Khổng Tước Linh - Hồi 02

Khổng Tước Linh - Hồi 02

Nước mắt lãng tử

Ngày đăng
Tổng cộng 6 hồi
Đánh giá 8.8/10 với 28313 lượt xem

loading...

Đêm, đêm trăng.
Trăng sáng mông lung. Cao Lập thấp thoáng còn thấy được bóng của Tiểu Vũ.
Y trước giờ vẫn rất tự tin vào khinh công của mình, hiện tại y mới phát hiện ra, gã thiếu niên này khinh công không thua y tí nào.
Từng mái ngói, từng mái ngói dưới ánh trăng như những rẽ xương sườn của dã thú bày ra.
Trăng thượng tuần treo trên mái ngói xem ra gần gũi như có thể thò tay ra hái được.
Không phải mỗi người đều có ảo tưởng muốn hái mặt trăng xuống sao? Những ánh trăng trong lòng mỗi người có khác nhau.
Ánh trăng trong lòng Cao Lập ra sao nhỉ? Chỉ bất quá là một cuộc sống thật bình lặng, chỉ bất quá là một mái nhà ấm cúng. Nhưng đối với y, bao nhiêu đó còn xa vời hơn cả ánh trăng treo trên trời.
Không nhà cửa, không thân nhân, không bạn bè, không ai hiểu rõ cô độc đáng sợ như thế nào bằng y.
Y quyết tâm phải rượt theo một người bạn.
Thật tình, y rất cần một người bạn, một người bạn có cùng một vận mệnh như y.
Từng mái ngói, từng mái ngói lướt qua dưới chân y, bỗng dưng biến hút đi.
Phía trước là hoang dã.
Đêm trăng ngoài hoang dã càng lạnh lẽo, cái bóng của Tiểu Vũ chậm lại, hình như đang chờ y.
Y cũng chậm bước lại, y không vội vã đuổi theo.
Hai người một trước một sau, chầm chậm đi mãi, càng đi càng chậm, trời đất bỗng dưng không còn một tiếng động, chỉ còn lại tiếng chân của hai người.
Phương trời xa tinh tú đã hiện ra, trăng lạnh không còn tịch mịch.
Còn người thì sao?
Phía trước có khu rừng cây xơ xác.
Tiểu Vũ chọn một gốc cây lớn, cành lá không lấy gì làm rậm rạp lắm, nhảy lên cây, ngồi vào giữa chảng ba cây.
Cao Lập cũng nhảy lên một cây khác, ngồi xuống.
Trời đất tịch mịch, gió thổi qua lùm cây, ánh trăng chiếu qua cành cây xuống người bọn họ.
Yên tĩnh không phải tịch mịch, bởi vì hiện giờ đã có người chia sẻ với y cái yên tĩnh đó.
Không biết trải qua bao lâu, Cao Lập bỗng cười lên một tiếng, nói :
- Tôi cứ ngỡ Bách Lý Trường Thanh chết chắc rồi.
Tiểu Vũ nói :
- Sao?
Cao Lập nói :
- Tôi gia nhập “Mười lăm tháng bảy” đã được ba năm, đến bây giờ mới biết rằng bọn họ không hề tín nhiệm tôi.
Tiểu Vũ nói :
- Bọn họ trước giờ chưa hề tín nhiệm ai.
Cao Lập nói :
- Tôi cũng không bao giờ ngờ rằng, anh lại đi cứu ông ta.
Tiểu Vũ cười cười nói :
- Không chừng ngay cả tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tới.
Cao Lập hỏi :
- Anh biết ông ta?
Tiểu Vũ nói :
- Không biết, còn anh?
Cao Lập nói :
- Ông ta... ông ta đã từng cứu tôi.
Tiểu Vũ hỏi :
- Anh có tới Liêu Đông rồi sao?
Cao Lập nói :
- Ừ.
Tiểu Vũ hỏi :
- Tới đó làm gì?
Cao Lập nói :
- Tới tìm nhân sâm.
Ánh mắt của y sáng lên, đầy vẻ nhung nhớ kỷ niệm thuở xưa, y chầm chậm nói tiếp :
- Đó không chừng là những ngày sung sướng nhất trong đời tôi, tự do tự tại, không lo không nghĩ, dù rất nguy hiểm, nhưng lại đáng giá lắm.
Tiểu Vũ hỏi :
- Đáng giá?
Cao Lập mỉm cười nói :
- Anh chỉ cần gặp được một củ nhân sâm đã thành hình người là anh thoải mái được một năm rồi đấy.
Tiểu Vũ hỏi :
- Anh tìm được sao?
Cao Lập nói :
- Vì tìm được cho nên mới xém chết ở nơi đó!
Tiểu Vũ hỏi :
- Tại sao?
Cao Lập nói :
- Nhân sâm vốn là vật không có chủ, người nào bắt gặp nó trước tiên là coi như làm chủ nó, có thể để ký hiệu nơi đó.
Tiểu Vũ hỏi :
- Tại sao phải để ký hiệu lại đó? Tại sao không đem đi?
Cao Lập nói :
- Hái sâm cũng giống như giết người vậy, phải chờ đúng thời cơ, bởi vì nhân sâm thành hình có lúc cơ hồ còn có linh tính hơn con người, nếu anh hối hả, lỗ mãng quá, nó sẽ chạy mất.
Tiểu Vũ hỏi :
- Anh nói nó biết chạy sao?
Cao Lập cười cười nói :
- Những chuyện đó, anh nghe qua không chừng thấy nó thần bí lắm, nhưng đó là chuyện thật đó.
