vivo

Bạch cốt u linh - Hồi 20

KIẾM LỆNH PHI THIÊN

Ngày đăng:
Tổng cộng 34 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 391701 lượt xem

game

Điền Hồ lạnh người khi vừa tỉnh lại đã nhìn thấy vẻ mặt đanh ác của Tử Y Nhân.
Đối phương vừa cười cợt vừa cưởng bức Điền Hồ phải dùng một hoàn linh dược :
- Ngươi bị nội thương khá nặng. Lệnh của Hội Chủ là phải cho ngươi dừng linh dược trị thương. Hề... hề... ngươi quả là may mắn, được Hội Chủ đích thân ban cho một mẩu Thiên Niên Hà Thủ Ô chí báu. Đến ta cung phải ganh tỵ với ngươi đấy. Hề... hề...
Bị cưỡng buộc, Điền Hồ không thể không nuốt mẩu Thiên Niên Hà Thủ Ô vào miệng. Giận dữ, Điền Hồ rít lên :
- Đừng tưởng ta không biết tâm địa độc ác của bọn ngươi. Dùng linh dược để hủy hoại công phu của ta, hảo ý của bọn ngươi ta sẽ ghi nhớ suốt đời. Hừ !
Đối phương vẫn cười hề hề và xoa hai tay vào nhau :
- Với mẩu Thiên Niên Hà Thủ Ô đó, chỉ cần cho ngươi ngủ một giấc đến chiều là bao thương thế đều bình phục. Hi vọng lúc ngươi tỉnh lại, thái độ ngươi sẽ ngoan ngoãn hơn. Hề... hề...
Và Điền Hồ chưa kịp phản ứng gì đã bị đối phương điễm vào Thụy Huyệt.
...Lúc tỉnh lại, Điền Hồ ngạc nhiên khi thấy hiện diện bên cạnh hắn là một lão nhân gù.
Lão chỉ loay hoay bên cạnh hắn, không thu dọn một món vật này thì cũng sắp đặt lại vị trí của một đồ vật khác. Và thủy chung lão không một lần nhìn đến Điền Hồ nên có thể lão không biết Điền Hồ đã thức giấc.
Điền Hồ khẽ hắng giọng :
- Lão trượng...
Phát hiện ở lão không có phản ứng nào dù nhỏ, Điền Hồ gọi lớn hơn :
- Lão trượng !
Và kết quả của lần gọi này là từ bên ngoài có một Tử Y nhân đi vào, với một câu hỏi gần như là thì thào khó nghe :
- Phải chăng thiếu hiệp thật sự là hậu nhân của lão Bảo Chủ Phi Thiên Bảo Điền Tuấn ?
Đưa mắt nhìn Tử Y Nhân này, Điền Hồ nhận ra ngay, tuy cũng sắc phục Tử Y và cũng diện mạo nhuộm màu tía sẫm, nhưng về vóc dáng thì hoàn toàn khác với Tử Y Nhân đã ra tay bắt giữ Điền Hồ.
Hắn cau mặt đáp :
- Điền Hồ ta đã bị Tử Y Hội bắt giữ, đương nhiên bọn ngươi phải rõ lai lịch của ta là thế nào, cần gì phải hỏi những câu thừa thãi.
Tử Y Nhân này chợt đưa một ngón tay lên môi :
- Xin đừng lớn tiếng. Phải khó khăn lắm ta mới có cơ hội lên đến gần thiếu hiệp như thế này.
Điền Hồ hoài nghi và chợt nhận ra bản thân cũng đang hạ thấp giọng :
- Tôn giá nói như thế là ý gì ?
Tử Y Nhân đó sau khi đảo mắt nhìn quanh mới lấy giọng thì thào lên tiếng :
- Tử Y Loang Bạch Cốt - Phi Thiên Xuất U Linh Vong.
Điền Hồ giật nảy người, ngồi bật dậy :
- Tôn giá...
Chợt...
Choang...
Có lẽ phản ứng của Điền Hồ là quá đột ngột nên làm cho lão nhân gù giật mình, lão vừa để rơi một vật bằng sứ. Vật đó chạm xuống nền gạch, vỡ toang, gây nên tiếng động vừa rồi.
