Khổng Tước Linh - Hồi 01

Khổng Tước Linh - Hồi 01

Năm gã thích khách

Ngày đăng
Tổng cộng 6 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 28369 lượt xem

loading...

Đệ tam Thất Chủng Binh Khí truyền kỳ
---------------------------------------------------------------------------

Hoàng hôn.
Cao Lập đứng dưới bóng tấm bảng hiệu chữ vàng “Trạng Nguyên Trà Lâu”, gương mặt y tấu xảo bị che đậy.
Gương mặt của y phảng phất lúc nào cũng bị ẩn tàng trong bóng tối. Y mặc một bộ đồ đạo bào màu xanh rộng thùng thình, rộng vô cùng, bởi vì y phải giấu trong đạo bào một cặp ngân thương vừa bén nhọn, vừa nặng.
Mũi thương bén nhọn đang đụng vào xương sườn của y, tấm áo lót bằng lụa trắng đã bị mồ hôi rịn ướt nhẹp.
Mỗi khi sắp phải giết người, y lại thấy rất khẩn trương.
Con đường này vốn là nơi phồn thịnh nhiệt náo nhất trong thành, hiện tại cũng là lúc nhiệt náo nhất.
Ánh mắt của y, từ đám người đang qua lại như đan cửi trước mặt, xuyên qua, đối diện là một ông chủ tiệm bán củ ấu.
Chủ tiệm này tên là Đinh Can.
Đinh Lan là người rất cao lớn, thậm chí còn có vẻ phệ ra, nhưng y có hai bàn tay thật linh xảo.
Hiện tại, y đang khom người bên lề đường, dùng một con dao cong nhỏ cắt củ ấu trong rổ, từng củ, từng củ một.
Thủ pháp của y xem ra không linh xảo cho lắm...
Bởi vì y thông thường chỉ dùng con dao cong này để giết người. Nghe nói, y giết người còn muốn nhiều hơn cả số củ ấu nằm trong rổ.
Phía đối diện xéo qua Trạng Nguyên trà lâu, có một quán rượu rất sơ sài, chỉ bán rượu, không bán đồ ăn.
Trên vò rượu để một tấm ván, khách hàng ngồi trên những chiếc ghế nhỏ đan bằng trúc bên cạnh, nhắm rượu với những thức ăn mình đem lại.
Trong quán rượu chỉ có một người không uống rượu.
Người này tên là Dương Dã.
Dương Dã rất cường tráng, rất lùn, đầu tóc rối bồng, lấy một miếng vải bố màu trắng buộc quanh.
Không ai biết y là người xứ nào, cũng không ai biết y từ đâu lại, chỉ biết miệng y lúc nào cũng nhai nhóp nhép một thứ quả cứng tên là Tẩn Lang.
Có người nói đó là tập quán của những tên cướp biển miền Đông Hải, nhưng trước giờ không ai dám hỏi.
Nghe nói đã có hai người hỏi y chuyện đó, đều nửa đêm bị người lại cắt đi mất lưỡi.
Bên cạnh y có để một đòn gánh, xem ra y là một người gánh nước lao lực.
Nhưng dĩ nhiên, y không phải là dân gánh nước thật, cũng như Cao Lập không phải là đạo sĩ thật.
Cây đòn gánh của y có cây trảm mã đao dài bốn thước ba tấc giấu trong đó!
Còn có người ăn mặc cũng kiểu dân lao động, đang ngồi uống rượu đối diện với Dương Dã.
Người này rất trẻ, người ta gọi y là Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ dĩ nhiên là bạn của Dương Dã, nhưng y xem ra không có chút gì giống bạn của Dương Dã.
Hai người thuộc hai loại người hoàn toàn khác nhau.
Tiểu Vũ xem ra có vẻ là một người rất tùy tiện, rất lười lẫm, rất thích cười, rất thích rượu.
Không ai tưởng tượng được lúc y giết người, động tác sẽ nhanh nhẹn, chính xác tới đâu.
Nếu y muốn đâm vào con mắt trái của người nào, thanh kiếm của y nhất định sẽ không trật ra chỗ khác của người đó.
Kiếm của y mỏng, giấu trong đòn gánh để cạnh y.
Chỗ Cao Lập đứng đi về bên phải mười bước, dưới gốc cây, có một cỗ xe ngựa sơn màu đen đang đậu. Gã đánh xe đang nằm ngủ gật, cây roi ngựa đen thui dài ngoẵng đang treo một bên cạnh chỗ y ngồi.
Y tên là Mã Tiên.
Người y là cây roi dài, cây roi là cái mạng của y.
Nếu không có cây roi này, y đã chết không biết bao nhiêu lần. Nhưng cây roi vẫn còn nằm trong tay của y đây, do đó y còn chưa chết.
Vì vậy, chết là người khác!
Bọn họ năm người đều cùng đến với nhau.
Cao Lập, Đinh Cán, Dương Dã, Tiểu Vũ, Mã Tiên.
Nơi đây, năm người này sẽ làm một chuyện kinh hồn ngay bây giờ.
Chuyện bọn họ làm phải đổ máu!
* * * * *
Mười lăm tháng bảy là tiết Trung Nguyên, cũng là quỷ tiết.
- Ngày trung nguyêng tháng bảy, địa quan xuống trần, phán xét thiện ác nhân gian, do đó đạo sĩ thì tụng kinh, quỷ đói tù đồ cũng được giải thoát.
Trong “Tu Hành Ký” giải thích rõ về ngày đó như vậy.
Nhưng “Mười lăm tháng bảy” đang nói đây, không phải là một ngày trong năm, mà là một tổ chức bí mật.
Một tổ chức giết người rất bí mật.
Bọn họ tự mình quyết định thiện ác của người khác, sau đó tự mình đi giải thoát giùm người ta.
... Chết không phải là một cách giải thoát sao.
Cao Lập, Đinh Cán, Dương Dã, Tiểu Vũ, Mã Tiên, chính là năm tay sát thủ đáng sợ nhất trong tổ chức này.
Hôm nay, người bọn họ muốn giết là Bách Lý Trường Thanh.
Liêu Đông đại hiệp Bách Lý Trường Thanh!
Bách Lý Trường Thanh không chừng chẳng phải là kẻ võ công cao cường nhất, thanh danh hiển hách nhất trong giang hồ, nhưng cái Trường Thanh tiêu cuộc do ông ta tiếp nhiệm tổng hạt, chắc chắn là tiêu cuộc thành công nhất trong các tiêu cuộc.
Trường Thanh tiêu cuộc ở mỗi thành trấn tại Liêu Đông đều có phân cục. Lá cờ Trường Thanh tiêu cuộc đi đến đâu cũng đều có chiếu ứng.
Bởi vì không những Bách Lý Trường Thanh giỏi dùng người, ông ta hành sự rất có hệ thống, rất có hiệu suất.
Ông ta vào quan nội lần này, là do bốn tiêu cuộc lớn của Trung Nguyên mời lại.
Giang hồ đồn rằng, bốn tiêu cuộc lớn này đang tính hợp tác với Trường Thanh để tổ chức thành một liên doanh tiêu cuộc chưa từng có trước giờ.
Từ đây về sau, từ sáu tỉnh miền bắc đến một giải Liêu Đông, đồ hàng bảo tiêu đều do bọn họ liên hợp làm chung với nhau.
Từ đây về sau, bằng hữu hắc đạo cướp tiêu sẽ trải qua những ngày tháng càng lúc càng khốn nạn.
Đây là một chuyện lớn lao phi thường, những chuyện như vậy chỉ có hạng người như Bách Lý Trường Thanh mới có thể đứng ra chủ trì.
Vì vậy, rất có nhiều người thấy rằng ông ta không thể chết được, và cũng có nhiều người cho rằng ông ta không chết không được!
Bóng chiều càng đậm.
Bách Lý Trường Thanh sẽ xuất hiện trên con đường này bất kỳ lúc nào.
Ông ta là một người rất bận rộn, vì vậy hành trình của ông ta trước giờ được an bày rất kỹ lưỡng, trong lộ trình, ông ta sẽ đến nơi đây vào giờ Dậu, ở Trạng Nguyên trà lâu ăn uống sơ sài, là lập tức tiếp tục đi tới trạm kế.
Nhưng trong kế hoạch của “Mười lăm tháng bảy”, ông ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ tới được trạm kế tiếp.
Đám tùy tùng của ông ta, ngoài bốn vị tiêu sư của Trường Thanh tiêu cuộc ra, còn có chủ nhân của Trấn Viễn tiêu cuộc và Tổng tiêu đầu của Chấn Oai tiêu cuộc.
Một đoàn người bảy người dĩ nhiên đều là cao thủ.
Nhưng “Mười lăm tháng bảy” đã có cách để đối phó với bọn họ, cách này dĩ nhiên là rất chu mật, rất hữu hiệu.
Trước giờ bọn họ giết người không bao giờ bị sẩy tay.
Sáu hôm trước, bọn họ đã bắt đầu tập luyện, đến bây giờ đã tập được tới hơn sáu chục lần.
Bọn họ đối với mỗi chi tiết nhỏ nhặt, mỗi động tác, đều đã thuần thục như chính bàn tay của mình.
Hiện tại, chuyện duy nhất bọn họ còn phải làm là chờ Bách Lý Trường Thanh đến.
Ông ta đến, là chỉ có chết!
* * * * *
- Bách Lý Trường Thanh nhất định không thể chết được!
Cao Lập nắm chặt hai nắm tay, gió từ tận đầu con đường thổi lại, thổi vào y phục đã ướt sũng mồ hôi của y.
Toàn thân của y lạnh băng, trái tim của y càng lạnh hơn.
Mỗi chi tiết nhỏ, mỗi điệu bộ, đều đã được toàn bộ an bày kỹ càng.
Bách Lý Trường Thanh và đám tùy tùng của ông ta chỉ cần đến khúc đường này, cỗ xe của Mã Tiên sẽ chuẩn bị hành động.
Sáu giai đoạn hành động.
Đinh Cán dùng ám khí kinh động con ngựa của Bách Lý Trường Thanh.
Con ngựa này bị kinh hãi lên sẽ chạy về phía trước, cỗ xe lớn của Mã Tiên sẽ ngăn cách ông ta và đám tùy tùng phía sau.
Dương Dã dùng trảm mã đao chém chân trước con ngựa.
Cao Lập và Tiểu Vũ giáp công hai bên.
Đinh Cán sẽ dùng cây loan đao từ sao xông lại ám toán.
Bọn họ đã tính kỹ càng, sáu giai đoạn hành động này nếu làm tốc độ nhanh đủ, sẽ trong bốn cái chớp mắt là toàn bộ đã hoàn thành.
Bọn họ tập xong bốn chục lần, đã có thể làm với tốc độ đó, nhưng vì muốn cho chắc ăn hơn, bọn họ còn tập thêm hai chục lần nữa.
- Chỉ cho phép thành công, không cho thất bại!
Bọn họ chưa bao giờ bị thất bại lần nào, không có ai có thể tránh khỏi được cú đánh nhanh nhẹn dường đó.
Nhất định không có ai!
Chủ nhân của Trấn Viễn tiêu cuộc là Đặng Định Hầu, có thể nói là người có tư tưởng rộng rãi nhất, làm việc hăng say nhất trong bốn tiêu cuộc.
Kế hoạch liên doanh lần này là do y đề xướng, vì vậy chính y đích thân tự đến tận Liêu Đông, mời Bách Lý Trường Thanh vào quan nội.
Đặng Định Hầu được người ta xưng tụng là Thần Quyền Tiểu Gia Cát, y vốn là đệ tử tục gia có hạng của chùa Thiếu Lâm.
Môn Bách Bộ thần quyền của y đã luyện đến tám chín phần hỏa hầu, nghe nói không thua gì tứ đại hộ pháp trưởng lão của chùa Thiếu Lâm.
Nhưng cao thủ đệ nhất trong bốn tiêu cuộc Trung Nguyên không phải là y, mà là Tổng tiêu đầu của Oai Chấn tiêu cuộc, Càn Khôn Bút Tây Môn Thắng.
Công phu điểm huyệt, đả huyệt, và nội gia miên chưởng của y, không còn cao thủ thứ hai nào ở Trung Nguyên sánh kịp.
Thêm vào Liêu Đông Tứ Long trong Trường Thanh tiêu cuộc, người nào người đó trời sinh thần lực, một thân công phu hoành luyện Thập Tam Thái Bảo, nghe nói đã tới mức có thể bắt sống cọp beo bằng hai tay không.
Năm thích khách của “Mười lăm tháng bảy” một khi đắc thủ rồi, có thể nào toàn bộ thoái lui không hề hấn gì không?
Có thể!
Kế hoạch triệt thoái của bọn họ, cơ hồ cũng chu mật như kế hoạch tấn công vậy.
Trong cỗ xe lớn của Mã Tiên, chất đầy hỏa dược. Bọn họ đã dùng vàng ròng mua lại từ Phích Lịch đường ở Quan Tây.
