Giang hồ xảo khách - Hồi 22

Giang hồ xảo khách - Hồi 22

Sự biến trùng trùng

Ngày đăng
Tổng cộng 50 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 401237 lượt xem

loading...

Mặc Tử tiên sinh đâu cần Huyết y nhân thách thức mình. Lão dụng hữu chưởng đón đỡ thẳng lấy đạo Phách Không chưởng của đối phương.
Ầm...
Những tưởng đâu khi sóng chưởng chạm vào nhau. Huyết y nhân sẽ chẳng khác gì Giang Đông Thần Kiếm Tạ Quốc Kình, thế nhưng mọi sự hoàn toàn ngược lại.
Mặc Tử tiên sinh phải thối liền ba bộ, trong khi Huyết y nhân lại nhẹ nhàng hạ thân xuống trước ranh giới âm dương Vong Mạng cốc. Mặc Tử tiên sinh nheo mày.
Vẻ sững sờ hiện ra trên bộ mặt nhăn nheo già nua của Long Tiên Thần Sát Mặc Tử tiên sinh. Đập vào mắt Mặc Tử tiên sinh là đôi thần nhãn sáng ngời, chân diện ngoại trừ đôi thần nhãn tinh anh đó thìn đã được che đậy bằng vuông lụa đỏ.
Mặc Tử tiên sinh nói :
- Ngươi là ai?
Huyết y nhân lạnh lùng nói :
- Bổn tọa là người thế vị Trương Kiệt Võ lâm Minh chủ.
Y vừa nói vừa chìa tay đến trước.
- Hãy trả lại Ngọc Chỉ thần châu cho bổn tọa.
Mặc Tử tiên sinh nheo đôi chân mày bạc trắng. Những thớ thịt trên bộ mặt già nua của lão thoạt nhích động.
Lão gằn giọng nói :
- Bổn thần sứ đưa Ngọc Chỉ cho ngươi đây.
Cùng với lời nói đó. Mặc Tử tiên sinh chớp động hữu thủ. Ngọn roi tử thần giấu trong ống tay áo quất ra tợ một con giao long uấn khúc công thẳng đến Huyết y nhân.
Huyết y nhân nói :
- Bổn tọa cũng đang muốn kiểm chứng xem bản lĩnh “Tiên pháp” của Ác Ma Nhân ba mươi năm trước như thế nào đây.
Miệng thì nói, Huyết y nhân chẳng chút ngần ngại bởi ngọn roi đã lập danh của Mặc Tử tiên sinh. Y vươn trảo thủ chộp thẳng đến ngọn roi của đối phương.
Chát...
Ngọn roi trông mềm mại, linh hoạt nhưng khi ở trong tay Mặc Tử tiên sinh thì nó đâu phải tầm thường. Thậm chí, ngọn roi đó có thể tiện đứt một tảng đá dễ như chém một thân cây chuối. Chính vì thế mới có cái danh Long Tiên Thần Sát chứ, bởi vì đã bao nhiêu cao thủ thành danh chết bởi “Tiên pháp” của lão.
Những tưởng đâu cánh tay của Huyết y nhân sẽ bị tiện đứt lìa bởi “Tiên pháp” của Mặc Tử, nhưng sau âm thanh đó, ngọn roi quấn chặt lấy tay y.
Huyết y nhân cười khảy rồi nói :
- Bổn tọa không tầm thường như ngươi tưởng đâu.
Mặc Tử tiên sinh nhíu mày. Lão dồn chân ngương vào Đan Điền rồi đẩy vào ngọn roi công thẳng sang đối phương.
Huyết y nhân nói :
- Mặc Tử Long Tiên Thần Sát hay lắm. Bổn tọa xem nội lực của lão thâm hậu như thế nào.
Huyết y nhân vừa nói vừa dồn công lực vào đầu ngọn roi. Hai người bất giác chuyển qua đấu nội lực, mà ngọn “Tiên pháp” của Mặc Tử là điểm tiếp xúc của hai luồng nội lực cao thâm đó.
Ngọn roi của Mặc Tử tiên sinh căng ra rồi xuất hiện một luồng khói từ từ dịch chuyển về phía Mặc Tử tiên sinh.
