Phong linh trung đao thanh - Hồi 18

Phong linh trung đao thanh - Hồi 18

Du hồn
Du nữ

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 9/10 với 72232 lượt xem

loading...

Một đao huy xuất, đứt không ngờ không phải là đầu.
* * * * *
Chén vàng uống gần cạn. Còn chưa cạn hẳn, Nhân Mộng đã dùng đôi lan hoa thủ mười ngón thon thả tự rót rượu cho mình, chén uất kim hương, rượu màu hổ phách, bàn tay xuân ngọc, người như đóa sơn trà trắng muốt, miệng lại chúm chím đỏ hồng như nụ anh đào.
Đó là một bức đồ họa mỹ lệ làm sao, chỉ cần là người có một chút trí tưởng tượng là có thể mơ màng hình dung. Mộ Dung Thu Thủy, không còn nghi ngờ gì nữa, là một người có trí tưởng tượng phi thường, nhưng xuất hiện trước mắt y lại là một bức đồ họa khác.
Mười ngón tay y nhìn thấy không phải là lan hoa, mà là mười mũi dùi nhọn hoắt, màu đỏ hồng y nhìn thấy không phải là anh đào, mà là máu tươi.
Cái duy nhất y không nhìn thấy là y không nhìn thấy máu từ đâu mà ra.
Nhân Mộng nâng chén, nhấp một ngụm, thở dài nhè nhẹ, sau đó mới nói :
- Mộ Dung Thu Thủy, ngươi thật là người có phước khí, có quyền, có thế, lại biết hưởng thụ, không những anh tuấn tiêu sái, hơn nữa còn trẻ tuổi giàu có.
Nàng hỏi Mộ Dung Thu Thủy :
- Ngươi có biết chén rượu này của ngươi đã có thể đổi lấy một năm lương thực của người khác không?
Mộ Dung Thu Thủy mỉm cười.
Nhân Mộng đến đây đương nhiên không phải vì muốn nói những lời đó, sự xa xỉ của y mọi người đều biết, nàng hiện tại vốn đáng lẽ đang ở pháp trường. Vi Hiếu Khách và y đều không nghĩ ra nàng tại sao lại có thể đến đây? Đến làm gì? Nhưng bọn họ đều nhẫn nhịn không mở miệng.
Bọn họ tin tự Nhân Mộng nhất định nói ra, không tưởng được câu nói tiếp theo của nàng vẫn hoàn toàn không có quan hệ gì đến Đinh Trữ.
- Nam nhân như ngươi đã đủ khiến cho nữ nhân mê đắm, hà huống người còn có một tài nghệ giỏi nhất.
- Tài nghệ gì?
- “Ngươi có thể lừa gạt người ta, đặc biệt là nữ nhân” - Nhân Mộng thở dài - “Cả một nữ nhân như ta cũng bị ngươi gạt, còn nữ nhân nào khác mà ngươi không gạt được chứ”.
Mộ Dung Thu Thủy vẫn mỉm cười như trước.
- Ngươi đáp ứng với ta, chưa đến ngày tuyệt không để cho Đinh Trữ chết. Còn hiện tại?
Hiện tại đã quá giờ ngọ ba khắc, Đinh Trữ đương nhiên đã chết dưới đao của Khương Đoạn Huyền.
Nhân Mộng lại nói :
- Kỳ quái là ngươi tuy lừa gạt ta, nhưng ta không giận dữ chút nào.
Nàng thật không giận, không những không giận, trái lại chừng như cảm thấy rất khoái trá.
Đó quả thật là một quái sự.
- “Ngươi có biết tại sao ta không giận không?” - Nhân Mộng hỏi Mộ Dung Thu Thủy - “Ngươi có biết tại sao ta không đến pháp trường không?”
- Ta không biết.
Nhân Mộng cười ngất, lại châm rượu, lại nâng chén, lại cười, tiếng cười như tiếng chuông ngân.
- Ngươi đương nhiên không biết, nếu quả ta không nói ra, ngươi vĩnh viễn không thể biết được.
- “Ta không vội vã gì, bởi vì ta quá hiểu rõ nàng” - Mộ Dung Thu Thủy cũng cười rất khoan khoái - “Ta tin nàng nhất định nói ra, muốn nàng không nói mới là khó”.
- Ồ?
- Chuyện đó nàng nhất định rất đắc ý, nếu quả nàng không nói ra, không để cho ta biết thì đâu còn ý nghĩa gì nữa.
- Ngươi nói đúng, ta đương nhiên nhất định phải kể cho ngươi biết, nếu không đến đêm ta làm sao ngủ an giấc được?
Nhân Mộng lại uống cạn chén, không còn cười nữa :
- Ta không đến pháp trường bởi vì căn bản bất tất phải đến.
Nhân Mộng thốt :
- Ta không giận bởi vì người nên giận không phải là ta, mà là ngươi.
- “Nàng lầm rồi” - Mộ Dung Thu Thủy vẫn mỉm cười - “Cái hay nhất của con người ta là rất ít khi giận”.
- “Nhưng ta bảo đảm ngươi giận” - Nhân Mộng thốt - “Không những giận, hơn nữa còn tức muốn chết”.
- Ồ?
- Một người tự nghĩ mình tuyệt đối không thể làm sai chuyện gì, nếu quả làm sai một chuyện, hơn nữa sai đến mức tàn hại, ngươi nói y có thể tức giận không?
- “Lẽ nào nàng nói ta đã làm sai một chuyện?” - Mộ Dung Thu Thủy hỏi ngược - “Ta làm sai chuyện gì?”
- “Đao phủ thủ có tư cách trong Hình bộ rất nhiều, nhưng ngươi lại khơi khơi nhất định phải thỉnh Khương Đoạn Huyền đến chấp hình cho bằng được” - Nhân Mộng đáp - “Ta vốn luôn luôn không hiểu thấu ngươi tại sao lại muốn làm như vậy”.
- Hiện tại nàng đã minh bạch?
- Ừm.
- Nàng nói ta nghe thử coi?
Đó vốn là một chuyện rất phức tạp, nhưng Nhân Mộng chỉ dùng vài câu đã nói ra rất rõ ràng.
- “Khương Đoạn Huyền giết Đinh Trữ, người của Đinh gia giết Khương Đoạn Huyền, ta không muốn để Đinh Trữ chết quá nhanh, ta cướp pháp trường, Phong Nhãn giết ta, ngươi giết Phong Nhãn, mọi người chết hết, chỉ có ngươi vẫn tiêu dao tự tại như trước, kế hoạch đó vốn cực kỳ hay” - Nhân Mộng thốt - “Chỉ tiếc ngươi đã làm sai một chuyện”.
Nàng lại bổ sung.
- “Ngươi chắc cũng hiểu rõ ta, ta trời sinh là một người thích tranh cường hiếu thắng, hơn nữa tính khí vừa ngang vừa cứng, lời nói chưa bao giờ sửa đổi” - Nhân Mộng thốt - “Cho nên ngươi tính toán là ta nhất định đi cướp pháp trường, cũng tính là Phong Nhãn nhất định không thể phóng tha ta”.
Nàng nói :
- Nhưng ngươi đã nhìn sai một người.
Mộ Dung Thu Thủy nhịn không được phải hỏi nàng :
- Ta nhìn sai ai?
- Khương Đoạn Huyền.
Mộ Dung Thu Thủy nghe đến đó, vốn vẫn còn cười, sau đó nụ cười dần dần tiêu tán, sắc mặt y chợt trong phút chốc đã tái nhợt cứng đơ như sắt đá.
