Phong linh trung đao thanh - Hồi 19

Phong linh trung đao thanh - Hồi 19

Đêm trăng tròn hai mươi tám tháng trước

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 72005 lượt xem

loading...

Ý tứ hai mươi tám tháng trước là nói khoảng thời gian hai mươi tám tháng trước lần Đinh Trữ và Khương Đoạn Huyền tương kiến ở pháp trường.
Đêm đó là đêm trăng tròn.
Lúc đó Hoa Thác còn chưa chết.
Lúc đó Khương Đoạn Huyền vẫn đang dùng danh tánh Bành Thập Tam Đậu hành tẩu giang hồ.
Lúc đó danh tiếng của Bành Thập Tam Đậu tuyệt không kém thiên hạ đệ nhất kiếm khách Võ Đương Liễu tiên sinh một phân nào.
Liễu tiên sinh là “Bình Sinh Vô Bại” Liễu Bất Nhược.
Lúc đó Bành Thập Tam Đậu cũng chưa từng bại qua một lần nào.
Nhưng lúc đó cũng là lúc Hoa Thác đã quật khởi, bằng vào thanh đao nhọn như gai xương rồng, trong vòng ba năm đã đâm chết tổng cộng bốn mươi mốt nhất lưu cao thủ, giang hồ hào khách, võ lâm danh gia, danh phái chưởng môn.
Hoa Thác nghe nói cũng chưa từng bại trận.
Lúc đó Đinh Trữ mới nhú mầm, như một sinh lực quái lạ đột khởi, mười hai trận chiến lớn nhỏ không có trận nào là không thắng, khiến người người trong giang hồ đều nghé mắt.
Mười hai trận chiến đó, các cao thủ ước chiến không một ai không phải là cao thủ siêu cấp bậc nhất, từ đó đến nay, đao của Đinh Trữ chưa từng chém kẻ tiểu bối vô danh.
Lúc đó chính là lúc “đao” thịnh hành nhất, không những áp đảo các môn các phái các thứ độc môn, kỳ môn, ngoại môn binh khí, thậm chí cũng áp đảo luôn cả “kiếm” mà người trong võ lâm luôn luôn phụng vị “chủ lưu” mấy trăm năm nay.
Lúc đó nếu quả muốn chọn ra mười đại danh lưu trong giang hồ, Hoa Thác, Đinh Trữ và Bành Thập Tam Đậu, không còn nghi ngờ gì nữa, đều là một trong số đó.
Bởi vì lúc đó chính là thời đại của bọn họ.
Trong thời đại đó, ba người bọn họ như lưu tinh ngẫu nhiên tương ngộ, bắn ra những tia lửa sáng lạn diệu mắt.
* * * * *
Nắng gắt, cát vàng, hoang mạc vô biên.
Hôm đó mặt trời gay gắt và cát vàng trên hoang mạc đều bình thường như mọi ngày, phảng phất luôn mang theo một thứ áp lực thần bí vô phương hình dung, không những lúc nào cũng có thể làm khô cạn chất nước và huyết dịch trong thân thể người ta, thậm chí cả linh hồn của người ta cũng có thể bị ép bay ra, ép vào địa ngục.
Khương Đoạn Huyền độc hành trên hoang mạc, mặt trời đỏ rực đã trầm ẩn phương tây, hắn đi rất chậm, dùng một thư thế rất kỳ quái giao hoán cước bộ, giống như một người bán nghệ kinh nghiệm phong phú đang bước trên cọng dây sắt căng giữa không trung.
Hắn phải cố gắng bảo trì thể lực của hắn, quyết không thể lãng phí nửa phân, bởi vì một điểm đó quan hệ mật thiết đến tính mệnh sinh tử của hắn.
Xa xa bên cạnh một cây xương rồng thật to, phảng phất có người đang nhìn hắn, hơn nữa đã chăm chăm quan sát hắn từ rất lâu.
Dưới tình huống thường ngày, Khương Đoạn Huyền vốn không thể đi chú ý đến người đó. Hắn luôn luôn rất ít khi chú ý đến người không liên quan đến hắn, đặc biệt là trước khi hắn đối đầu một trận chiến sinh tử.
Đó chỉ bất quá là một nguyên nhân.
Một nguyên nhân khác tại sao hắn không chú ý đến người khác là, trên thế giới này căn bản đã không còn người nào có thể uy hiếp hắn.
Khương Đoạn Huyền không ngờ nhịn không được phải quay đầu lại nhìn y, vừa nhìn một cái đã đụng đôi mắt như mắt chim ưng.
Con người đó rất trẻ, toàn thân vận y phục vải bố xanh đã bị nhuốm đất cát vàng sậm, trên khuôn mặt đượm nét phong trần tuy đã có những nếp nhăn vì vô số lần kinh nghiệm thống khổ, nhìn vẫn còn anh tuấn, hơn nữa còn mang theo một thứ mỵ lực hấp dẫn người ta phi thường.
Chỉ bất quá hấp dẫn nhất vẫn là đôi mắt của y, kiên định, lãnh khốc, quật cường, sắc bén... mang theo một thứ ngạo khí khó tả.
Cước bộ của Khương Đoạn Huyền tịnh không dừng lại.
