sendo

Đoản kiếm thù - Hồi 45

Đoản kiếm thù - Hồi 45

Trong tửu quán Hoa hòa thượng lại xuất hiện

Ngày đăng: 21-02-2012
Tổng cộng 127 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 717332 lượt xem

ton

Triệu Tử Nguyên ngẫm nghĩ hồi lâu không tìm được đáp án. Chàng nhận thấy sự việc càng ngày càng phức tạp cơ hồ không sắp đặt được thứ tự, chàng đành gác lại không suy nghĩ nữa.
Thiên Hữu chân nhân cúi xuống lượm chiếc vỏ kiếm lên nói :
- Ngày ấy địch nhân lấy cắp “Phiền Tinh đoạn kiếm” đã bỏ sót vỏ kiếm.
Đêm nay hắn trở lại vì mục đích lấy cái vỏ kiếm này.
Thiên Ly chân nhân nói :
- Đoạn kiếm đã vào tay chúng. Tại sao chúng còn coi trọng cái vỏ kiếm? Trong vụ này chắc có điều chi cổ quái.
Triệu Tử Nguyên không nhẫn nại được tiến lên một bước nhìn Thiên Hữu chân nhân hỏi :
- Tiểu nhân lớn mật muốn hỏi đạo trưởng một lời được chăng?
Thiên Hữu chân nhân đáp :
- Thí chủ có điều gì muốn hỏi?
Triệu Tử Nguyên hỏi :
- Tiểu nhân nghe nói quí quán cùng chùa Thiếu Lâm được người ủy thác thu cất kiếm gẫy. Chuyện đó có thật chăng?
Thiên Ly chân nhân biến sắc hỏi lại :
- Câu chuyện này thí chủ nghe được ở đâu?
Triệu Tử Nguyên né tránh câu hỏi, chàng nói :
- Nếu lời đồn quả đúng sự thực, đạo trưởng có cho hay người ủy thác là ai được không?
Thiên Hữu chưởng giáo và Thiên Ly chân nhân nghiêm nghị hỏi :
- Thí chủ đã hỏi Phương trượng chùa Thiếu Lâm chưa?
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Tiểu nhân chưa lên núi Thiếu Thất.
Thiên Ly chân nhân nói :
- Thế thì phải rồi! Nếu thí chủ có hỏi Phương trượng chùa Thiếu Lâm cũng không trả lời được. Mong thí chủ đừng miễn cưỡng người ta vào chỗ khó khăn...
Triệu Tử Nguyên thất vọng hỏi :
- Đạo trưởng nói vậy là có ý gì?
Thiên Ly chân nhân đưa mắt nhìn Thiên Hữu chân nhân. Thiên Hữu chân nhân cặp mắt lim dim đáp :
- Hai mươi năm trước, tệ phái cùng phái Thiếu Lâm chia nhau thu cất hai thanh đoạn kiếm “Phiền Tinh” và “Hàn Nguyệt”, hai bên đã ước định không tiết lộ những điều liên quan đến đoạn kiếm. Thành thật mà nói bần đạo tuy làm Chưởng môn một phái cũng không thể tác chủ được hết mọi việc.
Thanh Phong đạo trưởng đứng bên đột nhiên xen vào :
- Đạo hữu cố tình truy vấn. Phải chăng tại đạo hữu có mối liên quan với những thanh đoạn kiếm này?
Triệu Tử Nguyên run lên đáp :
- Những thanh đoạn kiếm đó có mối liên quan trọng đại với tiểu nhân cũng như với cả võ lâm thiên hạ.
Thanh Phong đạo trưởng biến sắc nói :
- Đạo hữu nói vậy không khỏi có điều nghiêm trọng thái quá. Vẻn vẹn mấy khúc kiếm gẫy làm gì mà ghê gớm đến thế?
Triệu Tử Nguyên không chịu, đáp :
- Mối quan hệ trọng đại về đoạn kiếm, tiểu nhân cũng mới phát giác ra gần đây...
Chàng chưa dứt lời, trong đầu óc lóe lên một tia sáng, tự hỏi :
- “Thanh Phong đạo trưởng nói là mấy khúc kiếm gẫy chứ không nói là hai thanh. Phải chăng y biết kiếm gẫy không phải chỉ có hai thanh mà thôi?”
Thanh Phong đạo trưởng nói :
- Hiện giờ đoạn kiếm đã mất rồi thì vụ này chẳng còn ý nghĩa gì mà làm được.
