Phi Thiên Ma - Hồi 25

Phi Thiên Ma - Hồi 25

Bí ẩn trong động

Ngày đăng
Tổng cộng 34 hồi
Đánh giá 9.2/10 với 643152 lượt xem

loading...

Đến chỗ tận cùng của trũng núi, Định Hoàng phải bất ngờ khi phát hiện có một động khẩu dẫn vào một hang động tối thâm u!
Từ trong đó, cứ chốc chốc lại có một luồng gió thổi ào ra, mang theo mùi ẩm mốc và dường như có cả mùi khăng khẳng rất kỳ lạ!
Với những dấu hiệu này, Định Hoàng chỉ muốn bỏ ngay ý định là sẽ chui vào động khẩu!
Tuy nhiên, với một nhận thức rõ ràng chàng nghĩ thầm:
“Tuy đây là mùi khó chịu nhưng bên trong đã có gió thổi ra ắt phải có lối thông thương! Nếu có thể vượt qua dãy núi này mà không cần phải leo lên đến tận đỉnh, chậc..., dù có khó chịu một chút cũng không sao!”
Với hai cách chọn lựa, một là quay ra ngoài trũng núi sau đó tìm cách leo qua đỉnh để vượt qua bên kia, cách thứ hai là thà khó chịu một chút nhưng biết đâu sẽ dễ dàng vượt qua dãy núi này, Định Hoàng đành chọn cách thứ hai!
Chui sâu vào động khẩu, chàng vừa bế khí vừa truy tìm hướng xuất phát của từng luồng gió thổi.
Ào... Ào...
Bằng cách đó, chàng chầm chậm tiến dần vào trong, với mục quang càng lúc bị thu hẹp do thiếu ánh sáng!
Trong hang động quả nhiên có những lối thông và tùy địa hình của từng chỗ, những lối thông đó có khi là cả một thạch động, khi chỉ là một ngách đá hẹp!
Dù vậy, với địa hình nào Định Hoàng cũng di chuyển trong sự cẩn trọng tột cùng!
Điều đó càng thêm dễ hiểu khi mục quang của chàng đã đến lúc chỉ nhìn thấy vật cách chàng chưa đến nửa trượng!
Chàng bước đi thận trọng hơn!
Gió xuất phát từ hướng nào, chàng di chuyển đúng hướng đó!
Và lạ, gió như càng lúc càng mạnh hơn. Thi thoảng, vào mỗi lần chàng đổi hơi, mùi khăng khẳng kia như vẫn cứ luôn hiện diện quanh chàng!
Cứ như thế, vừa bế khí vừa thận trọng bước đi, cho đến lúc thính giác của chàng bỗng bắt gặp một tiếng động lạ.
Soạt...
Tiếng động này quá nhẹ, nhẹ tưởng chừng như không có! Tuy nhiên, dù đó chỉ là một tiếng động mơ hồ, đối với chàng thì đó lại là lời đề tỉnh!
Chàng di chuyển chậm hơn!
Được một lúc, chân chàng bỗng giẫm phải vật gì đó khô giòn.
Rốp...!
Thất kinh, chàng dừng lại!
Đó cũng là lúc có một luồng gió khá mạnh thổi qua chàng.
Ào... Ào...
Tiếng gió thổi có phần nào làm cho thính giác của chàng mất đi sự tinh nhạy!
Vì thế, chàng phát hiện quá muộn, có một lực đạo vừa bổ vào hậu tâm của chàng.
Vù...
Không ngờ ở tận trong này cũng có người và người đó đến lên tiếng cũng không, đang mặc nhiên ám toán chàng!
Không còn cách nào khác, chàng bật tung người, định lao nhanh về phía trước!
Vút!
Quá muộn cho phản ứng của chàng.
Ầm!!
Hự!
Đang đà lao đi, chấn kình quăng mạnh chàng vào một vách động!
Bung!
Chàng ngã xuống, và thân lại va vào một vật thứ hai cũng khô giòn như vật thứ nhất chàng đã tình cờ giẫm lên.
Rốp...