Bởi vì y chợt phát hiện y quả thật không hiểu thấu con người Khương Đoạn Huyền.
Y chỉ biết Khương Đoạn Huyền là Hình bộ chấp sự cha truyền con nối, là một đao phủ thủ lâu năm, kinh nghiệm lão thành, đao chém cực kỳ chuẩn xác.
Y cũng biết Khương Đoạn Huyền là đao khách thần bí đáng sợ nhất trong gần mười mấy năm gần đây, Bành Thập Tam Đậu.
Nhưng y hiện tại chợt phát hiện sự hiểu biết của y đối với con người Khương Đoạn Huyền chỉ bất quá là hình tượng bề ngoài, hơn nữa chỉ bất quá là hình tượng ngoại biểu thông thường nhất.
Đối với tư tưởng nội tâm và tính cách bên trong của Khương Đoạn Huyền, y căn bản không biết một chút.
Đem một người mình không biết, dùng trong mắc xích trọng yếu nhất trong kế hoạch của mình, chuyện đó không đáng sợ sao được?
Mộ Dung Thu Thủy chợt muốn uống rượu, chỉ tiếc chén rượu cuối cùng đã bị Nhân Mộng uống cạn.
Nhân Mộng nhìn y, vẻ chế giễu trong mắt giống hệt như nhãn thần của y lúc đang nhìn người khác.
Trong tay y là cái chén không, lại chừng như còn nặng nề hơn cả lúc rót đầy mỹ tửu.
Y biết y đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng, y luôn luôn biết mỗi một sai lầm đều có thể là sai lầm trí mệnh, không cần biết sai lầm lớn hay nhỏ đều như vậy.
- “Sự hiểu biết của nàng đối với con người Khương Đoạn Huyền được bao nhiêu?” - Mộ Dung Thu Thủy hỏi Nhân Mộng.
- “Ta không biết nhiều về hắn” - Nhân Mộng đáp - “Nhưng ít ra ta biết nhiều hơn ngươi một điểm”.
- Điểm gì?
- Ta ít ra biết hắn tuyệt không thể giết Đinh Trữ.
Nhân Mộng thốt :
- Nếu quả hai người đối đao, chỉ cần hắn có cơ hội giết Đinh Trữ, tất giết không do dự, nhưng dưới tình huống hôm nay, một đao của hắn chém xuống, thứ hắn chém tuyệt đối không phải là đầu Đinh Trữ.
Một đao huy xuất, đứt không ngờ không phải là đầu.
Hoa Cảnh Nhân Mộng dùng một thái độ ôn nhu phi thường đem sự thật tàn khốc phi thường nói với Mộ Dung Thu Thủy.
- “Nếu quả ta tính không lầm, ngươi thê thảm rồi” - Nàng thốt - “Bất hạnh là lần này ta tuyệt đối không tính lầm, bởi vì ta đã nghiên cứu con người Khương Đoạn Huyền triệt để”.
Nụ cười của Mộ Dung Thu Thủy đã hoàn toàn biến mất.
Y biết Nhân Mộng tịnh không phải đang dọa y, nếu quả Đinh Trữ thật sự không chết, vậy y thật sự đã thê thảm quá.
- “Kỳ thật ngươi cũng nên biết Khương Đoạn Huyền là người tự phụ ra sao, bằng vào thân phận Bành Thập Tam Đậu của hắn xuất hiện trong giang hồ, trải qua mấy chục trận lớn nhỏ, chỉ bại một lần, là bại dưới tay Đinh Trữ” - Nhân Mộng thốt - “Bằng vào tính cách của hắn, làm sao chịu giết Đinh Trữ dưới tình huống đó?”
Nàng nói :
- Nếu quả lần này hắn cứu Đinh Trữ, lại an bài thời gian địa điểm cùng Đinh Trữ quyết một trận tử chiến, cho dù có bại lần nữa cũng có thể làm cho anh hùng thiên hạ bội phục tôn kính, nếu không hắn cho dù có thể chém đứt đầu Đinh Trữ, người ta cũng đàm tiếu nhục mạ hắn.
Điểm đó Mộ Dung Thu Thủy cũng hiểu rõ, nam nhi giang hồ có cá tính quả thật không thể làm chuyện đó.
Y không thể không thừa nhận điểm đó thật sự là sơ xuất của y, bất cứ một điểm sơ xuất nào đều đủ để tạo thành sai lầm trí mệnh.
Vi Hiếu Khách lại cười lạnh.
- “Ta tin” - Gã nói - “Ta tin Khương Đoạn Huyền lần này rất có khả năng không giết Đinh Trữ, nhưng ta tuyệt không tin hôm nay có người có thể cứu Đinh Trữ ra khỏi pháp trường”.
- “Ý của ngươi có phải muốn nói cho dù Khương Đoạn Huyền không giết Đinh Trữ, Đinh Trữ hôm nay vẫn nhất định phải chết?” - Nhân Mộng hỏi.
- “Phải” - Câu trả lời của Vi Hiếu Khách ngập tràn vẻ tự tin - “Ý của ta là như vậy”.
Gã lạnh lùng nói tiếp :
- Ta tin ngươi nhất định đã nhìn thấy Phong Nhãn.
Nhân Mộng thở dài :
- Phải, ta đã nhìn thấy y, y đã già đi rất nhiều.
- “Tuy đã già, nhưng còn chưa chết” - Vi Hiếu Khách thốt - “Chỉ cần y còn chưa chết, Đinh Trữ hôm nay đừng hòng sống sót thoát khỏi pháp trường”.
Tâm tình của Mộ Dung Thu Thủy lại vui lên một chút, y tin lời nói của Vi Hiếu Khách cũng không phải là nói láo.
Bằng vào thể lực hiện tại của Đinh Trữ, nội hai ba tên vệ sĩ đã đủ để giải quyết chàng, căn bản không cần Phong Nhãn xuất thủ.
Có Phong Nhãn ở đó, đương nhiên càng không thể đổ bể.
Nếu quả y không có ở đó, Khương Đoạn Huyền nếu quả muốn đem Đinh Trữ đi, có lẽ còn có cơ hội. Bằng vào võ công của Khương Đoạn Huyền, cho dù trong tay có bồng một người, đám vệ sĩ cũng không thể nào ngăn chận.
Phong Nhãn lại có thể lưu hắn lại trong bất kỳ tình huống nào.
Trên mặt Mộ Dung Thu Thủy lại lộ xuất một nụ cười mỉm, thái độ lại biến thành cực kỳ ôn nhu ưu nhã, mỉm cười nói với Nhân Mộng :
- Ta biết lời nói của nàng không phải là nói láo, chỉ tiếc ta tính đi tính lại vẫn tính không ra vị công tử đó của nàng dưới tình huống như vầy làm sao có thể sống mà ly khai pháp trường.
Nhân Mộng cũng cười, cũng dùng một nụ cười ôn nhu ưu nhã giống hệt mà nói với Mộ Dung Thu Thủy :
- Ta cũng biết lời nói của ngươi không phải là lời nói láo, chỉ bất quá ta vẫn muốn đánh cá một trận cùng ngươi.
- Cá cái gì?
Nhân Mộng uống cạn hớp rượu còn lại, nhẹ nhàng đặt chén xuống, nhìn Mộ Dung Thu Thủy đăm đăm, gằn từng tiếng.
- Ta cá Đinh Trữ hiện tại đã sống sót rời khỏi pháp trường.
Hiện tại đã quá giờ ngọ ba khắc, cho dù một đao của Khương Đoạn Huyền lúc chém xuống tịnh không phải là chém đầu Đinh Trữ, Đinh Trữ có muốn sống rời khỏi pháp trường vẫn khó như lên trời.