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Tuy đoạn kiếm mất rồi nhưng còn vỏ kiếm...
Thanh Phong đạo trưởng trầm ngâm không nói.
Thiên Hữu chưởng giáo dường như được thức tỉnh, liếc mắt nhìn Triệu Tử Nguyên rồi ngó chiếc vỏ kiếm trong tay khẽ nói :
- Phải rồi! Còn chiếc vỏ kiếm này...
Lão dừng lại một chút, ngâm câu :
Thu hàn y y phong quá hà,
Anh hùng đoạn kiếm Thúy Hồ ba...
Triệu Tử Nguyên giật mình. Chàng nhớ lại mấy bữa trước Yên Định Viễn ở trước mặt Hương Xuyên Thánh Nữ đã ngâm bài thơ này. Chàng không khỏi bâng khuâng.
Thiên Hữu chưởng giáo nhìn chiếc vỏ kiếm ngơ ngẩn xuất thần.
Triệu Tử Nguyên nói :
- Đạo trưởng! Tiểu tử có một điều muốn thỉnh giáo.
Thiên Hữu chân nhân xua tay cản lại. Lão cặp đầu vỏ kiếm bằng hai ngón tay. Còn tay kia rút mạnh một cái, thêm ra một cái vỏ kiếm nữa.
Triệu Tử Nguyên nhìn kỹ lại thì trong vỏ kiếm còn một lần nữa mà Thiên Hữu chân nhân đã rút ra.
Giữa lúc vỏ kiếm bên trong được rút ra, một mảnh giấy rớt xuống. Mọi người trong nhà đều sửng sốt.
Thanh Phong đạo trưởng bước nhanh lại lượm tờ giấy. Thiên Hữu chân nhân chau mày nói :
- Đưa cho bần đạo!
Thanh Phong đạo trưởng ngần ngừ một chút rồi đưa tờ giấy cho Thiên Hữu.
Triệu Tử Nguyên không dằn nổi tính hiếu kỳ cũng châu đầu ngó vào thì thấy tờ giấy lâu năm biến thành sắc vàng. Trên giấy viết mấy hàng chữ :
“Đêm rằm tháng chín, đã sang canh tư, mảnh trăng tàn lơ lửng bên trời. Đột nhiên nghe tiếng ngựa thét trước xa sau gần. Ta lấy làm kỳ là sao đêm khuya còn có người kỵ mã đi tới? Ta nghe tiếng gõ cửa ra mở, nhưng ngoài cửa không một bóng người. Ta quay vào, đèn vẫn còn thắp sáng. Liền ba đêm như vậy. Phải chăng đây là ma quỷ trêu ngươi?”
Triệu Tử Nguyên trống ngực đánh thình thình. Bất giác lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
Thanh Phong đạo trưởng hỏi :
- Không hiểu ai viết mấy câu này mà chẳng có đầu đuôi gì hết.
Thiên Hữu chân nhân thở phào nói :
- Đừng lên tiếng. Chúng ta hãy coi xong rồi sẽ bàn.
Trên tờ giấy còn viết tiếp :
“Đến đêm thứ tư, trời nổi mưa to gió lớn, cũng có người kỵ mã tới, ta ra coi vẫn chẳng thấy ai. Trên đất bùn, vết chân ngựa còn in rõ. Ta theo dấu vết đi tới một ngôi mả hoang, ngó thấy một kỵ sĩ áo trắng dừng ngựa trước một ngôi mả.
Lại thấy ngọn đèn xoay quanh gần đó như ma quỷ hiện hồn. Bạch y kỵ sĩ thấy ta tới giơ tay lên vẫy. Ta vừa cất bước tiến lại thì trong phần mộ đột nhiên phát ra...”
Tờ giấy này phía dưới bị xé một nửa nên không còn tự tích.
Triệu Tử Nguyên tưởng chừng trái tim muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
Chàng bật tiếng la thất thanh :
- Quỷ trấn! Địa điểm viết trên tờ giấy này ở Quỷ trấn và là phần mộ gần Quỷ trấn.
Năm người trong nhà giương mắt lên nhìn chằm chặp vào Triệu Tử Nguyên.
Chàng tựa hồ chưa phát giác, lẩm nhẩm đọc lại những chữ trên tờ giấy. Đột nhiên chàng phảng phất nhận thấy vụ này dường như đã có chút dấu vết để khám phá.
Nhưng tiền nhân hậu quả thế nào chàng vẫn không nghĩ ra được.
