Kiếm thần nhất tiếu - Hồi 14

Kiếm thần nhất tiếu - Hồi 14

Tiểu thơ và đại thâu

Ngày đăng
Tổng cộng 20 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 115964 lượt xem

loading...

Thiếu niên áo trắng bật cười, nếu Tây Môn Xuy Tuyết muốn giết một người, người ấy chắc là chết rồi, bây giờ Tây Môn Xuy Tuyết muốn giết y, y vẫn còn cười được, không những là cười, còn cười khoan khoái nữa là khác. Điều đó, thậm chí ngay cả Đại Cổ và Tú Hoa Hài cũng thấy kỳ quái.
Càng kỳ quái nữa là, thiếu niên áo trắng nhìn vào thấy có vẻ thần bí mà kỳ quái ấy, còn nói rằng :
- Tây Môn Xuy Tuyết, ngươi được lắm, ta biết trước giờ ngươi rất được.
Y nói :
- Ngươi muốn giết ai còn dễ hơn người cắt đậu hủ, ngươi muốn giết ta, dĩ nhiên là càng dễ nữa.
Thiếu niên áo trắng không những cười khoan khoái, mà còn làm cho người khác cảm thấy khoan khoái nữa.
- Lúc nãy ngươi đã nói, võ công của ta rất dở, Đại Cổ và Tú Hoa Hài tuy đều là những tay sát thủ hạng nhất trong giang hồ, có điều trước mặt Tây Môn Xuy Tuyết, bọn họ đại khái không dám động đậy tý nào.
Đại Cổ và Tú Hoa Hài không phủ nhận được, mà cũng chẳng dám phủ nhận. Thiếu niên áo trắng nói :
- Trong tình huống đó, ta nghe ngươi nói tính giết ta, đáng lý ra phải sợ muốn chết mới đúng, có điều ta chẳng sợ tý nào cả.
Y hỏi Tây Môn Xuy Tuyết :
- Ngươi có biết tại sao không?
Tây Môn Xuy Tuyết nhìn y, ánh mắt chẳng tàn bạo, cũng chẳng ôn nhu, ánh mắt của Tây Môn Xuy Tuyết nhìn y, tựa hồ như chẳng thấy gì cả, hình như đang nhìn khoảng trống không.
- Ta không sợ ngươi, bởi vì ta biết ngươi sẽ không giết ta, cũng không thể giết ta.
Thiếu niên áo trắng còn dám nói vậy.
Tây Môn Xuy Tuyết cũng chẳng thấy rút kiếm gì.
- Tây Môn Xuy Tuyết giết người chỉ trong một khoảnh khắc, chỉ trong khoảnh khắc có thể giết vô số người, cỡ hạng người nhỏ bé như ta, dựa vào đâu mà dám nói Tây Môn Xuy Tuyết không dám giết ta nhỉ?
Thiếu niên mặc áo trắng vừa kỳ quái vừa thần bí đó nói :
- Dĩ nhiên là ta có lý do, ít nhất là vài cái lý do!
Không ai nghĩ ra được lý do của y.
Tây Môn Xuy Tuyết muốn giết người, trên đời này còn có lý do gì ngăn cản được y? Có điều, thiếu niên mặc áo trắng lại nói có lý do, mà lý do lại rất hữu hiệu.
Y nói làm sao?
* * * * *
Thiếu niên mặc áo trắng nói ra lý do, dĩ nhiên là rất có lý, không những vậy còn là lý do không ai ngờ được.
Hình như y còn vô số chuyện để nói, không ngờ Tây Môn Xuy Tuyết bỗng ngắt lời :
- Thật ra nếu ngươi chẳng có lý do gì, ta cũng chẳng đụng vào ngươi một sợi lông.
- Thật sao?
Dĩ nhiên là thật, Tây Môn Xuy Tuyết nói ra, trước giờ không ai dám nghi ngờ.
