Quyền đầu - Hồi 11

Quyền đầu - Hồi 11

Không còn đường đi

Ngày đăng
Tổng cộng 14 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 44898 lượt xem

loading...

Mười bốn tháng chín, sáng sớm. Trong đại sảnh, không có cửa sổ, cũng không có ánh mặt trời.
Cả một tòa đại sảnh rộng mênh mông, bốn bức tường quét vôi trắng toát, nhưng suốt năm không hề thấy ánh sáng mặt trời.
Ánh đèn thảm đạm, không biết từ đâu chiếu vào.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Ngươi muốn thật sao?
Tiểu Mã nói :
- Thật!
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Ngươi sẽ không hối hận?
Tiểu Mã nói :
- Lời nói đã phát ra, không hề hối hận.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Được!
Tiếng được vừa thốt xong, anh em Hoàng Nhan đã đấm quyền ra, nắm quyền như sắt còn chưa tới nơi, quyền phong đã chấn động màn nhĩ.
Hoàn Nhan Thiết đấm quyền tay phải vào màn tang bên trái của Tiểu Mã, Hoàng Nhan Cương đấm quyền tay trái vào màn tang bên phải của Tiểu Mã.
Bọn họ chỉ đấm ra mỗi người một quyền, hợp sức hai cái đấm đó, đã gần đến ngàn cân.
Tiểu Mã không cử động.
Quyền nhanh phải mạnh, quyền mạnh phải nhanh.
Hai cú đấm đã gần đến ngàn cân, dĩ nhiên là nhanh như điện xẹt, lực lượng phát ra, như ngựa hoang thoát cương, tên đã rời khỏi cung, không thể nào thu lại được.
Tiểu Mã đã nhắm đúng điểm đó.
Y không phải là hạng người có cơ tâm, nhưng kinh nghiệm đánh nhau của y cực kỳ phong phú.
Y đã không động đậy, hai cú đấm đó dĩ nhiên là lấy hết toàn lực ra.
Chính lúc đó, y bỗng như con cá vuột khỏi ra ngoài.
Y cơ hồ cảm thấy quyền phong đụng tới mặt của mình.
Y chờ cho đến lúc cuối cùng, trong khoảnh khắc sống chết đó, rồi mới chịu cử động. Trừ kinh nghiệm ra, còn phải cần biết bao nhiêu là dũng khí!
Chỉ nghe phùng lên một tiếng, hai nắm tay đụng vào nhau, nắm tay bên phải của Hoàng Nhan Thiết, đánh trúng ngay vào nắm tay trái của Hoàng Nhan Cương.
Không ai hình dung ra được tiếng động ấy ghê rợn ra sao.
Trừ tiếng động hai nắm tay đụng vào nhau ra, còn xen lẫn vào tiếng xương bị gãy nát.
Nhưng hai gã đại hán khổng lồ như trong thần thoại, không hề phát xuất ra một tiếng động.
Bọn họ vẫn còn là hai hòn núi đứng đó, gương mặt rằn ri đã nhăn nhúm lại vì đau đớn, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa ra, nhưng bọn họ ngay cả hừ lên một tiếng cũng không.
Tiểu Mã thân hình vừa trượt ra, y bỗng xoay người lại, đấm một quyền vào sườn bên phải của Hoàng Nhan Thiết.
Hoàng Nhan Thiết không hề ngã gục xuống.
Y còn một nắm tay, lập tức vung tay lên đỡ.
Nắm tay của Tiểu Mã không hề có biến hóa hay tránh né, y là người mau mắn, y thích đánh ra những chiêu thức mau mắn.
Lại thêm một tiếng phùng vang lên, hai nắm tay đụng nhau, tiếng động lại càng đáng sợ, lại càng thảm liệt.
Thân hình của Tiểu Mã bay lên, búng lộn người lại hai vòng rồi mới đáp xuống.
Hoàng Nhan Thiết vẫn còn chưa ngã gục xuống.
Nhưng hình như y cũng đứng không vững.
Toàn thân của y vì đau đớn mà quằn người lại, mồ hôi từng giọt như hột đậu chảy ròng ròng xuống đất.
Hai nắm tay của y thõng xuống, xương tay đã hoàn toàn bị gãy vụn.
Nhưng y vẫn còn chưa hừ lên một tiếng.