Đúng lúc đó, tai chàng nghe tràng cười đắc ý của nhân vật vừa ám toán chàng :
- Thật không ngờ ta lại mau chóng có cơ hội báo thù! Ha... Ha...
Chàng thất kinh thật sự!
Đó là Bạch Diện Quái Nhân? Y đã lén đi theo từ lúc nào. Sao chàng không hề phát hiện? Có lý nào thính lực của chàng kém đến vậy?
Không phải! Bạch Diện Quái Nhân đang đắc ý thố lộ :
- Ngươi đã quên lời ta từng nói, đây là nơi lưu ngụ của ta! Ngươi vào đây, phải chăng đó là vận số của ngươi đã được định sẵn! Ha... Ha...
Trong bóng tối khá dày, Định Hoàng thật khó lòng thấy sắc diện của Bạch Diện Quái Nhân lúc này! Nhưng chắc chắn có một điều này chàng biết, thái độ đắc ý của y cho thấy y không dễ chịu dừng ở đây!
Cũng biết y không thể nhìn thấy chàng, chàng len lén dịch người đi chỗ khác!
Đáng tiếc, vật khô giòn vừa rồi chàng ngã vào đã vô tình phản lạì chàng!
Rốp...
Kinh tâm, chàng định đứng lên!
Rất tiếc, một kích vừa rồi của Bạch Diện Quái Nhân vừa là kích cật lực vừa là đánh vào lúc chàng hoàn toàn không phòng bị, thương thế của chàng nặng hơn chàng nghĩ! Một lần nữa điều đó đã phản lại ý định của chàng!
Như cũng biết thế, Bạch Diện Quái Nhân lên tiếng :
- Ngươi đừng hy vọng tìm cách lẻn đi! Ngươi tưởng ta không có cách nào nhìn thấy ngươi sao? Ha... Hà...! Ta có mang hỏa tập đây, ta muốn xem diện mạo của ngươi lúc này như thế nào!
Xoạch!
Cùng với tiếng bật hỏa tập, một đốm lửa chợt phát lên, tạo thành một vùng sáng đến lòa mắt!
Còn đang nhấp nháy mắt, Định Hoàng bỗng nghe tiếng kêu rú thất thanh của Bạch Diện Quái Nhân :
- A...! A...! Ma...!
- Phịch!
Vừa quăng bỏ hỏa tập qua một bên, Bạch Diện Quái Nhân vừa cuống cuồng bỏ chạy!
Hiện trạng này khiến Định Hoàng phải mất một lúc lâu ngơ ngác mới sực tỉnh!
Cố nhớ lại, xem Bạch Diện Quái Nhân đã ném hỏa tập về phía nào, Định Hoàng chập choạng bò đi và tìm kiếm!
Rốp...
Rốp...
Những vật khô giòn không hiểu sao có quá nhiều ở lòng động, Định Hoàng không ít lần chạm vào chúng làm chúng cứ vỡ ra, kêu lên dòn giả!
Cuối cùng, khi có hỏa tập trong tay, Định Hoàng nghi hoặc, bật lên!
Xoạch!
Với đốm hỏa quang vừa có, nếu chàng không chuẩn bị trước là sẽ phải đối đầu với một hiện tượng nào đó thật kinh khiếp. Có lẽ chàng cũng phải kêu rú như Bạch Diện Quái Nhân đã kêu!
Chàng thất thần vì sợ hãi. Nhìn một lòng động thật rộng nhưng không hiểu sao lại chứa quá nhiều những bộ cốt khô!
Đó là cốt khô của người! Họ chết trong tư thế nằm bình thản cứ như trước khi chết ai trong họ cũng quyết định chọn chỗ này làm chỗ táng thây!
Khi cơn sợ hãi qua đi, tính hiếu kỳ liền đến với Định Hoàng!
Chàng vịn tay vào vách đá để đứng lên, đưa cao ngọn hỏa tập!
Chốc chốc gió lại thổi đến, suýt mấy lần làm hỏa tập phải lụi tắt!
Chàng quay người đủ hướng, vừa để có dịp quan sát khắp lòng động vừa dùng thân để che gió cho ngọn hỏa tập!