Tiểu Vũ quả thật cảm thấy câu chuyện đó thần bí quá, vì vậy y dỏng tai nghe.
Cao Lập nói tiếp :
- Tôi tìm được một củ nhân sâm thành hình, để lại ký hiệu xong, đến lúc về lại chỗ cũ, mới phát hiện ra ký hiệu đã bị người khác đổi.
Tiểu Vũ hỏi :
- Tại sao anh phải bỏ đi?
Cao Lập nói :
- Đi tìm người giúp. Những người hái sâm trên núi, cũng có đủ các bang phái, bọn chúng tôi có tất cả chín người.
Tiểu Vũ hỏi :
- Đối phương thì sao?
Cao Lập cười khổ nói :
- Bọn họ đã dám làm những chuyện ngang ngược vô sỉ như vậy, nhân số dĩ nhiên là đông, trong đó còn có năm người vốn là những tay cao thủ trong hắc đạo vì tỵ cừu mà đến đó.
Tiểu Vũ nói :
- Lúc đó võ công của anh chắc không phải như bây giờ?
Cao Lập nói :
- Vì vậy tôi mới bị thương, không những vậy, còn bị thương rất nặng nữa.
Tiểu Vũ hỏi :
- Bách Lý Trường Thanh tấu xảo qua đó cứu anh?
Cao Lập nói :
- Đúng vậy.
Tiểu Vũ nói :
- Sao ông ta lại tấu xảo thế?
Cao Lập nói :
- Vì ông ta vốn đang truy lùng năm tên cao thủ trong hắc đạo đó.
Thiên hạ vốn không có chuyện gì may mắn ngẫu nhiên. Bất cứ chuyện gì cũng phải có nhân trước, rồi mới có quả.
Tiểu Vũ trầm ngâm một hồi, y bỗng cười lên một tiếng nói :
- Anh phát hiện đối phương có năm tên cao thủ hắc đạo, chắc là thấy mình quá xui xẻo.
Cao Lập gật gật đầu.
Tiểu Vũ nói :
- Nhưng nếu không phải năm người bọn họ, Bách Lý Trường Thanh cũng không đến đó mà cứu anh.
Cao Lập lại gật gật đầu.
Tiểu Vũ cũng không nói gì nữa, y tin rằng Cao Lập nhất định hiểu ý của mình.
Trên đời này vốn không có chuyện gì thật sự là may mắn, cũng tuyệt đối không có chuyện gì thật sự là xui xẻo.
May và rủi cách nhau một khoảng cách thật vi diệu.
Vì vậy, nếu mình gặp phải một chuyện bất hạnh, cũng đừng nên oán than gì cả, lại càng không nên vì đó mà nản lòng.
Dù mình có bị đánh ngã gục xuống cũng không sao, bởi vì chỉ cần mình còn sống đó, nhất định sẽ còn có lúc đứng dậy được.
Đêm càng khuya.
Trải qua một thời gian thật lâu, Cao Lập mới hỏi :
- Ông ta chưa từng cứu anh lần nào?
Tiểu Vũ nói :
- Chưa bao giờ.
Cao Lập hỏi :
- Tại sao anh cứu ông ta?
Tiểu Vũ nói :
- Lúc ông ta cứu anh, không phải anh chưa cứu ông ta bao giờ sao?
Cao Lập nói :
- Chưa.
Tiểu Vũ nói :
- Nếu anh thấy phải làm một chuyện, thì nhất định đi làm vậy thôi, chẳng cần phải hỏi người khác đã làm giùm được gì cho mình.
Ánh mắt của y nhìn đăm đăm về phương trời xa, y chầm chậm nói tiếp :
- Dương Dã dù có là ân nhân cứu mạng tôi, hôm nay tôi vẫn phải giết y. Bách Lý Trường Thanh có là kẻ thù của tôi, hôm nay tôi vẫn phải cứu ông ta, bởi vì tôi cảm thấy không làm vậy không được.
Gương mặt của y phảng phất như đang rực sáng, không biết là vì ánh trăng, hay vì chính trong lòng y đã chiếu ra.
Cao Lập cảm thấy được cái thứ ánh sáng đó.
Y bỗng phát hiện ra gã thiếu niên này không phải là kẻ lười biếng nông cạn như y đã tưởng tượng.
Tiểu Vũ lại nói :
- Bốn tiêu cục lớn ở Trung Nguyên mà liên hợp được với Bách Lý Trường Thanh, người trong giang hồ được ích lợi vì đó không biết bao nhiêu mà kể. Tôi cứu ông ta là vì những người đó, chuyện này không phải là vì ông ta.
Cao Lập nhìn y chăm chú, nhịn không nổi, thở nhẹ ra nói :
- Anh hiểu chuyện lắm.
Tiểu Vũ nói :
- Cũng không gì nhiều.
Cao Lập nói :
- Kiếm pháp của anh hình như cũng không kém Bách Lý Trường Thanh bao nhiêu.
Tiểu Vũ nói :
- Sao?
Cao Lập nói :
- Bách Lý Trường Thanh vốn là một trong bảy tay đại kiếm khách từ bao nhiêu năm nay rồi.
Tiểu Vũ nói :
- Hình như ông ta đứng thứ sáu.
Cao Lập hỏi :
- Còn anh?
Tiểu Vũ cười nói :
- Tôi chỉ bất quá là một kẻ vô danh tiểu tốt.
Cao Lập nói :
- Nhưng kiếm pháp không phải là trời sinh ra là biết ngay.
Tiểu Vũ nói :
- Dĩ nhiên không phải.