Y thà chết cũng không chịu mất mặt, không thể để mất mặt chủ nhân của mình, dù y có chết đi, cũng đứng đó mà chết.
Tiểu Mã nhịn không nổi khen lên :
- Hảo tiểu tử.
Hoàng Nhan Cương trợn tròn cặp mắt nhìn y, bước từng bước từng bước một lại.
Y còn có một nắm tay.
Y còn muốn liều mạng!
Nhánh quân đơn độc còn đang phấn đấu, chưa chết tới người cuối cùng, còn chưa chịu hàng, bởi vì họ có dũng khí, họ có một lòng trung quân ái quốc.
Người này cũng vậy.
Chỉ cần y còn có một tí gì sức lực, y sẽ vì chủ nhân của mình liều mạng tới cùng, dù biết rõ ràng không địch nổi, cũng liều cho tới cùng.
Tiểu Mã đang thở than.
Trước giờ y kính trọng những hạng người đó, chỉ tiếc là hiện tại, y không thể chọn cách gì khác hơn.
Y cũng chỉ có cách liều mạng, liều mạng tới cùng.
Hoàng Nhan Cương còn chưa bước lại, y đã xông tới. Y đấm ra một quyền, thẳng như cây tiêu thương.
Cú đấm này không nhắm vào nắm tay của Hoàng Nhan Cương, mà nhắm vào mũi của y.
Muốn đánh qua khỏi nắm tay của người khổng lồ này để đi tới mũi của y, thật là một chuyện khó khăn và nguy hiểm.
Tiểu Mã làm như vậy, không phải vì y thích đánh vào mũi người khác.
Y kính trọng lòng trung thành của người này, y muốn người này còn giữ lại được một nắm tay.
Cú đấm ấy không sẩy đi tí nào.
Gương mặt của Hoàng Nhan Cương đang đầm đìa những máu, mũi y đã bị đánh gãy.
Tuy mắt y đang đầy những ông sao, chẳng còn thấy địch thủ đâu, nhưng y vẫn còn ráng liều mạng.
Nhưng Tiểu Mã chẳng còn cho y tí cơ hội gì. Tiểu Mã không vì người này mà đi tự hủy diệt mình.
Y lại búng người lên, đấm ra một quyền vào thái dương của gã.
Hoàng Nhan Cương rốt cuộc ngã ầm xuống, chỉ còn thừa lại người huynh đệ của y còn đang đứng đó, gương mặt không những đầm đìa những mồ hôi, còn đầm đìa những nước mắt.
... Nước mắt của nỗi đau đớn không biết làm cách gì hơn.
Đã thua, chỉ còn nước chết thôi.
Y đang tính chết cho rồi.
Nhưng Châu Ngũ thái gia còn chưa muốn y chết, y không thể chết, y chỉ còn nước đứng đó, chịu đựng tất cả nổi thống khổ và nhục nhã của kẻ chiến bại.
Y hy vọng Tiểu Mã cũng lại cho y một quyền bất tỉnh luôn.
Nhưng Tiểu Mã đã xoay người lại, đối diện với người đang ngồi ngay ngắn ở ngoài hai mươi trượng xa.
Người ngồi sau bức rèm, vẫn còn uy nghiêm thần thánh.
Tiểu Mã bỗng hỏi :
- Tại sao ông lại muốn làm như vậy?
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Làm như vậy gì?
Tiểu Mã nói :
- Ông vốn có thể gọi họ ngừng tay, ông đã biết bọn họ không có tí cơ hội gì cả.
Châu Ngũ thái gia không hề phủ nhận.
Anh em Hoàng Nhan vừa đấm ra một quyền xong, ông ta ắt hẳn đã nhìn ra ngay.
Tiểu Mã nói :
- Nhưng ông không hề muốn ngăn trở bọn họ, không lẽ ông nhất định phải hủy diệt bọn họ?
Châu Ngũ thái gia lạnh lùng nói :
- Người vô dụng, để lại có ích gì, hủy đi cũng chẳng sao.
Tiểu Mã nắm chặt nắm tay lại, y rất muốn xông lại, đấm một quyền vào mũi người đó.
Nếu chỉ có một mình y, một mạng người, nhất định y sẽ làm ngay.
