Giang hồ xảo khách - Hồi 05

Giang hồ xảo khách - Hồi 05

Bái sư

Ngày đăng
Tổng cộng 50 hồi
Đánh giá 9.6/10 với 401848 lượt xem

loading...

Cõng Tùng Vĩ đào thoát khỏi quần hùng, Cốc Thừa Tự dừng bước trước một ngôi cổ miếu hoang. Lão đặt Tùng Vĩ xuống trước thềm cổ miếu.
Thấy sắc diện của Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự tái nhợt, Tùng Vĩ lo lắng hỏi :
- Tôn giá có sao không?
Lão Ác Ma Nhân nhìn Tùng Vĩ :
- Không cần ngươi lo.
Lão ngồi xuống bên Tùng Vĩ trong tư thế kiết đà, vận công điều tức. Tùng Vĩ nhìn lão nghĩ thầm: “Lão đang làm gì vậy nhỉ?”
Tùng Vĩ vừa nghĩ thầm vừa quan sát Cốc Thừa Tự. Thấy Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự như đang thâm thiền nhập định. Tùng Vĩ nghĩ thầm: “Lão mệt mỏi quá đã ngủ say. Đây là cơ hội quý giá để ta đào thoát khỏi tay lão quỷ Ác Ma Nhân này”.
Với ý nghĩ đó, Tùng Vĩ rón rén bước đi. Nhưng y mới bước đi được ba bộ thì nghe Ác Ma Nhân tằng hắng. Đập ngay vào mắt Tùng Vĩ là ánh mắt cú vọ đầy sát thần khủng bố. Chạm vào hai luồng tinh nhãn khủng bố của Ác Ma Nhân bất giác xương sống của Tùng Vĩ gai lạnh. Y rùng mình một cái, gượng cười giả lả nói :
- Tôn giá! Vãn bối tưởng đâu tôn giá say ngủ đấy chứ.
Hừ nhạt một tiếng, Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự nói :
- Tiểu tử định đi đâu? Định bỏ trốn khỏi ta ư?
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Ậy! Tôn giá hiếu sai cho vãn bối rồi. Làm sao vãn bối nỡ bỏ tôn giá chứ. Nếu không có tôn giá thì vãn bối chắc chết rồi.
- Vậy ngươi lén lén lút lút đi đâu vậy?
Tùng Vĩ gượng cười, chỉ vào bụng mình :
- Không dám giấu gì tôn giá, Tùng Vĩ phải đi giải quyết khối tạp chất ô uế trong người mình. Nhưng sợ kinh động đến tôn giá nên phải nhón chân mà đi.
Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự hừ nhạt một tiếng rồi nói :
- Đến đây.
Tùng Vĩ nghe Cốc Thừa Tự nói mình đến bên, toàn thân nổi đầy gai ốc. Y nghĩ thầm: “Chẳng lẽ lão định giết mình”.
Cốc Thừa Tự trừng mắt nhìn Tùng Vĩ :
- Tiểu tử không có ý muốn ly khai ta chứ?
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Tất nhiên là không rồi.
- Thế sao còn chần chừ không đến bên ta?
- Tùng Vĩ đến ngay... đến ngay...
Tùng Vĩ vừa đến bên Cốc Thừa Tự thì bất ngờ lão vươn trảo thộp lấy hổ khẩu của y, rồi nhanh chóng cách không điểm chỉ vào ba mươi sáu đại huyệt trên cơ thể của Tùng Vĩ. Khi lão rút chỉ pháp về thì Tùng Vĩ ngồi bệt xuống đất, mặt nhăn nhó. Y có cảm giác trong kinh mạch mình đau buốt dữ dội, chẳng khác nào đang có bầy dòi bọ nhung nhúc bò bên trong.
Mồ hôi xuất hạn ra toàn thân Tùng Vĩ. Y nhìn Cốc Thừa Tự hỏi :
- Tiền bối đã làm gì Tùng Vĩ? Tôn giá định giết Tùng Vĩ ư? Tùng Vĩ có làm gì khiến cho tôn giá giận dữ...
Cốc Thừa Tự đanh giọng nói :
- Tiểu tử! Vừa rồi ta dụng thủ thuật độc môn khắc chế ba mươi sáu đại huyệt của ngươi. Bây giờ ngươi có ý ly khai ta thì trong một con trăng, kinh mạch của ngưới nếu không gặp được kỳ tích khai thông hai đại huyệt Sinh Tử Huyền Quan thì sẽ tự đoạn mạch chết một cách đau đớn.
Tùng Vĩ biến sắc.
Y ngập ngừng hỏi :
- Sao tôn giá lại làm vậy với Tùng Vĩ?
- Ta muốn ngươi dẫn ta đến người giữ Ngọc Chỉ thần châu...
Tùng Vĩ nhăn nhó :
- Thì Tùng Vĩ đang dẫn tôn giá đi lấy Ngọc Chỉ thần châu đây.
- Ngươi có ý bỏ rơi ta. Kể từ bây giờ, ngươi không bỏ rơi ta nữa.
Lão nói xong hừ nhạt một tiếng, từ từ nhắm mắt lại.
Tùng Vĩ rối rít hỏi :
- Tôn giá! Xin chỉ giáo co Tùng Vĩ biết Sinh Tử Huyền Quan là gì?
