Vô diện thư sinh - Hồi 04

Vô diện thư sinh - Hồi 04

Ngẫu nhiên quy hồi Hồng gia bảo

Ngày đăng
Tổng cộng 26 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 216392 lượt xem

- Kim Xuân tỷ hãy mau bẩm báo đến tiểu thư. Y tỉnh lại rồi.
Tiếng kêu mừng rỡ hàm ý bẩm báo này làm Tiểu Mã bừng tỉnh, thoát nhanh tâm trạng mơ hồ đã ngự trị tâm trí Tiểu Mã một lúc lâu vì không ngờ bản thân vẫn sống.
Có thanh âm thanh thoát và dịu nhẹ nhưng không vì thế mà kém phần uy nghi liền vang lên từ nơi nào đó không xa lắm, lọt vào tai Tiểu Mã :
- Không cần đâu, vì ta đã đoán biết thế nào y cũng tỉnh lại ngày hôm nay. Hãy chỉnh trang phục cho y. Khi nào xong, tự ta sẽ vào gặp y.
Tiểu Mã nghe nói đến y phục, vội mở mắt và tức thì nhìn thấy đôi mắt liếng láu của một nữ lang xinh đẹp không thể ngờ cũng đang nhìn vào mắt Tiểu Mã.
Nữ lang còn thè lưỡi thật dài, nhí nhảnh trêu đùa Tiểu Mã :
- Khiếp. Hôm tình cờ bắt gặp và cứu mạng ngươi, khắp thân ngươi toàn là bùn bẩn, hôi thối không thể tả. Ngươi còn đỏ mặt nhìn ta ư? Lẽ đương nhiên, chính ta chứ không phải Kim Xuân tỷ, và càng không thể là tiểu thư tự tay tắm rửa, khoác y phục cho ngươi. Chuyện nhìn thấy thân hình trần trùng trục của ngươi là điều không tránh khỏi. Và lý ra người phải phát ngượng chính là Hoàng Hạ này. Nhưng ta không ngượng thì thôi, việc gì ngươi cứ đỏ mặt lên như thế. Thôi nào, tiểu thư ắt có chuyện đang cần cùng ngươi thương lượng. Ngươi không thể cứ y phục này, đã mặc từ ngày hôm qua mà diện kiến tiểu thư. Hãy mau mau thay y phục khác. Nhanh lên, kẻo tiểu thư chờ lâu ắt Hoàng Hạ ta lại bị tiểu thư quở phạt.
Ngươi tự mặc được không?
Tiểu Mã ngượng đến chín cả người, đành ngồi bật dậy, nhưng ngay sau đó lại thở dài chán nản :
- Tiểu nhân... Tiểu nhân...
Hoàng Hạ phụng phịu trách Tiểu Mã :
- Đã không đủ lực thì cứ bảo. Đâu phải ta chưa từng giúp ngươi mỗi ngày thay một bộ y phục? Đã năm lần như vậy rồi còn gì. Nếu vì ngươi gắng sức khiến bệnh trạng của ngươi chậm khôi phục, chắc chắn kẻ sắp bị tiểu thư quở phạt là ta. Ngươi làm như thế là cố ý hại ta đấy có biết không?
Tiểu Mã đành lí nhí tạ lỗi :
- Tiểu nhân nào muốn chết. Đâu có ngờ thể lực của tiểu nhân lại mất hết như bây giờ.
Phiền Hoàng Hạ tiểu thư thế này, tiểu nhân thật áy náy khôn xiết. Mong tiểu thư xá tội cho.
Đang giúp Tiểu Mã thay y phục, Hoàng Hạ hành động thật tự nhiên, đúng là nàng đã năm lần giúp Tiểu Mã thay y phục. Nàng bỗng phì cười :
- Ngươi định đùa với ta sao vậy? Ta như thế này mà đáng gọi là tiểu thư sao? Hay là ngươi mãi cho đến bây giờ vẫn chưa biết thế nào là một vị tiểu thư kim chi ngọc điệp? Nên thấy ta thế này liền lầm tưởng là tiểu thư. Hãy nghe cho rõ đây, Hoàng Hạ ta chỉ là hạng nô tỳ thôi. Trừ phi ta đầu thai kiếp khác mới mong thay đổi thân phận nô tỳ đã lỡ mang kiếp này.
Chợt có tiếng nữ nhân khác, già dặn hơn, vừa vang lên vừa tiến đến gần :
- Hoàng Hạ muội nếu muốn thoát phận nô tỳ thì đâu cần chờ đến kiếp sau. Muội chỉ cần thuận ý tiểu thư, nhận lời làm nương tử của vị thiếu gia văn võ song toàn nọ thì lo gì không ngày một ngày hai được người người gọi một tiếng là Thiếu phu nhân, hai tiếng là Thiếu hội chủ.
Tiểu Mã đưa mắt nhìn qua vai Hoàng Hạ, thấy có đến hai nữ nhân cùng một lúc xuất hiện. Một người cao niên hơn, độ hai bảy hai tám và chính là người vừa phát thoại nửa đùa nửa thật với Hoàng Hạ. Nữ nhân thứ hai thì trẻ hơn nhưng uy nghi và trầm lặng hơn.
Chính vì uy nghi trầm lặng nên vừa nhìn thấy ánh mắt phần nào mang ý dò hỏi của nữ nhân trẻ tuổi vừa bước vào, Hoàng Hạ lập tức cúi đầu hành lễ :
- Hoàng Hạ xin tham kiến tiểu thư. Phận sự của Hoàng Hạ đã xong, nếu tiểu thư không còn gì sai bảo, Hoàng Hạ xin lui bước.
Vị tiểu thư cũng trầm lặng gật đầu. Và để giải thích rõ ý nghĩa của động thái gật đầu đó, nữ nhân cao nhiên lên tiếng bảo Hoàng Hạ :
- Trước khi lui, phiền muội mang luôn y phục bẩn ra ngoài, kẻo lại chướng mắt tiểu thư.
Hoàng Hạ tuân lệnh và nhẹ nhàng lui chân, mang theo cả y phục bẩn của Tiểu Mã vừa thay ra, cho dù chỉ dùng có một ngày và nhất là dùng trong trạng thái nằm yên, chưa hề bị dây bẩn dù chỉ là một vết nhỏ.
Vị tiểu thư kim chi ngọc điệp này quá kỳ tính, nếu không muốn bảo là đỏng đảnh cầu kỳ, làm Tiểu Mã lên tiếng không chút thiện cảm :
- Nghe bảo tiểu thư đang cần cùng tiểu nhân thương lượng. Là việc gì, xin tiểu thư chỉ dạy. Nếu là điều phù hợp, tiểu nhân sẽ nhanh chóng có đáp ứng, quyết không để tiểu thư chờ đợi và lưu lại lâu ở một nơi bất tiện thế này.
Nữ nhân cao niên lập tức trừng mắt nhìn Tiểu Mã :
- Ngươi không được vô lễ, nhất là đối với người vì từ tâm đã ra lệnh cho bọn ta cứu ngươi. Nếu vẫn còn tái diễn thái độ này...
Vị tiểu thư nhẹ nhàng xua tay ngắt lời nữ nhân nọ :
- Kim Xuân tỷ chớ vội trách người. Vì vị tất y đã hay biết chuyện y được cứu nguy như thế nào, huống hồ chuyện bảo toàn sinh mạng y còn khó khăn hơn thập bội.
Phát hiện Tiểu Mã nghe xong thoạt có vẻ mặt ngỡ ngàng, vị tiểu thư lạnh lùng bảo :
- Ta nói như thế không phải để các hạ cảm kích. Trái lại, chỉ mong sao các hạ chịu thật tâm cùng ta thương lượng, là chuyện chỉ có lợi và không gây thiệt hại gì cho các hạ.
Hữu ân tất báo, Tiểu Mã nghĩ thế nên giọng nói đỡ gay gắt hơn :
- Là chuyện gì, xin tiểu thư cứ nói, đừng ngại.
Nàng ta hất hàm, ngấm ngầm ra lệnh cho Kim Xuân.
Kim Xuân chợt xòe tay, cho Tiểu Mã nhìn thấy hai vật tròn, màu trắng đục và độ to của cả hai chỉ vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay tương đối thon nhỏ của Kim Xuân :
- Hai vật này, lúc cứu ngươi đã nằm sẵn trong lòng hai bàn tay của ngươi. Ý tiểu thư ta muốn cho ngươi biết, nếu tiểu thư có tính thích chiếm đoạt của người ắt chỉ cần bỏ mặc ngươi và chờ ngươi chết hẳn là hai vật này đã dễ dàng đổi chủ.
Nghe đến đây, Tiểu Mã mấp máy môi toan hỏi. Nhưng một là kịp nghĩ lại, hai là Kim Xuân vẫn cứ nói không ngừng, nên Tiểu Mã đành ngậm miệng lại, nuốt nhanh vào những lời toan nói và lẳng lặng nghe Kim Xuân đang thao thao bất tuyệt :
- Vì không muốn mang tiếng chiếm đoạt của người nên tiểu thư ta có ý như thế này.
Là mạng ngươi được tiểu thư ta ra tay giải cứu, vậy thì để báo đáp ắt ngươi ưng thuận nhượng lại một trong hai vật này cho tiểu thư. Còn vật thứ hai, hừ, vì thể trạng ngươi không thể ngày một ngày hai khôi phục, thế cho nên...