Cao Lập hỏi :
- Ai dạy kiếm pháp cho anh?
Tiểu Vũ hỏi ngược lại :
- Anh đang tra vấn lai lịch tôi đấy à?
Cao Lập nói :
- Quả thật tôi rất hiếu kỳ chuyện của anh.
Tiểu Vũ hững hờ nói :
- Tôi không ngờ anh còn có tính hiếu kỳ.
Quả thật y không ngờ được.
Người trong tổ chức này, không những không còn lòng hiếu kỳ, họ còn hoàn toàn không có tình cảm.
Bọn họ mỗi ngày ở chung với nhau, nhưng bên này bên kia chẳng ai từng hỏi lai lịch của người khác ra sao.
Bọn họ sẽ chiến đấu bên nhau không hề có tình bạn bè, bởi vì tình bạn có thể làm mềm lòng con người, trái tim của bọn họ phải cứng rắn, càng cứng rắng càng tốt.
Cao Lập nói :
- Ngày tháng của chúng ta không dễ chịu tí nào.
Tiểu Vũ lại gật gật đầu.
Đấy là những ngày tháng không thấy mặt trời, không có tiếng cười đùa, chẳng có hơi ấm, thậm chí không có hưởng thụ.
Bọn họ lúc nào cũng ở trong tình trạng chờ đợi, chờ đợi một mệnh lệnh.
Tinh thần của bọn họ vĩnh viễn không cách nào được lơi lỏng.
Tiểu Vũ nhớ lại mỗi lần gặp Dương Dã, là thấy Dương Dã đang ngồi mài đao.
Cao Lập buồn rầu nói :
- Nhưng những ngày tháng đó ít ra cũng rất bình an, ít nhất là làm cho chúng ta cảm thấy mỗi ngày mình có đủ cơm ăn, mỗi ngày đều được ngủ trong chỗ không bị mưa ướt.
Tiểu Vũ nói :
- Anh gia nhập tổ chức của họ, không lẽ chỉ vì lúc đó anh không còn nơi nào khác để đi?
Cao Lập cười càng thêm thê lương, y chầm chậm nói :
- Hiện tại, tôi vẫn không có nơi nào khác để đi thôi.
Tiểu Vũ nói :
- Anh giết người không lẽ chỉ vì để tìm một nơi an thân thôi sao?
Cao Lập lắc đầu.
Y nói không được, không chừng chỉ vì chính y không nỡ nói ra miệng.
Y giết người chỉ vì muốn làm cho mình cảm thấy mình được an toàn, chỉ vì muốn bảo vệ chính mình.
Y giết người chỉ vì y cảm thấy đa số người trên thế gian đã đối xử không tốt với y.
Tiểu Vũ bỗng thở ra một hơi dài nói :
- May mà tôi cũng còn có nơi để đi.
Cao Lập hỏi :
- Nơi nào?
Tiểu Vũ nói :
- Một nơi có rượu.
Nếu người nào cho rằng rượu chỉ bất quá là một chất nước làm người ta sung sướng, người đó đã lầm.
Nếu hỏi tôi, rượu là thứ gì?
Thì tôi sẽ nói rằng :
- Rượu là cái vỏ, giống một cái vỏ ốc sên, để ta có thể trốn vào đó. Rồi thì, dù cho người ta có muốn đạp vào nó, mình cũng không thấy gì cả.
* * * * *
Nơi đây không những có rượu, còn có đàn bà.
Rượu là rượu ngon, đàn bà cũng đẹp tương đương, ít nhất là dưới ánh đèn, cũng xem ra đẹp tương đương vậy.
- Anh đến đây bao giờ chưa?
- Chưa.
- Tôi cũng chưa.
Bọn họ phải hỏi nhau kỹ càng rồi mới dám vào, bởi vì chỉ ở những nơi bọn họ chưa từng qua lại mới là chỗ an toàn.
- Mình chưa đến đây bao giờ, bọn họ chắc là sẽ không tìm ra nơi này nhanh lắm.
- Nhưng những người đàn bà này hình như biết mặt anh sao đó.
Tiểu Vũ cười cười nói :
- Bọn họ không biết mặt tôi, bọn họ biết mặt đồng tiền của tôi.
Y vừa bước vào, đã đặt một thỏi bạc lớn lên bàn.
Đám đàn bà đã đi bày dọn rượu thịt, tô son điểm phấn lại.
- Hôm nay ai không say là con rùa đen.
Cao Lập ngần ngừ một lúc, rốt cuộc nhịn không nổi, hỏi :
- Rượu ở đây có mắc tiền không?
Tiểu Vũ bỗng ngẩn mặt ra.
Thật tình y cảm thấy kinh ngạc hết sức, câu nói đó không phải là lời nói hạng người như Cao Lập sẽ nói ra.
Hạng người lang bạt góc trời như bọn họ, những kẻ lãng tử tùy thời tùy lúc đem sinh mạng của mình ra đánh bạc, cơ hồ ai ai cũng xem tiền tài còn rẻ mạt hơn cả phân, hơn cả bùn.
“Mười lăm tháng bảy” quản lý rất nghiêm ngặt, nhưng giết người không phải là không kiếm ra tiền, không những vậy, trả tiền lại rất cao.
Vì vậy mỗi khi bọn họ xong chuyện, bọn họ đều đi tận tình phát tiết luôn hai ba ngày... chuyện tiêu tiền chính nó cũng là cách phát tiết.
Đấy cũng là chuyện tổ chức cho phép.
Nhưng Tiểu Vũ sực nhớ ra, hình như Cao Lập không hề đi ra ngoài say sưa cuồng nhiệt với bọn họ lần nào.