Trong khi đôi thần nhãn của Huyết y nhân vẫn bình thường, sáng quắc thì ngược lại, bên kia, Mặc Tử tiên sinh tóc râu gần như dựng đứng. Trông nhân dạng của lão cứ như đang phải cố gắng rất nhiều mới khả dĩ giữ được thế cân bằng.
Mặc Tử tiên sinh thét lớn một tiếng :
- Da...
Cùng với tiếng quát đó, lão dồn toàn bộ nội lực của bản thân vào ngọn roi da.
Ầm...
Mặc Tử tiên sinh thối liền hai bộ. Ngọn roi da của lão bị đứt ngay chính giữa. Trong khi Mặc Tử tiên sinh phải thối liền hai bộ thì chân của Huyết y nhân chỉ hơi lún xuống đất gần nửa đế giầy.
Huyết y nhân cười khảy nói :
- Nội lực của lão cũng cao cường lắm đó. Nhưng hãy đỡ thêm một chưởng của bổn tọa nữa xem.
Lời còn đọng trên cửa miệng thì Huyết y nhân vỗ về phía Mặc Tử tiên sinh một chưởng. Bóng chưởng ảnh như một bàn tay máu chụp tới Mặc Tử tiên sinh nhanh không thể tưởng.
Huyết y nhân xuất chưởng công đã có chủ đích trước không cho đối phương tránh né.
Cho dù Huyết y nhân không có ý đó thì Mặc Tử tiên sinh cũng đâu có ý tránh chưởng của y. Mặc Tử tiên sinh dựng đứng hữu thủ đón thẳng lấy bóng ảnh thủ đỏ ối của đối phương.
Ầm...
Chưởng và chưởng chạm thẳng vào nhau tạo ra dư kình phản chấn tợ cơn lốc xoáy dữ dội, làm rung chuyển cả càn khôn.
Mặc Tử tiên sinh sau khi đón đỡ thẳng một chưởng của đối phương, thân ảnh lắc lư như cây lau đứng trước cơn giông dữ. Lão rùng mình một cái, lập tức phun ra một vòi máu đỏ ối.
Huyết y nhân lắc vai lướt đến, toan bồi tiếp một chưởng kết liễu Mặc Tử tiên sinh, nhưng lão đã kịp giậm chân, không quay bước mà lướt ra sau, nhanh chóng mất dạng vào cõi hư vô của trận pháp.
Đôi chân mày của Huyết y nhân cau lại. Y gằn giọng nói :
- Lão quỷ định trốn chạy bổn nhân đó à.
Cùng với lời nói đó. Huyết y nhân vỗ liền một lúc hai bóng ảnh thủ đỏ ối về phía trước, đánh thẳng vào Ảo Ảnh ma trận. Lần này thì bóng ảnh thủ của y chìm vào cõi vô thanh vô sắc chẳng để lại dấu tích gì.
Đôi chân mày của Huyết y nhân chau hẳn lại. Y buột miệng nói :
- Ảo Ảnh ma trận!
Huyết y nhân chắp tay sau lưng, gằn giọng nói :
- Lão cáo già Long Tiên Thần Sát này cũng lợi hại thật. Nhưng lão có quỷ quyệt cỡ nào thì cũng không thoát khỏi cái chết mà bổn tọa đã dành cho lão đâu.
Huyết y nhân nói xong quay lại.
Khi y đối mặt với quần hào, không biết vô tình hay cố ý mầ đôi thần nhãn rọi vào Quan Chí Hải Chạm vào ánh mắt của Huyết y nhân, Quan Chí Hải không khỏi e dè. Lão buộc phải ôm quyền xá rồi nói :
- Quan mỗ mạn phép hỏi cao danh quý tánh tôn giá?
Huyết y nhân hừ nhạt một tiếng rồi nói :
- Khi nào các ngươi tôn vinh bổn tọa là chủ nhân của võ lâm thì tất cả sẽ biết tục danh của bổn tọa là gì.
Y bước đến trước mặt quần hùng, tay vẫn chắp sau lưng ra vẻ rất trưởng thượng.