Vị tiểu thư chợt hắng giọng :
- Việc nào ra việc đấy, sao Kim Xuân tỷ không chờ xem liệu y có ưng thuận chuyện thương lượng thứ nhất không?
Tiểu Mã thở ra nhè nhẹ :
- Sinh mạng này giờ đã rõ là do tiểu thư gia ân cứu lại. Đừng nói là chỉ đánh đổi một vật, dù phải đánh đổi cả hai, tiểu nhân cũng không có gì phản bác.
Kim Xuân lập tức nắm tay lại, thu kín cả hai vật nọ vào lòng bàn tay :
- Ngươi quả là người thông tình đạt lý, vậy thì chuyện thương lượng kế tiếp bất tất phải đề cập đến.
Nhưng vị tiểu thư nọ đã cau mặt, tỏ ý không hài lòng :
- Đưa Phật thì đưa đến tận Tây Thiên, đã cứu người là phải cứu cho trót. Huống hồ chi lời của ta là một lời nặng tựa Thái Sơn, nếu Kim Xuân tỷ chưa gì đã nhanh nhảu như thế thì có khác gì đã vô tình xem ta là kẻ chỉ vì lợi nên nuốt lời?
Kim Xuân tái mặt, vội xòe trở lại bàn tay đang cầm hai vật nọ và phấp phổng nói với Tiểu Mã, ý như muốn phân minh :
- Tiểu thư ta là nhân vật luôn có lòng từ tâm, chuyện vừa rồi chỉ là ta muốn thử lòng ngươi thôi. Kỳ thực, tiểu thư ta đã có sẵn chủ ý, là nếu ngươi thật tâm nhượng luôn vật thứ hai cho tiểu thư ta thì đổi lại, tiểu thư ta sẽ hạ cố truyền cho ngươi một tâm pháp võ học. Để ngươi nếu chịu khó luyện ắt chỉ sau thời gian ngắn là khôi phục ít nhất nửa phần thể trạng của ngươi trước kia. Thế nào?
Tiểu Mã mỉm cười :
- Hóa ra cả tam vị đều là người thuộc giới võ lâm?
Kim Xuân kinh ngạc :
- Ngươi cũng là nhân vật giới giang hồ?
Tiểu Mã thu nụ cười về và thở dài :
- Tiểu nhân chỉ am hiểu võ vẽ vài ba chiêu để hộ thân, nào dám nhận là nhân vật giang hồ.
Kim Xuân cười lạt :
- Lời của ngươi thật khó tin. Nếu không muốn nói là ngươi đang cố tình che giấu lai lịch, và nhất là xuất xứ võ học. Nói mau, ngươi thuộc bang môn phái nào? Sư phụ là ai?
Kim Xuân trở mặt quá nhanh, khiến Tiểu Mã lo ngại, không dám nói ra sự thật. Y đành bịa chuyện :
- Tiểu nhân chưa từng có sư phụ. Nói đúng hơn thì vài ba chiêu võ vẽ của tiểu nhân là do gia phụ chỉ điểm. Vì toàn gia tiểu nhân suốt mấy đời đều theo nghiệp ngư phủ do tổ truyền. Để có thể đương đầu với sóng to gió cả, nhất là khi bất ngờ bị thủy quái tấn công, lẽ đương nhiên từng người của tệ gia đều phải am hiểu một đôi chiêu hai ba thức hầu tự vệ.
Kim Xuân định hỏi nữa thì thời may vị tiểu thư nọ chợt lên tiếng :
- Hãy trở lại chánh đề đi, Kim Xuân.
Kim Xuân miễn cưỡng tuân lệnh :
- Như ta vừa đề cập chuyện thương lượng thứ hai, chủ ý của ngươi là thế nào?
- Nếu quý tiểu thư đã quyết định thu giữ lại vật nọ ắt phải am hiểu tường tận xuất xứ của chúng?
Kim Xuân bĩu môi cao ngạo :
- Tiểu thư ta vẫn thông kim bác cổ, lẽ nào không nhìn ra lai lịch của hai vật này. Đó có phải là...
Vị tiểu thư lại ngắt lời Kim Xuân một lần nữa, và lần này đã hỏi ngay Tiểu Mã :
- Các hạ hỏi như thế là có ý gì? Để dò xét sự thông hiểu của ta hay sự thật các hạ chỉ tình cờ có được hai vật này và không hề biết chúng từ đâu mà có?
Tiểu Mã thở dài :
- Đó là vật tiểu nhân tự tay chiếm được. Dĩ nhiên xuất xứ của chúng tiểu nhân phải biết. Còn ý tiểu nhân khi hỏi tiểu thư là mong muốn được tiểu thư chỉ giáo tận tình. Và nếu được thì xin cho biết cách gọi cũng như nơi thường cư ngụ của loài thủy quái đó. Tiểu nhân muốn tự tay giết thủy quái để báo thù.
Vị tiểu thư gật gù :
- Nếu ta hiểu không sai thì loài thủy quái đã lưu lại hai vật này, ngoài việc làm cho các hạ suýt mất mạng còn gây ra thảm trạng cho toàn gia các hạ?
Tiểu Mã chưa kịp hồi đáp, Kim Xuân chợt phá lên cười :
- Ngươi thật sự muốn tìm lại quái vật Khổng Ngư Thủy Bát Túc có từ thời tiền sử này ư? Và ngươi muốn tự tay tiêu diệt quái vật to lớn đó để báo thù cho toàn gia ngươi thật sao?
Ngươi có biết đấy là ngươi đang mơ mộng viển vông và tự nuôi ảo tưởng không? Ha ha...
Tiểu Mã kinh tâm, thật không ngờ Kim Xuân lại là một nội gia cao thủ với tiếng cười phát ra trung khí thâm hậu. Lo sợ cho sinh mạng bản thân, Tiểu Mã đành vờ ngơ ngác :
- Thế nào là mơ mộng viển vông? Và tại sao lại bảo tiểu nhân đang nuôi ảo tưởng?
Vị tiểu thư chép miệng giải thích :
- Mơ mộng viển vông vì độ đôi ba ngàn năm trở lại đây, ngoài các hạ vị tất còn thêm ai khác được cơ hội mục kích sự tồn tại của loài thủy quái có tên gọi thật sự là Khổng Ngư Thủy Bát Túc. Còn nuôi ảo tưởng là các hạ phải có thật nhiều phúc phận nên mới toàn mạng khi bị thủy quái to lớn này tấn công. Các hạ muốn báo thù thì mặc nhiên đã vấp phải hai vấn đề nan giải. Thứ nhất không một ai am hiểu nơi chốn loài thủy quái này thường lưu ngụ, thứ hai không riêng gì các hạ mà bất kỳ cao nhân nào khác nếu tự ý đi tìm thủy quái là tự dẫn thân vào chỗ chết. Các hạ rõ rồi chứ?
Tiểu Mã gật đầu :
- Đa tạ tiểu thư điểm hóa. Và vì tiểu nhân không còn cơ hội báo thù, việc khôi phục thể trạng đã trở thành thứ yếu nên tiểu nhân mạo muội xin được nêu chủ ý này.
Kim Xuân cau mày :
- Ngươi không thuận tình giao luôn vật thứ hai cho tiểu thư?
Vị tiểu thư mỉm cười, trách Kim Xuân :
- Các hạ đây vừa nói là có chủ ý khác, ắt có yêu sách khác thay cho tâm pháp võ học ta định dùng để trao đổi. Chuyện dễ thế này lẽ nào Kim Xuân tỷ nghe nhưng không thể đoán ra?
Tiểu Mã ứng tiếng :
- Tiểu thư quả thông tuệ khác thường, nhưng bảo là yêu sách thì e tiểu nhân không dám. Chỉ mong tiểu thư cho biết đã nhìn thấy tiểu nhân ở đâu và tiểu nhân phải làm như thế nào để có thể tự mình đi lại. Chỉ là những mong muốn bình thường, hy vọng được tiểu thư đáp ứng.
Vị tiểu thư ngưng cười :
- Vì cùng là người luyện võ, ta không ngại cho các hạ biết sự thật. Chỗ ta bắt gặp các hạ là một nơi không rõ địa danh nhưng rất gần Hồng gia bảo. Nhưng các hạ không ngạc nhiên khi nghe ta nói điều này?
Tiểu Mã nhoẻn cười :
- Đây là lần đầu tiên tiểu nhân nghe nói đến danh xưng Hồng gia bảo. Có muốn ngạc nhiên cũng không biết bản thân nên ngạc nhiên về điều gì. Vả lại, tiểu nhân hãy còn nhớ, dường như bản thân tiểu nhân vì vô tình rơi vào đầu thủy quái nên bị thủy quái lôi đi một quãng xa đến một chỗ chỉ có toàn là bùn sình thì bị thủy quái nổi hung làm cho bất tỉnh nhân sự.
Vị tiểu thư gật đầu :
- Thì ở đó chính là một bãi lầy khiến một thường nhân khó thể vượt qua. Ta cũng nghĩ chỉ khi các hạ bị thủy quái lôi đi mới đột ngột xuất hiện ở chốn nguy hiểm đó.