Bọn họ lấy cỗ xe chận Bách Lý Trường Thanh và đám tùy tùng ra hay bên xong, đánh một cú thành công, lập tức châm lửa đốt hỏa dược.
Sau đó, bọn họ sẽ triệt thoái về hướng Tây.
Lúc đó đường xá dĩ nhiên đã hoàn toàn bị cách trở, bọn Đặng Định Hầu người ngựa dĩ nhiên đã bị hỏa dược nổ tung tán loạn bên này, năm kẻ thích khách sẽ thừa cơ thoái lui, không ai có cách gì truy đuổi được.
Kế hoạch lần này được đặt tên là Thiên Y.
Bởi vì kế hoạch được an bày ổn thỏa đến mức thiên y vô phùng!
Hiện tại cơ hội duy nhất của bọn Bách Lý Trường Thanh là thay đổi hành trình, không đi theo đường đã chọn trước.
“Bốc, bốc, bốc”.
Một gã thầy bói mù bỗng từ góc đường đi ra, tay trái gõ thẻ trúc, tay phải đưa cao tấm phướn trắng đề mấy chữ :
“Thiên y thần toán, vạn vô nhất thất”.
Bàn tay của Mã Tiên lập tức nắm chặc cây roi, Dương Dã chụp lấy đòn gánh, Tiểu Vũ bỏ vò rượu xuống, Đinh Cán cũng ngừng động tác cắt củ ấu.
Kế hoạch Thiên Y sắp sửa được thi hành!
Bởi vì tấm phướn của gã thầy bói mù, chính là tín hiệu bọn họ đã ước định sẵn.
Tấm phướn ấy được đưa lên, là biểu thần Bách Lý Trường Thanh đã theo đúng dự định hành trình đến đây.
Ông ta đã đến đây, là chắc phải chết thôi!
Trái tim của Cao Lập chìm hẳn xuống... Bách Lý Trường Thanh không thể chết được!
Hiện tại người có thể cứu được Bách Lý Trường Thanh, chỉ có một mình y.
Tổ chức “Mười lăm tháng bảy” này nghiêm mật ra sao, y đã hiểu quá rõ, người phản bội tổ chức, không những đừng mong sống sót, ngay cả chết còn rất khốn khổ.
Nhưng y vẫn không thể không cứu Bách Lý Trường Thanh, bởi vì Bách Lý Trường Thanh đã cứu y một lần.
Lòng bàn tay của y ướt đẫm mồ hôi, y chầm chậm đưa tay vào ngực, nắm lấy ngân thương.
Y đã thấy bảy kỵ mã đang từ từ chuyển qua khúc quanh đi vào con đường lớn.
Người kỵ mã đi đầu, mày dài mắt phụng, râu tóc đều bạc, mặc chiếc áo trường bào màu da trời, đeo thanh trường kiếm vỏ da cá màu xanh đập, cạ sát vào yên.
Người ông ta ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, lưng vẫn rất thẳng, cặp mắt vẫn loang loáng có thần, xem ra không khác gì mười năm về trước.
Có những người vĩnh viễn không bao giờ già đi. Bách Lý Trường Thanh chính là hạng người đó!
Huống gì, dù ông ta có biến đổi đến đâu, Cao Lập nhìn là nhận ra ông ta ngay!
Có những người vốn làm cho người ta khó mà quên cho được.
Cao Lập cảm thấy máu nóng đang dồn vào ngực, ngay cả cổ hộng cũng bị tắc nghẽn, ngay cả giọng nói cũng hầu như chẳng phát ra được.
Y nhất định phải ráng sức khống chế lấy mình.
Y nhất định phải la lớn lên cho Bách Lý Trường Thanh biết, nơi này có nguy hiểm, có thích khách!
Bảy kỵ mã đều đã vào con đường chính.
Càn Khôn Bút Tây Môn Thắng tướng người thanh tú ốm nhách, và Đặng Định Hầu trắng trẻo để ria mép, tướng mạo ung dung, đi sát phía sau Bách Lý Trường Thanh.
Sau chót là bốn gã đại hán kiêu hãn trẻ tuổi, mặc áo chẽn màu vàng, hở ngực.
Xem ra bộ ngực của họ tựa như được sắt thép luyện thành.
Người đi đường đều bị khí thế của đoàn người ngựa thu nhiếp, không tự chủ được, đều vội vã tránh ra một bên nhường đường.
