Phi Thiên Ma - Hồi 28

Phi Thiên Ma - Hồi 28

Bạch Vân Thượng Nhân

Ngày đăng
Tổng cộng 34 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 643358 lượt xem

loading...

Chỉ đến khi vượt qua khe đá, nơi Định Hoàng đã nhìn thấy ánh sáng mờ mờ, cả Định Hoàng và Tây Môn Nguyệt mới có một nhận thức! Nơi con gấu đưa cả hai đến không thể nào tìm thấy lối thoát!
Vì đó chỉ là một thạch động tuy xuất phát từ một kẽ nứt của đá ở trên cao! Với độ hẹp của kẽ đá, trừ phi cả hai biết phép hóa thân, biến thành loài bò sát hoặc côn trùng mới có thể vượt qua!
Tây Môn Nguyệt lên tiếng :
- Đã là nơi tìm đến để an thân, đương nhiên Tổ sư bổn môn đâu chú tâm tìm nơi có lối thoát, chúng ta vô vọng rồi sao, Định ca?
Định Hoàng lắc đầu, nhìn theo bóng dáng con gấu đang khật khưỡng đi đến chỗ cuối của thạch động :
- Trước hết, ta nghĩ, cần phải biết chủ nhân của nó là nhân vật nào, sau sẽ biết chúng ta có vô vọng hay không?
Lúc đó, con gấu đang hướng vào vách đá cuối động, cúi đầu ba lượt như đang hành lễ trước linh vị người đã khuất!
Định Hoàng tiến lại gần :
- Chủ nhân ngươi trước kia vẫn ngồi ở đây?
Con gấu buông người ngồi xuống, mặt quay ra và cố tình ngồi cách vách động độ nửa tầm tay với, Tây Môn Nguyệt lấy làm lạ :
- Nó hành động như thế là có ý gì?
Định Hoàng sau một lúc ngẫm nghĩ mới đoán ra :
- Theo khoảng cách với vách đá con gấu cố tình chừa lại, ta đoán, nó từng ngồi như vậy bên cạnh chủ nhân! Nàng xem, chẳng phải đó là cách nó từng ngồi hầu, giả như chủ nhân nó đang lúc phải tọa công?
Dứt lời, chính chàng bước đến và ngồi ngay vào vị trí con gấu cố tình chừa lại!
Con gấu tròn xoe mắt, kinh ngạc nhìn chàng. Tây Môn Nguyệt phì cười :
- Định ca xem kìa! Nó đang kinh ngạc vì không hiểu chàng lại có cách ngồi tương tự chủ nhân nó!
Vị trí ngồi quả nhiên chỉ phù hợp cho việc tọa công. Vì nếu để thoải mái hơn, chỉ cần Định Hoàng ngã người về phía sau, đầu liền va vào vách đá. Không những thế, chỗ vách đá phải chạm vào đầu lại còn có một mẫu đá gồ ghề nhô ra như bảo, không ngồi thì thôi, một khi đã ngồi cần phải ép mình khổ luyện!
Chàng động tâm, nhìn con gấu :
- Chủ nhân ngươi từng ngồi như thế này?
Con gấu gật đầu và sau đó vỗ vỗ vào ngực nó!
Chàng hiểu :
- Ngươi cũng phải ngồi như thế nếu không sẽ bị chủ nhân quở phạt?
Con gấu gừ gừ thích thú! Ý nó bảo nó rất ngoan, chủ nhân luôn hài lòng khi thấy nó chịu ngồi yên bên cạnh!
Sau đó, con gấu cứ ngồi yên, mắt nhìn vào mông lung vô định!
Không phát hiện được gì, Định Hoàng nhích người định đứng lên! Bất ngờ con gấu dùng tay ấn chàng ngồi trở lại! Khi thấy chàng có ý cưỡng, con gấu càng ấn tay mạnh hơn!
Tây Môn Nguyệt lại cười :
- Vậy là đúng rồi! Chủ nhân nó không ngồi thì thôi, một khi đã ngồi thì không thể đứng lên nhanh như chàng! Thiếp nghĩ, chàng đã học bộ thì học cho giống, chịu khó ngồi lâu hơn cho nó yên lòng!