Vô luận bất cứ người nào từ bất cứ góc độ nào mà nghĩ đi nghĩ lại, cũng đều không thấy có một chút cơ hội.
Mộ Dung Thu Thủy cũng nhìn thẳng Nhân Mộng, qua một hồi rất lâu, mới hỏi từng tiếng :
- Nàng cá bằng cái gì?
- “Ta biết ngươi là người thích đánh bạc, có một lần chỉ vì người ta cá ngươi tuyệt không thể lên giường với thê thiếp của hắn, ngươi thậm chí không ngại dùng hai chân của ngươi mà cá cược” - Nhân Mộng hỏi Mộ Dung Thu Thủy - “Có phải có chuyện đó không?”
- Có.
- “Ngươi thường thường đều đánh cá lớn như vậy, lần này ta cá nhỏ với ngươi, ngươi nhất định không cao hứng chút nào” - Nhân Mộng dịu dàng thốt - “Người khả ái như ngươi, ta làm sao có thể để ngươi không cao hứng được?”
Nói xong câu đó, nàng làm một chuyện khiến người ta rất khó tưởng tượng nàng có thể làm.
Nàng chợt vén gấu quần trắng như tuyết, để lộ đôi chân trắng như tuyết.
Sau đó nàng mới hỏi Mộ Dung Thu Thủy :
- Ngươi xem đôi chân này có ta có thể miễn cưỡng đem so với một cái chân của ngươi không?
- Nàng muốn dùng đôi chân nàng cá một chân ta?
- Phải.
Nụ cười trên mặt Mộ Dung Thu Thủy tịnh chưa hoàn toàn tiêu tán, bởi vì nó còn chưa tiên tán đã đông cứng lại.
Y hiểu rõ Nhân Mộng phi thường, chuyện gì không nắm chắc, nàng tuyệt đối không làm.
--- Lần này nàng bằng vào cái gì mà dám quả quyết phán đoán Đinh Trữ có thể sống sót rời khỏi pháp trường?
Mộ Dung Thu Thủy chợt phát hiện lòng bàn tay mình đang toát mồ hôi lạnh.
- “Ngươi thật ra có cá không?” - Nhân Mộng thôi thúc - “Ta không thể chờ đợi nữa, đợi đến lúc ngươi biết kết quả thì còn cá gì nữa?”
Nàng nói :
- Không cần biết ngươi có cá hay không, ta muốn ngươi trả lời ta lập tức, khi ta đếm đến ba là phải trả lời ta.
Nàng lập tức bắt đầu đếm, đếm rất mau, Mộ Dung Thu Thủy lại hoàn toàn cứng đờ ra.
Y thích cá, hơn nữa còn dám cá, y thật sự tin Đinh Trữ cả một chút cơ hội cũng không có, nhưng hai chữ “ta cá” đó lại đờ đẫn không có cách nào nói ra từ miệng y.
Bởi vì y chợt phát hiện từ trong ánh mắt của Nhân Mộng một chuyện mà y chưa bao giờ chịu thừa nhận.
Nữ nhân đó phảng phất đã nắm trong tay một thứ lực lượng thần bí, có thể hoàn toàn hủy diệt y.
Thời hạn Nhân Mộng đưa ra đã hết, chữ “ba” vừa ra khỏi miệng, Mộ Dung Thu Thủy lại không nói được chữ nào, chỉ bất quá phảng phất hình như nghe thấy một người ở một nơi rất xa xăm nói giùm y hai chữ y muốn nói mà nói không được.
- Ta cá.
Hai chữ đó là Vi Hiếu Khách nói ra.
- “Ta cá” - Gã dùng thanh âm tuy khàn khàn mà lại kiên định phi thường - “Mộ Dung Thu Thủy không cá, ta cá với ngươi”.
Đối với chuyện này, gã càng có lòng tự tin hơn Mộ Dung Thu Thủy nhiều. Gã dám cá, đương nhiên vì gã tin chắc mình tuyệt không thể thua.
* * * * *
- Mời quay người lại.
Khương Đoạn Huyền lặp lại câu nói đó một lần nữa, Đinh Trữ chung quy đã quay người, bầu trời một màn man mác mù mịt, sắc mặt chàng cũng giống như bầu trời.
Giữa giây phút trước khi lâm tử, trong tâm chàng đang nghĩ gì? Đang nghĩ đến thân nhân, bằng hữu, tình nhân? Hay đang nghĩ đến cừu địch? Đang nghĩ đến những hoan lạc từng trải trong đời? Hay đang nghĩ đến thống khổ bi thương, và bất hạnh?
Có lẽ trong tâm chàng đều không nghĩ gì hết, có lẽ linh hồn chàng đã bay vào một thế giới khác.
Lúc đó đao của Khương Đoạn Huyền đã động.
Hắn xoay tay nắm chặt đao, giơ ngang mắt chém xuống, chính là tư thái tiêu chuẩn của đao pháp độc môn của hắn, cũng là tiêu chí đặc biệt độc quyền của hắn.
Một đao chém ra, đầu người lập tức rơi xuống đất, chưa bao giờ may mắn tránh khỏi, cũng chưa bao giờ có ngoại lệ.
Chỉ có lần này - Lần này lưỡi đao của hắn tịnh không chém vào ót Đinh Trữ, lại bằng vào sống đao vít ngược sợi dây trói sau lưng Đinh Trữ.
Tay hắn tà tà nhấc lên, đao vít kéo sợi dây trói, đưa cả người Đinh Trữ kéo bay lên, bắp thịt trên vai phải đột nhiên vồng lên, lực lượng toàn thân giữa giây phút đó đã tập trung vào cánh tay phải của hắn.
Cũng ngay lúc đó, người Đinh Trữ đã bị cái vít đó quăng bay đi, giống như một cánh diều bay trong gió, bay qua khỏi pháp án của giám trảm quan, bay ngang qua cái lò than.
Cơ hồ cũng cùng một lúc, trong miệng ống khói trên lò chợt bay ra một ngọn trường tiên, mũi roi như độc xà quấn lấy chân Đinh Trữ, kéo chàng chui tọt vào ống khói.
Ống khói không rộng lắm, Đinh Trữ giống như bị một bàn tay vô hình kéo chui vào, nhưng vừa chui vào ống khói, lập tức biến mất không thấy nữa.
Từ lúc Khương Đoạn Huyền đẩy đao ra cho đến lúc Đinh Trữ trầm mình vào ống khói, tất cả mọi động tác cơ hồ chỉ phát sinh trong nháy mắt.
Sau đó mới có tiếng hét kinh hãi cuồng nộ, mới có người kinh động bạt đao.
Đao của Khương Đoạn Huyền chưa chui vào vỏ, xoay tay một vòng, hoành đao tà tà thủ trước mặt, khung trời nhòe đao phong u ám xem càng âm trầm chết chóc một cách khủng bố.
- “Xin đừng động” - Thanh âm của Khương Đoạn Huyền còn lạnh hơn cả lưỡi đao - “Ai động, người đó chết”.
Có ba người đã động, hai người bộc phát về hướng lò than, một người bộc phát về hướng Khương Đoạn Huyền.
Ba tiếng hô thảm rất ngắn gọn, bởi vì tiếng hô thảm còn chưa hoàn toàn phát ra, khí đã đoạn.
Ba người từ ba phương vị bất đồng cùng bộc phát, bộc phát về hai mục tiêu khác biệt, lại trong tích tắc đồng thời chết dưới đao của Khương Đoạn Huyền.