Nhưng hiện tại, y không thể khinh cử vọng động.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Thật ra, lúc nãy bọn họ rất có thể hủy được ngươi!
Tiểu Mã không phủ nhận.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Lúc nãy thắng bại ra sao, chỉ bất quá là một khoảnh khắc nhỏ bé, ngay cả ta cũng không ngờ ngươi dám mạo hiểm ra chiêu đó.
Tiểu Mã nói :
- Muốn tìm cái sống trong cái chết, sử chiêu không thể không nguy hiểm.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngươi to gan lắm!
Tiểu Mã nói :
- Lá gan của tôi trước giờ không nhỏ.
Châu Ngũ thái gia yên lặng một hồi thật lâu, rồi mới nói ra một tiếng :
- Ngồi.
Tiểu Mã ngồi xuống.
Đợi đến lúc y quay người lại ngồi xuống, y mới phát giác ra anh em Hoàng Nhan đã rón rén bước đi đâu mất rồi, ngay cả máu me trên mặt đất cũng không thấy đâu.
Những người ở đây làm chuyện gì cũng mau mắn nhanh nhẹn.
Y ngồi lâu lắm, Châu Ngũ thái gia mới chầm chậm nói :
- Lần này ta cho ngươi ngồi, không còn là vì những chuyện ngươi đã từng làm, mà vì quyền đầu của ngươi.
Tiểu Mã nói :
- Tôi biết.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Chẳng qua, ngươi có chỗ ngồi, cũng chưa chắc đã còn mạng.
Tiểu Mã hỏi :
- Ông còn chưa chịu thu song quyền đầu này của tôi sao?
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ta đã nhìn ra song quyền đầu của ngươi quả là thứ vũ khí giết người.
Tiểu Mã nói :
- Đa tạ.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Chỉ bất quá vũ khí giết người chắc gì là tùy tòng trung thành.
Ông ta chầm chậm nói tiếp :
- Nước có thể đỡ thuyền, cũng có thể chìm thuyền. Nếu để vũ khí giết người quanh mình, mà không biết nó có trung thành nghe lời mình không, không phải là càng nguy hiểm hơn sao?
Tiểu Mã hỏi :
- Muốn sao thì ông mới tin được tôi?
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ít ra ta còn phải suy nghĩ thêm tí nữa.
Tiểu Mã nói :
- Ông không thể suy nghĩ thêm gì nữa.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Tại sao?
Tiểu Mã nói :
- Ông có thời gian suy nghĩ thêm, tôi không có, nếu ông không chịu giúp tôi, tôi đành phải đi thôi!
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Ngươi đi được sao?
Tiểu Mã nói :
- Ít ra tôi cũng thử xem ra sao.
Châu Ngũ thái gia bỗng bật cười nói :
- Ít ra ngươi cũng nên gặp bạn bè của ngươi ra sao rồi đi sau!
Toàn thân của Tiểu Mã lạnh cứng ra, trái tim của y đã chùn xuống.
Bạn bè của y cũng ở đây sao?
Y nhịn không nổi bèn hỏi :
- Ông muốn tôi gặp ai?
Châu Ngũ thái gia hững hờ nói :
- Ngươi không phải là người đầu tiên lại đây tống lễ, còn có người khác cũng cùng một ý tưởng như ngươi.
Tiểu Mã hỏi :
- Còn có ai tống lễ? Tống lễ gì?
Châu Ngũ thái gia nói :
- Một thanh kiếm.
Tiểu Mã hỏi :
- Thường Vô Ý?
Châu Ngũ thái gia nói :
- Đúng vậy!
Tiểu Mã biến đổi sắc mặt hỏi :
- Y cũng ở đây sao?
Châu Ngũ thái gia nói :
- Y lại sớm hơn ngươi, ta gặp ngươi trước, vì ngươi không nói dối.
Tiểu Mã ngẩn người ra.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngồi.
Tiểu Mã chỉ còn nước ngồi xuống.
Thường Vô Ý đã lại đây, y làm sao bỏ đi được?
Y bỗng phát giác ra mình đang bị người này khống chế trong bàn tay, không có đường đi.
Tiếng kim la lại nổi lên, cửa mở lớn ra.
Thường Vô Ý đứng sừng sững ở ngoài cửa, gương mặt trắng bệch, xem ra đã già hơn hai ngày trước đi mất mười tuổi.