Tiếng động làm Tử Y Nhân nhăn mặt. Gã tiến ra bên ngoài gian phòng Điền Hồ đang nằm và đưa đầu nhìn quanh. Một thái độ cho thấy là gã đang lo tiếng động sẽ làm cho nhiều người nghe và chạy đến.
Sau đó, gã vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa quay người đi trở lại gian phòng.
Gã lẩm nhẩm :
- Cũng may là không có ai nghe tiếng động vừa rồi.
Đoạn, gã nháy nhỏ với vẻ mặt đồng lõa với Điền Hồ. Đồng thời gã khom người vỗ vỗ vào vay lão nhân gù.
Điền Hồ đưa mắt nhìn thì thấy lão nhân gù đang lui cui thu nhặt từng mảnh vỡ vừa bị lão làm vỡ.
Bị vỗ vào vai, lão ngước mặt nhìn Tử Y Nhân, miệng ư ư ử ử.
Điền Hồ càng thêm hoang mang khi thấy Tử Y Nhân thay vì lên tiếng phát thoại, lại lấy tay ra dấu với lão nhân gù.
Nhìn gã ra dấu loạn xạ, nếu Điền Hồ không hiểu thì lão nhân gù hiểu.Lão đứng lên, cho dù chưa thu nhặt hết mọi mảnh vỡ, và lão vừa đưa tay chỉ ra cửa vừa tiếp tục ử ử ư ư.
Gã Tử Y Nhân mỉm cười, gật đầu đôi ba lượt, đoạn lên tiếng nói với Điền Hồ :
- Lão vừa câm vừa điếc. Tuy ta không sợ lão nghe, nhưng lại sợ lão làm phiền nếu cứ lỡ tay đánh rơi thêm một vật nào đó gây kinh động đến nhiều người.
Lão nhân gù cuối cùng hiểu những thủ lệnh của gã Tử Y Nhân. Lão ngờ nghệch cười và từ từ đi ra ngoài.
Nhưng khi đến cửa, hoàn toàn ngẫu nhiên, lão quay lại và nhìn vào những món đồ vật lúc nãy gã đã bỏ công sắp xếp.
Điền Hồ vì chưa hề quen với tính cách
o0o
Mất Trang 113-114 Quyển 4
- Đúng là câu ám ngữ đó. Điền thiêu hiệp không thừa nhận sao ?
Điền Hồ chợt lắc đầu :
- Câu nói đó đúng là do gia phụ lưu tự căn dặn. Nhưng nêu bảo là ám ngữ thì e tôn giá lầm.
Gã trợn mắt :
- Lầm sao được mà lầm ! Ngay ngày đầu tiên được thu nhận,có một ít người trong chúng ta đã được nghe căn dặn, là hễ nghe có người đề cập đến câu này thì người đó chính là kẻ nhận ám thị đến gặp riêng chúng ta. Chẳng phải Điền thiếu hiệp đã từng nói câu đó vì nhận lầm Đệ Nhị Sứ giả Tử Y với một người trong chúng ta sao ?
Nghe thế, Điền Hồ tỏ ra mừng rỡ :
- Tôn giá nói thật chứ ? Thảo nào tù khi đọc di thư của gia phụ, tại hạ nghĩ mãi những vẫn không rõ gia phụ lưu câu đó với ý gì. Và tại hạ đành đoán bừa, Tử Y thì đã rõ là ám chỉ một vài nhân vật từng Tử Y Hội rồi. Còn Phi Thiên ắt hẳn là để biểu thị tại hạ, còn trước kia là biểu thị cho gia phụ. Vậy hóa ra tại hạ đoán đúng tôn giá ắt là người quen biết gia phụ ?
Gã ầm ừ:
- Đâu chỉ quen không thôi. Bọn ta đều là những người từng ngưỡng mộ lão Bảo Chủ Phi Thiên Bảo.
Điền Hồ chợt hạ thấp giọng :
- Nếu là vậy, cho tại hạ hỏi. Liệu gia phụ có lưu thêm công phu tuyệt học gì để tôn giá trao truyền lại cho tại hạ không ?