Chàng kinh nghi, hỏi con gấu :
- Có phải ngươi muốn ta cũng ngồi lâu như chủ nhân ngươi?
Thật kỳ quái, con gấu tuy gật đầu, hàm ý bảo đúng là vậy nhưng tay nó lại đưa lên miệng nhưng chỉ là bịt chặt miệng của chính nó!
Tây Môn Nguyệt thở ra :
- Nó bảo chúng ta cần phải ngồi im và chỉ có ngồi im mà thôi!
Nguy mất. Nhỡ đó là lần cuối cùng, chủ nhân nó cứ ngồi thế cho đến lúc viên tịch, không lẽ nó cũng bắt chàng ngồi mãi?
Nghi hoặc khôn xiết, Định Hoàng không lên tiếng, chỉ lấy mắt kiếm tìm khắp hang động! Sau đó, như nghiệm ra điều gì đó, Định Hoàng lẳng lặng xua tay bảo nàng đi! Còn chàng, chàng nhắm mắt lại và bắt đầu tọa công thật sự!
Tuy chưa đoán ra ý định của chàng nhưng do biết chàng có tài suy đoán và có lẽ đã phát hiện một manh mối nào đó, nàng thở dài :
- Được thôi! Cũng đến lúc chàng phải tọa công. Thiếp hy vọng chàng không chỉ thu lại ba mươi năm công lực! Biết đâu, vì quá bi quan nên chàng nhận định sai? Thiếp ra ngoài tìm nước uống đây!
Mở mắt ra, chàng nhìn nàng và gật đầu đủ cho nàng hiểu chàng cũng đang có ý định đó!
Một lần tọa công cho việc thu lại chỗ chân lực tản mác đâu phải ngắn! Định Hoàng đã thực hiện xong và ngao ngán mở mắt ra! Con gấu vẫn ngồi yên, chứng tỏ những gì chàng và Tây Môn Nguyệt đoán đều đúng, chủ nhân của nó quả đã từng ngồi đây tọa công!
Tuy nhiên, như Định Hoàng vừa tự thẩm định bản thân, chàng chỉ thu lại được ba mươi năm công phu tu vi vẻn vẹn. Không hề có thêm chút nào như Tây Môn Nguyệt hy vọng! Định Hoàng còn cần gì nữa, thiết gì nữa khi cứ phải ngồi đây tọa công?
Không muốn con gấu giật mình và phát hiện, chàng tìm cách để đứng lên thật nhẹ!
Nhưng
Bộp!
Định Hoàng đã quên mỏm đá gồ ghề phía sau đầu! Tiếng va tuy nhẹ nhưng cũng đủ gây kinh động đến con gấu!
Biết thế nào nó cũng đưa mắt nhìn Định Hoàng vì không muốn tạo bất kỳ sự thất vọng nhỏ nào cho con gấu nên vội nhắm mắt ngồi yên!
Không tọa công không được, Định Hoàng nhẫn nại, tự dẫn nội kình đi khắp kinh mạch theo một vòng Châu Thiên nữa! (Một vòng Châu Thiên gồm chín lần tiểu Châu Thiên, vừa chậm vừa ổn định, phải mất thời gian cho đúng một tuần trà! Đại khái, đủ chín lần tiểu Châu Thiên phải mất non nữa buổi!)
Sau đó, khi đã hoàn tất, mở mắt ra chàng vẫn nhìn thấy con gấu ngồi đó! Trước mặt nó là hai quả cây chín đỏ, có lẽ do Tây Môn Nguyệt đưa vào vì không muốn nó bị đói cũng vậy, cách chỗ chàng ngồi độ một tầm tay cũng có vài quả cây! Đủ biết, cả hai ngồi đã lâu và Tây Môn Nguyệt không thể không quan tâm!
Tuy nhiên, hai quả cây phần con gấu, cho đến lúc này nó cũng chưa dùng đến (chứng tỏ, trước kia nó từng ngồi lâu như vậy bên cạnh chủ nhân. Và thật khó nói trước nó sẽ còn ngồi lâu đến bao nhiêu nữa!)