- Tây Môn Xuy Tuyết muốn giết ai, chẳng cần phải có lý do, Tây Môn Xuy Tuyết không giết, cũng chẳng cần phải có lý do.
- Đúng là vậy.
Thiếu niên mặc áo trắng nói :
- Tôi tin lắm.
- Nếu Tây Môn Xuy Tuyết muốn giết ngươi, dù ngươi là một người đàn bà yếu đuối, dù cho ngươi là tình nhân của Lục Tiểu Phụng, dù cho ngươi là cái con Ngưu Nhục Thang, bây giờ ngươi đã chết dưới lưỡi kiếm của ta.
- Bây giờ tại sao ta còn chưa chết?
- Bởi vì một lý do rất đúng, ta tin rằng thiên hạ không có lý do nào rõ ràng như vậy.
- Sao?
- Ừ.
- Lý do gì?
Thiếu niên mặc áo trắng hỏi :
- Vì sao?
- Bởi vì tuy ngươi không phải là đàn ông, ngươi còn là con bồ mới nhất của Lục Tiểu Phụng tên là Ngưu Nhục Thang, Ngưu Bì Đường, Ngưu đại tiểu thơ, nhưng ta lại không phải là Tây Môn Xuy Tuyết.
Người đó nói :
- Ta từ đầu tới chân, từ đỉnh đầu đến bàn chân, trừ trên xuống dưới, không có chỗ nào là Tây Môn Xuy Tuyết.
Đại Cổ đần mặt ra, Tú Hoa Hài đần mặt ra, Ngưu Nhục Thang cũng đần mặt ra, bất kể nàng ta là Ngưu Nhục Thang hay không, nàng ta đều đần mặt ra.
Huống gì, nàng ta chính là Ngưu Nhục Thang.
Nàng ta biết Tây Môn Xuy Tuyết là hạng người thế nào, dáng điệu của người này, chính là dáng điệu của Tây Môn Xuy Tuyết, cái dáng điệu vừa cô độc, vừa tịch mịch, vừa lạnh lẽo.
Nếu sáu chữ đó không đủ để diễn tả dáng điệu của Tây Môn Xuy Tuyết, nhất định phải có mười bốn chữ mới đủ, thì mười bốn chữ ấy phải là cô độc, tịch mịch, lạnh lẽo, ngoài sáu chữ ấy còn thêm tám chữ: Kiêu ngạo, kiêu ngạo, vô tình, vô tình.
Người này lúc nãy bộ điệu xem ra giống vậy, nhưng bây giờ lại không giống vậy nữa.
Trên trời dưới đất, Tây Môn Xuy Tuyết có một không hai, trên trời dưới đất, kiếm thần có một không ai.
Một hạng người như vậy, tại sao lại ăn nói như vậy? Nếu Tây Môn Xuy Tuyết muốn người nào chết, tại sao người đó còn sống tới bây giờ?
- Bây giờ tôi biết rồi, ông nhất định không phải là Tây Môn Xuy Tuyết.
Ngưu Nhục Thang nhìn lom lom vào người đó nói :
- Nếu không phải y, vậy thì ông là ai?
Nàng ta tin rằng người đó là Tây Môn Xuy Tuyết, bởi vì nàng ta đã cảm nhận được trên người y cái thứ kiêu ngạo cô độc và tiêu sách có một không hai đó, cũng cảm nhận được kiếm khí mãnh liệt toát ra từ người y.
Trừ Tây Môn Xuy Tuyết ra, còn ai có thể làm người ta cảm nhận ra như vậy?
- Gương mặt của Tây Môn Xuy Tuyết, vốn rất giống mặt người chết, không những trắng bệch không có tý máu, mà ngay cả một nét biểu cảm cũng không thấy.
