sendo

Đoản kiếm thù - Hồi 29

Đoản kiếm thù - Hồi 29

Người bí mật ngồi trong xe là ai?

Ngày đăng: 21-02-2012
Tổng cộng 127 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 717355 lượt xem

ton

Triệu Tử Nguyên nói :
- Cố huynh! Té ra võ công của Cố huynh rất cao thâm. Thế mà trước nay tiểu đệ không hay, vừa rồi sợ muốn chết.
Cố Thiên Võ mỉm cười đáp :
- Tiểu đệ có chỗ khó nói. Khi ở Thái Chiêu bảo bất đắc dĩ phải giấu diếm, giả vờ không hiểu võ công mấy để người ta khỏi nghi ngờ.
Triệu Tử Nguyên nghĩ thầm :
- “Chỗ nào khó nói? Chính mình cũng có nhiều chỗ khó nói. Xem ra giữa người và người thật thiếu kẻ thành thực với nhau.”
Nhưng chàng cũng không hỏi nữa.
Cố Thiên Võ nói :
- Vừa rồi thực ra lão họ Địch chưa thất bại. Có điều hắn chắc mẩm “Thanh Văn chưởng” của hắn ăn đứt tiểu đệ, không ngờ lại bị phá giải. Trong lúc nhất thời hắn thẹn thùng lật đật bỏ đi...
Nhất Mộng thiền sư gật đầu nói :
- Sự thực là vậy. Thí chủ họ Địch võ công rất quái dị. E rằng hắn còn trở lại.
Triệu Tử Nguyên chợt nhớ ra điều gì, lẩm bẩm một mình :
- Lạ thiệt! Trong thiên hạ sao có chuyện lạ thế?
Cố Thiên Võ ngơ ngác hỏi :
- Triệu huynh đệ nghĩ gì vậy?
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Giữa Địch Nhất Phi và Yên Định Viễn dường như có mối quan hệ sâu xa.
Hắn đã đi thu ba thanh kiếm gẫy về cho Yên bảo chúa, lại làm tổng lãnh đội Ngân y ở Thái Chiêu bảo, nhưng chính mắt tiểu đệ trông thấy hắn ngấm ngầm đưa tin cho Võ Khiếu Thu cùng mưu chuyện bất lợi cho Yên Định Viễn. Thằng cha này chơi hai mang, chiều chuộng cả hai bên, tất có âm mưu kỳ lạ.
Đoạn chàng đem những điều mắt thấy tai nghe trong căn nhà gianh ngoài hoang dã nhất nhất thuật lại.
Ba người thương nghị một lúc đoán ra Địch Nhất Phi tất còn trở lại.
Vả, Yên Định Viễn đã phát giác ra tiềm tung của Cố Thiên Võ thì khi nào hắn chịu bỏ qua.
Cố Thiên Võ liền từ biệt Nhất Mộng thiền sư ra khỏi chùa Quảng Linh.
Cố Thiên Võ và Triệu Tử Nguyên đội mưa mà đi. Được một lúc hai chàng chia tay mỗi người mỗi ngã.
Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt. Bầu trời mù mịt mà gió thổi càng mạnh.
Cảnh tượng ban đêm mỗi lúc một thêm tịch mịch. Những cơn mây xám đem lại những hạt mưa rất dầy đổ xuống người Triệu Tử Nguyên. Ngoài mưa gió không còn có cảnh tượng gì khác.
Triệu Tử Nguyên người ướt sũng nhìn ra phía xa xa chỉ thấy một mầu đen mờ mịt. Chàng tự nói một mình :
- Khí trời tại phương bắc khác hẳn miền nam. Những trận mưa rất lâu không tạnh. Ta hãy kiếm chùa tránh mưa gió rồi sẽ đi...
Chàng đi một lúc nữa, mưa gió nhẹ bớt dần dần.
Trong bóng tối mù tối mịt, Triệu Tử Nguyên bỗng nghe thấy tiếng bánh xe lộc cộc nổi lên ở phía sau. Tiếp theo một giọng nói lạnh như băng cất lên :
- Tránh ra mau! Ngươi muốn chết chăng?
Triệu Tử Nguyên quay đầu nhìn lại thấy một cỗ xe có mui đi gần tới nơi.
Người dong xe ngồi ở phía trước dương cặp mắt sáng như điện nhìn chòng chọc vào Triệu Tử Nguyên.