Tối hôm qua y đã gặp phải chuyện gì? Gặp phải bao nhiêu khốn đốn? Bao nhiêu nguy hiểm?
Giờ này phút này, bỗng gặp phải y, cũng như ở xứ lạ gặp phải người thân thuộc...
Một người thân thế phiêu bạt, không nơi nương tựa, bây giờ trong lòng đang cảm thấy gì?
Tiểu Mã nhìn y, hầu như muốn trào nước mắt ra.
Nhưng Thường Vô Ý không có một nét biểu tình gì trên khuôn mặt, y chỉ lạnh lùng hỏi :
- Ngươi cũng lại đây sao?
Tiểu Mã dằn lại cơn xúc động, nói :
- Ta cũng lại đây!
Thường Vô Ý hỏi :
- Ngươi vẫn không sao chứ?
Tiểu Mã nói :
- Không sao cả!
Thường Vô Ý chầm chậm bước vào, không nói gì nữa, thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn y nửa mắt.
Tiểu Mã cũng đành phải câm miệng.
Y rất hiểu con người của Thường Vô Ý, y làm như là một cành cây khô queo, bình thường mặt mày nhạt nhẽo, vừa đen, vừa cứng, vừa lạnh, nhưng chỉ cần cháy lên rồi, sẽ cháy bừng bừng còn hơn thứ gì cả.
Không những cháy bừng bừng, còn cháy lâu nữa.
Không chừng lúc nó đang cháy, không thấy có ánh lửa đâu, nhưng sức nóng đủ để làm ấm áp một người đang lạnh giá.
Nhưng hiện tại y đã đến dây rồi, những người kia thì sao? Có bình an ấm áp trong cái nơi nguy hiểm lạnh lẽo này không?
Hiện tại Thường Vô Ý đang đứng đối diện với bức rèm.
Y không bước tới trước, trước giờ y rất bình tĩnh, so với bất cứ người nào khác.
Người ngồi sau bức rèm cũng ngồi chễm chệ, như một pho tượng thần cho người ta chiêm bái.
Thường Vô Ý đang đợi ông ta mở miệng.
Châu Ngũ thái gia bỗng hỏi :
- Ngươi giết người?
Thường Vô Ý nói :
- Không những giết người, còn lột da nữa!
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Ngươi giết được hạng người nào?
Thường Vô Ý nói :
- Thuộc hạ của ông cũng là người có giết người, những người bọn họ giết không được, tôi giết được.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngươi nói hình như có vẻ chắc ăn lắm.
Thường Vô Ý nói :
- Tôi nói chắc được.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Chỉ tiếc là miệng lưỡi có sắc bén thế nào cũng không giết được người.
Thường Vô Ý nói :
- Tôi có kiếm.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Kiếm ở đâu?
Thường Vô Ý nói :
- Thông thường, kiếm ở những nơi không ai thấy, đợi đến lúc giết người, sẽ ở cổ họng người bị giết!
Châu Ngũ thái gia yên lặng, ngồi yên một hồi, lại nói ra hai chữ ông ta đã nói lúc nãy :
- Cho ngồi.
Tiểu Mã ngồi chiếc giao ỷ bọc da hỗ.
Giao ỷ có nghĩa là không phải thứ ghế thông thường, nhưng cũng không phải là bảo tòa.
Nhưng Giao ỷ và bảo tòa cũng không khác nhau bao nhiêu lắm.
Giao ỷ thường thường rộng rãi, hai bên có chỗ dựa tay thoải mái, người nào ngồi vào đó, đều cảm thấy như ngồi trong mây.
Mây là bay, là phiêu bồng.
Ghế thì không vậy, bất cứ loại ghế nào cũng thế.
Chiếc ghế này lại như từ xa bay lại, phiêu phưỡng lại, không ai thấy người khiêng ghế ở đâu.
Bởi vì những người khiêng ghế quá lùn, quá nhỏ, mọi người chỉ thấy chiếc giao ỷ to lớn nặng nề, mà không thấy bọn họ.
Eo lưng của bọn họ không lớn hơn chân chiếc giao ỷ bao nhiêu, xem họ như những đứa bé mới bảy tám tuổi.
Bọn họ nhất định không phải là những đứa bé mới bảy tám tuổi, gương mặt của bọn họ đều có những nét nhăn, không những vậy còn có râu ria.
Eo lưng của bọn họ có quấn hai dãi thắt lưng, một màu vàng, một màu bạc, rực rỡ sáng chói cả mắt.
Chiếc giao ỷ vừa để xuống, mọi người mới thấy thân hình bọn họ lộ ra.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Chỉ cần là kiếm, đều giết người được?
Thường Vô Ý nói :
- Vâng!
Châu Ngũ thái gia nói :
- Một tấc dài, một tấc cường, một tấc ngắn, một tấc hiểm.
Thường Vô Ý nói :
- Vâng!
Châu Ngũ thái gia nói :
- Một thanh kiếm có đáng sợ hay không, không phải do nó dài hay ngắn.
Thường Vô Ý nói :
- Vâng.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Người cũng vậy.
Thường Vô Ý nói :
- Vâng.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Hai người này đều là châu nhai, nhưng bọn họ từ mười tuổi đã luyện kiếm, hiện tại bọn họ đã bốn mươi mốt tuổi.
Mài kiếm ba mươi năm, thanh kiếm ắt hẳn là một thanh kiếm bén,; luyện kiếm ba mươi năm, người sẽ ra sao?
Thường Vô Ý nói :
- Tôi biết bọn họ.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Sao?
Thường Vô Ý nói :
- Năm xưa đệ nhất kiếm khách trong thiên hạ là Yến Nam Thiên, người cao một trượng bảy tấc, nhưng kiếm pháp khinh linh biến hóa, vô địch đương thế.
Không ai không biết Yến Nam Thiên.
Không ai không tôn kính ông ta.
Một người đã được đem vào truyền thuyết bao nhiêu năm nay, có rất nhiều chuyện về họ sẽ được phóng đại. Không chừng Yến Nam Thiên chẳng tới một trượng bảy tấc, nhưng nhân cách cao thượng của ông ta, chắc là chẳng có ai sánh được.
Thường Vô Ý nói :
- Tay kiếm khách cao lớn nhất đương kim, xưng hiệu là Cự Thiên Bá, kiếm pháp của y không bằng Bạch Ngọc Kinh.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ta biết y đã thua dưới tay Trường Sinh kiếm tới mười ba lần.
Thường Vô Ý nói :
- Chắc ông cũng biết, y cũng không phải là kẻ cao lớn nhất trong những người luyện kiếm đương kim giang hồ.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ta biết.
Thường Vô Ý nói :
- Người lùn nhất trong những người luyện kiếm đương kim giang hồ, chắc chắn là Linh Lung song kiếm.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngươi cũng biết nhiều lắm đấy.
Thường Vô Ý nói :
- Hai người này chính là Linh Lung song kiếm, chết dưới lưỡi kiếm của bọn họ, ít nhất đã có tới một trăm mười bảy người.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Đại khái là vậy.
Thường Vô Ý nói :
- Dãi thắt lưng của bọn họ chính là kiếm của bọn họ. Linh Lung song kiếm, kim và ngân rực rỡ với nhau, kim kiếm dài ba thước bảy tấc, ngân kiếm dài bốn thước một tấc, người ngắn kiếm dài, tung người trên không công kích, rất ít người có thể thoát khỏi lưỡi kiếm của bọn họ!
Châu Ngũ thái gia nói :
- Quả là rất ít.
Thường Vô Ý nói :
- Muốn phá kiếm pháp của bọn họ, chỉ có một cách duy nhất!
Châu Ngũ thái gia nói :
- Cách gì?
Thường Vô Ý nói :
- Làm sao cho bọn họ không thể rút được kiếm ra khỏi vỏ.
Câu nói đó có mười ba chữ.
Nói đến chữ thứ hai, thanh kiếm của y đã vụt tới cổ họng của Kim Kiếm.
Nói đến chữ thứ ba, thanh kiếm của y lại vụt tới cổ họng của Ngân Kiếm.
Nói đến chữ thứ tư, thanh kiếm lại lướt tới cổ họng của Kim Kiếm.
Nói đến chữ thứ mười hai, lưỡi kiếm của y đã di động từ cổ họng của hai anh em người này hết sáu lần.
Nói đến chữ thứ mười ba, thanh kiếm của y đã tra vào vỏ.