Ngưu tiểu thơ nói :
- Điều trọng yếu nhất là, đại đa số người chỉ cần nhìn một người mặt áo trắng như tuyết ở xa xa, còn đeo một thanh trường kiếm vỏ màu đen vừa dài vừa hẹp nữa, họ đã bủn rủn tay chân ra rồi, còn đâu mà dám nhìn tới mặt y.
Kết luận của nàng ta là :
- Vì vậy lấy lý lẽ ra nói, muốn cải trang thành Tây Môn Xuy Tuyết, cũng không phải là chuyện khó khăn gì lắm.
Lý lẽ đó rất xác đáng, chẳng qua, lý lẽ và sự thực thông thường cách nhau một khoảng cách. Vì vậy Ngưu tiểu thơ nói :
- Thật ra, muốn cải trang thành Tây Môn Xuy Tuyết, lại là một chuyện vô cùng khó khăn.
- Tại sao?
- Bởi vì kiếm khí và sát khí của y.
... Bất cứ người nào, chỉ cần thấy Tây Môn Xuy Tuyết, lập tức sẽ cảm nhận ra được kiếm khí và sát khí trên người y bức vào mình, không những vậy còn thấy bị trấn áp muốn ngạt thở.
- Vì vậy trên đời này, rất ít có người nào cải trang được thành Tây Môn Xuy Tuyết, theo cặp mắt của tôi, hình như không ra quá ba người.
- Ba người nào?
- Tây Phương Ngọc La Sát, Lục Tiểu Phụng và Tư Không Trích Tinh.
Ngưu tiểu thơ nói :
- Tây Phương Ngọc La Sát chính là tên Giáo chủ Ma giáo Tây phương, Tư Không Trích Tinh chính là tên ăn trộm vặt, Lục Tiểu Phụng chính là người có bốn hàng lông mày.
- Sau chuyện Ngân Câu Đổ Phường, Tây Phương Ngọc La Sát hình như chưa hề xuất hiện lại.
Người áo trắng nói :
- Hà huống y vốn rất ít khi xuất hiện trong giang hồ.
- Hình như là vậy.
- Dĩ nhiên ta cũng không phải là tên Lục Tiểu Phụng hỗn đản siêu cấp kia.
- Tôi xem ông cũng không phải.
- Vì vậy chỉ e ta là Tư Không Trích Tinh rồi.
- Chỉ e là vậy.
Người áo trắng thở dài một tiếng nói :
- Con mắt của ngươi quả thật không sai, có điều ngươi còn không đúng một chỗ.
- Chỗ nào?
- Tư Không Trích Tinh không phải là tên trộm vặt, mà là trùm ăn trộm, trùm ăn trộm siêu cấp.
- Không những là trùm ăn trộm siêu cấp, mà hình như là vua trong các vua ăn trộm. Ngay cả Lục Tiểu Phụng gặp y cũng nhức cả đầu lên.
Ngưu tiểu thơ nói :
- Làm cho Lục Tiểu Phụng bò trong bùn bắt sáu trăm tám chục con giun, trừ y ra không còn người thứ hai.
Tư Không Trích Tinh cười lớn, sát khí làm cho người ta không rét mà run lúc nãy, đã tan biến mất trong vô hình.
Đến bây giờ, Ngưu tiểu thơ mới tin vào lời Lục Tiểu Phụng, cái vị vua trong các vua ăn trộm này, quả thật là một thiên tài, quả thật cải trang ai là ra người đó.
Lục Tiểu Phụng từng nói cho nàng ta nghe :
- Tôi từng thấy ở U Linh sơn trang thấy một người cải trang mình thành một con chó, có điều người đó lại nói, bản lãnh của y còn không được một phần ba của Tư Không Trích Tinh.
Đại Cổ và Tú Hoa Hài cũng ngớ mặt ra.
Bọn họ tuy cũng từng nghe qua danh tiếng của Tư Không Trích Tinh, danh tiếng của Thâu Vương Chi Vương trong giang hồ cũng không kém gì Tây Môn Xuy Tuyết.