Triệu Tử Nguyên giật mình kinh hãi nghĩ thầm :
- “Cỗ xe này phảng phất như ở trên trời rơi xuống. Nó đã đến sau lưng mà mình chưa phát giác. Tuy tiếng mưa gió ào ạt nhưng cũng không ngăn nổi tiếng xe ngựa mới phải. Vậy mà sao ta lại chẳng nghe thấy gì?”
Người dong xe đầu đội nón lá, vai khoác áo tơi, thân hình vừa cao vừa gầy.
Nửa mặt bị nón che khuất, chỉ để lộ cặp mắt lấp loáng. Khi xe lướt tới bên mình Triệu Tử Nguyên, hắn cho xe dừng lại, rồi lạnh lùng hỏi :
- Tiểu tử! Trời mưa to gió lớn lại đang lúc đêm khuya mà ngươi còn nhởn nhơ ở trên đường. Ngươi đã mua quãng đường này rồi hay sao mà không để lối cho xe ta phóng đi?
Triệu Tử Nguyên nghe giọng nói đối phương chẳng tử tế gì thì cũng tức mình hỏi lại :
- Tại hạ hiển nhiên đã tránh sang bên đường. Chẳng lẽ tại hạ không mua con đường này thì không đi được hay sao?
Người dong xe cười lạt nói :
- Gã này đã nghênh ngang trên đường mà còn cãi bướng.
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Ai là người cãi bướng thì ông bạn tự biết rồi đó.
Người kia lớn tiếng :
- Tiểu tử! Giọng lưỡi ngươi cứng rắn, ta muốn đo coi ngươi được bao nhiêu cân lạng?
Dứt lời, gã khẽ vung tay một cái. Ba điểm hàn tinh lấp loáng đâm thẳng tới yết hầu Triệu Tử Nguyên.
Biến diễn cực kỳ đột ngột, Triệu Tử Nguyên không ngờ đối phương mới nói mấy câu đã ngấm ngầm tập kích một cách tàn độc như vậy. Hai bên đứng rất gần nhau mà ba điểm sáng đánh tới cực kỳ mau lẹ khiến đối phương không đường ngăn chặn, cũng khó lòng né tránh.
Triệu Tử Nguyên là người cấp trí, chàng co hai tay đưa về phía sau. Đồng thời nằm ngửa người ra, lưng giáng xuống đất.
“Véo véo véo”! Ba mũi cương châm nhỏ như lông trâu bay lướt qua da bụng Triệu Tử Nguyên rớt xuống đất. Người dong xe nói :
- Tiểu tử! Té ra ngươi cũng không phải kẻ tầm thường.
Triệu Tử Nguyên sa sầm nét mặt hỏi :
- Sao tôn giá lại dùng ám tiễn hại người?
Bất giác chàng ngó xuống ba mũi cương châm thấy nó rất nhỏ bé mà đầu lại đen láy hiển nhiên có tôi thuốc độc.
Triệu Tử Nguyên kinh hãi run lên nghĩ thầm :
- “Mũi cương châm tôi thuốc độc này với thứ độc châm mà lão tàn phế áo đỏ thổi ra khiến người ta không kịp đề phòng giống hệt như nhau. Phải chăng đầu kim cũng tôi chất độc Mã Lan?”
Rồi chàng tự hỏi :
- “Theo lời đồn thì chất độc Mã Lan là độc môn của căn nhà xanh ở Thủy Bạc. Tại sao người dong xe này lại sử dụng loại độc châm đó?”
Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì trong xe có thanh âm đàn bà ra chiều nhọc mệt cất lên :
- Mã Ký! Ngươi lại xung đột với người ta rồi hay sao?
Người dong xe đáp :
- Khải bẩm chủ nhân! Gã này ngăn đường cỗ xe, hiển nhiên có ý mạo phạm...
Thanh âm người đàn bà lại cất lên ngắt lời :
- Ta trông rõ lắm rồi. Ngươi muốn phát lạc gã thì ra tay đi! Bằng không thì bỏ mặc gã, lên đường cho gấp.