- Những kẻ luyện võ công đều muốn khai thông Sinh Tử Huyền Quan. Nhưng trăm năm qua chưa có một người khai thông được Sinh Tử Huyền Quan. Người duy nhất thời nay khai thông được Sinh Tử Huyền Quan là Võ lâm Minh chủ Trương Kiệt. Nhưng y chết rồi.
Tùng Vĩ từ từ ngồi bệt xuống trước mặt Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự. Y lắc đầu nói :
- Thế thì Tùng Vĩ này tàn đời rồi.
Buông một tiếng thở dài, Tùng Vĩ nói :
- Khi tôn giá tìm được Ngọc Chỉ thần châu, không giết Tùng Vĩ thì ly khai, chẳng khác nào gắn bẳng án tử cho Tùng Vĩ rồi, Tôn giá ác quá!
- Ta buộc phải làm như vậy để giữ chân ngươi. Nếu như ngươi không gian trá thì cứ đến lúc trăng tròn, ta sẽ dùng chân ngương của mình bảo hòa kinh mạch cho ngươi.
Hai cánh môi của Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự nhếch lên, ánh măt dè bỉu nhìn Tùng Vĩ :
- Giờ thì ngươi có thể lo việc của ngươi rồi đó.
Tùng Vĩ thở ra một tiếng, lắc đầu nói :
- Còn lo gì nữa. Bị phong bế kinh mạch rồi, chẳng bao lâu thì chết. Bỗng dưng Tùng Vĩ chẳng muốn đi phóng uế nữa.
- Ngươi không đi thì ngồi canh cho ta. Trong lúc ta vận công điều tức không cho ai được đến gần. Hiểu chưa?
Tùng Vĩ khoát tay :
- Hê! Không cho thì được rồi. Nhưng nếu như mấy ngươi hồi nãy kéo đến thì một mình Tùng Vĩ đâu có đuổi họ đi được.
- Nếu ngươi là người thông minh, tự khắc sẽ đuổi được họ đi, đừng hỏi ta nũa. Lúc này ta cần hồi phục công lực càng sớm càng tốt. Nếu như ta chết thì tiểu tử ngươi cũng sẽ theo bước chân ta đó. Cái chết dành cho ngươi rất đau đớn, không có cực hình nào trên thế gian nào sánh bằng đâu.
Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự nói xong, liền hít một luồng chân khí, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Tùng Vĩ bối rối, lúng túng gọi :
- Tôn giá! Tùng Vĩ không đủ bản lĩnh bảo vệ cho tôn giá đâu.
Mặc cho gã nói, Âu Đình Luân Cốc Thừa Tự vẫn chuyển hóa chân ngương bước vào cõi tham thiền nhập định để khôi phục công lực.
Tùng Vĩ dậm chân, gãi đầu. Y khoa tay trước mặt Cốc Thừa Tự nhưng nhận ra lão ác ma như pho tượng vô tri vô giác chẳng có lấy chút phản xạ gì.
Y cáu gắt nói :
- Lão hại ta, còn bắt ta bảo vệ cho lão nữa. Đúng là Ác Ma Nhân mà. Lão chỉ nghĩ đến bản thân lão thôi, bất kể người ta như thế nào.
Tùng Vĩ chỉ vào mặt Cốc Thừa Tự :
- Nhìn mặt lão là biết quân gian ác rồi.
Y nhìn lên trời, lớn tiếng nói :
- Ông trời ơi! Sao ông không đánh cho lão Ác Ma Nhân này một búa lại còn gắn Tùng Vĩ này vào số mạng của lão nũa. Ông bất công quá!
Tùng Vĩ lắc đầu, rồi ngồi bệt xuống bên Cốc Thừa Tự. Tùng Vĩ liếc mắt nhìn trộm Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự phát hiện ra trên đỉnh đầu lão có luồng khí xanh bốc lên, tò mò với tay chộp lấy thì vội rút tay lại bởi cảm giác rát bỏng.
Tùng Vĩ nhìn lão nghĩ thầm :
- Lão quỷ này đang bốc hỏa ư?
Tùng Vĩ lo lắng nhìn lão. Y vỗ vai Cốc Thừa Tự. Tay Tùng Vĩ vừa chạm phải vào vội rút tay lại bởi người của Cốc Thừa Tự chẳng khác nào hòn than hồng.
Tùng Vĩ lo lắng. bối rối nói :
- Thôi rồi. Nếu lão chết thì ta sẽ tiêu đời cùng với lão mất. Không thể để cho lão Ác Ma Nhân này chết được... lão không thể nào chết được.
Y xoa trán nhẩm nói :
- Phải hạ hỏa... Phải hạ hỏa... Không thì lão Tùng Vĩ chết mất. Làm sao bây giờ.
Y suy nghĩ một lúc rồi bước ra sau lưng Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự, trịnh quần xuống tiểu luôn vào lưng lão ác ma. Nước tiểu của Tùng Vĩ bốc thành khói nồng nặc phả lên mũi gã.
Tùng Vĩ nhăn mặt nghĩ thầm: “Không ngờ lão ác ma lại bốc hỏa dữ dội vậy”.
Y vừa kéo quần lên thì một bóng trắng lướt đến. Tùng Vĩ vội bước qua đầu Cốc Thừa Tự án ngữ.
