu khiến cho Tạ Kim Ấn không khỏi chột dạ. Bất đắc dĩ phải vung kiếm lên gạt, hoặc nghiêng mình tránh đòn.
Kiều Như San phải khó nhọc mới đoạt được tiên cơ, gã vung mái chèo đánh liền ba chiêu liên hoàn làm cho bên địch khốn đốn.
Tạ Kim Ấn dường như đã định bụng sẵn để cho đối phương tấn công ba chiêu. Đến chiêu thứ tư, đột nhiên hắn khoa chân tiến lại, vận nội lực vào cánh tay rồi hết sức phóng ra một kiếm.
Thế kiếm vừa mau vừa mạnh khác nào sấm nổ chớp nhoáng bức bách mái chèo của Kiều Như San không tiến thêm được chút nào.
Kiều Như San dừng thế công thì Tạ Kim Ấn cũng không thừa cơ tiến đánh.
Hắn lạnh lùng dằn giọng nói :
- Quan Trung Đệ Nhất Kiếm quả nhiên danh bất hư truyền.
Kiều Như San hỏi :
- Kiều mỗ hiểu lắm! Lời nói ngươi đầy vẻ trào phúng. Phải chăng ngươi cho là Kiều mỗ không đủ tư cách đối địch với ngươi?
Tạ Kim Ấn đáp :
- Không phải thế! Tạ mỗ ra đời bốn chục năm, trải qua hàng ngàn trận kể cả lớn nhỏ. Kiều huynh quả là một tay kình địch mà Tạ mỗ ít khi được gặp.
Kiều Như San ngửa mặt lên trời cười rộ nói :
- Không dám! Không dám! Bất luận chúng ta ai mạnh ai yếu, cứ sử dụng binh khí sẽ rõ.
Hai người đối diện nhìn nhau một lúc. Đột nhiên cả hai bên đồng thời tái phát động thế công. Kiều Như San thân hình to lớn, thiện nghề đánh giáp lá cà.
Gã sử dụng chiếc mái chèo thần tốc phi thường để tiến đánh.
Tạ Kim Ấn lộ vẻ tức giận cũng hết sức tấn công, nhưng cử động của hắn có vẻ nhàn nhã. Thân pháp hắn xuyên qua trong làn bóng mái chèo vẫn giữ được phong độ ung dung.
Kiều Như San huy động mái chèo khí thế cực kỳ dũng mãnh! Kình phong rít lên veo véo. Con thuyền nghiêng ngửa trên mặt hồ nổi sóng tựa hồ đang diễn ra một trận thủy chiến khủng khiếp.
Kiều Như San và Tạ Kim Ấn đều dùng khí giới ngắn để công kích. Mỗi khi hai bên trao đổi một chiêu rồi khôi phục lại tình thế lúc trước, đứng cách nhau chừng năm bước.
Tạ Kim Ấn đứng ở đầu thuyền, người hắn ngay như cây gỗ. Mũi kiếm chúc đầu xuống. Kiều Như San đứng đối diện cầm ngang chiếc mái chèo. Cặp mắt đăm đăm nhìn đối phương không chớp.
Trong khoang thuyền, Triệu Nhị Liên vẫn ngồi nguyên chỗ. Vẻ mặt rất bình tĩnh, thị nhìn cuộc chiến đấu sinh tử của hai người. Chính thị cũng không hiểu trong lòng mình có cảm xúc gì?
Đột nhiên Kiều Như San gầm lên một tiếng, vung tít mái chèo, không dời bỏ Tạ Kim Ấn chút nào. Gã nhắm đánh vào những huyệt trọng yếu trong mình đối phương. Chiêu thức của gã vừa mau lẹ vừa tàn độc. Khí thế cực kỳ khủng khiếp.
Thật là những chiêu thức xuất quỷ nhập thần. Thế công lợi hại vô cùng!
Tạ Kim Ấn mới gặp tay kình địch này lần đầu. Trong lúc cấp bách, hắn không dám nghĩ nhiều, vội co người lại rồi đột nhiên lăn tròn đi như một trái banh luôn mười lăm vòng.