Linh Lung song kiếm ngẩn mặt ra.
Thanh kiếm của bọn họ không thể nào rút ra được khỏi vỏ, dù một người có rút được ra, thì người kia cũng đã bị đâm suốt cổ họng.
Bọn họ không phải như anh em Hoàng Nhan đơn thuần chất phác, bọn họ đã chứng kiến bài học của anh em Hoàng Nhan.
Bọn họ không ai muốn người anh em của mình chết như một con chó một con thỏ trước mắt của mình, dưới lưỡi kiếm của người khác.
Mồ hôi lạnh ra ướt đẫm cả áo quần họ.
Trong đại sảnh lại một phen im lặng như tờ.
Châu Ngũ thái gia rốt cuộc không thể không thừa nhận :
- Nhanh! kiếm nhanh lắm!
Thường Vô Ý không hề khiêm tốn.
Tiểu Mã càng là người không khiếm tốn tí nào, y lập tức nói :
- Quyền đầu của tôi cũng không chậm.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Nhưng không biết quyền đầu của ngươi nhanh, hay kiếm của y nhanh.
Tiểu Mã nói :
- Không biết được.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Các ngươi không tính thử sao?
Tiểu Mã nói :
- Không chừng chúng tôi cũng sẽ có ngày thử xem, nhưng bây giờ...
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Bây giờ thì sao?
Tiểu Mã nói :
- Bây giờ tôi chỉ muốn bạn bè tôi bình an không sao cả, qua núi được yên ổn.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Bọn họ qua núi yên ổn, thì quyền đầu của ngươi và kiếm của y đều là của ta?
Tiểu Mã nhìn Thường Vô Ý.
Thường Vô Ý nói :
- Đúng vậy.
Châu Ngũ thái gia cười lớn, nói :
- Bạn bè tốt lắm, quả nhiên không hổ là bạn bè tốt.
Tiếng cười của ông ta đến cũng đột ngột mà đi cũng đột ngột, nhưng tiếng cười vừa phát ra, bức rèm bắt đầu dao động lên, châu ngọc đụng vào nhau tinh tang lên một trận, cho đến lúc tiếng cười ngừng rồi, vẫn còn vang lên không ngớt.
Tiểu Mã nhìn Thường Vô Ý, hai người cùng hiểu trong lòng, cái vị Lang Vương Chi Vương này, khí công quả thật đã đạt tới điểm đăng phong tạo cực, kinh sợ người nghe.
Dù hai người với một song quyền đầu, và một thanh kiếm, chắc gì đã là địch thủ của ông ta.
Châu Ngũ thái gia bỗng lại hỏi :
- Các người có chín người lên núi, ba người lại hồ Thái Dương, các ngươi ở đây, còn bốn người kia đi đâu?
Thường Vô Ý nói :
- Đang ở một chỗ an toàn.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Chỗ nào thật là an toàn?
Thường Vô Ý câm miệng lại.
Thật tình y không nắm chắc được đâu là an toàn.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Trên núi Lang Sơn này, chỉ có một chỗ an toàn.
Tiểu Mã nhịn không nổi hỏi :
- Khách sạn Thái Bình?
Châu Ngũ thái gia cười nhạt.
Tiểu Mã hỏi :
- Không phải là khách sạn Thái Bình thì ở đâu bây giờ?
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ở đây.
Ông ta cười nhạt nói tiếp :
- Không có ai trong vòm trời này, dám giở trò sinh sự ở nơi đây, dù cho Đinh Hỷ hay Đặng Định Hầu có lại đây, cũng không dám ngang tàng vô lễ.
Tiểu Mã hỏi :
- Trừ nơi đây ra thì sao?
Châu Ngũ thái gia nói :
- Trừ nơi đây ra, bọn họ có ở đâu, tùy thời tùy lúc đều có thể bị họa sát thân.
Trái tim của Tiểu Mã thót lại.
Y biết đây không phải là lời dọa nạt, y nhịn không nổi hỏi Thường Vô Ý :
- Hiện tại bọn họ rốt cuộc đang bình an hay không vậy?
- Bình an.
Người trả lời y câu đó không phải là Thường Vô Ý, mà là Lang Sơn Chi Vương Châu Ngũ.
Trái tim của Tiểu Mã chùn xuống.