Người xuất hiện là một mỹ nữ trạc gần tam tuần, vận bạch y trắng toát, nhan sắc tựa tiên nữ trên chốn thượng giới.
Nàng nhìn Tùng Vĩ từ tốn nói :
- Công tử hãy tránh ra để bổn cô nương lấy mạng tên Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự kia.
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Không được... Không được. Lão đang vận công điều tức gì đó, cô nương không được giết lão.
Đôi chân mày vòng nguyệt của nàng nhíu lại.
Nàng nghiêm giọng nói :
- Công tử! Đây là cơ hội duy nhất khả dĩ có thể lấy mạng được Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự.
Nàng khoát tay :
- Tránh ra!
Tùng Vĩ nhăn mặt :
- Tại hạ nói không được là không được mà. Cô nương giết lão chẳng khác nào giết tại hạ. Tại hạ không cho cô nương lấy mạng lão đâu.
- Công tử cản tay ta sao?
- Phải cản tay cô nương lại thôi. Đây là ý muốn của tại hạ.
Nàng hừ nhạt một tiếng, lạnh lùng nói :
- Vậy bổn cô nương sẽ tế độ cho ngươi trước rồi sẽ tính đến lão Ác Ma Nhân kia.
Nàng vừa nói vừa toan phát động chiêu công, nhưng Tùng Vĩ đã khoát tay ngăn lại. Y vừa khoát tay vừa nói :
- Dừng tay.
- Mặt nàng đanh hẳn lại :
- Ngươi muốn bảo vệ cho Ác Ma Nhân còn muốn nói gì nữa?
Tùng Vĩ ve cằm :
- Tất nhiên là ta biết nàng không bỏ qua cơ hội lấy mạng lão Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự này. Nhưng muốn đánh thì cũng phải cho ta chuẩn bị chứ. Đùng một cái, muốn đánh là đánh sao? Nàng vốn là một trang mỹ nữ nhan sắc như tiên trên trời... có đâu mà muốn đánh thì đánh ngay, không chừng người ta lại gọi cô nương là bà La Sát đó.
Sắc hoa của nàng ửng hồng bởi câu nói của Tùng Vĩ. Nàng miễn cưỡng :
- Ngươi chuẩn bị gì thì chuẩn bị đi, rồi đối phó với bổn cô nương.
Nặn một nụ cười giả lả , Tùng Vĩ từ tốn hỏi :
- Trước hết, tại hạ muốn biết quý danh của cô nương.
Nàng nheo mày rồi nói :
- Tô Mặc Linh.
- Tên của cô nương đẹp quá.
Tô Mặc Linh khoát tay :
- Đừng nhiều lời, xuất thủ đi! Bổ cô nương đoán không lầm, ngươi chắc là đại đồ đệ của lão Ác Ma Nhân kia?
Tùng Vĩ khoát tay :
- Cô nương nói sai rồi. Tại hạ và lão ác ma chăng có quan hệ gì đâu.
- Nếu không có quan hệ gì, công tử hãy tránh qua một bên.
Tùng Vĩ nhăn nhó nói :
- Mặc dù không có quan hệ gì với lão Ác Ma Nhân, nhưng tại hạ lại không thể để cho cô nương giết lão được.
- Vậy thì bổn cô nương chẳng còn gì để nói với công tử.
Nàng dợm phát chiêu công, Tùng Vĩ khoát tay cản lại :
- Khoan!
- Không tránh ra thì công tử đã buộc Tô Mặc Linh này rồi. Tô Mặc Linh không muốn giết người vô tội, nhưng không còn cách nào khác.
- Tô cô nương tốt quá. Tại hạ từ trước đến giờ chưa làm điều gì tội lỗi cả.
- Bênh vực cho lão ác ma kia, công tử đáng chết rồi.
Tùng Vĩ lắc đầu. Y nhăn nhó nói :
- Được rồi... được rồi.... Cô nương đã muốn vậy thì tại hạ đành phải chiều theo ý cô nương thôi. Nhưng trước khi giao thủ với tại hạ, cô nương hãy cho tại hạ chuẩn bị đã.
- Được. Ngươi chuẩn bị đi.
Tùng Vĩ giả lả cười :
- Phiền cô nương quay mặt đi chỗ khác.
Đôi chân mày nàng nhíu lại :
- Ngươi có dự mưu gì?
- Trước khi giao đấu, tại hạ chuẩn bị công phu lắm.
Nàng hừ nhạt một tiếng, lườm Tùng Vĩ rồi quay mặt đi chỗ khác. Nàng lắng tai nghe Tùng Vĩ ngân nga bài thơ:
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chí du du
Độc thương nhiên nhi thế hạ.
Dịch:
Trước không thấy người xưa.
Sau chẳng có ai đến.
Nghĩ trời đất dằng dặc.
Tự buồn lệ tuôn rơi.
Nghe Tùng Vĩ ngâm bài thơ đó mà Tô Mặc Linh phải nghĩ thầm: “Hắn ngâm bài thơ đó để làm gì nhỉ? Không lẽ gã phải ngâm thơ mới giao thủ được với mình à?”
Với ý niệm đó, Tô Mặc Linh buột miệng hỏi :
- Ngươi chuẩn bị rồi chứ?
