Sát thủ kiếm vương - Hồi 11

Sát thủ kiếm vương - Hồi 11

Anh hùng rơi lệ

Ngày đăng
Tổng cộng 55 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 224295 lượt xem

loading...

Tống Hàn Giang thều thào nói :
- Lâm đệ, chắc ta không sống được đâu.
Lâm Thanh Tử lắc đầu :
- Không, đệ sẽ cứu Tống huynh.
Lâm Thanh Tử vừa nói vừa tỷ mỷ rút từng cây châm đoạt hồn.
Mặt Tống Hàn Giang bây giờ không còn nhìn ra được nữa bởi độc châm làm cho da mặt Tống Hàn Giang phù dộp lên.
Lâm Thanh Tử lo lắng vô cùng, nhưng chỉ biết nhổ kim châm đoạt hồn mà chẳng còn biết làm gì khác hơn.
Tống Hàn Giang thở dài nói :
- Lâm đệ, đối với Tống Hàn Giang sống chết không là gì đâu. Nếu ta chết thì sẽ theo Kha Bạc Kim và Mộng Ðình Hoa, chỉ lo Lãnh Nhật Phong bây giờ không biết ra sao.
Ðể Lâm Thanh Tử đưa Tống huynh đi tìm đại phu. Nhất định đại phu sẽ có thuốc trục độc ra khỏi mặt huynh.
- Nếu Tống mỗ không chết bởi độc châm thì cũng đui mù tàn phế rồi. Ta sống cũng bằng thừa.
Lâm đệ, Tống huynh có một nguyện vọng.
- Tống huynh nói đi.
- Ta chết thì Lâm đệ hãy tặng cho ta một nén vàng đặt lên bụng nhé.
- Việc đó không khó với Thành Tử nhưng Tống huynh sẽ không chết đâu.
- Có ai không chết bao giờ. Ðiều thứ hai ta muốn nhờ Lâm đệ là đến kỷ lâu ở Dương Châu hỏi xem các nàng Cúc Cúc, Xuân Xuân, Phùng Phùng dùm Kha lão đệ.
Lâm Thanh Tử bật khóc mếu máo. Y vừa nức nở vừa gật đầu :
- Lâm Thanh Tử sẽ đến Dương Châu.
Tống Hàn Giang thở gấp từng cơn một :
- Còn một miếng da của huynh, đệ hãy giữ lấy. Nếu có thể được thì tìm Lãnh Nhật Phong. Theo Tống huynh, Lãnh Nhật Phong không chết yểu đâu.
- Thành Tử sẽ tìm Lãnh Nhật Phong.
- Tống huynh tin vào Lâm đệ.
Tống Hàn Giang nắm tay Thành Tử từ từ bóp lại :
- Tống huynh tin vào lão đệ.
Sau câu nói đó hồn Tống Hàn Giang liền lìa khỏi xác.
Lâm Thanh Tử nấc nghẹn một tiếng :
- Tống huynh...
Y gục đầu vào ngực Tống Hàn Giang :
- Tại sao chúng ta về đến Trung Nguyên rồi lại tan tác tả tơi như thế này?
Lâm Thanh Tử than xong rồi bật khóc thổn thức. Y gượng lắm mới đào được một cái huyẹt chôn cất Tống Hàn Giang. Lâm Thanh Tử quỳ trước nấm mồ vừa đắp xong mà cảm nhận một nỗi buồn mênh mông dâng trào, để biến thành những giọt nước mắt lăn dài xuống hai bên khóe.
Thành Tử quệt nước mắt, thở dài rồi nói :
- Tống đại ca... Mới hôm nào đây Tống đại ca, Kha đại ca, và Mộng muội muội cùng với Lãnh đại ca và Lâm Thanh Tử còn ở bên nhau. Tất cả đều mang đến cho Thành Tử tình huynh đệ gắn bó, nặng như sơn, sâu như biển, thế mà tại sao giờ đây chỉ còn lại có mỗi một mình Thành Tử.
Lâm Thanh Tử lắc đầu :
- Chẳng lẽ Thành Tử sinh ra trên cõi đời này chỉ có mỗi một việc là phải tiễn các vị đại ca và Mộng muội muội trở về âm cảnh thôi sao.
Y vừa than vừa cào đất trước mặt mình :
- Tống đại ca, Thành Tử sẽ làm tròn những lời đã hứa với đại ca rồi sẽ xum họp với nhau dưới cửa Tử Thành.
Thành Tử đứng lên nhìn nấm mồ của Tống Hàn Giang :
- Tất cả đều bỏ đi hết rồi, để lại mình ta trên cõi đời cô độc này.
Nói xong câu đó, Thành Tử mới quay lưng thả bước đi, đột ngột y dừng bước rồi quay đầu nhìn lại nấm mộ của Tống Hàn Giang một lần nữa.
Thành Tử thở dài một tiếng rồi trổ thuật Triển Xí Phi Vân băng đi nhanh như một cánh chim cắt, chỉ trong chớp mắt đã khuất dạng. Không gian tĩnh lặng, thê lương, chỉ còn lại một nấm mộ của Tống Hàn Giang. Một nấm mộ trong chốn hoang sơ, tiêu điều, đâu ai biết được dưới nấm đất kia một người đã từng là hảo hán của đất Hàm Dương.
Ðang dùng thuật Triển Xí Phi Vân, Thành Tử chợt thấy thấp tháng phía trước có người đang khệ nệ cõng chiếc giỏ bội thật to trên lưng. Chiếc giỏ bột kia thỉnh thoảng lại nhúc nhích khiến Lâm Thanh Tử tò mò.
Thành Tử trổ khinh công nhanh hơn, bám sát sau lưng người đó. Với thuật Triển Xí Phi Vân, Thành Tử như con chim sáo bước nhẹ sau lưng người cõng giỏ bội mà người này chẳng hề hay biết.
Ðến lúc bây giờ Thành Tử mới nhận ra, người này là một trong những trưởng lão của Cái bang đại phái.
Chiếc bội lại nhúc nhích khiến Thành Tử lại ngỡ trong đó đang dấu một con chó rất to liền nghĩ thầm :
- Thế là mình sẽ có cái gì bỏ bụng, trước khi đến Dương Châu Thành.
Gã Cái bang chẳng hề hay biết có người đi sau lưng, khi đến cổ miếu, gã tiến thẳng vào trong cổ miếu đó luôn. Thành Tử đi phía sau chỉ một cái lắc vai, thân pháp cắt một đường cầu vồng lướt lên nóc cổ miếu.
Gã Cái bang vào trong cổ miếu. Bên trong cổ miếu Bang chủ Cái bang Trần Bá Tùng đã chờ sẵn tự bao giờ rồi. Trước mặt Bá Tùng là một mâm tiệc đầy ắp thức ăn ngon và hảo tửu. Bá Tùng cũng đang ngất ngưởng với chén rượu trên tay.
Khi gã Cái bang cõng chiếc giỏ bước vào, Trần Bác Tùng đứng lên nhìn cái giỏ :
- Ngươi có mang có món đó về cho ta không?
Gã Cái bang khúm núm nói :
- Dạ thưa Bang chủ có ạ. Thuộc hạ nghĩ món này nhứt định Bang chủ sẽ vừa mắt, không còn chỗ chê nữa à.
Trần Bá Tùng gật đầu :
- Tốt lắm. Nếu Trần mỗ vừa mắt thì ngươi sẽ được trọng thưởng xứng đáng.
Bá Tùng uống một ngụm dài rồi bước đến mở nắp giỏ bội. Gã Cái bang vội cản y lại :
- Bang chủ!
Bá Tùng nheo mày quay lại :
- Sao ngươi lại cản ta?
Y hất mặt :
- Tại sao vậy?
- Dạ... Thuộc hạ không dám dấu Bang chủ, vị cô nương mặc dù đẹp nhan sắc, nhưng rất cương cường, sợ cô ta sẽ khiến Bang chủ bực bội thôi.
