Sát thủ kiếm vương - Hồi 42

Sát thủ kiếm vương - Hồi 42

Bá nhân chết bởi mơ hồ

Ngày đăng
Tổng cộng 55 hồi
Đánh giá 9.6/10 với 224145 lượt xem

loading...

Trên vách đá tòa thạch phòng những tia nước phún ra tạo thành một màn nước mờ mờ ảo ảo chụp xuống cái hồ nước có những làn khói bốc lên. Một khung cảnh thật huyền hoặc khiến bất cứ ai bước vào cũng ngỡ mình đang đứng trước nội cung của một vị Hoàng phi nào đó.
Nhược Mai Lâm trầm mình trong hồ nước. Tất nhiên trên người nàng chẳng có mảnh vải nào.
Nhược Mai Lâm đã thấy Nhật Phong bước qua cánh cửa đá, nhưng vẫn thờ ơ với những động tác của một mỹ nữ trau chuốt thân thể mình.
Nhật Phong đã đứng bên hồ nước, những bụi nước nhỏ li ti từ những tia nước bắn ra đượm trên trang y của y, phản chiếu ánh sáng từ những chiếc gương đồng óng ánh như những hạt lưu ly.
Nhược Mai Lâm ngẩng lên nhìn Nhật Phong, ôn nhu nói :
- Chàng đi đường xa chắc cũng cần tẩy lớp bụi trần trong chiếc hồ này chứ. Nước trong hồ này từ dòng Thiên Nhất Thần Thủy nằm sâu dưới chân núi này, nó có công hiệu khiến người ta thanh thản khi được trầm mình trong nó.
Nhược Mai Lâm vừa nói vừa mỉm cười với Nhật Phong.
Nhật Phong cũng đối nhãn với nàng. Tinh nhãn của chàng toát ra cái nhìn lạnh lùng và trầm uất.
Nhược Mai Lâm xoa nhẹ một chiếc bông lên cánh tay trắng nõn của mình.
Nàng hỏi Nhật Phong :
- Chàng đến vì Tiểu Cầu?
- Vì Tiểu Cầu, vì bằng hữu và vì Lãnh Nhật Phong.
- Mai Lâm không thích sự lạnh nhạt của huynh. Huynh hãy soi mặt xuống nước xem. Nó trầm cảm làm sao đó. Bụi giang hồ có lẽ đã phủ khắp thân Lãnh huynh, hãy xuống hồ mà tẩy nó đi.
- Nàng muốn ta tẩy bụi giang hồ?
Mai Lâm gật đầu :
- Giang hồ lắm bụi phiền lụy mà kẻ sống trong giang hồ thì khó tránh được bụi giang hồ. Ở trong thạch phòng của Mai Lâm không có bụi giang hồ.
- Nhật Phong cần đưa Tiểu Cầu về với người thân của nó.
- Mai Lâm biết, và một khi Nhật Phong đã đến thì Mai Lâm cũng sẽ cho người đưa Tiểu Cầu đến với A Tú cô nương.
- Mỗi bước chân của Nhật Phong đều bị Mai Lâm giám sát.
Nhược Mai Lâm nheo mắt với chàng :
- Trong chu vi mười dặm quanh Hắc Mộc Nhai đều có người của Mai Lâm để mắt tới.
Nàng mỉm cười nói tiếp :
- Lãnh huynh định không tẩy bụi trần à?
Nhật Phong thở dài một tiếng. Chàng thừa biết một khi Ngọc Diện Kỳ Nữ gợi ý thì đó chính là ý muốn của nàng, và một khi không đạt được ý muốn đó thì nhất quyết không chịu bỏ qua.
Nhược Mai Lâm nhìn Nhật Phong chằm chằm. Ánh mắt của nàng như hối thúc chàng.
Nhật Phong thở dài rồi từ từ bước xuống bậc tam cấp để ngâm mình trong hồ nước Thiên Nhất Thần Thủy.
Mai Lâm nheo mày nói :
- Lãnh huynh tẩy bụi giang hồ mà vẫn vận nguyên y trang thế sao tẩy được bụi giang hồ.
- Bụi giang hồ chỉ bám vào y trang của Nhật Phong thôi.