Có điều, bọn họ không ngờ rằng cái vị Thâu Vương này lại cải trang thành Kiếm Thần, không những vậy, còn gạt bọn họ như không.
Bọn họ cũng hiểu thuật dị dung, làm cái nghề của bọn họ, không ai là không biết. Đấy là điều kiện cơ bản quan trọng nhất của một tay sát thủ chuyên nghiệp. Có điều bọn họ không ngờ rằng, một người lại có thể đổi được khí thế và giọng nói của mình chỉ trong một khoảnh khắc.
Muốn cải trang thành dung mạo của một người không khó lắm, nhưng muốn đổi thành giọng nói của một người rất khó, nhất định y phải học được cái bản lãnh chỉ có trong truyền thuyết, có thể khống chế được bắp thịt trong cổ họng.
Vì vậy Đại Cổ chẳng nói gì cả, móc trong người ra một tập ngân phiếu, dùng hai tay đưa tới trước mặt Ngưu tiểu thơ, đặt xuống đất, sau đó lập tức bay đi như một con bươm bướm mập phì.
Tú Hoa Hài cũng chẳng nói gì, cũng đi luôn, lúc ra đi, bước chân so với lúc đến nhẹ nhàng hơn nhiều.
Tư Không Trích Tinh mỉm cười nhìn nàng ta bỏ đi, bỗng nhiên hỏi Ngưu tiểu thơ :
- Tại sao cô không giữ nàng ta lại?
- Tại sao tôi phải giữ nàng ta lại?
- Bởi vì hình như nàng ta còn quên chưa giao một thứ cho cô!
Tư Không Trích Tinh nhìn tập ngân phiếu Đại Cổ để dưới đất :
- Cái thứ đồ này, thường thường người ta không dễ quên lắm, dù nàng ta có quên, cô cũng không nên quên.
Y giải thích :
- Bởi vì, cô cũng là một người đàn bà. Tuy kinh nghiệm của tôi đối với đàn bà không nhiều bằng Lục Tiểu Phụng, cũng không coi là ít lắm.
Tư Không Trích Tinh lại bổ sung :
- Theo kinh nghiệm của tôi, những thứ kim ngân châu báu, lọt vào trong tay đàn bà, hình như rất giống một vò rượu Nữ Nhi Hồng để ba chục năm lọt vào tay Lục Tiểu Phụng, muốn y nhổ ra, chỉ e còn khó hơn lên trời.
- Lần này ông sai rồi.
- Chính vì tôi là đàn bà, vì vậy tôi mới không giữ nàng ta lại.
- Tại sao?
- Tại vì tôi quên mất.
Ngưu tiểu thơ cười như một đóa hoa Bách Hợp thuần chân :
- Bởi vì tôi quên đưa tiền cho nàng ta.
- Cô không quên đưa cho Đại Cổ, nhưng cô quên đưa cho nàng ta?
- Ừ.
- Tại sao?
- Bởi vì nàng ta là đàn bà, tôi cũng là đàn bà.
Ngưu tiểu thơ nói :
- Người khác nghĩ là đàn bà chỉ đề phòng đàn ông, đấy là chuyện thật sai lầm.
- Không lẽ đàn bà đề phòng đàn bà hơn?
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Không lẽ đàn bà chỉ đề phòng đàn bà?
- Đúng rồi.
- Đàn bà đối với dàn bà, dù gì cũng hiểu rõ hơn tý đỉnh, đúng không?
- Bây giờ, tôi chỉ có một điều không rõ.
Ngưu Nhục Thang hỏi Thâu Vương :
- Ông nói cho tôi nghe được không?
- Được.
Tư Không Trích Tinh nói :
- Tuy tôi không phải là Lục Tiểu Phụng, nhưng tôi cũng không biết từ chối một cô bé xinh dẹp khả ái như cô.