Uy lực và tốc độ của một đao đó không một ai có thể tưởng tượng nổi.
Không còn ai động đậy, không ai còn dám động, đao pháp của Khương Đoạn Huyền đã danh động cửu thành từ lâu, tới khi tận mắt chứng kiến, mới biết quả nhiên danh bất hư truyền, còn có ai nguyện ý tống tử?
Chỉ có một người.
Vị giám trảm quan một mực ngồi yên bất động hiện tại lại từ từ đứng lên, bước qua cái ghế đi ra, bước đến chỉ còn cách Khương Đoạn Huyền cỡ sáu bảy thước mới dừng chân.
Cự ly đó cũng chính là cự ly mà hạng cao thủ như bọn họ chỉ nhất kích là có thể lấy mạng người ta.
Hai người hỗ tương ngưng thị, tuy cũng bất động như đám vệ sĩ, nhưng tình huống lại hoàn toàn không giống, cảm giác cũng hoàn toàn không đồng dạng.
Bọn họ tĩnh tại đối lập, giống như mũi tên đã căng trên dây cung, chạm nhẹ là bắn ra, lại giống như hai con dã thú ghìm nhau, toàn thân đều sung mãn nguy hiểm và sát cơ.
Đám vệ sĩ đó nhìn bọn họ lại chỉ bất quá giống như hai con rối gỗ.
Bầu trời đột nhiên càng âm ám, sắc mặt xem chừng cũng càng âm ám. Giám trảm quan ngưng thị nhìn Khương Đoạn Huyền, thở dài nhè nhẹ.
- Không tưởng nổi lần này bọn ta lại không phải đứng cùng một phía.
- “Ta đã sớm nói với ngươi” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Bọn ta vĩnh viễn không thể làm bằng hữu”.
* * * * *
Mãi cho đến trước trận quyết chiến giữa Khương Đoạn Huyền và giám trảm quan, chuyện đó từ đầu đến đuôi đều lọt vào mắt của Liễu Bạn Bạn.
Căn cứ theo lời tự thuật của nàng với một người bạn thân thiết của nàng sau này, lời kể của nàng là như vậy.
Lời nàng kể đương nhiên đương nhiên là bắt đầu sau khi nàng siết chết Chiêm tổng quản, tiến nhập địa đạo.
- “Tận đầu địa đạo là một nơi hắc ám ẩm thấp âm lãnh phi thường, hơn nữa còn tràn đầy mùi khét” - Bạn Bạn kể - “Sau này ta mới biết địa phương đó là một lò than”.
Nàng nói :
- Cái lò đó xây bằng gạch nung, giữa hai khối gạch không biết từ hồi nào đã có người cạy một kẽ hở, từ kẽ hở đó nhìn ra, bên ngoài là pháp trường.
- Pháp trường đó tuy rất thô lậu, nhưng cảnh vệ sâm nghiêm, bộ dạng của mỗi một người trên pháp trường đều sát khí đằng đằng như đang lâm đại địch, đặc biệt là vị giám trảm quan đó, cả đời ta chưa bao giờ gặp một người âm trầm đáng sợ như vậy, lúc y tiến vào pháp trường, cả bầu trời xem chừng cũng biến đổi.
- “Y ngồi xuống là Đinh Trữ đi ra, bộ dạng không ngờ nhìn cũng rất ngon lành, giống như tịnh không đặt chuyện sinh tử trong tâm” - Bạn Bạn thở dài - “Con người Đinh Trữ là một kẻ ngông cuồng, chừng như không bao giờ để bất cứ chuyện gì trong tâm”.
--- Lời nói đưa đẩy có vẻ trách móc, kỳ thật trong tâm vui thích.
Lúc Bạn Bạn kể đến đó, người nghe lập tức hiểu thấu cảm tình của nàng đối với Đinh Trữ.
- Người cuối cùng đi vào pháp trường là Khương Đoạn Huyền, Mộ Dung Thu Thủy và Vi Hiếu Khách không ngờ lại không đến.
Bạn Bạn lại kể tiếp :
- Ta nghĩ bọn chúng đại khái cũng ngượng nghịu không muốn chứng kiến một người vốn là bằng hữu thân thiết của bọn chúng bị chém đầu. Chuyện xảy ra sau đây cả ta cũng không tưởng được. Ta có nằm mộng cũng không tưởng được Khương Đoạn Huyền không ngờ lại không giết Đinh Trữ, trái lại còn dùng đao vít đẩy chàng lên. Lúc đó Mục Dương Nhân chợt phóng ngọn trường tiên bay ra ống khói quấn lấy, kéo Đinh Trữ vào qua ống khói.
Khương Đoạn Huyền vít đao và Mục Dương Nhân huy roi, phối hợp đến mức đều đặn cực kỳ, giống như hai người đã từng luyện tập qua nhiều lần.
Nghe đến đây, bằng hữu của nàng mới hỏi nàng :
- Sau đó?
Bạn Bạn kể :
- Sau đó Mục Dương Nhân lập tức muốn ta dìu Đinh Trữ ra khỏi mật đạo ngồi trên cỗ xe của Chiêm tổng quản, rời khỏi pháp trường liền.
- “Lúc đó Đinh Trữ vẫn còn bị trói, công lực cũng còn chưa khôi phục lại, sắc mặt càng khó coi” - Bạn Bạn thốt - “Ta hiểu rõ tâm tình của chàng, chàng nguyện chết dưới đao của Khương Đoạn Huyền, cũng không nguyện chết trong tay Mục Dương Nhân”.
* * * * *
Ý tưởng trong tâm Đinh Trữ quả thật là như vậy.
Khương Đoạn Huyền tại sao lại không giết chàng? Chàng ít nhiều gì vẫn có thể liệu giải được điểm đó, nhưng chàng thật sự không nghĩ ra Khương Đoạn Huyền tại sao lại vít chàng bay qua phương hướng đó? Giống như đã tính toán rất kỹ càng muốn chàng bay qua cái ống khói đó.
--- Lẽ nào hắn và Mục Dương Nhân đã có ước định từ sớm? Lẽ nào bọn họ đối với chàng còn có kế hoạch gì đó càng ác độc hơn?
Trong tâm Đinh Trữ không những hỗn loạn, hơn nữa có một thứ phẫn nộ khủng bố và khuất nhục khó tả.
Hạng người như Mục Dương Nhân, trong tâm tưởng của chàng chỉ bất quá là một đống phân.
Nhưng hiện tại chàng chỉ còn nước chịu theo bất cứ sự bài bố gì của đống phân đó.
Mục Dương Nhân đang chú ý đến biểu tình trên mặt chàng, không ngừng cười khanh khách.
- “Ta biết tâm lý ngươi đang nghĩ gì” - Mục Dương Nhân thốt - “Tâm lý ngươi nhất định đang suy tưởng không biết ta dùng phương pháp gì để đối phó ngươi đây?”
Y đắc ý cười lớn :
- Ngươi vĩnh viễn nghĩ không ra, bởi vì ngươi khác với ta, ngươi là người tốt, ta lại là tên điên, chuyện gì hạng điên cuồng như ta làm, ngươi cả nằm mộng cũng không tưởng được.
Y đột nhiên nắm đầu Bạn Bạn, kéo nàng qua :
- Nhưng ngươi chỉ cần nhìn bộ dạng của vị tiểu thơ này, ngươi ít nhiều gì cũng có thể tưởng tượng được một chút.
Đinh Trữ cơ hồ nhịn không được muốn ói.
