Thất tinh Long Vương - Hồi 19

Thất tinh Long Vương - Hồi 19

Đôi tay và đôi chân

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 80489 lượt xem

loading...

Có điều, nếu Nguyên Bảo trở mặt không chịu thừa nhận mình đã từng nói câu đó, không chừng cô sẽ tức mình đụng đầu vào tường chết luôn quá.
... Một người đàn bà ba mươi bốn tuổi, tại sao lại đi biến thành ra một cô bé như thế này.
Cô thật muốn tát cho mình hai cái tát tai.
... Còn Nguyên Bảo? Hiện tại có phải y đã tỉnh lại rồi không? Tỉnh dậy thấy cô không có trong phòng, y có lo lắng gì lắm không?
Lão già nãy giờ vẫn đang cười tủm tỉm nhìn trộm cô, hình như đã nhìn thấu vào ruột cô, lão bỗng nói :
- Cô yên tâm, nó không đi đâu đâu, cho dù có người dùng chổi đuổi nó đi, nó cũng không đi đâu, bởi vì ta biết, nó thật tình thương cô lắm đấy, nhất định nó sẽ chờ cô về mà.
Dương Lan Phương chẳng thèm để ý đến lão, nhưng lão già lại cứ muốn chọc cô, lão cố ý hỏi :
- Cô có biết ta đang nói “nó” đây là ai không?
Dương Lan Phương cố ý trả lời :
- Không biết.
- Không biết thật sao?
- Ừ.
- Vậy thì ta chỉ còn nước nói cho cô nghe thôi.
Lão già nháy mắt nói :
- Nó là hoạt hảo của cô đấy, cũng chính là ông chồng tương lai của cô.
Dương Lan Phương đã đỏ mặt cả lên, lão già vỗ tay cười lớn, ngay cái răng còn lại trong miệng hình như cũng muốn bị rụng luôn vì cười.
Lôi đại tiểu thơ cũng đang vui vẻ lắm, ngay cả đóa hoa hồng bà ta cài trên tóc hình như cũng đang cười nụ, Dương Lan Phương có muốn tức giận lên cũng không cách nào tức giận vào đâu.
Sinh mệnh đẹp đẽ như thế, bọn họ còn có lý do gì để đau lòng? Có lý do gì để tức giận?
Do đó bọn họ đều vui vẻ, bởi vì bọn họ đều không biết Nguyên Bảo lúc này đang gặp phải chuyện gì.
Cho dù bọn họ có biết, chỉ e cũng không có ai chịu tin.
Hiện tại Nguyên Bảo gặp phải chuyện, mà ngay cả Nguyên Bảo cũng không tin nổi.
* * * * *
Mười chín tháng tư, buổi chiều.
Ánh tà dương của buổi chiều mùa xuân chiếu vào song cửa, chiếu lên một bồn sơn trà để trong góc phòng. Cơm tối hôm qua ăn còn dư đó, trên gối còn có mấy sợi tóc và dư hương của Dương Lan Phương để lại.
Trong phòng vẫn còn thật yên tĩnh, không khác gì lúc cô đã ra khỏi phòng, duy nhất có chỗ không giống là, trong phòng đã không còn có ai.
- Nguyên Bảo đâu?
Nhất định là y đã hối hận mình nói những gì tối hôm qua, vì vậy mới len lén bỏ đi mất rồi.
Dương Lan Phương gắng gượng khống chế lấy mình, nhất định không để lộ vẻ gì đau lòng hay thất vọng hiện ra trên nét mặt, cô chỉ hững hờ nói :
- Y đi mất rồi, đi rồi cũng tốt.
Cô nói :
- Người đã muốn đi, chẳng ai mà giữ cho nổi.
Cô chẳng ngó ngàng gì đến nét mặt của vợ chồng Lôi đại tiểu thơ, chầm chậm bước đến đầu giường, nhặt trên gối lên một sợi tóc.
... Đây là tóc của cô? Hay là của y?
Cô đứng si ngốc ra ở đầu giường, si ngốc nhìn sợi tóc, cũng không biết trải qua bao lâu, cô bỗng cảm thấy bàn chân lạnh lẽo vô cùng, lạnh tới tận xương cốt, cô bỗng cảm thấy mình đứng không muốn vững nữa.