Ngưu Nhục Thang cười :
- Ít ra, ông cũng có một thứ không kém gì y, miệng của ông cũng giống y như hệt.
- Cô biết miệng của y ra sao, cô muốn thử miệng của tôi không?
Ngưu tiểu thơ không những xinh đẹp khả ái, mà còn thông minh, cỡ hạng người đàn ông như Lục Tiểu Phụng và Tư Không Trích Tinh, trong lòng muốn làm gì, không cần phải đợi bọn họ nói ra làm ra, nàng ta đều biết.
Vì vậy nàng ta không cho y có một cơ hội để mở miệng, lập tức giành nói :
- Tôi muốn Lão Thực hòa thượng viết dùm tôi một lá thơ ước hẹn Tây Môn Xuy Tuyết, sao ông lại biết được?
- Sao cô biết là tôi biết?
- Nếu ông không thấy qua, tại sao lại đi mạo nhận Tây Môn Xuy Tuyết lại đây?
- Điều ấy hình như rất dễ hiểu.
Tư Không Trích Tinh đang thở ra :
- Tôi tin là cô nhất định cho là chuyện nó như vậy.
Y thở ra thườn thượt :
- Chỉ tiếc lần này cô sai rồi.
- Không lẽ chuyện không phải vậy?
- Không phải.
- Không phải vậy, thì còn là gì nữa?
- Chuyện này, bây giờ tôi còn chưa muốn nói cho cô nghe.
Tư Không Trích Tinh nói :
- Bây giờ tôi chỉ muốn húp một tô canh thịt bò vừa nóng vừa thơm.
- Không những vậy, còn do chính tay tôi làm.
Tư Không Trích Tinh cười lớn :
- Lần này cô nói đúng lắm.
* * * * *
Tô canh thịt bò đem lên, quả nhiên vừa nóng hổi vừa thơm, không những vậy, còn để trong một cái tô lớn, nước canh nấu nhừ còn hơn cả cháo, thịt trong canh lấy từ ba chỗ ngon nhất trên con bò nấu chung lại, con bò là thứ bò ngon nhất.
Tô canh thịt bò như vậy, dù có đem hai trăm tám chục thứ đồ ăn Mãn Hán Đại Toàn lại đổi, Tư Không Trích Tinh cũng sẽ nói :
- Không đổi.
Dĩ nhiên là không đổi, đổi là thứ rùa đen.
Tư Không Trích Tinh không phải là rùa đen, cũng không phải là vương bát, Tư Không Trích Tinh là khách ăn, là hành gia, không những vậy, mà còn là đại hành gia.
Y húp vài miếng canh, ăn vài miếng thịt, xong nhắm mắt lại, trong mũi từ từ thở ra một hơi.
- Thịt trừng tử, thịt tiểu hoa quyến thoái tử, thịt ba rọi, thêm một tý gân bò.
Tư Không Trích Tinh thở ra một hơi hỏi Ngưu tiểu thơ :
- Con bò này còn ngon nữa là, có phải nuôi bằng rượu từ nhỏ không?
- Phải.
- Tô canh thịt bò này có phải đã nấu nhừ bốn năm tiếng đồng hồ rồi không?
- Phải.
- Nhưng tôi mới ngồi xuống, cô đã đem tô canh thịt bò lại!
- Tôi cầu người ta điều gì, tô canh thịt bò đại khái đã chuẩn bị sẵn đâu ra đó.
Ngưu tiểu thơ nói :
- Bởi vì, bà ngoại tôi có nói tôi một câu, tôi không bao giờ quên.
- Bà ta nói sao?
- Bà ta thường thường bảo tôi rằng, tôi muốn chụp dính trái tim người đàn ông nào, con đường nhanh nhất là đi dụ khị cái bụng của y.
- Bà ta nói hay thật.
Tư Không Trích Tinh cười lớn :
- Ông ngoại của cô chắc chắn là có phúc khí hơn hết mọi người đàn ông trên thế gian này!