Hắn đã xác định mình chưa từng gặp qua người trẻ tuổi đó, cho nên cũng không chuẩn bị ganh đua liếc ngó y.
Hiện tại Khương Đoạn Huyền chỉ có hứng thú đối với một người, hắn đã hẹn người đó ngày mai lúc mặt trời lên sẽ quyết đấu một trận sinh tử.
Không tưởng được người trẻ tuổi đứng kề bên cây xương rồng lại bất chợt di động cước bộ, phảng phất đã bước tới một bước, đã đến trước mặt hắn, chặn đường đi của hắn. Tư thế hành động quái dị chừng như đang trượt trên tuyết.
Thân người của Khương Đoạn Huyền lập tức dừng lại, tất cả mọi động tác trên dưới toàn thân giữa một sát na đó đều đình đốn, tất cả thể lực tinh lực đều quyết không tiêu hao nửa phân.
Người trẻ tuổi thở dài.
- “Ta đã sớm biết rõ một người như ngươi muốn sống thật sự không phải là chuyện dễ” - Y nói - “Nhưng cho đến hiện tại, ta mới hiểu thấu các hạ tại sao có thể giữa đám cường thù bốn bề mà sống cho đến ngày nay”.
Y lại nói :
- Ta chưa từng gặp bất cứ người nào giống như các hạ, đối với thể lực trân quý như vậy.
Khương Đoạn Huyền lần này cũng chằm chằm nhìn y một hồi lâu, sau đó mới hỏi :
- Ngươi biết ta là ai?
- Ta không những biết ngươi là ai, hơn nữa còn biết tổng chấp sự của Hình bộ Khương Đoạn Huyền là người bằng vào một thanh khoái đao hoành hành trong giang hồ, Bành Thập Tam Đậu.
Người trẻ tuổi lại nói :
- Đối với đao pháp danh gia trong giang hồ, ta biết đại khái còn nhiều hơn nhiều so với đại đa số người. Ta từ lúc ba tuổi đã có hứng thú đối với đao, năm mười ba tuổi đã nghiên cứu qua tất cả tư liệu về đao pháp danh gia và đao phổ của bọn họ.
Khương Đoạn Huyền lạnh lùng nhìn y chằm chằm, nhìn một hồi rất lâu mới lên tiếng.
- “Xem ra thành tích của ngươi tịnh không thể cho là quá giỏi” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Theo ta biết, ngươi tối thiểu đã bại ba lần”.
- Ngươi cũng biết ta là ai?
- “Phải, ta biết” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Chỉ là ta không tưởng được lại có thể gặp lãng tử Hoa Thác ở đây”.
Hoa Thác mỉm cười.
Y vừa cười, mấy phần lãnh khốc trong ánh mắt tiên tan không còn thấy nữa, ngạo khí lại vẫn còn đó, xem ra càng đả động lòng người.
- “Không sai, ta đã từng bại, hơn nữa không chỉ có ba lần” - Hoa Thác thốt - “Bởi ta đã từng bại, cho nên ta mới mạnh hơn ngươi”.
- Ồ?
- “Vì ta có kinh nghiệm thất bại, ngươi lại không có” - Hoa Thác thốt - “Kinh nghiệm mỗi một lần thất bại đều giúp cho người ta tránh khỏi rất nhiều sai lầm”.
Khương Đoạn Huyền trầm mặc, cũng không biết là đang đắn đo đạo lý trong câu nói của y, hay đang nghĩ câu nói đó không đáng để phản bác.
Hoa Thác lại nói tiếp :
- Hai năm nay, ta đã đụng không ít đao pháp danh gia, nếu một đối một, ta tự tin quyết không thể bại, cũng chưa từng bại. Hối hận lớn nhất của ta cho đến nay là còn chưa có cơ hội đọ sức với Đinh Trữ và Bành tiên sinh.
- “Hiện tại ngươi đã gặp được ta” - Khương Đoạn Huyền lạnh lùng thốt - “Ngươi có phải muốn dùng ta để thử đao của ngươi?”
- “Ta chỉ muốn thấy đao pháp danh chấn thiên hạ của các hạ” - Hoa Thác đáp - “Đoạn Huyền Tam Đao của các hạ, ta chỉ cần có thể thấy được một đao cũng đủ mãn nguyện cả đời rồi”.
--- Đoạn Huyền Tam Đao không bao giờ có thể nhìn thấy, nếu có người thấy, người đó đã như sợi dây đàn bị đứt.
Khương Đoạn Huyền chợt thở dài.
- Lãng tử Hoa Thác, lần này ngươi lầm rồi.
- Ồ?
- “Đao của ta không phải để người ta coi chơi” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Đao của ta một khi rút ra khỏi vỏ, nhất định có người phải chết dưới đao”.
- “Ai chết?” - Hoa Thác vẫn đang cười - “Là ngươi hay là ta?”
Hoa Thác đúng ở một điểm, kinh nghiệm thất bại một lần có khi quả thật có thể giúp người ta rất nhiều lần tránh khỏi sai lầm.
Chỉ tiếc y quên một điểm.
Có khi bại là chết, chỉ cần bại một lần, sau này căn bản không còn cơ hội không tái phạm sai lầm nữa.