Chàng nghĩ:
“Giả như Tây Môn Nguyệt đoán đúng, con gấu sẽ ngồi mãi cho đến lúc phát hiện chủ nhân nó viên tịch, không lẽ ta cũng phải thực hiện y như vậy? Hay là ta cứ giả vờ như người đã viên tịch, thử xem sau đó nó sẽ có những hành vi gì?”
Nghĩ xong, chàng lại tự phản bác:
“Không đúng! Lừa dối một con vật đã là điều không nên, huống chi, như ta từng đoán quanh nơi này không có chút dấu vết gì cho thấy chủ nhân nó sau khi viên tịch đã lưu di thể ở đây! Nếu nói con gấu sao đó đã đưa di thể chủ nhân đi an táng thì quá cường điệu! Cái hang do nó đào còn lưu rõ những dấu vết vụng về, nó không thể có đủ năng lực để tự đào huyệt và sau đó lại còn an táng chủ nhân! Như vậy, phải hiểu rằng, trước lúc mãn phần vì không muốn tạo sự thương tâm cho con gấu, chủ nhân của nó đã lẻn đi nơi khác! A...! Hay là ta cứ ngồi thêm một lúc nữa, thử xem con gấu ngồi đến bao lâu, và khi thức tỉnh, con gấu sẽ làm gì, chủ nhân của nó trước kia đã làm gì?”
Đêm xuống, rồi ngày qua, vị chi Định Hoàng đã cùng con gấu ngồi đúng một ngày một đêm! Lòng nhẫn nại của chàng tuy có thừa nhưng phải ngồi lâu như thế này thì lòng nhẫn nại đó cũng phải suy giảm!
Đó là nói về chàng là người trong cuộc! Và người ngoại cuộc như Tây Môn Nguyệt đương nhiên không thể có đủ nhẫn nại như chàng! Bởi nàng đâu biết chàng nghĩ gì, có những tính toán gì! Nàng đương nhiên phải lo, càng lo càng quan tâm và càng quan tâm thì càng lo lắng nhiều hơn!
Vì thế, khi ngày mới đã rạng, Tây Môn Nguyệt lập tức xuất hiện!
Nàng nhìn chàng, nửa muốn gọi, nửa lại không dám!
Cũng nhận biết sự hiện diện của nàng, Định Hoàng mở mắt, nhìn nàng và len lén lắc đầu!
Lần này vì nhớ đến mõm đá gồ ghề phía sau nên chàng không để đầu va vào!
Đúng lúc đó, hoặc phát hiện có Tây Môn Nguyệt bước vào hoặc thời gian ngồi như thế là đủ, con gấu thức tỉnh!
Khệnh khạng và vụng về, cong gấu đứng lên, lảo đảo bước đến vách động mé tả!
Chàng hiểu, con gấu phần vì ngồi lâu phần vì không có chân lực nội nguyên như chàng nên khi đứng lên phải lảo đảo là điều tự nhiên!
Và vì muốn biết cung cách sinh hoạt trước kia giữa chủ nhân và con gấu, Định Hoàng tuy rất muốn đứng lên nhưng vẫn cứ bắt mình ngồi yên và chờ đợi!
Chàng nhìn theo con gấu!
Tây Môn Nguyệt thì nhìn cả hai!
Kế đó, cả Tây Môn Nguyệt lẫn Định Hoàng đều phải kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy con gấu đang cho tay vào một kẽ đá! Kẽ đó có lẽ rất sâu nên con gấu phải nghiêng người và kiểng chân!
Nó đang tìm một vật gì đó?
Không sai!
Lúc con gấu lên tiếng gừ gừ cũng là lúc nó thích thú quay lại với một hộp gỗ dẹt trên tay!
Nó vẫn tiếp tục gừ gừ, ấn hộp gỗ vào tay Định Hoàng!
Nó lên tiếng được, có nghĩa là chàng cũng được lên tiếng!
Chàng hỏi :
- Ta phải làm gì với vật này?
Con gấu nhìn chàng, sau đó tự dùng tay bật nắp hộp gỗ ra!
Chàng nhìn vào! Trong đó, ngoài hai hoàn Định Tâm đan như hoàn trước đó con gấu đã trao cho chàng, còn có thêm một tờ hoa tiên được xếp gọn!
Con gấu nhặt lấy một hoàn linh đan đặt vào tay kia của chàng. Với hoàn còn lại, nó vừa cầm vừa chỉ vào miệng nó!
