Phong linh trung đao thanh - Hồi 20

Phong linh trung đao thanh - Hồi 20

Tình đến lúc nồng không oán trách

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 72346 lượt xem

loading...

Bạn Bạn vốn đáng lẽ không tịch mịch chút nào, bởi vì cả đời nàng ưa thích nhất là hòa nhập, ngày ngày đêm đêm đều có người bên cạnh nàng.
Nhưng Bạn Bạn lại tịch mịch.
Nàng lúc nào chỗ nào cũng đều nguyện ý phụng hiến tất cả cái gì mình có vì Đinh Trữ, Đinh Trữ lại hoàn toàn không nhớ nàng.
Cảm tình giữa người và người tại sao có thể có khác biệt to lớn như vậy, thứ khác biệt đó thậm chí đã không còn có thể chỉ coi là khác biệt, mà là căn nguyên của thống khổ thâm sâu cường liệt nhất của nhân loại.
Trên thế giới còn có sự đau khổ gì có thể khiến cho người ta thống khổ bằng sự đau khổ trên tình cảm?
Sự đau khổ trên nhục thể là người khác đang hành hạ mình.
Sự đau khổ trên tình cảm lại là tự mình đang hành hạ chính mình, ngược đãi chính mình, thậm chí có thể còn coi mình như là cừu nhân thống hận nhất của mình, bởi vì mình hận mình tại sao phải làm chuyện đó, tại sao phải đi yêu một người căn bản không xứng đáng là người mình yêu.
Bạn Bạn tịch mịch, đặc biệt là khi nàng nhìn thấy Đinh Trữ, bởi vì lúc đó Đinh Trữ tuy ở ngay trước mắt nàng, lại phảng phất như ngoài trăm núi ngàn sông.
Đặc biệt là khi nàng nghe Đinh Trữ nói “cám ơn”.
- “Cám ơn”, khách khí làm sao, lễ nghĩa làm sao.
Nàng bưng một chén trà cho Đinh Trữ, Đinh Trữ nói “cám ơn”, nàng bới một chén cơm cho Đinh Trữ, Đinh Trữ nói “cám ơn”, không cần biết nàng làm chuyện gì cho Đinh Trữ, Đinh Trữ đều nói với nàng một tiếng “cám ơn”.
--- Mình có thể nào mỗi ngày nói một trăm lần “cám ơn” với một người thân cận với mình nhất không?
Sự khách khí của Đinh Trữ, sự đa lễ của Đinh Trữ khiến cho tim Bạn Bạn tan vỡ.
Sắp đến mùa hè rồi, ở những nơi ẩm thấp ấm cúng đã bắt đầu thấy có muỗi, mặt đất vốn một màu nâu sậm đã bắt đầu thấy vài chỗ xanh ươm, trên thân thể mệt mỏi đã có thể thấy những giọt mồ hôi.
Đứng nửa canh giờ trong nhà bếp, nấu xong ba món ăn và một nồi canh cho bữa trưa, trên người Bạn Bạn cũng ướt mồ hôi.
Nàng muốn đi tắm.
Con gái thường thường đều thích tắm rửa, sau khi tắm rửa thoải thoải mái mái, mới có thể tươi tỉnh mặt mày, tâm tình cởi mở, luôn luôn giúp cho con gái bay bổng vui cười.
Có nam nhân không để cho nữ nhân về nhà, có nam nhân không để cho nữ nhân vận y phục hở hang coi là chuyện xấu hổ nhục nhã, có nam nhân thậm chí còn không để cho nữ nhân đi đến những đường phố đông đúc nhiệt náo mua vài thứ son phấn.
Tật đố kị của nam nhân có khi cũng vô lễ không thua gì tật đố kị của nữ nhân, nhưng chừng như không có một nam nhân nào có thể không cho nữ nhân của hắn đi tắm rửa.
Tắm rửa thông thường là trong bồn tắm, trên thế giới có đủ thức đủ dạng bồn tắm, có những loại thậm chí xây bằng ngọc thạch.
Mỹ nhân đi tắm, có rất nhiều sự tích kỳ quái, thậm chí còn thích dùng sữa bò sữa dê, mật ong, trà...
Nhưng phổ thông thường dùng nhất vẫn là nước.
Nước cũng có rất nhiều loại.