Y nghiêm giọng nói với các vị Chưởng môn :
- Trong vòng ba con trăng... tất cả các ngươi, mọi môn phái phải đến Phong Ma sơn, dự lễ khai môn “Hỏa Dương thần giáo”. Bất cứ người nào, môn phái nào không đến Phong Ma sơn dự khán thì xem như đã ra mặt chống đối với bổn tọa, chắc chắn kẻ đó, môn phái đó sẽ bị tuyệt diệt trên võ lâm giang hồ.
Chánh Giới đại sư niệm Phật hiệu :
- A di đà Phật.
Ngầu Nại bang chủ chau mày khi nghe Huyết y nhân thốt ra lời cao ngạo đó. Nhưng trận đấu vừa rồi của Huyết y nhân với Mặc Tử tiên sinh đủ cho lão Bang chủ Cái bang một lời cảnh cáo đối với lão.
Dù tâm không phục, nhưng Bang chủ Cái bang Ngầu Nại vẫn phải nhẫn nhịn, mím môi không dám thốt lên lời nào.
Huyết y nhân lia đôi thần nhãn lướt qua từng người rồi trang trọng nói :
- Bổn tọa chắc rằng các người không có ý phục bổn tọa. Nhưng bổn tọa cho các người thấy bãn lĩnh của bổn tọa để các người biết phải hành xử như thế nào.
Huyết y nhân vừa nói vừa bất ngờ nện một bóng ảnh thủ đổ ối vào vị trưởng lão đứng bên cạnh Ngầu Nại.
Bình...
Bóng chưởng đỏ ối kia đi xuyên qua vùng thượng đẳng của lão Cái bang, khoét lấy một lỗ to trống rỗng. Vị trưởng lão vẫn đứng bất động, như thể không biết mình vừa bị trúng chưởng.
Ngầu Nại há hốc miệng.
Quan Chí Hải thì thốt lên :
- Tu La thần chưởng.
Tiếng thốt của Quan Chí Hải còn đọng trên cửa miệng thì vị trưởng lão Cái bang mới biết được mình đã bị khoét một lỗ thủng trên ngực với hình bàn tay. Lão rùng mình một cái rồi đổ sập đến trước, hồn lìa khỏi xác.
Những vị trưởng lão, chẳng ai bảo ai đồng loạt thối lại hai bộ, mắt đăm đăm nhìn Huyết y nhân.
Rọi thần nhãn vào mặt các vị Chưởng môn Huyết y nhân nói :
- Tu La thần pháp đã đưa Trương Kiệt Võ lâm Minh chủ ngồi lên chiếc ngai Võ lâm Minh chủ, thì hôm này bổn tọa cũng với Tu La thần pháp thay vào chỗ của họ Trương. Các người hãy tự suy nghĩ mà quyết định cho mình.
Huyết y nhân lia mắt nhìn qua mọi người rồi nói tiếp :
- Vong Mạng cốc sẽ bị san bằng khi bổn tọa quay lại.
Huyết y nhân nói dứt câu, chắp tay sau lưng chậm rãi tiến bước. Chẳng ai bảo ai, quần hào đồng loạt tách ra hai bên để nhường đường cho Huyết y nhân.
Khi Huyết y nhân bước qua mặt Chánh Giới hòa thượng, y dừng lại nhìn Chánh Giới đại sư :
- Ta mong ngày đó sẽ có cao tăng Thiếu Lâm.
Nói dứt câu, Huyết y nhân mới sải bước xăm xăm đi.
Bất thình lình từ trong quần hào có một đại hán bước ra. Y chặn đường Huyết y nhân, ôm quyền nói :
- Tôn giá đã đánh bại Long Tiên Thần Sát sao không nhân cơ hội này tróc nã Long Tiên kia, lại bỏ đi. Hay Ảo Ảnh ma trận đã không cho tôn giá thực hiện được ý đồ của mình?
Đôi chân mày Huyết y nhân nhíu lại :
- Ngươi rất can trường... đúng là Thiết Diện Vô Tâm. Vừa hồ đồ, vừa không biết đâu là trời đâu là đất, nhưng ngươi đáng để cho bổn tọa để tâm đó.