Kiều Như San tiến lên từng bước một vừa đuổi vừa đánh liên hồi mười lăm mái chèo. Mái chèo của gã tựa hồ có mắt, cứ nhắm đúng chỗ đối phương chuyển động mà đánh xuống.
Đột nhiên một luồng quái phong kỳ dị rít lên. Tạ Kim Ấn phải nằm hẳn xuống lòng thuyền để tránh khỏi phạm vi mái chèo của đối phương. Tạ Kim Ấn vừa thở hồng hộc vừa nói :
- Kiều Như San! Tài nghệ của ngươi đã đến mức phi thường. Ngươi sử chiếc mái chèo đã đến trình độ xuất quỷ nhập thần.
Kiều Như San trầm giọng đáp :
- Không dám! Kiều mỗ tự biết mình kém cỏi. Vừa rồi ngươi đã thi triển thân pháp phi thường khiến Kiều mỗ thán phục vô cùng!
Tạ Kim Ấn chưa kịp trả lời thì Kiều Như San lại nói :
- Kiều mỗ có điều thỉnh cầu...
Tạ Kim Ấn ngạc nhiên hỏi :
- Ông bạn có điều chi xin cứ nói ra!
Kiều Như San nghiến răng đáp :
- Bữa nay Kiều mỗ không may mà bị chết về tay các hạ thì xin các hạ nghĩ đến đoạn ân tình với Nhị Liên mà tha mạng cho nàng.
Tạ Kim Ấn lẳng lặng không nói gì, Kiều Như San biến sắc. Gã nhảy vọt lên cao hơn hai trượng rồi vung mái chèo giáng xuống.
Tạ Kim Ấn trán toát mồ hôi quát lớn :
- Chiêu “Lạn Giang Triệt Đẩu” thật là tuyệt diệu!
Hắn vừa nói vừa vung trường kiếm hất ngược về phía sau, đồng thời nhảy lùi lại.
Kiều Như San người còn chơi vơi trên không đã thay đổi liền ba thức. Chiếc mái chèo gỗ thu về phóng ra đâm đến mười hai nhát. Tốc độ những chiêu thức này khiến cho Tạ Kim Ấn không khỏi xao xuyến trong lòng.
Bỗng nghe đánh vù một tiếng. Tạ Kim Ấn lướt người sang mé tả chỉ cách chừng sợi tóc là trúng đòn. Hai chân hắn nhẹ nhàng bước trên sạp thuyền tránh khỏi mái chèo giáng xuống. Lập tức hắn rung tay một cái. Kiếm quang lấp loáng như nước vỡ bờ xô tới. Đây là hắn thi triển “Phù Phong kiếm pháp”, một chiêu thức độc bộ thiên hạ, uy lực mạnh nhất trong ba chiêu “Kim Quang Hoán Tán”.
Giữa lúc ấy bỗng nghe một tiếng vù vù rít lên, sát khí đằng đằng. Chiêu kiếm của Tạ Kim Ấn đã đâm xéo tới.
Đột nhiên Tạ Kim Ấn thu kiếm về đứng trên đầu thuyền.
Kiều Như San đứng cách xa ba bước, cổ họng gã còn máu tươi tuôn ra không ngớt...
Bóng trăng đột nhiên mờ ảo. Ngọn gió đêm vi vút. Đôi chim uyên ương sợ hãi vỗ cánh bay đi.
Bốn bề yên lặng. Thanh trường kiếm trong tay Tạ Kim Ấn cầm ngang ra.
Hắn ngồi thừ xuống sạp thuyền, bên cạnh chỗ Kiều Như San vừa té xuống.
Miệng khẽ nói :
- Trong thiên hạ không một ai thoát chết về chiêu “Kim Quang Hoán Tán” này. Ngươi có chết cũng không oan.
Trên thuyền máu đọng thành vũng, họa nên bức đồ án màu hồng rất khủng khiếp!