Nước sông nước biển nước suối nước thác nước giếng nước hồ nước nóng nước lạnh nước mưa... các thức các dạng nước đều được.
Nhưng khát khao nhất trong lòng người vẫn là thứ nước suối trong veo tự nhiên nhất, thuần tịnh nhất, lạnh lẽo nhất, trong mây mù khói phủ, giữa núi đồi xanh rờn, như dải lụa bàng bạc chảy dài xuống.
Bên cạnh căn tiểu ốc của Bạn Bạn có một dòng thác trong ngần đổ xuống giữa hai mạch núi.
Lúc đó đã gần đến ngày hè.
* * * * *
Hoa Cảnh Nhân Mộng đang dừng chân dưới một tàng cây cổ thụ bên con đường nhỏ, nghĩ ngợi đắn đo từng chi tiết trong kế hoạch của nàng.
Chìa khóa quan trọng nhất trong kế hoạch đó là Bạn Bạn.
Xuất thân của Bạn Bạn, tao ngộ của Bạn Bạn, giáo dưỡng và tri thức của Bạn Bạn, và nhược điểm của Bạn Bạn.
Những thứ đó Nhân Mộng đều đã nghiên cứu điều tra một cách kỹ càng, nàng trước hết phải biết tất cả nhược điểm của Bạn Bạn mới có thể tìm ra phương pháp hữu hiệu nhất, trực tiếp nhất để đả động tâm tưởng của cô gái đó.
Chỉ có một điểm nàng có thể xác định được.
Bằng vào tao ngộ của Bạn Bạn có thể cho thấy nàng ta đối với nam nhân đã có cảm giác rất thương tâm.
* * * * *
Nhân Mộng vì sao đột nhiên biến thành có hứng thú với Bạn Bạn như vậy? Có phải vì Đinh Trữ?
Giữa Nhân Mộng và Đinh Trữ có phải đã cài thắt một mối gút gỡ không ra, cũng nhìn không thấy? Cả linh hồn và mệnh vận của hai người đều thắt chung một chỗ?
* * * * *
Nước suối trong vắt, xanh như phỉ thúy, mặt Bạn Bạn cũng ánh thành màu bích lục.
Nàng trầm mình trong nước đầm xanh ngời, hoàn toàn thả lỏng thân thể.
Hiện giờ Đinh Trữ đang ngủ, sự an toàn của chàng có Khương Đoạn Huyền bảo hộ.
Hiện giờ khí trời nắng ấm như vầy, sóng nước ôn nhu như vầy, Bạn Bạn cơ hồ đã hoàn toàn quên hết mọi khổ nạn mình từng chịu đựng trong đời.
Ngay lúc đó, nàng chợt phát hiện có một người đáng đứng trên tảng nham thạch bên dòng suối thất thần nhìn nàng.
Bạn Bạn cơ hồ muốn hét lớn lên.
Nàng đã từng có cái kinh nghiệm đáng sợ đó, lần đó nếu quả không phải có Đinh Trữ cứu nàng, nàng đã sớm bị người ta làm nhục, mỗi lần nàng nhớ đến tao ngộ lần đó đều giống như đang lọt vào một cơn ác mộng, chịu không được phải hét to, mồ hôi lạnh thấm vào tận tim gan.
Nhưng lần này nàng lại không có chút lo sợ.
Người đứng trên tảng nham thạch thất thần nhìn nàng không ngờ lại là một nữ nhân mỹ lệ phi thường, ưu nhã phi thường. Sóng mắt của nàng ta còn ôn nhu hơn cả nước mùa xuân.
Cho nên trong nháy mắt, Bạn Bạn đã nảy sinh một thứ cảm tình rất vi diệu đối với nữ nhân đó, trên một phương diện mà nói, nàng thậm chí đã coi nữ nhân đó như là bằng hữu tri tâm của mình.
Khi sóng mắt của nữ nhân đó ngưng thị nhìn nàng, nàng thậm chí còn cảm thấy toàn thân đều ấm áp.
Nếu quả nàng biết nữ nhân đó là ai, nàng có lẽ đã phát điên.
Nữ nhân đó đương nhiên là Hoa Cảnh Nhân Mộng.
Nhân Mộng đứng trên nham thạch, dùng ánh mắt mình đã tự huấn luyện bao lâu nay nhìn cô gái trong thủy trì, từ nhiều năm trước Nhân Mộng đã biết nam nhân rất thích nàng dùng nhãn quang đó nhìn bọn họ.