Triệu Tử Nguyên ngấm ngầm chú ý quan sát cỗ xe bồng, thấy xe này lớn hơn xe thường đến năm thước. Cả mặt trước mặt sau và hai bên đều che rèm vải xám. Nhưng mặt trước có hai cái lỗ nhỏ và tròn. Nếu không chú ý thì không nhận ra được. Chàng chợt tỉnh ngộ, lẩm bẩm :
- Người đàn bà kia nói đã nhìn thấy rõ hết thì ra mụ đã do hai cái lỗ tròn trên tấm rèm dòm ra ngoài.
Gã dong xe tên gọi Mã Kỳ hỏi :
- Thuộc hạ dùng “Tất Sa độc đao” có được không?
Tất Sa độc đao vừa nói ra, Triệu Tử Nguyên đã chấn động tâm thần, nghĩ bụng :
- “Ngày trước sư phụ đã cho hay “Tất Sa độc đao” là một loại khí giới mà căn nhà xanh ở Thủy Bạc chuyên sử dụng. Người thường bị đao này chém trầy da, chất độc lập tức xâm nhập vào nội thể làm cho sưng lên cực kỳ đau đớn, so với tử tội còn khó chịu hơn nhiều.”
Bây giờ chàng nghe nói đến bốn chữ “Tất Sa độc đao” không khỏi sợ run.
Nữ nhân trong cỗ xe mui lên tiếng :
- Cũng được! Nhưng trong vòng ba chiêu ngươi phải chặt cụt một tay một chân của gã để gã nếm mùi đau khổ chứ không được giết gã.
Triệu Tử Nguyên mắng thầm :
- “Con đàn bà này thật là ác độc! Chặt cụt chân tay mà mới là nếm mùi đau khổ. Mặt mụ giấu ở phía sau tấm rèm xe chắc hung dữ như quỷ dạ xoa!”
Người dong xe tên gọi Mã Ký cười khẩy nhìn Triệu Tử Nguyên nói :
- Tiểu tử! Nhận lấy số mạng đi thôi! Ha ha!
Hắn vừa nói vừa lấy trong bọc ra một thanh đoản đao trắng toát khoa lên trước mặt Triệu Tử Nguyên, nhưng hắn vẫn ngồi trên xe.
Triệu Tử Nguyên trong lòng hồi hộp không hiểu đối phương hạ thủ bằng cách nào?
Mã Ký tay cầm đoản đao vạch một đường trên không.
Triệu Tử Nguyên thấy một luồng gió nóng rát xô tới. Chàng kinh hãi vô cùng, hốt hoảng lùi lại phía sau mấy bước.
Mã Ký lộ vẻ ngạc nhiên muốn tung mình xuống xe rượt theo thì nữ nhân trong xe lên tiếng :
- Mã Ký! Khoan rồi hãy động thủ. Bên đường có người ẩn nấp.
Mụ chưa dứt lời, một người trong bụi cỏ rậm mé tả bên đường từ từ bước ra.
Triệu Tử Nguyên cực kỳ kinh ngạc, bụng bảo dạ :
- “Giữa lúc mưa gió ầm ầm mà người đàn bà kia ngồi trong xe thính giác còn bén nhạy như vậy thì công lực mụ khó mà tưởng tượng được.”
Người vừa xuất hiện chân đi khập khiễng, tướng mạo cực kỳ xấu xa. Hắn chệnh chạng bước tới gần cỗ xe bồng đứng ở mé hữu Triệu Tử Nguyên.
Triệu Tử Nguyên buột miệng la lên :
- Ương Thần Lão Xú! Lão đấy ư?
Người què chân này chính là Ương Thần Lão Xú. Triệu Tử Nguyên đã gặp hai lần, một lần ngoài mộ địa gần Quỷ trấn và một lần ở trong phủ Kim Linh Thập Tự Thương Mạch Cấn. Khi đó Ương Thần Lão Xú nhận lầm Triệu Tử Nguyên có mối liên quan với Chức Nghiệp Kiếm Thủ, nên đối với chàng ra vẻ hững hờ.
Hắn lạnh lùng nhìn Triệu Tử Nguyên rồi lẳng lặng không nói gì.
Nữ nhân trong xe lại hỏi :
- Ương Thần Lão Xú! Ừ phải! Cái tên này ta đã được nghe rồi, dường như cũng có danh trên chốn giang hồ...
Ương Thần Lão Xú là một nhân vật nổi tiếng. Lão còn là người nửa chính nửa tà. Cả hai phe hắc đạo, bạch đạo đều nghe danh lão. Bây giờ nữ nhân nói dường như cũng có tiếng trên chốn giang hồ thì ra mụ khinh lão quá. Triệu Tử Nguyên tưởng lão phải nổi nóng ngay, không ngờ lão thản nhiên chẳng để ý gì.