- Nàng nghe xong rồi, vậy bài thi phú của Tùng Vĩ có hay không?
- Lúc này không phải là lúc bình thơ.
Lời còn đọng trên hai cánh môi thanh tú của nàng thì cũng quay lại. Mặc Linh không thể nào ngờ được sự thể lại như hiện tình trước mặt. Chân diện nàng như có gì đó xối thẳng vào một gáo nước sôi vô hình tạo ra thứ cảm giác rần rật, vừa thẹn vừa ngượng. Làm sao nàng không ngượng được khi thân thể của Tùng Vĩ đập vào mắt mình. Một thân thể chẳng có lấy một miếng vải che hờ.
Mặc Linh quay ngoắt ra chỗ khác nói :
- Ngươi... Ngươi...
Mãi một lúc sau, nàng mới thốt được trọn câu :
- Ngươi làm cái trò gì thế?
Tùng Vĩ thản nhiên nói :
- Trước không có cổ nhân, sau không có ai đến, chỉ có trời dằng dặc, nên tại hạ quyết định thoát y. Không giấu gì cô nương, tại hạ chỉ có mỗi bộ đồ này thôi, nên phải kỹ lưỡng, kẻo rách thì chẳng thể mua được bộ thứ hai..
Y mỉm cười nói tiếp :
- Bây giờ cô nương phải nhắm mắt lại mà giao thủ với tại hạ. Nếu như mở mắt thì thấy thân thể của Cang Tùng Vĩ... Nhi nữ đoan trang không được thấy thân thể của nam nhân, nếu lỡ thấy xem người đó như tướng công của mình... Ái chà! Không biết cô nương tính sao đây.
Mặc Linh thét lên :
- Ngươi gian trá... ngươi gian trá. Có ngày ta sẽ... ta sẽ...
Tùng Vĩ cướp lời nàng :
- Sợ cái ngày cô nương đòi lấy mạng tại hạ không đến được đâu.
- Nhất định Mặc Linh sẽ đòi nợ ngươi... Ta sẽ móc mắt ngươi.
Nàng nói dứt câu, điểm mũi hài thi triển thuật khinh không bỏ đi. Vụt một cái đã mất hút chẳng để lại tăm dạng.
Tùng Vĩ ve cằm. Y nghĩ thầm: “Ta đâu cần có tuyệt kỹ võ công của lão quỷ đây, mà vẫn có thể đuổi ả đi được”.
Y vừa đắc ý vừa xoa tay, rồi cúi xuống nhặt trang phục đạo tỳ bận lại.
Tùng Vĩ thở phào một tiếng rồi ngồi xuống bên Âu Đình Luân Cốc Thừa Tự. Nhìn Cốc Thừa Tự, Tùng Vĩ nghĩ: “Lão quỷ này, sao mà vận công lâu thế?”
Ý nghĩ kia còn đọng trong đầu Tùng Vĩ thì nghe Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự thở hắt một tiếng dài thườn thượt rồi mở mắt ra. Lão dõi thần nhãn nhìn Tùng Vĩ.
Chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự, Tùng Vĩ không khỏi bồi hồi lúng túng, lo âu. Nhìn lão, Tùng Vĩ giả lả nói :
- Trong lúc tôn giá tham thiền nhập định có nữ tặc đến quấy rối, buộc Tùng Vĩ phải ra tay. Nếu không có Tùng Vĩ thì e rằng tôn giá đã chết rồi.
Cốc Thừa Tự lườm Tùng Vĩ. Lão nhạt nhẽo nói :
- Tiểu tử! Lão phu tham thiền nhập định nhưng thính nhĩ vẫn có thể nghe được đó.
Tùng Vĩ cười hềnh hệch rồi nói :
- Nghe được tất phải biết... Xem như Tùng Vĩ đã ra tay cứu mạng tôn giá đó.
Cốc Thừa Tự hừ nhạt một tiếng rồi nói :
- Trời mưa sao lại không có nước?
Tùng Vĩ nhún vai :
- Hê! Làm gì có trời mưa.
- Ta cảm nhận rõ ràng có nước xối trên lưng ta.
Tùng Vĩ bối rối nói :
- Ơ... ơ...
Thấy Tùng Vĩ lúng túng. Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự hỏi :
- Ngươi đã làm gì?
Quá bối rối, Tùng Vĩ buộc phải nói thật. Nghe Tùng Vĩ thuật xong, Cốc Thừa Tự biến sắc gằn giọng nói :
- Tiểu tử! Ngươi... tiểu trên lưng ta?
Tùng Vĩ nhăn mặt nói :
- Vãn bối bắt buộc phải dùng đến hạ sách đó vì quanh đây không có nước hạ hỏa cho tôn giá.
Âu Đình Luân Cốc Thừa Tự đứng bật lên, hữu trảo vươn tới chớp nhoáng đặt nhay vào yết hầu Tùng Vĩ. Lão gằn giọng :
- Ngươi chết...
Tùng Vĩ hốt hoảng thét lên :
- Đừng giết Cang Tùng Vĩ.
Y run cầm cập nhìn Cốc Thừa Tự nói tiếp :
- Sao tôn giá định lấy mạng Tùng Vĩ?
- Ngươi dám tiểu lên thể pháp của tổn tọa... có đáng chết không chứ?