Huyết y nhân chỉ về phía Vong Mạng cốc :
- Nếu như ngươi hóa giải được Ảo Ảnh ma trận, bổn nhân sẽ phong tặng cho ngươi chức vị Phó giáo chủ “Hỏa Dương thần giáo”.
Thiết Diện Vô Tâm lắc đầu :
- Ngô Bá Nhạ này không thể hóa giải được trận pháp đó.
Huyết y nhân hừ nhạt một tiếng :
- Bổn nhân buộc ngươi phải hóa giải đó.
Y vừa nói, vừa bất ngờ vươn trảo thộp đến hổ khẩu của Thiết Diện Vô Tâm Ngô Bá Nhạ.
Thế trảo của Huyết y nhân nhanh đến độ họ Ngô gần như chẳng có phản xạ gì, chớp mắt đã bị Huyết y nhân khống chế rồi. Xoay Ngô Bá Nhạ về phía Vong Mạng cốc, Huyết y nhân vỗ chưởng vào lưng gã. Họ Ngô tợ một cánh diều đứt dây băng băng lướt về hướng Ảo Ảnh ma trận.
Y cố dùng toàn bộ công lực để ghìm thân lại, nhưng không thể nào ghìm được. Vạn bất đường cùng, Thiết Diện Vô Tâm Ngô Bá Nhạn phải dồn nội lực vào song thủ bổ thẳng vào trận pháp, hy vọng tìm được sinh lộ.
Xoạt...
Chưởng phong của gã rơi nhanh vào cõi vô thanh vô sắc, đồng thời lao vào vùng ảo ảnh. Quần hùng ồ lên khi nhân dạng của Thiết Diện Vô Tâm nhanh chóng tan biến ngay trước mặt họ.
Tất cả mọi người đều đồng loạt tháo bộ lại.
Huyết y nhân nhìn về phía trận pháp Ảo Ảnh ma trận. Y nhạt nhẽo nói :
- Ngươi không nên cản đường bổn nhân.
Nói dứt câu, y quay bước bỏ đi thẳng, để lại sau lưng sự ngơ ngác của quần hùng Bạch đạo.
Chánh Giới đại sư niệm Phật hiệu.
- A di đà Phật. Chúng ta trở lại Tô Châu trấn thôi.
Lời nói của vị cao tăng Thiếu Lâm như thể giải tỏa được tâm trạng nặng nề của mọi người. Quần hùng Bạch đạo lũ lượt rời Vong Mạng cốc quay lại Tô Châu.
Trở lại Mặc Tử tiên sinh.
Sau khi giao thủ một chưởng với Huyết y nhân, lão bị nội thương trầm trọng liền quay vào Vong Mạng cốc. Hai bên khóe miệng vẫn còn rỉ máu nhưng lão vẫn gượng trở về tòa Mộc lầu.
Vừa bước vào Mộc lầu, Mặc Tử gặp Tô Mặc Linh.
Mặc Linh lo lắng bước đến đỡ lấy Mặc Tử tiên sinh :
- Nghĩa phụ...
Lão khoát tay, nhìn Mặc Linh nói :
- Linh nhi! Đưa nghĩa phụ xuống gặp Cang Tùng Vĩ.
Nàng gật đầu dìu Mặc Tử tiên sinh xuống cổ động. Mặc Linh mở ô cửa tò vò.
Thấy ô cửa tò vò mở ra, Tùng Vĩ phấn khích bước đến :
- Mặc Linh...
Tùng Vĩ sớm thấy Mặc Tử tiên sinh với nhân diện thật khốn khổ. Y buột miệng hỏi :
- Tiên sinh! Người làm sao vậy?
Mặc Tử tiên sinh nhìn Tùng Vĩ :
- Lão phu vừa gặp đại địch nên phải thân hành xuống hỏi công tử.
Tùng Vĩ gật đầu.
Mặc Tử tiên sinh trầm giọng nói :
- Lão phu muốn hỏi công tử. Công tử chắc chắn... Trương Kiệt đã chết rồi chứ?
Tùng Vĩ gật đầu. Y hỏi ngược lại Mặc Tử tiên sinh :
- Tiên sinh không tin Trương Kiệt Võ lâm Minh chủ chết ư?
