Lôi âm ma công - Hồi 47

Lôi âm ma công - Hồi 47

Quỷ kế khai cung

Ngày đăng
Tổng cộng 62 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 367742 lượt xem

loading...

Vương Túc Lệ đứng nhìn Tiểu Quân không chớp mắt. Nàng nghiêm giọng nói :
- Xảo Quỷ! Có bao giờ ngươi nghĩ đến cái ngày này không?
Tiểu Quân gật đầu :
- Có chứ
- Nghĩa là sao... Ngươi cũng nghĩ sẽ có ngày rơi vào tay Vương Túc Lệ này à?
- Đúng như vậy.
- Ngươi nghĩ như vậy, sao còn muốn chống đối Túc Lệ chứ.
Nàng cười khẩy một tiếng :
- Ngươi chỉ được cái xảo ngôn loạn ngữ thôi.
- Ê... Tiểu Quân không có xảo ngôn đâu. Ta hỏi thật cô nương nhé.
- Hỏi đi.
- Cô nương coi xem giữa Tiểu Quân và Lập Cư, ai hơn ai?
Tiểu Quân vừa nói vừa với tay rút tấm chăn đắp Lập Cư.
Chàng nhún vai :
- Cái gã họ Lập này vừa chột, vừa trọc, xấu xí vô cùng còn được cận kề giai nhân tuyệt sắc như Vương cô nương, thử hỏi Tiểu Quân, một mỹ nam tử trong thiên hạ, cớ sao lại không được thiên hạ đệ nhất dâm phụ Phong Vân lầu để mắt đến chứ.
Tiểu Quân vừa nói vừa quan sát Vương Túc Lệ.
Nàng nhìn Tiểu Quân chằm chằm :
- Xảo Quỷ đúng là Mỹ nam tử trong giang hồ.
- Vương cô nương không nói ra, Tiểu Quân cũng biết kia mà. Và tiểu gia cũng biết Vương cô nương còn ao ước được ân ái với tiểu gia nữa.
Túc Lệ cau mày :
- Ta ao ước ư... Hừ, chỉ nói ngoa mà thôi..
- Ậy... Tại Vương cô nương còn giữ kẽ với Tiểu Quân mà thôi. Nếu cô nương không để mắt đến Tiểu gia sao lại tự nguyện cho ta ngắm nhìn thân thể nàng nơi tòa thính lầu bát giác chứ.
Vương Túc Lệ thoáng tỏ vẻ thẹn thùng.
Tiểu Quân bật cười. Chàng cắt tràng cười đó, nhìn Vương Túc Lệ nói tiếp :
- Tiểu gia nói đúng tim của nàng chứ.
- Nhưng sao ngươi không để tâm đến Túc Lệ?
- Ai dám khẳng định ta không để mắt đến nàng chứ. Có nam nhân nào thấy mỹ nhân mà không để tâm đến đâu.
- Ngươi để tâm đến ta mà muốn giết ta à.
Tiểu Quân khoát tay :
- Thế mà nàng cũng nói được. Nữ nhân biết ghen, vậy nam nhân máu lạnh không biết ghen à?
Đôi mày vòng nguyệt của Túc Lệ nhướng cao hơn :
- Sao... Xảo Quỷ ghen à?
- Tất nhiên rồi... Tiểu Quân này không ghen không được. Ta thấy nàng ân ái với Lập Cư nên muốn trừng trị hắn cho dịu bớt cơn ghen tuông của mình thôi.
- Xảo Quỷ ghen với Lập Cư?
Tiểu Quân gật đầu :
- Ta không ghen sao được... Y xấu xí hơn ta, thế mà được nàng, còn ta thế này mà chỉ biết đứng nhìn thôi. Tiểu gia muốn nện cho gã thêm vài chục gậy nữa kìa.
Vương Túc Lệ bước đến gần chàng. Nàng lí nhí nói :
- Xảo Quỷ nói thật đấy chứ?