Hiểu nó muốn nói gì, chàng lắc đầu :
- Vật là vật do chủ nhân ngươi lưu lại! Có muốn ăn, phần ngươi ngươi cứ lấy! Riêng ta, ta chỉ có thể dùng sau khi xem qua tờ hoa tiên này, để xem chủ nhân ngươi căn dặn như thế nào?
Nó gật đầu và đột nhiên có cử chỉ thật kỳ lạ! Nó thu lại hai hoàn linh đan, đặt cả vào hộp gỗ, sau đó nó nhón tờ hoa tiên trao cho chàng!
Chàng động tâm :
- Đó là lời căn dặn của chủ nhân ngươi? Ngươi phải đợi chủ ý của ta, sau khi ta xem xong tờ hoa tiên này?
Nó gật đầu và hướng mặt vào vách đá cúi lạy ba lượt!
Mọi việc dần sáng tỏ! Rất có thể, theo một định kỳ nào đó, nếu con gấu vẫn tỏ ra ngoan ngoãn, con gấu sẽ được chủ nhân thưởng cho một hoàn Định Tâm đan! Lúc nãy nó đã tỏ ra ngoan, nên khi đưa chiếc hộp lại, nó đưa tay chỉ vào miệng theo thói quen, mong chủ nhân ban thưởng!
Đến khi nhớ lại Định Hoàng không phải là chủ nhân, nó cũng nhớ đến lời căn dặn trước kia của chủ nhân nên thuận tình ngồi yên sau khi cúi lạy nơi chủ nhân thường ngồi!
Tây Môn Nguyệt nôn nóng :
- Định ca mau xem đi! Chủ nhân nó lưu tự những gì?
Chàng thông hiểu sự nôn nóng đó nên đọc lớn :
“Hậu nhân nhã giám! Tiểu Hùng rất tinh khôn, đủ cho Bạch Vân này tin tưởng phó thác hậu sự”.
Chàng nhìn nàng :
- Quả nhiên là Bạch Vân tổ sư!
Nhìn vào tờ hoa tiên, chàng đọc tiếp :
“Do biết tuổi trời sắp mãn, Bạch Vân ta quyết định tự tìm nơi an thân! Phát hiện chốn này thanh tịnh, Bạch Vân ta lẳng lặng ra đi!
Nào ngờ đến lúc cuối đời, tai vẫn bay vạ vẫn gởi, Bạch Vân ta phát hiện Tiểu Hùng đang chống chọi một cách vô vọng với một con độc xà! Khi biết đó là Hồng Long Linh Xà chi tôn chí độc, lo cho Tiểu Hùng ít, lo cho bản thân nhiều, Bạch Vân ta mới dùng toàn bộ sở học quyết tiêu diệt độc xà!
Kết quả, Bạch Vân ta tuy thắng thế, xua đuổi được độc xà nhưng cũng bị độc xà cắn phải!
Để tự trị độc, cũng là trị độc cho Tiểu Hùng, Bạch Vân ta phải dùng đến Định Tâm đan!
Tuy Định Tâm đan là linh dược hãn thế nhưng công năng trị độc không có bao nhiêu, buộc lòng Bạch Vân ta phải xan xẽ it chân nguyên cho Tiểu Hùng và dạy nó phép tọa công!
Từ đó, để khống chế chất độc, cứ định kỳ một năm, Bạch Vân ta phải cho Tiểu Hùng một hoàn linh đan!
Sau hai lần như vậy, tự biết bản thân đã đến lúc mãn phần, lo cho Tiểu Hùng không đủ tinh khôn tự chế ngự chất độc, Bạch Vân ta lại dùng nội lực, giúp Tiểu Hùng bức toàn bộ chất độc ra ngoài! Điều đó làm cho sắc lông của Tiểu Hùng thay đổi, từ đen hóa thành trắng như tuyết!
Dù sao, trước khi chết vẫn làm được một hảo sự, Bạch Vân ta cũng đã mãn nguyện! Phần Định Tâm đan tra trao cả cho hậu nhân nếu hậu nhân đủ đức độ tạo niềm tin cậy cho Tiểu Hùng!