Chỉ bất quá không cần biết là y đúng hay sai, làm được chuyện đó tính ra y đã đạt được nguyện vọng của y.
Y có thể nhìn thấy một trong Đoạn Huyền Tam Đao.
Lúc đó mặt trời bừng bừng đã trầm mình nơi tây phương, mặt trời lặn trên biên duyên hoang mạc, đỏ tươi như máu, đỏ như máu tươi.
Lúc lưng y bay lên về phía mặt trời lặn, vẫn còn có thể nghe thấy Khương Đoạn Huyền đang nói :
- Ngươi nếu có thể không chết, giờ này năm sau, tái lai tương kiến, ta nhất định đợi ngươi ở đây.
* * * * *
Đêm khuya hôm đó, Khương Đoạn Huyền vẫn độc hành trong hoang mạc, vẫn dùng tư thái kỳ quặc giao hoán cước bộ, nhưng người hắn lại phảng phất đã tiến nhập vào trạng thái nửa tỉnh nửa ngủ.
Hắn vốn có thể tìm một chỗ chắn gió nằm ngủ một hai canh giờ, khoảng thời gian cho đến trận quyết chiến lúc mặt trời mọc ngày mai vẫn còn đủ để hắn nghỉ ngơi khôi phục thể lực, bất hạnh là hắn đã đụng phải một Hoa Thác còn bất hạnh hơn.
Cho nên hắn chỉ còn nước hệt như một con lạc đà đã trải qua sự huấn luyện nghiêm cẩn, không những có thể ngủ lúc đang đứng, thậm chí khi đang đi cũng có thể lọt vào trạng thái nửa tỉnh nửa ngủ, tự mình thôi miên mình, dùng một thứ năng lực thần bí tiềm tàng trong ý chí để phân biệt phương hướng.
Dã thú sinh tồn nơi cùng hoang, nếu quả muốn tiếp tục sinh tồn, nhất định phải có thứ năng lực đó.
Lúc đó, ở một hoang thôn đã từ lâu không có người cư trú, có kẻ đang đợi Khương Đoạn Huyền đến quyết một trận tử chiến, là Đinh Trữ.
* * * * *
Nước ngọt đã cạn, vài mẫu ruộng tạp nhạp gần đó lác đác mấy đống xương chim chóc gà chó trâu bò dê cừu chết vì bệnh dịch.
Thôn làng vùng biên thùy này vốn từng có không biết bao nhiêu gia đình sinh sống, hiện tại đã lâu không thấy bóng người.
Căn nhà cao nhất trong thôn có hai tầng, làm bằng gạch thẻ. Trong một tiểu trấn hoang thôn như vầy, tòa tiểu lâu đó quả có kiến trúc hào hoa hùng vĩ.
Giờ này Đinh Trữ đang nằm trên nóc tòa tiểu lâu, lẳng lặng đợi mặt trời từ hướng đông nhú mọc.
Đỉnh ốc đã được quét dọn sạch sẽ, trong cơn gió lạnh trước bình minh lẩn quẩn một mùi rơm rạ không biết từ đâu truyền đến.
Chàng mang theo một bầu rượu, một con gà, một cái đầu heo, một cái đùi chó, và một thanh khoái đao.
Khoái đao đương nhiên vĩnh viễn đều mang bên mình.
Một người coi “đao” như mạng, bên mình nếu quả không mang theo đao, chẳng khác nào một cô nương không mặc y phục.
Đinh Trữ mang theo đao là chuyện đương nhiên.
Ở đây tuy là đất cùng hoang, muốn tìm một bầu rượu, một con gà, một cái đùi chó cũng không thể tính là quá khó khăn.
Khốn khó là chàng không ngờ còn tìm được một cái lò lửa, trong lò không ngờ còn tí tách ánh lửa, bên trên ngọn lửa không ngờ còn có một cái nồi, trong nồi không ngờ còn nấu canh bắp cải thịt bằm.
Đó mới là tuyệt.
Trước trận quyết chiến sinh tử, có một nồi canh còn nóng hổi trên lò làm sao không phải là chuyện tuyệt vời cho được?
Chuyện Đinh Trữ tiên sinh làm có lúc không khác gì mấy so với Sở Lưu Hương tiên sinh du hí giang hồ ngày xưa.
Chuyện bọn họ làm luôn luôn khiến cho người ta đoán không ra.
Mặt trời còn chưa lên, phương đông nãy giờ có chút giống như con cá chết ngửa bụng khoe màu trắng xám chết chóc.
Giờ này vốn đáng lẽ là giờ tĩnh lặng nhất giữa đất trời, nhưng trong cái thôn nhỏ im lặng chết chóc đó, trên con đường duy nhất xuyên ngang thôn, lại đột nhiên vang lên một tràng tiếng cước bộ rất kỳ quái.
Tiếng cước bộ không nhẹ cũng không nặng, không nhanh cũng không chậm, giống như một phú ông ăn no không có chuyện gì làm, trà dư tửu hậu đang thong dong tản bộ tại khách sảnh.
Cho nên thứ thanh âm đó kỳ quái phi thường.
Người thong dong nhàn nhã không thể tản bộ đến chỗ này, người đến chỗ này không thể dùng lối tản bộ đó.
Đinh Trữ vốn đang nằm dang chân dang tay như một chữ “đại” to tướng trên nóc nhà, nghe thấy tiếng bước chân đó, tinh thần chừng như đột nhiên giật nảy lên.
- Bành tiên sinh, ngươi đã đến à? Mời, mời thượng tọa.
Ở đây căn bản không có “tọa”, ý tứ của “mời thượng tọa” chỉ bất quá là “mời ngươi lên đây ngồi”.
Khương Đoạn Huyền đương nhiên minh bạch ý tứ của chàng.
Khương Đoạn Huyền tuy trầm mặc cô độc chừng như cách biệt với mỗi một người trên thế giới cả mười tám ngàn dặm, kỳ thật vô luận tư tưởng của bất cứ một ai cũng rất khó lòng che giấu khỏi hắn.
Nhưng lúc hắn nhìn thấy cái lò lửa và cái nồi bên người Đinh Trữ trên nóc nhà, hắn vẫn không khỏi ngẩn người.
Từ khi hắn dùng cái tên “Bành Thập Tam Đậu” hành tẩu giang hồ, ước chiến cao thủ trong thiên hạ, đem sinh tử thành bại thắng phụ đặt lên một tích tắc lúc lưỡi đao huy khởi, hắn đương nhiên đã từng gặp qua vô số người kỳ quái, vô số chuyện kỳ quái.
Hắn thấy có người lúc quyết đấu khiêng quan tài theo, hắn thấy có người lúc quyết đấu dùng dầu sơn vẽ trên mặt giống như truy hồn sách mệnh quỷ.
Hắn thấy có người cười lớn cuồng dại, có người khốc rống vang trời, có người mặt đỏ bừng bừng như lửa thiêu, có người mặt không đổi sắc.
Hắn thậm chí còn thấy một người lúc bình nhật tự xưng mình cứng cỏi, hơn nữa người trong giang hồ đều công nhận là cứng cỏi, tới lúc quyết đấu đối diện với hắn, khố chợt ướt nhẹp.
Qua vô số lần quyết đấu sinh tử trong một hơi thở, các thức các dạng người Khương Đoạn Huyền đều đã nhìn thấy.
Nhưng hắn chưa từng thấy ai tới lúc này còn mang theo một cái lò lửa và một nồi canh.
Đó thật là tuyệt vời.
Bầu trời sáng hơn một chút, lửa trong lò phụt cao hơn một chút, mặt nồi canh bốc hơi nghi ngút hơn một chút.
Khương Đoạn Huyền đứng trên nóc nhà nhìn người trẻ tuổi nằm bên cạnh cái lò lửa, xem chừng còn sai trái hơn cả Hoa Thác.
- Ngươi là Đinh Trữ?
- “Phải, ta là Đinh Trữ” - Người trẻ tuổi đáp - “Cái lò lửa ngươi nhìn thấy là cái lò lửa, con gà ngươi nhìn thấy là con gà, rượu là rượu, đùi chó là đùi chó, nồi canh trên lò là nồi canh, thậm chí cả cái đầu heo đó cũng là một cái đầu heo thật sự, nếu quả ngươi nghĩ mình nhìn lầm, ngươi mới thật là đã lầm”.
Khương Đoạn Huyền muốn cười, cười không ra, muốn nói, không biết nói gì, muốn không nói cũng không được.
May là lúc hắn còn chưa nghĩ ra phải nói cái gì, Đinh Trữ đã nói tiếp :
- Ta biết ngươi đối với con người ta đã hiểu rõ phi thường, trước khi ngươi quyết chiến với người nào đều đem con người đó nghiên cứu thấu triệt phi thường. Ta tin ngươi ít ra cũng đã tốn ba tháng công phu để nghiên cứu mọi tư liệu về con người ta.
Khương Đoạn Huyền không phủ nhận.
- “Muốn hiểu rõ con người ta tịnh không khốn khó gì, chuyện gì ta cũng làm được, hôm nay ta cho dù có mang theo một tay đầu bếp, một đám ca kịch, một đội nhạc công, mười sáu mười bảy ả kỹ nữ lúc nào cũng sẵn sàng thoát y, mang hết đến đây hoan ẩm cùng ngươi trước khi quyết chiến, ngươi cũng không nên cảm thấy kỳ quái” - Đinh Trữ hỏi - “Ngươi nói có đúng không?”
Khương Đoạn Huyền không thể không thừa nhận :
- Đúng.
- Nhưng ta dám cá với ngươi, ngươi tuyệt đối không tưởng được ta hôm nay tại sao lại mang đến một nồi canh, hơn nữa còn mang theo một lò lửa bốc cháy phừng phừng, đến đợi cùng húp canh nóng nghi ngút với một người lúc nào cũng có thể chém ta một đao, giống như sợ hắn ăn phải đồ lạnh đau bụng vậy.
Đinh Trữ nói :
- Chỉ cần ngươi dám cá, ngươi muốn cá cái gì, ta cá cái đó với ngươi, cho dù ngươi muốn cá cái mạng của ta, ta cũng cá với ngươi.
Nói đến đó, nụ cười của Đinh Trữ bỗng biến thành rất kỳ quái :
- Nhưng ta biết ngươi tuyệt không thể cá với ta.
- Tại sao?
- Bởi vì ngươi đã hiểu biết rõ mọi chuyện về ta, ngươi đương nhiên không thể không biết hôm nay là sinh nhật của ta.
- “Phải” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Ta biết”.
- “Hiện tại ngươi nhất định đã bắt đầu nghĩ rằng, hôm nay là sinh nhật của ta, giờ phút này là lúc ta ra đời, vậy ngươi nhất định cũng biết ta vì sao lại nấu nồi canh này ở đây đợi ngươi” - Đinh Trữ nói tiếp - “Sinh nhật của ta, rất có khả năng là tử kỳ của ta, đó là một chuyện lãng mạn làm sao, cho nên ta muốn ước hẹn trận quyết chiến giữa bọn ta vào hôm nay, hơn nữa còn đặc biệt mời ngươi ăn một chén mừng tuổi. Ta tin ngươi hiện tại nhất định đã minh bạch ý tứ của ta”.
- Phải.
- “Cho nên ngươi tuyệt đối không thể cá với ta, bởi vì nếu quả bọn ta phải cá, ta thua chắc” - Đinh Trữ thốt - “Đã tất thắng không còn nghi ngờ gì nữa, thì còn cá làm gì?
Ngươi luôn là người rất công bình, làm sao có thể làm thứ chuyện không quang minh như vậy?”
Khương Đoạn Huyền lại ngưng thị nhìn chàng rất lâu, tựa hồ muốn lợi dụng đoạn thời gian đó giúp cho tâm tình của mình bình tịnh trở lại, trước lúc quyết chiến, nếu quả bị đối phương làm cho cảm động, không những bất lợi, hơn nữa còn bất trí.
Đinh Trữ đương nhiên hiểu được tâm ý của hắn, giữa đám cao thủ tuyệt đỉnh bậc nhất như bọn họ, tâm ý thông thường đều tương thông với nhau.
Cho nên Đinh Trữ cũng không nói gì nữa, lại bất chợt bạt đao.
Khương Đoạn Huyền động cũng không động, hắn tin chắc Đinh Trữ tuyệt không thể bạt đao đối phó hắn vào lúc này.
Hắn không tính lầm.
Đinh Trữ bạt đao chỉ để xắt thịt, lưỡi đao lướt qua, xẻ lên đầu heo, đao mỏng như như tờ giấy, thịt xắt cũng mỏng như tờ giấy.
--- Hảo khoái đao.
Xắt thịt đầu heo thành từng miếng mỏng, nướng trên lò lửa nóng phừng phừng, mỡ chảy xèo xèo, ăn một miếng, uống một ngụm.
Bầu rượu hai người chia nhau chuyền tay, mau mắn cạn nhách, cái đùi chó cũng đã mau mắn chỉ còn dư lại miếng xương.
- Ngươi thật ăn nhiều, cũng uống dữ.
- Ngươi không không tệ!
Đinh Trữ cười lớn, tiếng cười chợt đình đốn, lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Khương Đoạn Huyền :
- Lúc ngươi giết người ta không chết, hoặc giả lúc đã nhìn thấy đối phương vô phương cùng ngươi giao thủ nữa, có phải thường thường thích nói giờ này năm sau tái kiến ở chỗ đó?
- Phải.
- “Hiện tại ta cũng muốn nói câu đó” - Đinh Trữ thốt - “Giờ này năm sau, tái kiến ở đây, bây giờ ngươi đi đi”.
Khương Đoạn Huyền trầm mặc :
- Tai sao ngươi lại nói câu đó với ta?
- “Bởi vì có lúc ta cũng giống như ngươi, chuyện ngươi không chịu làm, ta cũng không chịu làm” - Đinh Trữ đáp.
- Chuyện gì?
- “Chuyện cho dù có thắng cũng không quang minh” - Đinh Trữ đáp - “Hôm nay cho dù ta có thắng ngươi, cũng không có mặt mũi gì, bởi vì hôm nay ngươi tất bại, không còn nghi ngờ gì nữa”.
Khương Đoạn Huyền biến sắc :
- Ý tứ của ngươi là gì?
- “Ý tứ của ta là muốn nói ta đã nhìn ra ngươi đã quá mệt, sát khí và đấu chí của ngươi đã tiêu tán” - Đinh Trữ đáp - “Trước khi ngươi đến đây, ngươi nhất định đã trải qua một trận chiến sinh tử với một người khác, người đó nhất định là là một tuyệt đỉnh cao thủ có thể chém đầu người trong một phút chốc như xắt rau”.
Khương Đoạn Huyền trầm mặc, gân xanh trên trán và trên tay lại vồng lên, giật giật. Hắn không chịu thừa nhận chuyện đó, lại không thể phủ nhận. Hắn cả đời chưa bao giờ nói láo.
Người không thành thật, vô luận làm bất cứ chuyện gì đều tuyệt đối không thể đạt đến mức đăng phong.
Khi mình lừa gạt người ta, thông thường cũng đồng thời đang lừa gạt chính mình, vậy mình làm sao có thể kỳ vọng tự mình ngộ đạo được, không có “thành”, làm sao có thể có “đạo”.
