Phong linh trung đao thanh - Hồi 17

Phong linh trung đao thanh - Hồi 17

Bí mật bí đạo

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.6/10 với 72335 lượt xem

loading...

Cửa vào bí đạo gần nghĩa địa, dưới một tảng đá lớn dẫn đến lò than, dùng một hình người tuyết còn chưa bắt đầu tan chảy yểm hộ, người tuyết có cái đầu tròn tròn, còn có hai con mắt đen nhánh làm bằng hai cục than nhỏ, trong bóng tối nhìn rất khả ái, thậm chí còn có điểm giống như búp bê đất sét trong trắng.
Lão Chiêm nói một cách rất đắc ý :
- Ta kêu năm đứa cháu và đám thợ làm trong hầm than của ta cả đắp cả đêm mới xong đó, bởi vì đắp giống thật cho nên tuyết mới không chảy.
Dùng xẻng xúc mông người tuyết xoay nửa vòng, cửa vào bí đạo đã lộ ra.
Lão Chiêm lại giải thích :
- Cho dù khí trời có bắt đầu ấm áp đi nữa, không cần lo người tuyết bỗng qua một đêm không còn thấy nữa, cũng không thể có ai chú ý.
Bên dưới mông người tuyết có một bản đá xanh, đẩy bản đá xanh ra mới nhìn thấy cửa vào chân chính.
Tuy mới nhìn chỉ bất quá là một hắc động, nhưng thấy hắc động đó Mục Dương Nhân đã cảm thấy rất mãn ý.
Lão Chiêm thật là gian manh, bằng vào sự thiết kế đường vào bí đạo đó của lão đã đủ tư cách để đòi người ta một ngàn lượng vàng lá và một cô gái trẻ chân dài.
Cả Mục Dương Nhân cũng không thể không thừa nhận điểm đó, lão Chiêm đương nhiên không khỏi khoa trương khoe khoang :
- Mặt sau của đống than đó là pháp trường thiết định lâm thời của Vi đại nhân, cho nên ta đào cái địa đạo này không dài lắm, qua khỏi lần này, địa đạo này cũng không dùng tới nữa, cho nên ta đào cũng không sâu.
Lão nhất định phải khoe công của mình bằng một phương pháp miêu tả rất khiêm tốn mới có thể khiến cho người ta càng gia tăng ấn tượng đối với lão một cách sâu đậm.
- “Địa đạo đó tuy vừa nông vừa ngắn, nhưng xe ngựa của ta còn chưa quay đầu lại là ngươi đã đến chỗ ngươi muốn đến rồi” - Lão Chiêm thốt - “Hơn nữa nhất định có thể xem chuyện ngươi muốn xem”.
Lão còn muốn cường điệu một điểm, một điểm trọng yếu nhất :
- Một đao chém xuống, đầu người rơi xuống đất, Vi đại nhân lui bước, giám trảm quan lui bước, đao phủ thủ lui bước, hộ vệ lui bước, mọi người đều lui bước, nơi đó lại biến thành một sân than đá cả một con thỏ cũng không đến phóng uế, chỉ còn lại tên tiểu tổng quản cha không ưa mẹ không thích ta ở lại, đến lúc đó, ngươi nói ngươi muốn đi canh ba, ta còn có thể giữ ngươi cho đến canh bốn sao?
Những lời nói đó nghe quá đã ngứa.
Lão Chiêm nói như gãi ngứa, Mục Dương Nhân nghe càng cao hứng, bất chợt rút trong mình ra một xấp vàng lá, dùng đôi tay nhỏ như chân gà cung cung kính kính dâng trước mặt lão Chiêm.
Lão Chiêm, trái lại, lại có chút hồ nghi :
- Ngươi làm vậy là ý gì?
- Ta không có ý gì, ta chỉ bất quá bội phục ngươi, ta cả đời cũng không tưởng được ta có thể gặp một người tinh minh lão luyện như ngươi, một chút vàng này chỉ bất quá để biểu thị một chút kính ý của ta.