Đọc được lưu tự này, chính hậu nhân là người được Bạch Vân ta ký thác ít tâm tư! Đó là việc có liên quan đến công phu bổn môn!
Qua hai năm lưu ngụ và nghiền ngẫm, Bạch Vân ta phát hiện công phu bổn môn có chỗ khiếm khuyết! Và sự khiếm khuyết này có liên quan đến kỳ tích trước kia Bạch Vân ta tình cờ đắc thủ!
Không cần phải nói dài dòng, nếu hậu nhân là người có tâm huyết hãy chiếu theo đây luyện qua tâm pháp nội công! Sau đó phải gắng tìm cho ra Phật Công Thạch Bản, tự khai mở Thạch Bản luyện công phu thượng thừa! Rất tiếc, trước kia do Bạch Vân ta quá vội, phần thì cứ nghe theo lời ngoa truyền, rằng không hề có công phu gì ở Thạch Bản Phật Công, nên đã bỏ qua, không ngó ngàng gì đến phiến Thạch Bản.
Bây giờ dù có biết cũng muộn, Thạch Bản ở một nơi, người ở một nẻo, không biết chừng Thạch Bản đã rơi vào tay người khác!
Nhưng thiên ý là thiên ý, Bạch Vân ta khuyên hậu nhân chớ nản lòng! Và tâm pháp này là tâm pháp do Bạch Vân ta nghiệm ra, không liên quan đến công phu bổn môn! Hậu nhân có luyện, cũng không vi phạm môn quy do Bạch Vân ta đã đề ra! Hãy chăm sóc Tiểu Hùng!
Cẩn bút
Bạch Vân”
Đặt tờ hoa tiên qua một bên, việc đầu tiên Định Hoàng làm là trao một hoàn Định Tâm đan cho con gấu, chàng bảo :
- Ngươi đã tuân thủ đúng lời căn dặn của chủ nhân, đây là phần của ngươi!
Con gấu dù sao cũng là con thú, nó gừ gừ đưa tay nhận không hề khách sáo!
Sau đó, chàng nhìn Tây Môn Nguyệt :
- Phật Công Thạch Bản đã do gia phụ tìm thấy! Ta biết nơi người cất giấu! Nàng nghĩ sao, nếu ngay bây giờ ta...
Nàng ngăn lại :
- Định ca chớ vội! Hãy nghĩ kỹ phần di tự của Bạch Vân tổ sư! Thiếp tin chắc, sở học của tổ sư là một phần không thể thiếu nên muốn luyện công phu thượng thừa ở Thạch Bản! Đó là nguyên do khiến tổ sư chỉ đề cập vắn tắt đến kỳ tích độ nào có kèm theo phiến Thạch Bản nọ!
Chàng hiểu :
- Nàng muốn ta phải luyện ngay tâm pháp này?
Nàng gật đầu :
- Không sai! Thiếp đã hiểu, công phu của chàng chắc chắn đã mất, sau sự cố vừa rồi do thiếp gây ra! Phần công phu của Nho Tiên đối với chàng kể như chẳng còn! Chàng có luyện tâm pháp này cũng không sợ sự dị biệt giữa hai loại tâm pháp Phật môn và Đạo gia! Vả lại, đây là cơ hội cho chàng có bước khởi đầu trong việc luyện lại võ công tuyệt thế! Nếu muốn tự tay báo thù, thiếp nghĩ, chàng không thể không luyện!
Chàng lắc đầu :
- Tuy mọi việc đúng như nàng suy diễn nhưng theo ta, dẫu sao công phu này cũng là công phu của quý môn Bạch Vân!
Nàng xua tay :
- Vô ngại! Không phải thiếp nói theo ý thiếp, cũng không dựa vào lưu tự của Bạch Vân tổ sư! Thiếp dám nói vì thiếp biết chắc người của Bạch Vân môn dù muốn luyện cũng không đủ tư cách luyện theo tâm pháp này! Sự dị biệt sẽ đưa đến hậu quả tai hại!
Chàng trao mảnh hoa tiên cho nàng :
- Nàng cứ xem và cho ta biết thật sự có dị biệt không?