Thiên Hữu chân nhân trầm giọng hỏi :
- Thí chủ đã ngó thấy mảnh giấy để chữ lại giống thế này rồi chăng?
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Trong vườn hoang một tòa nhà cổ ở Quỷ trấn, tiểu nhân đã thấy cỗ quan tài gỗ có khắc mấy chữ: “Đêm rằm tháng chín, đã sang canh tư, mảnh trăng vàng lơ lửng bên trời. Đột nhiên nghe...”
Chữ để lại trên tờ giấy này nhiều hơn. Tự tích trên quan tài do người vận “Kim Cương chỉ lực” khắc vào. Theo nhận xét của tiểu nhân thì dường như người ta để chữ lại cho ai đó...
Thanh Phong đạo trưởng kinh hãi hỏi :
- Triệu thí chủ! Thí chủ không coi lầm chứ?
Triệu Tử Nguyên đưa mắt nhìn Thanh Phong đạo trưởng, thấy mặt đối phương lộ vẻ kỳ quái, chàng vội quay đi, đáp :
- Tiểu tử ngó thấy đúng sự thực như vậy, không có nửa chữ bịa đặt.
Nói tới đây, đột nhiên chàng cảm thấy dường như đã mò ra được một đầu mối nữa. Chàng liền nhìn Thiên Hữu chân nhân, chắp tay nói :
- Đạo trưởng, khoan thứ cho tiểu nhân đã đến quấy nhiễu. Bây giờ tiểu nhân xin cáo biệt.
Chàng đi giật lùi ba bước ra khỏi nội thất rồi đứng ngay người lên.
Thiên Hữu chân nhân hô :
- Thí chủ hãy dừng bước.
Nhưng Triệu Tử Nguyên đã đi xa rồi.
Mảnh trăng tàn đã xế về tây. Bốn bề yên lặng như tờ. Chỉ có ngọn gió đêm réo lên như dòng nước chảy...
Triệu Tử Nguyên qua phía sau núi theo đường nhỏ mà đi mỗi lúc một xa chùa Đại Quan, rồi xuống đến chân núi Võ Đang.
Chàng tính thầm :
- “Lão đại ở Hắc Nham là Lệ Hướng Dã lúc lâm tử còn hô hai câu “Quỷ trấn, vườn hoang”. Âu là ta lại đến Quỷ trấn, hoặc giả tìm thêm được manh mối gì chăng.”
Chàng nghĩ vậy liền xăm xăm đi về phía Quỷ trấn.
Vào lúc hoàng hôn, Triệu Tử Nguyên đến một tòa tiểu trấn. Chàng ước chừng nơi đây còn cách Quỷ trấn độ ba ngày đường. Mấy ngày liền ngựa không ngừng vó, người đã mỏi mệt. Chàng phải nghỉ lại một lúc.
Chàng đi tới góc đường thấy Duyệt Lai khách sạn liền vào nghỉ chân.
Duyệt Lai khách sạn ngoài cửa không lớn, nhưng tửu lầu ở tiền sảnh khá rộng. Triệu Tử Nguyên vào ngồi một bàn gọi lấy cơm rượu.
Chàng đang ăn uống thì một đạo nhân đứng tuổi lưng đeo trường kiếm đi vào tửu điếm. Chàng nhận ra là Thanh Phong đạo trưởng ở phái Võ Đang.
Thanh Phong đạo trưởng đảo mắt nhìn quanh. Thị tuyến hắn lướt qua Triệu Tử Nguyên. Vẻ mặt trầm tĩnh, hắn vào ngồi ở cái bàn cạnh cửa sổ.
Triệu Tử Nguyên băn khoăn trong dạ nghĩ thầm :
- “Hiển nhiên Thanh Phong đạo trưởng có ý theo dõi ta, thế mà dọc đường ta không phát giác. Thật là sơ tâm quá! Không hiểu hắn có dụng ý gì?”
Thanh Phong đạo trưởng đã nhận ra chàng nhưng Triệu Tử Nguyên lờ đi như không nhìn thấy hắn. Hắn bảo tiểu nhị lấy vài món rau và cơm trắng ngồi cúi xuống ăn.
Triệu Tử Nguyên nghĩ thầm :
- “Mình cứ áy náy trong lòng thì sao bằng thử nói với hắn vài câu xem sao.”
Chàng liền đứng dậy đến trước mặt Thanh Phong đạo trưởng, chắp tay nói :
- Không ngờ lại gặp đạo trưởng ở đây, khéo sao lại khéo thế này?
