Quyền đầu - Hồi 10

Quyền đầu - Hồi 10

Vua của Lang Sơn

Ngày đăng
Tổng cộng 14 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 44872 lượt xem

loading...

Mười ba tháng chín, sau canh tư. Sương mù dày đặc.
Tiểu Mã và Đặng lão bản vai kề vai bước trong sương mù dày đặc, không rời nhau nửa bước.
Y thật tình không dám ly khai người này đến nửa bước, cái người làm ăn rất hiểu chuyện làm ăn này thật tình quá ngụy bí nan trắc, không biết đâu mà lường.
Người mở miệng ra trước là Đặng lão bản :
- Ông có biết bình sinh tôi bị xui nhất chuyện gì không?
Tiểu Mã nói :
- Có phải là đã quen biết bà già đó?
Đặng lão bản thở ra nói :
- Chỉ bất quá, bình sinh tôi hên nhất, cũng là quen biết với bà ta.
Tiểu Mã nói :
- Sao?
Đặng lão bản nói :
- Nếu không phải nhờ bà ta, tôi chỉ có thể coi như đang làm ăn dưới mười tám tầng địa ngục.
Tiểu Mã nói :
- Vì vậy ông nhất định phải trả ơn bà ta?
Đặng lão bản nói :
- Vì vậy bây giờ ông còn sống nhăn ra đây.
Như nếu quả thật đã làm ông chồng của hạng đàn bà như Liễu Kim Liên, trừ chuyện đụng đầu tự tử ra, còn làm gì được hơn nữa?
Tiểu Mã tuy trong lòng cảm kích muốn chết đi được, ngoài miệng ngay cả một tiếng cám ơn cũng không chịu nói ra.
Y chỉ hỏi :
- Hiện tại mình đang đi đâu đây?
Đặng lão bản nói :
- Chuyện đó còn tùy vào ông.
Tiểu Mã hỏi :
- Tùy vào tôi?
Đặng lão bản nói :
- Ông đi đúng đường, đấy chỉ là con đường sống duy nhất trên Lang Sơn.
Tiểu Mã hỏi :
- Còn nếu đi sai đường?
Đặng lão bản nói :
- Thì tôi và ông sẽ bị đẩy vào mười tám tầng địa ngục, muôn kiếp không ngoi đầu lên được.
Tiểu Mã dĩ nhiên là hiểu rõ ý của y, nhưng còn nhịn không nổi muốn hỏi :
- Trừ Diêm Vương ra, còn ai có thể cho chúng ta vào mười tám tầng địa ngục?
Đặng lão bản nói :
- Còn có một Vương nữa.
Y nói đã rõ ràng lắm, nhưng Tiểu Mã còn phải đánh vần cho ra được mới thôi :
- Còn có Vương gì nữa?
- Lang Sơn Chi Vương.
Giọng nói của Đặng lão bản đầy vẻ tôn kính :
- Trên Lang Sơn, quyền lực của ông ta còn to lớn hơn cả Diêm vương nhiều.
* * * * *
Mỗi con đường đều có chỗ tận đầu, bon họ đã lên đến đỉnh núi.
Mây mù đang phảng phất quanh chân, ngẩng đầu lên là trời xanh, mặt trời đang từ phương đông ló lên, ánh dương quang rạng cả bầu trời.
Trái tim của Tiểu Mã thót lại :
- Hôm nay là mười mấy?
Đặng lão bản nói :
- Mười bốn.
Tiểu Mã ngẩng mặt lên :
- Phía trước là đâu vậy?
Đặng lão bản nói :
- Phía trước là hoàng cung của Lang Sơn Chi Vương.
Tiểu Mã đã hoàn toàn tín nhiệm người này, nhưng y nhìn nhìn, nơi đây chẳng giống tí nào là hoàng cung.
Trên đỉnh núi vậy mà có hoa.
Những bụi hoa nho nhỏ không biết tên, nở trên một hàng giậu, sau hàng giậu thấp thoáng có một gian nhà bằng gỗ.
Một lão già đầu tóc bạc phơ chân đi khập khiễng, đang khòm lưng, chầm chậm quét hoa rơi trên con đường đá.