Kính ý của người khác có thể không tiếp thụ, vàng lại rất khó cự tuyệt, chỉ bất quá lão quản sự họ Chiêm vẫn khó tránh khỏi có chút do dự.
- Còn ả chân dài kia?
- “Ả còn trên xe” - Mục Dương Nhân đáp - “Ta đi xuống địa đạo, lão nhân gia ngươi có thể lên xe”.
Lão Chiêm cười há hốc miệng, muốn không cười cũng không được, Mục Dương Nhân chỉ bất quá lại hỏi lão một câu :
- Dưới địa đạo có vấn đề gì không?
- “Đương nhiên là không” - Lão Chiêm chỉ trời thề thốt - “Nếu quả có vấn đề gì, ngươi cứ bắt giữ tổ tông ta”.
* * * * *
Cho nên Mục Dương Nhân đã đi xuống địa đạo, lão Chiêm đã lên xe, đang lúc lão tưởng tượng, tưởng tượng đến cô gái chân dài eo thon đó, vừa lên xe, đã bay luôn lên trời.
Lão từng nghe nói qua, có rất nhiều nữ nhân có thể đưa nam nhân tiến nhập cảnh cực lạc trên thiên đường. Đặc biệt là nữ nhân có chân dài như vậy.
Hiện tại lão chỉ muốn nhìn mặt nàng.
Lão còn chưa nhìn thấy mặt nàng, vĩnh viễn đã không còn nhìn được nữa, bởi vì lão vừa lên xe, đôi chân dài mà lão một mực khao khát đó đã siết chặt cổ lão, siết cổ đưa lão vào địa ngục.
* * * * *
Giờ ngọ đã qua.
Tất cả vệ sĩ đều đã kiểm nghiệm thanh tra, tuyệt không có một người mạo danh đổi tánh.
Trên pháp trường một màn tĩnh lặng, ngoại trừ tiếng bước chân lạo xạo phát xuất từ đôi giày da cừu đạp trên than, hoàn toàn không nghe thấy thanh âm gì khác.
Giám trảm quan đi vòng quanh pháp trường ba lần, chỉ có lần đầu đi ngang qua cái lò gạch đã bị phong bế là dừng lại một chút, mấy lần sau đều bước rất nhanh.
Nhưng Vi Hiếu Khách tin chắc xung quanh đây một khi có chỗ nào có điểm khả nghi, đều tuyệt không qua khỏi đôi mắt sắc bén không biết đã tích lũy bao nhiêu trí tuệ và kinh nghiệm đó.
Hiện tại y đã ngồi xuống, ngồi trên cái ghế đặc biệt chuẩn bị cho y.
Đám vệ sĩ tuy đều không nhận ra vị giám trảm quan đó là ai, nhưng mỗi một người đều bị khí thế nhiếp hồn của y áp bức, những đại hán tráng kiện đã từng trải qua trăm trận vào sinh ra tử đó không dám có tới một tiếng thở lớn.
Chỉ có Vi Hiếu Khách hạ giọng hỏi :
- Sao rồi?
Những tia hung mãnh bắn ra từ mắt giám trảm quan, trên khuôn mặt xương xẩu vẫn hoàn toàn không có chút biểu tình, chỉ lạnh lùng đáp :
- Hiện tại ngươi đã có thể giải phạm nhân ra.
* * * * *
Đinh Trữ ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, đi giữa tám vệ sĩ, bước dài vào pháp trường.
Chàng đã hạ quyết tâm tuyệt không để tình cảm trong tâm hiển lộ trên mặt, tuyệt không để bất cứ người nào nhìn thấy niềm phẫn nộ bi thương của chàng trước khi lâm tử.
Chàng còn trẻ, còn có rất nhiều chuyện phải làm, chết bất minh bất bạch như vầy thật là chết quá oan uổng.
Nhưng tự chàng cũng biết cái chết của mình đã định.
Từ khi chàng phát hiện Vi Hiếu Khách dùng dây gân bò quấn kim ty trói giữ chàng, chàng đã biết cái chết của mình đã định. Hơn nữa lại chết trong tay bằng hữu mà mình một mực nghĩ có thể cứu mình.
--- Đó là một sự trào phúng mỉa mai tàn nhẫn làm sao.
Nhưng đã phải chết, chết phải quang vinh, chết phải kiêu hùng, giống như lúc chàng sống.
Cho nên khi chàng bước vào pháp trường, thần tình và thái độ của chàng giống hệt như là chàng đang bước vào một khách sảnh.
Nhưng khi vị giám trảm quan luôn luôn lạnh buốt như lưỡi đao, cứng cỏi như bàn thạch nhìn thấy chàng, trong mắt lại đột nhiên lộ xuất một thứ biểu tình kỳ quái phi thường, thậm chí cả Khương Đoạn Huyền cũng đã chú ý đến.
Khương Đoạn Huyền xảo hợp làm sao cũng đã tiến vào pháp trường giữa sát na đó.
* * * * *
Khương Đoạn Huyền vận y phục xám nịch chặt, màu sắc thâm trầm cơ hồ đã gần như đen sì.
Đó là y phục chấp hình truyền thống trong nghề của bọn họ, vô luận là người nào vận y phục đó đều làm cho người ta có một thứ cảm giác âm trầm chết chóc. Người trong nghề cũng rất rõ cảm giác của người ta đối với mình, cho nên luôn luôn rất ít khi thân cận với người ta.
Khương Đoạn Huyền là một thí dụ rất tốt.
Vô luận hắn đi đến đâu, đều có cảm giác bị cô lập, bị ruồng bỏ, chỉ có trên pháp trường, giữa giây phút cương đao chém xuống, hắn mới có thể đạt đến giải thoát.
Lúc hắn đi lên pháp trường, giám trảm quan đang kiểm nghiệm thân mình Đinh Trữ.
Khương Đoạn Huyền không nghe thấy bọn họ đang nói gì, bởi vì lúc hắn nhìn thấy vị giám trảm quan đó, trong mắt đã lộ xuất một biểu tình rất kỳ quái, cơ hồ hoàn toàn giống hệt biểu tình của giám trảm quan khi nhìn thấy Đinh Trữ.
Trong não hắn đột nhiên trỗi hiện một phần tư liệu đã xem qua, tư liệu có liên quan đến vị giám trảm quan đó, ghi chú trên tư liệu tịnh không tận tường chi tiết, một người như vậy, thân thế đương nhiên cực kỳ cơ mật, chuyện y làm đương nhiên cũng cần phải tuyệt đối bảo mật.
Dưới tình huống đó, tư liệu có liên quan đến y đương nhiên không tường tận, Khương Đoạn Huyền có thể xác định.
Danh tánh của con người đó ai cũng không biết, cả số ít đám nhân sĩ linh thông cực kỳ có tư cách cũng chỉ biết ngoại hiệu bí mật của y.
--- Phong Nhãn.
Ý tứ của “phong nhãn” là nơi khởi nguyên bắt nguồn của gió, đang lúc gió thổi ra ngoài, nơi nào cũng có gió thổi, chỉ có phong nhãn trái lại không có gió.
Cho nên vô luận bất cứ địa phương nào có y ngồi trấn, đều biến thành bình lặng yên ổn, gió mưa bên ngoài tuyệt đối không thổi tới nơi đó, bởi vì nơi đó đã biến thành một “phong nhãn”.
Nếu quả muốn đem giang hồ cao thủ liệt cử hai mươi nhân vật đáng sợ nhất, con người đó nhất định là một trong số. Nếu quả muốn liệt cử mười nhân vật đáng sợ nhất, con người đó cũng có thể là một trong số.
Khương Đoạn Huyền tin chắc điểm đó, cho nên hắn từng tự nhủ với mình, nếu không phải lúc vạn bất đắc dĩ, tuyệt không muốn chính diện giao phong cùng người đó.
Hôm nay bọn họ tuy đã chính diện tương ngộ, lại đứng cùng một bên, tuyệt không thể có bất kỳ xung đột nào.
Dưới tình huống đó, khi Khương Đoạn Huyền nhìn thấy y, thần sắc sao lại có thể kỳ dị như vậy?
Có phải vì hắn chưa bao giờ nghĩ được có thể gặp người đó ở đây, giống như vị giám trảm quan đó cũng chưa bao giờ nghĩ có thể gặp Đinh Trữ ở đây, cho nên trong mắt hai người mới lộ xuất biểu tình giống nhau như vậy?
Đã biết thân phận của vị giám trảm quan đó, trong tâm Khương Đoạn Huyền liền có chút nghi vấn, phòng vệ trong pháp trường tuy rất nghiêm mật, thậm chí có thể nói gió không chui lọt, nhưng Khương Đoạn Huyền lại đã có cảm giác có người tiềm phục trong bóng tối, tiềm phục ở một nơi cực kỳ bí mật.
Đó là giác quan thứ sáu gần như là của dã thú đã nói cho hắn biết, bằng vào thành tích và kinh nghiệm của Phong Nhãn, đương nhiên cũng đáng lẽ đã có thứ cảm giác giống như hắn.
Nhưng Phong Nhãn lại chừng như hoàn toàn không cảm thấy gì.
--- Đó có phải là sơ xuất của y? Hay là y cố ý lưu hạ hầm bẫy?
Nhìn sau lưng Đinh Trữ, Khương Đoạn Huyền có thể thấy thể lực của chàng còn rất suy nhược, công lực cũng tuyệt đối chưa phục hồi.
Trải qua bao nhiêu khốn hận thống khổ lâu dài như vậy, muốn phục hồi nguyên trạng đương nhiên cần một khoảng thời gian.
Bằng vào thể lực hiện tại của chàng, cho dù có người cắt bỏ dây trói, chàng cũng tuyệt đối không có cách nào đào thoát được.
Không cần biết trước đây đao thủ của Đinh Trữ đáng sợ cỡ nào, hiện tại chỉ sợ hai ba tên vệ sĩ đã đủ để dồn chàng vào chỗ chết.
Còn có vị giám trảm quan đó trên pháp trường, cũng không có ai có thể cứu được chàng.
Lúc đó Đinh Trữ đã quay mình đối diện hắn, trong mắt dâng tràn một thứ ý tứ khinh thị chế giễu khó tả, Khương Đoạn Huyền đương nhiên hiểu rõ ý tưởng trong tâm chàng, lại giả bộ như không nhìn thấy.
Hai người lạnh lùng thay nhau ngưng thị, qua một hồi rất lâu, Đinh Trữ mới mở miệng, trong thanh âm cũng mang theo ý tứ khinh thị chế giễu.
- “Bành tiên sinh, lần này ngươi coi như đã toại nguyện” - Đinh Trữ thốt - “Lần này ngươi coi như đã chém chết ta dưới đao của ngươi”.
- “Phải” - Trên mặt Khương Đoạn Huyền vẫn không có biểu tình gì - “Chừng như là vậy”.
- “Không cần biết ra sao, có thể chết dưới đao của ngươi cũng coi như là chuyện vừa ý trong đời ta” - Đinh Trữ hững hờ thốt - “Ít ra còn sướng hơn so với bị một tên đầu bếp dùng dao xắt rau chém chết”.
Khương Đoạn Huyền chừng như vẫn hoàn toàn không nghe thấy ý tứ chế giễu trong lời nói của chàng, chỉ nói với chàng :
- Vô luận ngươi có nói gì cũng vậy, ta nhất định đợi cho ngươi nói xong rồi mới xuất thủ.
Đinh Trữ cười :
- Đó có phải là ân huệ của ngươi đối với ta?
Khương Đoạn Huyền thản nhiên thừa nhận.
- “Phải, đó đích xác là ân huệ, ta luôn luôn rất ít khi đối đãi người ta như vậy” - Thần tình của hắn vừa lãnh khốc, vừa nghiêm túc - “Ta cả đời chưa bao giờ chịu thi ân cho người khác”.
Đinh Trữ chợt hỏi :
- Nếu quả ngươi thiếu nợ người khác, ngươi vẫn như vậy?
Khương Đoạn Huyền trầm mặc.
Có những lời nói bất tất phải hồi đáp, trầm mặc đã là câu trả lời tốt nhất.
- “Ngươi đã không chịu để người ta thiếu nợ ngươi, đương nhiên cũng không chịu thiếu nợ người ta, đối với điểm đó, ta luôn luôn tin chắc” - Đinh Trữ thốt - “Cho nên ta hiện tại mới yêu cầu một chuyện, cũng như ta đã từng đáp ứng yêu cầu của ngươi, vì ngươi mà làm một chuyện”.
- Ngươi muốn ta làm gì?
- Ta biết phạm nhân thụ hình đều phải quỳ xuống, nhưng ta muốn ngươi vì ta mà phá lệ một lần.
Đinh Trữ gằn từng tiếng.
- “Vô luận là sống hay chết, ta đều không chịu quỳ” - Chàng nói - “Phải chết ta cũng phải đứng mà chết”.
Trên khuôn mặt vốn đã rất âm ám của Khương Đoạn Huyền phảng phất lại che phủ thêm một đám mây mù, qua một hồi rất lâu mới mở miệng, chỉ nói bốn chữ :
- Ta không có quyền.
- Ta biết ngươi không có quyền quyết định, không cần biết bình thời người là người nào, giờ phút này ngươi chỉ bất quá là một đao phủ thủ, ngoại trừ huy đao sát nhân ra, không có quyền quyết định bất cứ chuyện gì.
Lần này trong lời nói của Đinh Trữ tuyệt không có ý tứ chế giễu, chỉ bất quá là nói lên sự thật, trong mắt Khương Đoạn Huyền trái lại có nét thống khổ khó phát giác, phảng phất như có một mũi kim đâm vào tim.
- “Cho nên ta mới đã hỏi giám trảm quan, y cũng đã cho ngươi quyền quyết định chuyện này” - Đinh Trữ nói với Khương Đoạn Huyền - “Ta tin ngươi tịnh không nhất định muốn giết một người yếu đuối, cũng không nhất định muốn ta quỳ rồi mới chịu huy đao”.
Trong mắt chàng chợt ngập tràn kỳ vọng :
- Đó là yêu cầu cuối cùng của ta. Ta tin ngươi nhất định có thể đáp ứng.
Khương Đoạn Huyền không trả lời câu nói đó, mục quang chợt xuyên qua vai Đinh Trữ, nhìn đăm đăm giám trảm quan.
Đôi mắt hung mãnh của Phong Nhãn đang nhìn thẳng hắn.
Hai người đều minh bạch sự hiểu biết của đối phương đối với mình cũng giống hệt như sự hiểu biết của mình đối với đối phương.
Người nói trước là giám trảm quan.
- “Hình bộ tổng chấp sự Khương Đoạn Huyền, ba mươi lăm tuổi, quê ở Đại Danh phủ, nhà ở Tây thành, tiếp thụ sai sử lớn nhỏ, hiện thuộc hàng ngũ phẩm, lãnh chức ngự tiền đái đao hộ vệ” - Y hỏi Khương Đoạn Huyền - “Có đúng không?”
- Đúng.
- Đó là lý lịch quan quyền của ngươi, ta đối với con người ngươi đương nhiên còn biết nhiều điểm hơn.
- Ồ?
- Bọn ta chừng như đã gặp qua một lần.
- “Phải” - Khương Đoạn Huyền chung quy đã lên tiếng - “Bảy năm trước, bọn ta từng gặp mặt một lần ở Vũ Liễu Các tại Hồi Phong sơn trang trên Ba Sơn”.
Trong mắt giám trảm quan lộ xuất một tia sáng lãnh khốc hung mãnh :
- Không tưởng được đối với chuyện đó ngươi cũng còn nhớ rất rõ.
Trong mắt Khương Đoạn Huyền cũng có tia sáng giống hệt :
- Không tưởng được lần đó ngươi cũng đã chú ý đến ta.
- “Lần đó ngươi vừa xuất hiện trong đám đông, ta đã chú ý đến ngươi, hơn nữa còn rất mau chóng nhận ra lai lịch của ngươi” - Giám trảm quan thốt - “Ta tin ngươi nhất định cũng rất mau chóng nhận ra ta”.
- Sao nhận ra?
- Bởi vì lần đó ngươi vốn muốn đi đối phó Cố đạo nhân, ngươi hình như quyết tâm không để lão tiếp chưởng Ba Sơn môn hộ, nhưng sau khi ngươi nhìn thấy ta, rất mau chóng biến mất trong đám đông.
Khương Đoạn Huyền cười âm trầm.
- “Không sai, ta đích xác vì nhận ra ngươi nên mới bỏ đi, bởi vì ta không nắm chắc có thể đối phó ngươi” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Ta cũng không muốn tạo kết một đại địch cường thù như ngươi”.
- “Ta minh bạch ý tứ của ngươi” - Giám trảm quan thốt - “Đứng đối địch với ngươi cũng không phải là chuyện thú vị gì”.
- Ta thừa nhận.
- “May là bọn ta hôm nay cùng đứng về một phía” - Giám trảm quan thốt - “Làm bằng hữu của ngươi thật sự khoan khoái hơn là làm đối đầu của ngươi”.
- Phải, cách nhìn của ta cũng như vậy.
Khương Đoạn Huyền lạnh lùng nhìn vị giám trảm quan, dùng một thanh âm lãnh đạm kỳ dị nói :
- Chỉ tiếc bọn ta vĩnh viễn không thể là bằng hữu.
* * * * *
Rượu đã uống gần hết, Mộ Dung Thu Thủy đã có chút say sưa, mỉm cười nâng chén hướng về phía Vi Hiếu Khách :
- Vi tiên sinh, tính toán của ta có phải đã tính đúng toàn bộ không? Ngươi có nên kính ta một chén không?
Vi Hiếu Khách không kính y một chén, trong mắt lại có vẻ thành kính.
Mộ Dung Thu Thủy cười lớn :
- Ta biết ngươi bội phục ta, bởi vì ngươi căn bản không thể không bội phục ta, cả ta cũng không thể không bội phục chính mình.
Y đắc ý không phải là không có lý do.
- “Ta đã tính đúng Phong Nhãn và Khương Đoạn Huyền là đối đầu trời sinh, ta cũng tính đúng Đinh Trữ nhất định không chịu quỳ đón đao” - Y hỏi Vi Hiếu Khách - “Ngươi xem có phải ta đã tính đúng không?”
Đinh Trữ nhất định muốn đứng mà chết, khi thi thể của chàng được đưa về, thân nhân bằng hữu của chàng mới có thể nhận ra chàng bị Khương Đoạn Huyền giết chết, không phải nghe lệnh chấp hình.
Trong đó đương nhiên có một sự khác biệt rất lớn, không ai có thể đi tìm một đao phủ thủ chấp hình mà báo thù.
Đứng chết và quỳ chết đương nhiên cũng có khác biệt rất lớn, trên góc độ của vết thương và phương hướng lưỡi đao chém vào đều có thể nhìn ra.