Tiểu Quân quay ngoắt qua cái xác của Lập Cư :
- Mẹ tổ thằng cha họ Lập này... Ngươi nói cái gì mà Vương ái phụ nghi ngờ ta chứ?
Tiểu Quân vừa nói vừa ký vào đầu Lập Cư :
- Ngươi chết mà còn sung sướng hơn cả tiểu gia đấy.
- Túc Lệ đâu có cảm tình gì với hắn. Xảo quỉ đừng ghen... Chẳng qua...
Nàng bỏ lửng câu nói ở đó.
Tiểu Quân nắm tay Vương Túc Lệ :
- Nàng nói thật không?
Vương Túc Lệ gật đầu :
- Túc Lệ nói thật đấy.
- Vậy à...
Tiểu Quân vừa nói vừa kéo Túc lệ nép vào người chàng :
- Hôm nay ta mới cảm thấy diễm phúc vô cùng.
Vòng tay của Tiểu Quân từ từ khít chặt lấy tiểu yêu của Vương Túc Lệ.
Túc Lệ cười mỉm, ánh mắt lẳng lơ, đờ đẫn.
- Thế mà trước đây chàng không nói với Túc Lệ.
- Ta có biết nàng thương ta đâu...
Tiểu Quân cười mỉm nói tiếp :
- Phải nàng muốn Thánh Cô giao Tiểu Quân cho nàng, để nàng có dịp gần gủi ta phải không?
Túc lệ nép vào bờ vai Tiểu Quân :
- Quả thật thiếp có ý đó.
- Bây giờ tiểu gia nằm gọn trong tay nàng rồi. Sao nàng không giải huyệt cho ta?
Túc Lệ đẩy khẽ Tiểu Quân ra :
- Nếu giải tỏa huyệt đạo cho chàng, Túc Lệ này đâu thể quản thúc chàng được. Đắc tội với Thánh Cô à.
- Dù nàng có giải huyệt đạo của Tiểu Quân... Ta cũng chẳng muốn gì hơn là được cận kề bên nàng.
Tiểu Quân vừa nói dứt câu, chợt đẩy Túc Lệ ra, nhãn quang nhìn lại cái xác của Lập Cư, Tiểu Quân chỉ cái xác Lập Cư trầm giọng nói :
- Hắn...
Vương Túc Lệ ngỡ ngàng :
- Chuyện gì vậy chàng?
- Hắn vừa mới nhúc nhích.
- Cái gì... Xác chết mà nhúc nhích được sao?
- Tiểu Quân vừa thấy gã nhúc nhích.
Vương Túc Lệ cau mày :
- Túc Lệ không tin... Làm sao mà xác chết nhúc nhích được chứ. Chỉ khi nào Lập đường chủ biến thành quỷ nhập tràng.
Tiểu Quân gãi đầu :
- Có thể lắm chứ... Hắn có thể hoá thân thành quỷ nhập chàng cũng nên, bởi hắn chết nhưng hồn chưa đi đâu xa, lẫn quẫn quanh gian phòng này, tất thấy Tiểu Quân và nàng gần gũi nhau, cái hồn ấy nổi cơn ghen mà nhập vào cái xác trở lại biến thành quỷ nhập tràng.
Tiểu Quân hỉnh mũi, hít khìn khịt :
- Đúng rồi... Tiểu Quân đang ngửi thấy mùi ám khí, mùi ám khí tanh tanh, lành lạnh từ cái xác này bốc ra.
Tiểu Quân nắm tay Vương Túc Lệ :
- Chúng ta rời đây thôi... Tiểu Quân không thể nào chịu được cái mùi tử khí từ Lập Cư tỏa ra.
Tiểu Quân vừa nói vừa vỗ vào má cái xác Lập Cư. Đôi mắt tinh anh của chàng nhìn vào thái dương họ Lập. Một vết đdỏ ẩn hiện chỉ nhỏ bằng đầu đủa, chứng tỏ gã đã bị Hắc y nhân phóng ám khí.