Hiện tại đã đến mùa hoa rụng, con đường thoai thoải đã đầy những đóa hoa rơi rụng lả tả. Bọn họ đạp trên đám hoa rụng bước tới, Đặng lão bản từ xa đã ngừng bước lại, nói :
- Tôi chỉ đem ông được tới đây thôi.
Tiểu Mã nói :
- Đến nơi đây, tôi có nhất định sẽ được gặp ông ta không?
Đặng lão bản nói :
- Không nhất định.
Y cười gượng lên một tiếng, nói :
- Trên thế gian này vốn không có chuyện gì là chắc chắn sẽ nhất định làm được, tôi đã tận sức mình, ông có thấy được ông ta hay không, hoàn toàn nhờ vào chính ở ông thôi.
Tiểu Mã cũng gượng cười nói :
- Tôi hiểu, nếu tôi không gặp ông ta, nơi đây sẽ là mồ chôn xác của tôi.
Gió thổi qua mang theo đầy mùi lá khô, và hoa thơm thoang thoảng, dưới bầu trời bao la, núi non xanh ngát một màu.
Một người chết ở nơi đây, cũng xem như đã chết đúng nơi rồi.
Nhưng Tiểu Lâm thì sao?
Đặng lão bản nhìn gương mặt của y, bỗng hạ giọng nói :
- Tôi còn có thể tiết lộ chút bí mật với ông.
Tiểu Mã đang lắng tai nghe.
Đặng lão bản nói :
- Muốn gặp Châu Ngũ thái gia, đối với lão già quét hoa rụng kia, phải đặc biệt tôn kính.
Tiểu Mã không nói gì cả, y thò tay ra, dùng sức bóp mạnh vào tay của Đặng lão bản.
Bàn tay có bảy ngón đó, ngón tay rất lạnh lẽo.
Đặng lão bản nói :
- Chúc ông được thuận lợi.
Tiểu Mã nói :
- Chúc ông làm ăn phát đạt.
Lão già quét hoa đang khom lưng lại quét, trước sau vẫn không ngẩng đầu lên.
Tiểu Mã bước nhanh lại, khom người thi lễ nói :
- Tôi họ Mã. Tôi đặc biệt lại đây cầu kiến Ngũ thái gia.
Lão già quét hoa không nghe thấy gì.
Tiểu Mã nói :
- Tôi lại đây không có ác ý gì, tôi lại đây đưa lễ vật.
Lão già quét hoa vẫn còn chưa ngẩng đầu lên, lão bỗng nói :
- Quỳ xuống nói chuyện, rồi bò vào.
Tiểu Mã không hề quên lời dặn dò của Đặng lão bản, y đã đối xử rất cung kính với lão già.
Hiện tại y không còn nhịn nổi :
- Ông nói ai quỳ xuống?
Lão già nói :
- Nói ngươi.
Tiểu Mã bỗng rống lên :
- Phóng thí con mẹ ngươi!
Y đã chuẩn bị bất kể mọi thứ, xông đại vào.
Nắm tay của y đã nắm chặt lại.
Nào ngờ lão già quét hoa ngược lại bỗng cười lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn y, cặp mắt lờ đờ đầy vẻ cười cợt.
Nắm tay của Tiểu Mã không thể nào đấm ra được.
Lão già lẩm bẩm nói :
- Có ý tứ lắm, có ý tứ lắm.
Tiểu Mã không hiểu :
- Chuyện gì có ý tứ?
Lão già nói :
- Ta đã năm mươi mốt năm nay chưa nghe đến năm chữ “Phóng thí con mẹ ngươi”, hiện tại bỗng nghe thấy, thật là có ý tứ lắm.
Mặt của Tiểu Mã bất giác đỏ bừng lên.
Bất kể ra sao, tuổi tác của lão già này cũng lớn đủ để làm cha của y, thật tình, y cũng không nên vô lễ như vậy.
Lão già lại nói :
- Bước vào trong rồi quay qua bên trái, sẽ thấy một cánh cửa, gõ vào ba cái, rồi đẩy cửa bước vào.
Lão ta lại khòm lưng xuống quét hoa tiếp, quét những đóa hoa rụng không bao giờ hết.
Tiểu Mã rất muốn nói vài câu lễ độ với lão, nhưng ngay cả một câu cũng nói không ra.