Mỗi một chi tiết trong kế hoạch của Mộ Dung Thu Thủy đích xác đều đã tính toán rất tinh tế, cũng không biết có phải vì y quá rảnh rỗi cho nên mới có thể có tư tưởng quá tỉ mỉ như vậy.
Không cần biết ra sao, Vi Hiếu Khách đối với y thật sự không thể không bội phục, lại cố ý giả bộ lãnh đạm thốt :
- Ngươi còn tính sai một chuyện.
- Chuyện gì?
- Ngươi tính Hoa Cảnh Nhân Mộng hôm nay nhất định đến, cho nên mới đặc biệt mời Phong Nhãn đến đối phó ả.
- “Không sai” - Mộ Dung Thu Thủy đáp - “Không ai có thể hiểu rõ Nhân Mộng bằng Phong Nhãn, ngoại trừ y ra, chỉ sợ không tìm ra người thứ hai có thể đối phó với nữ nhân khó đụng đến đó, thật ra mà nói cả ta cũng không đối phó nổi nàng”.
Mộ Dung Thu Thủy thở dài :
- Ta quả có điểm sợ nàng.
Vi Hiếu Khách hỏi Mộ Dung Thu Thủy :
- Ngươi có phải cũng từng nói qua nếu quả Nhân Mộng muốn đến, ai cũng không ngăn được, nếu quả ả đã đến thì ai cũng không tìm được?
- “Phải” - Mộ Dung Thu Thủy đáp - “Nhưng chỉ cần nàng vừa đến, không thể thoát khỏi bàn tay của Phong Nhãn, cho dù thiên hạ không có ai khác có thể tìm ra hành tung của nàng, Phong Nhãn vẫn có thể tìm ra”.
- Nếu quả ngươi nói không sai, ngươi đã sai.
Câu nói đó rất khó hiểu, cho nên Vi Hiếu Khách lại giải thích :
- Ngươi tính là ả phải đến, một khi ả vừa đến, Phong Nhãn biết liền, nhưng Phong Nhãn căn bản không phát hiện ra hành tung của ả, có thể xem là ả căn bản không đến, cho nên ngươi đã sai.
Gã không ngờ còn bổ sung :
- Nếu quả ả đã đến mà không bị Phong Nhãn phát hiện, ngươi cũng đã sai.
Mộ Dung Thu Thủy chợt giống như vừa mắc bệnh, bắt đầu rên rỉ, hơn nữa còn dùng song thủ ôm đầu, giống như đang nhức đầu gần chết.
Đó không phải là giả bộ, nghe thấy những lời nói của Vi Hiếu Khách, người nào còn không đau đầu thật khó tìm ra.
Những lời nói đó đơn giản giống như là uốn lưỡi.
- Vi tiên sinh, ta đã sai, ta thừa nhận ta đã sai, ngươi có thể nào chữa trị cho ta, có thể nào khiến cho ta không bị đau đầu nữa không?
Vi Hiếu Khách đích xác là người làm cho người ta nhức đầu, Mộ Dung Thu Thủy thật sự rất đau đầu vì gã, nhưng hiện tại so với một người vừa xuất hiện, Vi Hiếu Khách chỉ bất quá là một đứa bé nghịch phá.
Người đó đương nhiên là Hoa Cảnh Nhân Mộng.
Nàng không đến pháp trường, lại xuất hiện ở đây, xuất hiện đột ngột giống như một bạch sắc u linhxuất hiện.
* * * * *
Đao ra khỏi vỏ.
Lưỡi đao đen tuyền, cán đao đen sì, trên vòng đao không gắn tua đỏ, tuy thiếu một dấu vết uy phong tôn kính, lại thêm phần ý tứ âm trầm chết chóc.
Khương Đoạn Huyền xoay tay nắm chặt đao, đang nhìn Đinh Trữ.
Đinh Trữ tịnh không tránh né mục quang của hắn.