Lão ngớ người :
- Điền thiếu hiệp muốn nói... muốn nói....
Đến lượt Điền Hồ tỏ ra bồn chồn khẩn trương :
- Lúc gia mẫu đưa tại hạ ly khai Phi Thiên Bảo, vì sợ kẻ thù phát hiện nên chỉ kịp mang theo quyển Phi Thiên Chân Kinh. Nào phải là toàn bộ sở học của gia phụ. Giờ biết thêm có một vài nhân vật như tôn giá là được gia phụ căn dặn, tin hạ tin chắc tôn giá có thể giúp tại hạ chuyện này.
Gã lúng túng :
- Điền thiếu hiệp nói như thế e không đúng. Vì bọn ta chỉ được căn dặn chờ thiếu hiệp dùng ám ngữ để tiếp xúc thôi. Bọn ta đâu có công phu tuyệt học nào để trao truyền cho thiếu hiệp ?
Điền Hồ thở dài :
- Hóa ra tại hạ chỉ hi vọng hão huyền và đã xem câu nói được gia phụ lưu lại có tầm quan trọng không hề có.
Gã Tử Y Nhân cũng thở dài :
- Ta cũng thất vọng đâu kém gì thiếu hiệp. Vì cứ ngỡ thiếu hiệp tìm đến ắt có chủ ý gì đó rất hệ trọng. Hóa ra không phải.
Đột nhiên Điền Hồ bật kêu :
- Chủ ý ư ? Vậy thì có. Sao tôn giá không liệu cách giúp tại hạ thoát cảnh này ? Vả lại, tại hạ cũng muốn biết vì sao Tử Y Hội lại bắt tại hạ ?
Gã sững sờ nhìn Điền Hồ :
- Bắt thiếu hiệp là mệnh lệnh của Hội Chủ. Còn việc giúp thiếu hiệp thoát ư ? Được rồi, để ta sẽ liệu cách. Nếu có gì, ta sẽ quay lại cho thiếu hiệp hay.
Thấy gã định bỏ đi, Điền Hồ lại kêu :
- Chờ đã ? Tôn giá là Tử Y Sứ giả ở hàng bao nhiêu ?
Gã đã mở cửa, nên vừa bước ra, gã vừa đáp vọng lại :
- Ta là Đệ lục Sứ giả Tử Y.
Chờ gã khép cửa lại, thật nhanh, Điền Hồ chạy ngay đến chỗ có những món đồ vật đã được lão gù sắp xếp lúc nãy và nhanh tay tráo đổi năm bẩy món. Sau đó, cũng nhanh đến không ngờ, Điền Hồ quay lạt chỗ cũ.
Thật đúng lúc, gã Tử Y sứ giả Đệ Nhị bỗng mở toang cửa và ào ào đi vào.
Sau một thoáng đưa mắt nhìn quanh, gã cười hề hề với Điền Hồ :
- Có lẽ thương thế ngươi đã lành ?
Điền Hồ cười lạt :
- Nếu ngươi muốn biết nội lực của ta đã bị hủy hoại hết chưa thì ngươi có thể yên tâm. Vì một khi ta đã luyện theo công phu Nghịch Thiên Hồi Chuyển thì chỉ cần một mẩu linh dược nhỏ cũng đủ hủy bỏ toàn bộ chân nguyên của ta.
Gã chợt xoa hai tay vào nhau :
- Nghĩa là bây giờ ngươi phải tỏ ra ngoan ngoãn, nếu muốn nhục thể ngươi không bị ta hành hạ ?
Điền Hồ tái mặt :
- Mau nói đi. Tử Y Hội bọn ngươi muốn làm gì ta ?
Gã cười :
- Riêng ta thì chỉ muốn ngươi chết. Nhưng theo lệnh Hội Chủ, ta buộc ngươi phải cung xưng hai điều, à không, phải là ba điều mới đúng. Thứ nhất : - Sao ngươi biết danh xưng của bọn ta là Tử Y Hội ?