Mai Lâm lần theo hồ nước đến bên chàng :
- Ðể Mai Lâm cởi y trang cho Lãnh huynh nhé.
Nhật Phong lắc đầu :
- Nhật Phong đến đây không phải để làm phiền nàng.
Mai Lâm nheo mắt với Nhật Phong. Nàng từ từ nép đầu vào ngực Nhật Phong, rồi thủ thỉ nói :
- Lãnh đại ca thấy Mai Lâm như thế nào?
- Nàng muốn hỏi gì.
- Nhan sắc của Mai Lâm như thế nào.
- Có thể liệt vào hàng mỹ nữ trong thiên hạ.
Mai Lâm ngẩng lên nhìn chiếc cằm của Nhật Phong :
- Mai Lâm nhan sắc tuyệt phàm như vậy sao chàng lại thờ ơ.
- Nhật Phong thờ ơ với nàng ư.
- Chứ chàng đã không thờ ơ là gì.
- Không, ta không thờ ơ với nàng, mà ta lạnh lùng thì đúng hơn.
- Nhật Phong lạnh lùng với Mai Lâm sao?
- Trái tim Nhật Phong đã băng giá rồi.
Mai Lâm thở dài một tiếng. Vòng tay của nàng từ từ bá quanh cổ Nhật Phong, rồi nhón lên toan đặt một nụ hôn lên má chàng.
Nhật Phong khẽ đẩy Mai Lâm ra.
Ðôi mày vòng nguyệt của nàng thoáng cau lại tỏ thái độ bất nhẫn. Mai Lâm hỏi :
- Chàng không quên được Chu Thể Loan à?
- Người vô tình nên quân tử vô tình. Ta đã chôn cất cho Thể Loan rồi.
Nhật Phong cúi nhìn thẳng vào mắt Mai Lâm :
- tại sao nàng lại có thể hạ độc thủ với Thể Loan, trongkhi hai người đã kết nghĩa tỷ muội?
Mai Lâm nhướn mày :
- Thể Loan chết bởi một đao của Mai Lâm?
Nhật Phong lắc đầu :
- Không, nàng chết bởi độc dược của Thiên Luân giáo chủ.
- Thế tại sao chàng nói Mai Lâm hạ độc thủ với Thể Loan?
- Thể Loan không chết bởi ta nàng, nhưng sao nàng lại hành động như vậy.
- Chàng hãy tự hỏi lại chàng và tự giải đáp hai chữ tại sao đó.
Nhật Phong thở dài :
- Ta muốn lý giải, nhưng bản thân không tìm được lời giải đáp.
Mai Lâm nhún vai. Vòng tay âu yếm của nàng rời khỏi cổ Nhật Phong :
- Giờ chàng có muốn nghe lời lý giải đó không.
- Rất muốn.
Nhược Mai Lâm lại choàng tay qua vai Nhật Phong :
- Mai Lâm không muốn mất chàng.
- Vì tình ư, thế nàng có biết tình yêu là gì không?
Mai Lâm gật đầu :
- Biết. Khi Mai Lâm đã yêu thì trở thành kẻ ngu muội và tàn nhẫn. Mai Lâm đâu thể nào để Nhật Phong rơi vào vòng tay của Chu Thể Loan.
- Vì yêu mà giết một người. Chính nàng đã tự đánh mất tình yêu của mình rồi.
- Không, còn Mai Lâm trên trần gian này thì Nhật Phong phải thuộc về Mai Lâm.
Nàng ngước mắt nhìn Nhật Phong :
- Tại sao chàng cứ lẩn trốn Mai Lâm.
- Bởi trái tim ta đã thuộc về một người.
- Chu Thể Loan.
Nhật Phong lắc đầu :
- Thể Loan đã vô tình, sao ta lại có thể ôm một cái bóng mãi mãi không phải là của mình.
- Thế người đó là ai?
- Ta phải nói với nàng chăng? Nhật Phong đến Hắc Mộc Nhai phó hội với Mai Lâm không phải để tỏ bày tâm sự. Ðừng nhắc lại dĩ vãng và cũng đừng tự lừa gạt bản thân mình. Nhật Phong đến để đưa Tiểu Cầu rời khỏi Hắc Mộc Nhai.