Lão quay về phía xe bồng trầm giọng nói :
- Tôn giá dạy quá lời!
Nữ nhân trong xe hỏi :
- Lão Xú! Lão ẩn nấp trong đám cỏ rậm làm chi vậy?
Ương Thần Lão Xú trầm ngâm một lúc rồi đáp :
- Lão phu tình cờ qua đây, ngó thấy cỗ xe bồng của Tiên Tử đằng xa rồi động tính hiếu kỳ dừng chân lại ngó, chứ chẳng có ý gì khác...
Nữ nhân trong xe ngắt lời :
- Lão Xú! Lão xưng hô ai là Tiên Tử?
Ương Thần Lão Xú ngơ ngác, ấp úng hỏi :
- Tôn giá... Chẳng lẽ tôn giá không phải là... Hương Xuyên...
Lão Xú chưa dứt lời thì rèm xe lay động, góc rèm vén lên. Một cánh tay trắng như ngọc từ từ lộ ra...
Ương Thần Lão Xú mắt sáng như điện ngó thấy trên ngón tay mụ đeo một cái nhẫn màu lục. Người lão run lên, ấp úng không nói ra câu.
Nữ nhân trong xe rụt cánh tay vào cười khanh khách nói :
- Thấy nhẫn cũng như thấy người. Lão Xú biết ta là ai rồi chứ?
Ương Thần Lão Xú cất giọng run run đáp :
- Lão phu có mắt không tròng... Lão phu có mắt không tròng...
Nữ nhân trong xe nói :
- Ương Thần Lão Xú! Bữa nay ta gặp ngươi một cách bất ngờ, muốn hỏi một câu được chăng?
Ương Thần Lão Xú đáp :
- Lão phu mà biết là xin nói hết.
Nữ nhân trong xe hỏi :
- Chính việc của lão, lão còn không biết ư? Trước đây chưa lâu, nghe nói lão có liên hiệp với nhiều đồng đạo võ lâm. Cả Cái bang, Hắc Nham tam huynh đệ và bọn Triều Thiên Tôn Giả cùng đến viện trợ Thập Tự Thương Mạch Cấn mà thực ra là mưu mô đối phó với Chức Nghiệp Kiếm Thủ. Chuyện đó có thực không?
Ương Thần Lão Xú kinh ngạc hỏi lại :
- Tôn giá... nhận được tin tức đó ở đâu?
Nữ nhân trong xe đáp :
- Còn chuyện gì qua được tai mắt chủ nhân trong nhà xanh ở Thủy Bạc?
Ngươi đừng hỏi cho mất thì giờ.
Ương Thần Lão Xú ngần ngừ một lúc rồi đáp :
- Sự thực là như vậy. Lão phu kết bạn với Mạch Cấn lâu năm, dĩ nhiên phải hết lòng vì bạn.
Nữ nhân hắng dặng một tiếng rồi nói :
- Ta e rằng ngươi còn mưu đồ chuyện khác.
Lão Xú chưa trả lời, nữ nhân lại nói tiếp :
- Ta chỉ muốn nghe lời ngươi để chứng thực. Bây giờ ngươi đi được rồi.
Ương Thần Lão Xú như được cất gánh nặng, xoay mình rảo bước đi ngay.
Triệu Tử Nguyên ngó bóng sau lưng Lão Xú mỗi lúc một xa. Chàng hoảng hốt đứng ngẩn người tự hỏi :
- “Không hiểu người đàn bà trong xe thò cánh tay trắng như tuyết ra ngoài, ngón tay đeo một cái nhẫn màu lục tượng trưng cho vật gì?”
Lúc này mưa lớn đã tạnh, gió cũng ngớt dần. Vũ trụ tối đen như mực trước khi trời rạng đông.
Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà... Nữ nhân trong xe bỗng cất tiếng hỏi :
- Mã Ký! Lão Xú đi lâu chưa?
Mã Ký đáp :
- Độ chừng một khắc.
Nữ nhân khẽ nói :
- Một khắc là đủ rồi, ngươi giục xe chạy đi. Chỉ trong năm dặm là đuổi kịp Ương Thần Lão Xú...