Ngưu tiểu thơ nhoẻn miệng cười nói :
- Ông ấy cũng mập hơn hết đại đa số đàn ông.
Tư Không Trích Tinh cười, Ngưu tiểu thơ cũng cười, tiếng cười của hai người bỗng ngưng bặt lại, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.
Người mở miệng trước, dĩ nhiên là Tư Không Trích Tinh, bởi vì y đã ăn xong tô canh, tô canh thịt bò không phải thông thường ăn khơi khơi được như vậy.
- Tây Môn Xuy Tuyết là người như thế nào, cô cũng đã biết.
Y hỏi Ngưu tiểu thơ :
- Thơ của y có phải ai ai cũng xem được không?
- Không.
- Vì vậy, tôi không hề xem qua thơ của y.
Tư Không Trích Tinh nói :
- Chẳng qua tôi thấy một gã hòa thượng, một gã Lão Thực hòa thượng không thật thà tý nào.
Ngưu tiểu thơ cười :
- Gà hòa thượng đó quả nhiên có chỗ không được thật thà.
- Có điều gã hòa thượng đó thông minh hơn cô.
- Y có chỗ nào thông minh hơn tôi?
- Y biết Tây Môn Xuy Tuyết xem xong thơ, phong thơ ấy biến thành như trái tim của một người đàn bà muốn tìm đường tự tử.
- Ông nói vậy là có ý gì?
- Một người đàn bà tại sao lại đi tìm đường tự tử?
- Bởi vì trái tim cô ta đã bị tan vỡ, bị một người đàn ông xé tan.
- Phong thơ ấy cũng thế thôi.
Tư Không Trích Tinh cười nói :
- Phong thơ ấy cũng bị một người đàn ông xé tan, người đàn ông đó là Tây Môn Xuy Tuyết.
Ngưu tiểu thơ cũng cười, nàng ta không thể không cười.
- Gã hòa thượng biết chắc Tây Môn đại kiếm khách sẽ không đi phó ước với một tên vô danh tiểu tốt, bởi vì con mắt của đại kiếm khách trước giờ vẫn nằm trên đỉnh đầu.
- Nếu vị đại kiếm khách cứ đi phó ước kiểu đó, e rằng chẳng có thời giờ đâu sinh con.
- Dĩ nhiên ông ta không lại, vì vậy ông lại.
Ngưu tiểu thơ hỏi Tư Không Trích Tinh :
- Nhưng ông vì lý do gì lại đây?
- Bởi vì tôi là bạn của Lục Tam Đản, Tây Môn Xuy Tuyết không đi cứu y, dĩ nhiên là tôi phải đi.
- Lục Tam Đản?
Ngưu tiểu thơ kỳ quái :
- Lục Tam Đản là ai?
- Lục Tam Đản là Lục Tiểu Phụng.
Tư Không Trích Tinh nói :
- Bởi vì, y không những là một tên hỗn đản, y còn là quang côn đản, có lúc thậm chí còn là tên ngốc đản.
Ngưu tiểu thơ muốn cười, mà cười không được.
- Lần này ông sai rồi.
Nàng ta làm nghiêm mặt nói cho Tư Không Trích Tinh nghe :
- Lục Tiểu Phụng không phải là đản (trứng), bất kể y là thứ gì khác đều có thể, nhưng tôi bảm đảm y nhất định không thể là đản.
- Tại sao?
Ngưu tiểu thơ bật cười lên :
- Ông có bao giờ thấy một cái trứng có bốn hàng lông mày không?
Nàng ta hỏi Tư Không Trích Tinh.
Tư Không Trích Tinh trước giờ chưa bao giờ đầu hàng ai, dù y có thi lộn vòng với Lục Tiểu Phụng, y cũng không bao giờ đầu hàng.
Có điều, lần này y đầu hàng.

loading...
Hồi trước Hồi sau