Và không ít lần ánh hỏa quang từ ngọn hỏa tập đã gặp phải sự phản quang của những vật dụng bằng kim thiết vốn nằm cạnh một vài bộ cốt khô! Cho thấy, những bộ cốt kho này trước đây phải là những nhân vật võ lâm! Họ có mang theo khí giới!
Để tìm hiểu cho thật minh bạch. Định Hoàng tiến lại bộ cốt khô gần nhất có mang theo khí giới!
Vươn tay định nhặt lấy vật đó, với tư thế phải khom người như thế này, thật bất ngờ, Định Hoàng nhìn thấy cạnh bộ cốt khô đó có một mảnh da đã khô cong!
Về hình thức, mảnh da này hầu như có kích cỡ bằng hai lần nửa mảnh bìa da Bạch Vân bí kíp mà chàng đã có và đã trao cho Bạch Diện Quái Nhân! Tuy nhiên, mảnh da này lại có đến hai điều khác biệt so với mảnh da Bạch Vân! Thứ nhất, trên mảnh da này có ký tự! Thứ hai, nó mỏng hơn so với mảnh bìa da dày! Do mỏng nên nó mới dễ khô cong khi bị gió liên tục thổi qua lòng động!
Kinh nghi, chàng nhặt cả hai, cả mảnh da lẫn thanh kiếm vốn là khí giới của người chết!
Khi nhặt lên rồi, chàng mới phát hiện ở cách chỗ chàng đứng không xa có vài mẫu bạch lạp chưa kịp cháy tàn!
Nghĩ đến ngọn hỏa tập thế nào cũng tắt, Định Hoàng nhanh nhẹn thu nhặt những mẫu bạch lạp kia!
Vẫn khom người để nhặt, mắt chàng lại nhìn thấy một mảnh da khác ở cạnh bộ cốt khác! Tiện tay chàng nhặt luôn!
Với ánh hỏa quang luân phiên được những mẫu bạch lạp nuôi dưỡng, trước sau Định Hoàng nhặt được mười hai mảnh da có cùng độ dày mỏng và có cùng kích cỡ!
Không vội xem qua những gì có ghi trên mười hai mảnh da, Định Hoàng chỉ lo kiếm tìm lối thoát!
Đúng vào lúc mẩu bạch lạp cuối cùng phụt tắt, chàng kịp nhìn thấy một ngách động, như là nơi Bạch Diện Quái Nhân khi nãy đã bỏ chạy trong lúc cuống cuồng!
Thoáng có suy nghĩ, nếu đó là lối Bạch Diện Quái Nhân đã bỏ chạy, chàng đi theo có khác nào tự dẫn thân đến nạp mạng! Định Hoàng vội mò tìm lối khác!
Ào... Ào...
Gió lại thổi; cho Định Hoàng biết nơi Bạch Diện Quái Nhân đã bỏ chạy không phải lối có hướng gió thổi đến! Vậy là rõ, do Bạch Diện Quái Nhân từng lưu ngụ ở đây nên y thông thạo địa hình! Nhờ đó, y dễ dàng tìm đến đây trước chàng và càng dễ hơn cho y bất ngờ hạ thủ!
Hít mạnh một hơi, đó là thói quen trước khi chàng có một quyết định gì, nào ngờ chàng chỉ hít phải toàn mùi khăng khẳng khó chịu!
Chàng nhăn mặt, lưỡng lự trong việc chọn lựa nên đi tiếp hay không!
Sau cùng, để tránh mặt Bạch Diện Quái Nhân, chàng bế khí đi tiếp theo hướng có gió thổi đến!
Lần này, dù có muốn cẩn trọng, Định Hoàng cũng không thể thực hiện đúng theo ý muốn! Do chàng vẫn còn mang thương thế, chưa có cơ hội trị thương!
Nghĩ đến việc này, chàng suýt bật cười khi nhớ đến đôi lần chàng đã vờ bị thương và được hết Bạch Diệp đến Hoàng Cửu, sau là Vương Kiên ban cho linh đan trị thương!
Nhớ đến đây, chàng bỗng giật mình! Hoàn linh đan do Vương Kiên giao cho, vì nghi ngờ Vương Kiên có ác ý nên chàng vẫn còn cất giữ!