Tạ Kim Ấn lảo đảo bước vào trong khoang thuyền thấy Triệu Nhị Liên vẫn ngồi nghiễm nhiên như trước không nhúc nhích. Sắc mặt xám như tro tàn biến thành xanh lợt.
Lát sau Nhị Liên ú ớ cất tiếng :
- Như San chết rồi ư?
Tạ Kim Ấn uể oải gật đầu. Hắn cũng tỏ vẻ buồn thiu, tra kiếm vào vỏ rồi nói :
- Đây là lần đầu tiên Tạ mỗ không phải vì việc thuê mướn mà giết người.
Triệu Nhị Liên nghiến răng nói :
- Đáng giận thay! Ta cùng Như San đã bố trí kế hoạch rất chu đáo mà cũng bị thất bại dưới kiếm pháp khủng khiếp của ngươi.
Tạ Kim Ấn lại thấy khóe mắt của Nhị Liên lóe lên những tia sát khí và phẫn nộ đến cùng cực. Bỗng hắn nhận ra tuy đã được thấy biết bao nhiêu người lộ sát khí, nhưng mọi lần hắn rút kiếm để quyết đấu sinh tử thì sát khí của địch nhân khác xa với người đàn bà này.
Triệu Nhị Liên từ từ nhắm mắt lại như để chờ đối phương hạ thủ. Nhưng sau một lúc lâu vẫn chưa thấy động tịnh gì, thị lại mở mắt ra hỏi :
- Tại sao ngươi không giết ta đi?
Tạ Kim Ấn uể oải đáp :
- Cô nương hỏi câu đó là thừa. Tạ mỗ trước nay không muốn lấy sự giết người làm thích thú. Vừa rồi lệnh phu quân phải uổng mạng chỉ là chuyện bất đắc dĩ. Trừ phi...
Triệu Nhị Liên hỏi ngay :
- Trừ phi làm sao?
Tạ Kim Ấn đáp :
- Trừ phi cô nương cũng muốn động thủ giết tại hạ, song tại hạ xem ra thì dường như võ nghệ của cô nương chẳng có chi đáng kể.
Triệu Nhị Liên hỏi :
- Năm ngoái ngươi giết phụ thân ta sao bây giờ không giết luôn cả ta đi cho rồi? Đêm nay cả nhà Tư Mã Đạo Nguyên mười mấy người chẳng phải là ngươi đã hạ thủ giết hết đấy ư?
Tạ Kim Ấn đáp :
- Tại hạ đã nói giết nhiều người hay ít là tùy theo ý muốn của kẻ thuê mướn.
Năm ngoái chủ nhân bảo rõ chỉ hạ sát một mình lệnh tôn mà thôi...
Triệu Nhị Liên buộc miệng ngắt lời :
- Ai vậy? Kẻ nào đã mướn ngươi giết phụ thân ta?
Tạ Kim Ấn lắc đầu đáp :
- Vụ này có liên quan đến sự thủ tín của tại hạ. Xin cô nương miễn thứ cho tại hạ khỏi tiết lộ.
Triệu Nhị Liên vươn vai đứng dậy ra khỏi khoang thuyền đến bên Kiều Như San. Nàng thò bàn tay trắng muốt và run rẩy đưa lên khẽ vuốt khuôn mặt lạnh cứng của Kiều Như San.
Tạ Kim Ấn đi theo sau nàng hỏi :
- Vừa rồi lệnh tiên phu đã nói: “Sở dĩ y muốn tập kích Tạ mỗ chỉ vì hai lý do. Một là để báo thù cho lệnh tôn. Hai là đoạt lấy tư cách Chức Nghiệp Kiếm Thủ.” Chẳng lẽ hai vị lại cùng nghèo đến nỗi muốn hành nghề giết người để mưu sinh?
Triệu Nhị Liên đáp :
- Từ khi tiên phụ dời bỏ cõi đời thì Thái Chiêu bảo thành nơi hoang phế.