Mã Ký ngạc nhiên hỏi :
- Còn thằng nhỏ chặn đường này nên xử trí cách nào?
Hắn đưa mắt ngó Triệu Tử Nguyên, dường như chỉ còn chờ lệnh là lập tức ăn tươi nuốt sống chàng.
Nữ nhân cất giọng lạnh như băng :
- Mã Ký! Ta ra lệnh cho ngươi tức tốc rượt theo Ương Thần Lão Xú mà ngươi muốn có chủ trương khác chăng? Làm gì có thì giờ mà ngó tới thằng lỏi đó?
Mã Ký không dám nói nhiều, hầm hầm nhìn Triệu Tử Nguyên rồi giục ngựa toan đi.
Triệu Tử Nguyên lớn tiếng quát :
- Hãy khoan!
Mã Ký cũng quát lên :
- Thằng lỏi kia! Cút đi!
Hắn vung roi nhằm quất xuống đầu Triệu Tử Nguyên.
Triệu Tử Nguyên vọt mình né tránh. Con ngựa hí lên một tiếng rồi kéo cỗ xe bồng chạy như bay...
Triệu Tử Nguyên tâm thần hoảng hốt, hồi lâu mới tỉnh lại. Chàng rũ áo và quệt đất bùn đi rồi cũng bắt đầu thượng lộ.
Sau trận mưa, trên trời không một ánh trăng sao. Đêm tối khiến cho Triệu Tử Nguyên có cảm giác cơ hồ nghẹt thở. Trên đường tĩnh mịch quạnh hiu không một tiếng động.
Chàng đi chừng một giờ thì phía trước hiện ra một khu rừng rậm. Đường lối quanh co dẫn vào rừng sâu. Triệu Tử Nguyên tiến về phía trước mấy bước, chợt nhớ tới câu nói của những người lão luyện giang hồ “Gặp rừng đừng có lần vào”.
Mắt chàng trông khu rừng mà trong lòng nổi lên cảm giác bất tường. Bất giác chàng dừng bước lại.
Triệu Tử Nguyên còn đang ngần ngừ thì bất thình lình nghe tiếng bước chân rất cấp bách. Chàng biến sắc, hai tay để trước ngực vận đầy đủ chân khí đề phòng gặp biến cố là lập tức phóng ra. Trên cây tiếng vọ gào u ú như để chế nhạo anh chàng hoang mang quá độ.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Cành lá rẽ sang hai bên, một người loạng choạng tiến ra. Triệu Tử Nguyên định thần nhìn lại thì chính là Ương Thần Lão Xú.
Lão Xú dường như đã kiệt lực, thở hồng hộc. Hắn chạy tới trước mặt Triệu Tử Nguyên còn cách mấy bước thì trượt chân té xuống.
Triệu Tử Nguyên la thất thanh :
- Lão xú! Lão Xú!
Ương Thần Lão Xú giẫy giụa trên mặt đất ra chiều rất đau khổ. Lão máy môi mà không phát ra thanh âm được. Bộ mặt cực kỳ xấu xa của lão lúc này nổi mầu đen. Hai bên má mồ hôi nhỏ giọt. Dường như lão trúng phải chất kịch độc.
Triệu Tử Nguyên không biết làm thế nào, bỗng nghe Lão Xú phát ra những tiếng quái gở. Miệng thở hồng hộc. Hai tay cào trước ngực rách cả da thịt, máu chảy đầm đìa. Những mảnh áo rách thành từng thỏi dài.
Triệu Tử Nguyên quát hỏi :
- Lão điên rồi ư?
Chàng liền phóng tay mặt ra rất mau lẹ điểm vào huyệt đạo hai tay Lão Xú.
Ương Thần Lão Xú lắp bắp nói nhát gừng :
- Nữ Oa... ta đã nhìn thấy Nữ Oa...
Người lão không ngớt co quắp. Gương mặt cùng ngũ quan biến thành quái trạng coi càng ghê gớm. Lão giẫy đành đạch mấy cái. Hai mắt lão lồi ra, rồi không nhúc nhích được nữa.
Triệu Tử Nguyên nghe Lão Xú lẩm nhẩm nói mấy câu sau cùng chẳng hiểu gì hết rồi lão lăn ra chết liền. Biến cố xảy ra đột ngột làm chàng luống cuống chân tay không biết làm thế nào. Lát sau chàng cảm thấy một cảm giác kỳ dị trong lòng, miệng chàng lẩm bẩm :
- Lão Xú mới chạy đi chưa được năm dặm rồi bị hại ở đây. Tử trạng rất kỳ lạ. Phải rồi! Người đàn bà trong xe đã nói trong vòng năm dặm phải rượt kịp Lão Xú. Bây giờ Lão Xú quả nhiên bị hại cách xa chỗ trước chừng năm dặm...
Chàng nghĩ tơi đây, đầu óc trầm trọng, ý chí chìm hẳn xuống.
Triệu Tử Nguyên ngửng đầu trông về phía trước thấy khu rừng rậm tối đen, bất giác lòng chàng khẩn trương, bụng bảo dạ :
- “Nếu hung thủ giết Ương Thần Lão Xú còn lẩn quẩn ở trong rừng kia mà ta mạo hiểm vào rừng thì chẳng hiểu có cùng một mệnh vận với lão không?”
Sau chàng khắc phục được nổi lòng sợ sệt cất bước tiến vào. Chân giẫm lên lá khô phát ra tiếng sột soạt ở trong rừng sâu nghe rất rõ.
Chàng cẩn thận dò từng bước tiến vào rừng mà không gặp chuyện gì, chàng càng lấy làm lạ.
Triệu Tử Nguyên không chần chờ được nữa chạy một mạch đến trấn Bạch Lệ. Khi chàng tới Cao Lương Tửu Lâu thì ngày đã hoàng hôn. Nhà quán đã thắp đèn lồng chiếu ra luồng ánh sáng mờ ảo.
Triệu Tử Nguyên đứng trước tửu lâu trong dạ bồi hồi. Chàng nhớ lại những cuộc tao ngộ kỳ lạ mấy bữa nay tưởng chừng như lạc vào mấy thế giới khác biệt.
May mà chất độc Mã Lan trong người chàng đã được giải trừ, không đến nỗi bị người kiềm chế suốt đời. Chàng không hiểu lão tàn phế mặc áo đỏ đã biết rõ đầu đuôi chưa. Chàng lẩm bẩm :
- Lão áo đỏ tàn phế cho ta uống chất tuyệt độc đã chắc mẩm ta phải cúi đầu nghe lệnh. Ngờ đâu gặp lúc quỷ thần sai khiến, chất độc trong người ta được giải trừ rồi. Chi bằng ta giả vờ chưa khỏi nội thương trở lại thám thính, có khi dò xét được chuyện bí mật cũng chưa biết chừng.
Triệu Tử Nguyên nghĩ tới đây liền kéo một tên tiểu nhị lại hỏi :
- Tiểu huynh đệ! Chú có biết một người đứng tuổi và một người già mặc áo đỏ ngồi trên ghế có bánh xe còn ở điếm này không?
Tiểu nhị ngó Triệu Tử Nguyên một cái rồi đáp :
- Có phải khách quan cùng hai vị chủ bộc đó đi một đường không? Hai bữa trước tiểu nhân còn thấy ba vị ngồi chung một bàn rượu. Hôm ấy khách quan... à không phải, ông già ngồi trên ghế có bánh xe đã lỡ tay đánh rớt chung rượu vỡ tan, rồi khách quan kêu tiểu nhân đến đổi chiếc chung khác...
Triệu Tử Nguyên gượng cười, ngắt lời :
- Ta chỉ hỏi chú: Chủ bộc họ đã rời khỏi điếm này chưa?
Tiểu nhị đáp :
- Chưa! Hai vị ở trong khách sạn phía sau tửu lầu đã hai ngày rồi. Dường như hai vị còn chờ ai đến. Ông già đã dặn tiểu nhân hễ thấy cỗ xe mui xám thì vào thông báo cho hai vị.
Triệu Tử Nguyên nghe nói động tâm bước đi liền. Tiểu nhị lẽo đẽo theo sau rồi tiếp :
- Này khách quan! Tính nết hai vị đó rất cổ quái. Nếu khách quan không có việc gì thì đừng đến quấy họ nữa hay hơn. Đêm qua tiểu nhân đưa bình trà vào mà bị hai vị quát tháo om sòm. Chà chà! Đây là lần đầu tiểu nhân gặp mấy ông khách như vậy...
Đột nhiên trong quán có tiếng một tửu khách quát tháo :
- Thôi đừng đứng đấy mà bẻm mép nữa! Mau đi lấy cho ta một bình rượu.