Hiện tại, ngựa của Bách Lý Trường Thanh đã cách chỗ Thiên Y bắt đầu hành động có hai trượng.
Cao Lập nắm lấy cây thương, y đang chuẩn bị xông ra, vừa xông ra vừa la lên báo hiệu, vừa nhắm chỗ cây roi tấn công lại.
Nhưng chính ngay lúc đó, y bỗng cảm thấy có thứ gì lành lạnh cứng ngắc đang đụng vào sống lưng.
... Một thanh đao! Một thanh đao nhọn hoắc!
Một giọng nói còn bén nhọn hơn cả thanh đao, rót vào bên tai y, từng tiếng một :
- Chúng ta đã điều tra ra Bách Lý Trường Thanh có ơn với ngươi, để ngươi khỏi bận tâm không biết làm sao, chúng ta đã thế chỗ ngươi bằng người khác, kế hoạch lần này ngươi thoái lui đi thôi.
Toàn thân Cao Lập lạnh ngắc, cứng đơ.
Lưỡi đao bén ngót từ phía sau vụt tới trước ngực chỗ trái tim y.
Nếu lưỡi đao đâm vào đó, người bị đâm sẽ không phát ra một tiếng động gì nữa.
Chỉ có những người từng được huấn luyện giết người mới hiểu được cách giết người như vậy.
Dĩ nhiên y hiểu vậy.
Y không thể nào động đậy.
Chính ngay lúc đó, con ngựa của Bách Lý Trường Thanh bỗng hí lên kinh hãi, xông về phía trước.
Cỗ xe của Mã Tiên cũng đã chạy ra giữa đường.
Bách Lý Trường Thanh chắc chắn sẽ chết, không còn nghi ngờ gì nữa Kế hoạch Thiên Y đã phát động ra, không trật đi đâu được.
Mỗi chuyện bất ngờ, mỗi thứ biến hóa có thể phát sinh ra, đều đã ở trong dự liệu của bọn họ.
Thích khách đến đây không phải chỉ có năm người.
Gã mù bói toán đã đến trước cửa hiệu của Trạng Nguyên trà lâu không biết lúc nào, đột nhiên rút từ trong cây gậy trúc ra một thanh trường kiếm, xông lại Bách Lý Trường Thanh.
Y cũng không phải là kẻ mù thật sự.
Dương Dã và Tiểu Vũ bên này dĩ nhiên cũng đã bắt đầu hành động. Kiện mã hí vang, đám tùy tùng la ó.
Cỗ xe đã chắn ngang giữa đường chặn bọn Đặng Định Hầu về một bên.
Thanh trảm mã đao bốn thước ba tấc của Dương Dã, lạnh lẽo như tuyết, lóe lên rồi chém xuống.
Tiểu Vũ đi sát sau lưng y, thanh kiếm nhẹ nhàng linh xảo mà bén ngót.
Bách Lý Trường Thanh trên lưng ngựa đã biến hẳn sắc mặt, giật cương ngựa tính lùi lại, nhưng cây trường đao đã chém đứt vó ngựa.
Lưỡi kiếm của Tiểu Vũ cũng theo đó đâm ra.
Máu tươi bắn tung tóe ra, đột nhiên có tiếng rú thảm thiết!
Tiếng rú rõ ràng là của Dương Dã phát ra, lưỡi kiếm của Tiểu Vũ đã đâm vào lưng y.
Gã mù giật mình một cái, kiếm thế chậm lại.
Bách Lý Trường Thanh thân trải trăm trận dĩ nhiên không bỏ qua cơ hội như vậy, ông ta hú lên một tiếng dài, thân hình đã từ yên ngựa tung vọt lên không trung.
Chỉ nghe tiếng gió ào ào bạt tới, ánh đao loang loáng, bảy cây loan đao xẹt tới sát dưới gót chân của ông ta.
Người đứng sao Cao Lập cũng không ngờ biến hóa xảy ra ngoài ý liệu như vậy.
Bọn họ đã điều tra lý lịch năm người này kỹ càng lắm rồi, Tiểu Vũ không những không có liên hệ gì đến Bách Lý Trường Thanh, y cũng không hề qua lại gì với bốn tiêu cuộc lớn của Trung Nguyên.
Bình sinh y cũng chưa hề ra tới quan ngoại nửa bước.
Tại sao y lại đi phản bội tổ chức? Tại sao y lại đi cứu Bách Lý Trường Thanh?
Người này vừa kinh hãi vừa tức giận, y đang không biết nên ứng biến ra làm sao, bỗng nghe tiếng xương cốt của mình bị gãy vụn.
Cao Lập đã đấm vào giữa ngực của y.
Cao Lập lại vung ngược tay lại cho y một cái cùi chỏ thật mạnh. Người đó ngã ầm xuống, y đã xông tới.
Mã Tiên còn chưa kịp châm ngòi hỏa dược, biến hóa đã phát sinh. Y kinh hãi phẫn nộ, vung roi quấn vào chân của Bách Lý Trường Thanh.
Bách Lý Trường Thanh đang tung người trên không, không còn cách nào tránh khỏi, mắt thấy cây trường tiên đang quấn như con rắn độc bay đến, bỗng nhiên một làn sáng bạc lóe lên...
Một cây ngân thương đang đỡ lấy đầu roi, còn một cây khác đang đâm vào ngực Mã Tiên.
Ngựa đã ngã xuống, tấu xảo ngã đè lên cây kiếm của Bách Lý Trường Thanh.
Bỗng nghe có tiếng gầm lên như sấm sét, cỗ xe to lớn cứng cáp dường đó đã bị đánh vỡ ra tan tành.
Bốn gã đại hán mặc áo vàng, xông lại như mãnh hổ, hai người mỗi bên, đưa tay nhấc con ngựa lên, xoay tay lại, vù một tiếng, ném tới Đinh Cán.
Phi đao của Đinh Cán phóng tới lần thứ hai, con ngựa máu me lốm đốm đã bay lại.
Bảy lưỡi loan đao đều đánh vào thân con ngựa Y chưa kịp thoái lui, một cặp phán quan bút bằng thép màu đen đã chờ y ở đó.
Công phu đả huyệt của Càn Khôn Bút, thiên hạ đều biết tiếng.
Tiểu Vũ đã tiếp gã mù ba chiêu.
Hai thanh kiếm đều nhanh, kiếm của Tiểu Vũ còn nhanh hơn, ánh kiếm lóe lên, trước ngực gã mù đã bị đâm thủng.
Tiểu Vũ không hề đuổi theo, bởi vì bấy giờ kiếm của Bách Lý Trường Thanh cũng đã xuất thủ.
Bách Lý Trường Thanh vung kiếm xông tới, trong lúc hoảng loạn, còn nói với y được một câu :
- Cám ơn.
Tiểu Vũ cười cười.
Kiếm quang trong tay Bách Lý Trường Thanh lóe lên, ông ta đâm ra ba kiếm, rời mở miệng hỏi :
- Túc hạ quý tính? Đại ân...
Tiểu Vũ lại cười cười, không đợi ông ta nói hết, người y đã nhấc lên, xẹt tới đầu mái ngói.
Y biết nơi này không còn cần đến mình nữa.
Cao Lập sử dụng hai cây thương.
Nhưng lúc này y cũng đã thu hai cây thương lại, bởi vì Bách Bộ thần quyền của Đặng Định Hầu đang chận đứng Mã Tiên. Cây roi ngựa của y không còn cách nào thi triển được tới nữa, y đã bị bức tới góc đường.
Bách Bộ thần quyền của Thiếu Lâm, quả thật oai lực không thể nào khinh thị được.
Kiếm pháp của Bách Lý Trường Thanh độc bá Liêu Đông, ông ta vốn là một trong bảy tay đại kiếm khách đương thế.
Cao Lập biết nơi này không còn cần đến mình nữa.
Y quyết tâm đuổi theo Tiểu Vũ.
Y đã cảm thấy rất có hứng thú với gã thiếu niên thần bí này.
Bách Lý Trường Thanh hình như đang hét lên :
- Cao Lập, Cao lão đệ, chờ một chút...
Cao Lập không chờ, người của y đã lướt lên mái ngói.
Ân tình của Bách Lý Trường Thanh, y cũng xem như đền đáp xong, y không muốn liên lụy gì đến ai.
Bởi vì y biết, “Mười lăm tháng bảy” nhất định không thể để cho ai phản bội họ.
Y đang bắt đầu trên con đường chạy trốn!
Chạy trốn, chạy trốn không ngừng, cho đến chết mới thôi, đấy vốn là mệnh vận của những kẻ chạy trốn như y.
Nhưng dù sao, y không còn mắc nợ ai điều gì nữa.
Đối với y, điều đó cũng đã quá đủ!

loading...
Hồi sau