Không lẽ y là người coi tiền quý như sinh mạng?
Cao Lập dĩ nhiên đoán được y đang nghĩ gì, y bỗng cười lên một tiếng, nói :
- Nơi đây rượu mà mắc quá, đành phải để anh mời tôi, nếu anh không mời, tôi cũng ngồi một bên nhìn anh uống, không sao.
Tiểu Vũ hỏi :
- Anh không có tiền sao?
Cao Lập nói :
- Tôi là một con quỷ hà tiện.
Tiểu Vũ nhịn không nổi, bật cười, nói :
- Ít nhất anh còn thừa nhận mình hà tiện, chỉ có bao nhiêu đó thôi, cũng đủ cho tôi mời anh.
Cao Lập cũng bật cười nói :
- Tôi cũng có chỗ không giống những con quỷ hà tiện khác nữa.
Tiểu Vũ hỏi :
- Sao?
Cao Lập nói :
- Tôi còn là tửu quỷ nữa.
Trên đời này đã là tửu quỷ mà còn hà tiện nữa, quả thật hiếm thấy, nhưng Cao Lập quả thật là một tửu quỷ.
Y uống rượu y hệt như một con ngựa.
- Rượu không trả tiền, uống vào càng ngon đặc biệt.
- Rượu phải trả tiền thì sao?
- Tôi rất ít uống.
- Tôi bỗng phát giác ra, con người anh sao quá thản bạch.
- Trừ chuyện đó ra, tôi chẳng còn chuyện gì tốt hơn cả.
Tiểu Vũ cười lớn, Cao Lập cũng cười lớn, bởi vì lúc này hai người đã có vẻ quá say.
Phải chăng vì gương mặt bọn họ đang lộ vẻ tươi cười, trong lòng họ lại cười không muốn nổi?
Lúc nãy có năm sáu người đàn bà đang bồi tiếp bọn họ, bây giờ chỉ còn thừa hai người.
Hai người già nhất, xấu nhất.
Đàn ông, uống rượu say rồi, vốn không được đàn bà hoan nghênh cho lắm, huống gì bọn họ đã từ từ phát hiện ra, một người trong bọn rất hà tiện, còn người kia cũng không hào nhoáng lắm.
- Băng Băng đâu? Lúc nãy cô tên Băng Băng đâu rồi?
- Cô ta ra ngoài rồi, có khách quen tìm cô ấy.
Khác quen có nghĩa thường thường là khách sộp, khách sộp có nghĩa thường thường là hào nhoáng.
- Còn cô tên là Hương Khuê đâu?
- Cũng đang tiếp khách.
Phách lên một tiếng, bình rượu trên bàn đã bị cái đập mạnh làm đổ xuống.
- Tiếp khách? Không lẽ bọn ta không phải là khách đây sao?
Hét lên một tiếng, ly rượu đã rớt xuống đất, vỡ tan tành ra.
Bỗng nhiên, cửa phòng có ba bốn gã đại hán lực lưỡng đội mũ lệch lạc, áo quần xốc xếch, đang đứng trừng mắt nhìn bọn họ.
Hai người, một mặc áo đạo sĩ, một mặc áo dân lao động, dĩ nhiên chẳng phải là khách sộp, cũng không phải là khách hào nhoáng.
Những thứ khách đó, thêm một người sợ nhiều, ít đi một người cũng không gọi là ít.
Bọn đại hán cười nhạt :
- Hai vị đến đây uống rượu, hay là đánh lộn?
Tiểu Vũ nhìn nhìn Cao Lập, Cao Lập nhìn nhìn Tiểu Vũ.
Hai người bỗng cười lớn lên.
Trong tiếng cười vang, một trận loạt xoạt vang lên, bàn ghế đổ ngã tứ tung.
Bọn đàn bà vừa la lên kinh hãi, vừa chạy ra ngoài, bọn đại hán la hét giận dữ xông vào.
Tuy hai người chưa luyện qua Bách Bộ thần quyền của Thiếu Lâm, nhưng tay quyền của họ còn cứng hơn các vị nhân huynh đội mũ lệch lạc ấy rất nhiều.
Hai người chỉ đông đánh tây, chỉ nam đánh bắc, đánh một trận cho nơi đó một phen trời long đất lở, gà vịt bay tứ tung.
Sau đó hai người bèn chạy một hơi ra ngoài.
Thật ra phía sau chẳng có ai đuổi theo, nhưng bọn họ vẫn chạy thật nhanh.
Bọn họ cảm thấy chạy như vậy thật quá đã ngứa.
Chạy một hồi, bỗng chạy vào một con hẻm cụt, hai người dừng chân lại, bắt đầu cười lên, cười ra nước mắt, cười khom cả lưng lại.
Không ai nói được tại sao bọn họ buồn cười quá như vậy, ngay cả chính bọn họ cũng không nói được.
Không biết đã cười được bao lâu, bỗng nhiên không ai cười nữa.
Tiểu Vũ nhìn nhìn Cao Lập, Cao Lập nhìn nhìn Tiểu Vũ.
Hai người bỗng cảm thấy muốn khóc.
Cả hai, những kẻ lãng tử không gốc rễ, có ai hiểu được tâm tình của họ, có ai biết được nổi thống khổ của họ.
Trừ khi ngẫu nhiên uống một trận thỏa thích như vậy, cả hai còn có cách gì khác phát tiết ra?
May mà lúc bọn họ muốn cười, họ còn cười được, muốn khóc còn khóc được.