Với thủ pháp dụng ám khí tà môn, chứng tỏ gã Hắc y nhân kia võ công vô cùng quán tuyệt không sao lường hết được.
Tiểu Quân ngước lên nhìn Vương Túc Lệ :
- Ta muốn đến tiểu xá của nàng.
Túc Lệ cười mỉm :
- Nếu như chàng thật lòng.
- Tiểu gia đang nôn nao thì đúng hơn.
Hai người rời thư phòng của Lập Cư. Vương Túc Lệ dẫn Tiểu Quân về tiểu xá của nàng, nằm phía sau Thất sơn. Bước vào tiểu xá của Túc Lệ, Tiểu Quân vươn vai, tỏ ra uể oải :
- Ui cha... Vào tiểu xá của Túc Lệ, Tiểu Quân cảm thấy phấn khởi hẳn lên. Rõ ràng vào nhà mỹ nữ khác hẳn nhà của một cái xác chết.
Tiểu Quân kéo Túc Lệ ép sát vào mình.
Chàng cười hì hì nói :
- Nàng thấy ta như thế nào?
- Chàng đúng là một mỹ nam tử... Còn Túc Lệ?
- Nàng đúng là Thiên hạ đệ nhất dâm phụ.
Tiểu Quân dí miệng sát vào tai Túc Lệ :
- Ta muốn đi tắm một chút... Cái mùi ám khí của Lập Cư cứ đeo bám lấy Tiểu Quân.
- Được... Để Túc Lệ pha nước cho chàng.
- Ồ... còn gì bằng nữa.
Túc Lệ nguýt chàng :
- Nếu chàng ngoan ngoãn, thiếp sẽ giải huyệt cho chàng, bằng như không ngoan ngoãn thì thiếp sẽ hành hạ chàng đau đớn cho đến chết.
- Nghe nàng nói Tiểu Quân đã lạnh cả cột sống rồi, đâu dám chống đối nữa, huống chi bây giờ Tiểu Quân đã bị bế huyệt đoạn mạch, không có nàng bảo vệ thì ta tiêu mạng ngay.
Vương Túc Lệ chúm chím cười, chẩu hai cánh môi mọng hôn vào sống mũi Tiểu Quân :
- Chàng nghĩ như vậy rất tốt đó.
Túc Lệ vuốt ve chiếc cằm của Tiểu Quân :
- Lần đầu tiên thiếp mới được gần gủi một mỹ nam tử như chàng.
Nàng đứng lên lẩn ra sau nhà. Còn lại một mình, Tiểu Quân quan sát gian tiểu xá của Túc Lệ. Chàng tủm tỉm cười, nghĩ thầm :
- “Nghĩ cũng tức cười, ả này chủ ý quản thúc mình cũng chỉ để thỏa mãn cá tính của ả mà thôi!”
Tiểu Quân duỗi tay duỗi chân trông như chẳng có việc gì phải lo lắng cả.
Túc Lệ từ hậu xá bước ra :
- Tiểu Quân... thiếp đã pha nước cho chàng rồi. Thiếp còn chuẩn bị cho chàng nhiều thứ nữa.
- Tốt lắm... Tốt lắm...
Tiểu Quân đứng lên cùng với Vương Túc Lệ bước ra sau hậu xá. Đúng như Túc Lệ nói, nàng đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ từ nước nóng cho đến hảo tửu, kế bên bầu rưoợu còn có tịnh bình màu lam không biết trong đựng thứ gì.
Tiểu Quân thản nhiên trút bỏ y phục bước luôn vào thùng nước nóng. Chàng reo lên :
- Ai da... Thích thú quá... Nếu nàng quản thúc Tiểu Quân suốt đời như thế này, Tiểu Quân cũng chịu nữa.
- Miễn chàng ngoan ngoãn nghe theo lời thiếp mà thôi. Chúng ta sẽ trở thành một đôi tình nhân sáng giá nhất trong giang hồ.
