Sát thủ kiếm vương - Hồi 12

Sát thủ kiếm vương - Hồi 12

Dạ quân tử
Tình nữ nhân

Ngày đăng
Tổng cộng 55 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 224161 lượt xem

loading...

Lâm Thanh Tử mãi ăn, mãi uống mà không màng đến Hà Như Bình, cho đến lúc như đã quá no đủ mới chợt quay lại Như Bình. Y nhướn mày nói với nàng :
- Hê...
Hà Như Bình nghe Thành Tử gọi giật mình nép sát lưng vào vách cổ miếu. Cánh tay trần thì dấu ra sau lưng.
Thấy nàng có vẻ sợ hãi mình, Thành Tử nhún vai nói :
- Hà cô nương đừng sợ tại hạ. Lâm Thanh Tử đâu thuộc hạng người như Trần Bá Tùng đâu.
Lâm Thanh Tử khoát tay :
- Thành Tử đói quá mãi ăn uống mà quên cô nương. Giờ cô nương có thể đi được rồi đó. Ði đi!
Như Bình vẫn đứng nghệt ra nhìn họ Lâm.
Thành Tử cau mày :
- Sao cô không đi. Thành Tử nói thật đấy, đừng nghĩ Lâm Thanh Tử nói bậy bạ với Hà cô nương.
Thành Tử chùi luôn hai tay vào trang y của mình. Y đứng lên rồi bất chợt quay lại Hà Như Bình nghe răng nheo mày.
Hà Như Bình hoảng hốt thốt lên :
- Ôi...
Thành Tử bật cười khanh khách :
- Lâm mỗ dọa nàng thôi. Giờ ta đi tìm chỗ ngủ đây, khi nào nàng muốn đi thì cứ đi. Lâm mỗ không cản nàng đâu.
Thành Tử nói xong bước thẳng đến góc cổ miếu. Y như chẳng cần biết đến chỗ mình sắp ngủ sạch hay dơ mà thản nhiên nằm xuống gác chân, ngửa mặt nhìn lên góc cổ miếu. Thành Tử suy ngẫm về Lãnh Nhật Phong, Tống Hàn Giang, Kha Bạc Kim và Mộng Ðình Hoa, suy nghĩ không bao lâu y đã phát tiếng ngáy khò khò.
Hà Như Bình đứng nhìn Thành Tử ngủ ngon lành mà tự hỏi :
- Không biết gã Lâm Thanh Tử ngủ chưa hay giả vờ, sao mà mới đặt lưng xuống sàn cổ miếu đã ngáy ang như sấm rồi.
Như Bình nhìn cỗ tiệc còn khá nhiều thức ăn, rồi nhìn ra ngoài cổ miếu. Trời bên ngoài đã sụp tối om om, khiến cho nàng sợ hãi mà chưa ly khai khỏi Thành Tử. Trong tâm tưởng của nàng nghĩ :
- Dù sao gã kia cũng đã cứu nàng thoát khỏi hai cái gã Cái bang mà chẳng đòi hỏi gì, chắc chắn gã là người tốt. Vậy mình có thể nhờ gã đưa về Dương Châu, chứ một mình đi bây giờ lỡ gặp lại hai gã Cái bang kia thì không biết sự tình ra sao nữa.
Ý nghĩ đó khiến cho Như Bình ngồi xuống sàn chờ Thành Tử thức dậy. Tiếng ngáy pho pho của Thành Tử cứ cất lên như sấm đều đặn vỗ vào thính nhĩ của Như Bình khiến nàng cau mày lắc đầu.
Như Bình lại nhìn cỗ tiệc. Nàng rón rén bước đến cỗ tiệc nhón là một chiếc cánh gà ăn cho đỡ đói. Vô tình Như Bình lại liếc trộm Thành Tử.
Nàng phải nheo mày bởi chỗ nằm của Thành Tử dơ bẩn, phủ đầu gián nhện. Bất chợt Như Bình nhìn thấy một con gián bò lên mình Thành Tử. Nàng hốt hoảng thét lớn :
- Con gián...
Tiếng thét của Như Bình vang lồng lộng thế mà Thành Tử vẫn ngáy đều. Thậm chí có con gián bò lên mặt gã, gã cũng chẳng rục rịch gì.
Từ trong góc chỗ Thành Tử ngủ lại xuất hiện một lúc năm sáu con chuột nhắt. Chúng nghểnh mặt nhìn cỗ tiệc bằng đôi mắt đen láy.
Những thức ăn kia khiến lũ chuộc nhắt cứ trố mắt hau háu nhìn một cách thèm thuồng. Chúng thập thò một lúc rồi đồng loạt bò thẳng đến cỗ tiệc.
Hà Như Bình thấy chuột sợ còn hơn thấy ma. Nàng rú lên :
- Lâm công tử... chuột...
Miệng thì thét, chân thì bò đến bên Thành Tử. Như Bình lay gã liên tục :
- Lâm công tử... Lâm công tử... chuột... gián... Lâm công tử...
Mặc cho nàng lay, Thành Tử vẫn ngủ ngáy đều. Xem chừng những lời của Hà Như Bình không lọt vào tai của họ Lâm.
Một con chuột bò ngang qua chân Như Bình, khiến nàng hốt hoảng ngồi thộp luôn lên mình Lâm Thanh Tử.
Ðến lúc này Lâm Thanh Tử mới giật mình, ngồi bật dậy dụi mắt. Y nhận ra Như Bình đang ngồi trên mình liền tằng hắng :
- Hà cô nương tưởng tại hạ là cái ghế cho cô ngồi sao?
Như Bình mặt còn biến sắc chỉ lũ chuột :
- Lâm công tử... chuột và gián nhiều lắm.
Như Bình vừa nói vừa ngồi xuống sát bên cạnh Thành Tử. Nàng bó gối co ro nhìn lũ chuột đang nhấm nháp những thức ăn thừa.
Thành Tử thấy nàng nhìn lũ chuột cũng nhìn theo. Y mỉm cười nói :
- Chúng chẳng có gì đáng ngại.
Gã nói xong lại gác tay lên trán. Như Bình thấy Thành Tử nằm trở lại ngờ đâu y sẽ khó ngủ được, nhưng chỉ trong chốc lát Thành Tử lại ngáy vang như sấm động.
Như Bình nheo mày :
- Bộ gã Lâm công tử này cả đời chưa ngủ hay sao mà mới đặt đầu xuống đã ngáy vang rồi.
Một con chuột nhắt nghểnh đầu nhìn Như Bình.
Như Bình bặm môi một lúc rồi mới nạt con chuột đó :
- Mày nhìn gì ta chứ?
Như Bình vừa nói dứt lời thì cảm giác có gì đó phía sau mình. Nàng quay ngoắt lại. Bên kia hông của Thành Tử là một cái hang, chuột đang kéo bầy bò ra.
Như Bình mặt cắt không còn một chút máu. Nàng lại ngồi lên mình Thành Tử :
- Cứu tôi với.... Lâm công tử cứu tôi với...
Mặc cho nàng hét, Thành Tử vẫn ngáy đều. Lũ chuột bò qua chân Thành Tử khiến Như Bình không kiềm được sợ hãi, nàng liền giẫy giụa la hét.
- Trời ơi trời, cứu tôi với...
Thành Tử trở mình. Y tròn mắt nhìn Như Bình :
- Ơ, cô cứ tưởng tại hạ là cái ghế ngồi hoài hay sao?
Thành Tử đẩy nàng xuống.
Như Bình níu lấy cổ áo Lâm Thanh Tử :
- Lâm công tử cứu tôi với.
- Cô có bị gì đâu mà cứu.
- Lũ chuột nhắt... bọn chuột nhắt kia kìa..
- Ừ... chuột thì chuột chứ có gì đâu. Tại hạ sắp bẹp người rồi đây.
Như Bình lại ngồi xuống sàn cổ miếu, nhưng tay cứ ghì chặt lấy cổ áo Lâm Thanh Tử.
Lâm Thanh Tử nhăn nhó. Y gỡ tay Như Bình, gắt gỏng nói với nàng :
- Ðể tại hạ đuổi lũ chuột cho, nhưng từ giờ cô đừng có phá giấc ngủ của tại hạ nữa đấy nhé.
Thành Tử vừa nói vừa nhỏm dậy. Y bò đến chỗ lũ chuột đang nhấm nháp gằn giọng nói :
- Lũ bay nghe lịnh ta rút hết ngay lập tức. Nếu Hà cô nương còn phá giấc ngủ của ta thì các ngươi mới trừng trị nàng.
Lũ chuột thấy Thành Tử hốt hoảng bò vội vào trong hang. Ðuổi xong lũ chuột phàm ăn, Thành Tử quay lại Như Bình :
- Tại hạ đã đuổi chúng đi rồi, cô nương đừng phá giấc ngủ của tại hạ nữa nhé.
Như Bình gật đầu :
- Ðể tôi dọn chỗ cho Lâm công tử nghỉ ngơi.
Thành Tử khoát tay :
- Từ trước đến giờ Lâm mỗ có bao giờ dọn chỗ ngủ của mình đâu, cô nương khỏi bận lòng vì tại hạ.
Thành Tử vừa nói xong ngả lưng ngay xuống bên cạnh cỗ tiệc và chỉ trong chốc lát y lại bắt đầu ngáy pho pho. Như Bình chỉ còn biết lắc đầu nhìn Thành Tử.
Thành Tử bất ngờ ngồi lên nhìn nàng. Hành động của Lâm Thanh Tử khiến Hà Như Bình giật thót ruột.
Nàng dịch về sau một chút :
- Công tử...
Tất nhiên trên mặt nàng thoáng hiện những nét sửng sốt, pha trộn sự hoảng sợ. Tình nhãn sáng ngời của Thành Tử bắt ngay lấy những nét hoảng hốt của nàng.
Như Bình lắc đầu nói :
- Lâm công tử làm gì vậy?
Thành Tử nghệt mặt hỏi :
- Tại hạ có làm gì đâu.
- Sao công tử đột ngột thức dậy nhìn tôi chăm chăm khiến Như Bình giật mình.
- A... Nàng lại nghĩ Lâm Thanh Tử này giống một khuôn với hai cái gã Cái bang sàm sỡ rồi.
Như Bình lắc đầu :
- Không đâu. Như Bình không có nghĩ như vậy đâu.
- Không nghĩ vậy sao nàng lại sợ ta chứ?
- Như Bình không sợ công tử. Trong cổ miếu này Như Bình chỉ sợ chuột và gián thôi.
- Vậy thì được.
Thành Tử nhìn thẳng vào mắt Như Bình :
- Nàng đừng sợ Lâm Thanh Tử nhé. Trông Lâm Thanh Tử dơ bẩn vậy đó nhưng trong tâm Thành Tử không xấu đâu.
- Như Bình có thể nhòm thấu tâm công tử.
Thành Tử mỉm cười :
- Nàng nghĩ như thế là tốt rồi, sao nàng không về nhà mà ở lại đây?
Như Bình thở dài một tiếng :
- Trời tối, Như Bình không dám đi nữa. Mà nhà Như Bình lại rất xa nơi đây, những người hầu theo Như Bình thì đều bị chết cả rồi.
Thành Tử hốt hoảng :
- Sao bị chết, Thành Tử trông dáng cách của nàng có vẻ tiểu thư đài các thế mà không chết, còn những người theo hầu ắt phải là những hảo hớn trên giang hồ mà chết hết. Nghe qua cũng lạ lùng đó.
Thành Tử nhướn mày :
- Họ chết như thế nào?
- Bị hạ độc.
- Ai hạ độc họ?
- Chính gã thuộc hạ của Cái bang. Sau khi hạ độc giết hết bốn người hầu của Như Bình, tên đó mới đưa Như Bình về cổ miếu cho chủ nhân của hắn.
Nàng cúi mặt nhìn mũi hài của mình :
- Không có công tử ra tay kịp thời, không biết giờ đây Như Bình như thế nào. Và có lẽ cũng khó mà gặp mặt nội tổ nữa.
Thành Tử ngáp dài một cái :
- Thôi được rồi, bây giờ tai qua hạn khỏi nàng khỏi lo nữa và hãy để yên cho ta ngủ.
- Lâm công tử, Như Bình có một chuyện này muốn nhờ công tử.
Thành Tử khoát tay :
- Không không, nàng đừng nói. Ta không giúp ai đâu, cực thân lắm.
Như Bình sa sầm mặt :
- Chuyện Như Bình nhờ chắc chắn Lâm công tử sẽ được nội tổ thưởng xứng đáng.
Thành Tử chớp mắt. Gã nghĩ thầm :
- Nếu Tống huynh còn sống đến lúc này thì người đã tính với nàng rồi.
Mặc dù trong ý niệm Thành Tử nghĩ như vậy, nhưng lại hỏi Như Bình :
- Nàng muốn tại hạ giúp đỡ chuyện gì?
- Như Bình chỉ nhờ Lâm công tử đưa đến “Trúc gia trang”.
Thành Tử nheo mày :
- Làng là người ở “Trúc gia trang”?
Như Bình gật đầu.
Thành Tử lại hỏi tiếp :
- Vậy lão Vạn Dược Thần Y Hà Tổ Tổ là gì của nàng?
Hà Như Bình mỉm cười :
- Lâm công tử có thể đoán ra mà.
Thành Tử buông một câu gọn lỏn :
- Nội tổ của Hà tiểu thư.
Như Bình vỗ tay :
- Ðúng rồi. Lâm công tử thật là thông minh.
Thành Tử khoát tay :
- Thôi thôi, nàng đừng giả vờ tâng bốc tại hạ. Bất cứ ai nghe nàng nói đều có thể biết Hà dược thần y Hà Tổ Tổ là nội tổ của nàng rồi.
Thành Tử chống tay nhìn Như Bình :
- Trúc gia trang nổi danh khắcp Trung Nguyên, ngay đến các đại phái trên giang hồ như Thiếu Lâm, Võ Ðang, Thần hỏa giáo, đều phải nể mặt, có gì Trần Bá Tùng Bang chủ Cái bang lại không biết mà tính làm nhục nàng.
Như Bình nhún vai :
- Như Bình không nói thân phận của mình.
Thành Tử nhăn nhó :
- Sao nàng ngu quá vậy?
Như Bình tròn đôi thu nhãn to đen lay láy :
- Sao công tử lại chửi Như Bình?
- Tại vì nàng không nói thân phận của mình nên Trần Bá Tùng mới giở trò trêu hoa ghẹo nguyệt, cợt nhả, như nàng nói cho Bá Tùng biết thì hắn chẳng dám đụng đến sợi tóc của nàng nữa.
Thành Tử chỉ tay vào mặt Như Bình :
- Thật là ngu.
Như Bình sa sầm mặt :
- Nói như công tử hoá ra Như Bình chỉ biết sống dựa vào nội tổ thôi sao. Là một cánh hoa tầm gửi thì có đáng sống không chứ. Nếu như sau này nội tổ quy tiên thì Như Bình sẽ dựa vào ai.
Thành Tử với tay thộp bầu rượu, tu luôn một ngụm dài, rồi đặt xuống trước mặt mình :
- Vạn dược thần y Hà Tổ Tổ mà quy tiên thì nàng dựa vào tướng công của mình.
Như Bình thẹn mặt :
- Như Bình chưa có tướng công.
- Tại sao không có tướng công chứ?
- Như Bình không thích.
- Không thích thì thôi.
Thành Tử lại tu một ngụm rượu nữa rồi nói :
- Tại hạ cũng đang có việc đến Dương Châu Thành, mà Trúc gia trang thì không xa Dương Châu bao nhiêu. Tại hạ sẽ đưa công tử về Trúc gia trang, nhưng lão Vạn dược thần y sẽ tặng gì cho tại hạ đây.
- Công tử muốn gì sẽ được đó.
- Chắc không?
Như Bình khẳng khái gật đầu :
- Như Bình từ lúc thiếu thời cho đến bây giờ không bao giờ nói hai lời.
Thành Tử gãi đầu :
- Thôi được rồi, đến lúc đó tại hạ sẽ tính với lão Vạn dược thần y. Bây giờ tại hạ ngủ đây.
Như Bình nhăn nhó :
- Bộ lúc nào công tử cũng ngủ sao?
- Tại hạ chẳng có việc gì phải làm trong đêm nay, không ngủ thì chẳng lẽ thức.
Y vỗ trán mình :
- Thành Tử quen sống như vậy rồi.
Như Bình thở dài một tiếng :
- Ðến Trúc gia trang mà Như Bình phải vận y trang như thế này Lâm công tử không ngại à.
Thành Tử nheo mày :
- Ngại gì?
- Trang y của Như Bình rách một ống tay ào nè.
Thành Tử nhún vai :
- Có sao đâu. Hay nàng muốn Thành Tử sửa lại cho nàng.
Như Bình mở to mắt ngạc nhiên nhìnThành Tử :
- Lâm công tử cũng biết may vá sửa trang y phục ư?
Thành Tử ưỡn ngực :
- Tất nhiên rồi, những người như Lâm Thanh Tử thì phải biết làm mọi thứ. Nàng đừng tưởng chỉ có nữ nhân mới biết chuyện kim chỉ còn nam nhân thì chẳng biết gì. Sống trong giang hồ thì cần phải biết mọi thứ.
Như Bình mỉm cười, ngồi dịch lại bên Lâm Thanh Tử :
- Lâm đại ca sửa trang y lại giùm Như Bình nghe.
Thành Tử đứng lên ngắm nàng :
- Nàng đứng lên xem.
Như Bình đứng dậy đối mặt với Thành Tử.
Lâm Thanh Tử thối lại một bộ. Y nghiêng đầu qua lại, chẳng khác nào một con rối rồi gật đầu :
- Tại hạ có cách sửa trang y cho tiểu thư rồi.
Lâm Thanh Tử nắm lấy cánh tay trái của Như Bình. Hắn nắm ống tay áo còn lại rồi bất ngờ giật mình một cái.
Xoạt...
Thêm một chiếc ống tay áo bị Thành Tử giựt lìa ra khỏi trang phục của Hà Như Bình. Như Bình biến sắc :
- Lâm công tử làm gì vậy. Sao lại xé ông tay áo của Như Bình?
Thành Tử ngắm nàng rồi gật đầu :
- Tại hạ sửa trang y cho tiểu thư xong rồi đó.
Như Bình tròn mắt :
- Xong rồi là sao, chẳng lẽ xé thêm ống tay áo của Như Bình mà gọi là may vá à?
- Cần gì phải dùng kim chỉ. Nếu có chiếc gương, cô nương sẽ nhận ra nét đồng thanh, đồng thủ trên bộ trang phục của cô.
Thành Tử gật đầu :
- Ðẹp thật.
- Thế này mà đẹp ư?
- Nếu cô không thấy vừa mắt thì tự mình làm lấy đi.
Thành Tử nói xong ngồi bệt xuống bên mâm cỗ. Y càu nhàu :
- Lâm Thanh Tử làm bất cứ chuyện gì từ trước đến nay chưa từng bị ai chê bao giờ, hôm nay giúp cho tiểu thư đã không được khen lại còn bị chê bai nữa. Thiệt phí công vô ích.
Y bưng bầu rượu dốc ngược lên tu ừng ực rồi đặt bầu rượu xuống trước mặt mình :
- Thật là hổ thẹn, làm ơn mắc oán.
Như Bình ngồi xuống cạnh Thành Tử :
- Như Bình đâu có trách Lâm đại ca. Như Bình chỉ thấy trang phục của mình kỳ dị thôi.
Thành Tử quay sang trợn mắt nhìn nàng :
- Kỳ là sao... tại nàng không nhận ra nét đồng thanh đồng thủ mà thôi. Nếu nàng chê thì cứ cởi ra bỏ quách đi cho rồi.
Như Bình thẹn đến chín cả mặt :
- Như Bình phải cởi xiêm y?
- Thì nàng thấy nó xấu, bận làm gì?
Như Bình lắc đầu :
- Như Bình không thấy trang y mình xấu nữa đâu.
- Vậy thì tốt. Bây giờ thì nàng đưng kêu réo Lâm mỗ nữa nghe.
Lâm Thanh Tử vừa toan đặt lưng xuống thì Như Bình lại lôi gã ngồi dậy :
- Lâm đại ca.
Lâm Thanh Tử trợn mắt :
- Cái gì nữa đây?
Gã hừ nhạt một tiếng rồi nhìn Như Bình gắt gỏng nói :
- Cây độc không hoa, gái độc không chồng.
- Lâm đại ca nói ai vậy?
Thành Tử cười mỉm :
- Ta đâu có nói ai.
Như Bình cau có :
- Phải Lâm đại ca nói Như Bình không?
- Tam làm gì dám nói tiểu thư Trúc gia trang là gái cô độc chứ.
Y khoát tay :
- Thôi, thôi đừng hỏi nữa. Lâm mỗ chẳng muốn nói chuyện với nàng nữa đâu.
- Vậy Lâm huynh muốn nói chuyện với ai?
- Với ai ư. Ta chỉ muốn nói chuyện với ma thôi.
Như Bình rùng mình :
- Lâm đại ca muốn nói chuyện với ma à?
Thành Tử gật đầu :
- Ừ bởi vì ma mới là những bằng hữu tốt của Lâm Thanh Tử. Họ đang chờ Lâm Thanh Tử dưới Tử Thành đó.
- Bộ trên cõi nhân gian này có ma thật sao.
Thành Tử gật đầu :
- Có chắc rồi, mà cũng có tên nữa.
- Lâm đại ca thử nói cho Như Bình nghe, ma tên gì?
Thành Tử vuốt mặt mình :
- Một con ma chuyên môn tính toán, lúc nào cũng khư khư chiếc bàn tính bên mình tên là Tống Hàn Giang. Một con ma đại lực phi thường tên là Kha Bạc Kim, và một con ma nữa tên là Mộng Ðình Hoa.
- Ðó là những con ma bằng hữu của Lâm đại ca à?
Thành Tử gật đầu :
- Ðúng như vậy.
- Vậy họ có thường hay đến thăm công tử không?
- Tất nhiên là đến thường xuyên rồi.
Thành Tử vừa nói dứt lời, Như Bình thoáng rùng mình bởi ý tưởng có ma trên cõi nhân gian này thì một luồng gió nhẹ thổi đến mang theo những đồng tiền ma rắc đầy ngôi cổ miếu.
Như Bình mặt cắt không còn giọt máu, xanh xám. Nàng ôm cứng lấy Lâm Thanh Tử :
- Lâm đại ca... Ma đến thật rồi.

loading...
Hồi trước Hồi sau