Cô bỗng thấy một chiếc dép, chiếc dép của Nguyên Bảo.
Dép chẳng phải là thứ gì đáng sợ, có điều cô thấy cái dép đó, gương mặt bỗng lộ đầy vẻ kinh hoàng sợ hãi, đợi đến lúc cô quay người lại, cô mới phát hiện ra vợ chồng Lôi đại tiểu thơ vẻ mặt cũng hoàn toàn in hệt như cô.
- Y không đi đâu cả.
Dương Lan Phương nói :
- Nhất định là không phải tự mình đi.
- Sao?
- Chẳng ai mang một chiếc dép ra đường.
Dương Lan Phương dùng sức nắm chặt vào tấm màn cửa, không để cho mình ngã xuống :
- Không những vậy, y chẳng có tý sức lực gì, y chẳng thể nào ra khỏi cái sân này.
- Sao?
- Không có tôi phân phó, chẳng ai để y ra khỏi sân nhà. Nhưng ngoài sân sáng tối đều có người coi, nhất định không ai để cho y đi đâu.
- Có điều lúc nãy cô cứ khăng khăng nói rằng tự mình nó đi rồi.
Lôi đại tiểu thơ nói :
- Lúc nãy tại sao cô không nghĩ đến những chuyện đó?
- Tôi không biết.
Dương Lan Phương rốt cuộc đã ngồi xuống giường :
- Tôi không biết thật mà.
Thật ra cô biết, chỉ bất quá cô nói không ra được thế thôi, lão già lại nói giùm cho cô :
- Bởi vì cô đã thương nó rồi, nhưng cô còn chưa biết nó có thương cô thật không, tự lòng cô, cô đã có mặc cảm, vừa thấy nó không có ở đó, cô đã hoảng lên, chuyện gì khác còn nghĩ gì được nữa?
- Còn ông?
Lôi đại tiểu thơ hỏi :
- Ông không hoảng đó sao?
- Nói thật với bà, tôi hoảng muốn chết đây.
Lão già cười khổ :
- Nếu nó có mệnh hệ gì, tôi chỉ còn nước nhảy sông.
- Nó còn có chuyện gì bất trắc?
Lôi đại tiểu thơ ráng trấn tĩnh :
- Tôi không tin có ai dám đụng vào nó.
Bà ta bước lại, vỗ nhẹ vào đầu Dương Lan Phương :
- Cô yên tâm đi, tôi dám bảo đảm thiên hạ tuyệt đối không ai dám đụng vào một sợi lông của nó, ngay cả Cao Thiên Tuyệt cũng tuyệt đối không có cái gan lớn đến thế.
Lão già thở ra, lắc đầu mấy cái :
- Tôi vốn là nghĩ vậy.
- Còn bây giờ?
- Hiện tại tôi mới sực nghĩ ra, Cao Thiên Tuyệt là đàn bà.
- Đàn bà thì sao?
- Cũng chẳng sao cả.
Lão già than thở nói :
- Chỉ bất quá, một người đàn bà đụng phải một thằng bé dễ thương như Nguyên Bảo, có lúc chuyện gì cũng làm được, bất kể nàng ta đã bao nhiêu tuổi rồi, bất kể nàng ta là ai cũng vậy.
Lôi đại tiểu thơ la ầm lên :
- Không lẽ ông cho rằng, một lão thái bà như Cao Thiên Tuyệt cũng ngắm nghía tới Nguyên Bảo sao?
- Ông già ngắm nghía mấy cô nhỏ, tại sao lão bà không được ngắm nghía mấy thằng con trai?
Lão già nói :
- Huống gì Cao Thiên Tuyệt cũng không đến nỗi gì là già quá, không những vậy...
Lão còn chưa nói hết câu, bởi vì lão bỗng thấy một thứ gì đó quái lạ vô cùng.
Một thứ đồ còn kỳ quái hơn cả chiếc dép của Nguyên Bảo.
Giờ phút này, nơi chốn này, bất kỳ ai thấy cái thứ đó đều không khỏi giật nảy mình như vậy.
Hiện tại Lôi đại tiểu thơ và Dương Lan Phương cũng thấy thứ đó.
Bọn họ đang thấy đó chỉ là một cái chân.
* * * * *
Bộ áo choàng đen bóng, đôi giày đen bóng, khăn quấn đầu đen bóng, chiếc mặt nạ bằng bạch ngân lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Làn nước sóng sánh trên hồ Đại Minh cũng đang lóng lánh dưới ánh mặt trời.
Cao Thiên Tuyệt đứng yên lặng bên hồ, xem ra có chỗ muốn biến hẳn, biến thành ra mệt mỏi, không những vậy, rõ ràng còn có tâm sự.
... Bà ta thay đổi, có phải vì cái thằng tiểu quỷ đáng chết Nguyên Bảo kia không? Nguyên Bảo không ở bên cạnh bà ta, bà ta về lại một mình.
... Còn Nguyên Bảo? Nguyên Bảo đã đi đâu rồi? Có phải đã chết về tay bà ta?
Một gã thiếu niên dễ thương như vậy, chết đi thật là đáng tiếc, làm sao bà ta nỡ lòng hạ thủ cho được?
Một chiếc ghe nhỏ đong đưa lại, đậu vào dưới rặng liễu, một người mặc áo xám tro đang đứng thõng tay ở đầu thuyền, không dám ngẩng cả đầu lên nhìn Cao Thiên Tuyệt.
Quá một hồi thật lâu, Cao Thiên Tuyệt mới chầm chậm bước lên ghe, bước chân có vẻ nặng nề hơn bình thời.
Trong lòng bà ta chắc chắn là đang cảm thấy thật trầm trọng.
Giết người không phải là một chuyện gì làm người ta vui vẻ, nhất là lúc đã giết một người mình không hề muốn giết, bất kể là ai, tâm tình sẽ trầm trọng hơn lúc bình thời nhiều lắm.
* * * * *
Mỗi người ai cũng có chân, một cái chân cũng chẳng phải là thứ gì đáng lạ.
Huống gì, cái chân đó cũng chẳng phải bị ai chặt đi, máu me đầm đìa bỏ trong một cái bao.
Cái chân đó thò ra từ gầm giường, gầm giường vốn là chỗ thường thường hay có chân lòi ra.
Có điều, Dương Lan Phương và vợ chồng Lôi đại tiểu thơ thấy cái chân đó rồi đều giật nẩy cả mình lên.
Bởi vì cái chân đó không phải là cái chân của Nguyên Bảo.
Cái chân đó là chân của một người đàn bà, một cái chân vô cùng xinh đẹp, xinh xắn trắng trẻo hoàn mỹ, in hệt một khối bạch ngọc được danh sư điêu khắc thành vậy.
Trong cái phòng này, dưới cái giường này, tại sao lại có một cái chân đàn bà lòi ra?
Lão già nhìn muốn lòi cả mắt ra.
Người càng hiểu chuyện khâm thưởng đàn bà chừng nào, càng khâm thưởng chân đàn bà chừng đó, một người đàn ông tuổi tác tới chừng đó như lão, thường thường đã hiểu cách khâm thưởng đàn bà lắm rồi, và đối với đàn bà cũng chỉ có thể khâm thưởng thế thôi.
Chỉ tiếc là ngay cả khâm thưởng lão cũng không có được, bởi vì bên cạnh lão còn có mụ vợ ghen tuông hơn bất kỳ ai.
Lôi đại tiểu thơ lại cho lão một bạt tai :
- Ông còn không mau mau đóng cái cặp mắt khốn kiếp của ông lại? Có phải muốn tôi móc nó ra phải không?
- Không.
Lão già vội vã chuồn ngay, đứng tuốt ra ngoài cửa xa xa, miệng thì không ngớt thở ra :
- Một người đàn ông nếu ngay cả chân đàn bà còn không nhìn được, làm người có gì ý nghĩa nữa?
Lần này Lôi đại tiểu thơ giả vờ không nghe thấy, bà ta quay lại hỏi Dương Lan Phương :
- Có phải lúc nãy cô nói, không có cô phân phó, chẳng ai dám vào nơi đây?
Dương Lan Phương gật gật đầu :
- Trừ tôi ra, còn có một người nữa có thể vào được.
- Ai?
- Tiểu Thái.
- Tiểu Thái là ai?
- Là một đứa bé gái.