Tiểu Quân gật đầu :
- Đúng... đúng...
Túc Lệ trút bỏ xiêm y, bước luôn vào thùng nước với Tiểu Quân. Nàng với lấy bầu rượu :
- Đây là Trạng Nguyên Hồng, một thứ rượu có một không hai trong thiên hạ.
Tiểu Quân nheo mắt :
- Bằng vò rượu Tửu tình để ngoài cầu thuyền luúc Tiểu Quân đến tử địa bí cung không ?
- Trạng nguyên tửu không thua kém đâu.
Túc Lệ mở nắp bầu rượu. Tiểu Quân giật luôn bầu rượu từ tay nàng, ngửa cổ uống ừng ực. Túc Lệ dằn lại :
- Chàng uống như vậy đâu thưởng thức hết cái vị tuyệt hảo của nó chứ... Hãy dùng thêm thứ này nữa, tinh thần sẽ sảng khoái vô cùng.
Túc Lệ vừa nói vừa lấy chiếc tịnh bình màu lam. Nàng mở nắp tịnh bình thản nhiên trút ra tay một nhúm bột màu trắng óng ả.
Vừa thấy thứ phấn trắng trên tay Vương Túc Lệ, Tiểu Quân đã muốn nhỏm hẳn lên :
- Đan sa...
Túc Lệ gật đầu :
- Chàng cũng biết Đan sa à?
- Biết, biết chứ...
Túc Lệ trút một nhúm bột phấn vào miệng, chép chép. Đôi mắt nàng lim dim như đang thoát hồn để chui vào või vô thần, vô cảm huyền ảo.
Nàng lí nhí nói :
- Chàng hãy ôm thiếp đi!
Tiểu Quân choàng tay qua vai Túc Lệ, rù rì nói :
- Ở đâu nàng có Đan sa vậy?
- Thiếp không nói đâu.
Túc Lệ vừa nói vừa quấn hai cánh tay vào cổ Tiểu Quân :
- Chàng ơi... Nếu chàng không ngoan ngoãn thì thiếp không cho chàng hưởng những gì thiếp đang có đâu.
Tiểu Quân tợp một bụm rượu.
- Tiểu Quân đang ngoan ngoãn đây nè.
Túc Lệ trút một nhúm Đan sa vào hữu thủ của nàng :
- Chàng hãy dùng nó đi... Kỳ diệu lắm.
Tiểu Quân nhăn mặt, chàng nâng cằm Túc Lệ :
- Đan sa của Kim sa phái... Sao nó lại ở trong tay nàng? Phải chăng nàng là người của Kim sa phái. Nói cho ta biết đi.
Túc Lệ chớp mắt :
- Chàng đừng hỏi thiếp nữa có được không.
- Ta không hỏi không được... Ta đã bị bế huyệt đoạn mạch coi như kẻ vô dụng, còn nàng đã trở thành ái phụ của ta. Nếu ta không hỏi hóa ra ta không để tâm với nàng sao.
Túc Lệ nhoẻn miệng cười :
- Chàng muốn biết lắm à?
Tiểu Quân gật đầu :
- Nếu như ta không muốn biết thì đâu cần hỏi nàng làm gì.
Túc Lệ vuốt ve chiếc cằm của Tiểu Quân :
- Thiếp không phải là người của Kim sa phái, nhưng thiếp có Đan sa. Đan sa Túc Lệ có là do Lập Cư đó.
Tiểu Quân nheo mày :
- Diên Hồng phái có “Lôi Âm ma công” để luyện thần đan diệu dược. Kim sa phái thì có Đan sa thần thảo. Đối với Kim sa phái, Đan sa quí hơn mạng mình, đâu phải ai muốn cũng có được. Chỉ có người trong Kim sa phái mới được hưởng Đan sa mà thôi, nhưng nếu dùng Đan sa quá liều thì không tránh khỏi cái chết bất ngờ.