Triệu Tử Nguyên giở cười giở mếu đi qua tửu lâu, tiến vào khách sạn ở hậu viện. Chàng đến gian sương phòng thứ ba, đẩy cửa bước vào.
Triệu Tử Nguyên vừa bước vào phòng mắt chàng đã chạm ngay phải bộ mặt lầm lỳ của lão áo đỏ tàn phế. Lão đang ngồi co ro trên chiếc ghế có bánh xe, còn gã nô bộc Thiên Phong đứng ở bên cạnh.
Thiên Phong đảo mắt nhìn chàng hỏi :
- Tiểu tử! Ngươi đã về đấy ư?
Triệu Tử Nguyên lạnh lùng đáp :
- Đã muốn sống thì không về mà được ư? Tại hạ trúng chất kịch độc, kiếp này chẳng còn hy vọng gì nữa.
Chàng cố ý lộ vẻ buồn thiu để đối phương khỏi khám phá ra chỗ sơ hở.
Thiên Phong hắng dặng một tiếng rồi nói :
- Ngươi đã biết những điều lợi hai mà muốn đến là đến, muốn đi là đi, đủ tỏ ngươi không coi chủ nhân vào đâu.
Triệu Tử Nguyên nhún vai nói :
- Như thế không được hay sao?
Lão tàn phế xoay xe lại nhìn Triệu Tử Nguyên cất giọng âm trầm hỏi :
- Thằng lỏi kia! Sau khi uống chất độc Mã Lan, ngươi đã thành một tên nô bộc của lão phu. Vậy mà ngươi đi lại tự nhiên không biết phận sự một tên nô bộc chút nào. Mấy bữa trước lão phu đã cảnh cáo mà ngươi nghe tai nọ qua tai kia mất hay sao?
Triệu Tử Nguyên làm bộ kính cẩn đáp :
- Tiểu nhân trong lúc hồ đồ. Xin lão gia miễn chấp.
Lão tàn phế hắng dặng một tiếng rồi nói :
- Nếu sau này ngươi còn có lòng ngỗ nghịch thì trong mười ngày chất độc phát tác, lão phu không cho thuốc giải để lục phủ ngũ tạng của ngươi bị chất độc xuyên thủng. Gân cốt toàn thân ngươi bị gẫy nát. Ha ha! Gã Thiên Phong đã được mục kích nhiều kẻ trúng độc bị thảm tử rồi đó. Gã sẽ đem những tình trạng thảm khốc bảo cho ngươi hay.
Triệu Tử Nguyên đưa mắt ngó Thiên Phong. Chàng lộ vẻ sợ hãi nói :
- Tiểu nhân cứ coi vẻ mặt khủng khiếp của Thiên Phong cũng đủ biết lão gia không nói ngoa.
Lão tàn phế nói :
- Lão phu không muốn đặt ngươi vào đất chết. Ngươi hãy coi chừng, đừng chọc giận lão phu.
Lão tuyệt không hỏi đến hành tung hai bữa nay của Triệu Tử Nguyên.
Chàng cũng băn khoăn trong dạ.
Hồi lâu lão tàn phế lại nói :
- Nhai nhi! Bây giờ bắt đầu “tá trang” cho lão phu đi.
Triệu Tử Nguyên hỏi :
- Tá trang ư? Tá trang thế nào?
Lão tàn phế đáp :
- Ngươi đừng giả vờ nữa! Mấy bữa trước ngươi ở trong Thái Chiêu bảo đã ẩn ngoài cửa thạch thất để dòm trộm Thiên Phong tá trang. Ngươi tưởng lão phu không biết ư? Lão phu cũng muốn lên tiếng thì vừa đúng lúc họ Cố bịt mặt bằng khăn đen từ ngoài cửa sổ xông vào nhà toan hành thích lão phu rồi gã cùng ngươi ung dung ra đi, tưởng ngươi chưa quên được.
Triệu Tử Nguyên cực kỳ kinh hãi, bụng bảo dạ :
- “Té ra lão này biết mình dòm trộm mà lão vẫn giữ vẻ thản nhiên. Thế thì lão thâm thật!”
Chàng nghĩ tới đây bất giác người run bần bật. Chàng liền đánh bạo đẩy cái ghế có lão tàn phế ngồi đến trước giường rồi từ từ động thủ.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau