Sa mạc thần ưng - Hồi 24

Sa mạc thần ưng - Hồi 24

Hài nhi của chàng

Ngày đăng
Tổng cộng 43 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 169367 lượt xem

loading...

Tay Tiểu Phương lạnh toát mồ hôi, lòng chàng cũng lạnh buốt.
Một sự sai lầm vĩnh viễn không bao giờ cứu vãn được. Chàng cơ hồ không còn mặt mũi để nhìn người khác.
Trải qua thời gian thật lâu, Tiểu Phương mới từ từ lên tiếng :
- Chúng ta hãy nên đợi một ngày nữa. Bất luận là muốn làm gì chúng ta cũng phải nên đợi thêm một ngày.
- Đợi cái gì?
- Đợi Triệu Quần.
Tiểu Phương nói :
- Ta nhất định phải nói cho Triệu Quần biết chuyện này. Tuy ta cũng không còn mặt mũi nào để nhìn lại Triệu Quần, nhưng ta cũng phải chờ.
Tô Tô nhìn chàng, trong mắt lộ vẻ tôn kính và khâm phục.
Lại trải qua một hồi lâu, nàng mới lên tiếng hỏi :
- Nếu như Triệu Quần không trở lại?
Tiểu Phương liền trả lời ngay :
- Nếu như Triệu Quần không trở về ta sẽ đi ngay.
Lần này Tô Tô hỏi chàng :
- Ngươi định đi đâu?
Tiểu Phương đáp :
- Đi tìm Lữ Tam để nộp mạng! Đến lúc ấy, bất luận cô nương muốn thế nào, ta cũng chỉ có một con đường này để đi mà thôi.
- Ngươi không thể đưa ta đến một nơi nào khác được sao?
Tiểu Phương trả lời giọng rất kiên quyết :
- Ta không thể!
- Tại sao?
- Bởi vì ta không thể quên được tất cả mọi người và mọi việc.
Tiểu Phương nói tiếp :
- Cho dù chúng ta đến một nơi nào đó, có thể trốn tránh được mọi người, nhưng còn có một người ta vĩnh viễn không bao giờ trốn khỏi.
- Là ai?
- Chính bản thân ta.
Bọn họ đã đợi thêm một ngày.
Triệu Quần không thấy quay trở lại. Không những Triệu Quần không quay trở về mà ngay cả một chút tin tức cũng không có.
Màn đêm đã bắt đầu buông xuống.
Cửa sổ phòng mở toang, Tiểu Phương đang đứng phía trước nhìn ra bên ngoài Cảnh vật bên ngoài thật yên tĩnh, không một bóng người, cũng không một tiếng động.
Đột nhiên tim Tiểu Phương hơi đập nhanh. Bởi vì chàng vừa phát hiện ra một việc không bình thường.
Lúc này đã đến giờ cơm tối, đáng lí ra trên nóc nhà của mọi người phải có khói bay lên.
Thế nhưng ở đây hoàn toàn không có, cho dù chỉ một chút.
Chẳng lẽ những người trong thôn sơn này đều là thần tiên, nên không cần phải ăn uống.
Tiểu Phương đột nhiên hỏi Tô Tô :
- Trước giờ cô nương đã đến đây chưa?
- Đã từng đến đây.
- Cô nương có biết những người ở đây họ thường ăn những gì hay không?
Tô Tô đáp :
- Mọi người ăn thứ gì, thì người ở đây ăn thứ đó.
Đương nhiên nàng cảm thấy câu hỏi của Tiểu Phương có hơi kỳ quái, nên nàng liền hỏi ngược lại :
- Có phải ngươi đã nhìn thấy chuyện gì không bình thường?
- Ta không nhìn thấy gì cả, cái gì cũng không thấy.
Ở đây dường như ngoài cặp phu thê chủ nhà, gian nhà mà họ đang ở ra, Tiểu Phương không có gặp một ai khác.
Tiểu Phương nói tiếp :
- Cho nên ta muốn đi ra ngoài xem thử.
Thật ra chàng phải sớm nên đi xem trước. Nếu là Bốc Ưng và Ban Sát Ba Ná, họ nhất định sẽ kiểm tra hết từng nhà.