Trần Bá Tùng ngửa mặt cười sằng sặc. Y vỗ đầu gã Cái bang thuộc nhân :
- Ngươi đúng là một tên Cái bang trung thành đáng khen đó, nhưng đây là chuyện của Trần mỗ, ngươi lo như thế được rồi, hày ra ngoài miếu canh chừng cho ta. Khi nào xong việc, Trần mỗ sẽ nhường cho ngươi.
- Bang chủ đã nói vậy, thuộc hạ ra ngoài.
Trần Bá Tùng gật đầu :
- Tốt lắm, ra ngoài đi.
Gã thuộc hạ quay bước ra bên ngoài cổ miếu. Trong khi đó Lâm Thanh Tử trên nóc cổ miếu dí mắt nhìn xuống. Thành Tử không nhìn cái giỏ bội mà nhìn cỗ tiệc chằm chằm. Y cảm tưởng nước bọt sắp nhểu cả ra ngoài và cái đói cồn cào như xé bụng.
Trần Bá Tùng mở nắp bội.
Một thiếu nữ khoảng mười tám đôi mươi bật đứng lên. Nàng có một khuôn mặt thật đoan trang và tuyệt đẹp, đôi thu nhãn đen lay láy mở to nhìn Trần Bá Tùng :
- Thả tôi ra để về nhà.
Nghe giọng nói của nàng quá khẩn thiết, Thành Tử mới dời mắt khỏi cỗ tiệc để nhìn nàng và Trần Bá Tùng.
Thiếu nữ nói xong toan bước ra cỗ miếu, nhưng Trần Bá Tùng đã thộp trảo vào tay nàng :
- Sao nàng vội đi như vậy? Nàng không có chút tình với Trần mỗ à?
Bá Tùng vừa nói vừa kéo thiếu nữ lại gần mình.
Nàng hoảng hốt giật mạnh tay lại.
Xoạt...
Ống tay xiêm y của nàng bị rách toạt, nằm gọn trong tay Bang chủ Cái bang Trần Bá Tùng.
Nàng hoảng hốt, run rẩy :
- Ngươi... ngươi...
Bá Tùng nghiêm giọng nói :
- Nàng hãy ngoan ngoãn nghe lời Trần mỗ rồi ta sẽ đưa nàng về nhà.
Thiếu nữ thối lùi một bước :
- Tôi phải nghe những gì ông nói?
Thiếu nữ bối rối hỏi :
- Tôi là con gái quê, ông muốn gì ở tôi?
Bá Tùng mỉm cười :
- Nàng tên gì?
- Tôi tên là Hà Như Bình.
- Tên nàng đẹp lắm. Như Bình muốn biết Trần mỗ thích gì ở nàng không?
Như Bình chớp đôi mắt to, ôn nhu nói :
- Trần đại hiệp đã biết tên tôi rồi thì để tôi về nghe.
Như Bình vừa nói vừa thối ra sau hai bước nữa. Nàng toan quay lưng ra thì Bá Tùng đã xộc tới ôm lấy bờ vai thon thả của nàng.
Như Bình giẫy nảy :
- Ông... ông làm gì vậy... Buông tôi ra đi... Buông tôi ra...
Nàng vừa thét vừa cố đẩy Bang chủ Cái bang Trần Bá Tùng. Nhưng gã Bang chủ mặc nhiên với sự phản kháng của nàng. Y vẫn ôm cứng đôi vai vủa Như Bình, miệng thì nói :
- Ta thích nàng lắm. Nàng cứ ở lại đây với ta.
Y dí mặt mình vào má Như Bình.
Ðột ngột Như Bình há miệng cắn vào tay Trần Bá Tùng. Bang chủ Cái bang nhăn mặt, thốt lên :
- Ôi cha...
Gã buông tay khỏi đôi vai thon thả của Như Bình, hừ nhạt một tiếng, trợn mày trợn mắt nhìn Như Bình :
- Tiện nữ... Ngươi dám giở trò cắn Trần mỗ ư?
Như Bình hoảng hốt :
- Tại ông ôm tôi.
Nàng nhăn nhó như muốn khóc :
- Ông để tôi về đi... tôi sẽ mời đại phu đến chữa cánh tay của ông.
Bá Tùng nạt ngang :
- Trần mỗ không cần mấy tên đại phu chết tiệt của nàng. Nàng đã cắn ta thì phải chữa cho ta.
- Tôi đâu phải là đại phu.
Bá Tùng đổi giọng lại thật ôn tồn :
- Nàng còn giỏi hơn cả đại phu nữa. Vết cắn này đối với ta thì có gì đâu. Chỉ cân nàng ngoan ngoãn thì ta vui rồi.
Bá Tùng giang rộng hai tay trông thật là bỉ ổi :
- Nàng hãy ngoan ngoãn đến với Trần mỗ đi.
Bá Tùng vừa dứt lời, cặp trên mày xếch ngược đột ngột chau hẳn lại. Y từ từ rút tay lại chìa ra trước mặt mình. Hành động của gã trông thật ngơ nghệch và nực cười. Ðến ngay cả Như Bình cũng không khỏi ngạc nhiên bởi hành động quái gỡ của Trần Bá Tùng.
Trần Bá Tùng nhìn vào bàn tay phải của mình mãi một hồi, rồi từ từ ngẩng mặt nhìn lên nóc cổ miếu.
Gã gằn giọng nói từng tiếng :
- Tiểu cẩu nào dám phun nước miếng vào tay Trần mỗ, mau ra mặt đi.
Lâm Thanh Tử từ trên cây xà ngang của ngôi cổ miếu lướt xuống, vừa gãi vừa nói :
- Lâm mỗ lỡ mà thôi.
Trần Bá Tùng nhìn Thành Tử chằm chằm :
- Thì ra là ngươi, Lâm Thanh Tử.
Bá Tùng nghiến răng ken két. Y nhìn vào lòng bàn tay mình :
- Ngươi dám phun nước miếng vào tay Trần mỗ.
Thành Tử lắc đầu :
- Ðâu có phun... Ðâu có phun.
- Không phải ngươi thì ai?
Thành Tử chỉ cỗ tiệc sau lưng Bá Tùng, rồi bất ngờ bước đến cỗ tiệc thộp lấy một chiếc đùi gà tròn ửng.
Y nhìn cái đùi gà :
- Tại cái đùi gà này.
Bá Tùng nhăn mặt :
- Ngươi nói nghe nực cười quá, chẳng lẽ cái đùi gà có thể phun nước bọt được ư?
- Lâm mỗ không nói như vậy. Chỉ vì Lâm mỗ nhìn nó thèm quá nên chảy ra nước bọt, vô tình nước bọt của Lâm mỗ rơi đúng vào tay Bang chủ.
- Hừ...
Lâm Thanh Tử khoát tay :
- Bang chủ đừng nóng giận làm gì mà mất sức. Mặt của Bang chủ đã xấu rồi giờ giận nữa càng xấu hơn thì Như Bình cô nương sao để mắt tới Bang chủ.
Trần Bá Tùng nạt ngang :
- Im mồm!
Thành Tử bụm miệng lại.
Bá Tùng gằn giọng nói từng tiếng :
- Ngươi đã để nước bọt của ngươi dính vào tay Trần mỗ, bây giờ ngươi phải liếm hết số nước bọt này.
Thành Tử nhăn nhó :
- Bang chủ sao lại bắt Lâm Thanh Tử liếm nước bọt vậy.
Y lắc đầu :
- Bang chủ không rộng lượng chút nào.
Thành Tử vừa nói vừa đưa chiếc đùi gà vào miệng nhai ngấu nghiến. Chỉ loáng mắt chiếc đùi gà chỉ còn khúc xương thôi.
Bá Tùng nheo mày :
- Thức ăn của ta ngươi cũng ăn nữa. Thật là quá đáng rồi.
Thành Tử chìa khúc xương đến trước :
- Bang chủ cũng đã từng ăn giựt ăn chộp như Lâm mỗ, giờ Lâm Thanh Tử chỉ ăn có mỗi một chiếc đùi gà mà người đã sửng cồ không cho rồi. Bang chủ không rộng lượng tý nào.
- Trần mỗ sẽ bẻ từng cái chân, cái tay của ngươi.
Thành Tử khoát tay :
- Ðừng... Bang chủ đừng nóng. Lâm mỗ với Bang chủ không thù oán chỉ vì một bãi nước bọt, một chiếc đùi gà mà trở nên bất hòa, không nên. Thật sư không nên như vậy.
Y mỉm cười nói :
- Bang chủ chỉ cần chùi tay mình vào áo như Thành Tử nè.
Thành Tử vừa nói vừa làm, rồi xòe tay đến trước :
- Bang chủ thấy không, tay của Thành Tử đã sạch trơn chẳng còn chút mỡ gà nào. Bang chủ làm thử đi... Làm thử đi.
Thành Tử vừa nói vừa ngồi bệt xuống cỗ tiệc. Y thuận tay nhón tiếp một chiếc đùi gà nữa. Thành Tử nhìn chiếc đùi gà một cách thèm thuồng :
- Thức ăn của Bang chủ Cái bang quả là ngon tuyệt. Ai dám bảo dân Cái bang đói khát chứ.
Thành Tử nói xong ngoạm một miếng thật to.
Thành Tử quá tự nhiên ăn uống. Bá Tùng giận đến sôi gan vỡ mật.
Y quát lớn một tiếng :
- Ngươi phải chết.
Bá Tùng nhảy bổ tới Thành Tử, tay biến hóa thành một thế Ưng trảo công vỗ xuống thiên đỉnh đối phương.
Thấy Bá Tùng tập kích mình, Thành Tử vẫn mặc nhiên chờ thế trảo của Bá Tùng tập kích. Những ngónt ay trảo công còn cách đỉnh đầu Thành Tử ba gang tay, y chỉ khẽ lắc vai. Thế mà thân ảnh của Thành Tử như lướt trên mặt đất dời ra chỗ khác.
Ngọn trảo của Bá Tùng chộp hụt đối phương thộp luôn vào chén nước chấm.
Thành Tử nhăn nhó nhìn Bá Tùng :
- Bá Tùng... Cái đó không phải nước rửa chén đâu. Nước chấm ăn thịt gà mà. Bang chủ tệ quá.
Tay Bang chủ như thế thì Hà cô nương đâu ưng người được.
Bá Tùng càng nghe càng sôi gan. Mặt y biến sắc qua màu tái bầm. Chính quá giận mà Bá Tùng biến sắc như vậy.
Bá Tùng với tay chụp thanh kiếm để bên. Y rút xoạt lưỡi kiếm ra khỏi vỏ :
- Lâm Thanh Tử... Nếu Bá Tùng hôm nay không xẻo da lóc thịt ngươi thì đâu còn mặt mũi nào đi lại trên giang hồ chứ.
Thành Tử nhăn nhó, quẳng chiếc xương gà xuống đất rồi nói :
- Bang chủ có đi thì đi chứ đâu có ai nhìn mặt người mà người sợ.
Lời còn đọng trên môi Thành Tử thì Bá Tùng tung kiếm tập kích ngay. Mũi kiếm của Bá Tùng biến hóa vô lượng, như kết thành một bầy đom đóm tập kích trước mặt đối phương.
Thành Tử nhăn mặt nói :
- Bá hoa kiếm pháp.
Thành Tử vừa nói vừa trổ thuật Triên Xi Phi Vân tránh né mũi kiếm bá hoa của Bá Tùng. Thân pháp Thành Tử như nước chảy mây trôi, như bóng ma vô hình lách trách mũi kiếm của Bá Tùng một cách tài tình, không gian trong cổ miếu hẹp như thế mà tuyệt nhiên mũi kiếm bá hoa của Bá Tùng không thể chạm được tới chéo áo của Thành Tử. Càng đánh Bá Tùng càng sôi giận hơn.
Thành Tử vừa tránh bá hoa kiếm pháp vừa nói :
- Bang chủ đừng nóng quá. Kiếm pháp bá hoa mà nóng nảy thì mất đi sự kỳ diệu đấy.
Ðột nhiên đang lảng tránh Bá hoa kiếm pháp của Bá Tùng, Thành Tử đột ngột điểm mũi giầy lướt lên trần nóc cổ miếu.
Bá Tùng thu kiếm ngước lên nhìn :
- Ngươi trốn trên đó thì có thể thoát khỏi tay Trần mỗ à.
- Thành Tử nghĩ mệt một chút thôi, chứ có trốn đâu. Y vừa nói vừa mở nắp bầu rượu uống một ngụm lớn :
- Khà... Rượu của Bang chủ cũng rất ngon.
Thành Tử vắt chân đung đưa nhìn Bá Tùng nói :
- Ðánh bao nhiêu đó rồi, Bang chủ phải nghỉ ngơi một chút chứ, chẳng lẽ cứ đánh hoài sao.
Thành Tử nhìn qua Như Bình :
- Hà cô nương cứ ở đó nhé.
Bá Tùng trợn mắt mím môi, trong ý niệm của gã thì còn mỗi một ý là làm sao xẻ da lóc thịt được Lâm Thanh Tử mới hả.
Thành Tử uống thêm một ngụm rượu nữa, nhìn Bá Tùng nói :
- Mặt của Bang chủ trông ngộ quá hà. Mắt trợn môi mím, Lâm mỗ trông mà ngỡ như... như mặt con cù lần.
Cơn giận của Bá Tùng như bị Thành Tử đổ thêm dầu vào lủa, y thét lớn :
- Chết.
Bá Tùng hoành kiếm, dậm mạnh chân lướt thẳng lên xà ngang toan đâm xộc kiếm vào Đan điền Thành Tử.
Thành Tử chỉ chờ có thế, khi mũi kiếm còn chưa chạm được đến y trang, thì gã đã dốc cả bầu rượu nóng vào mặt Trần Bá Tùng.
Hứng trọn cả số rượu vào mặt, mắt Bá Tùng cay xè chẳng còn thấy gì nữa, và trong lúc y còn chơi vơi giữa khoảng không, Bá Tùng đâm ra lung tung, kiếm pháp bị loạn chẳng định được chỗ nào cần tập kích đối phương, mà thọc đại mũi kiếm vào cây xà ngang.
Cộp...
Mũi kiếm sắc bén của Bá Tùng như cây đinh ghim sâu hút vào thân cột, khiến cho gã không thể rút ra được, mà lại cản ngược không cho y dụng hết thuật khinh thân để lướt lên trên.
Bá Tùng chỉ còn mỗi cách buông đốc kiếm mà hạ thân xuống. Ý niệm đó lướt qua đầu, Bá Tùng liền buông đốc kiếm khi bị Thành Tử đạp thẳng vào đỉnh đầu.
Bốp...
Hứng trọn cái đạp của Thành Tử, Bá Tùng chẳng khác nào một bị thịt từ trên cao rơi xuống sân cổ miếu.
Bịch...
Cả thân thể Bá Tùng ê ẩm. Y gượng đứng lên.
Trong lúc đó Thành Tử đã chễm chệ ngồi bên cỗ tiệc nhâm nhi món ăn khác.
Thành Tử nhìn Bá Tùng rồi ngoắc gã :
- Bang chủ cứ lại đây ăn uống cho lại sức rồi đánh tiếp với Lâm mỗ.
Bá Tùng thở dốc từng cơn. Y gằn giọng nói :
- Lâm Thanh Tử... Hôm nay ta nhường ngươi một bước.
Bá Tùng nói xong quay lưng bước luôn ra ngoài cổ miếu, trong khi Thành Tử thản nhiên uống rượu và ăn.

loading...
Hồi trước Hồi sau