Chàng thật sự không tưởng được tên điên dâm ô đó đã từng làm chuyện gì đối với nữ nhân đó, chàng cả nhìn cũng không dám nhìn nàng.
Tim Bạn Bạn cơ hồ đã bị tê liệt, vì Đinh Trữ, nàng không ngại làm bất cứ chuyện gì, không ngại hy sinh tất cả, nhưng Đinh Trữ lại chừng như căn bản không nhận ra nàng.
- “Hiện tại ta có thể nói cho ngươi biết ta muốn dùng phương pháp gì đối phó ngươi” - Mục Dương Nhân thốt - “Ta muốn đem ngươi bỏ trong một căn tiểu ốc rất thoải mái, mỗi ngày đút ngươi ăn bảy tám cân mỡ heo, nuôi ngươi tròn trịa giống như một con heo mập siêu cấp, để thịt mỡ trên bụng ngươi xệ lết xuống đất”.
Y lại cười lớn :
- Lúc đó ta mới phóng tha ngươi, để cho người giang hồ đến nhìn Đinh công tử phong lưu tiêu sái thật ra bộ dạng ra sao.
Đinh Trữ cả trong miệng cũng toát mồ hôi lạnh.
Chàng biết hạng người như Mục Dương Nhân một khi nói ra là làm cho được, không cần biết dùng bao nhiêu thủ đoạn hạ lưu bỉ ổi cũng phải làm cho được.
Bạn Bạn đương nhiên càng hiểu rõ điểm đó, nàng chợt phóng người qua, há miệng cắn vào huyết quản sau ót của Mục Dương Nhân.
Mục Dương Nhân không quay đầu, cũng không tránh né, chỉ quật một chưởng về phía sau.
Tay y vừa gầy vừa nhỏ, giống như một đứa bé phát dục bất toàn, cả khóe mắt của y cũng không liếc Bạn Bạn một cái.
Nhưng một chưởng của y đẩy ra, đánh trúng vào khóe miệng của Bạn Bạn, Bạn Bạn bị bày tay nhỏ xíu đó đánh trúng một chưởng chẳng khác nào bị người ta dùng một cây đại thiết chùy mà đập.
Bạn Bạn sau này kể với vị bằng hữu thân thiết của nàng :
- Lúc đó trong tâm ta chỉ có một ý tưởng, ta nghĩ lần đó bọn ta thật phải chết, ta và Đinh Trữ đều phải chết, đều đắm chìm trong địa ngục vạn kiếp bất phúc một cách hồ đồ, vĩnh thế không được siêu sinh.
- “Rồi sau đó?” - Bằng hữu của nàng hỏi - “Sau đó có phải lại phát sinh ra chuyện gì không?”
- “Chuyện xảy ra sau đó, ta thật không tưởng nổi” - Bạn Bạn đáp - “Cả nằm mộng cũng không tưởng nổi, kỳ tích lại xuất hiện lúc đó”.
Ngay lúc đó, Khương Đoạn Huyền đột nhiên xuất hiện, đột nhiên xuất hiện trong cỗ xe ngựa của bọn họ.
Nhìn thấy Khương Đoạn Huyền, Mục Dương Nhân chợt như biến thành một con cừu, chợt co rúc lại thành một nhúm.
- “Chuyện lão nhân gia ngươi muốn ta làm, hiện tại ta đã làm rồi” - Mục Dương Nhân nói với Khương Đoạn Huyền - “Hiện tại Đinh Trữ toàn thân trên dưới từ đầu đến chân đều thuộc về lão nhân gia ngươi”.
Khương Đoạn Huyền lạnh lùng nhìn y, qua một hồi rất lâu mới lạnh lùng thốt :
- Ta chưa bao giờ giết người không phải là người, nhưng hôm nay ta lại phải phá lệ một lần.
- “Rồi sau đó?” - Vị bằng hữu thân thiết đó hỏi Bạn Bạn - “Sau đó Khương Đoạn Huyền có phải đã giết Mục Dương Nhân thật không?”
- Đương nhiên là thật.
Bạn Bạn kể :
- Ta vốn không nhìn thấy trên tay Khương Đoạn Huyền có đao, chỉ nhìn thấy cánh tay hắn quật nhè nhẹ ra ngoài, thân người của Mục Dương Nhân đã bay văng ra ngoài xe, đợi đến khi không còn nhìn thấy người y nữa, mới thấy máu tươi bắn tung tóe.
Nàng nói :
- Sau này ta mới biết Mục Dương Nhân tiềm nhập pháp trường hoàn toàn là do Khương Đoạn Huyền an bài. Khương Đoạn Huyền biết thể lực Đinh Trữ tuyệt không thể khôi phục nhanh như vậy, cho dù hắn không giết Đinh Trữ, Đinh Trữ cũng không có cách nào đào thoát. Cho nên hắn mới an bài nơi mai phục cho Mục Dương Nhân làm thoái lộ cho Đinh Trữ.
- Nguyện vọng lớn nhất cả đời của Khương Đoạn Huyền là muốn giết Đinh Trữ dưới đao của hắn, bằng vào một trường quyết đấu công công bình bình, bằng vào võ công của chính mình mà chém chết Đinh Trữ.
- Trước trận quyết đấu đó, không những muốn Đinh Trữ còn sống, hơn nữa phải sống khỏe mạnh.
- “Mục Dương Nhân đã biết bí mật của Khương Đoạn Huyền, đương nhiên không thể không chết” - Bạn Bạn hận thù thốt - “Chỉ tiếc y chỉ chết một lần, ta thật sự hận không làm cho y chết một ngàn lần, một vạn lần, vậy mới hả dạ”.
Bằng hữu của nàng thở dài.
- “Hiện tại ta mới minh bạch Hoa Cảnh Nhân Mộng tại sao lại không muốn Đinh Trữ chết” - Vị bằng hữu đó nói - “Nàng nhất định cũng giống như ngươi đối với Mục Dương Nhân, cũng hận Đinh Trữ hằn sâu đến xương cốt, nếu quả Đinh Trữ chỉ chết một lần, nàng làm sao có thể giải tỏa được mối hận?”
Bạn Bạn lập tức phản bác :
- Hoàn toàn không giống nhau.
- “Sao lại không giống nhau?” - Bằng hữu của nàng hỏi.
- “Ta hận Mục Dương Nhân hoàn toàn không giống như Nhân Mộng hận Đinh Trữ” - Bạn Bạn đáp - “Ta hận Mục Dương Nhân là hận thật sự”.
- Lẽ nào Nhân Mộng hận Đinh Trữ chỉ là giả?
- “Không phải giả, mà là một thứ hận khác” - Bạn Bạn đáp - “Bởi vì ta cũng là nữ nhân như nàng, cho nên ta mới có thể hiểu thấu được điểm đó”.
- Điểm gì?
- Hận cũng có rất nhiều loại, có thứ hận hòa trộn kết hợp với yêu không rõ ràng minh bạch. Giữa ái và hận, cách nhau chỉ bất qua một đường tơ, ái càng cường liệt, chợt biến thành hận, hận quá cường liệt cũng có thể đột nhiên biến thành ái.
Bạn Bạn nói :
- Cái hận của Nhân Mộng đối với Đinh Trữ là thứ đó.
Một nữ nhân độc tọa dưới dàn phong linh, một giang hồ lãng tử lãng tích thiên nhai, sau một thời gian chung đụng, nếu quả không sinh xuất một chút cảm tình, đó mới là quái sự.
* * * * *
Từ cái tích tắc Khương Đoạn Huyền bắt đầu xuất hiện, mệnh vận của nhiều người trong giang hồ đều đã cải biến.