Dương Lan Phương suy nghĩ một lát mới nói :
- Nó là con gái nuôi của tôi.
- Cái chân này có phải là của nó không?
- Không phải.
- Tại sao?
- Chân nó cũng giống như chân tôi, ngón thứ hai dài hơn ngón cái một chút.
Lôi đại tiểu thơ đưa ánh mắt thật đặc biệt nhìn cô một cái, rồi lại nhìn cái chân trên mặt đất :
- Thế thì người này là ai nhỉ?
Lão già lại nhịn không nổi nữa :
- Bà muốn biết cô ta là ai, tại sao không kéo cô ta ra khỏi gầm giường?
Lão già nói :
- Nếu bà không dám đụng vào cô ta, tôi lại làm cho.
Lôi đại tiểu thơ trừng mắt nhìn y :
- Nếu ông dám đụng vào cô ta, chỉ cần đụng vào một cái thôi, tôi sẽ chặt cái chân này đem xào tương, xào nhuyễn ra cho ông ăn.
Lão già la ầm lên :
- Sao bà kêu tôi đi ăn chân của người khác? Bà cũng tự biết, trừ chân của bà ra, chân người nào tôi cũng không ăn.
Lôi đại tiểu thơ cũng nhịn không nổi bật cười lên, có điều vừa đụng vào cái chân, bà ta đã hết muốn cười nổi.
Cái chân đó lạnh như băng, ngay cả một chút hơi ấm cũng không có, làm như đó là chân của một người đã chết.
Bàn tay của Lôi đại tiểu thơ vừa thò ra, đã thụt về lại, bà ta quay đầu lại kêu ông chồng :
- Thôi ông lại đây đi.
- Sao bà tự dưng biến thành hết ghen tuông rồi vậy?
Lão già lại giật mình lên.
- Ai nói tôi biến thành hết ghen tuông? Người sống tôi còn vẫn cứ ghen, không những vậy còn không ghen không được.
Lôi đại tiểu thơ thở ra :
- Có điều, nếu như ngay cả người chết cũng ghen, không phải là thật tình quá mức sao?
Người nằm dưới gầm giường rốt cuộc là ai? Có phải đã chết rồi không?
Nhìn lão già lôi người này ra khỏi gầm giường, trái tim của Dương Lan Phương cơ hồ như muốn ngừng đập.
* * * * *
Ánh mặt trời từ từ nhạt đi, cái bóng núi xa xa trên mặt hồ cũng nhạt đi.
Cao Thiên Tuyệt chầm chậm bước vào khoang thuyền, một người mặc áo xám có vẻ lớn tuổi đứng thõng tay nghiêm trang trước rèm cửa, báo cáo với bà ta :
- Chúng tôi đã đổi luôn sáu lượt người xuống nước tìm, vẫn còn chưa tìm ra xác của ông ta.
- Hừ.
- Có điều, ông ta nhất định còn nằm dưới nước.
Người áo xám nói giọng rất khẳng định :
- Từ tối hôm qua đến giờ, bốn mặt hồ đều có người luân phiên nhau canh giữ, cho dù ông ta còn chưa chết, muốn leo lên bờ trốn cũng không thể nào được.
Cao Thiên Tuyệt cười nhạt.
Người mặc áo xám lại nói :
- Cái vị Tiêu đường chủ kia vẫn còn ở mãi trong khoang, không chịu ăn uống gì cả, không nói năng gì cả, làm như bị trúng tà, ngồi yên một chỗ không động đậy tý nào.
Tiêu Tuấn quả thật không động đậy lấy một tý nào.
Hô hấp của y vẫn còn chưa ngưng lại, tim của y còn đang đập, có điều, người của y hình như đã chết rồi, chết cùng một lúc với nhát kiếm trí mệnh giết chết Lý tướng quân.
Nhát kiếm đâm vào trái tim của Lý tướng quân lúc đó, hình như cũng đã đồng thời đâm vào trái tim của y.
Cao Thiên Tuyệt lẳng lặng bước lại, lẳng lặng đứng trước mặt y, y chẳng có ngay cả một tý phản ứng.
Cặp mắt của y hình như cũng đã bị nhát kiếm đó chọc mù.
Giết người tuy không phải là chuyện làm người ta vui vẻ gì, nhưng cũng không đến nỗi làm cho y phải thống khổ như vậy.
Y vốn đã muốn giết người này mà, y sống, là để giết cho được người này bằng lưỡi kiếm của mình.
Hiện tại, nguyện vọng của y đã được hoàn thành, tại sao y lại ngược lại còn thống khổ bi thương hơn cả lúc trước?
Cao Thiên Tuyệt lại cười nhạt :
- Ngươi đã chết rồi.
Bà ta nói :
- Cho dù ngươi còn sống đó tới tám chục tuổi, đấy cũng chỉ bất quá là một người chết thế thôi.
Tiêu Tuấn không một tý phản ứng.
- Đây là tự ngươi muốn chết thôi.
Cao Thiên Tuyệt nói :
- Đáng lý ra rõ ràng là có thể sống thoải mái ra đó, nhưng ngươi cứ đi chọn cái chết.
Tiêu Tuấn vẫn không có tý phản ứng.
- Nếu có người nào biết được chính ngươi đã cố tình làm ngươi chết đi, nhất định sẽ có rất nhiều người rất khoái trá.
Cao Thiên Tuyệt nói :
- Thật tình ta nên đem mấy người đó lại đây, xem thử lừng danh thiên hạ là Đường chủ Hình đường của Cái bang nay đã biến thành hình dạng ra sao.
Tiêu Tuấn vẫn còn không một tý phản ứng.
- Ngươi có biết hiện tại ta đang muốn làm gì không?
Cao Thiên Tuyệt hình như đang có vẻ tức giận :
- Thật tình ta muốn cho ngươi một cái bạt tai.
Tiêu Tuấn bỗng dưng có phản ứng, bởi vì y bỗng dưng thấy một thứ gì đó thật kỳ quái.
Đồng tử con mắt y bỗng thu nhỏ lại, làm như bỗng dưng thấy một bầy quỷ, thấy một con rồng độc.
Y chẳng thấy quỷ, cũng chẳng thấy rồng.
Y chỉ bất quá thấy một bàn tay.
Ai cũng có bàn tay, một bàn tay không thể nào có thể là thứ gì kỳ quái đáng sợ.
Hà huống bàn tay đó cũng chẳng bị ai chặt đi, máu me ròng ròng bỏ vào trong bao.
Có điều, y thấy bàn tay đó, làm như còn kinh ngạc hơn cả thấy bầy quỷ dữ, con rồng độc.
Đấy là thứ gì nhỉ?
* * * * *
Người nằm dưới gầm giường đã được đem đặt lên giường.
Bà ta quả nhiên là một người đàn bà, là một người đàn bà khó thấy trên đời, đi khắp thiên hạ cũng khó mà kiếm ra, trên đời này quả thật không mấy người thấy được mặt bà ta.
Bởi vì bà ta thật tình quá đẹp, đẹp không thể nào tưởng tượng được, đẹp đến độ không ai có cách gì tưởng tượng được.
Bàn tay của bà ta, chân của bà ta, da thịt của bà ta, thân hình của bà ta, thậm chí ngay cả áo lót bà ta đang mặc, đều tinh trí mỹ lệ tuyệt luân, thậm chí đẹp đến độ làm người ta còn không dám đụng vào người.
Cái đẹp đó thật đã làm người ta cảm thấy muốn sợ.
Có điều càng đáng sợ hơn nữa là, không phải bà ta đẹp thôi, mà bà ta còn xấu nữa.
Bà ta đẹp đến mức không thể tưởng tượng, xấu đến mức cũng không thể tưởng tượng, bà ta đẹp không cách nào tưởng tượng được, xấu cũng không cách nào tưởng tượng được.
Chỗ bà ta đẹp, đẹp muốn sợ luôn, chỗ xấu, xấu cũng sợ luôn.
Bàn tay của bà ta như điêu khắc, cánh tay bà ta trắng trẻo như ngọc, người khó tính lắm cũng tìm không ra lấy một tỳ vết.
Có điều, bà ta chỉ có một bàn tay, một cánh tay.
Tóc bà ta đen tuyền mềm mại mà lóng lánh, khuôn mặt bà ta lại càng mỹ miều, mỗi đường nét, mỗi đường viền đều xinh đẹp phi thường.
Có điều mặt của bà ta lại có khắc một chữ thập đỏ như máu.
Chữ thập khắc bằng đao, một nhát đao đầy oán độc và thù hận, nhát đao hạ xuống, không những thịt máu tứ tung, ngay cả xương cốt cơ hồ cũng bị tan nát.
Hiện tại vết thương tuy đã lành lặn, vết sẹo vẫn còn đỏ hồng nằm đó.
Lôi đại tiểu thơ bỗng thấy ruột gan quặn thắt lại, lỗ chân lông cũng đang thu nhỏ.
Nếu vết sẹo đó nằm trên mặt người nào khác, bà ta nhiều lắm cũng chỉ cảm thấy hơi có vẻ khó chịu thế thôi, có điều trên cái mặt hoàn mỹ xinh đẹp kia, cảm giác lại không như vậy.
Thậm chí bà ta còn cảm thấy run rẩy sợ hãi không thể nào hình dung, thậm chí còn hy vọng mình không bao giờ gặp phải người này.
- Cao Thiên Tuyệt.
- Thảo nào mà bà ta lúc nào cũng đeo trên mặt một cái mặt nạ bằng bạch ngân, nếu ta mà là bà ta, ta cũng nhất định không cho ai thấy mặt.
- Bà ta cũng không muốn thấy ai.
Dương Lan Phương buồn rầu nói :
- Ít nhất, có những người bà ta không muốn thấy mặt.
- Sao!
- Tôi có thấy rõ mặt nạ của bà ta.
Dương Lan Phương nói :
- Cái mặt nạ đó, chỗ để hở mắt nhìn, ngay cả một đường chỉ cũng không có.
Lôi đại tiểu thơ thở ra một hơi dài :
- Ta hiểu cái tâm tình của bà ta, nếu ta mà là bà ta, ta cũng sẽ biến ra vậy.
Hiện tại, gương mặt của Cao Thiên Tuyệt không còn mặt nạ đâu, nhưng cặp mắt của bà ta vẫn còn trống rỗng lơ láo, hình như chẳng thấy gì cả.
Người ta nói gì, bà ta cũng chẳng nghe thấy.
- Có một chuyện ta cũng còn chưa hiểu.
Lôi đại tiểu thơ nói :
- Mười mấy năm trước, vợ chồng Cao Thiên Tuyệt và Quách Địa Diệt đã được xem là những tay cao thủ hiếm có trong thiên hạ, thậm chí có người nói rằng, nếu bọn họ liên thủ với nhau, có thể xem là đã vô địch trong thiên hạ.
- Ngay cả tôi cũng nghĩ vậy.
Lão già nói :
- Vợ chồng bọn họ liên thủ với nhau, nhất định là vô địch thiên hạ.
- Vợ chồng mình cũng không bằng sao?
- Không bằng.
Lão già nói giọng chắc như đinh đóng cột, mụ vợ của lão không phục :
- Sao ông biết mình đánh không lại? Thanh danh của Ngân Điện phu nhân và Vô Thanh Phích Lịch có thua gì bọn họ hồi nào đâu?
Hai vợ chồng này lại chính là vợ chồng Lôi Điện tung hoành giang hồ năm xưa, ngay cả Dương Lan Phương cũng giật nảy mình lên.
Có điều cái vị nổi danh năm xưa trong giang hồ tính khí không bao giờ phục ai là Vô Thanh Phích Lịch lại nói :
- Thanh danh bọn mình không thua gì họ, chỉ vì mình chưa từng đánh nhau với bọn họ.
Lần này Lôi đại tiểu thơ cũng không mở miệng cãi lộn với ông chồng, bà ta ngược lại còn thở ra :
- Không chừng ông nói cũng đúng, bởi vậy tôi mới không hiểu.
- Chuyện gì bà không hiểu?
- Bản lãnh vợ chồng bọn họ cao siêu dường đó, hiện tại làm thế nào lại ra nông nổi này?
Hiện tại, Quách Địa Diệt đã chết, Cao Thiên Tuyệt biến ra tàn phế.
- Nếu bọn họ vô địch như vậy, còn ai làm thương tổn được bọn họ?
- Chuyện này tôi nghĩ cũng không ra.
Lão già cũng đang thở ra :
- Chuyện này vốn là một trong hai nghi án lớn nhất trong giang hồ.
Nghi án còn lại chính là bút tài phú châu báu không sao kể xiết bị Đại Tiếu tướng quân ăn trộm bây giờ đang ở đâu, mười mấy năm nay, không biết đã có bao nhiêu người đang tìm kiếm truy lùng.
Ánh mắt của lão già đang loang loáng, lão bỗng nói tiếp :
- Nếu bà muốn suy đoán ai là người làm thương tổn được bọn họ, tôi nghĩ đi nghĩ lại chỉ có hai người.
- Hai người nào?
- Hai người bọn họ.
- Tự mình bọn họ?
Lôi đại tiểu thơ la ầm lên :
- Ý ông nói là Quách Địa Diệt chết về tay chính mình? Bàn tay và mặt mũi của Cao Thiên Tuyệt là do bà ta phá hoại đi?
- Đúng vậy.
- Ông có điên không?
- Không.
- Nhất định là ông điên rồi.
Lôi đại tiểu thơ nói :
- Chỉ có người điên mới nghĩ vậy.
Cao Thiên Tuyệt nãy giờ không thấy nói năng gì, bỗng lạnh lùng nói :
- Lão ta không điên đâu.
Câu nói đó vừa thốt ra, mỗi người đều giật bắn người lên, chẳng ai có thể ngờ được Cao Thiên Tuyệt lại mở miệng ra nói.
- Lão không điên?
Lôi đại tiểu thơ la lên :
- Ngươi cũng nói lão không điên sao?
- Lão có điên đâu.
Giọng nói của Cao Thiên Tuyệt vẫn còn rất bình tĩnh :
- Bởi vì những lời lão nói không hề sai.
- Các người biến thành như thế này, không lẽ là do các người tự hại mình thật sao?
- Đúng vậy.
Cao Thiên Tuyệt hững hờ nói :
- Thiên Tuyệt Địa Diệt, thiên hạ vô địch, trừ chúng ta ra, còn ai thương tổn được bọn ta chút gì.
Lôi đại tiểu thơ thộn mặt ra.
Dương Lan Phương cũng thộn mặt ra.
Chẳng ai có thể tưởng tượng được, tại sao một người lại đi tàn hại chính mình, có điều ai cũng đều nghĩ ra được, trong đó thể nào cũng có một nguyên nhân trọng đại bí ẩn.
Lôi đại tiểu thơ đang nghĩ đến một vấn đề khác.
- Thế lần này thì sao?
Bà ta hỏi Cao Thiên Tuyệt :
- Lần này không lẽ ngươi cũng tự mình điểm huyệt đạo của mình? Tự mình giấu mình dưới gầm giường?
Cao Thiên Tuyệt từ chối trả lời câu hỏi đó, Lôi đại tiểu thơ lại hỏi :
- Còn Nguyên Bảo đâu? Nguyên Bảo đi đâu rồi?
- Nguyên Bảo?
Giọng nói của Cao Thiên Tuyệt đang bình tĩnh bỗng biến thành ra lạnh lùng tàn bạo :
- Bất kể nó đi tới đâu, các ngươi đều không bao giờ còn thấy được nó, vĩnh viễn không bao giờ còn thấy được nó.
* * * * *
Thấy một bàn tay không phải là một chuyện kỳ quái, mỗi ngày ai ai cũng đều thấy không biết bao nhiêu là bàn tay.
Kỳ quái là, bàn tay này vốn không thể nào thò ra từ chỗ đó, Tiêu Tuấn cho dù có thấy một bàn tay bỗng từ dưới khoang thuyền thò lên cũng chẳng đến nỗi kỳ quái đến như thế.
Bởi vì đây là bàn tay trái, từ trong tấm áo choàng đen trên người Cao Thiên Tuyệt thò ra.
Cao Thiên Tuyệt vốn không có tay trái.
Cao Thiên Tuyệt này có tay trái, nhất định không thể nào là Cao Thiên Tuyệt.
Tiêu Tuấn nhanh như chớp chụp cứng lấy cổ tay người này, trầm giọng hỏi :
- Ngươi là ai?

loading...
Hồi trước Hồi sau