- Ta tin. Nhưng vừa rồi có một người đã dụng Tu La thần chưởng giao thủ với lão phu... Trong võ lâm, ngoại trừ Trương Kiệt ra thì không một người nào có thể dụng được tuyệt chưởng thần bí và tàn khốc này. Nay Trương Kiệt chết, lại có người dụng Tu La thần chưởng. Người này có nhãn quang chẳng tầm thường chút nào.
Tùng Vĩ hỏi :
- Tiên sinh thắc mắc chuyện đó để làm gì?
- Người đó đang truy tìm Ngọc Chỉ thần châu. Không sớm thì muộn y cũng hóa giải được trận pháp mà xâm nhập vào đây. Lúc này lão phu đã bị nội thương trầm trọng.
Lão nói dứt câu, rùng mình, ói luôn ra một bụm máu bầm.
Mặc Linh hốt hoảng lên tiếng :
- Nghĩa phụ...
Lão khoát tay không để cho nàng nói.
Tùng Vĩ nói :
- Sự thể đã như thế này rồi... tiên sinh mau mở thạch môn để Tùng Vĩ ra ngoài.
Lão lắc đầu :
- Tùng Vĩ! Lão phu đến đây không có ý mở thạch môn cho ngươi đâu. Ta có muốn mở cũng không được, chỉ khi nào ngươi thu nạp được Vô Minh tiên khí.
Tùng Vĩ thất vọng nhìn lão tiên sinh Mặc Tử.
Mặc Tử tiên sinh nói :
- Lão phu đến để hỏi công tử... dưỡng mẫu Cơ Thục Nhi của ngươi bị người ta giết như thế nào?
Tùng Vĩ căng mắt nhìn Mặc Tử tiên sinh.
Y cúi đầu ôn nhu nói :
- Dưỡng mẫu chết thê thảm lắm. Thể pháp của người bị cào rách từng mẳng thịt.
Đôi chân mày của Mặc Tử nheo lại :
- Bị cào rách ra từng mảng thịt?
Tùng Vĩ gật đầu.
Mặc Tử tiên sinh nhỏ giọng nói :
- Hiền điệt! Lão phu muốn ngươi trả thù cho Cơ Thục Nhi.
Tùng Vĩ gật đầu :
- Vãn bối có ý đó.
Nụ cười gượng hiện lên mặt Mặc Tử tiên sinh.
Lão nhìn Tùng Vĩ chằm chằm :
- Kẻ giết Cơ Thục Nhi đã dụng Tu La thần trảo. Dưỡng mẫu của hiền điệt bị biết bởi tuyệt công Tu La thần trảo... đó là sự thật. Vậy hung thủ chính là Huyết y nhân. Sau ba con trăng, y sẽ hội tập quần hùng võ lâm tại Phong Ma sơn để đại khai Hỏa Dương thần giáo.
Mặc Tử rùng mình một cái nữa. Liền theo cái rùng mình của lão thì một vòi máu từ miệng trào ra ngoài.
Tùng Vĩ lo lắng nói :
- Tiên sinh không ổn rồi.
- Lão phu biết mình khó qua khỏi kiếp nạn này. Nếu như lão phu giao Mặc Linh lại cho hiền điệt...
Chân diện Mặc Linh đỏ bừng.
Tùng Vĩ nói :
- Vãn bối đang bị kẹt trong thạch môn này... đâu thể ra ngoài được.
- Hiền điệt phải ra ngoài bằng chính bản thân mình...
Lão bắt đầu thở gấp.
Mặc Linh nói :
- Nghĩa phụ! Để Linh nhi đưa nghĩa phụ về thư phòng tịnh dưỡng.
Mặc Tử tiên sinh gật đầu. Lão hướng mắt lại nhìn Tùng Vĩ.
- Tùng Vĩ! Lão phu tin tưởng ngươi... tin vào ngươi.
Tùng Vĩ gượng gạo đáp lời lão :
- Vãn bối sẽ làm hết sức mình.
Khi Mặc Tử tiên sinh và Mặc Linh đi rồi, Tùng Vĩ mới quay lại nhìn các bức đồ hình trên vách đá, nhẩm nói :
- Tùng Vĩ! Ngươi không còn sự lựa chọn nào khác.

loading...
Hồi trước Hồi sau