Sau này Nhân Mộng mới biết có rất nhiều nữ nhân cũng vậy, đặc biệt là nữ nhân đau khổ phiền muộn.
Hiện tại cô gái trong thủy trì cũng không ngoại lệ.
Nhân Mộng phát hiện nàng ta đã bắt đầu dần dần dung hóa dưới ánh mắt mình.
--- Trên thế giới có bao nhiêu nữ nhân chỉ vì người khác tỏ lộ một chút ôn nhu và đồng tình với mình là chịu phó xuất hết tất cả?
Nếu quả có người có thể chân chính hiểu rõ được điểm đó, hơn nữa còn lợi dụng một cách rành rọt, thứ lực lượng đó chỉ sợ còn to lớn mạnh mẽ hơn trong tưởng tượng của bất cứ một ai.
Người đầu tiên mở miệng là Bạn Bạn.
- “Chị là ai?” - Nàng hỏi Nhân Mộng - “Chị sao lại đứng nhìn tôi như vậy?”
Nhân Mộng không trả lời, lại nhẹ nhàng cởi bỏ y phục của mình, đang lúc bộ y phục trắng như tuyết từ trên vai Nhân Mộng rơi xuống, Bạn Bạn xem chừng cả hô hấp cũng đã ngưng hẳn.
Thân thể Bạn Bạn cũng đáng để kiêu hãnh, cũng thường thường khiến cho tim nam nhân đập mạnh, hô hấp đình chỉ.
Nàng hiểu rõ điểm đó phi thường, hơn nữa cũng có lúc lợi dụng điểm đó.
Nhưng đợi đến khi nàng nhìn thấy đồng thể hoàn mỹ không một khuyết điểm của nữ nhân đó, giống như nhìn thấy thần thánh trong ảo tưởng của nàng.
Đang khi nữ nhân đó cũng trầm mình vào nước suối, nàng cơ hồ muốn ngất xỉu.
Đợi đến khi nàng tỉnh khỏi cơn mê, nữ nhân đó đã tới trước mặt nàng, dùng một ngón tay thon dài vuốt ve mặt nàng, lại còn dùng một thanh âm dị thường nói với nàng :
- Em gái tội nghiệp, ta biết em đã mệt, đã chịu đựng nhiều đau khổ. Hiện tại em cần nhất là một người thật sự tốt với em, một người có thể an ủi em.
Nhân Mộng hỏi :
- Bên cạnh em có ai như vậy chứ?
Bạn Bạn không thể hồi đáp, tim Bạn Bạn đang đau xót.
- “Em không có” - Nhân Mộng tự trả lời - “Bởi vì em luôn luôn chỉ trao hết mọi tình thương sở hữu của em cho người mình yêu, lại không lo bảo vệ chính mình”.
Tay Nhân Mộng càng dịu dàng.
- “Nhưng đã trải qua nhiều lần như vậy, em cũng nên hiểu rõ yêu người khác là chuyện thống khổ chừng nào” - Nhân Mộng thốt - “Em cũng nên bắt đầu học làm sao để khiến người ta yêu em”.
Nước mắt Bạn Bạn đã rơi, rơi hòa vào nước suối, sau đó nàng mới phát hiện thân thể nàng đã bị nữ nhân xa lạ đó ôm vào lòng.
Nàng muốn vùng vẫy, lại hoàn toàn không còn khí lực.
Nữ nhân đó phảng phất có một thứ lực lượng khiến cho người ta bất khả kháng cự, thứ lực lượng có thể dùng một cách hữu hiệu trên thân thể của cả nam nhân lẫn nữ nhân.
* * * * *
Trời xanh như mới rửa mặt, cỏ mịn như thảm, bọn họ nằm lặng dưới trời trong nắng ấm tháng tư, Bạn Bạn chỉ có cảm giác an toàn và thỏa mãn khôn tả.
Nàng chưa từng nghĩ trong cuộc đời không ngờ có thể có lúc vui sướng như vầy, càng không nghĩ đến chuyện đó không ngờ có thể xảy ra trên người nàng.
Trải qua bao nhiêu thống khổ chua xót do sự vô tình của nam nhân đối với nàng, nàng chợt phát hiện chỉ có nữ nhân mới thật sự có thể tín nhiệm phó thác ỷ lại, hơn nữa tuyệt không thể hãm hại mình.