Cho tay vào bọc áo, chàng định lấy hoàn linh đan nọ!
Nhưng chàng phải đình lại! Nhỡ Vương Kiên có ác ý thật, nhỡ trong hoàn linh đan có chứa độc dược, chàng dùng nó có khác nào tự rước họa vào thân!
Còn đang phân vân, tai chàng bỗng nghe một tiếng rít kỳ quái :
Phì... Phì...
Phập!
Cổ tay chàng vụt nhói đau như vừa bị một vật gì ngoạm mạnh vào!
Chàng theo bản năng vung mạnh tay!
Vật nọ theo đà bị chàng vung vẫy bỗng chạm vào mặt chàng!
Vù...
Có cảm giác đó là vật vừa mềm vừa trơn lạnh, Định Hoàng thất kinh nghĩ đến một vật duy nhất: độc xà!
Linh trí máy động, chàng nghĩ đến câu chuyện chàng đã từng bịa đặt, về Hồng Long Linh Xà và Hoàng Tinh Đởm! Định Hoàng dùng tay còn lại tìm và chộp giữ con vật nọ!
Quả nhiên đó là một con độc vật! Đầu của nó vẫn còn ngoạm cổ tay tả của chàng và tay hữu chàng vừa chộp phải thân hình trơn tuột của nó! Còn gọi là độc xà, không biết Định Hoàng có tưởng tượng hay không, từ vết cắn trên cổ tay, chàng có cảm nhận toàn thân đang dần dần tê liệt, chứng tỏ đang có chất độc ngấm vào nội thể!
Nhớ đến câu chuyện bịa, mật của độc xà có thể hóa giải chính chất độc của con độc xà đó, Định Hoàng vừa khom đầu vừa đưa tay chộp giữ con độc xà lên! Chàng định há miệng cắn vào con vật!
Bất giác sự việc xảy ra hoàn toàn là thật, không còn tưởng tượng nữa, tứ chi Định Hoàng vụt bủn rủn, không còn chút hơi sức nào! Chứng tỏ có chất độc vừa ngấm vào chàng!
Chàng ngã vật xuống!
May thay, đầu con quái xà vẫn ngoạm cổ tay chàng, hoặc do tay kia chàng vẫn chộp giữ nên nó buộc phải đối phó bằng cách ngoạm vào chàng mạnh hơn! Chàng cố đưa miệng đến sát thân con độc xà!
Với chút tỉnh táo còn sót lại, chàng tự bảo:
“Cắn! Cắn mạnh vào! Cắn! Ta phải...”
Chàng ngoạm vào thân độc xà và hai hàm răng chàng cứ thế nghiến lại; nghiến chặt dần! Hoặc giả đó là lúc chàng sắp hôn mê nên miệng chàng cứ thế phải ngậm lại, vô tình nghiến mạnh vào thân độc xà!
Tỉnh lại, chàng ngỡ ngàng nhìn cảnh quan trước mắt!
Chàng đang nằm ở một nơi thoáng mát, có ánh dương quang ngập tràn, không phải là lòng động tối tăm như lúc bị ngất đi!
Không những thế, cách chàng không xa, bên một dòng suối róc rách chảy, chàng còn nhìn thấy một nữ lang xinh đẹp!
Nữ lang này đang ngồi xếp bằng với hai mắt nhắm hờ! Nàng đang tọa công hoặc luyện công.
Đúng như vậy, vì chốc chốc nàng mở mắt ra nhìn vào vật nào đó được nàng đặt sẵn trên thảm cỏ trước mặt nàng!
Cố nhìn xem vật nàng đang nhìn là vật gì, Định Hoàng vô tình tạo thành tiếng động!
Nghe động, nữ lang nọ bừng mắt nhìn chàng!
Nàng nhìn chàng bằng cặp mắt kinh ngạc?
Không sai vì sự kinh ngạc đó được nàng biểu lộ qua câu đang hỏi :
- Ngươi đã tỉnh lại?
Chàng cũng kinh ngạc đâu kém gì nàng :
- Cô nương là ai? Và đây là đâu?