Ngón tay của Thường Vô Ý rung rung, lòng bàn tay của y đã có mồ hôi toát ra.
Đấy là bàn tay cầm kiếm của y, bàn tay của y trước giờ rất khô ráo và vững vàng, nhưng bây giờ hình như y không còn cách tự khống chế lấy mình.
Bởi vì y đã hiểu ra cái ý nghĩa sau câu nói của Châu Ngũ thái gia.
Tiểu Mã cũng hiểu.
Nếu nơi này là nơi an toàn duy nhất trên Lang Sơn, nếu Châu Ngũ thái gia có thể xác nhận Trương Lung Tử, Hương Hương và chị em họ Lam vẫn bình an không sao cả, vậy thì bọn họ dĩ nhiên đều đã đến nơi đây.
Một hồi thật lâu, Tiểu Mã mới thở ra một hơi nói :
- Bọn họ làm sao lại đây được?
- Tôi đem họ lại đấy.
Người trả lời câu đó, không phải là Thưòng Vô Ý, cũng không phải là Châu Ngũ thái gia.
Cửa mở hé ra một tí, một người rón rén bước vào, chính là Đặng lão bản.
Tiểu Mã nắm chặt nắm tay lại, y nói :
- Không ngờ ngươi lại làm ăn thêm được một chuyến ngon lành.
Đặng lão bản cười khổ nói :
- Lần này làm ăn bị lỗ vốn, tuy không mất tiền, nhưng hao tổn không ít sức lực.
Tiểu Mã cười nhạt nói :
- Chuyện làm ăn hụt vốn ngươi cũng làm sao?
Đặng lão bản nói :
- Chỉ có lần này thôi, lần sau không làm nữa.
Y thở ra, nói tiếp :
- Bọn họ đều là khách hàng của tôi, tôi không thể nào để bọn họ chết hồ đồ trong cái hang núi ấy.
Tiểu Mã hỏi :
- Hang núi nào?
Đặng lão bản nói :
- Một cái hang núi phía sau động Phi Vân.
Tiểu Mã nói :
- Sao ngươi biết được họ ở đó?
Đặng lão bản nói :
- Cái vị Thường tiên sinh này tuy cảm thấy nơi này vừa bình yên vừa bí ẩn, nhưng y không biết nơi đó mới là chỗ tử địa chỉ có chết không có sống.
Y lại thở ra nói :
- Trên Lang Sơn không một ai không biết nơi này, phía trước là thác hiểm trở, đá trơn đầy cả đó, bất cứ ai cũng khó mà từ trong xông ra ngoài, phía sau lại không có đường lui, nếu có người tấn công vào, ông thử xem bọn họ còn đi được đâu?
Thường Vô Ý mặt mũi xanh lè.
Tiểu Mã nhịn không nổi nói :
- Một chỗ bí ẩn như vậy, người tìm vào được, cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Đặng lão bản lập tức đồng ý :
- Nếu không có người dẫn đường, thật tình khó tìm được ra.
Tiểu Mã nói :
- Người dẫn đường là ai?
Thường Vô Ý không mở miệng, nhưng Đặng lão bản đã giành nói :
- Nhất định là chó săn.
Tiểu Mã hỏi :
- Chó săn?
Đặng lão bản nói :
- Người thợ săn trước tiên sai chó đi dụ lão hổ tới chỗ có bẫy, lão hổ bèn rớt xuống, loại chó đó, chính là chó săn.
Tiểu Mã hỏi :
- Ngươi có biết con chó săn đó là ai không?
Đặng lão bản nói :
- Dĩ nhiên là biết.
Tiểu Mã hỏi :
- Là ai?
Đặng lão bản nói :
- Chính là tôi.
Lần này quyền đầu của Tiểu Mã vẫn còn chưa đấm ra.
Quyền đầu của y chỉ để đấm người, không đấm chó.
Người này quả thật là một con chó, thậm chí còn không bằng con chó.
Đặng lão bản còn đang hùng hồn nói tiếp :
- Tôi đã đáp ứng bà già, báo đáp lại bà ta một lần ân huệ; Tôi cũng đã đáp ứng Châu Ngũ thái gia, tuyệt đối nghe lời của lão nhân gia, hiện tại hai bên tôi đều làm được xong xuôi cả.
Tiểu Mã hỏi :
- Sao?