Bạn Bạn một mực nghĩ mình sắp trầm mình vào địa ngục, chợt lúc đó đã thoát ly khỏi khổ hải.
Đó chỉ bất quá là một thí dụ.
Đinh Trữ, Phong Nhãn, Vi Hiếu Khách, Hoa Cảnh Nhân Mộng, Mộ Dung Thu Thủy, thậm chí cả mệnh vận của chính Khương Đoạn Huyền cũng vì đó mà cải biến.
Phong Nhãn để cho Khương Đoạn Huyền rời khỏi pháp trường chỉ vì một câu nói :
- “Hôm nay ngươi để ta đi, ba tháng sau, ta nhất định đến đợi ngươi, cho dù ta có chết, cũng kêu người đem thi thể của ta đến” - Khương Đoạn Huyền nói - “Nếu quả ngươi đáp ứng ta chuyện này, ta nhất định cũng có thể làm cho ngươi một chuyện. Ngươi nên tin rằng ta đã nói là làm”.
Phong Nhãn không do dự trả lời :
- Ta tin. Ngươi đi đi.
* * * * *
Đinh Trữ tĩnh lặng ngồi trên ghế nhìn ra song cửa, ít ra đã quá một canh giờ không ai mở miệng nói gì, cũng không di động.
Khương Đoạn Huyền đang ngồi đối diện chàng, cũng an tĩnh trầm mặc như chàng.
Bọn họ đều là thiên tài tuyệt đỉnh, nhiệt ái và sự hiểu biết đối với đao của bọn họ, gần trăm năm nay, chỉ sợ không tìm ra một người khác có thể so bì.
Cho nên bọn họ cũng không thể dung tha đại địch đương thế, giống như một núi không thể chứa hai hổ cùng tồn tại.
Nhưng giờ phút này, giữa hai người bọn họ lại chừng như hoàn toàn không có địch ý, trái lại có một mối tôn kính và hiểu biết cực kỳ thâm sâu.
Có thể để thù địch của mình làm vậy với mình, tuyệt không phải là chuyện dễ dàng, mình ít ra trước hết phải học tôn kính chính mình.
Người phá tan bầu không khí trầm mặc là Khương Đoạn Huyền. Hắn ngưng thị nhìn Đinh Trữ rất lâu mới nói :
- Ngươi lần này nhất định chịu đựng đau khổ rất lớn, thân thể tổn thương cũng rất trầm trọng.
- Phải.
- Bằng vào ước tính của ngươi, ngươi đại khái cần bao nhiêu thời gian mới có thể hoàn toàn khôi phục?
- “Ngươi thấy sao?” - Đinh Trữ hỏi ngược.
- Ta hy vọng không cần quá ba tháng.
- Tại sao?
- “Bởi vì ta đã ước hẹn với một người đúng ba tháng sau kết liễu một chuyện” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Ta hy vọng có thể giải quyết ân oán của bọn ta trước ngày đó”.
Đinh Trữ cười cười, trong nụ cười mang theo nỗi niềm cay đắng khôn tả.
- “Ta biết người ngươi ước hẹn là ai” - Đinh Trữ thốt - “Nhất định là vị giám trảm quan hồi nãy”.
- Ta ước hẹn y đương nhiên là vì ngươi, nhưng ngươi tịnh không nợ ta cái gì hết.
Đinh Trữ trầm mặc.
- “Hoa Cảnh Nhân Mộng hận ngươi như vậy, đương nhiên là vì nàng luôn nghĩ Hoa Thác là do ngươi giết” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Ta không tưởng được ngươi lại một mực không giải thích”.
Đinh Trữ lại trầm mặc một hồi lâu.
- “Ta cũng không tưởng được” - Đinh Trữ thốt - “Ta không tưởng được lần này ngươi không ngờ lại không giết ta”.
Khương Đoạn Huyền cũng mặc nhiên đợi Đinh Trữ nói xong.
- “Bằng vào tính cách của ngươi, vốn tuyệt không khể chờ lúc đối phương hoàn toàn vô phương phản kháng mà giết chết một cừu địch đã từng đánh bại ngươi, điểm đó ta cũng minh bạch” - Đinh Trữ thốt - “Nhưng ngươi nếu quả giết ta, thiên hạ cũng không có ai biết người giết Hoa Thác không phải là ta mà là ngươi, Hoa Cảnh Nhân Mộng cũng tuyệt không thể tìm ngươi báo thù”.
Chàng nói :
- Ngươi đương nhiên cũng biết nàng là một cừu địch đáng sợ đến chừng nào.
- “Phải, ta biết” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Bởi vì ta sợ nàng, cho nên ta mới không thể giết ngươi”.
Có những chuyện bắt cũng không làm, có những chuyện không làm không được.
Đối với một số người mà nói, có những chuyện chết cũng không dám làm, có những lời nói chết cũng không chịu nói ra.
--- Ngươi nghĩ ta là hạng người nào, thì ta là hạng người đó, nếu quả ngươi nhất định nghĩ chuyện đó nhất định là do ta làm, thì chuyện đó cho dù ta làm đã sao.
Đầu thứ người đó đương nhiên cứng không so bì được, Đinh Trữ, không còn nghi ngờ gì nữa, là hạng người đó.
Khương Đoạn Huyền nói :
- Ngươi chịu kết thù với một cừu địch đáng sợ như nàng, ngươi chịu đựng bao khốn khổ, chịu hết những thống khổ đến cực hạn mà nhân loại có thể chịu nổi, nhưng ngươi lại vẫn không giải thích tới một chữ.
Hắn giải thích giùm cho Đinh Trữ :
- Bởi vì ngươi cảm thấy dưới tình huống đó, nếu quả ngươi nói Hoa Thác tịnh không chết dưới tay ngươi, đâu khác gì ngươi cầu xin sự tha thứ của Hoa Cảnh Nhân Mộng, hạng người như ngươi đương nhiên không thể làm chuyện đó. Hạng ngươi như ngươi, ta làm sao có thể giết được.
Đinh Trữ đột nhiên dùng một thái độ rất đặc biệt bật cười.
- “Ngươi lầm rồi” - Chàng thốt - “Lần này ngươi thật sự đã lầm to rồi”.
- Lầm chỗ nào?
- “Ta không nói ra chân tướng chuyện đó, chỉ vì Hoa Cảnh Nhân Mộng từ lúc bắt đầu đã không cho ta cơ hội nói ra” - Đinh Trữ đáp - “Sau khi ta thế ngươi đi phó ước, nàng chế trụ ta trong một tích tắc, ta không có cách nào mở miệng nói một chữ”.
Khuôn mặt bạnh cứng của Khương Đoạn Huyền sau đó bất chợt có một hiện tượng rất kỳ diệu xảy ra.
Trên khuôn mặt lãnh đạm vĩnh viễn như băng tuyết bám vào nham thạch, không ngờ lại xuất hiện một nụ cười như ánh tà dương đượm hơi xuân.
- Ta không lầm, bởi vì từ đầu đến đuôi ta đều không nhìn lầm ngươi.
- Ồ?
- “Ngươi là dạng người như vậy, lời không đáng nói có chết cũng không nói, lời muốn nói không cần biết dưới tình huống nào cũng nhất định phải nói ra” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Tự cổ chí kim không có người nào là không chết, ta một đời này sống cũng đủ rồi, nếu quả có chết dưới đao của ngươi, ta chết cũng không oán hận”.
Đinh Trữ không do dự :
- Ta cũng vậy.