Thanh Phong đạo trưởng vẻ mặt thản nhiên đáp :
- Hay quá! Thật là hay quá!
Triệu Tử Nguyên hỏi :
- Nếu đạo trưởng không tỵ hiềm thì xin mời qua bên này đồng tọa được chăng?
Thanh Phong đạo trưởng trầm ngâm đáp :
- Bần đạo không tiện quấy nhiễu, vả còn chờ một người...
Hắn chưa dứt lời, đột nhiên ngoài cửa điếm có tiếng niệm “A di đà Phật”.
Tiếng niệm trầm trầm khiến mọi người trong điếm đều chấn động. Ai nấy dừng đũa, đưa mắt nhìn ra.
Một nhà sư mặc áo cà sa màu xám, vai vác cây phương tiện sạn. Bộ dạng có vẻ tà khí, đứng ở trước cửa.
Triệu Tử Nguyên trong dạ kinh nghi hỏi :
- “Phải chăng đây là tăng nhân tự xưng là Hoa hòa thượng? Sao lão cũng đến đây lúc này?”
Chàng liếc mắt nhìn Thanh Phong đạo trưởng thấy hắn đang chăm chú ngó Hoa hòa thượng.
Hoa hòa thượng bước qua cửa đi quanh mấy bàn từ từ đến trước mặt Thanh Phong đạo trưởng tiện tay kéo ghế ngồi xuống.
Thanh Phong đạo trưởng nheo mắt hỏi :
- Hòa thượng mới đến đây ư?
Hoa hòa thượng đáp :
- Bần tăng tiếp được thông tri của truyền nhân, liền lật đật đến đây...
Triệu Tử Nguyên nghe nói bụng bảo dạ :
- “Tấn kịch sắp mở màn rồi. Té ra hai lão này đã ước hẹn hội diện ở đây từ trước, ta phải để ý mới được.”
Hoa hòa thượng vỗ tay lớn tiếng gọi :
- Tiểu nhị! Lấy hai cân rượu Bạch Can, lại làm thêm mấy món cá, thịt nữa.
Tiểu nhị sửng sốt, tưởng mình nghe lộn, liền ấp úng hỏi :
- Đại... đại sư dùng gì? Xin nói lại... cho nghe...
Hoa hòa thượng tức giận lớn tiếng :
- Hai cân rượu Bạch Can và mấy món thịt, cá, ngươi không nghe rõ ư? Nếu chậm trễ ta đạp đổ cái quán con rùa này đi!
Đám tiểu nhị làm ở đây đã lâu, đón tiếp đủ mọi hạng khách, nhưng nhà sư công nhiên hô rượu thịt thì nay gã mới nghe lần đầu. Gã rút kinh nghiệm đã nhiều, biết rõ đối với những thực khách kỳ lạ là không được lơ đãng để phạm lỗi một cách khinh suất. Gã vâng dạ đi ngay.
Trong điếm tự nhiên tụ họp một tăng một đạo khiến mọi người chú ý. Lại nghe Hoa hòa thượng quát tháo, những tửu khách đều nhìn qua bàn này.
Hoa hòa thượng mắt lộ ra hai tia hàn quang hung dữ, đảo nhìn bốn mặt khiến ai nấy sợ run vội thu mục quang về.
Thanh Phong đạo trưởng lạnh lùng hỏi :
- Mấy năm nay hòa thượng vẫn thích uống rượu ăn thịt như trước?
Hoa hòa thượng toét miệng cười đáp :
- Trừ sắc giới, còn ăn uống và cờ bạc thì bần tăng không thể một ngày nào khiếm khuyết được. Đạo trưởng đã hiểu sâu xa bần tăng, sao còn buông lời mạt sát?
Điếm tiểu nhị bưng rượu thịt đến. Hoa hòa thượng rót chung rượu uống một hớp rồi thóa mạ :
- Ngươi đem thứ rượu lạt con bà nó thế này cho bần tăng uống thì không muốn mở quán nữa chăng?
Lão hất tay một cái, rượu đổ xuống đất, chung bể tan tành.
Điếm tiểu nhị tươi cười đổi hũ rượu ngon đưa đến. Hoa hòa thượng rót đầy chung uống một hơi hết sạch, thè lưỡi liếm môi, giục luôn mấy câu :
- Uống đi! Uống đi!
Thanh Phong đạo trưởng lạnh lùng đáp :
- Uống nhiều là lỡ việc. Hòa thượng uống ít đi một chút hay hơn.