Chàng trao thì nàng nhận! Nhưng nàng đột nhiên lên tiếng thán phục :
- Không hề nhìn qua tâm pháp đã sẵn sàng trao cho thiếp, chàng quả là người quân tử, không hề có ý nghĩ chiếm dụng của người! Giờ thiếp mới thật tin chàng chưa hề xem qua kinh văn bổn môn!
Với tâm trạng kính phục đó, nàng nhìn lướt qua tâm pháp nọ!
Sau đó, với thái độ thật sự kinh ngạc, nàng trao lại cho chàng, và vội vàng lấy mảnh bìa da bí kíp Bạch Vân trao ra luôn :
- Chàng hãy tự xem lấy, chúng thật sự khác xa nhau!
Chàng hoang mang :
- Nếu khác, Bạch Vân tổ sư làm sao luyện?
Nàng ngơ ngác :
- Sao chàng biết Bạch Vân tổ sư có luyện?
Chàng giải thích :
- Muốn lưu lại một tâm pháp, tâm pháp đó phải có người luyện qua và luyện đến tựu thành! Thử nghĩ, Bạch Vân tổ sư làm sao có thể kiêm luyện với hai tâm pháp hoàn toàn khác biệt! Trừ phi...
Nàng nghi ngại :
- Sao?
Chàng gật gù :
- Có ba cách giải thích! Thứ nhất, Bạch Vân tổ sư ghi ra những gì tự chiêm nghiệm mà chưa hề luyện! Với cách này, nói thật, ta chưa hẳn dám luyện vì không biết đúng sai thế nào!
- Cách giải thứ hai?
- Là Bạch Vân tổ sư sau khi tự phế bỏ võ công trước kia, đã nghiệm ra và luyện theo tâm pháp này!
- Tự phế bỏ ư? Đâu ai đủ đởm lược tự phế bỏ những gì bản thân đã khổ luyện?
- Vậy còn cách giải thích cuối cùng!
- Là gì?
- Nàng nói dối ta! Hai tâm pháp này tuy có chút sai biệt nhưng vẫn có thể kiêm luyện như thường!
Nàng lắc đầu quầy quậy :
- Thiếp đã biết chàng là hạng chính nhân quân tử, dù bây giờ có dối được, nhưng sau này thế nào chàng cũng phát hiện! Thiếp hoàn toàn không dám!
Chàng hồ nghi :
- Đúng là ta không dám dòm ngó gì đến võ học của ai khác, dù là lẻn nhìn hay là được nàng tự ý cho nhìn! Nhưng có lý nào lại đúng như nàng nói?
Nàng chực rơi lệ :
- Thiếp đã là người của chàng, lời của thiếp lẽ nào chàng không tin?
Chàng bối rối vô hạn :
- Như vậy, chúng ta chỉ phải chấp nhận cách giải thích thứ nhất?
Nàng tuy vẫn buồn nhưng vẫn cố mỉm cười :
- Rất có thể! Tuy nhiên, thiếp trộm nghĩ, dù sao chàng cũng nên luyện thử! Thiếp tin chắc, nếu tâm pháp có điểm nào không đúng, với tư chất như chàng, nhất định chàng sẽ kịp phát hiện và dừng lại đúng lúc!
Chàng thở dài :
- Ta e chỉ còn mỗi một cách đó mà thôi! Này! Nàng hãy lượng thứ cho ta vì ta trót nghi ngờ nàng! Sau nữa, để chuộc lỗi, ta sẽ luyện theo ý của nàng! Thế nào?
Nàng nhoẻn cười :
- Còn thế nào nữa? Là hôn thê của một quân tử, thiếp cũng phải có một chút đại lượng cho xứng với quân tử!
Chàng gật đầu :
- Hay lắm! Cứ thế đi! Ta sẽ dùng một hoàn Định Tâm đan, hoàn còn lại cho nàng là công bằng! Sau đó, phần ta, ta tự lo liệu! Nàng cũng nên tọa công giúp dược lực Định Tâm đan lưu dẫn khắp châu thân!
Nàng nhận lấy một hoàn :
- Là thê tử, thiếp sẽ làm theo cho chàng vui lòng!
Nói thì nói vậy, nhưng vì cứ thấp thỏm lo âu cho Định Hoàng nên nàng cứ ngồi đó và nhìn mãi chàng không thôi!
Đến lúc thấy Định Hoàng đã hoàn toàn nhập định, biết là ổn, nàng mới lo tọa công!