Khương Đoạn Huyền hai tay nắm cán đao, lưỡi đao nhấc cao thẳng đứng, trên pháp trường không nghe một tiếng muỗi vo ve, cả tiếng gió và tiếng hô hấp của người phảng phất cũng đã đình chỉ.
Khí lạnh đầu xuân, lúc không có gió lại càng giá buốt hơn lúc có gió, ánh mắt Khương Đoạn Huyền giống như mũi đinh đóng chặt lên Đinh Trữ, thanh âm cũng như tiếng đóng đinh, thốt ba chữ như đinh đóng vào mặt đá :
- Mời quay mình.
Vừa quay mình lưỡi đao tất chém xuống, đầu người vừa quay mình tất rơi xuống đất. Vừa quay mình, là nước đổ vĩnh viễn.
Đinh Trữ không quay mình, chàng tịnh không sợ tử vong, chỉ bất quá chàng còn muốn hỏi Khương Đoạn Huyền một câu.
- “Ngươi tại sao lại muốn ta quay mình?” - Đinh Trữ hỏi - “Lẽ nào ngươi đối diện với ta lại không dám giết ta?”
Khương Đoạn Huyền trầm mặc lần nữa.
Thụ mệnh chấp hình, phạm nhân mặt quay về hướng triều đình quỳ xuống, đao phủ thủ giơ đao chém xuống, mắt nhìn đầu người lăn dưới đất, trong tâm không những không có chút thương tiếc, thậm chí cả một chút cảm giác cũng không có.
Đối với hắn mà nói, thứ chuyện đó chỉ bất quá là nhiệm vụ bắt buộc phải chấp hành, một thứ kỹ năng và chức nghiệp mưu sinh, giống như một gã đồ tể mỗi ngày đều phải mổ heo bò trâu cừu vậy.
Cao thủ tương tranh, giữa sát na quyết sinh tử thắng bại, thắng là sinh, bại là tử, sinh vinh tử bi không chút oán ngôn.
Mắt nhìn đối phương chết dưới đao, trong tâm có thể có chút thương cảm, nhưng rất mau chóng thay thế bằng quang vinh và kích thích của thắng lợi, có lúc thậm chí còn có thể có chút khoái cảm tàn bạo.
Thứ cảm giác đó cũng vô phương tránh khỏi, đó vốn là mặt “ác” trong bản tính của nhân loại.
Đối với người trong giang hồ mà nói, một mình một kiếm, khoái ý tư thù, người không cầu trách, tâm không thẹn hổ, là bản sắc của nam nhân chân chính.
Nhưng muốn mình đi giết một người không có chút năng lực phản kháng, đó hoàn toàn là một chuyện khác.
Chuyện đó đại đa số đều không làm được.
Cho dù người đó là người mình không thể không giết, có vô số thù hận chất chồng với mình, đang lúc mắt người đó tĩnh lặng nhìn mình, khi không còn đất để tránh né phản kháng, mình làm sao có thể động đao của mình?
Khương Đoạn Huyền trầm mặc.
Hắn trầm mặc chỉ bất quá nói lên hắn đã không còn ngôn ngữ, cũng không phát thanh, tịnh không phải muốn nói hắn không động.
Động tác của hắn căn bản không cần ngôn ngữ, cũng không phát xuất bất cứ một thanh âm nào, đặc biệt là lúc hắn động đao.
Lúc đao hắn huy xuất, không những vô thanh, thậm chí vô hình vô ảnh.
Không những vô thanh vô hình vô ảnh, mà còn vô mệnh.
Đao còn trong tay, tính mệnh của đối phương đã mỏng như đường tơ, một đao huy xuất, không còn mạng nữa.
Hiện tại Khương Đoạn Huyền đã động đao.
Lúc đó chính là giờ ngọ ba khắc, rằm tháng ba.
Tuyết xuân lắc rắc, khí trời vừa rực nắng, vừa lạnh giá. Ngày đó thật là khí hậu tốt để sát nhân.

loading...
Hồi trước Hồi sau