Đoạn nàng thở ra và đề cập đến nghi vấn thứ hai đã được Tiểu Mã nêu :
- Riêng việc muốn đi lại bình thường của các hạ ta e không phải dễ. Vì thú thật, nếu dựa vào cổ thư ta đã đọc thì loại thủy quái này khắp thân hầu như không có độc. Mà kỳ thực, điều xảy đến cho các hạ lại giống y như đã bị độc chất gây ra. Ta phỏng đoán, phải chăng các hạ đã bị trúng độc trước, sau mới bị thủy quái tấn công và vô tình tạo cơ hội cho độc chất ngấm sâu hơn vào lục phủ ngũ tạng của các hạ?
Tiểu Mã thất kinh :
- Tiểu nhân đã bị trúng độc ư? Vậy thì còn gì sinh mạng tiểu nhân?
Nàng cười :
- Hóa ra đến các hạ cũng không hay biết bản thân bị ngộ độc? Nhưng, yên tâm đi, độc chất này không gây chết người, bất quá chỉ làm các hạ mất khả năng tự chủ một thời gian, sau sẽ từ từ khôi phục. Dĩ nhiên là vẫn cần dùng nội công tâm pháp điều nguyên mỗi ngày.
Đã lở giả vờ Tiểu Mã đành giả vờ đến cùng :
- Dùng nội công tâm pháp để điều nguyên ư? Là thế nào?
Vị tiểu thư thở dài, quay qua nhìn Kim Xuân :
- Đúng như ta đã nghĩ. Có lẽ phải phiền đến Kim Xuân tỷ hoặc Hoàng Hạ muội, vừa tận tâm đưa y quay lại cố gia vừa tận tình chỉ điểm y cách tọa công, chỉ có thế mới giúp y mau khôi phục nguyên trạng. Kim Xuân tỷ có thể đảm nhận trọng trách này không?
Kim Xuân vội đáp :
- Hoàng Hạ muội vốn đã quen chăm sóc y. Việc này nếu giao phó cho Hoàng Hạ muội ắt tiểu thư yên tâm hơn.
Nàng ta gật đầu và không lời từ biệt đã thản nhiên quay người bỏ đi.
Còn lại Kim Xuân, Tiểu Mã cười thầm khi nghe Kim Xuân bảo :
- Hoàng Hạ tuy mang thân phận thị nữ nhưng dù sao cũng chưa quen hầu hạ nam nhân.
Ngươi quả có diễm phúc khi được Hoàng Hạ chăm sóc. Ta mong rằng ngươi đừng vì thế mà sàm sỡ hoặc có lời nói cử chỉ mạo phạm đến Hoàng Hạ. Vì nếu có gì bất như ý xảy ra, ta e sinh mạng ngươi khó bảo toàn.
Vừa lúc đó Hoàng Hạ xuất hiện, khiến Tiểu Mã hiểu đấy là do vị tiểu thư đã kịp thời sai phái và căn dặn, bảo Hoàng Hạ đến chăm sóc Tiểu Mã.
Hoàng Hạ tiến đến gần và thản nhiên quay người lại :
- Kim Xuân tỷ có thể giúp muội, đặt y lên lưng muội được không?
Tiểu Mã dù đã dặn lòng là phải cố trấn tĩnh nhưng khi thật sự cùng Hoàng Hạ thân thể chạm thân thể thì mặt mũi vẫn đỏ bừng vì quá ngượng ngùng.
Đã vậy Kim Xuân còn cố tình bắt chéo hai tay Tiểu Mã ra phía trước ngực Hoàng Hạ, miệng bảo :
- Ngươi phải cố mà giữ chặt vào. Kẻo lúc rơi sẽ gây khó khăn cho Hoàng Hạ muội thì không biết nhờ ai đỡ ngươi lên.
Sự thân cận quá ư gần gũi này làm cho Tiểu Mã ngượng không biết để đâu cho hết.
Do đó, dù muốn hay không Tiểu Mã cũng nhắm mắt lại, vô tình không để ý đến chuyện Hoàng Hạ đã khởi hành, khiến Tiểu Mã mất cơ hội nhìn và nhận định rõ nơi lưu ngụ lúc này của ba nữ nhân vừa xinh đẹp vừa có nhiều hành vi hoàn toàn không hiểu nổi.
Một lúc lâu sau, Tiểu Mã chợt nghe Hoàng Hạ hỏi :
- Sao không nghe ngươi lên tiếng? Nếu ngươi không mở miệng, ta đâu thể biết đưa ngươi đi theo lối nào để hồi gia?
Tiểu Mã buột miệng đáp :
- Cứ đưa tiểu nhân đến Hồng gia bảo là được rồi.
Hoàng Hạ lập tức hỏi :
- Hóa ra nơi ngươi lưu ngụ vốn gần Hồng gia bảo?
Tiểu Mã chột dạ, vội mở mắt nhìn và tìm lời giải thích :
- Hoàng Hạ tỷ hiểu như thế là sai rồi.
- Sai? Sai như thế nào?
Tiểu Mã đã bình tâm :
- Như tiểu nhân đã giải thích với quý tiểu thư, tiểu nhân vì bị thủy quái lôi bừa nên nhất thời lúc này đâu thể nhìn qua địa hình lạ lẫm này mà biết theo lối hồi gia? Nhưng vì nghe tiểu thư bảo nơi đã tìm thấy tiểu nhân là gần Hồng gia bảo, tiểu nhân nếu được quay lại chỗ đó thì cơ may tìm thấy nẻo hồi gia ắt sẽ có nhiều hơn.
Hoàng Hạ gật đầu :
- Ngươi giải thích nghe cũng thuận tai lắm. Vậy thì cứ theo ý ngươi đi.
Nhờ mở mắt ra nhìn nên Tiểu Mã có cơ hội mục kích khinh thân pháp thật cao minh đang được Hoàng Hạ thi triển. Chực nhớ người không am hiểu võ công cần phải có phản ứng như thế nào trong tình huống này, Tiểu Mã vội kêu, cố dùng giọng thật hoảng hốt :
- Chao ôi, Hoàng Hạ tỷ có thể chạy nhanh đến thế này ư? Chậm chậm thôi, không khéo tiểu nhân vì hoa mắt nên buông tay rơi xuống thì khốn.
Hoàng Hạ khúc khích cười :
- Sao bảo ngươi cũng am hiểu võ học? Là ngươi sợ thật hay chỉ giả vờ lừa dối ta?
Tiểu Mã cố tình nới lỏng tay, đấy là hành vi duy nhất mà lúc này Tiểu Mã vẫn còn hành động theo ý bản thân :
- Tiểu nhân đang khiếp hãi đến kinh tâm vỡ mật đây này. Nếu Hoàng Hạ tỷ không chạy chậm lại...
Tiểu Mã ngậm câm miệng vì bất ngờ bị Hoàng Hạ giữ tay lại và nàng còn cố tình kéo cả hai tay Tiểu Mã cho chạm vào đôi bờ nhũ hoa mềm mại của nàng.
Không nghe Tiểu Mã kêu nữa, nàng châm chọc :
- Ngươi thích như thế lắm, phải không? Thích đến quên cả sợ hử?
Tiểu Mã lí nhí :
- Mau đặt tiểu nhân xuống. Tiểu nhân thà nằm bất động ở đây hơn là bị Hoàng Hạ tỷ cợt đùa. Đùa như thế này thật quá quắt.
“Bịch”
Tiểu Mã lập tức bị Hoàng Hạ hất xuống khỏi lưng.
Nàng quay lại khinh khỉnh nhìn Tiểu Mã :
- Bọn nam nhân các ngươi đùa với nữ nhân thì được, đến khi bị nữ nhân đùa thì khinh miệt, gọi đó là hành vi quá quắt ư? Sao lại đối xử bất công như thế?
Tiểu Mã tránh ánh mắt nàng :
- Tiểu nhân chưa từng đùa bỡn nữ nhân. Và đúng hơn thì đây là lần đầu tiên tiểu nhân có sự thân cận như thế này.
- Hừ, ngươi hãy nhìn thẳng vào mắt ta và đáp lời đi. Ta đẹp hay không đẹp?
Tiểu Mã làm theo, đáp một cách thật tâm :
- Hoàng Hạ tỷ rất đẹp. Đó là nói từ tấm bé cho đến tận bây giờ tiểu nhân mới biết thế nào là một nữ nhân xinh đẹp như Hoàng Hạ tỷ đây.
Nàng cười lạnh :
- Ngươi đã nhìn thấy bao nhiêu nữ nhân. Họ kém xinh đẹp hơn ta là kém như thế nào?
Tiểu Mã thở dài, nhắm mắt lại :
- Quanh năm này đến hết năm nọ, tiểu nhân chỉ biết bôn ba vất vả, lo mưu cầu sự sống, có từng nhìn thấy ai đâu mà bảo là nhiều. Mãi đến lúc này tiểu nhân chỉ nhìn thấy quý tiểu thư, Kim Xuân tỷ và Hoàng Hạ tỷ là ba nữ nhân cùng một lúc xuất hiện ngay trước mặt tiểu nhân.
Và Tiểu Mã nghe tiếng Hoàng Hạ cũng thở dài :
- Nhìn thái độ của ngươi, ta không thể không tin ngươi đang nói thật. Vả lại, đâu phải đây là lần đầu tiên thấy ngươi đỏ mặt chỉ vì những động chạm mà đối với bất kỳ nam nhân nào khác xem là quá tầm thường. Mà thôi, có như vậy âu cũng là may mắn cho ngươi.
Chúng ta đi tiếp nào.
Và không như lúc đầu Hoàng Hạ đã nói với Kim Xuân, vì nàng không cần ai giúp đỡ vẫn dễ dàng nhấc Tiểu Mã lên và đặt trở lại lên lưng.
Thái độ của nàng nhẹ nhàng hơn, có ý tứ hơn, không còn đặt Tiểu Mã vào tình huống khó xử nữa. Nàng lại thi triển khinh công :
- Liệu ngươi có khiếp sợ thật không, nếu ta vẫn cứ chạy nhanh như thế này?
Thật khó đoán hạng người như Hoàng Hạ là thế nào, nên Tiểu Mã nói đùa :
- Tiểu nhân dù sao cũng là đấng nam nhi, việc gì đã trải qua, đã sợ một lần thì đâu còn sợ lần thứ hai nữa?
Nàng lạnh giọng :
- Ngươi thật khéo nói. Nhưng vị tất có thể làm ta tin là ngươi thật sự đã khiếp sợ như lúc nãy ngươi đã cố ý làm ta nghĩ như thế.
Tiểu Mã cẩn trọng đáp lời :
- Hoàng Hạ tỷ tin hay không thì tùy. Chứ vào lúc này, kỳ thực tiểu nhân đang háo hức muốn biết thế nào là tâm pháp võ học, và nếu nhờ tâm pháp đó tiểu nhân có thể chạy nhảy nhanh như Hoàng Hạ tỷ bây giờ, thì tiếc thay sao lúc nãy tiểu nhân lại ngu xuẩn khước từ hảo ý truyền thụ tâm pháp do chính quý tiểu thư đề xuất.
Hoàng Hạ thản nhiên bảo :
- Nếu ngươi muốn sao không bảo ta?
Tiểu Mã kinh ngạc :
- Hoàng Hạ tỷ định tâm truyền thụ tâm pháp võ học cho tiểu nhân thật sao? Chỉ sợ sau này quý tiểu thư không hài lòng.
Nàng cười :
- Nếu là vậy, người bị trách phạt sẽ là ta, can hệ gì đến ngươi mà chưa gì đã lo sợ?
Tiểu Mã đáp thật lòng :
- Vì một điều lợi cho bản thân nhưng lại gây bất lợi cho kẻ khác, tiểu nhân đâu có quyền hưởng lợi trên nỗi khổ của tha nhân?
- Xì... ngươi đừng giả vờ làm ra vẻ quân tử. Vì danh vì lợi, sẵn sàng trở mặt với bằng hữu đó là điều mà ai ai cũng thản nhiên thực hiện, có thấy ai áy náy bao giờ?
Tiểu Mã cất cao giọng :
- Họ khác, tiểu nhân khác. Tiểu nhân rất xem trọng tình bằng hữu.
- Ngươi đã xem ai thật sự là bằng hữu chưa?
- Có!
- Mấy người?
- Chỉ có một!
- Một đó đối xử với ngươi ra sao?
- Tình thân như thủ túc và đã từng cùng nhau thề đồng sinh đồng tử.
- Đúng là một hảo bằng hữu. Y đâu?
- Chết rồi!
- Chết? Sao ngươi vẫn sống? Vậy còn câu đồng sinh đồng tử thì sao?
Nói đến đây, Tiểu Mã thở dài :
- Liệu tiểu nhân có năng lực báo thù ư?
Hoàng Hạ tỏ ra thông hiểu :
- Hóa ra cũng là do thủy quái sát hại bằng hữu ngươi!
Tiểu Mã đang nghĩ đến Hồng Phi Ngọc và mẫu thân của Hồng Phi Ngọc.
- Đã là quái vật, tiểu nhân e muốn báo thù cũng khó.
Hoàng Hạ đồng tình :
- Đúng là thiên nan vạn nan, nào phải chỉ khó suông. Được rồi, nếu ngươi muốn học tâm pháp võ học, ta sẽ truyền.
Tiểu Mã chối từ :
- Hảo ý này tiểu nhân xin tâm lĩnh. Có lẽ đấy là số phận đã đặt để cho tiểu nhân.
Đột nhiên Hoàng Hạ dừng lại :
- Đến nơi rồi. Đây là Hồng gia bảo. Nói đúng hơn thì Hồng gia bảo cách đây hơn ba năm trước.
Cảnh hoang tàn trước mặt làm cho Tiểu Mã thật sự ngỡ ngàng, không cần giả vờ :
- Hồng gia bảo đã như thế này những ba năm rồi sao?
Hoàng Hạ hết cả nghi ngờ Tiểu Mã :
- Không sai, và ta nghe nói ba năm trước chỉ trong một ngày vỏn vẹn, toàn bộ Hồng gia bảo hơn ba mươi người đều chịu chung số phận, từ Bảo chủ là Hồng Khắc Ngụy cho đến từng gia nhân một.
Tiểu Mã buột miệng :
- Tất cả đều chết, không một ai thoát ư?
- Không hề. Và nếu không có một vài nhân vật từ tâm, có lẽ tất cả đều lâm cảnh tử vô địa táng, thây phơi trắng đồng nội.
Tiểu Mã rùng mình :
- Đúng là một thảm cảnh, chỉ cần nghe không thôi là cũng đủ ghê rợn khắp người.
Chết toàn gia, kẻ nào nhẫn tâm gây ra cảnh thảm tuyệt nhân hoàn này?
Hoàng Hạ tình cờ thố lộ :
- Đã bảo không một ai sống sót, làm sao biết kẻ nào là hung thủ. Huống chi tử cảnh mỗi người mỗi khác, dù muốn qua đó để truy ra hung nhân cũng không dễ dàng.
Tiểu Mã động tâm :
- Họ chết như thế nào?
Hoàng Hạ bảo :
- Có người chết vì độc, có người chết vì loạn đao loạn kiếm. Đều là những cảnh trạng tử vô đối chứng.
Đoạn Hoàng Hạ lại đưa Tiểu Mã đi :
- Bãi lầy, nơi bọn ta phát hiện ngươi còn phải đi một quãng nữa mới đến. Ta hy vọng sẽ kịp đưa ngươi đến đó trước khi trời tối.
Và Hoàng Hạ lao đi, sau đó thì dừng chân ở một khu vực hoang vu và rộng mênh mông :
- Đấy là nơi bọn ta đã tìm thấy ngươi.
Tiểu Mã gượng cười :
- Thật khó tin là tiểu nhân bỗng dưng hiện hữu ở đây. Mà thôi, đã đưa đến là được rồi, Hoàng Hạ tỷ có thể quay về. Tiểu nhân có thể tự lo liệu.
Hoàng Hạ lạnh giọng :
- Dẫu sao ta cũng phải chỉ điểm cho ngươi cách thổ nạp. Vì đó là chủ ý của tiểu thư, mong giúp ngươi mau sớm tự mình đi lại.
Tiểu Mã cảm kích :
- Thật là phiền Hoàng Hạ tỷ. Đại ân này tiểu nhân e khó có cơ hội báo đáp.
Nàng đặt Tiểu Mã ngồi xuống, cho dựa lưng vào một cội cây :
- Ta không cần ngươi báo đáp. Chỉ mong ngươi mau chóng lĩnh hội những gì ta sắp chỉ điểm, đừng phụ lòng ta quan tâm.
Muốn truyền thụ tâm pháp cho một người chưa từng am hiểu gì về võ học, chính Tiểu Mã đã làm cho y thị nghĩ như thế về y, lẽ đương nhiên Hoàng Hạ phải giảng giải nhiều về những điều mà người muốn luyện tối thiểu phải cần biết.
Đó là điều hết sức khó khăn cho Tiểu Mã vì phải giả vờ nghe, sau đó lại phải giả vờ hỏi những điều mà kỳ thực y đều đã am hiểu.
Vì thế, Tiểu Mã nghe thì cứ nghe nhưng trong lòng thì phập phồng lo sợ và thầm tính xem sau khi nghe Hoàng Hạ nói xong thì điều gì nên hỏi điều gì không, đồng thời phải tỏ thái độ ra sao để Hoàng Hạ không thể nghi ngờ.
Đang thầm lo như thế, chợt Tiểu Mã nghe Hoàng Hạ bỗng dưng quát :
- Kẻ nào vừa gây tiếng động? Nếu có đởm lược thì cứ xuất đầu lộ diện. Nhược bằng không dám, hừ, thì mau cút đi.
Tiểu Mã do đang lâm phải tình trạng đột nhiên mất hết võ công nên dĩ nhiên không thể nghe bất kỳ tiếng động lạ nào như Hoàng Hạ vừa phát hiện. Tuy nhiên Tiểu Mã vẫn tin Hoàng Hạ và bất giác đưa mắt nhìn quanh, không biết nơi hoang vắng này, nhất là vào lúc trời sắp tối, sao lại có người ẩn hiện.