Vì vậy bọn họ còn sống đó.
* * * * *
Đêm đã khuya lắm.
Cao Lập đã nằm soài ra, nằm ngay bên cạnh cống rãnh trong con hẻm cụt.
Trên trời, các vì sao đang lấp lánh rực rỡ.
Sao trời lấp lánh trong ánh mắt của y, cặp mắt của y thật đen, thật sâu.
Tiểu Vũ dựa người vào tường nhìn y, biểu tình trên gương mặt y có phải là đồng tình, hay là thương xót?
Không biết thương xót người khác, hay là thương xót chính mình.
Y bỗng cười lên một tiếng, nói :
- Tôi có một bí mật nói anh nghe, anh có muốn nghe không?
Cao Lập nói :
- Muốn.
Ánh mắt của Tiểu Vũ hướng về xa xa, y chầm chậm nói :
- Hiện tại tôi cũng không còn nơi nào khác để đi.
Y còn đang cười, nhưng nụ cười thê lương như cảnh sắc của con hẻm trong đêm tối.
Không chừng ngược lại, y không cười còn đỡ hơn.
Nhìn nụ cười đó, Cao Lập chỉ thấy phảng phất có bàn tay vô hình đang dùng sức xiết chặt trái tim của y, ép nước mắt nước mũi của y trào ra hết một lượt.
Không nhà trở về, không nơi để đi.
Đối với y, đấy không phải là bí mật.
Y bỗng cười lên một tiếng, nói :
- Bí mật của anh chẳng hay ho tí nào cả.
Tiểu Vũ nói :
- Không lẽ anh còn có bí mật gì hay ho hơn thế?
Cao Lập cười nói :
- Chỉ có một cái.
Y cười cũng có vẻ thê lương, nhưng lại có vẻ thần bí.
Tiểu Vũ lập tức hỏi nà theo :
- Tại sao anh không nói nữa?
Cao Lập nói :
- Tôi nói sợ anh giật nảy mình lên.
Tiểu Vũ nói - Anh yên tâm, lá gan của tôi trước giờ vốn không nhỏ lắm.
Cao Lập nói :
- Anh muốn nghe thật không?
Tiểu Vũ nói :
- Muốn thật.
Cao Lập nói :
- Được, tôi nói anh nghe, tôi có một cô bạn.
Tiểu Vũ làm như giật nảy mình lên thật, y hỏi :
- Anh có cô bạn? Cô bạn ra sao?
Cao Lập nói :
- Dĩ nhiên là hay rồi.
Hay có nghĩa là, thông thường là đàn bà không ham tiền.
Tiểu Vũ nhịn không nổi cười, y hỏi :
- Cô ta ra sao?
Cao Lập nhìn chăm chú lên bầu trời đầy tinh tú, ánh mắt của y lộ đầy vẻ ôn nhu không nói được, phảng phất như đang đem hết sao trời biến thành ánh mắt của nàng.
Tiểu Vũ nhìn nét mặt của y, nhịn không nổi lại hỏi :
- Chắc cô ấy đẹp lắm phải không?
Cao Lập rốt cuộc gật gật đầu, dịu giọng nói :
- Tôi bảo đảm rằng anh chưa hề thấy qua người đàn bà nào đẹp như vậy.
Tiểu Vũ cố ý lắc đầu nói :
- Tôi không tin.
Cao Lập lại bật cười lên :
- Dĩ nhiên là anh không tin, bởi vì anh tính khích tôi mời anh đến.
Tiểu Vũ cũng bật cười, y nói :
- Thì ra anh cũng thông minh lắm.
Cao Lập bỗng bật ngồi dậy, chụp lấy áo của y, nói :
- Nhưng tôi cảnh cáo anh, anh mà đối với nàng có tí gì vô lễ, tôi liều mạng với anh!
Thần tình của bọn họ bỗng phấn khởi lên, bởi vì bọn họ đã tìm được một nơi để đi.
Một nơi thật kỳ diệu.
Một người thật kỳ diệu.
* * * * *
Suối trong.
Con suối chính giữa bốn bề núi non xanh rì.
Dòng nước chảy từ trên núi cao đổ xuống, chạy vào nơi đây thành một ao trong vắt như thủy tinh.
Trời xanh ngát, mây trắng trên cao, gương mặt trắng bệch hình như đang đỏ hồng lên.
Tiểu Vũ hít vào thật sâu hương vị thơm tho của cây cỏ, mùi vị mát mẻ của nước trong, bất giác ngẩn người ra như một kẻ si ngốc.
Cao Lập nhìn vào mặt y, bỗng nói :
- Nhảy xuống đi.
Tiểu Vũ bật cười, nói :
- Tôi còn chưa muốn tự sát, nhảy xuống để làm gì?
Cao Lập nói :
- Rửa sạch quần áo, mình mẩy của anh đi. Tôi không muốn nàng ngửi thấy mùi rượu thối tha, mùi máu tanh hôi của anh đâu.
Chính y cũng đã giang hai tay ra nhảy xuống.
Tiểu Vũ nhìn cây ngân thương của y gát một bên ao, trong lòng than thở. Mùi rượu thối tha có thể tẩy sạch, mùi máu tanh hôi vĩnh viễn không thể nào tẩy hết.
Y nhịn không nổi mở miệng nói :
- Sao anh không rửa cặp ngân thương đi?
Cao Lập nói :
- Thương còn sạch sẽ hơn người.
Tiểu Vũ hỏi :
- Thương không có máu dính đó sao?
Cao Lập nói :
- Không có, người giết người, không phải thương giết người.