- “Vô luận sinh tử thắng bại ra sao, chuyện trong tâm bứt rứt, cả ta và ngươi đều không làm được” - Đinh Trữ thốt - “Cho nên trận chiến hôm nay, tốt hơn hết là đổi lại thành ngày này tháng này năm sau”.
- “Ý tứ của ngươi ta đã hiểu rõ” - Khương Đoạn Huyền chung quy đã mở miệng - “Chỉ bất quá hôm nay trận chiến giữa ngươi và ta cho dù có đổi lại thành ngày này tháng này năm sau cũng vậy”.
- Tại sao?
- Bởi vì trước khi ta đến đây phó ước năm sau, ta vẫn phải đi phó ước với người khác.
- Phó ước với ai?
- Hoa Thác.
Đinh Trữ đương nhiên biết con người của Hoa Thác, cũng như Hoa Thác cũng biết Đinh Trữ.
Giữa những cao thủ bậc nhất như bọn họ, luôn luôn nhất định có thể có những liệu giải tương đương nhau, bởi vì bọn họ đều biết khó tránh khỏi ngẫu nhiên tương ngộ, một lần tương ngộ khó tránh khỏi có giao tranh sinh tử, nếu quả không thể tri dĩ tri bỉ, trước lúc xuất thủ đã bị đối phương chiếm mất tiên cơ, tiên cơ một khi mất, mạng như sợi tơ.
Khương Đoạn Huyền nói tiếp :
- Hồi nãy Hoa Thác tuy đã bại, nhưng ta lại không đoán định chắc được y có chết hay không.
- Cho nên ngươi đã hẹn y năm sau?
- “Phải” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Cho dù ta có biết rõ y không sống đến năm sau, đếu lúc đó ta cũng phải đi phó ước, tình huống tao ngộ có lẽ, trái lại, càng hung hiểm hơn”.
- Tại sao?
- Bởi vì vợ của y là một nữ nhân si tình phi thường, mỹ lệ phi thường, lại đáng sợ phi thường.
- Nàng là ai?
- Hoa Cảnh Nhân Mộng.
Hoa Cảnh Nhân Mộng, nữ nhân đó thật ra là dạng nữ nhân nào?
Không ai biết.
Trên thế giới căn bản không có ai có thể hoàn toàn hiểu được nàng, có lẽ cả chính nàng cũng không thể hiểu rõ mình.
Chỉ bất quá Khương Đoạn Huyền tin chắc :
- Nếu quả Hoa Thác không chết, năm tới trước khi ta và ngươi quyết chiến, y nhất định đi phó ước. Nếu quả Hoa Thác đã chết, Hoa Cảnh Nhân Mộng cũng nhất định đến đó đợi ta, cho dù chính nàng không đi, cũng nhất định phái người khác đến, người nàng phái đến đương nhiên đều có đủ lực lượng để đối phó ta.
Hắn nói với Đinh Trữ :
- Cho nên bọn ta nếu đình trận chiến hôm nay lại cho tới ngày này tháng này năm sau, tình huống vẫn như cũ. Năm sau ta cho dù còn sống đến phó ước với ngươi, cũng nhất định giống hệt như hôm nay, tinh lực và sát khí đều bị tiên tan gần hết.
- Ngươi nói phải.
Trong thanh âm của Đinh Trữ phảng phất mang theo một niềm bi thương không bờ bến :
- Người tại giang hồ, thân không còn thuộc về mình, có rất nhiều chuyện đích xác giống như vậy, biến cũng không biến được, cải cũng không cải được.
- “Đã không cải được, hà tất phải cải?” - Khương Đoạn Huyền nói - “Thắng bại đã quyết, không con lo lắng nữa, không phải càng thống khoái sao?”
- Tuy thống khoái, lại không công bình, ngươi có thống khoái, ta lại không thống khoái, làm sao nói vậy được.
- Ngươi nói nên làm sao?
- “Chiến kỳ đã không đổi được, thắng bại còn phải phân, hôm nay ta nếu đã thắng, năm sau ngươi phải nhượng ta đi phó ước với Hoa Thác cho ngươi” - Đinh Trữ thốt - “Ta đã sớm muốn gặp y”.
- “Có thể” - Khương Đoạn Huyền đáp không do dự - “Ta có thể đem nơi ước chiến của bọn ta nói cho ngươi biết”.
- Còn có một chuyện ngươi cũng không nên quên.
- Chuyện gì.
- Trận chiến hôm nay đã không còn đổi được, ngày này tháng này năm sau, ước hẹn giữa ngươi và ta cũng không thể đổi.
- “Điểm đó ta đương nhiên không quên” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Nhưng ngươi xem chừng đã quên một chuyện”.
- Chuyện gì?
- “Người chết không thể đi phó ước” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Đao kiếm vô tình, bại là chết. Hôm nay ta nếu chết dưới đao của ngươi, năm sau ta làm sao có thể đến phó ước với ngươi?”
Đinh Trữ hững hờ cười :
- Đó là chuyện của ngươi, ta tin rằng ngươi luôn có cách.