Điền Hồ nuốt nước bọt ừng ực :
- Vì ngoài ngươi, trước đây nửa năm, ta còn gặp một Tử nhân khác, đã xưng là Tử Y Sứ giả. Và không riêng gì ta, chính Nam Cung Phách và Đoàn Mộc Huyền nhị vị Chưởng môn cũng nhận định là phải có hẳn một nhóm Tử Y. Ta có gọi là Tử Y Hội thì cũng hợp lẽ thôi;
Gã gật gù :
- Người thật khéo xảo biện. Nhưng tại sao ngươi thoạt nhìn thấy đã biết ngay công phu của bọn ta được gọi là Tử Hà công phu ?
Có phần điềm tĩnh hơn, Điền Hồ gượng cười :
- Vậy ngươi có biết xuất xứ lai lịch của mẫu thân ta không ?
Gã hất hàm :
- Nói thử xem.
Điền Hồ miễn cưỡng thú nhận :
- Thật ra, ta có am hiểu công phu Tử Hà là nghe gia mẫu giải thích. Sau này ta mới biết gia mẫu từng có xuất thân từ Thủy phương Cung.
Gã gầm vang :
- Hoang đường ! Đến Cung Chủ Thủy Phương Cung còn chưa biết nhiều về công phu của bọn ta bằng ngươi. Mẫu thân ngươi làm sao biết được ?
Điền Hồ bối rối :
- Nhưng ta biết là do gia mẫu giải thích. Rất có thể là do Hồi Chuyển Pháp Vương đã từng đề cập thì sao ?
Gã cười lạnh :
- Hồi Chuyển Pháp Vương ? Kể ra ngươi cùng giỏi ứng biến, khéo biện bạch là do Hồi Chuyển Pháp Vương vô tình đề cập. Vậy còn câu thứ hai. Hãy giải thích xem. vì sao lúc gặp ta, ngươi đã lảm nhảm câu :
- Tữ Y Loang Bạch Cốt và Phi Thiên Xuất U Linh Vong ?
Điền Hồ ấp úng :
- Đó là... đó là...
Gã từ từ tiến lại gần Điền Hồ :
- Có lẽ ngươi đã từng nghe nói đến thủ pháp Phân Thân Thác Cốt ? Ngươi có muốn biết thủ pháp đó lợi hại như thế nào không ?
Điền Hồ phẫn hận :
- Thật không ngờ ngươi lại có tâm địa độc ác. Điền Hồ ta có oán cừu gì với ngươi ?
Gã cười hềnh hệch :
- Không phải ta, mà là Hội Chủ. Ai bảo ngươi sinh ra là người họ Điền và ai bảo ngươi quá am hiểu về Tử Hà công phu, một bí ẩn mà cho đến giờ không ai trong bọn ta dám tiết lộ. Sao, ngươi có chịu giải thích hay không ?
Điền Hồ chờn chợn nhìn gã :
- Sau khi ta nói xong, ngươi sẽ làm gì ta ?
Gã thoáng khựng lại :
- Làm gì ngươi à ? Như ta đã nói. Nếu là ta, cứ cho ngươi một chưởng là xong, nhưng với mệnh lệnh của Hội Chủ thì... hề... hề...
Điền Hồ gặng hỏi :
- Thì thế nào ?
Gã đáp :
- Do ngươi bây giờ không còn võ công, tốt lắm, Hội Chủ đã có lệnh phóng thích ngươi, nếu xét rằng ngươi đã cung xưng tất cả những gì bọn ta cần ngươi cung xưng.
Điền Hồ thở dài :
- Nếu là vậy.. ta nói...
Cũng như đã giải thích với gã Tử Y Sứ giả Đệ Lục, Điền Hồ cứ y đó giải thích cho gã Đệ Nhị sứ giả Tử Y nghe. Giải thích xong, Điền Hồ còn bảo :
- Những gì ta vừa nói đều là sự thật, cho thấy trong Tử Y Hội bọn người không phải ai ai cùng một lòng một dạ vì Hội Chủ. Nếu vẫn chưa tin, ngươi có thể gặp gỡ Đệ Lục sứ giả...
Lời của Điền Hồ bị một tràng cười từ bên ngoài vang vào cắt ngang, và theo tràng cười, gã Tử Y Sứ giả Đệ Lục ung dung tiến vào :
- Ngươi nói nhảm nhí gì thế, Điền Hồ ? Ai nói với ngươi có người trong bổn Hội sinh nhị tâm, hử ? Ha... ha...