- Chàng nói đúng đó.
- Bây giờ Lập Cư chết rồi... Nàng lấy Đan sa ở đâu?
Túc Lệ nép đầu vào ngực Tiểu Quân :
- Không có Lập Cư thì thiếp có người khác...
- Hắc y nhân?
Túc Lệ gật đầu :
- Đúng vậy đó, ngay cả Lập Cư cũng thụ nhận Đan sa từ vị đại hiệp đó.
- Hắc y nhân là ai? Nàng có thể nói cho ta biết được không?
Túc Lệ lưỡng lự.
Tiểu Quân hối thúc nàng :
- Túc Lệ nói cho ta biết đi!
- Thiếp nói với chàng, chàng không được nói với ai nghe.
Tiểu Quân gật đầu :
- Ta hứa sẽ không nói. Nàng sợ lộ ra thì Hắc y nhân sẽ không trao Đan sa cho nàng chứ gì ?
- Đúng như vậy đó. Hắc y nhân mà biết thì thiếp không còn được trao Đan sa nữa.
Mà không có Đan sa thì ngay cả Ngũ Phương Đài Thánh Cô cũng...
Tiểu Quân trừng to hai con ngươi sững sờ :
- Nàng nói vậy có ý gì... Chẳng lẽ Thánh Cô cũng bị lệ thuộc vào Đan sa à?
- Không có Đan sa Ngũ Phương Đài tỷ tỷ sẽ bị chứng bịnh rối loạn, đảo ngược chân âm, khốn khổ lắm.
- Ai đưa Đan sa cho Thánh Cô Ngũ Phương Đài ?
Túc Lệ chỉ vào ngực nàng :
- Chính thiếp.
Tiểu Quân nhìn sâu vào đáy mắt Vương thị :
- Có phải chính Lập Cư đã gợi ý nàng trao Đan sa cho Thánh Cô.
Túc Lệ gật đầu :
- Làm gì mà chàng khẩn trương như vậy. Hiện tại dù chàng có biết được nhiều chuyện cũng chẳng làm gì được, bởi chàng bị quản thúc bằng lối điểm huyệt đoạn mạnh đặc công của Diên Hồng phái mà.
- Ta biết rồi... Nhưng còn muốn biết thêm một chuyện nữa. Hắc y nhân là ai?
Túc Lệ nhìn Tiểu Quân không chớp mắt :
- Chàng hỏi để làm chi?
- Nhất định y phải là người của phái Kim sa. Gã chính là Đồng Mã Kỳ... phải không?
Túc Lệ lắc đầu :
- Lôi âm ma nhân đó à ? Không phải đâu...
Tiểu Quân nheo mày. Chàng nghĩ thầm :
- “Đúng rồi... Không thể là Đồng Mã Kỳ được. Nếu là Đồng Mã Kỳ nhất định mình đã bị tán mạng bởi tà công lôi âm của gã rồi, còn Hắc y nhân thì chưa tụ thành thần công đó.”
Tiểu Quân thở dài một tiếng :
- Không phải Đồng Mã Kỳ thì ai?
- Chàng làm gì khẩn trương như vậy.
Bất chợt Tiểu Quân đứng bật dậy :
- Đỗ Hạo Thiên... Đỗ Hạo Thiên... Chẳng lẽ...
Chàng bước ra ngoài thùng nước, khoát vội lại y phục, Túc Lệ chồm lên nắm chéo y của Tiểu Quân :
- Chàng đâu bỏ thiếp đi được... Chàng đang bị thiếp quản thúc mà.
Túc Lệ vừa nói vừa kéo ghịt Tiểu Quân trở lại thùng nước.
Tiểu Quân quắc mắt :
- Tiểu gia đâu còn thời gian đú đỡn với nàng nữa.
Túc Lệ thoáng lộ vẻ sửng sốt, bất nhẫn sau câu nói của Tiểu Quân. Hai gò má nàng chợt chuyển qua màu đỏ gấc vì thẹn vì giận.