Đinh Trữ thốt :
- Giống như Hoa Thác tuy đã bại dưới đao của ngươi, nhưng ước hẹn giữa ngươi và y năm sau vẫn không sửa đổi được.
Khương Đoạn Huyền không nói gì nữa, những lời nên nói đã nói hết rồi. Một khi đã nói ra là không còn cách sửa đổi, còn nói gì được nữa, mọi ngôn ngữ đều đã đến lúc kết thúc.
Đao vô ngữ.
* * * * *
Đao không thể nói, đao vô ngữ.
Nhưng khi lưỡi đao động, đao thanh khởi, thứ thanh âm đó có phải có thể coi là một thứ ngôn ngữ không? Một thứ ngôn ngữ càng sắc bén, càng đáng sợ, hơn nữa càng không thể sửa đổi so với bất kỳ ngôn ngữ nào khác?
--- Thắng hoặc bại, sinh hoặc tử? Nó vĩnh viễn không cho mình quá nhiều đất lựa chọn.
Kỳ quái là đang lúc hai đại danh gia đao pháp quyết chiến, không ngờ không nghe đao thanh.
Chỉ có tiếng gió, không có tiếng đao.
Bởi vì đao của Đinh Trữ căn bản không động. Đao của chàng tà tà giơ ra, lưỡi đao giống như đã chết trong vĩnh hằng.
Chết là vĩnh hằng, bởi vì chết là bất biến, từ xưa đến nay, chỉ có “chết” là bất biến.
Có sinh cơ, là có biến hóa, mới có sơ xuất, kẽ hở và lỗ hổng, mới cho người khác cơ hội.
--- “Chết” còn có cơ hội gì chứ?
- “Chết”, đã đạt đến chung cực của mọi sự, không còn gì nữa, nếu quả có người muốn đi công kích “chết”, gã có thể đạt được cái gì?
Lòng bàn tay nắm chặt cán đao của Khương Đoạn Huyền đã đẫm mồ hôi lạnh.
--- Dĩ bất động chế động, dĩ bất biến ứng vạn biến.
Khương Đoạn Huyền chưa từng nghĩ đao pháp của Đinh Trữ đã có thể đạt đến cảnh giới đó, càng không tưởng đượng Đinh Trữ có thể dùng phương pháp đó đối phó hắn.
Hắn bình sinh đụng đầu không biết bao nhiêu cao thủ, chưa từng có ai có thể đem chính mình dồn vào tử địa.
Bởi vì “chết” là “không thắng”, không những không thể biến, cũng không thể công kích, tối đa cũng chỉ bất quá có thể đạt đến “bất bại”.
Cao thủ tương tranh, cái tranh giành là chiến thắng, bất bại tuyệt không phải là mục tiêu tranh thủ của bọn họ.
Nhưng dưới tình huống hiện tại, có thể “bất bại” đã là thắng rồi.
Khương Đoạn Huyền đã phát hiện thể lực của mình không ngừng bị tiêu hao, thậm chí còn tiêu hao hơn nhiều so với lúc hắn đang dùng những động tác kịch liệt nhất, khiến cho hắn vô phương chi trì nữa.
Nhưng hắn cũng không thể động.
Chung cực của vô sinh cơ, vô biến hóa, cũng là ngọn nguồn khởi điểm của sinh cơ và biến hóa.
Nếu quả mình một đao công kích vào điểm đó, chẳng khác nào xung phá một ngọn núi lửa. Phân thân toái cốt, vạn kiếp không hồi sinh.
Chỉ còn nước đợi mới là đối sách tốt nhất, đợi sự sơ xuất của đối phương, đợi đối phương gục trước, chỉ còn nước đợi mới có cơ hội. Cao thủ tương tranh, “đợi” vốn là một chiến lược.
Hối hận duy nhất là trận chiến còn chưa bắt đầu, hắn đã bại. Trận chiến còn chưa bát đầu, thể lực của hắn đã bị tiêu hao quá nhiều. Chưa chiến đã bại.
Hiện tại hắn mới hiểu rõ Đinh Trữ vì sao có thể nắm chắc phần thắng trước khi chưa đánh, nhưng hắn lại không rõ Đinh Trữ sao lại dùng chiến lược này để đối phó hắn.
Đinh Trữ còn trẻ, Đinh Trữ kiêu hùng, Đinh Trữ có hiệp khí, cũng có cốt khí, Đinh Trữ luôn luôn tôn thờ công chính.
Dạng người như Đinh Trữ, đã biết thể lực của hắn không thể tiếp tục nữa, đáng lẽ nên tránh cùng hắn quyết thắng bại bằng thể lực, đáng lẽ nên tốc chiến tốc quyết, quyết sinh tử trong nháy mắt. Vậy mới là bản sắc của đại trượng phu.
Đinh Trữ tại sao phải không phải là người trong tưởng tượng của hắn?
Khương Đoạn Huyền không hiểu.
Hắn đã suy nhược phi thường, tư tưởng của hắn đã vô phương bảo trì cho thanh tỉnh được nữa, nhưng hắn vẫn muốn tận hết dư lực cuối cùng đánh một chiêu cuối cùng.
Cuối cùng hắn chỉ nhớ hắn phảng phất đã huy đao.