Nàng chép miệng :
- Lạ thật! Lúc ta phát hiện ngươi, cạnh ngươi là loại độc xà đệ nhất vô song, chứng tỏ ngươi đã trúng loại kịch độc! Sao ngươi vẫn có thể tỉnh lại?
Chàng nghi hoặc :
- Cô nương đã vào tận trong động âm u? Cô nương thật sự là ai?
Không chịu đáp lời của ai! Nữ lang nọ đứng lên :
- A...! Ta không biết là nên trị tội ngươi hay phải đáp tạ ngươi vì nhờ ngươi ta thu hồi lại những vật này!
Nhìn những mảnh da vừa được nàng lấy ra từ bọc áo, Định Hoàng vụt hiểu tất cả :
- Cô nương là Bạch Diện Quái Nhân?
Nàng kinh ngạc :
- Sao ngươi biết?
Chàng vẫn kinh ngạc :
- Thảo nào trước kia, khi nhìn thấy cánh tay hữu của cô nương tại hạ đã đoán Bạch Diện Quái Nhân phải là một nữ nhân?
Nàng cau mày như cố nhớ lại :
- Phải rồi! Lần đó vì chộp phải Xạ Nguyên châm, ta đã sơ ý cho ngươi nhìn thấy cánh tay thật của ta!
Chàng giãn dần nét mặt :
- Và cũng là cô nương, vì kém đởm lược, nên khi nhìn thấy quá nhiều bộ cốt khô phải kinh hoàng bỏ chạy?
Nàng đỏ mặt :
- Ta không kém đởm lược!
Chàng nghi ngờ :
- Vì kém đởm lược hay vì muốn đẩy tại hạ vào chỗ chết, bốn năm trước cô nương đã buộc tại hạ phải đi vào Lạc Tiên cốc?
Nàng cố tình dằn giọng :
- Ta bảo ta không sợ gì cả! Ngươi đừng buộc ta phải hạ thủ ngươi!
Chàng vẫn còn chút phân vân :
- Thật không ngờ sau bốn năm tính khí của cô nương vẫn không đổi! Dù biết trong lòng động đều là thi thể của những nhân vật Bạch Vân môn nhưng thủy chung cô nương vẫn không dám vào để thu hồi bí kíp của môn phái?
Nàng ngạc nhiên tột độ :
- Ai nói cho ngươi biết về Bạch Vân môn? Sao ngươi biết những bộ cốt khô kia đều là người của bổn môn?
Chàng chậm rãi giải thích :
- Người Bạch Vân môn luôn giả trang Bạch Diện. Tiếp đó, cạnh những bộ cốt khô kia là những mảnh da, có kích cỡ như mảnh bìa da Bạch Vân bí kíp, họ phải là người Bạch Vân môn! Sau cùng, vì cô nương đang luyện theo bí kíp nọ, tại hạ đoán cô nưuơng đã có ý thu hồi từ lâu nhưng vì hai lý do khiến cô nương không dám vào!
Sắc mặt của nàng đang biểu hiện sự khâm phục! Nàng hỏi :
- Hai lý do nào?
Chàng đáp mà không hề cười cợt hoặc mỉa mai :
- Thứ nhất, cô nương có tánh nhát đảm nếu phải đối diện với những cốt khô!
Nàng không thể giận vì chàng nói quá đúng và nhất là không có ý chê cười!
- Còn lý do thứ hai?
Chàng giải thích :
- Đó cũng là lý do khiến có quá nhiều người cùng chết uổng trong lòng động! Đó là sự hiện diện của con độc xà! Và nếu tại hạ đoán không lầm, mùi khăng khẳng từ lòng động vẫn còn hiện diện là do chất độc của độc xà đang tiếp tục sát hại nhiều loại sinh linh, muôn thú khác! Cô nương không dám vào cũng dễ hiểu!
Nàng thở dài :
- Nếu không biết chắc ngươi là người phàm, qua việc đoán biết tài tình của ngươi, có lẽ ta phải nghĩ ngươi là thần nhân!
Chàng ngồi dậy :
- Nghĩa là tại hạ đoán đều đúng?
Nàng gật đầu, và như chấp thuận việc chàng tự ý ngồi dậy.