Do tọa công sau nên nàng hoàn tất sau!
Khi mở mắt, nàng kinh ngạc nhìn chàng :
- Định ca đã khôi phục toàn bộ chân nguyên rồi sao?
Chàng lắc đầu :
- Tâm pháp tuy không có điểm nào sai nhưng ta đâu dễ tìm lại được chân nguyên thuở nào!
Nàng kinh hoảng :
- Nói vậy không phải Định ca trút nội lực cho thiếp?
Chàng ngỡ ngàng :
- Không hề! Có người trút nội lực cho nàng ư? Nhiều không?
Nàng ngơ ngác :
- Chỉ độ hai mươi năm công lực! Nếu không phải chàng thì là ai?
Chàng vụt hiểu!
Đưa mắt tìm quanh, sau đó chàng hối hả bảo nàng :
- Chính là Đại Hùng! Nhanh nào, ta và nàng cần phải tìm Đại Hùng gấp!
Cả hai theo lối hang chui ra và xuất hiện trở lại đáy vực! Ở đó, nơi một hốc núi đá đủ sâu, cả hai nhìn thấy con gấu đang ngồi yên nhắm mắt!
Thoạt nhìn qua, Tây Môn Nguyệt kêu :
- Chao ôi! Vì suy kiệt tinh lực, nó đã chết rồi!
Chàng gật gù :
- Không sai! Tính ra nó cũng ngoài trăm tuổi, nó biết nó sắp chết nên y cách của chủ nhân, trút nội lực qua nàng! Giờ ta đã hiểu, Bạch Vân tổ sư đã tự phế bỏ võ công như thế nào!
Nàng kinh ngạc :
- Bạch Vân tổ sư đã phế bỏ võ công thật sao?
Chàng giải thích :
- Biết phải chết, một phần nội lực được tổ sư dùng để giúp Đại Hùng trục độc, phần còn lại, sẵn đó trút hết qua Đại Hùng! Nhờ đó, Đại Hùng có thể kéo dài tuổi thọ nhiều hơn đồng loại! Chưa hết, do Đại Hùng không biết dùng tâm pháp để dưỡng nuôi hoặc bổ sung cho chỗ chân lực thất thoát, cho đến lúc này nó còn khoảng hai mươi năm công lực là đúng rồi!
Nàng chợt thở phào :
- May mà nó truyền cho thiếp, nội công do có chung đường lối nên không gây hại cho thiếp! Hậu quả sẽ tai hại nếu nó truyền cho chàng!
Chàng mỉm cười :
- Nó cố tình chọn nàng thì đúng hơn! Vì phần ta, nó đã cho ta một hoàn Định Tâm đan, nó nghĩ sẽ công bằng hơn nếu cũng phải cho nàng cái gì đó!
Nàng lúng túng :
- Nhưng hoàn linh đan đó chàng đã cho thiếp?
Chàng lắc đầu nhè nhẹ :
- Nó không mục kích việc đó nên không thể biết! Không lẽ nàng muốn nó phải hỏi cặn kẽ sau đó mới biết là phải làm như thế nào cho thật công bằng?
Chàng dứt lời liền thốt lên lời cảm thán :
- Dẫu sao nó cũng là vật có nghĩa! Ta nghĩ nàng phải bái nó làm sư huynh và lo an táng cho nó!
Biết đó không phải lời nói đùa, nàng tiến đến và làm y như lời chàng nói!
Sau đó, vì phải luyện thêm tâm pháp nọ, Định Hoàng lưu lại thêm một thời gian!
Nhân cơ hội này, Tây Môn Nguyệt cũng lo luyện Bạch Vân bí kíp, những mảnh da do Định Hoàng nhặt cho nàng!
Thời gian cứ thế qua đi, càng gần gũi Tây Môn Nguyệt càng thêm hiểu biết và ngưỡng mộ trượng phu nàng là Định Hoàng!
Giữa họ không còn gì giấu nhau, nhất là chuyện có liên quan đến Phong Lưu Tử La Nhược Phi đã từng là nguyên nhân khiến Định Hoàng mất hết chỗ công lực do Nho Tiên trao truyền...

loading...
Hồi trước Hồi sau