Y bỗng chúi đầu xuống nước.
Tiểu Vũ cũng chầm chậm mở kiếm ra, để một bên bờ đá, y đang cảm thấy miệng mình vừa chua vừa đắng.
Người giết người, không phải kiếm, cũng không phải thương.
Người tại sao cứ phải đi giết người nhỉ?
Y cũng chúi đầu vào dưới đáy nước.
Thế giới của loài cá sạch sẽ hơn thế giới loài người.
Nước suối trong vắt lạnh băng.
Cao Lập ôm một tảng đá, ngồi dưới nước. Tiểu Vũ cũng bắt chước y, ôm một tảng đá ngồi dưới nước.
Tuy bọn họ cũng biết nơi đây không ai có thể ngồi lâu, nhưng chỉ cần trốn được phút nào hay phút đó. Nơi đây quả thật quá đẹp, quá yên tĩnh.
Nhìn đủ các thứ các dạng tôm cá đang bơi lội nhàn nhã qua trước mắt mình, nhìn những thứ rong rêu bám bên phiến đá nhảy múa ẻo lả, cái thứ cảm giác những người chưa từng trải qua hoàn cảnh như vậy sẽ không thể nào có được.
Chỉ tiếc là bọn họ không thể ngồi dưới đó hít thở như loài cá.
Hai người nhìn nhau một cái, đều biết mình không còn chịu nổi nữa, đang tính trồi đầu lên.
Chính ngay lúc đó, bọn họ thấy có hai lưỡi câu đang chìm xuống nước.
Trên lưỡi câu không có mồi, chỉ có móc vào một cái vỏ kiếm, và một giải tơ màu hồng.
Vỏ kiếm của cây kiếm Tiểu Vũ, giải tơ trên cây thương Cao Lập.
Đấy chính là mồi cầu hai người.
Hai người cùng đá gót chân một cái, đồng thời lùi lại phía sau hơn hai trượng.
Tiểu Vũ chỉ chỉ vào chân mình.
Cao Lập bèn bơi lại, thò tay đỡ lấy gót chân của y, dùng sức đẩy mạnh lên một cái.
Người của Tiểu Vũ bèn vọt lên như một cây pháo bông ra khỏi mặt nước. Nước bắn tung tóe tứ phía.
Tiểu Vũ đã xông lên khỏi mặt nước một trượng, hít một hơi thật dài, bỗng thò tay chụp lấy nhánh cây mọc nhô ra khỏi nước, treo người mình tòn ten trên đó.
Cạnh ao không thấy có bóng ai.
Hai cần câu cá được cắm bên cạnh ao bằng hai hòn đá, dưới hòn đá có một tờ giấy.
Cặp ngân thương và cây kiếm vốn để bên hòn đá, bây giờ không thấy đâu!
Gương mặt của Tiểu Vũ trắng bệch như tờ giấy.
Bấy giờ cái đầu của Cao Lập cũng len lén thò lên khỏi mặt nước, nhìn quanh nhìn quất một cái, rồi cũng biến sắc mặt.
- Không có ai sao?
- Không.
- Tờ giấy đề gì vậy?
Hai người nhìn nhau một cái, cùng đi bọc lại hai bến tới chỗ tảng đá.
Bốn bề yên lặng hoàn toàn, không một tiếng động. Gió thổi đến mùi thơm tho của cây cỏ, mùi mát mẻ của nước suối.
Trời đất vẫn còn mỹ lệ u tĩnh như bao giờ.
Chỉ có hạng người tùy thời tùy lúc lấy sinh mạng ra mạo hiểm như bọn họ, mới cảm thấy được cái sát cơ trong sự u tĩnh an tường đó.
Chỉ có những nguy hiểm không thây được mới là nguy hiểm chân chính.
Bọn họ rốt cuộc đã đến bên cạnh tảng đá. Tiểu Vũ hất tảng đá ra, Cao Lập cầm tờ giấy lên.
Giấy ướt nhẹp, trên đó có đề mấy chữ lem nhem, hình như là: “Cẩn thận...”
Bọn họ chỉ mới nhận ra được hai chữ, trên vách núi đã có hòn đá lớn khổng lồ lắn xuống chỗ bọn họ đang đứng.
Dĩ nhiên bọn họ có thể tránh ra hai bên dễ dàng.
Nhưng bọn họ không làm vậy.
Bao nhiêu năm qua, bọn họ đã đùa quen quá với những thứ nguy hiểm như thế này, nhưng những trò đùa này không phải là nguy hiểm.
Chỉ cần phản ứng nhanh nhẹn một chút là có thể tránh khỏi dễ dàng.
“Mười lăm tháng bảy” dĩ nhiên không cho rằng trò đùa ấy sẽ giết được bọn họ.
Bao nhiêu năm kinh nghiệm vào sinh ra tử, làm cho bọn họ cảm thấy phía sau trò đùa ấy, nhất định còn ẩn tàng âm mưu còn nguy hiểm đáng sợ hơn nhiều.
Vì vậy, tảng đá khổng lồ đang lăn xuống, không những bọn họ không nhảy ra hai bên tránh né, ngược lại, còn xông đến, chỉ trong một tích tắc trong đường tơ kẽ tóc, từ trước tảng đá rơi ầm xuống, xông ngược lên, xông lên ba trượng.
Bàn tay của bọn họ lập tức bám ngay vào những dây đằng la trên vách núi.
Sau đó bọn họ lập tức nghe thấy một tiếng nổ ầm vang như trời long đất lở.
“Mười lăm tháng bảy” chắc là đem những thứ hỏa dược đã mua về, toàn bộ đem đến cột vào trên tảng đá khổng lồ đó.