Đợi đến lúc y đi vào sau giậu, quay đầu lại, chẳng còn thấy hình bóng lão già quét hoa đâu.
* * * * *
Cửa cũng ở trong đám hoa. Tiểu Mã gõ vào ba cái, rồi đẩy cửa bước vào.
Căn phòng gỗ không lớn lắm, cửa sổ sáng sủa, bàn ghế sạch sẽ. Một người đang ngồi bên song cửa, quay lưng về hướng y, hình như đang xem một bức họa gì đó.
Tiểu Mã khom lưng lại hỏi :
- Châu Ngũ thái gia?
Người này không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận, y hỏi ngược lại :
- Ngươi lại làm gì đây?
Tiểu Mã nói :
- Lại đưa lễ vật.
Người này hỏi :
- Lễ vật gì?
Tiểu Mã nói :
- Một song quyền đầu.
Người này hỏi :
- Song quyền đầu của ngươi?
Tiểu Mã nói :
- Đúng vậy.
Người này hỏi :
- Song quyền đầu của người dùng được vào chuyện gì?
Tiểu Mã nói :
- Song quyền đầu này biết đánh người khác, biết đánh người ông muốn đánh.
Người này hỏi :
- Ai ai cũng có song quyền đầu để đánh người, tại sao ta phải cần của ngươi?
Tiểu Mã nói :
- Bởi vì tôi đánh nhanh hơn người khác, cũng chính xác hơn người khác.
Người này nói :
- Ngươi đánh thử ta một quyền trước xem sao.
Tiểu Mã nói :
- Được.
Y chẳng suy nghĩ gì lập tức bằng lòng ngay, không những vậy, nói đánh là đánh, xông lại trước mặt người đó rồi xoay người lại, đưa tay ra đấm vào mũi y.
Đấy không phải vì y thích đấm vào mũi người ta, mà vì trước giờ y không bao giờ thích đánh sau lưng người khác.
Xông tới trước mặt người đó rồi quay người lại, dĩ nhiên là chậm đi một bước.
Cú đấm đó đánh trật.
Người này búng người lên không, rồi nhẹ nhàng đáp xuống.
Tiểu Mã thất thanh nói :
- Thì ra là ngươi.
Y nhận ra người này.
Người này không phải là Châu Ngũ thái gia, là Bốc Chiến, sói già Bốc Chiến.
Bốc Chiến nhìn y, ánh mắt hình như cũng đang cười, lão ta hỏi :
- Ngươi chưa bao giờ đánh người sau lưng?
Tiểu Mã nói :
- Ừ.
Bốc Chiến nói :
- Giỏi, quả là trang hán tử.
Lão ta bỗng chỉ vào cánh cửa phía sau nói :
- Gõ vào cửa năm cái, rồi đẩy cửa bước vào.
Căn phòng phía sau cánh cửa có vẻ dài hơn và rộng hơn.
Góc phòng có một chiếc giường, trên giường có một người nằm, xoay mặt vào trong, không biết là đang ngủ hay thức.
Tiểu Mã lại khom lưng hỏi :
- Châu Ngũ thái gia?
Người này nói :
- Không phải.
Tiểu Mã hỏi :
- Ông là ai?
Người này nói :
- Là người muốn bị đánh đập.
Tiểu Mã hỏi :
- Tôi muốn gặp Châu Ngũ thái gia, phải đánh với ông một trận?
Người này nói :
- Đúng vậy.
Y còn đang nằm ra đó, xoay lưng lại Tiểu Mã :
- Tùy tiện ngươi đánh ta sao cũng được.
Tiểu Mã nói :
- Được.
Y lại nắm chặt nắm tay đấm tới.
Y có thể đấm vào sau đầu, sau lưng, cũng có thể vào mông đít.
Tất cả đều là chỗ yếu hại trên cơ thể, chỉ cần lãnh một quyền, là chẳng còn đứng dậy nổi.
Nhưng Tiểu Mã không đấm vào những chỗ đó.
Y đấm vào tường, cái tường đối diện với người này.
Một quyền đấm tới, tấm ván gỗ lập tức bị đánh lũng một lỗ lớn, mấy tấm gỗ vụn bị phản lực dội lại, bay tới mặt người này.