- Chàng đến vì Tiểu Cầu. Thế chàng có biết Tiểu Cầu là ai không?
Nhật Phong nhìn thẳng vào đáy mắt của Mai Lâm :
- Biết.
- Lãnh huynh đã biết Tiểu Cầu chính là con của Vũ Minh với Hoàng Phủ Ngọc. Thế mà Lãnh huynh vẫn vì tên tiểu tử đó ư. Nếu Mai Lâm là Lãnh huynh thì không vì một tên tiểu tử con của những kẻ chỉ mang đến cho huynh sự phiền muộn. Hãy quên Tiểu Cầu đi.
- Nàng nói rất đúng, nhưng rất tiếc Nhật Phong lại không phải là Ngọc Diện Kỳ Nữ Nhược Mai Lâm.
Mai Lâm thẹn mặt, vòng tay của nàng lại thả xuống khỏi bờ vai của Nhật Phong.
Nàng quay mặt nhìn về phía một tia nước :
- Kẻ vô tình sao ta lại có tình chứ.
Mai Lâm nói xong, quay ngoắt lại :
- Ðược, Lãnh Nhật Phong đã muốn Mai Lâm vô tình thì Mai Lâm là kẻ vô tình.
- Ta vô tình, nàng vô tình nhưng Tiểu Cầu lại là kẻ có tình.
Mai Lâm thở dài một tiếng.
Nhật Phong bình thản lấy túi phấn hương trong tay áo mình. Chàng chìa túi phấn hương đến trước mặt Mai Lâm :
- Nàng biết túi phấn hương này của ai chứ?
Nhược Mai Lâm cau mày khi túi phấn hương đập vào nhãn quang của nàng. Mai Lâm toan đón lấy túi phấn hương trên tay Nhật Phong, nhưng chàng đã rụt lại :
- Nàng biết công dụng của túi phấn hương này chứ?
Mai Lâm gật đầu :
- Ðây chính là phấn hương dược mê tình của Mông Diện Thần Nữ Kiều Vĩ Hồ, nếu như...
Nhật Phong nghiêm giọng nói :
- Nếu như ta rắc túi phấn hương này vào trong hồ nước này thì như thế nào, nàng biết chứ.
- Biết, nhưng Mai Lâm nghĩ Nhật Phong sẽ không rắc nó.
- Tại sao không?
- Bởi Lãnh huynh cũng đang ở trong hồ như Mai Lâm và nếu như Mai Lâm phát cuồng bởi lửa dục thì chàng cũng chẳng hơn gì.
- Dược mê tình sẽ chẳng xâm nhập vào Nhật Phong nữa rồi.
- Thật vậy sao?
- Nàng không tin ư. Nhưng nàng nói đúng, ta sẽ không rắc túi phấn hương vào hồ nước nàng đang tắm.
Nhật Phong thở dài một tiếng, rồi quay lưng theo bậc tam cấp bước lên khỏi hồ nước.
Mai Lâm nhìn Nhật Phong.
Nhật Phong chấp tay sau lưng nhìn ra cửa :
- Nhật Phong thừa biết nàng muốn ta đến đây phó hội vì chuyện gì. Ðừng khách sáo nữa, nàng hãy thẳng thắn nói ra sự trao đổi đó đi. Ta muốn Tiểu Cầu còn nàng thì muốn gì?
Nhược Mai Lâm ngửa mặt cười khanh khách.
Nàng cắt tràng tiếu ngạo tự thị đó, nghiêm giọng nói với Nhật Phong :
- Ðã biết vậy thì Mai Lâm không khách sáo với Nhật Phong nữa.
Mai Lâm với tay lấy chiếc chuông vàng bé xíu treo ngay trên đầu nàng. Nàng lắc chuông.
Hai ả thị nữ khi nãy bước vào. Trên tay hai người đó là hai chiếc mâm đồng có những bộ y trang bằng gấm thêu hoa.
Mai Lâm từ dưới hồ bước lên.
Hai ả thị nữa bước đến bận xiêm y cho nàng. Mai Lâm nói :
- Mai Lâm đã chuẩn bị sẵn y trang cho huynh. Huynh hãy thay trang phục và đến gặp Mai Lâm tại Nguyệt phòng.
Nàng nói xong mấy lời đó cùng với hai ả thị nữ rảo bước ra ngoài.
Nguyệt phòng là một khuôn viên độ hai mươi trượng vuông, có vách đá bao bọc, nhưng trên thì chỉ có mỗi nửa phiến đá hình bầy dục che chắn làm nóc. Gian Nguyệt phòng nằm tít trên đỉnh Hắc Mộc Nhai nên về đêm gió lốc thổi ào ào, giũ y phục Nhật Phong và Mai Lâm phát ra những tiếng phần phật.
Trươóc mặt Mai Lâm là chiếc đàn đá, đầy tớ đã chuẩn bị sẵn.
Mai Lâm nhìn Nhật Phong nói :
- Mai Lâm muốn tặng cho chàng một khúc nhạc tình.
- Nàng tặng thì Nhật Phong sẽ nghe.
Mai Lâm nghiêm mặt, rải tay lên dây đàn. Những âm thanh réo rắc cất lên nghe vừa thê lương vừa sầu muộn. Nếu một kẻ bình thường mà nghe tiếng đàn của Mai Lâm e rằng khó kềm giữ được sự trắc ẩn dấy lên trong tâm mình.
Tiếng đàn của nàng như lời nỉ non ai oán, như lời oán trách kẻ bạc tình.
Mai Lâm vừa đàn vừa nhìn Nhật Phong nói :
- Tiểu Cầu sẽ được người củaml đưa về cho A Tú cô nương, ngược lại Lãnh huynh sẽ cùng với Mai Lâm đến Long hoa đảo. Lãnh huynh đồng ý chứ?
Nhật Phong nhìn nàng :
- Ðến Long hoa đảo để làm gì?
- Bí mật những miếng da họa đồ.
- Nàng không nói ta cũng có thể biết được điều đó. Nhưng tại sao lại phải bắt Lãnh Nhật Phong cùng đi với nàng.
- Không có huynh thì không bao giờ có được Thiên tượng bồ tát. Ðến Long hoa đảo rồi huynh sẽ biết vì sao phải có huynh.
- Nàng đã hợp nhất được tất cả những miếng da họa đồ.
- Ðã hợp nhất rồi.
- Vì những miếng da họa đồ kia mà suýt nữa Nhật Phong phải ân hận suốt đời.
- Lãnh huynh muốn nói đến Lâm Thanh Tử.
- Lâm Thanh Tử có lẽ hận nàng lắm.
- Y hận Mai Lâm thì làm gì được Mai Lâm chứ?
Mai Lâm vừa dứt lời, tay gảy liên tục những sợi dây đàn. Âm thanh từ chiếc đàn đã thoát ra kết thành những đạo kình cuốn đến Lãnh Nhật Phong.
Mặt đất dưới chân Nhật Phong như có những lượn sóng và phát ra những âm thanh ầm ì. Những đạo kình kia tan mất cùng với tiếng đàn của Mai Lâm, trong khi Nhật Phong vần đứng bình nhiên.
Mai Lâm nhìn Nhật Phong nói :
- Nếu Lâm Thanh Tử có đủ bản lĩnh thì cũng như Nhật Phong.
- Ngũ vực âm của nàng tiến bộ vượt bậc rồi. Nếu như đạt thêm một bậc nữa thì giang hồít người dám so tài với Nhược Mai Lâm.
- Vậy Lãnh huynh nghĩ coi, Lâm Thanh Tử hận Nhược Mai Lâm thì có làm gì được Mai Lâm không?
Nhật Phong lắc đầu :
- Nhật Phong nghĩ Lâm Thanh Tử không phải là đối thủ của Nhược Mai Lâm, nhưng y cũng không phải là kẻ nhỏ mọn khư khư ôm hận trong lòng.
Nhật Phong dấn đến hai bộ :
- Nàng hãy mang Tiểu Cầu ra đây, rồi Nhật Phong sẽ cùng đi với nàng.
- Huynh hứa chứ?
- Nhật Phong hứa.
- Lãnh huynh hứa, Mai Lâm tin tưởng rồi.
Mai Lâm đứng lên :
- Ngũ vực âm cùng phối hợp với thần kiếm thì đâu ai có thể ngăn cản được đườngMai Lâm đến Long hoa đảo.
Nàng vừa nói dứt lời, tiếng của Kiếm Vương Hoàng Phong trầm trâm cất lên :
- Thần kiếm là ta hay là Lãnh Nhật Phong?
Hoàng Phong vừa nói vừa bước ra. Thanh kiếm trên tay gã vẫn còn nhỏ máu từng giọt, chứng tỏ thanh kiếm đó vừa mới lấy mạng người.
Hoàng Phong xâm nhập Hắc Mộc Nhai giết người, mà không hề nghe tiếng động nào, chứng tỏ bản lĩnh của y đã đạt đến cảnh giới tối thượng của sự giết các hạ'c.
Hoàng Phong đứng nhìn Nhược Mai Lâm :
- Nàng hãy nói xem thần kiếm vô địch là ai?
Nhược Mai Lâm nhún vai nói :
- Kẻ ta không mời nhưng lại đến. Ðến ắt là để giết người.
- Hoàng mỗ đến đây để phân định ai là không vô địch.
Y nhìn lại Lãnh Nhật Phong :
- Nhật Phong, tại đỉnh Hắc Mộc Nhai, ngươi chỉ có một con đường trở ra.
Nhật Phong thở hắt ra một tiếng nói :
- Bước qua cái xác không hồn của Kiếm Vương.
Hoàng Phong gật đầu :
- Ðó là con đường sống duy nhất của ngươi.
Nhật Phong nheo mày hỏi Hoàng Phong :
- Tôn giá đến Hắc Mộc Nhai theo di lệnh của Mông Diện Thần Nữ Kiều Vĩ Hồ?
Hoàng Phong gật đầu :
- Hoàng mỗ đã đưa nàng về suối vàng, và ao ước của nàng là muốn thấy mặt ngươi dưới cổng tử thành.
Nhật Phong nhướn mày :
- Kiều Vĩ Hồ chết rồi ư. Ai đã hạ độc thủ với nàng.
- Hoàng mỗ lỡ tay giết nàng rồi.
Nhật Phong nhìn Hoàng Phong chằm chằm :
- Kiếm Vương hạ độc thủ Kiều Vĩ Hồ?
Hoàng Phong thở dài :
- Hoàng mỗ lỡ tay thôi, và ta thề sẽ đưa ngươi xuống tử thành để nàng thấy mặt.
Nhật Phong lắc đầu :
- Tại hạ e rằng dưới tử thành chẳng có linh hồn của Mông Diện Thần Nữ Kiều Vĩ Hồ.
Hoàng Phong hừ nhạt rồi gằn giọng nói :
- Tuốt kiếm ra đi.
- Tại hạ có cần phải rút kiếm ra không?
- Tại sao không chứ.
- Nếu tại hạ muốn rút kiếm thì phải có kiếm, nhưng rất tiếc lúc này tại hạ lại không có kiếm.
Hoàng Phong trừng mắt :
- Kiếm của ngươi đâu.
- Kiếm tại hạ mượn của người thì phải trả lại cho người chứ.
Hoàng Phong chớp mắt ngơ ngẩn. Y lúng túng hỏi :
- Ngươi xuất thân từ Kiếm môn, lại không dùng kiếm thế là nghĩa gì chứ. Hay ngươi coi thường Hoàng mỗ.
Nhật Phong lắc đầu :
- Long kiếm đã gãy. Kiếm môn cũng không còn, tại hạ không thuộc về Kiếm môn nữa.
- Ngươi không thuộc về Kiếm môn cùng phải chết, mà có thuộc về Kiếm môn cũng phải chết.
- Ý của tôn giá hay ý của Mông Diện Thần Nữ Kiều Vĩ Hồ.
- Ý của ta cũng như ý của nàng.
Hoàng Phong nhìn Nhược Mai Lâm nói :
- Tất cả những người của Hắc Mộc Nhai đều bị Hoàng mỗ làm cỏ hết rồi, và kẻ cuối cùng là Lãnh Nhật Phong. Sau đó Hoàng mỗ sẽ đích thân đưa Nhược Mai Lâm về Thiên Luân giáo.
- Kiếm Vương Hoàng Phong có thể giết được Thần Kiếm Giang Ðông ư?
Nhược Mai Lâm lắc đầu :
- Ðiều đó dù có nằm mơ, Nhược Mai Lâm cũng không tin.
- Nói như vậy thì Nhật Phong mới chính là Thần kiếm.
Nhược Mai Lâm gật đầu :
- Ðúng, chỉ có Nhật Phong mới xứng với cái danh Thần kiếm trong thiên hạ.
Hoàng Phong quay sang Lãnh Nhật Phong :
- Nhật Phong, ngươi nghe rõ rồi chứ.
- Nghe rất rõ.
Kiếm Vương rít lên :
- Hôm nay Hoàng mỗ không cho người mở một cửa sinh đâu.
Kiếm Vương vừa nói vừa chuyển kiếm quyết hướng mũi thẳng vào yết hầu của Lãnh Nhật Phong.
Thấy lối thủ kiếm quyết của Kiếm Vương, Nhật Phong cau mày.
Chàng nghiêm giọng nói :
- Kiếm quyết của tôn giá thuộc chiêu số nào?
- Nó không còn chiêu số nữa, và cũng chẳng có thức kiếm.
- Ý tôn giá nói tôn giá đang sử dụng tâm kiếm.
Hoàng Phong gật đầu :
- Tâm kiếm.
Nhật Phong nheo đôi chân mày. Mặt chàng thoáng một chút bất thần :
- Trước khi tôn giá xuất thủ có thể cho tại hạ nói mấy lời được không.
- Ngươi cứ nói những lời sau cùng trước khi xuống tử thành hầu phục Kiều Vĩ Hồ.
Nhật Phong bình thản lấy túi phấn hương quẳng xuống đất :
- Túi phấn này của Mông Diện Thần Nữ Kiều Vĩ Hồ, tôn giá nhận ra chứ.
Thấy túi phấn hương, mặt Hoàng Phong biến sắc :
- Ở đâu ngươi được túi phấn này?
- Hoàng Phủ Ngọc giao cho tại hạ và nói chỉ cần thấy túi phấn này thôi, Lãnh Nhật Phong sẽ hiểu.
Vậy bây giờ tôn giá nói xem, Nhật Phong hiểu túi phấn này như thế nào.
Hoàng Phong nhăn mặt :
- Ngươi muốn hiểu sao cũng được.
- Kẻ tôn giá sắp lấy mạng mà tôn giá cũng không cho một cơ hội được biết về bí mật cái chết của sư phụ à.
Hoàng Phong mặt tái như chàm.
Nhật Phong nghiêm giọng nói :
- Kiều Vĩ Hồ phải không?
Hoàng Phong rít lên :
- Ta phải giết ngươi.
- Ðúng, tôn giá phải thanh toán Nhật Phong bởi Kiều Vĩ Hồ muốn như vậy.
- Không sai.
- Cũng như ngày xưa, Kiều Vĩ Hồ đã bức ép sư phụ trục Nhật Phong ra khỏi Kiếm môn.
- Ngươi...
- Nhật Phong buồn thế thái nhân tình, xót xa cho tiền nhân, tiếc cho Kiếm môn và hận kẻ đang đứng trước mặt mình.
Chàng dấn đến một bộ :
- Trong túi phấn này là dược mê tình hương, phấn hương chỉ có ở Mông Diện Thần Nữ... phải chăng...
Hoàng Phong rít lên :
- Kiều Vĩ Hồ đã chết rồi, trước khi ngươi đi hầu nàng, ngươi không được nói đến nàng. Nhật Phong... hôm nay ta không giết được ngươi thi giang hồ này không còn Hoàng Phong nữa. Thiên hạ chỉ có một người sử dụng kiếm vô địch mà thôi.
- Tôn giá chỉ là một con thiêu thân đang tự tìm cái chết.
- Ngươi hù dọa Hoàng mỗ đó à.
- Nhật Phong không biết hù dọa ai bao giờ. Nếu tại hạ đoán không lầm. Chính chiêu kiếm tôn giá sắp giở ra với Nhật Phong đã lấy mạng Mông Diện Thần Nữ Kiều Vĩ Hồ.
Hoàng Phong lộ sự ngạc nhiên lên mặt. Y buột miệng nói :
- Sao ngươi lại biết?
- Kiếm quyết điểm vào yết hầu tại hạ, với một sá tkhí ngồn ngộn thì đó chính là chiêu tử kiếm. Kẻ dụng thức kiếm đó, bắt đối phương vào tử lộ, không một lối thoát. Ðã vậy thì một khi thức kiếm thành chiêu thì một trong hai kiếm thủ phải có người chết.
Nhật Phong lắc đầu :
- Xem ra Mông Diện Thần Nữ đã ép tôn giá đến cửa tử vong mà tôn giá chẳng biết gì.
Hoàng Phong cười gằn. Y rít lên từng tiếng một :
- Ngươi đang hãi hùng khi đối mặt với ta phải không. Chính sự hãi hùng khi đứng trước chiêu kiếm tử vong mà Kiều Vĩ Hồ đã hy sinh mình để Hoàng mỗ tụ thành, nên ngươi mới đem nàng ra làm mộc đỡ.
Hoàng Phong lắc đầu :
- Lãnh Nhật Phong, ngươi đang chạy trốn sự thật hay giả ngây giả dại để thốt ra lời Kiều Vĩ Hồ dồn Hoàng mỗ vào cửa tử vong. Nếu như hôm nay Hoàng mỗ có chết, đó cũng là sự tự nguyện của Hoàng mỗ. Ta không trách ngươi đâu.
- Nếu tôn giá còn một chút lý trí, có thể quay về Thiên Luân cung để đoàn tụ với Mông Diện Thần Nữ. Tại hạ chỉ sợ tôn giá hy sinh một cách vô ích đặng trở thành một oan hồn không nơi nương tựa.
Hoàng Phong gầm lên :
- Ta chết cũng được, biến thành oan hồn cũng được, nhưng phải xuống tử thành để hầu phục Kiều Vĩ Hồ.
Thanh kiếm trong tay Hoàng Phong run lên, tưởng gã sắp phải sốt bởi sự phẫn nộ.
Nhật Phong thở dài một tiếng trầm giọng nói :
- Người đã bức ta.
Lời của chàng còn đọng trên hai cánh môi thì Hoàng Phong gầm lên :
- Tiếp chiêu.
Thanh trường kiếm vừa nhích động nhưng chưa thể tụ thành chiêu kiếm tử vong thì sống kiếm đã hứng trọn một đạo phách không chỉ của Lãnh Nhật Phong.
- Chát..
Hổ khẩu Hoàng Phong tê rần, nhưng y vẫ nén cái đau vào trong, quyết xuất cho được chiêu kiếm mà y đã thi thố với Mông Diện Thần Nữ Kiều Vĩ Hồ. Trong đầu Hoàng Phong cái chết của Mông Diện Thần Nữ hiện ra rõ mồn một, cái chết của người tình càng khiến cho máu y sôi sục.
Hoàng Phong tâm niệm thầm :
- Kiều nương ơi, nàng đã vì Kiếm Vương mà chết, thì ta cũng vì nàng mà chết.
Thanh kiếm lại thoạt run lên. Nhưng cũng như lần đầu, Hoàng Phong chưa thi triển thành kiếm thức thì sống kiếm lại hứng đạo phách không chỉ của Lãnh Nhật Phong.
- Chát..
Hổ khẩu của y lại tê buốt.
Hoàng Phong gầm lên :
- Lãnh Nhật Phong, ngươi phải chết.
Y gầm lên vì sự phẫn nộ thì đúng hơn, nhưng tuyệt nhiên không thể nào thi triển thành tử chiêu sát kiếm.
Ðầu óc Hoàng Phong bấn loạn hơn.
Ðột ngột Lãnh Nhật Phong quay tít như chiếc bông vụ, cách không phóng ra một lúc mười chỉ đạo chỉ nhứ nhứt đều công kích vào thanh kiếm trên tay Hoàng Phong.
- Chát... Chát... Chát...
Hoàng Phong tháo lui liên tiếp ba bộ và khi trụ thân được thì cũng không thể nào cầm nổi đốc kiếm nữa. Máu ròng ròng nhỏ xuống chân gã, dòng máu đỏ xuất phát từ hổ khẩu nát bét của y.
Nhật Phong chắp tay sau lưng, nghiêm giọng nói :
- Kiếm môn chỉ còn duy nhất một mình tôn giá thôi, tại hạ không nỡ bắt người vào cửa tử vong.
Chính vì lẽ đó tại hạ phải công kích trước để tôn giá không hoàn thành chiêu kiếm chết chóc kia.
Hoàng Phong trừng trừng nhìn Nhật Phong :
- Nhật Phong, ta hận ngươi. Ta sẽ là oan hồn theo đuổi ngươi trọn kiếm này.
Hoàng Phong vừa nói vừa nhặt thanh trường kiếm. Lời của y vừa dứt, bất thần dụng chân đá thẳng vào gốc kiếm. thanh trường kiếm xẹt đi như một ánh chớp bạc, hướng thẳng vào tim Lãnh Nhật Phong.
Nhược Mai Lâm cau mày thốt lên :
- Thủ đoạn bỉ ổi.
Tình thế cấp bách, bất ngờ, Nhược Mai Lâm toan động thủ dùng chiếc đàn đá để cản lưỡi kiếm, nhưng nàng biết đó chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Lưỡi trường kiếm còn cách Lãnh Nhật Phong chừng ba gang tay thì thân ảnh chàng vụt lên cao như quả pháp thăng thiên. Khi thanh trường kiếm lướt qua dưới đế giầy của chàng, thì mũi chân phải đạp nhẹ vào đầu mũi kiếm. Thanh kiếm chúc ngược xuống đất, đốc kiếm dựng lên.
Bằng một thế liên hoàn cước, mà Nhược Mai Lâm lẫn Hoàng Phong nằm mơ cũng không thể nào tưởng tượng được. Chỉ nghe một âm thanh phát ra :
- Chách...
Thanh kiếm đảo ngược trở lại và bay về nơi xuất phát.
Lúc thanh kiếm được đá đi nhanh bao nhiêu thì lúc nó quay về còn nhanh hơn gấp bội phần.
- Phập...
Lưỡi kiếm đã ghim vào tim Hoàng Phong mà y vẫn còn mở mắt to hết cở để chứng kiến cái chết của Thần Kiếm Giang Ðông Lãnh Nhật Phong.
Hoàng Phong rùng mình. Y thất thần, đờ đẫn nói :
- Ta... ta không tin...
Hoàng Phong chỉ nói được bấy nhiêu đó thì đổ sầm về phía trước.
Nhật Phong thở dài ảo não :
- Ta không muốn giết bá nhân, nhưng bá nhân bắt ta phải động thủ giết bá nhân.
Nhược Mai Lâm bước đến bên Nhật Phong :
- Y có chết cũng đáng đời lắm.
Nhật Phong nhìn nàng :
- Cái chết của Hoàng Phong khiến trái tim Nhật Phong băng giá hơn.
Nhược Mai Lâm chạm vào ánh mắt lạnh lùng vô cảm của Lãnh Nhật Phong, bất giác cũng rùng mình. Nàng liên tưởng đến hình ảnh Sát Thủ Kiếm Vương hôm nào Nhật Phong đã khoác vào mình.
Nàng buột miệng nói :
- Lãnh huynh nhìn Nhược Mai Lâm bằng ánh mắt đó ư?
- Sinh ra ai cũng đều muốn sống, sao lại có những kẻ tự tìm đến cái chết.
Mai Lâm ngơ ngác với câu hỏi bâng quơ của Nhật Phong. Nàng chưa kịp hỏi, Nhật Phong chắp hai tay sau lưng bỏ đi. Chàng vừa đi vừa nói :
- Tại hạ đến Thiên Luân cung, rồi sẽ quay lại cùng với Nhược cô nương đến Long hoa đảo. Tại hạ hy vọng Nhược cô nương không phải là kẻ đi tìm cái chết.
Mai Lâm toan bước theo Nhật Phong, nhưng rồi nàng nghĩ lại, đứng nhìn theo sau lưng Nhật Phong.
Mai Lâm nói với theo :
- Tiểu Cầu đang ở tư gia của Ðào viên ngoại, Lãnh huynh đến đó đón y về.

loading...
Hồi trước Hồi sau