Nếu bọn họ nhảy ra hai bên tránh nó, bây giờ dù không bị hỏa dược nổ tan xác ra thì cũng bị mấy hòn đá vụn bắn vào người cho nát nhừ.
Nhưng hiện tại bọn họ còn nguyên vẹn đây, đó không phải là may mắn, cũng không phải là vận khí.
Trong tiếng nổ kinh hồn đó, không những bọn họ không quay đầu lại nhìn xuống, thậm chí ngay cả thân hình cũng không dừng lại, bàn tay đang nắm chặt giây đằng la dùng sức giật một cái, mũi chân điểm và trong vách đá, người đã bay lên phía trên.
Vách núi thẳng đứng, cao hơn mười trượng.
Bọn họ lên xuống ba lần như vậy, đã nhảy lên tới đỉnh. Cho đến lúc đó, tiếng nổ còn đang hồi âm lại vang rền trong hang núi, đá vụn cũng vẫn còn đang rải xuống ao như mưa rào.
Trên đỉnh núi là một gò nghiêng nghiêng giống một cái bình đài, ba người đang thò đầu nhìn xuống dưới xem xét. Trong đó, một người là Đinh Cán.
Y phát hiện ra Tiểu Vũ và Cao Lập bỗng xuất hiện trên đỉnh núi, biểu tình trên gương mặt làm như thình lình bị người ta tát cho một cái vào mặt.
Cao Lập lạnh lùng nhìn y.
Nhưng Tiểu Vũ thì cười cười, nói :
- Không ngờ ngươi vẫn còn chưa chết.
Đinh Cán hít thở mấy hơi dài, thần sắc cũng trở lại bình tĩnh, y lạnh lùng nói :
- Không ngờ ngươi cũng chưa chết luôn.
Tiểu Vũ nói :
- Chỉ có ba người các ngươi, muốn giết chúng ta cũng không dễ dàng gì.
Đinh Cán xanh lè mặt mày, không thể không thừa nhận chuyện đó.
Tiểu Vũ nói :
- Nhưng nếu chúng ta muốn giết các ngươi, ngươi xem có dễ hay không dễ?
Đinh Cán nói :
- Tai? sao các ngươi muốn giết ta?
Tiểu Vũ nói :
- Bởi vì ngươi muốn giết chúng ta.
Đinh Cán nói :
- Chính các ngươi cũng biết, người muốn giết các ngươi không phải là ta.
Tiểu Vũ gật gật đầu, y cũng không thể không thừa nhận.
Đinh Cán nói :
- Giết người đã là chức nghiệp của bọn chúng ta, chúng ta không thể nào giết người vô duyên vô cố.
Tiểu Vũ nói :
- Đúng là như vậy.
Y quay mặt qua nhìn hai người đứng bên cạch Đinh Cán.
Hai người này mặt mày vàng khè, sắc mặt như người có bệnh, nhưng hai bàn tay đen thui như sắt.
Tiểu Vũ nói :
- Không ngờ cao thủ trong Ưng Trảo, cũng có kẻ gia nhập “Mười lăm tháng bảy”.
Một trong hai người đó cười nhạt nói :
- Các hạ nhãn lực khá lắm.
Tiểu Vũ nói :
- Chuyến này chắc là hai vị xuất thủ lần đầu, dĩ nhiên không chịu trở về tay không.
Đinh Cán nói :
- Bọn họ vốn không thể nào trở về tay không được.
Hai bàn tay của y vốn đang khoanh trước ngực, hiện tại vẫn còn không động đậy.
Nhưng thình lình, hai cây loan đao đã cắt vào cổ họng của hai gã hai bên, cắt thật sâu.
Không có tiếng la thảm thiết, không có tiếng động dãy dụa, hai người đó bỗng rớt xuống núi như hai khúc gỗ cứng đơ.
Cao Lập nhìn y, gương mặt không có một chút biểu tình.
Tiểu Vũ nói :
- Bọn họ chết rồi, ngươi cũng về được rồi.
Đinh Cán nói :
- Giết được các ngươi rồi, ta cũng về lại được, nhưng giết bọn họ dễ hơn.
Tiểu Vũ nói :
- Ít ra bọn họ không biết phòng bị ngươi.
Đinh Cán nói :
- Vì vậy ta chọn đúng đường.
Tiểu Vũ nói :
- Nhưng bọn họ thì chọn trật!
Đinh Cán hỏi :
- Sao?
Tiểu Vũ nói :
- Đáng lý ra bọn họ không nên theo ngươi đến đây.
Đinh Cán nói :
- Ta còn muốn sống thêm chút nữa.
Tiểu Vũ nói :
- Ngươi sống thêm được.
Đinh Cán nói :
- Bọn họ đã chết rồi, không còn ai biết chuyện gì đã xảy ra nơi đây.
Tiểu Vũ nói :
- Vì vậy người về đến, tùy tiện muốn nói gì cũng không sao.
Đinh Cán nói :
- Bất quá, ta đã nói rồi, vô duyên vô cố nhất định không giết người.
Tiểu Vũ nói :
- Sao ngươi biết chúng ta sẽ thả ngươi đi?
Đinh Cán nói :
- Bởi vì các ngươi giết ta, cũng không hay lắm.
Tiểu Vũ nói :
- Sao?
Đinh Cán nói :
- Ta đã giết bọn họ rồi, dĩ nhiên sẽ không tiết lộ hành tung của các ngươi, nếu không “Mười lăm tháng bảy” sẽ không tha ta.