Người này dĩ nhiên là chẳng còn cách nào nằm yên đó, thân hình ưỡn lên một cái, đã búng lên không trung.
Tiểu Mã cũng búng người lên, đấm cho y một quyền vào giữa mặt.
Lần này y không đánh vào mũi.
Trong lúc thảng thốt, y không chắc sẽ đánh trúng vào mũi người này, nhưng gương mặt đại khái có diện tích cũng lớn hơn.
Người này dù muốn tránh né, khổ nổi sức đã đến tận đầu, thân hình đang còn trên giữa chừng không, không cách nào còn sử thêm được tí lực lượng khác.
Chỉ nghe phùng lên một tiếng, người của y đã bị đánh cho bay ra, đụng vào trong vách tường gỗ.
Tường gỗ vốn đã bị lũng một lỗ lớn, lỗ lủng lại càng lớn hơn. Người này bay xuyên qua lỗ thủng.
Tiểu Mã cũng phóng theo, bên trong, căn phòng lại càng rộng rãi hơn.
Một người đang ngồi bên chiếc bàn ở tuốt đằng xa nhâm nhi trà, đầu tóc bạc phơ, chính là lão già quét hoa lúc nãy.
Người bị đấm cho một quyền bay vào trong lúc nãy, hiện tại đang từ trong lỗ hổng chui ra ngoài.
Lão già quét hoa nói :
- Y không mặt mũi gì gặp ngươi.
Tiểu Mã hỏi :
- Tại sao?
Lão già quét hoa nói :
- Lúc nãy y còn đang khoe khoang, chỉ cần ngươi đánh sau lưng y, nhất định ngươi sẽ qua không nổi quan ải của y.
Ánh mắt của lão lại lộ vẻ cười cợt :
- Ngươi quả thật không thất tín, quả thật không đánh sau lưng y.
Tiểu Mã nói :
- Y cũng chẳng hề thất tín.
Lão già quét hoa không hiểu.
Tiểu Mã nói :
- Y muốn bị đập, hiện tại đã bị đập.
Lão già quét hoa cười lớn nói :
- Hảo tiểu tử, không những có thớ, mà còn có thú vị nữa.
Tiểu Mã nói :
- Tôi là hảo tiểu tử, còn ông thì sao?
Lão già quét hoa nói :
- Ta chỉ bất quá là một lão già.
Tiểu Mã nhìn lão ta lom lom nói :
- Là lão già, hay là lão thái gia?
Lão già quét hoa mỉm cười nói :
- Lão già thường thường là lão thái gia.
Tiểu Mã sáng mắt lên hỏi :
- Là Châu Ngũ thái gia?
Lão già quét hoa không nói gì nữa, chỉ mỉm cười.
Tiểu Mã cũng không hỏi tới.
Y bỗng nhảy lên, đấm ra một quyền.
Đấm vào mũi lão già.
Y không hề thất ước, cũng không đấm sau lưng ai, nhưng lúc y đấm ra cũng không hô hoán gì.
Y muốn lão già này không có một tí gì đề phòng chuẩn bị.
Lối đánh như vậy, không những không thể coi là anh hùng hảo hán, mà còn có vẻ có tí vô lại.
Nhưng y nhất định phải thử võ công lão già này tới đâu.
Y đánh ra một quyền như vậy, bất kỳ ai cũng khó mà tránh né đỡ gạt được.
Huống gì, sau lưng lão già là bức tường, lão không có đường thoái lui.
Y đối với cú đấm này vốn rất tin tưởng, nhưng cú đấm lại trật ra ngoài.
Y đấm ra quyền đó, lão già đã lùi lại sát vách, rồi như một tờ giấy, nhẹ nhàng trườn lên trên, dính cứng trên tường, nhìn Tiểu Mã cười cười.
Tiểu Mã không đấm ra quyền thứ hai.
Y đang thoái lui lại, thoái lui lại mấy bước, tìm một cái ghế ngồi xuống.
Lão già quét hoa hỏi :
- Thế nào?
Tiểu Mã nói :
- Giỏi lắm.
Lão già quét hoa hỏi :
- Ai giỏi lắm?
Tiểu Mã nói :
- Ông giỏi lắm, tôi không giỏi.