Đặng lão bản nói :
- Các ông muốn tôi đem lại gặp Châu Ngũ thái gia, tôi đã đem các ông lại, bởi vì Châu Ngũ thái gia cũng đang tính sai tôi đem các ông lại gặp ông ta, vì vậy, không những tôi báo được ơn của bà già, tôi cũng không vi phạm mệnh lệnh của Châu Ngũ thái gia.
Y thở ra một hơi dài, rồi cười nói :
- Tôi là một người làm ăn, muốn làm ăn phải làm sao cho hai bên đều được như nhau, không được đắc tội bên nào.
Tiểu Mã nhịn không nổi hỏi :
- Tại sao ngươi phải giết Liễu Đại Cước?
Đặng lão bản nói :
- Muốn giết bà ta không phải là tôi.
Tiểu Mã hỏi :
- Là ai?
Đặng lão bản nói :
- Chỉ có Châu Ngũ thái gia mới kêu tôi giết người được.
Tiểu Mã hỏi :
- Liễu Đại Cước đắc tội với ông ta?
Đặng lão bản nói :
- Tôi là dân làm ăn, tôi chỉ biết làm ăn, chuyện khác tôi không bao giờ hỏi tới.
Tiểu Mã hỏi :
- Giết người cũng là làm ăn sao?
Đặng lão bản nói :
- Không những là chuyện làm ăn, mà thông thường là chuyện làm ăn rất ngon lành.
Thường Vô Ý bỗng nói :
- Thứ làm ăn đó ta cũng thường làm.
Đặng lão bản cười nói :
- Tôi nhìn ra được.
Thường Vô Ý nói :
- Chỉ bất quá, thông thường ta giết người, không giết chó.
Đặng lão bản cười có vẻ gượng gạo :
- Quanh đây hình như không có chó.
Thường Vô Ý nói :
- Có một con.
Đặng lão bản thụt lùi vài bước, nụ cười càng gượng gạo :
- Ông đã không bao giờ giết chó, lần này chắc cũng không phá lệ.
Thường Vô Ý lạnh lùng nói :
- Ngẫu nhiên phá lệ một lần cũng không sao.
Đặng lão bản cười không muốn nổi nữa, y bỗng quay lưng lại, chạy ra cửa.
Cửa còn chưa mở ra, kiếm đã bay lại, thanh kiếm dài bốn thước đã như tiêu thương bay lại, từ sau lưng y xuyên qua tới trước ngực, soạt một tiếng, đóng y chết cứng vào trong cánh cửa.
Y chết thật là oan uổng. Bởi vì y nằm mộng cũng không ngờ được có người dám xuất thủ ở nơi đây!
* * * * *
Không có tiếng hô thảm thiết. Lưõi kiếm bén nhọn lập tức xuyên thấu vào tim.
Trong đại sảnh lại một phen yên lặng. Một hồi thật lâu, Châu Ngũ thái gia mới từ từ nói :
- Ngươi thật là to gan.
Thường Vô Ý không mở miệng ra, nhưng Tiểu Mã đã giành nói dùm y :
- Cái gan của y trước giờ không nhỏ.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngươi dám giết người tại nơi đây!
Tiểu Mã lại giành nói :
- Thật ra y cũng không dám, chỉ bất quá y cũng không muốn phá hoại quy củ của chính mình.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Quy củ gì?
Tiểu Mã nói :
- Trước giờ y không thích ai gạt mình, những người gạt y, trước giờ không sống được tới nửa tiếng đồng hồ.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Ngươi có biết quy củ ở nơi đây không?
Tiểu Mã hỏi :
- Quy củ gì?
Châu Ngũ thái gia nói :
- Sát nhân giả tử!
Tiểu Mã nói :
- Đấy là một điều quy củ thật hay.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Vì vậy ta cũng không muốn có người phá hoại điều quy củ này.
Tiểu Mã nói :
- Tôi cũng thế.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Vậy thì ngươi có thể giết hắn giùm ta.
Tiểu Mã nói :
- Vâng.
Y quay người lại, đối diện với Thường Vô Ý :
- Dù gì ta cũng muốn thử, rốt cuộc quyền đầu của ta nhanh hơn, hay là kiếm của ngươi nhanh hơn.

loading...
Hồi trước Hồi sau