Tiểu Vũ hỏi :
- Không giết người thì có chỗ nào hay?
Đinh Cán nói :
- Ta có thể hủy diệt thi thể bọn họ giùm các ngươi, về lại nói rằng các ngươi không hề qua lối này.
Tiểu Vũ nói :
- Ngươi nghĩ cũng chu đáo lắm.
Đinh Cán nói :
- Ta đã làm nghề này được mười năm rồi, nếu suy nghĩ không chu đáo, làm sao còn sống được tới bây giờ.
Ánh mắt xám xịt của y cũng lộ vẻ thê lương bi khổ.
Trên đời này, người ta đang sống đó, nhưng đa số người không được mãn ý. Có người muốn được thêm tiền, có người muốn được thêm quyền thế.
Nhưng đối với bọn họ, chỉ cần còn sống đó, đã không dễ dàng gì rồi.
Tiểu Vũ bỗng thở ra một tiếng, nói :
- Chỉ cần còn sống được, chuyện gì ngươi cũng đều làm sao?
Đinh Cán gật gật đầu nói :
- Đúng vậy, chuyện gì ta cũng chịu làm.
Tiểu Vũ nói :
- Được, ta thả ngươi đi.
Đinh Cán không nói thêm lời nào, quay phắt đầu đi ngay.
Tiểu Vũ cười cười nói :
- Chờ một chút.
Đinh Cán chờ đó.
Tiểu Vũ hỏi :
- Ngươi có biết tại sao ta thả ngươi đi không?
Đinh Cán lắc đầu.
Tiểu Vũ nói :
- Bởi vì ngươi không còn là một người còn sống, ngươi đã chết từ lâu!
Đinh Cán đã đi rồi, Cao Lập còn đứng như một pho tượng ở đó, không động đậy tí nào.
Sau đó, y bỗng khom lưng lại mửa.
Tiểu Vũ nhìn y, đợi y mửa xong hết, mới thở ra nói :
- Có phải anh cũng sợ mình sẽ như hắn vậy sau này không?
Cao Lập còn đang lộ vẻ thống khổ trên mặt, y nói :
- Không chừng hiện tại tôi cũng đã giống hắn rồi.
Tiểu Vũ nói :
- Anh không giống.
Cao Lập nói :
- Nhưng nếu tôi ở trong hoàn cảnh đó, không chừng tôi cũng sẽ làm vậy.
Y dùng sức nắm hai nắm tay lại, nói từng tiếng một :
- Bởi vì tôi cũng muốn sống cho được, không sống không được.
Tiểu Vũ hỏi :
- Anh sợ chết?
Cao Lập nói :
- Tôi không sợ chết, nhưng tôi phải sống đó.
Tiểu Vũ hỏi :
- Vì cô bạn đó của anh mà phải sống?
Cao Lập bỗng quay phắt đầu, nhìn lên đám mây trắng trên trời cao.
Tiểu Vũ nhìn không thấy gương mặt của y, nhưng có thể thấy được bàn tay của y đang run rẩy.
Một hồi thật lâu, Cao Lập mới thở ra một tiếng, nói :
- Tôi không ngờ bọn họ đuổi được đến đây, không những vậy mà còn nhanh quá như vậy.
Tiểu Vũ hỏi :
- Anh chưa bao giờ đến nơi đây trước giờ?
Cao Lập nói :
- Tôi có đến, Song Song ở gần đây.
Tiểu Vũ hỏi :
- Song Song?
Cao Lập nói :
- Song Song chính là cô bạn của tôi.
Tiểu Vũ nói :
- Anh đã đến đây rồi, lần này đáng lý không nên đến, không chừng bọn họ đã biết Song Song ở đâu.
Cao Lập nói :
- Không chừng.
Tiểu Vũ nói :
- Không chừng bọn họ đang giăng cạm bẫy ở đó, chờ anh đến.
Cao Lập nói :
- Không chừng.
Tiểu Vũ nói :
- Nhưng anh vẫn cứ đến đó?
Cao Lập nói :
- Nhất định phải đến.
Tiểu Vũ nói :
- Biết có cạm bẫy đó mà cũng nhảy xuống sao?
Cao Lập nói :
- Lại càng phải nhảy xuống.
Tiểu Vũ hỏi :
- Tại sao?
Cao Lập nói :
- Bởi vì tôi không thể để Song Song một mình trong cạm bẫy đó.
Tiểu Vũ không nói gì nữa, y không thể nói gì thêm.
Y bỗng phát hiện ra cái gã sát thủ vô tình lãnh đạm đó có một thứ tình cảm giành cho Song Song sâu đậm không ai tưởng tượng được.
Cô nàng dĩ nhiên là người đàn bà đáng được cho y làm như vậy.
Cao Lập bỗng quay đầu lại nhìn y, nói :
- Tôi đi đây, anh không phải đi với tôi.
Tiểu Vũ gật gật đầu nói :
- Đúng là tôi không phải đi với anh.
Cao Lập vỗ vỗ vào vai y, không nói gì... cũng không thể nói gì thêm.
Nhưng đến lúc y cất bước đi, Tiểu Vũ cũng đi theo.
Ánh mắt của y sáng lên, nhưng y cố gắng nghênh mặt lên, nói :
- Anh không phải đi, tại sao còn cứ đi?
Tiểu Vũ cười cười, nói :
- Tuy tôi không thích một mình nhảy vào cạm bẫy, nhưng nếu có bạn bè nhảy chung, tùy tiện muốn nhảy đâu thì nhảy, không sao cả.

loading...
Hồi trước Hồi sau