Đặc biệt là nữ nhân đó, sự đa tình và ôn nhu của nàng ta, trên thế gian tuyệt không có một nam nhân nào có thể so sánh bằng.
Trong cảm giác hạnh phúc như trong mộng, nàng không nhịn nổi phải nói :
- Tôi biết tôi là một nữ nhân đáng ghét, có khi thậm chí cả tôi cũng tự ghét mình.
Cho nên tôi thật sự không hiểu chị sao lại tìm đến tôi?
Nhân Mộng thản nhiên đáp :
- Em sao lại có thể là một nữ nhân đáng ghét được, nếu quả em đáng ghét, nữ nhân trong thiên hạ toàn bộ là đáng ghét quỷ quái hết rồi. Kỳ thật từ trước đây rất lâu, ta đã bắt đầu chú ý đến em.
- Thật vậy?
Đó đương nhiên không phải thật, đó là lời nói láo, nhưng nói láo luôn luôn có thể làm cho người ta khoan khoái, trên thế giới có bao nhiêu cô gái không thích nghe nói láo?
Trên thế giới có bao nhiêu cô gái không thích nói láo?
Nhân Mộng lại nói :
- Kỳ thật hôm nay ta vốn không dám đến, ta sợ làm em sợ. Nếu quả không phải vì cơ hội gặp em một mình quá hiếm có, ta cũng không đến rồi.
- Tại sao?
- “Ta biết em ở chung với hai nam nhân” - Nhân Mộng đáp - “Bọn họ xem ra có vẻ rất thần bí”.
Ý tứ “thần bí” thông thường có chút quỷ dị giấu diếm, có chút âm mưu, có chút gì đó người ta không thấy được.
Bạn Bạn hiểu rõ ý tứ của nàng ta, cho nên giải thích giùm bọn họ :
- Chị nói bọn họ thần bí, quả thật có chút thần bí, chỉ bất quá bọn họ tuyệt không phải là người xấu.
Bạn Bạn lại bổ sung thêm một câu :
- Trong bọn họ còn có một người đã từng cứu tôi.
- Ồ?
- Lúc tôi còn rất nhỏ, nếu quả chàng không kịp thời cứu tôi, tôi đã bị người xấu làm ô nhục.
- “Còn bây giờ?” - Nhân Mộng hỏi - “Người từng cứu em bây giờ đối với em ra sao?”
Bạn Bạn cúi đầu, không nói gì.
- “Kỳ thật em không cần nói ta cũng đã nhìn ra gã hiện tại không tốt đẹp gì đối với em” - Nhân Mộng thốt - “Ta thậm chí còn nhìn ra gã rất lãnh đạm bạc bẽo đối với em”.
Bạn Bạn vẫn trầm mặc.
Nhân Mộng thở dài nhè nhẹ :
- Sau khi gã cứu em, em nhất định đã nhớ nhung gã giờ giờ phút phút, đối với một cô gái trẻ mà nói, ân tình rất dễ dàng biến thành ái ý, có khi em thậm chí không ngần ngại hy sinh tất cả vì gã.
Đó là sự thật, Nhân Mộng, không còn nghi ngờ gì nữa, rất hiểu rõ tâm lý thiếu nữ.
- “Nhưng đợi đến khi em hy sinh tất cả vì gã, em được cái gì?” - Nhân Mộng hỏi - “Trước đây gã cứu em, có lẽ chỉ bất quá giống như đem một cục thịt mỡ ăn không hết quăng cho một con chó hoang đang đói muốn chết, chớp mắt một cái đã quên sạch chuyện đó”.
Nhân Mộng lại thở dài :
- Đám nam nhân thường thường đều như vậy, lãng quên, ích kỷ, vô tình.
Đó cũng là lời nói thật, đám nam nhân đích xác thường thường đều phạm vào mấy căn bệnh đó, cũng như đám nữ nhân cũng thường thường phạm vào mấy loại bệnh đó.
Lời nói thật luôn luôn đâm chích đả thương nhân tâm.
--- Tâm của nam nhân cũng là tâm, tâm của nữ nhân cũng là tâm.
Tâm Bạn Bạn chừng đã bị đâm xuyên thành một lỗ.

loading...
Hồi trước Hồi sau