- Không sai một mảy may! Chỉ có điều, ta không hiểu, tại sao ngươi có thể đoán đúng và vẫn toàn mạng khi bị độc xà ngoạm vào?
Chàng nhìn nàng :
- Tại hạ sẽ giải thích nếu cô nương chịu đáp một việc!
- Hỏi đi!
Chàng hỏi :
- Vì biết trong Lạc Tiên cốc chắc chắn có nhiều bộ cốt khô, vì biết bản thân không đủ đỏm lược nhìn những cốt khô đó, cô nương mới cưỡng bách tại hạ vào thay?
Nàng thở dài :
- Đến lúc này, ta nghĩ, không còn gì để giấu ngươi nữa! Không sai! Ta sợ nhất là điều đó! Bằng không ta đâu đủ nhẫn tâm dùng ngươi lúc đó chỉ là một đứa bé, đẩy vào chỗ nguy hiểm?
- Sau đó thì sao?
Nàng không hiểu :
- Sau đó? Ngươi muốn ám chỉ điều gì?
Chàng nghiêm giọng :
- Cô nương hứa chờ tại hạ hai ngày! Sau hai ngày đó thì sao?
Nàng hiểu :
- À! Là chuyện đó ư? Nói thật! Ta càng chờ càng sợ! Vì ta biết ta đã nhận định sai về thế trận! Nhưng ta vẫn hy vọng là ngươi sẽ gặp may và sẽ quay ra! Ta nào chỉ chờ ngươi hai ngày!
Chàng vẫn nghiêm nghị :
- Và cô nương có áy náy khi...
Nàng vội đáp :
- Đó là điều đương nhiên! Mà thôi! Thấy ngươi toàn mạng là tốt rồi! Vả lại ngươi cũng đã tặng ta...
Nói đến đây nàng đỏ mặt, không thể nói tiếp!
Chàng chợt bối rối :
- Việc đó ư? Mong cô nương thứ lỗi! Tuy tại hạ có ý ngờ nhưng do tình thế cấp bách nên tại hạ có lỡ tay mạo phạm đến ngọc thể! Huống chi, vì một chưởng ám toán của cô nương, suýt nữa tại hạ phải mạng vong!
Nàng bỗng trở nên phẫn nộ :
- Tha thứ ư? Nếu không nghĩ ngươi là tục gia đệ tử của Thiếu Lâm phái, và còn là truyền nhân của Nho Tiên. Sự xúc phạm của ngươi, ta quyết không bỏ qua!
Dù biết là không nên, nhưng chàng vẫn phải hỏi :
- Sao lại bảo tại hạ là tục gia đệ tử của phái Thiếu Lâm?
Nàng lạnh giọng và có phần nào mai mỉa :
- Nếu muốn tiềm phục vào Kim Ma bang, chí ít ngươi đừng giữ Cửu Chuyển Hồi Hoàn đan bên mình. Nhỡ bọn chúng phát hiện, chúng lại không biết ngươi là người của Thiếu Lâm phái sao?
Chàng kinh ngạc tột độ :
- Cửu Chuyển Hồi Hoàn đan nào?
Nàng lại lấy ra từ bọc áo một hoàn linh đan :
- Đây! Trả lại cho ngươi!
Vù...
Chàng chộp lấy, nhận ra đó là hoàn linh đan đã được Vương Kiên trao cho! Chàng gật gù :
- Thì ra là như vậy! Ta đã hiểu lầm hoàn toàn về y! Hà...
Kinh nghi, nàng hỏi :
- Ngươi đã hiểu lầm ai? Còn việc là tục gia đệ tử của phái...
Chàng vươn vai đứng dậy :
- Cô nương hoàn toàn lầm lẫn rồi! Tại hạ là Định Hoàng, nếu được, chỉ có thể nhận là truyền nhân của Nho Tiên mà thôi! Không hề có chuyện Định Hoàng này là tục gia đệ tử Thiếu Lâm phái!
Nhìn nét mặt quá đỗi kinh ngạc của nàng, Định Hoàng phì cười :
- Cô nương kinh ngạc vì thấy tại hạ đã hoàn toàn hồi phục phải không? Có lẽ tại hạ phải nên xem qua hình dạng của con độc xà này! Rất có thể nó là Hồng Long Linh Xà và Hoàng Tinh Đỡm của nó...