Hoa hòa thượng đưa vạt áo lên lau miệng nói :
- Giỡn hoài! Một hũ rượu này mà làm say được bần tăng ư?
Thanh Phong đạo trưởng hỏi :
- Có đem cái đó tới không?
Hoa hòa thượng đáp :
- Đem tới rồi.
Lão nheo mắt nhìn Thanh Phong đạo trưởng lớn tiếng :
- Lão mũi trâu này! Chúng ta lâu ngày không gặp nhau. Bữa nay chơi một phen cho thỏa...
Lão vừa nói vừa thò tay vào bọc móc lấy một tờ giấy, mở ra để trên bàn.
Triệu Tử Nguyên tự hỏi :
- “Hoa hòa thượng bảo chơi một phen, tưởng là chuyện gì? Té ra lão muốn đánh bài. Chẳng lẽ lão không úy kỵ chút nào, ngồi giữa tửu lầu cũng cùng Thanh Phong đạo trưởng chơi trò này ư? Thanh Phong đạo trưởng vừa hỏi: “Có đem cái đó đi không?” Vậy cái đó là cái chi? Sao Hoa hòa thượng lại lấy ra một tờ giấy để làm gì?”
Thanh Phong đạo trưởng hỏi :
- Hòa thượng lại ngứa nghề rồi chăng? Bần đạo tiếp hòa thượng đánh một bàn thôi.
Hoa hòa thượng bắt đầu rửa bài rất nhanh nhẹn rồi gieo súc sắc nói :
- Hắc Cống tam điểm, Tứ Ngũ gia phiên. Xúi quá! Đạo trưởng rửa bài trước đi.
Thanh Phong đạo trưởng đưa tay ra cầm bài thì Hoa hòa thượng giữ lại hỏi :
- Hãy khoan! Đạo trưởng đặt cuộc bằng gì?
Thanh Phong đạo trưởng vừa cười vừa hỏi lại :
- Đánh một hũ rượu được chăng?
Hoa hòa thượng gật đầu, hạ thấp giọng xuống nói :
- Lật con bài thứ... hai mươi bảy lên...
Triệu Tử Nguyên động tâm. Hoa hòa thượng tuy nói khẽ nhưng chàng ngồi gần lại chú ý lắng tai nên nghe rất rõ.
“Nguyên Hoa hòa thượng và Thanh Phong đạo trưởng giả vờ đánh bài chơi để che tai mắt người ngoài mà thực ra là lão đưa tin tức, hoặc tiến hành âm mưu giao dịch chuyện gì. Hoa hòa thượng chỉ thị cho Thanh Phong đạo trưởng lật quân bài thứ hai mươi bảy thì dĩ nhiên con bài này có điều chi cổ quái.”
Triệu Tử Nguyên nghĩ tới đây, chàng nhìn không chớp mắt động tác của Thanh Phong đạo trưởng.
Thanh Phong đạo trưởng thản nhiên như chẳng có chuyện gì, đếm bài rồi rút lấy một con cầm tay. Người ngoài không hiểu cho là hắn đếm bài thật, nhưng Triệu Tử Nguyên vẫn lưu tâm dò xét. Trong tay Thanh Phong đạo trưởng cầm con bài thứ hai mươi bảy. Hắn nheo mắt chú ý nhìn con bài này, miệng thỉnh thoảng lại ồ ồ mấy tiếng.
Triệu Tử Nguyên vận hết mục lực ngấp nghé. Chàng ngồi ở xa chỉ nhìn thấy lòng con bài dường như viết mấy hàng chữ đen. Bên cạnh có bức họa đồ coi rất giống một ngôi mả. Chàng tưởng chừng như bị một côn đánh vào đầu, miệng lẩm bẩm :
- Nếu quả trên con bài họa địa đồ một ngôi mộ thì vụ này thật ngoắt ngoéo, vì trong vỏ kiếm đã kẹp một tờ giấy để chữ lại. Những chữ này một phần khắc vào trong quan tài.
Thanh Phong đạo trưởng nhìn kỹ hồi lâu lại đặt con bài vào chỗ cũ.
Hoa hòa thượng lại nói khẽ :
- Lật con bài thứ bốn mươi lăm lên...
Thanh Phong đạo trưởng khẽ gật đầu rồi đếm bài. Hắn rút ra một con và lấy tay che mặt con bài đi đưa gần lên mắt coi.