Hai người lại trầm mặc một hồi rất lâu, Khương Đoạn Huyền mới nói :
- Ta cũng tin rằng thể lực của ngươi nội trong ba tháng nhất định có thể hồi phục, cho nên ta đã quyết định ở đây tiếp ngươi tám mươi ngày.
- “Ngươi muốn ở đây tiếp ta?” - Đinh Trữ có chút giật mình - “Tại sao?”
- Bởi vì một người.
- Ai?
- Hoa Cảnh Nhân Mộng.
Khương Đoạn Huyền giải thích :
- Ở đây tuy là một địa phương ẩn bí rất khó cho người khác tìm đến, nhưng ta tin Hoa Cảnh Nhân Mộng vẫn rất mau chóng có thể tìm đến đây, ta tin trong đời nàng vô luận dưới bất cứ tình huống nào cũng đều không chịu phóng tha ngươi, có lẽ hiện tại nàng đã biết hành tung của bọn ta.
Đinh Trữ không nói gì.
- “Nhưng nếu quả có ta ở đây, cho dù nàng có tìm đến nơi này cũng không thể xuất thủ” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Ta nghĩ nàng nhất định không nguyện gặp lại ta”.
Chuyện phát sinh lần đó trong nhà gần “phong lữ”, đối với Nhân Mộng mà nói đương nhiên là một hồi ức rất khó chịu.
Đinh Trữ chung quy cũng gật đầu.
- Địa phương này vốn là của ngươi, ngươi muốn ở lại thì ai ai cũng không thể đuổi ngươi đi.
- “Nhưng chuyện ăn uống của ngươi vẫn cần người khác chiếu cố” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Ta đương nhiên không có cách nào chiếu cố ngươi, cho nên ta đã tìm một người khác cho ngươi”.
Đinh Trữ quay đầu, liền nhìn thấy Bạn Bạn.
--- Khương Đoạn Huyền tại sao lại muốn nữ nhân đó chiếu cố ta? Lẽ nào nàng biết ta? Ta vì sao lại hoàn toàn không nhận ra nàng?
* * * * *
Trời đã tối.
Phong Nhãn lẳng lặng ngồi trong bóng tối, đợi một hồi rất lâu mới nhìn thấy Hoa Cảnh Nhân Mộng cầm một cái lồng đèn bao vải sa mỏng trắng muốt đi dọc theo con đường mòn lát đá cuội bước vào cái đình này.
Dưới ánh đèn mông lung, trong bóng đêm mịt mù, nàng nhìn vẫn trẻ trung như bao năm trước, vẫn như một con mèo của bao năm trước.
Lúc nàng nhìn thấy Phong Nhãn, cũng không có vẻ xa lạ và câu thúc đã cách biệt bao nhiêu năm trời, chỉ cười nhẹ một tiếng.
- “Xin lỗi ta đã đến trễ” - Nhân Mộng thốt - “Bởi vì ta nhất định phải đợi đến lúc đánh cá xong rồi mới có thể đi”.
- Đánh cá cái gì?
- “Một vụ cá cược nho nhỏ, ta đánh cá với Vi Hiếu Khách” - Nhân Mộng đáp - “Ta đã thắng”.
- Ngươi thắng cái gì?
Nhân Mộng thở dài :
- “Cái ta thắng kỳ thật không có tới một chút giá trị” - Nàng chừng như cảm thấy không vừa lòng - “Ta chỉ bất quá thắng được một chân của Vi Hiếu Khách”.
Đối với người khác mà nói, một chân bị chặt xuống quả thật có thể nói là không có giá trị.
Nhưng đối với cái chân của Vi Hiếu Khách làm sao có thể nói như vậy.
- “Ta luôn luôn nghĩ Vi Hiếu Khách là người thông minh, không tưởng được gã còn ngu xuẩn hơn nhiều so với trong tưởng tượng của ta” - Sắc mặt Phong Nhãn rất lãnh đạm - “Gã không nên đánh cá với ngươi”.
- “Nhưng lần này gã vốn tin chắc mình thắng chứ không thể thua” - Nhân Mộng thốt - “Gã không tưởng tượng nổi Đinh Trữ có thể sống sót ly khai pháp trường”.
- Còn ngươi?
Nhân Mộng cười cười :
- Ngươi luôn luôn rất hiểu rõ ta, nếu quả ta không chắc chắn thắng mười phần, làm sao có thể đánh cá được?
- Lẽ nào ngươi đã sớm biết Đinh Trữ có thể chạy thoát?
- “Bốn ngày trước, đã có người đem kế hoạch đào thoát của Đinh Trữ tiết lộ cho ta biết” - Nhân Mộng đáp.
- Là ai đã tiết lộ cho ngươi biết?
- Là Mục Dương Nhân.
- Y làm sao có thể biết bí mật của Khương Đoạn Huyền?
- “Bởi vì y vốn do Khương Đoạn Huyền an bài, cả lão Chiêm quản sự cũng là do Khương Đoạn Huyền an bài” - Nhân Mộng đáp - “Thân người Đinh Trữ bị vít lên, xảo hợp bay qua ống khói, lực lượng, phương hướng, và góc độ của hắn, Khương Đoạn Huyền đương nhiên đã tính sẵn”.
Phong Nhãn lạnh lùng thốt :
- Không tưởng được Khương Đoạn Huyền cũng là người tâm cơ thâm trầm như vậy.
- Chỉ tiếc hắn còn không nghĩ đến Mục Dương Nhân có thể bán bí mật đó cho ta.
- “Có lẽ hắn đã sớm nghĩ đến” - Thanh âm của Phong Nhãn càng lãnh đạm - “Thi thể của Mục Dương Nhân đã bị chó hoang phanh xé ngoài đám mộ hoang”.
- “Còn ngươi?” - Nhân Mộng hỏi Phong Nhãn - “Ta không tin ngươi không phát hiện trong lò than có người”.
- Ta cũng không tin.
- Vậy ngươi tại sao lại không vạch trần chuyện đó?
- “Bởi vì ta luôn nghĩ người trong lò than là ngươi” - Phong Nhãn đáp - “Đợi đến khi ngươi sai người đưa thư hẹn gặp cho ta, ta mới biết ngươi lúc đó không có mặt ở pháp trường”.
- Ngươi có phải cảm thấy rất lạ?
- Phải.
Phong Nhãn nói :
- Chỉ bất quá ta tin rằng nếu quả ngươi không có ở pháp trường, nhất định là có lý do rất tốt. Ngươi quả nhiên có.
Nhân Mộng lại cười.
- “Ngươi quả nhiên hiểu rõ ta, vẫn thấu suốt ta như trước” - Nàng nói - “Nhưng hiện tại ta lại có điểm không hiểu được ngươi”.
- Ồ?
- Ta thật sự không tưởng được ngươi có thể để Khương Đoạn Huyền đi.
Phong Nhãn quay đầu nhìn vào bóng tối xa xăm, qua một hồi rất lâu mới nói :
- Khương Đoạn Huyền nếu quả muốn đi, trên thế gian này còn ai có thể ngăn trở?
Đáp án của vấn đề đó tuyệt đối có thể khẳng định.
--- Không một ai.
Đèn đã tắt, bị Nhân Mộng thổi tắt, bóng đêm trong vắt giá buốt như mặt nước, người tĩnh lặng như bóng đêm.
Tĩnh lặng rất lâu, Nhân Mộng mới cất tiếng.
- “Bọn ta đã nhiều năm không gặp, ban đầu lúc ta rời bỏ ngươi, tuy tình bất đắc dĩ, ngươi nhất định có thể rất giận dữ” - Thanh âm của nàng ôn nhu như mặt nước - “Nhưng hiện tại chuyện đã cách xa nhiều năm, ta tin rằng ngươi nhất định đã tha thứ ta”.