Cũng không chừng năm tên kia vẫn còn đang ẩn nấp bên trong thôn trang và Dương Quang cũng có thể chưa rời khỏi đây.
Gian nhà mà họ đang ở nằm ngay đầu thôn. Sau khi vào núi vật đầu tiên nhìn thấy chính là gian nhà này. Phía trước gian nhà có một con đường nhỏ. Đi dọc theo con đường nhỏ chừng một trăm bước, mới có gian nhà thứ hai.
Gian nhà thứ hai này cũng được xây bằng đá. Lúc này bên trong cũng có ánh đèn.
Gian nhà này tất cả các cửa sổ đều đã đóng, ngay cả cửa sổ cũng đóng.
Tiểu Phương bước đến gõ cửa.
Chàng đã ngừng gõ thật lâu nhưng vẫn không có người ra mở cửa.
Bên trong có ánh đèn tất nhiên phải có người.
Tiểu Phương quay sang hỏi Tô Tô :
- Trước đây cô nương đã từng có ghé qua căn nhà này chưa?
- Chưa!
Tô Tô lại suy nghĩ một hồi rồi nói :
- Nhưng ta biết người sống trong căn nhà này là ai.
Tiểu Phương lập tức hỏi ngay :
- Là ai?
Tô Tô đáp :
- Người sống trong căn nhà này chính là biểu ca của hai phu thê chủ nhân căn nhà ở đầu thôn.
Khi chúng ta đến đây, tất cả mỗi người lớn nhỏ trong gia đình họ đều kéo đến ở trong căn nhà này.
Nhất định Tô Tô và Triệu Quần trước đây đã từng đến nơi này. Và nơi đây nhất định là chỗ gặp gỡ bí mật của họ.
Tiểu Phương lại gõ cửa.
Chàng lại gõ rất lâu, cho dù người bên trong có bị điếc cũng biết đang có người gõ cửa.
Bên trong vẫn không có người đáp lại, bởi vì căn bản vốn không có người, ngay cả một bóng người cũng không.
Tiểu Phương đã chứng thực được điểm này, bởi vì chàng đã dùng vai mình tông mạnh vào cánh cửa.
Bên trong tuy không có người, nhưng đèn lại cháy sáng.
Gian nhà này bình thường, mọi thứ vật dụng trong nhà cũng rất bình thường và ngay cả chiếc đèn dầu đang cháy cũng rất là bình thường.
Nhưng khi Tiểu Phương vừa bước vào bên trong, sắc mặt chàng chợt biến đổi một cách đáng sợ, giống như làng chàng gặp phải quỷ vậy.
Quỷ không có gì đáng sợ, có rất nhiều người không hề sợ quỷ. Tiểu Phương là một trong số đó.
Trong căn nhà này căn bản không có quỷ, mà mọi thứ đều rất bình thường không có gì đặc biệt cả.
Tô Tô thật sự không hiểu được Tiểu Phương. Có điều trong hai ngày qua nàng đã nhìn thấy Tiểu Phương tuyệt đối không phải là người dễ bị hù dọa.
Hiện giờ nàng đã nhìn thấy Tiểu Phương thật sự hoảng hốt.
Nàng không hỏi Tiểu Phương là chàng đã nhìn thấy gì.
Bởi vì Tiểu Phương đã nhìn thấy gì tất nhiên nàng cũng nhìn thấy, nhưng có điều những thứ mà nàng nhìn thấy không hề khiến cho nàng phải kinh ngạc.
Những thứ nàng nhìn thấy chẳng qua chỉ là một chiếc giường một cái bàn, mấy chiếc ghế, một bàn phấn, một chiếc tủ đựng y phục, một ngọn đèn dầu, tất cả mọi thứ đều rất đơn sơ và cũ kỹ.
Tiểu Phương nhìn thấy cũng là những thứ này, nhưng không ai hiểu tại sao chàng lại sợ hãi đến như vậy.
Khi nãy chàng đứng bên trong cửa sổ nhìn sang phía này, không hề thấy có ánh đèn.
Đến khi chàng đi ra khỏi nhà, đèn phía bên này mới được thắp sáng.
Vậy ai đã đốt đèn?
Tiểu Phương không đi tìm người đã thắp đèn và cũng không đến những nhà khác.
Chàng từ từ ngồi xuống ngay bên dưới chiếc đèn.
Vừa rồi sắc mặt chàng biểu hiện giống như gặp phải quỷ.
Nhưng biểu hiện bây giờ của chàng hoàn toàn giống như quỷ.
Tiểu Phương ngồi xuống chiếc ghế tre cũ kỹ được đặt sát tường. Sắc mặt chàng hiện giờ biểu hiện thật phức tạp. Ngoài sự hoảng hốt và phẫn nộ hình như còn mang nét suy tư hoài niệm.
Căn nhà cũ kỹ này làm thế nào lại khiến cho Tiểu Phương thay đổi hoàn toàn chỉ trong chốc lát.
Tô Tô rất muốn hỏi chàng điều này, nhưng nàng không dám.
Tiểu Phương bất ngờ lên tiếng nói :
- Ta cũng giống như mọi người, cũng có phụ thân và mẫu thân. Phụ thân ta vốn là một người bảo tiêu. Mười lăm năm trước cũng là người có chút thanh danh ở Giang Nam.
Giọng chàng chợt thấp xuống :
- Mẫu thân ta vốn là một phụ nữ hiền lành chất phác, lại hay lo lắng. Cứ mỗi lần phụ thân ta đi bảo tiêu ở xa, không có đêm nào người ngủ yên giấc được.
Dương Quang bỗng mất tích, Triệu Quần vẫn chưa về, Kim Thủ đã xuất hiện.
Ngay lúc này tại sao Tiểu Phương đột nhiên nhắc đến phụ thân và mẫu thân của mình?
Tô Tô muốn hỏi chàng về điều này, nhưng lại không dám.
Trải qua một hồi lâu, Tiểu Phương mới bắt đầu nói tiếp :
- Vào năm ta lên năm tuổi, sự việc mà phụ mẫu ta hằng lo lắng cuối cùng đã đến.
Tháng ba năm đó phụ thân ta áp tải một chuyến hàng đến Trung nguyên. Khi vào Trung nguyên xe tiêu bị cướp và phụ thân ta cũng không thấy quay về.
Giọng chàng bỗng nhiên càng thấp và nghẹn ngào hơn :
- Thu nhập của phụ thân ta cũng không nhiều, nhưng người ra tay lúc nào cũng rộng rãi. Bởi vậy tuy cả nhà ta vẫn sống tạm đầy đủ, thế nhưng không tích góp được gì cả. Sau khi phụ thân ta gặp nạn, ta và mẫu thân không sao sống nổi qua ngày.
Cuối cùng Tô Tô cũng không nhịn được lên tiếng hỏi :
- Thế còn chủ nhân tiêu cục đâu? Lẽ nào họ không hề ngó ngàng gì đến cuộc sống của mẫu tử người sao?
- Vì bồi thường chuyến hàng lần đó, tiêu cục kia cũng đã đóng cửa. Và sau đó chủ nhân cũng đã tự tử.
Những bi kịch như vạy, trong giang hồ lúc nào cũng có thể xảy ra.
Tô Tô cũng thấp giọng nói :
- Nhưng rồi hai người vẫn sống được. Thế hai người đã sống như thế nào?
Tiểu Phương nắm chặt song quyền, dáng vẻ thất sắc giống như đang bị đâm một đao vào giữa tim :
- Một người phụ nữ không họ hàng thân thuộc, không một nơi nương tựa, lại mang theo một đứa trẻ năm tuổi. Vậy phải làm thế nào mới có thể sống được?
Tô Tô cũng là phụ nữ, đương nhiên nàng hiểu ý Tiểu Phương muốn nói gì.
Một người phụ nữ không có họ hàng thân thiết, không một nơi nương tựa, vì để nuôi sống đứa trẻ bà ta có thể hi sinh tất cả, kể cả cái phẩm hạnh đáng giá nhất của người phụ nữ.
Nước mắt đã lăn dài trên má Tô Tô.
Nhưng nàng vốn không hiểu tại sao vào lúc này, Tiểu Phương lại nhắc đến chuyện này trước mặt nàng.
Chuyện này cho dù có chết cũng không dám nói với người khác. Nếu người đó là một nam tử hán, lại càng không thể nói.
Tiểu Phương nói tiếp một câu, càng làm cho Tiểu Phương giật mình sửng sốt :
- Thế nhưng phụ thân của ta vẫn chưa chết. Ba năm sau ông ấy quay trở về.
Hai tay Tô Tô nắm chặt lại :
- Phụ thân của ngươi lại quay trở về.
Giọng Tô Tô đột nhiên trở nên run run :
- Phụ thân ngươi có biết mẫu thân ngươi đã làm gì không?
- Ông ấy biết!
- Ông ta.. ông ta..
Tô Tô dùng lực cắn chặt môi, mới thốt ra được lời này :
- Thế ông ta đối xử ra sao với mẫu thân của ngươi?
Tiểu Phương còn chưa kịp trả lời, Tô Tô đã vội nói tiếp :
- Nếu như ta là ông ấy thì ta nhất định sẽ vô cùng tôn kính vì cảm kích mẫu thân của ngươi hơn.
Giọng nói Tiểu Phương bỗng nhiên trở nên lạnh lùng :
- Đáng tiếc cô nương không phải là ông ấy và cô nương cũng không phải là nam nhân.
Tô Tô lại hỏi :
- Lẽ nào.. lẽ nào ông ta không còn cần đến mẫu thân của ngươi?
Sau khi hỏi xong, Tô Tô biết rằng vấn đề này đáng lý ra không nên hỏi. Nhìn sự thống khổ tột cùng trong mắt t, nàng đã biết được câu trả lời.
Tiểu Phương lại đứng lên bước đến mở toang cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
Bên ngoài lúc này đã tối đen. Trải qua một hồi lâu Tiểu Phương mới lên tiếng :
- Ta kể cho cô nương nghe chuyện này, chỉ vì ta muốn cho cô nương biết, ta có một người mẫu thân như vậy.
Tô Tô lên tiếng hỏi :
- Hiện giờ bà ấy ở đâu? Còn sống hay đã chết?
Tiểu Phương khẽ đáp :
- Mẫu thân ta vẫn còn sống. Lúc ấy ta còn quá nhỏ nên mẫu thân ta không thể chết được.
Giọng chàng đã có vẻ nghẹn ngào :
- Khi đó ta tuy còn rất bé, nhưng ta đã biết mẫu thân ta vì ta hi sinh cái gì. Bởi vậy ta đã nói với người, nếu như người chết ta cũng sẽ chết theo.
Tô Tô lại hỏi :
- Bây giờ ngươi đã trưởng thành. Vậy hiện tại mẫu thân ngươi đang ở đâu?
Tiểu Phương đáp :
- Ở một nơi mà không có ai biết đến cũng như không có người biết chuyện trước đây của người. Hiện mẫu thân ta đang sống trong một căn nhà gỗ nhỏ. Mẫu thân ta không cho phép ta thường đến gặp người, thậm chí còn không muốn để cho người khác biết ta chính là hài nhi của người.
- Trong căn nhà gỗ của mẫu thân ta cũng có một chiếc giường, một cái bàn, mấy chiếc ghế, một chiếc tủ đựng y phục và một ngọn đèn dầu. Tuy mẫu thân ta không cho phép ta đến thăm thường nhưng ta vẫn cứ thường đến. Cho nên những thứ vật dụng trong nhà mẫu thân ta, ta đều rất quen thuộc.
Hai mắt Tiểu Phương tuy đang mở to, nhưng dường như nó đang nhìn về tận đâu đâu :
- Những thứ ở đây hoàn toàn đều là những thứ mang từ chỗ mẫu thân ta đến.
Cuối cùng Tô Tô đã hiểu tại sao Tiểu Phương lại thay đổi đột ngột như vậy khi vừa bước vào nhà này.
Những thứ này đều là những thứ mang từ chỗ mẫu thân của Tiểu Phương đến.
Ai mang những thứ này đến đây?
Đương nhiên là Lữ Tam.
Lữ Tam đã tìm đến được chỗ mẫu thân của Tiểu Phương. Vậy hiện giờ mẫu thân chàng và Dương Quang đang nằm trong tay Lữ Tam. Điều này không cần nghi ngờ gì nữa.
Tô Tô nhìn Tiểu Phương, trong mắt chàng không hề có một giọt lệ ngược lại trong mắt nàng lệ lại chảy ra. Bởi vì nàng đã hiểu được cảm tình mẫu tử giữa họ.
Cuối cùng Tô Tô hạ quyết tâm :
- Ta sẽ đưa ngươi đi gặp Lữ Tam.
Cho dù nàng biết chuyến đi lần này của Tiểu Phương là nộp mạng, nhưng nàng vẫn dẫn chàng đi. Bởi vì nàng biết Tiểu Phương đã không còn cách nào khác để lựa chọn.
Ngược lại Tiểu Phương lắc đầu nói :
- Cô nương không cần phải làm như vậy.
- Không cần?
- Cô nương không cần phải dẫn ta đi, không cần phải đi chết cùng ta. Cô nương chỉ cần nói cho ta biết Lữ Tam đang ở đâu là đủ rồi.
Tô Tô cũng lắc đầu nói :
- Ta không thể? Ta không thể nói cho ngươi biết được.
- Tại sao?
- Bởi vì chính ta cũng không biết Lữ Tam ở đâu, ta chỉ có thể dẫn ngươi đi mà thôi.
Nhìn thấy vẻ không hiểu của Tiểu Phương, Tô Tô liền giải thích :
- Lữ Tam là một người bí mật, những nơi mà hắn ta đến, tuyệt đối không có ai biết được. Ngay cả bản thân ta cũng không biết, nhưng ta có thể tìm ra.
Tiểu Phương không hỏi gì thêm nữa, chàng đã đứng dậy nói :
- Thế thì chúng ta cùng nhau đi tìm hắn.
Tô Tô nói :
- Có lẽ chúng ta phải tìm rất lâu, bởi vì Lữ Tam thay đổi chỗ ở liên tục.
Tiểu Phương nói :
- Chỉ cần tìm được hắn, cho dù bao lâu cũng không quan trọng.
* * * * *
Thời gian đã cận kề Tết.
Bất luận là đối với người Hán, người Mèo, người Tây Tạng hay người Mông cổ tết vẫn là tết. Người ở đây cũng giống như vậy.
Người ở địa phương này cũng ăn tết, bất kể là kẻ giàu hay người nghèo.
Mỗi năm đều có một cái tết, người người đều ăn tết.
Tiểu Phương và Tô Tô cũng giống như họ.
Bọn họ đã tìm qua rất nhiều nơi.
Hiện giờ bọn họ đã đến nơi đây, đúng lúc năm mới sắp đến. Cho nên họ quyết định đón năm mới ở đây.
Những lữ khách vội vã trở về nhà để đón năm mới, nên trong khách điếm có đến chín phòng trống.
Trên chiếc bàn Bát tiên đặt giữa phòng có bày một hũ rượu và bốn đĩa đầy ắp thức ăn. Những món ăn này là do trong khách điếm đặc biệt đưa tới. Trên những chiếc nắp đậy, có dán giấy đỏ bên trên viết những câu chúc tụng như Kiết Tường như ý, cung hỷ phát tài.
Tô Tô đã bày hai cái bát và hai đôi đũa, nàng còn châm đầy chung rượu cho Tiểu Phương.
Tô Tô là một nữ nhân tốt, nàng đã làm tất cả mọi chuyện mà một nữ nhân có thể làm được.
Khi Tiểu Phương nhìn nàng, trong lòng cảm thấy hơi chua xót, khiến chàng luôn tự hỏi với chính chàng :
- Mình đã làm được những gì cho nàng.
Hai ngày nay Tô Tô dường như không được khỏe. Nàng ngủ không được, ăn cũng không được và thỉnh thoảng còn buồn nôn.
Tiểu Phương gắp một miếng trứng cho vào bát Tô Tô. Nàng miễn cưỡng ăn nhưng lập tức nôn ra.
Nếu Tiểu Phương là một người có kinh nghiệm, thì chàng đã biết rõ tại sao Tô Tô lại biến thành như vậy, nhưng đáng tiếc chàng không biết cho nên chàng mới hỏi Tô Tô :
- Có phải nàng đã bệnh?
Tô Tô lắc đầu nhưng dáng vẻ xem ra hoàn toàn giống như có bệnh. Bởi vậy Tiểu Phương lại hỏi :
- Có phải nàng không được khỏe phải không? Hãy nói cho ta biết chỗ nào không được khỏe?
Tô Tô cúi đầu thật thấp, mặt nàng bỗng nhiên đỏ bừng lên. Trải qua một hồi lâu nàng mới lấy hết can đảm nói :
- Dường như thiếp có thai...
Tiểu Phương hoàn toàn sững người.
Tô Tô đang trộm nhìn chàng, khi nhìn thấy biểu hiện trên mặt chàng, trong mắt nàng lập tức tràn đầy sự thống khổ. Nàng cắn chặt môi lại dường như sợ rằng mình sẽ nói ra những điều không nên nói.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn không thể không thốt ra :
- Có phải chàng đang định hỏi, đứa trẻ trong bụng thiếp là của chàng hay là của Triệu Quần phải không?
Giọng Tô Tô bắt đầu hơi run :
- Thiếp có thể nói cho chàng biết, đứa trẻ này chính là của chàng. Bởi vì Triệu Quần tuyệt đối không bao giờ có con.
Tô Tô tự khống chế mình, nói tiếp :
- Khi trong thương đội của Hoa Bất La, mỗi đêm bọn thiếp đều phát ra những âm thanh đó, không phải vì bọn thiếp muốn làm việc đó.
- Vậy nàng làm thế để làm cái gì?
- Bọn thiếp cố ý làm như vậy, để người của Lữ Tam không hoài nghi bọn thiếp là người mà Lữ Tam đang truy tìm, cho nên bọn chúng mới hoài nghi chàng.
Tiểu Phương lại hỏi :
- Tại sao?
- Bởi vì thuộc hạ của Lữ Tam đều là bằng hữu của Triệu Quần và bọn chúng đều biết Triệu Quần không thể làm “chuyện này” được.
Giọng Tô Tô càng có vẻ đau khổ hơn :
- Bởi vì Triệu Quần là một người “thiên hoạn”.
Tiểu Phương sửng sốt. Chàng thật sự hoàn toàn sửng sốt.
Trong mắt Tô Tô đã bắt đầu long lanh :
- Mọi người đều cảm thấy kỳ quái. Tại sao thiếp lại thích một người đàn ông mà căn bản không phải là đàn ông. Đó chẳng qua chỉ vì mọi người không hiểu được cảm tình giữa Triệu Quần và thiếp mà thôi. Thiếp thích Triệu Quần chính vì Triệu Quần đối xử tốt với thiếp, mà không phải vì muốn chiếm đoạt thân xác của thiếp.
Tình cảm của một nữ nhân, tâm sự của một nữ nhân có mấy ai hoàn toàn hiểu biết?
Tiểu Phương cũng không thể.
Tô Tô nhìn thẳng vào mắt chàng :
- Thiếp nói cho chàng biết những chuyện này không phải vì muốn chàng thừa nhận đứa bé này là của chàng. Chàng vẫn có thể không cần thiếp và có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Tiểu Phương bắt đầu uống rượu. Chàng vừa cúi đầu vừa uống bởi vì lúc này chàng không dám nhìn thẳng vào Tô Tô.
Tiểu Phương biết những lời nàng nói toàn là sự thật. Chàng không thể không thừa nhận đứa bé kia là của chàng. Bởi vì chàng vốn không phải là một người không có trách nhiệm.
Nhưng chuyện này xảy đến với chàng quá ư đột ngột. Đột ngột đến nỗi chàng hoàn toàn không có cách gì thích ứng ngay.
Tiểu Phương lau nước mắt, rồi đưa chung rượu lên nói :
- Bất luận là như thế nào, sau này chúng ta vẫn là bằng hữu. Thiếp kính chàng một ly, chàng có uống hay không?
Đương nhiên là Tiểu Phương uống. Đợi đến khi chàng đi tìm tiếp hũ rượu thứ hai, thì chàng mới biết hôm nay mình muốn say.
Chàng thật sự đã say.
Đúng ngay lúc đó, bên ngoài đã bắt đầu có tiếng pháo nổ. Năm cũ qua đi, năm mới đã bắt đầu đến.

loading...
Hồi trước Hồi sau