Triệu Tử Nguyên nổi tính hiếu kỳ không nhẫn nại được. Mắt chàng đảo sùng sục, trong đầu óc đã có kế hoạch. Chàng liền đứng dậy bước lẹ đến trước bàn có nhà sư và đạo sĩ ngồi. Chàng nhìn Hoa hòa thượng chắp tay dõng dạc chào :
- Đại sư lâu nay mạnh giỏi a?
Hoa hòa thượng không nói gì chỉ khịt mũi một cái.
Triệu Tử Nguyên lại nói :
- Tiểu nhân nhớ lại lần trước gặp nhau, đại sư cùng tiểu nhân đã có cuộc đánh bài chưa dứt. Bữa nay lại có cơ duyên được gặp đại sư đang cao hứng. Vậy chúng ta tiếp tục cuộc chơi bài bữa trước.
Hoa hòa thượng biến sắc hỏi :
- Ngày tháng còn dài, chúng ta thiếu gì cơ hội? Hà tất thí chủ phải nóng nảy?
Triệu Tử Nguyên cười đáp :
- Giữa Thanh Phong đạo trưởng và đại sư là chỗ quen biết lâu ngày, cơ hội đánh bài còn nhiều hơn tiểu nhân. Tiểu nhân ngứa ngáy quá rồi mới lại đòi thay bậc đổi ngôi. Ha ha! Đạo trưởng nhường cho tiểu nhân chơi một bàn trước.
Dứt lời chàng không khách khí gì nữa thò tay ra rút lấy con bài thứ bốn mươi lăm ở trong tay Thanh Phong đạo trưởng. Thanh Phong đạo trưởng trong lúc vô tình không kịp đề phòng, nên con bài bị đối phương lấy mất.
Triệu Tử Nguyên làm bộ không để ý đến, lật bài lên. Thanh Phong đạo trưởng khẽ phất tay áo một cái. Triệu Tử Nguyên lấy được bài mà chưa kịp coi liền bị tay áo của Thanh Phong đạo trưởng cuốn mất.
Thanh Phong đạo trưởng cười lạt nói :
- Đạo hữu! Thế là đạo hữu uổng một phen tâm cơ.
Triệu Tử Nguyên ngẩn người ra hỏi :
- Đạo trưởng không nhường cho tại hạ tham dự vào cuộc đánh bài này ư?
Hoa hòa thượng hắng dặng, đáp :
- Trước mặt bọn ta đừng làm trò nữa, phải chăng ngươi muốn coi nội dung con bài này?
Triệu Tử Nguyên hững hờ đáp :
- Tại hạ chỉ muốn đánh một bàn mà thôi.
Hoa hòa thượng hỏi :
- Ngươi có chịu đem tánh mạng ra đặt cuộc không?
Triệu Tử Nguyên đáp :
- Đặt cuộc bằng tánh mạng cũng được mà chỉ cần có vật tương đương để đánh giá.
Hoa hòa thượng toan lên tiếng thì đột nhiên toàn thân run bần bật như bị điện giật, cặp mắt trợn tròn xoe. Triệu Tử Nguyên lại nhìn Thanh Phong thì thấy hắn cũng gặp trường hợp tương tự.
Triệu Tử Nguyên ngó theo thị tuyến của hai người, thấy trong góc nhà tối đen có một người say rượu ngủ gục xuống bàn. Người này mình mặc áo trắng.
Một thanh trường kiếm để trên bàn ngay trước mặt. Chuôi kiếm buộc dây thao sắc vàng. Ngọn gió đêm thổi dây thao bay phất phới.
Hoa hòa thượng tựa hồ người mơ ngủ, miệng lảm nhảm :
- Thanh kiếm kia... dây thao màu vàng.
Thanh Phong đạo trưởng chau mày hỏi :
- Sư huynh! Sư huynh làm sao vậy?
Hoa hòa thượng khẽ đáp :
- Trên chuôi thanh kiếm kia quả có túm dây thao màu vàng. Đúng rồi!
Chính là y rồi...
Thanh Phong đạo trưởng biến sắc, cất giọng nghiêm trang hỏi :
- Y đấy ư? Hòa thượng không nhận lầm chứ?
Hoa hòa thượng đáp :
- Không lầm được. Bần tăng nhớ rõ lắm.
Người áo trắng ngủ gục xuống bàn, dường như say quá. Khoảnh khắc người lão run run đứng dậy vỗ bàn lớn tiếng hô :
- Tiểu nhị! Tính tiền đi!

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau