Phiêu phong kiếm vũ - Hồi 33

Phiêu phong kiếm vũ - Hồi 33

Ngọc tán hương tiêu

Ngày đăng
Tổng cộng 43 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 233662 lượt xem

loading...

Lúc này, Y Phong cũng đã lướt đến nơi, sau khi ngưng thần lắng nghe tiếng rên trong lùm cây, mặt chàng đột nhiên biến sắc. Chàng lập tức sải bước đến cạnh lùm cây, nhưng bỗng nhiên như nhớ đến điều gì, chàng lại dừng bước rồi lui ra sau. Mục quang nhìn qua bọn Lao Sơn tam kiếm, ba huynh đệ Lao Sơn tam kiếm đưa mắt nhìn nhau, đoạn khẽ gật đầu với Y Phong, trong lòng mọi người đều có tính toán, nhưng không ai chịu nói ra.
Đột nhiên trong rừng có tiếng lá sột soạt, trong đám lá bay tứ tán, có một bóng người nhẹ nhàng hạ thân xuống. Vạn Thiên Bình liếc mắt nhìn rồi cười nhạt, nói :
- Ngươi yên tâm, ta không chuồn đi đâu.
- Ngươi có chuồn cũng không được!
Thì ra người vừa đến là Diệu Thủ Hứa Bạch, vừa rồi do chậm chân một chút nên lão ta mới đến sau, khi đã vào trong rừng, lão chẳng biết Y Phong và Vạn Thiên Bình đi hướng nào, nhưng sau khi nghe được tiếng rên, lão cũng lập tức truy đến. Song, vì rừng cây quá rậm, lão lại không thể nhẫn nại, nên mới thi triển tuyệt kỹ khinh công, độc bộ thiên hạ, tung mình lướt bừa tới.
Qua một lúc thì tiếng rên đột nhiên ngừng lại, mọi người càng thêm khẩn trương, thậm chí không dám thở mạnh.
Diệu Thủ Hứa Bạch đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy sắc diện của mọi người như vậy thì lão cũng lấy làm kỳ quái, miệng khẽ mắng một câu :
- Thế này là thế nào, sao không vào trong xem thử?
Nói đoạn, lão sải bước đi đến lùm cây, Đa Thủ chân nhân, Thất Hải Ngư Tử và bọn Yến Sơn tam kiếm lập tức giăng ngang cản trước mặt lão.
Diệu Thủ Hứa Bạch lại cao giọng quát và trừng mắt nhìn bọn giáo đồ Thiên Tranh giáo, ngay lúc đó Y Phong lướt tới cạnh lão và kề tai thì thầm mấy câu.
Diệu Thủ Hứa Bạch lại ngớ người rồi đột nhiên cười lớn, nói :
- Thì ra là có người sinh nở trong đó.
Đoạn lão khẽ hỏi Y Phong :
- Là thê tử của ngươi phải không?
Hiện tại trong lòng Y Phong đang bị phẫn nộ và hổ thẹn cấu xé, nghe vậy chàng cũng chẳng biết nên trả lời thế nào. Đa Thủ chân nhân Tạ Vũ Tiên “hừ” mạnh một tiếng rồi nói :
- Nếu có kẻ nào bất kính với Giáo chủ phu nhân của bọn ta thì bất kể kẻ đó là ai, cũng đều phải bỏ mạng tại đây đấy!
Diệu Thủ Hứa Bạch liếc ngang một cái. Vạn Thiên Bình cướp lời nói :
- Chuyện của mình chưa lo xong mà đi quản vào chuyện thiên hạ, thật là ngu quá đi thôi.
Hứa Bạch xắn tay áo rồi chậm rãi bước đến trước Vạn Thiên Bình, mục quang của hai lão lại trừng trừng nhìn nhau, tình thế như sắp trương cung bạt kiếm.
Vi Ngạo Vật cười nhạt một tiếng rồi nói :
- Nơi phụ nhân sinh nở mà trừng mắt giương uy, hừ, ta chẳng biết đó là hảo hán phương nào mà lạ thế.
Lời chưa dứt thì tiếng rên trong lùm cây lại truyền ra, tuy trong lòng mọi người đều lo lắng, nhưng ai cũng không tiện bước vào. Diệu Thủ Hứa Bạch vỗ ngực mấy cái rồi dường như không trấn áp được nộ khí trong lòng, lão buột miệng nói với Vạn Thiên Bình :
- Giữa ngươi và ta vẫn chưa thanh toán sòng phẳng, ngươi còn đứng đó làm gì? Đi ra ngoài tái đấu một trận nữa.
Vi Ngạo Vật cười nhạt, tiếp lời :
- Đúng thế, đúng thế! Chuyện nơi này căn bản không liên quan đến các vị, tốt nhất là các vị hãy ra ngoài cho.
Mấy lời này được nói rất khẽ, vì ai cũng không muốn làm kinh động sản phụ bên trong.
Nào ngờ, đột nhiên có một tràng cười khanh khách từ một nơi trong rừng sâu truyền ra, tràng cười đay nghiến tựa như tiếng chửi mắng. Tiếp đó là một bóng người uyển chuyển lướt tới, nhưng thấy đương trường có quá nhiều người thì bóng người kia có vẻ hơi kinh ngạc. Sau khi dừng bước và nhìn quanh một vòng, người này lập tức vỗ về đứa trẻ ôm trong tay, miệng không ngừng phát ra những tràng cười.
Mọi người vừa thấy bóng người vừa xuất hiện thì bất giác đều thầm kinh ngạc, vì thân hình người này uyển chuyển, thể thái dịu dàng, nhưng tóc rối bời như ổ quạ, y phục rách nhiều nơi, diện mục xấu với nhiều vết thẹo ngang dọc.
Vạn Thiên Bình thấy người naày, bất giaác biến saắc, lui ra sau hai bước.
Vi Ngạo Vật trấn định tinh thần, lên tiếng hỏi :
- Cô nương là ai? Ôm hài tử của Giáo chủ tệ phái làm gì?
Nào ngờ dường như nữ tử này chẳng nghe lời lão ta nói, nàng há miệng cười khanh khách. Y Phong nhìn diện mục nàng thì có cảm giác như bị điện giật, hồi lâu sau chàng mới định thần trở lại, đoạn bước tới chụp cánh tay nàng và nói :
- Nam Tần, nàng làm sao thế?
Thì ra nữ tử này chính là Tiêu Tương Phi Tử Tiêu Nam Tần, một trong tứ đại mỹ nhân của võ lâm trước đây. Hiện tại nàng nhìn Y Phong với ánh mắt đờ đẫn, trong ánh mắt ẩn hiện vui buồn bi thương lẫn lộn. Nhưng lập tức biến thành vẻ hoang mang, nàng lạnh lùng nói :
- Ngươi là ai?
Tay trái ôm chặt hài tử, tay phải hất mạnh, đẩy Y Phong ra thật xa.
Y Phong ngớ người, trong lòng chàng vừa xót xa vừa hổ thẹn. Ngay lúc ấy lại có một bóng nữ nhân nữa lướt đến, miệng quát lớn :
- Xú nha đầu kia, tại sao lại cưới hài tử của ta?
Vạn Thiên Bình liếc mắt nhìn qua, rồi lạnh lùng “hừ” một tiếng, bỗng nhiên lão tung người như gió lướt đến cạnh nữ nhân này và chụp lấy cổ tay nàng. Nữ nhân kinh hãi kêu lên :
- Phụ thân!
Vạn Thiên Bình nộ khí nói :
- Lẽ nào nha đầu ngươi cũng điên rồi chăng?
Nói đoạn lão nắm tay Vạn Hồng lôi đi.
Diệu Thủ Hứa Bạch quát lớn :
- Ngươi chạy đàng trời.
Rồi sải bước phóng theo ngay.
Y Phong ngẩn người hồi lâu rồi bỗng nhiên thở dài nói :
- Nam Tần, nàng hãy nghỉ ngơi đi, đưa hài tử trong tay cho ta giữ nhé.
Ánh mắt của Tiêu Nam Tần vẫn như người tiêu hồn lạc phách, bỗng nhiên nàng cười nhạt và nói :
- Đây là hài tử của ta, ta không đưa cho ngươi giữ đâu.
Bọn Tạ Vũ Tiên, Vi Ngạo Vật và những kiếm thủ cùng nhìn về phía Y Phong, rồi lại nhìn nữ nhân xấu xí như khùng như điên kia, nhất thời bọn chúng cũng không biết xử trí thế nào. Ngay lúc đó bỗng nhiên có tiếng khóc “oe... oe” của hài tử từ trong lùm cây rậm truyền ra.
Mọi người đều biến sắc, chỉ có Thiết Diện Cô Hành Khách bật cười, nàng vui mừng kêu lên :
- Còn có một hài tử nữa.
Thân hình lay động, chớp mắt nàng đã lướt vào lùm cây và mất dạng trong đó.
Nguyên từ khi biết diện mạo của mình trở nên xấu xí bởi những vết thẹo ngang dọc do đá cắt. Thiết Diện Cô Hành Khách đã vô cùng đau đớn, nàng cứ lang thang trong rừng sâu núi thẳm, và tính khí trở nên thất thường. Suốt ngày nàng cứ đi như người vô hồn, chẳng có mục đích, thế rồi hôm nay nàng bất ngờ gặp Vạn Hồng ôm một hài tử chạy loạn trong rừng. Tinh thần nàng tuy còn hoang mang, song nàng vẫn có thể nhận ra Vạn Hồng, khi bị nàng bất ngờ chặn đường thì Vạn Hồng vô cùng kinh hoảng, trong lúc đối phương sơ suất, Tiêu Nam Tần đã cướp lấy hài tử.
Nên biết tinh thần của một người khi bị tác động cực mạnh thì người đó tất phải tìm một sự an ủi, đối với Tiêu Nam Tần lúc này, sự an ủi lớn nhất của nàng là hài nhi. Vì vậy, khi nghe trong lùm cây có tiếng khóc của hài nhi thì nàng lập tức lướt vào, bọn Vi Ngạo Vật cả kinh kêu thất thanh một tiếng rồi muốn ngăn chặng nàng, nhưng đã không kịp.
Y Phong lặng lẽ nhìn theo bóng Tiêu Nam Tần, trong lòng chàng đương nhiên có hàng trăm cảm giác lẫn lộn, bất giác chàng buông một tiếng thở dài, rồi nhìn ra xung quanh. Lúc này bọn đệ tử Thiên Tranh giáo đã áp sát lùm cây, nhưng vẫn không có kẻ nào dám bước vào trong.
Chợt có tiếng cười của Tiêu Nam Tần từ trong lùm cây truyền ra, nàng nói :
- Hài tử này vừa trắng vừa tròn, thật đáng yêu, thật thích thú...
Lúc giọng nói cất lên thì thanh âm vẫn còn gần, càng về sau thì thanh âm càng xa dần, rõ ràng ngay cả hài nhi mới sinh cũng bị nàng ôm đi. Y Phong vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc, chàng thầm nghĩ :
- Bọn giáo đồ Thiên Tranh giáo này thấy hài tử của Giáo chủ bị cướp đi mà vẫn không dám tiến một bước, tuy là kiêng kỵ nhưng ngộ biến phải tòng quyền, hà tất phải câu nệ như vậy.
Ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu, vì chàng lập tức nghĩ đến hài tử của mình, hiện cũng bị Tiêu Nam Tần nửa cuồng nửa điên ôm đi, lòng vô cùng lo lắng thì còn đâu tâm tư để nghĩ đến chuyện khác.
Những thớ thịt trên mặt Vi Ngạo Vật khẽ rung động, lão quét mục quang nhìn quanh rồi trầm giọng nói :
- Phu nhân không việc gì chứ, bọn đệ tử đều chờ bên ngoài, phu nhân không cần khẩn trương, chờ lát nữa phu nhân thu thập xong, bọn đệ tử sẽ vào lo liệu.
Nói xong lão lui bước đến bên cạnh gốc cây, bế mục dưỡng thần, bọn kiếm thủ thấy vậy cũng bèn lui ra một bên. Nên biết địa vị của Thất Hải Ngư Tử Vi Ngạo Vật trong Thiên Tranh giáo rất cao, do đó một khi lão ta mặc nhiên như vậy thì người khác không cử động.
Còn Y Phong thì sao, chẳng biết trong lòng chàng đang có ý vị gì, chàng muốn truy theo Tiêu Nam Tần nhưng không thể cất bước, nhất thời vẫn đứng ngẩn người rất lâu dưới gốc cây.
Gió luồn qua cánh rừng, lá cây xào xạc, tuy nhiên không khí vẫn rất tĩnh lặng, mọi người có thể nghe tiếng thở của nhau. Hồi lâu sau, chợt có tiếng sột soạt của y phục, có lẽ là Tiết Nhược Bích đang cố nén đau sau khi sinh đẻ để thu thập y phục của mình.
Giữa lúc mọi người đang hồi hộp chờ đợi thì đột nhiên có một tiếng kêu thảm từ trong lùm cây phát ra. Sau khi tiếng kêu lọt vào tai, quần hào đều nhận ra ngay, đó là tiếng của Tiêu Hồn phu nhân Tiết Nhược Bích.
Sau tiếng kêu thảm là giọng nói đứt quảng của nàng :
- Ngươi... ngươi tha cho ta... ta không dám...
Giọng nói chợt dừng, và lại một tiếng kêu thảm nữa vang lên.
Quần hào biến sắc, Y Phong không kiên nhẫn được nữa, chàng tung người phóng ào vào lùm cây, bọn Yến Sơn tam kiếm, Đa Thủ chân nhân cũng lao theo. Trong lùm cây có một khoảng trống chừng năm thước vuông, trên mặt đất nhuốm đầy vết máu. Tiết Nhược Bích nằm thu mình dưới đất, và khi bọn Y Phong vào tới nơi thì cũng chính là lúc có một bóng thanh y từ trong lùm cây lướt đi.
Bọn Yến Sơn tam kiếm, Đa Thủ chân nhân đều kinh hãi lướt đến trước Tiết Nhược Bích, sau khi cúi xuống nhìn, cả bọn đều tái mặt và kêu thất thanh, nhất thời bước chân loạng choạng lui ra sau.
Thì ra lúc này Tiêu Hồn phu nhân Tiết Nhược Bích đang cuộn mình nằm trên vũng máu, hai mắt nhắm nghiền, sắc diện tái nhợt, không còn một hơi thở, giữa ngực có cắm một thanh đao, huyết tươi theo cán đao từ từ chảy ra.
Lao Sơn tam kiếm, Nam Cung song kiếm và Thất Hải Ngư Tử cũng lập tức lao vào, và cùng kêu thất thanh một tiếng. Nhưng tiếng kêu của bọn chúng rất ngắn, vì khi mục quang tiếp xúc với chuôi đao thì trên mặt chúng đều lộ vẻ kinh khiếp. Trong thời khắc đó, dường như trời đất cũng ngưng kết lại.
Vi Ngạo Vật buông một tiếng thở dài rồi đột nhiên phất tay bỏ đi mà chẳng nói một lời.
Yến Sơn tam kiếm, Đa Thủ chân nhân, Nam Cung song kiếm đưa mắt nhìn nhau, dường như cả bọn cũng đều ngầm than thở, đoạn lặng lẽ bước ra khỏi lùm cây. Lao Sơn tam kiếm nhìn Tiết Nhược Bích với ánh mắt thương hại, sau đó cả bọn cùng lướt đến chỗ Y Phong.
Dường như bọn họ có gì muốn nói với chàng, nhưng thủy chung vẫn cố nén lại, mỗi người buông một tiếng thở dài rồi lướt ra ngoài. Y Phong ngẩn người đứng nhìn thi thể Tiết Nhược Bích, nhất thời cũng chẳng biết ý vị trong lòng chàng như thế nào, tuy nhiên thấy bọn giáo đồ Thiên Tranh giáo đột nhiên bỏ đi thì chàng bất giác lấy làm kỳ quái.
Nhưng một nỗi bi ai khó nói đã khiến chàng nhất thời quên đi sự nghi hoặc.
Chàng nhớ lại quãng thời gian tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng đẹp trước đây, chàng nhớ cảnh hẹn hò trên chiếc cầu nhỏ, nhớ lời minh thệ dưới trăng sao, những lời ngọt ngào trong căn nhà ấm cúng...
Đối với chàng mà nói, tất cả dường như là sự thực, nhưng cũng dường như quá xa vời. Chàng ngắm nhìn thi thể lạnh như băng của Tiết Nhược Bích, rồi bỗng nhiên cảm thấy rùng mình. Hồi lâu, chàng ngẩng đầu nhìn lên thì thấy hoàng hôn đã bao trùm đại địa, gió chiều phảng phất, khiến cảnh vật càng thê lương tiêu điều. Chàng không thể khống chế ý nghĩ của mình nên lại tiếp tục chìm vào cảnh đẹp đẽ ngày xưa.
Thế là chàng từ từ ngồi xuống, từ từ đưa tay ra nắm lấy bàn tay xinh đẹp nhưng giờ đây đã tái nhợt của Tiết Nhược Bích, bất giác hai giọt lệ tuôn ra khóe mắt, sau đó rơi xuống bàn tay của nàng, trông tựa như hai hạt minh châu lấp lánh.
Nếu Tiết Nhược Bích còn tri giác, còn cảm nhận được cái nóng của giọt lệ thì có lẽ nàng cũng cảm thấy được an ủi. Vì trong đời nàng tuy không được nhưng cũng tìm được một nam tử đa tình ngồi bên cạnh nhỏ lệ khi nàng chết.
Màn đêm dần buông, cảnh sắc tựa như mộng. Y Phong khẽ áp bàn tay của nữ tử từng tha thiết yêu chàng và cũng từng được chàng tha thiết yêu vào ngực mình, ngoài những hồi ức đẹp đẽ mà xa xôi ra, dường như chàng chẳng muốn nghĩ gì nữa.
Con người thật lắm kỳ quái, họ thường sẽ quên đi những mất mát của người chết, và chỉ nhớ mỗi chỗ tốt của người chết, có thể đây là nguyên nhân tại sao con người được xưng là “vạn vật chi linh”.
Thời gian vô tình trôi đi một cách chậm chạp, đêm càng lúc càng khuya. Cuối cùng Y Phong cũng đứng lên, chàng đào một huyệt mộ bên cạnh lùm cây, công việc này khiến hai tay chàng tê buốt, mình mẩy bê bết đất. Nhưng tuyệt nhiên chàng không để tâm đến điều đó, chàng cẩn thận ôm thi thể nàng đặt vào huyệt mộ sau đó chậm rãi lấp lại...
Đột nhiên, mục quang của chàng lóe sáng, vì chàng nhìn thấy cán đao khảm vàng trước ngực Tiết Nhược Bích, thế là chàng cúi người nhổ nhanh đao, và lau chùi vết máu rồi cất vào người. Hiện tại chàng không xem kỹ thanh đao, vì khi một người đầy bi thương trong lòng thì chẳng còn tâm tình để quan sát bất kỳ một sự vật nào.
Cuối cùng thì ngôi mộ cũng đã hoàn tất, một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt luân, từng làm điên đảo chúng sinh, bây giờ đã nằm sâu trong lòng đất. Y Phong buông một tiếng thở dài rồi bước ra khỏi lùm cây, tìm một tảng đá bằng phẳng, đoạn chàng ngồi xuống và lấy thanh đao khắc bảy chữ: “Vong thê Tiết Nhược Bích chi mộ.”
Bảy chữ này tuy chẳng có gì khác thường, nhưng trong đó bao hàm sự khoan dung, nhân từ và tình cảm to lớn vô cùng. Đối với Tiết Nhược Bích mà nói, thế gian chẳng có bất kỳ sự vật gì có thể so sánh với bảy chữ này, và chắc rằng linh hồn nàng sẽ cảm thấy được an ủi và mỉm cười dưới hoàng tuyền.
Sau đó, Y Phong đem phiến đá chôn luôn xuống mộ, chỉ chừa lại một ít làm dấu, vì chàng không muốn thi thể của nàng bị bất kỳ người nào xúc phạm. Xong việc chàng lặng lẽ ngồi tựa lưng vào gốc cây nghỉ ngơi và chờ trời sáng.
Dường như vì tối qua có quá nhiều bi thương nên ánh sáng bình minh đặc biệt đến sớm. Y Phong uể oải đứng dậy, chàng ngắm nhìn mộ lần nữa, đoạn chậm rãi bước ra khỏi cánh rừng.

loading...
Hồi trước Hồi sau