Nhưng tầm nhìn của Tiểu Mã lại bị khống chế phần phía sau. Và đó là phương vị đang phát lên tràng cười, đáp lại câu quát hỏi lúc mới rồi của Hoàng Hạ. Thanh âm đó bảo :
- Thật khó ngờ Hoàng Hạ cô nương thân chỉ là nô tỳ lại có thính lực tinh tường và cao minh đến thế. Khưu mỗ cảm thấy thẹn, tự nhận không thể bằng. Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ.
Ha ha...
Và Tiểu Mã thấy dung diện của Hoàng Hạ chợt thay đổi. Nàng vừa cười gượng, vừa giả lả lên tiếng :
- Là Khưu công tử đấy ư? Sao Khưu công tử đến mà không lên tiếng? Làm tiểu nữ ngỡ đã lọt vào vòng vây mai phục của lũ thảo khấu cường sơn. May thay điều đó không xảy ra.
Tiểu Mã vẫn chưa có cơ hội nhìn tận mặt nhân vật họ Khưu, vì nhân vật này dù đã xuất hiện nhưng vẫn đứng lẩn khuất ở đâu đó phía sau lưng y và lên tiếng :
- Khưu mỗ nếu chưa từng quen biết ắt cho rằng lời vừa rồi của Hoàng Hạ cô nương là muốn mắng khéo Khưu mỗ. Nhưng cũng may, Khưu mỗ chẳng phải thảo khấu cường sơn, nếu không e khó lòng giữ lại sinh mạng cỏn con này, một khi bị hạng cao nhân bất lộ tướng như cô nương hạ thủ.
Hoàng Hạ càng giả lả nhiều hơn :
- Khưu công tử thật khéo đùa. Vì hạng nô tỳ như tiểu nữ làm gì dám nhận mình có bản lãnh cao minh? Thân thủ của tiểu nữ càng khó thể so sánh với Khưu công tử vốn xuất thân từ một đại thế gia, lại còn là cao đồ xuất chúng của...
Giọng lạnh tanh của nhân vật họ Khưu đã vang lên, cắt ngang lời tán tụng hầu như không thật tâm lắm của Hoàng Hạ :
- Xem ra chủ bộc của Hoàng Hạ cô nương không hề tầm thường như vẻ ngoài đã bộc lộ. Liệu cô nương có thể cho tại hạ biết nguyên nhân thật sự khiến chư vị thời gian qua luôn lai vãng quanh quẩn gần đây chăng? Chư vị định tìm gì?
Hoàng Hạ chợt thở ra nhè nhẹ :
- Sao Khưu công tử vẫn mãi đa nghi? Chẳng phải gia tiểu thư đã có lần phúc đáp, giải thích nguyên nhân việc đến đây chỉ nhằm thỏa mãn tính hiếu kỳ và ưa du sơn ngoạn thủy đó sao? Cớ gì bây giờ Khưu công tử lại nghi ngờ cho chủ bộc tiểu nữ đến đây là để kiếm tìm điều gì đó?
Họ Khưu vẫn lạnh giọng :
- Chư vị luôn tỏ ra kín đáo, xuất thân thế nào cũng chẳng lộ, nhưng lại có tính quảng giao và luôn giao du với đủ mọi hạng người trên giang hồ. Phẩm cách này nếu thoạt nhìn qua ắt sẽ có người lầm nghĩ chủ bộc chư vị đang toan tính dùng nhan sắc hầu thực hiện một mưu đồ nào đó. Nhưng tất cả đều đã lầm, và tất cả đều trở thành đối tượng cho chư vị bỡn cợt. Và kỳ thực, như Khưu mỗ đang thầm đoán, phải chăng chư vị đang quan tâm đến lời đồn rằng Hồng gia thảm tử là do Vô Diện thư sinh gây ra? Chư vị định truy tìm hắn ư?
Hoàng Hạ vội phủ nhận :
- Xin Khưu công tử chớ quá lời. Vì kỳ thực, tuy chủ bộc tiểu nữ có am hiểu chút võ học để phòng thân nhưng việc bỡn cợt với mọi người, nhất là với Khưu công tử đây là điều không bao giờ có.
Họ Khưu gằn giọng :
- Vậy là chư vị chỉ quan tâm đến Hồng gia?
Hoàng Hạ càng khăng khăng phủ nhận :
- Phải chăng Khưu công tử đề quyết như thế vì bất ngờ gặp tiểu nữ xuất hiện ở đây, một nơi vừa gần với Hồng gia vừa là nơi tiểu nữ không nên đến, nhất là vào thời điểm bất tiện như thế này?
Và nàng thở dài, hất hàm chỉ vào Tiểu Mã giải thích với nhân vật họ Khưu vẫn đứng đâu đó phía sau cội cây, nơi Tiểu Mã đang ngồi :
- Là tiểu nữ phụng mạng tiểu thư đưa gã này hồi gia. Nhưng thể trạng gã quá tồi tệ, e không thể tìm thấy lối về.
- Tại hạ đã thấy Hoàng Hạ cô nương đưa gã đến đây. Nếu cô nương không cảm thấy bất tiện, tại hạ nguyện thay cô nương giúp gã tìm thấy lối về.
Hoàng Hạ giật mình :
- Khưu công tử có biết gã?
Bóng dáng một vị công tử hào hoa phong nhã liền lờ mờ xuất hiện trong tầm nhìn Tiểu Mã. Vị công tử mỉm cười :
- Rất tiếc, đây là lần đầu tại hạ nhìn thấy gã.
Hoàng Hạ dịch thân, vừa đứng đối diện vị công tử họ Khưu vừa cố tình dùng thân che chắn trước mặt Tiểu Mã :
- Đã không quen biết, Khưu công tử lại có nhã ý giúp gã, phải chăng công tử đang có dụng ý?
Họ Khưu bật cười :
- Tại hạ chẳng ngại nói thật. Cô nương đưa gã đến đây, bảo là giúp gã hồi gia, chứng tỏ gã không xa lạ gì với Hồng gia bảo. Nếu chư vị đã bảo không quan tâm gì đến Hồng gia thì tiện đây xin giao gã cho tại hạ. Vì khác với chư vị, tại hạ thật sự rất quan tâm đến Hồng gia.
Hoàng Hạ lại giật mình :
- Là công tử tin vào lời đồn, cho Hồng gia là do Vô Diện thư sinh thảm sát?
Họ Khưu nhún vai :
- Có tin hay không, tại hạ thiết nghĩ chư vị dù sao chỉ là những người nhàn rỗi, đang du sơn ngoạn thủy đó đây, cần gì phải quan tâm, muốn biết tại hạ có tin hay không?
Hoàng Hạ cũng nhún vai :
- Đúng ra chuyện đó không liên quan gì đến tiểu nữ. Nhưng mệnh lệnh tiểu thư là phải đưa gã hồi gia, tiểu nữ đành thất lễ, không thể phụng mạng công tử.
Họ Khưu lại cười :
- Cô nương giấu đầu nhưng lại lòi đuôi. Kỳ thực chư vị vẫn lưu tâm đến chuyện xảy ra cho Hồng gia. Nhưng không sao, cô nương không muốn giao người cũng không hề gì. Vì dù sao tại hạ cũng đang có ý lưu giữ cả hai, mong cô nương chớ phiền trách.
Đoạn họ Khưu vỗ hai tay vào nhau vài lượt và gọi :
- Người đâu? Sao còn không mau xuất hiện, cung thỉnh Hoàng Hạ cô nương về nơi đã chuẩn bị sẵn.
Hoàng Hạ thất sắc, vội nhấc Tiểu Mã đặt lên lưng.
Bóng nhân ảnh của họ Khưu liền chớp động :
- Theo tại hạ, cô nương nên ngoan ngoãn tuân thủ thì hơn. Kẻo lại trách tại hạ là người chẳng biết thương hoa tiếc ngọc. Thật đắc tội.
Hoàng Hạ vừa đặt Tiểu Mã lên lưng thì một chiêu xuất kỳ bất ý của họ Khưu đã vỗ ngay vào người. Hoàng Hạ lạng người nhảy tránh và đáp lại một chiêu cũng thần tốc :
- Công tử vì đưa nhiều người cùng đến nên kể như đã có sẵn mưu đồ. Chính tiểu nữ mới xin công tử đừng trách tội thất lễ. Đỡ!
“Ào...”
Với một chiêu đáp lại của Hoàng Hạ, họ Khưu chợt kinh nghi nhảy lùi :
- Hảo thủ pháp. Với bản lãnh này thật khó tin cô nương chỉ là hạng nô tỳ có thân phận thấp kém. Hãy dừng tay, chờ minh bạch đôi điều đã.
Nhưng Hoàng Hạ dù đang mang Tiểu Mã trên lưng vẫn nhanh nhẹn bám sát họ Khưu.
Nàng thét :
- Chớ phí lời vô ích. Đỡ chiêu!
“Ào...”
Họ Khưu lần này mạnh tay phát kình :
- Cô nương không muốn dừng cũng không được. Hãy xem đây!
Kình và kình liền chạm nhau nảy lửa.
Ầm!
Hoàng Hạ bị chấn lùi nhưng vẫn ngạo nghễ xông áp vào họ Khưu :
- Thế mà bảo công tử là hạng thương hoa tiếc ngọc. Mỹ ý của công tử, tiểu nữ thật không dám tiếp nhận. Đỡ chiêu!
“Vù...”