Điền Hồ thấy vậy, ngơ ngác nhìn cả hai gã Sử giả Tử Y.
- Vẻ mặt ngơ ngác của Điền Hồ làm cho cả hai gã cùng cười ầm lên.
Sau đó, gã Đệ Nhị xua tay, ra lệnh cho gã Đệ Lục :
- Phiền Lục đệ hay tự tay xử trí tiểu tử. Hội Chủ chỉ quá đề cao hắn mà thôi. Kỳ thực, những gì hắn biết, thật không đáng cho bổn Hội phải lo.
Gã Đệ Lục tiến đến, nhấc bổng Điền Hồ lên :
- Đi nào ? Đã đến lúc ngươi được phóng thích rồi đấy. Ha... ha...
Nhưng qua cách gã cười, Điền Hồ hiểu chủ ý của chúng hoàn toàn không như lời gã nói.
Vì thế, khi được gã Đệ Lục đưa ra ngoài màn trời đã tối đen, và gã vẫn đưa luôn Điền Hồ đến một bìa rừng. Điền Hồ vụt hỏi :
- Tôn giá đã lừa ta ? Kỳ thực tôn giá không hề biết gì về câu nói đó và cùng không có ý phóng thích ta ?
Gã Đệ Lục cười khẩy :
- Ngươi chớ trách ta. Hãy trách số phận ngươi sao đen đủi, không rơi vào ai, lại rơi ngay vào tay ta.
Và gã không hề thấy giữa đêm đen, hai mắt Điền Hồ vụt chớp ngời tinh quang. Đó là lúc Điền Hồ vận lực, định điểm vào tử huyệt gã.
Bất chợt...
Vút...
Bỗng có một bóng nhân ảnh bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt gã Đệ Lục làm gã bàng hoàng bật kêu :
- Lão Đà ?
Điền Hồ cung giật mình thu kình về và nhìn lão nhân gù đang từ từ đứng thẳng lưng lên, không còn dáng về gù và ngờ nghệch nữa.
Và tâm cơ máy động, trước lúc gã Đệ Lục sứ giả Tử Y có phản ứng, Điền Hồ chợt lẩm nhẩm đọc :
- Tử Y Loang Bạch Cốt - Phi Thiên Xuất U Linh Vong.
Thì lạ thay, Điền Hồ vừa dứt lời, lão gù vừa câm vừa điếc bỗng bật ra câu phát thoại :
- Phi Thiên xuất ư Tử Hà - Bạch Cốt xuất ư U Linh. Xin cho xem kiếm lệnh.
Gã Tử Y sứ giả Đệ Lục bị cảnh tượng kỳ lạ gây chấn động, và gã bật gầm lên, thuận tay giáng một kình vào não bộ Điền Quả nhiên đây là câu ám ngữ. Lão Đà là nội gián bấy lâu nay của bổn Hội. Nhưng gã đã quá xem thường thân thủ của lão lưng gù. Và bây giờ, vì lưng lão không còn gù nữa nên chỉ thoắt một cái, lão đã đến bên cạnh gã Đệ Lục.
- Hự !
Điền Hồ cũng không kịp thấy lão xuất thủ như thế nào chỉ thấy gã Đệ Lục chợt đứng im và tay gã vẫn còn nhấc Điền Hồ lủng lẳng.
Đoạn Điền Hồ nghe lão Đà lầm thầm lập lại câu đã nói :
- Xin cho xem kiếm lệnh.
Điền Hồ liền đưa mu bàn tay hữu về phía lão.
"Cạch".
Sau một tiếng động thật khẻ, thật êm, ở mu bàn tay hữu của Điền Hồ bỗng toẹt ra một tia kim quang thật sáng, thật nhỏ. Sau đó, ngay khi thu bàn tay về, không hiểu bằng cách nào, Điền Hồ đã làm cho ra kim quang nọ hoàn toàn biến mất, nhanh không thể tưởng.
Sự việc diễn ra có thể nói là nhanh hơn cả một lần chớp mắt, vậy mà đủ làm cho thái độ cửa lão Đà chợt thay đổi. Lưng lão bỗng khòm xuống và gù trở lại :
- Đã có kiếm lệnh, xin thiếu hiệp mau theo lão phu thoát nhanh chỗ này.
Và với một cái hất tay, lão làm cho cánh tay đang nhấc bổng Điền Hồ bỗng xụi xuống.
Chạm chân vào đất, Điền Hồ dễ dàng thoát khỏi bàn tay gã Tử Y. Hắn lên tiếng hỏi lão Đà :
- Có điều gì bất ổn ư ? Tại sao lại tỏ ra khẩn trương như vậy ?
Một lần nữa, lưng lão gù vụt thẳng lên và trong ánh mắt lão thì toát ra những tia nhìn hoảng hốt. Lão nhanh tốc tiến đến chộp vào tay Điền Hồ, miệng khẽ quát :
- Đừng chần chừ nữa. Mau lên. Hành tung của lão phu đã bị bại lộ rồi. Đi nào !
Trong nháy mắt, chỉ suýt nữa Điền Hồ đã rụt tay về vì nghi ngờ lão gù. Tuy vậy, do kịp nghe lời giải thích của lão, biết lão không hề có ác ý, Điền Hồ lập tức bỏ ngay ý định đó và cứ để lão chộp tay lôi đi.
Nhưng một tràng cười rờn rợn đã.vang đến, khiến lão gù buông tiếng gầm tràn đầy nội lực và thuận tay hất mạnh Điền Hồ về phía trước :
- Thiếu hiệp mau chạy đi. Vì chủ nhân, phen này lão phu quyết liều chết cùng là tặc nhân đầy dã tâm.
Bị ném đi bằng lực đạo khá mạnh, toàn thân Điền Hồ còn đang lơ lửng trên không thì nghe một mệnh lệnh vang lên :
- Đệ Nhị Sứ giả đâu. hãy mau thu thập tiểu tử. Còn lão Đà, hay lâu nay lão tưởng hành tung lão qua được mắt bên Hội Chủ ư ? Lão lầm rồi ! Và bỗn Hội Chủ đã nhận ra lão chính là Vô Lượng Quang Minh Điền Hạ Du nhân vật từng bị Bảo Chu Phi Thiên Bảo trục xuất khỏi Bảo hơn ba mươi năm về trước. Có đúng thế không, Điền Hạ Du ? Ha... ha...
Câu nói này làm toàn thân Điền Hồ rúng động. Và đó là lúc có một bóng nhân ảnh từ một bên lao chênh chếch về phía Điền Hồ.
Vừa nhìn thấy và nhận ra bóng nhân ảnh này chính là gã Tử Y sứ giả Đệ Nhị, Điền Hồ chưa kịp có phản ứng thì nghe thanh âm của lão gù bật vang lên :
- Kiếm lệnh đã xuất hiện. Đây mới là lúc Tử Y Hội thật sự xuất thế. Tử Y Loang Bạch Cốt - Phi Thiên Xuất U Linh Vong. Ai người trung thành với kiếm lệnh, hãy mau cùng lão phu hiệp lực, diệt trừ bọn tặc nhân đã cố tình biến bổn Hội thành một tổ chức có mưu đồ thao túng Võ lâm. Hãy vì chủ nhân, hành động theo lão phu. Hãy xem Vô Lượng Quang Minh Chưởng của ta !
Ào...
Thân ảnh của gã Đệ Nhị Sứ giả Tử Y cũng đã lao đến Điền Hồ. Gã cười sặc sụa :
- Diêm vương đã định canh ba ngươi chết, đâu thể để chậm đến canh năm. Tiểu tử ngươi phải chấp nhận số phận thôi. Ha...ha...
Và một vầng kình đã từ tay gã lao đến, phủ chụp toàn thân Điền Hồ.
Vù.
Đến lúc này, Điền Hồ mới để lộ thân thủ thế sự qua một tiếng cười lạnh :
- Có thật như ngươi nói không ? Vì ngươi sẽ là người đầu tiên chết vì Phi Thiên Kiếm Lệnh. Hãy xem đây.