- Thì ra là như vậy. Người xưa nói không sai, cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả ơn mà. Tùng Vĩ dụng hạ sách kia vì muốn cứu tôn giá thôi, chứ nào có ý xúc phạm người. Nếu như không hạ hỏa cho tôn giá, người sẽ cháy khô bởi hỏa khí. Người chết rồi Tùng Vĩ sẽ chết theo người. Đúng ra, người phải mang ân Tùng Vĩ mới đúng, có đâu vừa mới có thần thức đã đòi lấy mạng Tùng Vĩ rồi.
Mặt Tùng Vĩ nghiêm lại, nói tiếp :
- Nếu tôn giá giết Tùng Vĩ thì xem như chẳng còn cơ hội lấy được Ngọc Chỉ thần châu đâu.
Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự rút trảo công lại. Đôi mắt sát thần của lão rọi chăm chăm vào mặt Cang Tùng Vĩ.
- Lần sau, khi ta vận công tự khắc có hỏa khí, ngươi đừng làm như vậy nữa.
Tùng Vĩ giả lả cười, đáp lời lão :
- Tại vãn bối không biết chứ. Nhưng xét cho cùng, làm gì thì làm mục đích của Tùng Vĩ là chỉ lo cho tôn giá thôi.
Cốc Thừa Tự buông luôn một câu lạnh lùng :
- Ta không cần tiểu tử lo.
- Nếu như tôn giá không cần Tùng Vĩ lo thì hãy hóa giải thuật phong bế huyệt đạo của Tùng Vĩ đi, rồi mạnh ai nấy đi, chẳng ai mắc nợ ai.
Cốc Thừa Tự hừ nhạt một tiếng :
- Khi nào có Ngọc Chỉ, ta sẽ cho ngươi ly khai.
- Ly khai với tôn giá thì Tùng Vĩ chỉ có chết thôi.
- Tự ngươi lo cho ngươi... ta không biết.
- Bất công quá!
- Còn hơn ngươi là cái xác không hồn.
Lão hừ nhạt một tiếng rồi nói :
- Giờ nói cho ta biết người mà Thạch Nô giao Ngọc Chỉ là ai?
Tùng Vĩ ương ngạng trả lời Cốc Thừa Tự :
- Nói rồi, tôn giá bỏ đi, để mặc Tùng Vĩ sống chết ra sao cũng không màng tới. Tùng Vĩ không nói.
Mặt Cốc Thừa Tự đanh lại. Lão vươn trảo thộp tới yết hầu Tùng Vĩ, miệng thì thốt :
- Ngươi...
Tùng Vĩ nhướn mày nhìn lão :
- Đằng nào cũng chết. Tùng Vĩ sợ chết quá đỗi rồi, giờ thì không còn sợ nữa.
Cốc Thừa Tự dịu giọng :
- Thôi được. Ngươi nói cho ta biết tự khắc ta sẽ giải kinh lạc cho ngươi.
Tùng Vĩ cười khảy rồi nói :
- Ý nghĩ giết Tùng Vĩ hiện rõ trong mắt tôn giá, làm sao Tùng Vĩ tin lời nói của tôn giá được chứ?
Y vừa nói vừa chỉ vào trảo công của Cốc Thừa Tự.
Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự hừ nhạt một tiếng rút tay lại. Lão chắp tay sau lưng, từ tốn nói :
- Tiểu tử! Chúng ta đi tìm tình nhân của Thạch Nô chứ?
- Thà tôn giá nói như vậy còn nghe lọt lỗ tai. Hở một chút là đòi giết Tùng Vĩ, ai mà còn hứng thú đi chung với tôn giá.
Tùng Vĩ nói dứt câu nhìn lão khẽ gật đầu :
- Chúng ta đi.
Y vừa nói vừa ra dấu cho Cốc Thừa Tự khom người xuống.
Đôi chân mày Cốc Thừa Tự cau lại :
- Lần này thì tiểu tử tự đi một mình, ta không cõng ngươi nữa.
- Vậy cũng được.
Tùng Vĩ vừa nói vừa ung dung rảo bước đi. Cốc Thừa Tự miễn cưỡng theo sau lung y. Lão ác ma vừa đi vừa nghĩ thầm: “Gã tiểu tử này vừa gian trá vừa hồ đồ, dám tiểu cả lên thể pháp Kim thân của Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự ta. Có lẽ gã không biết gì về ta cả”.
Y buông tiếng thở dài nghĩ tiếp: “Dù sao gã cũng không đáng trách. Vì gã cũng chỉ muốn cứu mình mà chẳng hề biết võ công”.
Ý niệm đó khiến nụ cười hé điểm trên hai cánh môi khô khốc của Cốc Thừa Tự.
Khi trời chạng vạng sáng, Tùng Vĩ và Cốc Thừa Tự đến bên thuyền. Ác Ma Nhân nắm tay Tùng Vĩ :
- Tiểu tử! Chúng ta phải qua sông à?
Y thản nhiên gật đầu :
- Không qua sông làm sao đến nơi đó được.
Tùng Vĩ vừa nói vừa chỉ về phía bên kia con sông Hoàng Hà.
- Theo Tùng Vĩ biết, Thạch Nô hay qua bên đó, chắc chắn người mà hắn trao Ngọc Chỉ thần châu chính là nàng...
- Ai?