Khương Đoạn Huyền cũng không biết mình tỉnh dậy hồi nào, khoảng thời gian từ lúc hắn huy đao có lẽ đã rất lâu, có lẽ cũng chỉ trong chốc lát.
Lúc hắn tỉnh dậy, mặt trời đã chiếu trên vách tường đất đối diện, trên tường có viết vài chữ bằng than :
- “Trận chiến hôm nay, ta thắng ngươi bại, Ước hẹn với Hoa Thác, ta đi ngươi nghỉ, Giờ này năm sau, tái lai tương kiến”.
Hiện tại Khương Đoạn Huyền chung quy đã hoàn toàn minh bạch ý tứ của Đinh Trữ.
Cao thủ tương tranh, bại tức là chết, chàng chỉ còn nước dùng chiến lược đó mới có thể khiến cho Khương Đoạn Huyền bại mà không chết.
--- Trận chiến năm sau, bằng vào việc chàng thay thế Khương Đoạn Huyền đi phó ước với Hoa Thác, cho dù chàng còn sống đến đây, cũng nhất định giống hệt như Khương Đoạn Huyền hôm nay, dùng sức mạnh của ý chí đổi chỗ.
Cho nên thắng bại của trận chiến năm sau mới chân chính quyết định được thắng bại giữa bọn họ.
Cho đến bây giờ, Khương Đoạn Huyền mới tin trên thế giới thật có thứ người như Đinh Trữ.
Thứ người đó thật có chết cũng không chịu chiếm một chút tiện nghi trên người ta.
* * * * *
Lúc đó Hoa Thác đã được mai táng, chính vợ của y đào mộ cho y, ghim một đóa hoa xương rồng đỏ trước mộ y.
Cái chết của Hoa Thác hoàn toàn là chuyện ngẫu nhiên đột phát, giữa y và Khương Đoạn Huyền hoàn toàn khôn có một chút ân oán, cho nên Hoa Cảnh Nhân Mộng hoàn toàn không biết trượng phu của mình đã chết dưới đao ai.
Nàng chỉ biết người giết chết chồng mình, ngày này tháng này năm sau, nhất định đến đây.
Sau một năm, Đinh Trữ đã đến.
* * * * *
Lúc Đinh Trữ đến, là đến từ phương xa.
Lúc Đinh Trữ đến đã mệt mỏi phi thường, cho nên lúc chàng nhìn thấy căn tiểu ốc đó, cả người phảng phất đã mềm nhũn ra, giống như một kỹ nữ đã lăn lộn bấy lâu trong gió bụi chợt gặp được một nam nhân thành thật, thành thật đáng trông cậy, hơn nữa chân tâm chân ý đối với ả.
Đó là thứ cảm giác hạnh phúc làm sao, tuy trong hạnh phúc gần như muốn khóc mà không ra nước mắt, nhưng nhịn không được cảm giác muốn rơi nước mắt. Hạnh phúc có lúc cũng thê lương, có lúc thậm chí còn dễ khiến cho người ta rơi nước mắt hơn là chuyện bi thảm nhất.
Có nước mắt để chảy cũng tốt.
Căn tiểu ốc xây bằng đá trắng, vừa bình phàm, vừa chất phác, trước nhà lại có một hành lang ưu nhã phi thường, trước hành lang, dưới mái hiên, lại có dàn phong linh.
Phong linh u uẩn, luôn luôn làm nhớ đến Giang Nam.
--- Nước mùa xuân, rặng liễu phất phơ soi mình giữa sóng nước, hoa, phong linh, tiểu ốc, có thể không nhớ đến Giang Nam sao?
Chàng phảng phất đã có thể nghe thấy tiếng phong linh trong ngần, vang vọng trong gió xuân, trong gió xuân còn mang theo một hương thơm từ vùng núi xa xăm truyền đến.
Sau đó Đinh Trữ nhìn thấy một nữ nhân trắng muốt, trắng làm sao, thuần khiết làm sao, ưu nhã làm sao, tĩnh lặng làm sao.
Đinh Trữ không còn là thiếu niên không hiểu chuyện đời, Đinh Trữ đã từng gặp qua nhiều nữ nhân, đã gặp rất nhiều nữ nhân.
Nhưng chàng chưa từng gặp một nữ nhân tĩnh lặng như vậy, tĩnh lặng làm sao, tĩnh lặng làm sao, tĩnh lặng làm sao.
Cho nên chàng mới không tưởng nổi một nữ nhân tĩnh lặng như vậy lại là Hoa Cảnh Nhân Mộng mà mỗi một hành động trong giang hồ đều khiến cho mọi người không thể an tĩnh.
Bởi vì chàng không tưởng được cho nên chàng mới đi chẻ củi, cắt cỏ, tu sửa lan can.
Bởi vì chàng không tưởng được, cho nên sau khi chàng đánh bại Hiên Viên Khai Sơn và Mục Dương Nhân mới có thể lọt vào lòng của Hoa Cảnh Nhân Mộng, ôm chàng vào địa ngục.
Chuyện đó xảy ra như vậy.
Chuyện đó cho đến nay còn chưa kết thúc, thậm chí có thể nói mới vừa bắt đầu.

loading...
Hồi trước Hồi sau