Kiều Như San cùng ta lưu lạc giang hồ, tình cảnh xiết nỗi điêu linh! Thường khi cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Như San cũng giống ngươi không thèm làm nghề trộm cướp chỉ mong trong tay có một nghề nghiệp là làm kiếm thủ mà thôi...
Triệu Nhị Liên nói đến đây, đột nhiên thị vươn tay mặt rút thanh trường kiếm cài ở sau lưng Tạ Kim Ấn ra để tự đâm vào cổ mình.
Tạ Kim Ấn không ngờ Triệu Nhị Liên lại dùng đến hạ sách này. Hắn vội vung tay gạt ngang đánh “choang” một tiếng.
Lưỡi kiếm đụng vào cổ tay Triệu Nhị Liên. Năm ngón tay Nhị Liên phải nới ra. Thanh trường kiếm rớt xuống sạp thuyền. Tạ Kim Ấn cúi xuống lượm kiếm lên cầm tay lạnh lùng nói :
- Tạ mỗ chưa bao giờ phản đối việc người khác tự tử. Nhưng nghĩ rằng cô nương đã có đủ can đảm để tự vẫn, thì cũng nên có đủ can đảm để sống thêm...
Triệu Nhị Liên nét mặt xám ngắt lớn tiếng hỏi :
- Ngươi đã không chịu giúp ta, lại không để ta tự tử thì ra ngươi là một kẻ quá bội bạc, phũ phàng. Ngươi bất cận nhân tình. Mừng, giận, thương, vui không lộ ra ngoài mặt. Ngươi có hiểu nhân tình là gì, tình cảm là gì không?
Tạ Kim Ấn lạnh lùng đáp :
- Lời cô nương rất đúng với tính tình thông thường của con người. Đáng tiếc là tại hạ chẳng để tâm vào việc thiên hạ. Vì thế mà mọi tình cảm của con người là gì, nhân tình ra sao, tại hạ cũng không biết đến.
Triệu Nhị Liên nói :
- Ngươi đã không để tâm đến bất cứ việc gì trong thiên hạ thì thật là người số một trên trần gian, chẳng ai giống ngươi được. Người đời thường đồn đại những cao nhân võ lâm thường có tính tình khác biệt.
Tạ Kim Ấn đột nhiên tưởng chừng như bị ngọn trùy đập vào trái tim. Hắn không tự chủ được bất giác lui lại một bước, biến sắc trầm giọng hỏi :
- Phải chăng cô nương... muốn nói về Linh Võ tứ tước, Yến Cung song hậu và... Ma Vân Thủ? Cái đó chẳng qua chỉ là những câu giai thoại của kẻ quê mùa nói cho vui mà thôi.
Triệu Nhị Liên cười lạt hỏi :
- Tuy là câu chuyện trong hang cùng ngõ hẻm, nhưng ai chứng minh được những người đó thực tình không có ở trên nhân thế?
Tạ Kim Ấn giương mắt lên nhìn thị hồi lâu mới đáp :
- Đừng nói Tạ mỗ không tin tà thuyết. Dù những người đó có thực ở nhân gian, Tạ mỗ cũng chẳng sợ gì...
Hắn chưa dứt lời đột nhiên khóe mắt nhìn thấy trên chiếc du thuyền có một bóng đen nhảy vọt lên qua bờ bên kia. Hắn liền quát hỏi :
- Ai?
Đoạn hắn chí đầu ngón chân xuống cũng nhảy vọt đi nhón gót theo sau bóng đen.
Triệu Nhị Liên nhìn bóng sau lưng Tạ Kim Ấn cho đến khi mất hút rồi mới lộ vẻ xúc động, người run lên lẩm bẩm :
- Vạn nhất... vạn nhất mà trong mình ta lại có đứa con của Tạ Kim Ấn...
Khói nước mịt mờ. Ánh trăng tà chiếu xuống mặt hồ lăn tăn sóng gợn.

--------------------------------------------------------------------------------
Truyện còn có tên Kiếm Khí Thư Hương

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi sau