Nữ lang nọ vụt ú ớ :
- Ngươi là Định Hoàng?
Chàng gật đầu :
- Đương nhiên! Hoàng Định như cô nương biết chỉ là cách để tại hạ tiềm phục Kim Ma bang!
Nàng vẫn hoang mang khôn xiết :
- Thoái Phi Kiếm Định Sách là...
Chàng giật mình :
- Sao cô nương biết đến gia phụ?
Nàng không đáp! Thay vào đó, như Định Hoàng nhìn thấy. Sắc mặt nàng cứ luôn thay đổi! Nếu không ửng đỏ khuôn mặt và có phần lúng túng thì nàng lại mang sắc thái của một người luôn có tâm trạng nghi ngờ!
Nàng đỏ mặt vì nhớ lại chuyện đã bị Định Hoàng chạm vào người khi chàng buộc phải đối đầu với một Bạch Diện Quái Nhân? Hay nàng nghi ngờ và không tin chàng là Định Hoàng, một người theo nàng biết thì chỉ là Hoàng Định, Hoàng sứ giả của Kim Ma bang?
Tuy lấy làm khó hiểu nhưng Định Hoàng vì không muốn cứ nhắc lại chuyện chàng đã chạm vào phần cơ thể không nên chạm của nữ nhân, chàng cố tình bỏ qua!
Nhưng để bỏ qua chuyện này, nhất là cần phải làm cho nàng quên đi, Định Hoàng phải chuyển sang đề tài khác!
Chàng hỏi :
- Nếu tại hạ nhớ không lầm, cô nương có nói Bạch Vân công phu có thể ngăn ngừa Xạ Nguyên châm xâm nhập?
Câu hỏi của chàng, quả nhiên làm nàng chú tâm và dễ dàng quên đi tâm trạng khá kỳ lạ vừa rồi của nàng! Nàng gật đầu :
- Đó là lời đề quyết của gia sư! Nhưng để rõ hư thực, như ngươi vừa thấy, ta định tâm sẽ thử nghiệm chính bản thân!
Chàng giật mình :
- Sao lại phải thử nghiệm? Không lẽ cô nương cũng đã bị Xạ Nguyên châm nhập nội thể?
Nàng lộ vẻ phẫn uất :
- Tất cả là do ả Phong Lưu Tử ban cho! Ta không ngờ, dù ta đã phòng bị vẫn để cho ả xạ trúng một mũi Xạ Nguyên châm vào người!
Chàng vụt hiểu :
- Thảo nào, sau lần được cô nương đề tỉnh, giúp tại hạ thoát khỏi thủ đoạn của La Nhược Phi, từ đó về sau tại hạ không còn nghe đến sự xuất hiện của Bạch Diện Quái Nhân!
Và chàng nói tiếp, sau khi đưa mắt nhìn quanh :
- Và vì sợ tiếng tiêu Xạ Hồn gây phương hại, cô nương định lưu ngụ ở đây cho đến khi nào tự hóa giải Xạ Nguyên châm?
Nàng thở dài :
- Ta nào còn sự chọn lựa khác? Hà...! Cũng may, ngươi đã đến kịp lúc, vừa giúp ta...
Chàng hiểu nàng muốn đề cập đến nửa mảnh da khác của Bạch Vân bí kíp! Chàng xua tay ngăn lại. Mặt nhăn nhó :
- Miệng cô nương bảo là may nhưng sự thực một kích của cô nương lại khiến tại hạ suýt mất mạng, cô nương báo đáp tại hạ như thế sao?
Nàng lộ vẻ áy náy :
- Thương thế của ngươi...
Nàng chưa kịp tỏ bày sự quan tâm dành cho Định Hoàng, bất ngờ giữa lưng không bỗng vang lên một tràng cười ngạo nghễ :
- Một thì bị Xạ Nguyên châm xâm nhập, một còn lại thì mang thương thế chưa khôi phục, ha... ha... Không ngờ bổn Bang chủ lại có cơ hội dễ đắc thủ như thế này! Ha... Ha...

loading...
Hồi trước Hồi sau