Lão già quét hoa hỏi :
- Ngươi không giỏi chỗ nào?
Tiểu Mã nói :
- Tôi đấm ra như vậy không hay ho gì, so với đánh sau lưng, cũng chẳng sai bao nhiêu.
Lão già quét hoa nói :
- Nhưng ngươi đã xuất thủ.
Tiểu Mã nói :
- Bởi vì tôi muốn thử ông.
Lão già quét hoa hỏi :
- Ngươi thấy được gì không?
Tiểu Mã nói :
- Quyền đầu của tôi trước giờ ít khi đấm trật, hôm nay đã đấm trật mất ba lần.
Lão già quét hoa hỏi :
- Sao?
Tiểu Mã nói :
- Lần đầu tiên là Ôn Lương Ngọc, lần thứ hai là gã sứ giả quỷ quái thần Thái Dương.
Lão già quét hoa nói :
- Hai người đó là tay cao thủ số một số hai trên Lang Sơn.
Tiểu Mã nói :
- Nhưng bọn họ so với ông còn kém rất xa.
Lão già quét hoa hỏi :
- Sao?
Tiểu Mã nói :
- Từ lúc tôi lên Lang Sơn đến giờ, ông là tay cao thủ số một trong số tôi đã gặp.
Lão già quét hoa hỏi :
- Sao?
Tiểu Mã nói :
- Nhưng quyền đầu của tôi cũng không tệ.
Lão già quét hoa thừa nhận :
- Không tệ lắm.
Tiểu Mã nói :
- Không những vậy, tôi còn biết liều mạng.
Lão già quét hoa nói :
- Ta nhìn ra.
Tiểu Mã nói :
- Vì vậy, nếu ông chịu thu song quyền này của tôi, đối với ông cũng còn chỗ dùng được.
Lão già quét hoa nói :
- Dĩ nhiên là hữu dụng lắm.
Tiểu Mã hỏi :
- Ông chịu thu?
Lão già quét hoa nói :
- Ta cũng rất muốn thu, nhưng rất tiếc là song quyền đầu của ngươi không phải để dành cho ta.
Tiểu Mã nói :
- Tôi đưa cho Châu Ngũ thái gia.
Lão già quét hoa nói :
- Đúng vậy.
Tiểu Mã nói :
- Ông là Châu Ngũ thái gia, Châu Ngũ thái gia là ông.
Lão già quét hoa bật cười.
Chính ngay lúc đó, phía sau bỗng nghe có tiếng kim la vang lên.
Lão già quét hoa mỉm cười nói :
- Lần này tuy ngươi lại nhìn lầm người nữa, nhưng Châu Ngũ thái gia đã chuẩn bị gặp ngươi.
Tiểu Mã ngẩn người ra.
Lão già quét hoa nói :
- Còn có một điểm ngươi cần phải nhớ cho rõ.
Tiểu Mã chỉ còn nước lắng nghe.
Lão già quét hoa nói :
- Ta nhất định không phải là tay cao thủ đệ nhất trên núi, trước mặt Châu Ngũ thái gia, ta chẳng có lấy cả cơ hội để xuất thủ.
Tiểu Mã cơ hồ không tưởng tượng được trên đời này còn có người nào võ công cao hơn lão, nhưng y lại không thể không tin.
Lão già quét hoa nói :
- Vì vậy ngươi đứng trước mặt ông ta, đừng có hỗn hào, cũng đừng xuất thủ, nếu không chắc chắn ngươi sẽ chết ngay.
Lão ta nói rất trịnh trọng, rồi bỗng cười một tiếng, nói :
- Khắp thiên hạ, người thấy được mặt thật của ông ta không có nhiều. Vì vậy ngươi vào trong đó rồi, dù chết hay sống, cũng coi như không uổng đã đi chuyến này.
* * * * *
Phía sau còn có một cánh cửa.
Tiếng kim la lại vang lên, cánh cửa mở lớn.
Tiểu Mã đứng ở ngoài cửa ngẩn người ra.
Lúc này y đang đối diện một gian đại sảnh bề ngang bảy trượng, bề sâu hai mươi bảy trượng, y bước ngoài giậu vào, thật tình không hề nghĩ đến sau mấy gian phòng lại có một nơi như vậy.
Trong đại sảnh không có thứ gì cả, bốn vách trắng như tuyết, ngoài hai mươi bảy trượng đó còn có một cánh cửa.
Trên cánh cửa có treo một bức rèm châu, một người dang ngồi sau bức rèm đó.
Tiểu Mã nhìn không rõ gương mặt của ông ta, thậm chí ngay cả mũ áo cũng nhìn không rõ, nhưng y cảm thấy có một thứ khí thế trấn nhiếp kinh người, như thanh kiếm đầy sát khí bức tới lông mi.
Cửa bên ngoài đã đóng lại, lão già quét hoa ở lại bên ngoài.
Tiểu Mã đang tính bước lại, sau bốn vách bỗng có tiếng hét vang lên như sấm động :
- Đứng lại.
Tiểu Mã chỉ còn nước đứng lại.
Y lại đây cầu xin, không phải lại đánh nhau, ít nhất tính mạng của chín người đang nằm trong tay của người ngồi sau bức rèm này, làm sao y dám khinh cử vọng động?
Tiếng hét vừa vang lên, trong đại sảnh lập tức lại yên lặng như trong mộ phần.
Một hồi thật lâu, sau bức rèm mới có giọng nói vọng ra.
Giọng nói già nua mà rất oai nghiêm :
- Ngươi biết ta là ai chứ?
- Vâng.
Tiểu Mã dĩ nhiên là biết, trừ Châu Ngũ thái gia ra, còn ai oai phong như vậy? Khí thế như vậy?
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Ngươi muốn gặp ta?
Tiểu Mã nói :
- Vâng.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Ngươi họ Mã?
Tiểu Mã nói :
- Vâng.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Tiểu Mã Phẫn Nộ?
Tiểu Mã nói :
- Vâng.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Liên doanh tiêu cuộc, Ngũ Khuyển Khai Hoa, bị ngươi và Đinh Hỷ phá hoại phải không?
Tiểu Mã nói :
- Vâng.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Được, cho ngồi.
Bức tường trắng xóa, bỗng hiện ra một cánh cửa, hai gã đại hán lực lưỡng trọc đầu, tai đeo vòng, khiêng một chiếc ghế bằng da hổ ra.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngồi xuống.
Tiểu Mã ngồi xuống. Hai gã đại hán đứng sau lưng y không ra, cánh cửa trên tường đã đóng lại.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngũ Khuyển Khai Hoa, khí thế cũng rất hung hăng, hào kiệt thiên hạ đều chán ghét họ, ngươi phá được liên doanh của bọn chúng, làm yếu đi khí thế bọn tiêu cuộc, vì vậy hôm nay ngươi mới có chỗ ngồi.
Tiểu Mã nói :
- Tôi biết.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Nhưng có chỗ ngồi cũng chưa chắc là còn mạng!
Tiểu Mã nói :
- Tôi biết.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ta cũng biết ngươi không tiếc rẻ gì mạng sống của mình.
Tiểu Mã yên lặng.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngươi đã trúng phải chất độc Thái Dương Thất Cốt Tán, tối đa chỉ sống tới mặt trời mọc sáng mai.
Tiểu Mã yên lặng.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Bạn bè của ngươi đã bị lọt vào trong tuyệt cảnh, tình nhân của ngươi đã lọt vào tay sứ giả thần Thái Dương, những người cùng đi với ngươi lên Lang Sơn, muốn sống sót xuống núi, còn khó hơn là lên trời.
Tiểu Mã chỉ còn nước yên lặng, bởi vì y không có gì để nói.
Cái vị Lang Sơn Chi Vương này thật tình y không thể không bội phục.
Y vốn nghĩ rằng người này chỉ bất quá là một lão già sắp chết mà cô tỵ, tự tôn tự đại, sống một mình như ẩn sĩ trên đỉnh núi, để mặc cho bọn thuộc hạ muốn làm gì thì làm.
Hiện tại y mới biết ra, chỉ có người này, mới chân chính là chủ tể của Lang Sơn, trên núi xảy ra chuyện gì, cũng đều không thoát khỏi cặp mắt của ông ta.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Hiện tại ngươi đã biết không còn đường nào để đi, vì vậy ngươi mới lại tìm ta, tính lấy song quyền đầu của ngươi, đổi mười mạng người của các ngưoi.
Ông ta bỗng cười nhạt, nói tiếp :
- Ngươi có bao giờ gặp người chỉ nhờ vào việc đốt một nén hương trước bàn thờ là có thể đổi lấy cả đời hạnh vận?
Tiểu Mã nói :
- Chưa thấy qua.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ta là thần ở nơi đây.
Tiểu Mã nói :
- Nhưng quyền đầu của tôi không phải là nén hương!
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Quyền đầu của ngươi là thứ gì?
Tiểu Mã nói :
- Là một người tùy tùng rất trung thành, là một thứ vũ khí giết người.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Sao?
Tiểu Mã nói :
- Ông cũng không phải là thần, lực lượng của ông cũng có hạn, được thêm một người hầu trung thành, được thêm một thứ vũ khí giết người, sớm muộn gì cũng có chỗ dùng.
Y nhất định phải thuyết phục người này, vì vậy y lại nói tiếp :
- Người chết không có lợi gì, mười người chết không bằng một lưỡi khoái đao, quyền đầu của tôi so với khoái đao còn nhanh hơn.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Sao ngươi biết nơi đây không có ai có quyền đầu nhanh hơn ngươi?
Tiểu Mã nói :
- Ít ra tôi còn chưa thấy qua.
Châu Ngũ thái gia hỏi :
- Ngươi muốn thấy không?
Tiểu Mã nói :
- Rất muốn.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngươi quay đầu lại xem.
Tiểu Mã quay đầu lại, lập tức thấy hai gã đại hán. Đại hán to con trong thần thoại.
Dĩ nhiên bọn họ cũng có quyền đầu.
Quyền đầu của họ đã nắm chặt lại, giống như hai quả trùy bằng sắt.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Người bên trái của ngươi tên là Hoàng Nhan Thiết.
Người này tuy có bề thấp hơn, nhưng vẫn cao chừng ngoài chín thước, gương mặt rằn ri, không một tí biểu tình, tai bên trái của y đeo một chiếc vòng vàng lớn như miệng chén, đầu trọc lóc bóng loáng.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Công phu của y là Đồng Tử công, Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện, quyền bên trái đánh ra, nặng năm trăm cân, quyền bên phải đánh ra, nặng năm trăm năm mươi cân.
Tiểu Mã nói :
- Tốt, hảo quyền.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Người bên phải của ngươi tên là Hoàng Nhan Cương.
Người này thân hình càng cao hơn, tướng mạo hầu như in hệt người bên kia, chỉ bất quá vòng vàng đeo bên tai phải.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Y cũng từ nhỏ luyện Đồng Tử công, Kim Chung Trí, Thiết Bố Sam công phu, đao thương không đâm vào được. Quyền bên phải đánh ra, nặng bốn trăm cân, quyền bên trái đánh ra, ít nhất nặng bảy trăm cân.
Tiểu Mã nói :
- Tốt, hảo quyền đầu.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Bọn họ đều là người Hồ, đơn thuần chất phác, không có tí cơ tâm.
Tiểu Mã nói :
- Tôi nhìn ra được.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Bọn họ không những đã đem quyền đầu phụng hiến cho ta, ngay cả tính mạng cũng đều đem phụng hiến cả.
Tiểu Mã nói :
- Tôi cũng nhìn ra được.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Có bọn họ ở đó, ta còn muốn ngươi làm gì?
Tiểu Mã nói :
- Bởi vì tôi không đơn thuần, lại có cơ tâm. Vì vậy tôi hữu dụng hơn bọn họ.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Nhưng nếu quyền đầu của họ đồng thời đánh xuống, ngươi sẽ làm sao?
Tiểu Mã nói :
- Không biết.
Y quả thật không biết.
Hai nắm quyền đầu đánh ra, dù không nặng hai ngàn cân, thì cũng không sai bao nhiêu.
Y thật tình còn chưa biết mình phải đối phó với bọn họ bằng cách nào. Nhưng y biết mình không còn chỗ để chọn lựa.
Châu Ngũ thái gia nói :
- Ngươi có muốn thử quyền đầu của bọn họ không?
Tiểu Mã nói :
- Muốn lắm.

loading...
Hồi trước Hồi sau