Tiểu Mã nhìn kỹ thì nhận ra Hoàng Hạ nói như thế vì sau lần chạm chiêu vừa rồi, người bị chấn lùi nhiều hơn là họ Khưu, chúng tỏ tạm thắng thế là Hoàng Hạ.
Bị Hoàng Hạ công dồn, họ Khưu vừa phát chiêu nghênh đón vừa thủ sẵn lối lùi :
- Cô nương quả là bậc anh thư kiệt liệt, phải chăng thân phận nô tỳ chỉ là giả mạo nhằm phục vụ mưu đồ thần bí chỉ có tam vị là biết với nhau?
Và họ Khưu phát kình, đỡ ngay vào lực đạo của Hoàng Hạ.
Nhưng đột nhiên Hoàng Hạ thu chiêu về và thần tốc quay người tháo chạy :
- Công tử chớ hao phí tâm cơ suy đoán. Hãy để dành câu đó sau này gặp lại gia tiểu thư mà hỏi. Phần tiểu nữ xin cáo biệt.
Tiếng quát của họ Khưu bỗng vang lên thật nhanh :
- Bổn công tử chưa cho phép ngươi đi, vội gì ngươi bỏ đi như thế?
Tiếng quát cũng là mệnh lệnh và lập tức có vài ba bóng nhân ảnh hiển hiện chận lối Hoàng Hạ.
Hoàng Hạ vội đảo người, tìm phương chạy khác :
- Ỷ chúng hiếp cô, đây là hành vi của Khưu công tử luôn tỏ ra hào hoa phóng khoáng đấy ư?
Những bóng nhân ảnh nọ vẫn bám sát theo Hoàng Hạ như âm hồn bất tán. Và họ nhất loạt ra tay khi đã dồn Hoàng Hạ vào giữa vòng vây hãm của họ :
- Ngươi chưa nghe công tử bọn ta nói gì sao? Mau ngoan ngoãn theo chân bọn ta, đừng để đến lúc bọn ta lỡ tay mạo phạm, dù có hối cũng đã muộn.
Bị phe đối phương ba người cùng một lúc ra tay, Hoàng Hạ thở dài, thản nhiên thu người đình bộ :
- Theo thì theo. Chư vị cần gì phải nặng lời dọa đến tính mạng tiểu nữ như thế?
Họ đã lỡ phát chiêu, việc Hoàng Hạ đột ngột đình bộ ngay giữa phạm vi uy lực họ phát chiêu làm họ có một thoáng ngỡ ngàng, không biết nên thu chiêu về hay cứ tiếp tục, muốn ra sao thì ra.
Lợi dụng một thoáng hoang mang ngỡ ngàng này của họ, Hoàng Hạ chợt cười khanh khách :
- Đa tạ chư vị đã có ý nhân nhượng, tiểu nữ không vì thế mà khách sáo đâu. Cáo từ!
“Vút!”
Chỉ một ngụy kế nho nhỏ đó là đã đủ cho Hoàng Hạ tìm kẽ hở lao ào ra thoát khỏi vòng vây.
Nhưng Hoàng Hạ không thể đắc ý lâu vì bất ngờ bị họ Khưu đón đầu chận lối. Họ Khưu quát :
- Tiện tỳ ngươi thật ranh ma xảo quyệt. Đấy là ngươi tự chuốc họa vào thân, đừng trách Khưu Mễ Phong này hạ thủ chẳng dung tình. Đỡ!
“Ào...”
Hoàng Hạ ngẩn người, nhìn chiêu công của họ Khưu mà kêu hoảng :
- Thì ra Khưu công tử nãy giờ chỉ giả vờ kém thế? Kỳ thực Khưu công tử đã luyện đến thân thủ thượng thừa. Nếu vậy, tiểu nữ thà tuân lệnh, dại gì tự chuốc họa vào thân. Mong công tử nhẹ tay cho.
Và nàng ngừng lại, không hề phản kháng thật, khiến Tiểu Mã thoạt mục kích cũng phải kêu thầm :
“Kế trá ngụy này vừa mới dùng một lần, ả mạo hiểm dùng thêm lần nữa, có khác nào quá xem thường họ Khưu, là kẻ vừa tỏ ra có tâm cơ thủ đoạn đâu kém gì ả?”
Đúng như Tiểu Mã nghĩ, họ Khưu dù thấy Hoàng Hạ tự ý buông xuôi tay, nhưng y vẫn không hề dừng tay hoặc thu chiêu, tạo cơ hội cho Hoàng Hạ lừa gạt như vừa lọc lừa ba nhân vật lúc nãy.
Bất quá họ Khưu đã có phần nhẹ tay, sau đó đắc ý cười hềnh hệch :
- Đừng nghĩ ngươi có thể lừa ta như vừa lừa lũ thuộc hạ vô dụng của ta. Nhưng dù sao, nghĩ tình ngươi đã kịp thời lượng sức, biết đâu là lúc phải dừng lại, ta thật không nỡ nặng tay.
Vậy đừng bảo ta là hạng không biết thương hoa tiếc ngọc nữa nha. Ha ha...
Hoàng Hạ đã bị Khưu Mễ Phong chế trụ huyệt đạo, đành đứng im nhìn họ Khưu càng cười càng để lộ nhiều ẩn ý đen tối.
Và điều gì đến phải đến, họ Khưu sau một lúc cười hềnh hệch bỗng thản nhiên đưa tay ve vuốt hai bên mặt Hoàng Hạ. Y còn chép miệng, tặc lưỡi, nói lên những lời cợt nhả mà lý ra y không nên nói ở chỗ đông người. Y bảo :
- Đúng là mặt hoa da phấn. Hoàng Hạ cô nương xinh đẹp và mỹ miều thế này tội gì cam chịu mãi thân phận nô tỳ. Nếu nàng thuận ý, hà hà... hãy ngoan ngoãn hầu hạ ta. Đổi lại, chỉ hôm trước hôm sau là nàng được đổi phận, sẽ nghiễm nhiên được mọi người suy tụng, gọi là Khưu phu nhân. Ha ha...
Trông cảnh này thật chướng mắt và Tiểu Mã càng thêm bất bình khi chỉ nghe Hoàng Hạ nhỏ nhẹ phản kháng :
- Tiểu nữ lỡ mang thân phận nô tỳ, mọi định đoạt đều tùy ở chủ nhân. Nếu công tử thương xin cho tiểu nữ về bẩm lại, chỉ cần tiểu thư ưng thuận, Hoàng Hạ này đây lý nào chối từ mỹ ý của Khưu công tử.
Khưu Mễ Phong cười ha hả :
- Nàng lại toan dùng lời ngon ngọt này để lừa ta tha cho nàng ư? Hoàng Hạ ơi Hoàng Hạ, nàng đừng quá xem thường ta như thế. Vả lại, ha... ha... những gì Khưu Mễ Phong này đã muốn, bình sinh chưa một ai dám khước từ. Nhưng vì ý nàng đã thế, ha ha... được rồi, ta cũng xin chiều ý nàng, nhưng chỉ một nửa thôi.
Hoàng Hạ thản nhiên hỏi ngược lại :
- Một nửa là thế nào, công tử?
Và Tiểu Mã không thể không căm phẫn khi nghe Khưu Mễ Phong ung dung bộc lộ ý định tà dâm :
- Là ta sẽ cho nàng về bẩm lại với quý tiểu thư. Nhưng để ta tin chắc rằng đây không phải là thủ đoạn của nàng, hề hề... phiền nàng ngay đêm nay, tại nơi hữu tình này, hãy hết lòng hầu hạ ta.
Và như sợ uổng phí thời gian, xuân tiên nhất khắc tợ thiên kim, họ Khưu lập tức vẫy tay xua ba nhân vật nọ vốn là thuộc hạ của y :
- Nơi này không còn việc cho bọn ngươi. Lui đi, mọi chuyện đã có bổn công tử lo liệu.
Không nín nhịn được nữa, Tiểu Mã bật rít :
- Thật vô sỉ. Thân sinh phụ mẫu nào sinh ra ngươi ắt phải thất vọng vì lỡ sinh ra loài cầm thú như ngươi. Hừ!
Lập tức Tiểu Mã phải đối diện với gương mặt thật đanh ác của họ Khưu. Y cười lạnh :
- Ta chưa định xử trí ngươi ngay lúc này. Nhưng vì ngươi đã muốn, hừ, bổn công tử đành cho ngươi toại nguyện.
Và y vươn tay, lôi Tiểu Mã ra khỏi lưng Hoàng Hạ.
Thấy vậy Hoàng Hạ bật kêu :
- Khưu công tử định giết y?
Họ Khưu cười khành khạch và gục gặc đầu tỏ ra hiểu ý :
- Đã bảo đây là khung cảnh hữu tình, nàng nhắc ta thật kịp lúc. Ta đâu thể để khung cảnh này bị nhơ bẩn chỉ vì thứ máu huyết hôi hám của loại cuồng cẩu vừa to gan sủa loạn.
Nhưng cũng không nên để bất kỳ ai nhìn thấy cảnh sắp xảy ra. Tốt hơn hết ta chỉ cho y nếm chút mùi lợi hại, đâu vội lấy mạng y. Ha ha...
Họ Khưu vừa cười vừa vung mạnh tay ném Tiểu Mã bay về phía bãi lầy, xa thật xa so với nơi y có ý định sẽ cùng Hoàng Hạ hành lạc, thỏa mãn thú tính của y.