- Qua bên đó rồi Tùng Vĩ sẽ nói cho tôn giá biết.
Tùng Vĩ chìa tay đến trước mặt Cốc Thừa Tự.
Lão ác ma nheo mày :
- Ngươi muốn gì?
- Muốn qua sông thì phải có kim lượng... Không có thì làm sao qua được.
Lấy một nắm vàng đặt vào tay Tùng Vĩ, Ác Ma Nhân nói :
- Tiểu tử lựa con thuyền nào chắc chắn và rộng lớn đó.
- Tôn giá yên tâm.
Y xuống bến thuyền thuê hẳn một chiếc thuyền nan chỉ đủ chỗ cho hai người.
Y ngoắc Cốc Thừa Tự xuống. Cốc Thừa Tự thấy chiếc thuyền nan, đôi chân mày của y nheo lại, ngập ngừng hỏi :
- Con thuyền bé tí này à?
Nặn một nụ cười giả lả, Tùng Vĩ nói :
- Ngân lượng cỡ nào thì thuyền cỡ ấy thôi. Nhưng tôn giá yên tâm, đã có Tùng Vĩ rồi không có gì phải sợ.
Y vừa nói vừa kéo Cốc Thừa Tự xuống chiếc thuyền. Con thuyền nan chồng chềnh khiến cho lão Cốc Thừa Tự phải ngã xuống khoang thuyền. Hai tay lão bấu vào be thuyền. Lão sợ đến độ quên bẵng sức chịu đựng của con thuyền mà dồn quá nhiều nội lực, nên be thuyền phát ra những âm thanh răng rắc.
Tùng Vĩ nói :
- Hê! Tôn giá định phá vỡ con thuyền đấy à? Tôn giá chẳng có gì phải sợ, cứ thả lỏng ra mà đưa mắt ngắm cảnh có phải hơn không. Dễ có mấy ai được cái thú đi trên Hoàng Hà ngắm cảnh bình minh.
Cốc Thừa Tự thở hắt ra một tiếng rồi thả lỏng hữu thủ. Mặc dù nghe lời Tùng Vĩ nhưng mặt lão cứ căng thẳng tột cùng.
Tùng Vĩ mỉm cười, chỏi sào đẩy con thuyền từ từ rời bến. Y vừa chống sào, vừa nghĩ thầm: “Hóa ra lão ác ma này nói thật. Lão sợ nhất là sư tôn, nhì là nước, thứ ba là Trương Kiệt tiền bối”.
Chiếc thuyền nan được Tùng Vĩ từ từ chống sào tách bến tiến ra giữa dòng Hoàng Hà. Tùng Vĩ vừa chống cây sào dài, vừa nói :
- Tôn giá biết không? Tại khúc sông này hàng năm cứ đến ngày này là như rằng phải có một người chết đuối đó. Cứ như lão Hà Bá đợi sẵn để chờ người qua sông mà kéo xuống thôi.
Cốc Thừa Tự nhìn Tùng Vĩ. Lão ngậm chặt hai cánh môi không thốt nửa lời.
Tùng Vĩ nhìn lão, mỉm cười nói tiếp :
- Năm nay chưa có ai chết đuối cả. Chắc lão Hà Bá đang lóng lòng chờ đợi dưới đáy sông. Không biết trong hai người, Tùng Vĩ và tôn giá ai là người xuống hầu lão Hà Bá đây. Nhưng xem chừng có lẽ lão Hà Bá cần tôn giá hơn.
Cốc Thừa Tự gắt gỏng nói :
- Tiểu tử đừng nói càn.
- Hây! Tùng Vĩ không nói càn đâu.
Y vừa nói vừa chỏi sào tiến nhanh giữa sông Hoàng Hà. Màn sương buổi sớm trên sông Hoàng Hà khá dày tạo ra cảm giác lạnh lẽo, nhưng mồ hôi vẫn rịn ra mặt Cốc Thừa Tự.
Khi con thuyển ra đến giữa dòng Hoàng Hà, nó chẳng khác nào chiếc là bé xíu lọt thỏm vào sóng nước mênh mông của con sông và màu nước vàng nghệch.
Tùng Vĩ rút sào, nguồi xuống đuôi thuyền.
Cốc Thừa Tự nheo mày :
- Tiểu tử! Sao ngươi không chèo thuyền vào bờ?
Tùng Vĩ nhún vai :
- Tùng Vĩ còn phải suy nghĩ xem có nên chỏi sào vào bờ không?
- Tiểu tử ngươi có ý gì?
Tùng Vĩ lắc mạnh thuyền, làm nó chao nghiêng. Cốc Thừa Tự hốt hoảng thét :
- Ê! Coi chừng...
Tùng Vĩ bật cười khanh khách.
Y vừa cười vừa nói :
- Con thuyền nan này có thể lật úp bất cứ lúc nào đó. Tôn giá có muốn nó lật không?
- Tiểu tử định lật thuyền à?
Tùng Vĩ thản nhiên đáp lời lão :
- Không sai.
- Tại sao ngươi làm vậy... Ngươi biết ta sợ nước chứ?
- Tất nhiên là biết nên mới đưa tôn giá ra giữa dòng Hoàng Hà để nhấn chìm thuyền đây. Hôm nay đúng là ngày cúng cho lão Hà Bá... Tùng Vĩ phải làm phận sự của mình thôi.