Nhưng khi Túc Lệ vừa tính phóng chưởng đánh vào Tiểu Quân thì đã muộn rồi.
Huyệt thụy khê của nàng nhói buốt một cái, tay chân bủn rủn không sao nhấc lên nổi.
Túc Lệ ngạc nhiên vô cùng :
- Xảo Quỷ! Ngươi không bị bế huyệt đoạn mạch à?
Tiểu Quân vuốt mũi Túc Lệ :
- Tiểu gia dễ bị vậy sao? Ta nói cho nàng biết, lúc nàng điểm huyệt đoạn mạch Tiểu gia thì Tiểu gia đã âm thầm vận công chuyển đổi huyệt đạo.
- Ngươi làm được chuyện đó nữa à?
- Có gì đâu mà không được, nếu không được Tiểu gia đâu thể vận công.
Tiểu Quân xoa hai gò má Túc Lệ :
- Tiểu gia cám ơn nàng đã cho ta biết nhiều chuyện. Thiên hạ đệ nhất dâm phụ đáng được thưởng lắm.
Tiểu Quân vừa nói vừa cúi xuống hôn lên trán Túc Lệ. Chàng nhoẻn miệng cười trong khi Túc Lệ thì nhắm mắt bẽn lẽn.
- Chàng đừng bỏ thiếp mà đi.
Túc Lệ vừa dứt lời thì Tiểu Quân đã nhéo vào cánh mũi thanh tú của nàng.
- Ai da...
Túc Lệ trừng mắt.
Tiểu Quân xe cánh mũi Túc Lệ vừa cười vừa nói :
- Có thưởng cũng phải có phạt chứ. Đáng lý ra Tiểu gia phải may cái miệng của nàng lại nữa đó, nhưng Tiểu gia chỉ xỏ lỗ mũi của nàng thôi.
- Tiểu Quân... Ngươi... Túc Lệ đối xử tốt với ngươi... ngươi lại....
- À... Tiểu gia xuýt quên. Đúng rồi.. Nàng tốt với ta thật, đã tốt thì ta phải tốt lại.
Phàm nàng đã cùng với Lập Cư nên duyên tài sắc, chăn gối mặn nồng, chính vì cái chết của Lập đường chủ mà nàng uất hận Tiểu Quân. Để đa tạ thịnh tình của nàng, Tiểu gia sẽ đưa Lập Cư về đây hợp đôi với nàng trong cái thùng này.
- Ngươi... Ngươi tính đưa xác chết đó vào chung thùng với Túc Lệ à?
Tiểu Quân thản nhiên gật đầu :
- Phải như vậy rồi. Tiểu Quân nghĩ Lập Cư chắc phải mang ơn Tiểu gia lắm. Chết mà có người đẹp kề cận thì còn gì bằng nữa.
- Túc Lệ không muốn như vậy đâu... Ngươi đừng đưa cái xác Lập đường chủ vào đây.
- Ê... Lúc sống thì mặn mà ái ân, lúc chết lại sợ hãi sao? Tiểu gia thấy nàng xứng đôi với gã Lập Cư lắm mà.
Túc Lệ van nài :
- Ngươi đừng đưa cái xác đó vào tắm chung với ta.
- Tiểu gia không chuyển cái xác Lập Cư về đây không được. Ta muốn đền ơn nàng kia mà.
Tiểu Quân vừa nói vừa chắp tay sau lưng thả bước ra ngoài tiểu xá của Túc Lệ.
Túc Lệ hoảng hốt gọi theo :
- Tiểu Quân... Túc Lệ van ngươi đó. Túc Lệ đập đầu xin ngươi!
Mặc cho Túc Lệ kêu réo sau lưng. Tiểu Quân thản nhiên bỏ đi không thèm quay lại.
Vừa lúc đó tiếng mỏ canh ba cũng cất lên.

loading...
Hồi trước Hồi sau