Sắc mặt Phong Nhãn xem chừng cũng giống như mặt nước, lạnh như nước.
Đặc tính của nước là có rất nhiều diện mạo, biến hóa khôn lường, giống như một nữ nhân đa biến, giống như Hoa Cảnh Nhân Mộng.
- “Nếu quả ngươi có thể tha thứ ta, ta cũng không cầu xin gì khác” - Nhân Mộng thốt - “Ta chỉ xin ngươi làm giùm ta một chuyện. Chỉ cần ngươi có thể truy tra ra nơi giấu mình của Đinh Trữ, Khương Đoạn Huyền nhất định có thể đang ở đó bảo vệ Đinh Trữ.
Ta cũng tin rằng hắn nhất định có thể làm vậy. Hắn nghĩ ta có chút sợ sệt hắn, nghĩ chỉ có hắn ở đó ta mới không dám xuất thủ”.
- Kỳ thật là sao?
Nhân Mộng cười cười :
- Kỳ thật tình huống hình như cũng như vậy, ta hình như thật sự có chút sợ hãi.
Phong Nhãn lạnh lùng nói :
- Ta cũng minh bạch một điểm đó, cho nên ngươi mới đến tìm ta.
- Ta thừa nhận.
- “Có phải ngươi muốn ta đi đối phó Khương Đoạn Huyền, để cho ngươi mang Đinh Trữ đi?” - Phong Nhãn hỏi.
- Phải.
Nhân Mộng ngưng thị nhìn Phong Nhãn.
- “Ngươi vì ta đã làm nhiều chuyện lắm rồi, ta chỉ xin ngươi vì ta mà làm thêm chuyện này, ta bảo đảm đây là lần cuối cùng” - Trong mắt nàng ngập tràn nhu tình - “Ta tin ngươi nhất định không cự tuyệt”.
Màn đêm càng u ám.
Phong Nhãn ngồi bất động như một thạch tượng, ai cũng không nhìn ra trên mặt y có biểu tình gì.
Y đích xác chưa từng cự tuyệt yêu cầu của Nhân Mộng.
Phong Nhãn lạnh lùng nhìn nàng, khóe miệng chợt lộ xuất một nụ cười, lại cười buốt giá âm hàn làm sao, phảng phất như lưỡi đao.
- “Kỳ thật ngươi căn bản không cần phải nói, ngươi hẹn ta đến, ta biết ngươi muốn ta đi làm cho ngươi một chuyện” - Y nói - “Hiện tại ta thậm chí cũng đã biết chuyện đó là chuyện gì”.
Nhân Mộng chừng như kinh ngạc phi thường :
- Ngươi thật đã biết?
- “Hiện tại công lực của Đinh Trữ còn chưa hồi phục, Khương Đoạn Huyền muốn cứu người nhất định tìm một nơi tĩnh dưỡng rất ẩn bí” - Phong Nhãn đáp “Nhưng hiện tại ngươi nhất định đã biết nơi đó ở đâu”.
- “Nơi đó đã ẩn bí như vậy, ta làm sao mà biết được?” - Hoa Cảnh Nhân Mộng cố ý hỏi.
- “Mục Dương Nhân đã đem bí mật đó tiết lộ cho ngươi, đương nhiên cũng có thể đem nơi ngõ ra bí đạo nơi Đinh Trữ đào thoát khỏi pháp trường nói cho ngươi biết” - Phong Nhãn đáp - “Ngươi đã biết cửa ra, đương nhiên có cách truy tung Đinh Trữ”.
Nhân Mộng thản nhiên nói :
- Ngươi thật đã đánh giá ta quá cao. Nhưng ta cũng không thể không thừa nhận sự tình quả thật giống như vậy.
- “Ta có thể nghĩ ra điểm đó, Khương Đoạn Huyền cũng có thể nghĩ ra” - Phong Nhãn thốt - “Trước khi hắn và Đinh Trữ quyết chiến, hắn tuyệt không dung tha cho bất cứ người nào muốn đụng đến một cọng tóc của Đinh Trữ”.
Nhân Mộng thở dài :
- Không tưởng được ngươi không những hiểu rõ ta, còn có thể hiểu thấu Khương Đoạn Huyền như vậy.
--- Đó có phải vì bọn họ vốn là người giống nhau?
Còn lần này?
- “Lần đầu khi ta gặp ngươi, ngươi còn là một đứa bé, ta không bao giờ tưởng tượng ngươi có mục đích gì đối với ta” - Phong Nhãn thốt - “Ta chỉ bất quá tận hết sở năng của ta để phù trợ ngươi”.
Thanh âm của y phảng phất sâu lắng trong bóng tối xa vời.
- Cho đến ngày ngươi ra đi không cáo biệt, ta cũng không hoài nghi ngươi, nhưng, sau này...
Nhân Mộng cắt ngang lời nói của y.
- “Ta cũng biết sau này ngươi nhất định đã nghe qua rất nhiều chuyện có liên quan đến ta, nhưng ngươi một mực không tìm ta báo thù” - Thanh âm của nàng càng ôn nhu - “Có thể thấy ngươi tịnh không hận ta”.
- “Ta tại sao lại phải hận ngươi?” - Phong Nhãn hỏi - “Mọi chuyện ta làm đều là do chính ta cam tâm tình nguyện”.
- Còn lần này?
- “Lần này đã khác rồi” - Phong Nhãn đáp - “Lần này không còn như xưa, chuyện xưa đều đã là quá khứ, thị phi ân oán lãng quên”.
Thanh âm của y càng xa xăm, người y đã bước dài vào bóng tối.
Nhân Mộng hỏi gấp :
- Lần này là lần cuối cùng, ngươi lẽ nào lại cự tuyệt ta?
- “Phải” - Phong Nhãn hững hờ đáp - “Đới với ta mà nói, cả đời bị người ta lợi dụng một lần đã đủ quá rồi”.
* * * * *
Bạn Bạn bưng một cái mâm rất lớn bước vào, trên mâm có một nồi cháo trắng, vài món đồ ăn, không có rượu.
Khương Đoạn Huyền không thể ăn mà không uống rượu, Đinh Trữ hiện tại lại không thể uống rượu, đó là nàng vì Đinh Trữ mà chuẩn bị, nàng căn bản đã quên Khương Đoạn Huyền.
Ngoại trừ Đinh Trữ ra, trong tâm nàng căn bản không có ai khác.
Nhưng ánh mắt của Đinh Trữ khi nhìn thấy nàng lại chừng như đang nhìn một người xa lạ.
Bạn Bạn cắn môi, cúi đầu, chỉ cảm thấy mằn mặn trong miệng, giống như tư vị của nước mắt.
--- Tại sao tư vị của nước mắt có lúc không ngờ lại giống như máu tươi?
- “Vị cô nương này, trên miệng nàng có phải đang chảy máu không?” - Nàng phảng phất nghe Đinh Trữ hỏi, lại không biết có phải chàng đang hỏi không.
Nàng chỉ biết đợi đến khi nàng tỉnh dậy, nàng đã nằm trên một cái giường trong căn nhà nhỏ, nước mắt đã thấm đẫm mặt gối.
Lúc đó Khương Đoạn Huyền đang tự hỏi mình :
- Đa tình luôn luôn khiến cho người ta sầu khổ, còn vô tình thì sao? Tâm lý của người vô tình vĩnh viễn đều không ưu sầu thống khổ sao? Người vô tình sống khoái lạc hơn sao?

loading...
Hồi trước Hồi sau