Nghe Tùng Vĩ nói, sắc diện Ác Ma Nhân Cốc Thừa Tự đổi qua màu tái nhợt, tái nhạt.
Lão ngập ngừng nói :
- Tùng Vĩ! Bổn nhân biết ý của ngươi. Đưa bổn nhân vào bờ, bổn nhân sẽ cho ngươi tất cả số ngân lượng này.
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Không, không. Lúc này Tùng Vĩ chẳng cần đến kim lượng của tôn giá đâu.
- Ngươi muốn gì?
Tùng Vĩ cầm cây sào đập xuống nước một cái thật mạnh, nước văng tung tóe bắn lên người Cốc Thừa Tự. Lão rú lên :
- Ngươi... ngươi... đừng...
Con thuyền nan chòng chành, Cốc Thừa Tự bấu tay vào be thuyền, mồ hôi tuôn ra ướt đãm mặt lão.
Lão thều thào nói :
- Tiểu tử... ta xin ngươi...
Tùng Vĩ nhìn lão, thản nhiên nói :
- Tôn giá có muốn làm mồi cho cá và trở thành lão nô của Hà Bá lão nhân gia không?
Cốc Thừa Tự lắc đầu :
- Ta không muốn đâu... Ta đã nói với ngươi rồi... ta sợ nước lắm.
Nụ cười mỉm lại hiện lên hai cánh môi của Tùng Vĩ :
- Nếu tôn giá không muốn thì phải lựa chọn.
- Tiểu tử muốn ta lựa chọn gì, nói cho nhanh để còn đưa vào bờ nữa.
Ve cằm, Tùng Vĩ nhìn lão nói :
- Tùng Vĩ biết trong cuộc đời tôn giá có ba thứ tôn giá sợ. Một là sư tôn, hai là nước, còn đối với Trương Kiệt tiền bối thì chắc tôn giá chỉ nể mặt thôi, thậm chí còn căm hận nữa.
Lão gật đầu :
- Ta đã nói với tiểu tử rồi.
Tùng Vĩ nhún vai nhìn lão :
- Vì sao Tùng Vĩ biết tôn giá sợ nước rồi. Bởi chết như thế nào cũng được cả. Chặt bằng đao kiếm hay chưởng ảnh thì chết rất nhanh, nhưng chết đuối thì thống khổ vô cùng. Đầu tiên là uống nước, uống nước no mà vẫn phải uống, bụng cứ trương phình ra như con cóc, sau đó là ngộp thở. Cái chết từ từ trong sự lạnh lẽo.
Y chìa tay đến trước :
- Mới nghĩ đến cảnh chết đuối thôi mà da thịt Tùng Vĩ đã nổi đầy gai ốc.
Y lắc đầu nhăn mặt nói tiếp :
- Đã vậy, khi chết rồi vẫn chưa được yên thân. Chết trên bờ còn được tẩm niệm, có được chiếc áo quan ấm cúng, rồi còn có hố huyệt. Con người từ đất sinh ra, phải trở về với đất thì chẳng có gì là đau khổ cả. Nhưng chết đuối thì khác, sinh ra từ đất mà lại phải ngâm mình trong nước lạnh lẽo vô cùng. Ui cha ơi! Sống dưới nước và chỉ có nước uống, vất vưởng trong nước, làm bạn với cá buồn ơi là buồn. Chết đã lạnh lẽo, oan hồn còn lạnh lẽo hơn.
Cốc Thừa Tự xịu mặt xuống. Lão khoát tay :
- Tiểu tử! Ngươi đừng nói nữa... đừng nói nũa.
- Phải nói cho tôn giá biết, để tôn giá chọn lựa chứ.
- Ngươi muốn ta chọn lựa gì?
Tùng Vĩ giả lả cười, rồi nghiêm giọng nói :
- Nếu tôn giá không muốn chết dưới nước thì phải nhận Tùng Vĩ làm sư tôn, nhất nhất nghe theo lời của Tùng Vĩ.
Nghe Tùng Vĩ nói, diện dung của Cốc Thừa Tự cau hẳn lại, thần nhãn lộ rõ hung quang. Lão gầm lên :
- Tiểu tử! Ngươi điên rồi sao vậy? Bổn nhân mà có thể nhận ngươi làm sư tôn ư?
Lão vừa thốt dứt câu thì Tùng Vĩ gác cây sào nhảy tõm xuống nước. Y bám tay vào be thuyền lắc liên tục.
Cốc Thừa Tự thét lên :
- Tiểu tử! Ngươi làm gì vậy... Ngươi làm gì vậy?
Mặc cho lão thét, Tùng Vĩ cứ lắc xuồng cho nước tràn vào khoang. Nước thấm vào trang phục của Cốc Thừa Tự khiến lão càng luống cuống hơn. Lão gầm lên :
- Tiểu tử! Ngươi không được làm bậy.
Ngưng lắc xuồng, Tùng Vĩ nhìn Cốc Thừa Tự gắt gỏng nói :
- Một là tôn giá phải nhận Tùng Vĩ làm sư tôn, hai là xuống làm mồi cho lão Hà Bá.
- Ngươi chẳng biết gì cả. Sư tôn là người truyền thụ võ công cho ta, ân cao như núi, nghĩa rộng như biển, tiểu tử có làm gì đâu mà buộc bổn nhân bái ngươi làm sư tôn chứ?
Tùng Vĩ thản nhiên nói :
- Có.
- Tiểu tử truyền cho ta cái gì nào?
- Cách sống dưới nước, để khỏi phải chết chìm. Nếu như lão không nhận ta làm sư tôn thì lão sẽ chết chìm... Nào, lão quyết định đi.
Tùng Vĩ vừa nói vừa lắc mạnh chiếc thuyền nan. Nước tràn qua be thuyền, nước lấp xấp trong khoang thuyền khiến cho lão Cốc càng bối rối hơn. Lão rối rít nói :
- Tiểu tử! Bổn nhân xin ngươi... xin ngươi đó.
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Không có xin xỏ gì cả. Một là nhận Cang Tùng Vĩ làm sư tôn. Hai là phải chết đuối làm mồi cho cá và phải nhận Hà Bá lão nhân gia làm sư phụ.
Nói dứt câu, Tùng Vĩ tiếp tục lắc chiếc thuyền nan.
Lão Cốc bối rối bá tay vào be thuyền.
- Ngươi đừng... đừng...
Tùng Vĩ ngưng lắc thuyền nhìn lão.
- Thế nào?
Lão Cốc miễn cưỡng nói :
- Ngươi lên thuyền đi... rồi ta nói.
Tùng Vĩ thoát lên đuôi thuyền đứng lên nhìn lão.
Lão Cốc vận công vào song thủ. Thấy lão vận công, ánh mắt lộ sát thần. Tùng Vĩ khoát tay nói :
- Cốc tôn giá định giết Tùng Vĩ à. Được, Tùng Vĩ đứng cho tôn giá ra tay.
Thử xem Tùng Vĩ chết rồi, tôn giá có sống trong cảnh Hoàng Hà mênh mông này không?
Y nhún vai nói tiếp :
- Còn tôn giá kêu cứu. Tùng Vĩ e rằng người ta đến sớm để đưa tôn giá đến gặp lão Hà Bá lão nhân gia thôi.
Cốc Thừa Tự thở hắt ra một tiếng, miễn cưỡng nói :
- Cang Tùng Vĩ! Ngươi có thể cho ta chọn cái khác được không? Ta có thể truyền võ công cho ngươi. Chỉ cần thụ nạp võ công của lão Cốc này thôi, ngươi đã có thể xưng bá võ lâm rồi. Chính ngươi đã thấy rồi đó, biết bao nhiêu người thành danh trên giang hồ nhưng chẳng có người nào đáng là đối thủ cân tài cân sức với ta.
Tùng Vĩ khoát tay :
- Võ công Tùng Vĩ không cần đâu. Chỉ muốn tôn giá bái làm sư tôn thôi, ta sẽ truyền cho tôn giá biết cách chống sào đưa thuyền vào bờ.
- Ta... ta làm sao bái tiểu tử làm sư tôn được?
- Nếu không được thì chỉ còn mỗi cách duy nhất... chúng ta cùng chết thôi.
Tùng Vĩ nói xong toan nhảy trở xuống nước, nhưng Cốc Thừa Tự ngăn lại :
- Khoan!
- Tôn giá muốn nói gì?
- Cớ gì tiểu tử cứ bắt ta phải bái làm sư tôn chứ?
Tùng Vĩ gãi đầu :
- Chỉ vì Tùng Vĩ muốn sống có thế thôi.
- Có thế thôi?
Tùng Vĩ gật đầu. Cốc Thừa Tự suy nghĩ một lúc rồi nhìn Tùng Vĩ :
- Thôi được. Lão phu sẽ bái tiểu tử làm sư tôn.
- Tôn giá suy nghĩ kỹ rồi chứ?
Tùng Vĩ nói :
- Đã quyết định rồi, tôn giá sao chưa bái Tùng Vĩ?
Lão nhăn mặt nói :
- Tôn giá cho lão miễn phần đó được không?
- Không được. Đã bái sư thì phải làm đúng lễ.
Cốc Thừa Tự nhăn nhó nói :
- Ta cao niên hơn ngươi mà. Hay ngươi bái ta đi, ta sẽ truyền võ công cho ngươi.
Tùng Vĩ lắc đầu :
- Tùng Vĩ đâu cần võ công. Còn tôn giá thì cần ta truyền cho thuật bơi lội. Tài năng không đợi tuổi, đúng không nào?
Lão Cốc bặm hai cánh môi. Tùng Vĩ đập chân xuống thuyền. Con thuyền nan chòng chành. Lão Cốc hốt hoảng nói :
- Được. Lão bái ngươi... lão bái ngươi.
- Bái Tùng Vĩ làm sư tôn.
Lão nhăn mặt nói :
- Bái Tùng Vĩ làm sư tôn.
Tùng Vĩ ngồi xuống đuôi thuyền nhìn lão.
Lão Ác Ma Nhân bặm môi, đanh mặt nhưng bắt buộc phải hành đại lễ bái Tùng Vĩ. Lão vừa bái Tùng Vĩ vừa nghĩ thầm: “Vào đến bờ bên kia, tiểu tử sẽ biết mùi đau khổ như thế nào”.

loading...
Hồi trước Hồi sau