Dù bị ném đi, Tiểu Mã vẫn phẫn hận mắng sa sả.
Nhưng sau đó, do rơi vào bãi lầy, khiến thân thể càng lúc càng chìm xuống, Tiểu Mã vì quá lo sợ cho bản thân nên không thiết gì mắng nữa.
Được một lúc, khi toàn thân sắp sửa ngập chìm hoàn toàn, Tiểu Mã đột nhiên nghe thanh âm của Hoàng Hạ vang lên khá khẩn trương :
- Ai bảo ngươi sính cường? Họ Khưu đâu phải hạng để thứ người như ngươi trêu vào?
Ngươi vẫn chưa chết quả là may. Mau nào, hãy nắm vào tay ta nào.
Tiểu Mã bất lực nhìn bàn tay của Hoàng Hạ đã đưa gần trước mặt nhưng không tài nào vươn tay nắm lấy. Tiểu Mã còn thở dài :
- Là tiểu nhân đã gây hệ lụy cho Hoàng Hạ tỷ. Nếu không đưa tiểu nhân đến đây, Hoàng Hạ tỷ đâu bị thất thân vì gã họ Khưu chỉ là loài cầm thú, tiểu nhân...
Hoàng Hạ đã chộp tay vào người Tiểu Mã, khiến câu nói áy náy của y bị ngắt quãng :
- Đủ rồi, chúng ta đi nào. Có thể làm cho Hoàng Hạ này thất thân, họ Khưu chưa đủ tư cách đâu.
Và nàng không nệ hà toàn thân Tiểu Mã đang lấy đầy bùn bẩn, vẫn cứ nhấc lên và đưa y đi nhanh.
Được một lúc, nàng có một thoáng dừng lại đủ để nhét một vật vào người Tiểu Mã, sau đó tiếp tục chạy, nhưng không còn chạy nhanh như lúc mới rồi nữa.
Tiểu Mã lấy làm lạ, khẽ hỏi :
- Vật gì Hoàng Hạ tỷ vừa cất vào bọc áo tiểu nhân?
Hoàng Hạ gắt :
- Ngươi chỉ cần biết đấy là vật ta nhờ ngươi giữ hộ là được rồi. Việc gì phải lắm lời, hỏi những câu không cần thiết. Hay ta cứu ngươi được, nhưng nhờ ngươi giữ vật đó thì không?
Tiểu Mã áy náy :
- Tiểu nhân chỉ thuận tiện hỏi như thế thôi. Hoàng Hạ tỷ bảo không hỏi thì tiểu nhân không hỏi nữa. Được chứ?
Nàng phì cười :
- Ngươi cũng biết cách lấy lòng nữ nhân thế sao? Hay nam nhân bọn ngươi bẩm sinh ai cũng có bản lãnh này?
Tiểu Mã toan phản bác thì từ phía sau có mấy loạt quát vang lên lồng lộng :
- Tiện tỳ kia rồi!
- Mau đuổi theo, bắt ả đền mạng Khưu công tử.
- Ngươi đừng chạy nữa, nha đầu. Vì trừ phi ngươi chấp cánh bay mới mong thoát khỏi thiên la địa võng của bọn ta.
Hoàng Hạ từ từ dừng lại và thản nhiên nhìn ba nhân vật lúc nãy đang chạy đến và gấp rút vây kín xung quanh nàng. Hoàng Hạ bĩu môi :
- Là Khưu công tử có ý định tiền dâm hậu sát, sai chư vị đuổi theo lấy mạng ta ư?
Họ là ba nhân vật có độ tuổi ngoại tam tuần, nhưng thân phận vẫn chỉ là thuộc hạ của Khưu Mễ Phong. Một kẻ bảo :
- Nha đầu ngươi đừng giả vờ nữa. Thật không ngờ ngươi quá to gan, dám dùng mỹ nhân kế và thừa dịp hạ độc thủ Khưu công tử. Hãy ngoan ngoãn theo bọn ta, chờ Khưu lão gia xử tội.
Vừa dứt lời, nhân vật nọ lập tức động thủ, phát một chiêu lợi hại uy hiếp ngay sinh mạng Hoàng Hạ.
Hai bên tả hữu đều có đối phương chắn lối và hờm sẵn, Hoàng Hạ vì không phương né tránh nên bật ngay chiêu hóa giải, miệng thì hét :
- Dừng tay. Nếu muốn giết Hoàng Hạ này thì cứ giết, nhưng đừng dựng đứng câu chuyện, bảo ta hạ độc thủ Khưu công tử. Chư vị nói như thế có khác nào thầm cầu mong Khưu công tử sớm gặp điều bất hạnh và mau yểu mạng. Hãy dừng tay mau!
“Bùng...”
Chấn kình làm cho Hoàng Hạ bị bức dội, lập tức lọt vào vùng chưởng ảnh do nhân vật thứ hai từ bên tả quật vào. Nhân vật này còn cười độc ác :
- Là thuộc hạ, có ai trong bọn ta lại mong điều bất hạnh xảy đến cho chủ nhân. Nhưng tiếc thay, Khưu công tử lại bị nha đầu ngươi dùng ngụy kế hãm hại. Tội của ngươi đâu chỉ đáng chết một lần. Đỡ!
“Vù...”
Hoàng Hạ do vướng bận Tiểu Mã nên xoay sở khó khăn, vì thế nàng lại miễn cưỡng cùng nhân vật nọ chạm kình :
- Chớ nói nhảm, Khưu công tử mới đây vẫn còn bình ổn, lại còn thỏa mãn vì được dịp dày vò Hoàng Hạ này. Và nếu Khưu công tử có chết thật thì đấy chính là Hoàng thiên hữu nhãn, đã thay ta trừng trị kẻ dâm ô. Xem chiêu!
“Bùng...”
Lần thứ hai liên tiếp Hoàng Hạ bị bức dội, vậy là đến lượt nhân vật thứ ba xuất chiêu tấn công nàng. Nhưng nhân vật này lại tỏ ra hoang mang :
- Nếu không phải ngươi thì kẻ nào là hung thủ, đã dùng độc sát hại Khưu công tử của bọn ta? Nhất định ngươi phải biết kẻ đó. Nói mau, hay là ngươi muốn chết? Đỡ!
“Vù...”
Tiểu Mã càng nghe càng hoang mang. Và mãi đến lúc này mới vỡ lẽ, khi y nghe Hoàng Hạ bù lu bù loa kêu lên :
- Thân tiểu nữ bị dày vò, phải van xin thật khẩn thiết mới được Khưu công tử tha mạng.
Tiểu nữ lo chạy còn không kịp, làm gì đủ đởm lược lưu lại để nhìn xem chuyện gì sắp xảy đến cho Khưu công tử, chư vị nói thế có khác nào vì thấy tiểu nữ cô thế, lại là phận nữ nhi, nên muốn đổ trút mọi trách nhiệm lên đầu tiểu nữ? Oan tình này tiểu nữ dù chết cũng không bao giờ phục.
Để minh chứng bản thân đang bị oan tình, Hoàng Hạ liền tỏ ra liều lĩnh, bất chấp sinh mạng, đột ngột lao thẳng vào ngọn kình của đối phương và cuồng nộ tìm cách cùng đối phương đồng quy ư tận.
Thái độ này của Hoàng Hạ khiến đối phương kinh tâm. Bởi nếu giữ nguyên chưởng kình, dù giết được Hoàng Hạ thì bản thân đối phương cũng phải trả một giá tương tự. Do vậy đối phương đành hồi bộ, vừa tránh chiêu mạo hiểm của nàng, vừa gỡ thể diện bằng cách phát ra một chiêu khác lợi hại hơn. Vừa hành động như thế đối phương vừa bảo :
- Có gì làm minh chứng rằng lúc ngươi ly khai Khưu công tử vẫn bình an vô sự? Hay đây chỉ là thủ đoạn, hòng lấp liếm che đậy của ngươi.
Có cơ hội để lơi tay vì được đối phương nhượng cho một kình Hoàng Hạ bèn nhân đó thay đổi đấu pháp, với chủ tâm là tránh chiêu vẫn có lợi hơn chạm chiêu. Nàng thi triển một bộ pháp kỳ ảo :
- Bảo tiểu nữ tự minh chứng có khác nào chư vị về hùa nhau, muốn bắt bí tiểu nữ, vì tiểu nữ chỉ có mỗi một cách để chứng minh mà thôi.
Nhờ bộ pháp kỳ ảo nên Hoàng Hạ kịp thoát một chiêu nữa, khiến ba nhân vật nọ cùng hậm hực và đồng loạt xông vào. Một kẻ gắt gỏng :
- Cách minh chứng nào cũng được, miễn đó là minh chứng có đủ thuyết phục.
Hoàng Hạ lại bị vây hãm. Nàng cố tình khích nộ họ, cười lạt :
Cách đó là tiểu nữ phải đem thân này ra cho chư vị minh chứng, xem có phải tiểu nữ đã bị Khưu công tử dày vò chiếm đoạt không. Hóa ra chư vị đúng là loại chủ nào bộc đó, đều có tâm địa dâm tà, chỉ giỏi bức hiếp nữ nhân. Khưu đại thế gia danh chấn giang hồ, nhưng kỳ thực chỉ gồm hạng tâm xà khẩu phật.
Bị Hoàng Hạ thóa mạ, mắng theo kiểu vơ đũa cả nắm, họ động nộ :
- Nha đầu không được hồ đồ, Khưu đại thế gia vốn là danh môn chính phái, đâu thể chấp nhận ngôn từ hí lộng và nhục mạ của ngươi. Hãy nạp mạng mau!
“Ào...”
Họ tuy liên tay phát kình nhưng vì đang lúc cuồng nộ, mạnh ai nấy phát chiêu, nên để lộ nhiều sơ hở.
Biết họ đã trúng kế, Hoàng Hạ vừa ung dung dịch bộ tránh chiêu vừa tiếp tục khích nộ họ :
- Cứ xem quả ắt biết cây, Khưu công tử đã sàm sỡ thế nào, chư vị đều tận mắt mục kích. Sao lại bảo tiểu nữ có lời hí lộng, nhục mạ Khưu đại thế gia? A... hay là chư vị ngấm ngầm thống hận, vì lúc nãy Khưu công tử mắng là vô dụng, nên chính chư vị đã toa rập hạ thủ Khưu công tử, giờ thì đổ trút cho tiểu nữ để tránh tội? Kế di họa Giang Đông này của chư vị khiến tiểu nữ vạn lần bái phục, tự nhận không thể bằng.
Họ bật quát giận dữ :
- Chớ nói nhảm. Khưu công tử chết vì trúng độc. Bọn ta nhất là người của Khưu đại thế gia bình sinh không một ai dùng độc. Đâu thể bảo bọn ta là hung thủ hạ độc hãm hại Khưu công tử.
Hoàng Hạ cũng ứng thanh lên tiếng :
- Tiểu nữ cũng không từng dùng độc. Sao chư vị cứ đề quyết tiểu nữ là hung thủ?
Hoặc giả chư vị do đông hơn nên định áp đảo tiểu nữ, là thiếu phải khuất phục đa, khiến tiểu nữ dù có trăm miệng cũng không thể giải bày.
Họ nhận thấy nếu càng xúc nộ thì càng làm cho Hoàng Hạ dễ tránh chiêu. Có một nhân vật dùng giọng khoan hòa hơn :
- Cứ cho là ngươi không hạ độc, vậy theo ngươi hung thủ có thể là ai?
Hoàng Hạ vẫn cẩn trọng vận dụng bộ pháp, quyết không để lộ sơ hở cho họ lập lại thế vây công. Nàng đáp mập mờ :
- Có thể hạ độc, khiến hạng cao thủ như Khưu công tử uổng mạng như chư vị vừa bảo, thiết nghĩ kẻ đó phải có thân thủ cao minh, trên bậc Khưu công tử bội phần. Sao chư vị không dựa vào đó mà suy đoán và luận ra hung thủ đích thực?
Một trong ba nhân vật nọ chột dạ giật mình :
- Dường như ngươi muốn ám chỉ?
Kẻ đó giật mình, tức là tạo sơ hở cho Hoàng Hạ thần tốc lao thoát đi. Ả cười nắc nẻ :
- Tiểu nữ chỉ gợi ý thế thôi, tuyệt đối không ám chỉ ai cả. Phiền chư vị cứ ở lại tha hồ đoán, tiểu nữ đành thất lễ, không từ mà biệt vậy.
Để Hoàng Hạ chạy thoát, ba nhân vật nọ vừa giận vừa bẽ mặt vội đuổi theo :
- Ngươi chớ có ma mãnh, đem lối đó ra dọa bọn ta. Ngươi chạy đâu cho thoát!
Tiếng quát đó vừa dứt thì ở phía sau Hoàng Hạ và Tiểu Mã liền có tiếng nổ bụp trên không, sau đó chiếu rọi ra một ánh hỏa quang nhuộm sắc vàng.
Và Tiểu Mã nghe Hoàng Hạ nghiến răng ken két, bật ra tiếng rít phẫn nộ chỉ vừa đủ cho Tiểu Mã nghe. Nàng bảo :
- Không ngờ theo chân Khưu Mễ Phong lại là cả một đạo quân hùng hậu từ Khưu đại thế gia kéo đến đây. Nhưng chúng muốn bắt giữ Hoàng Hạ này chẳng phải dễ. Hừ!
Nàng tăng cước lực, lao thật nhanh, khi chạy hướng đông lúc đảo hướng tây. Khiến Tiểu Mã càng nhìn càng ngưỡng mộ và không hiểu về tính khí đầy tâm cơ thủ đoạn của nàng.
Được một lúc, nàng đột ngột dừng lại, vừa khẩn trương vừa thì thào vào tai Tiểu Mã :
- Bọn chúng đông hơn ta nghĩ, nếu còn mang ngươi theo, cả ta và ngươi e không thể thoát. Ta có chủ ý này...
Tiểu Mã bình thản ngắt lời nàng :
- Vậy là Hoàng Hạ tỷ đừng vì tiểu nhân nữa. Nên tự lo liệu cho Hoàng Hạ tỷ thì hơn.
Nàng khẽ gắt :
- Đừng bao giờ ngắt lời ta như vậy. Và cũng đừng nghĩ ta là hạng tham sinh úy tử, đang định tâm bỏ mặc ngươi. Hãy nghe ta nói đây, ta đã có chỗ tạm giúp ngươi toàn mạng.
Ngươi cứ yên tâm chờ ta ở đấy. Lúc nào có cơ hội ta sẽ quay lại giúp ngươi hồi gia. Rõ chưa?
Đoạn không chờ Tiểu Mã hồi đáp, nàng đột ngột nhấc y lên và cùng y nhảy ào xuống một nơi có địa hình khá sâu.
Đặt Tiểu Mã ngồi tựa lưng vào một chỗ cứng, có thể đoán đó là một vách đá, Hoàng Hạ lại căn dặn :
- Ngồi yên đấy, đừng cựa quậy cũng đừng hồ đồ lên tiếng. Ta sẽ quay lại ngay, sau khi lập kế hoạch lừa bọn chúng đuổi theo ta một hướng khác.
Phát hiện Hoàng Hạ định bỏ đi, Tiểu Mã nhớ lại vật đã bị nàng nhờ giữ hộ, vội kêu :
- Hoàng Hạ tỷ.
Nàng quắc mắt nhìn y :
- Ngươi kêu gì? Hay ngươi nghi ngờ ta là hung thủ đã dùng độc sát hại họ Khưu? Hãy nghe cho rõ đây, họ Khưu toan làm nhục ta, ngươi đã thấy rồi đó. Vì thế, cho dù y chưa kịp thực hiện ý định nhưng dẫu có chết cũng là đáng. Trừ phi ngươi và y cùng là nam nhân nên tỏ ra bất nhẫn, không đồng tình với cái chết của y. Thế nào?
Thái độ nàng quá hung hãn, khiến Tiểu Mã vội giải thích :
- Chính tiểu nhân cũng căm phẫn, tởm lợm khi thấy y bộc lộ tà ý. Nhưng nếu Hoàng Hạ tỷ vẫn chưa bị y xâm phạm tiết hạnh thì lẽ ra, lẽ ra...
Nàng cười lạnh :
- Ngươi muốn bảo ta đừng ác độc, lấy mạng y? Nhưng ta cũng đâu bảo chính ta đã sát hại y? Ngươi không nghe lúc nãy ta đã nói với họ những lời gì ư?
Tiểu Mã ngờ ngợ :
- Tiểu nhân dĩ nhiên có nghe. Và dường như chính Hoàng Hạ tỷ cũng đã đoán biết hung thủ khi bảo họ hãy cố suy đoán?
Hoàng Hạ cười nửa miệng :
- Ngươi muốn biết chăng? Ngươi quan tâm quá nhiều về giới giang hồ đấy. Nhưng cũng đúng thôi, vì chính ta cũng không ngờ ngươi lại tình cờ bị cuốn xoáy vào những phiền toái của giới giang hồ. Hãy nghe đây, có một nhân vật mà bản lãnh và hành tung gần như là huyền thoại. Nhân vật đó thật xuất thần nhập quỷ và từ lâu đã luôn làm bất kỳ ai trên chốn võ lâm đều kiêng dè, ngưỡng mộ và khiếp sợ. Sao lại kiêng dè, sao lại úy kỵ nhưng vẫn ngưỡng mộ? Đó là những điều mà nếu ngươi không phải giới giang hồ thì không bao giờ hiểu nổi. Bất quá ta chỉ thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi bằng cách nói ra danh xưng của nhân vật đó thôi. Ngươi hãy nhớ cho kỹ, đó là Vô Diện thư sinh. Hài lòng chưa? Hừ!
Và “vút”, nàng tung bổng người lên cao và lao đi mất hút.
Toan mở miệng kêu nàng, nhắc nhở nàng về vật nàng đã cố tình nhờ giữ hộ, thì Tiểu Mã nghe văng vẳng tiếng kêu la thịnh nộ :
- Ả kia kìa. Đuổi theo!
Tiểu Mã kinh hãi, vội ngậm kín miệng đến thở mạnh cũng không dám, vì sợ sẽ có người phát hiện nơi đang ẩn thân.

Hồi trước Hồi sau