Bất chấp vầng kình của đối phương đã lao đến quá gần, hữu thủ Điền Hồ vụt cất lên. Và từ đó, một tia kim quang hiển hiện, thật sáng và thật nhỏ. Mảnh như sợi tơ, lao xuyên qua vầng kình đầy uy lực kia.
Soẹt !
Sự xuất hiện của tia kim quang làm cho đối phương hoàn toàn bất ngờ. Đã thế, đang giữa màn đêm đen lại có ra kim quang xuất hiện chớp ngời, điều này còn làm gả Đệ Nhị Sứ giả bị lóa mắt.
Gã nhắm mắt lại, đồng thời còn đưa một tay lên che mặt. Chính hành động này của gã làm cho uy lực chưởng kình của gã mất đi tác dụng. Và,
- A...a...
Phập...
Tia kim quang ngay khi chạm vào người gã liền biến mất, như thể nó đã chui quá sâu vào người gã và bị hấp thụ hoàn toàn, đến không thế nào chui ngược trở ra.
Nhưng dù tia kim quang không còn thì hiệu quả của tia kim quang là một sự thật hiển nhiên, không ai và không gì có thể phủ nhận.
Gã Đệ Nhị Sứ giả đã hồn lìa khỏi xác, tấm thân gã nặng nề rơi xuống.
Huỵch !
Tiếng thì thể gã rơi nghe rất rõ và điều này làm cho Điền Hồ nghi ngờ.
Vì thế, lúc vừa hạ thân xuống đất Điền Hồ liền đưa mắt nhìn quanh và hắn vụt vỡ lẽ.
Hóa ra sự xuất hiện của tia kim quang đã làm cho toàn trường ngưng đọng. Khiến những ai đã lỡ xuất thủ phát kình cũng phải ngừng tay, huống hồ gì những nhân vật chưa kịp động thân phát chưởng.
Do có sự ngưng đọng đó nên giữa cảnh quang im phăng phắc mới nghe rõ tiếng thi thể của gã Đệ Nhị Sứ giả nặng nề gieo xuống.
Đó cũng là tiếng động trầm lặng gieo ngay vào lòng mỗi người, gợi cho từng người từng những cảm nhận khác nhau. Và Điền Hồ chợt nghe có một tiếng chép miệng vang lên :
- Quả là Kiếm Lệnh. Phi Thiên Kiếm Lệnh !
Đó là câu nói khởi đầu, gợi cho nhiều câu nói khác, tương tự, lần lượt vang lên :
- Phi Thiên Kiếm Lệnh ?
Phi Thiên xuất U Linh vong ? Kiếm Lệnh quả nhiên đã xuất hiện !
Nhưng những câu nói này bỗng bị một tiếng gầm lồng lộng vang lên cắt ngang :
- Là người Tử Y Hội sao lại để tâm tư dao động chỉ vì một vật vô tri vô giác ? Bổn Hội đã có Hội Chủ và bản nhân đây mới chính là Hội Chủ. Hãy nghe lệnh bản nhân, giết ngay tiểu tử và lão thất phu Điền Hạ Du. Đánh !
Lão Điền Hạ Du nào chịu kém, cũng gầm lên.
- Chủ nhân từ ngày lập bổn Hội đã căn dặn, Phi Thiên xuất U Linh vong. Vậy Phi Thiên Kiếm Lệnh ở trong tay ai thì người đó chính là Hội Chủ do chủ nhân chỉ định. Kẻ nào dám mạo nhận là Hội Chủ kẻ đó phải chết. Hãy phát kiếm lệnh mau. Dù vô tình rơi vào cảnh tranh giành quyền lực nhưng Điền Hồ cũng hiểu số phận của bản thân và của một ít người nữa đã đến lúc bị định đoạt.
Hắn vội nâng cao hữu thủ và làm cho tia kim quang bát lên, lóe sáng giữa màn đêm.
- Theo di lệnh chủ nhân, tại hạ xin truyền kiếm lệnh, giết...
Thanh âm của nhân vật Hội Chủ Tử Y Hội đã xé toang màn đêm vang lên :
- Tử Y Hội không cần kiếm lệnh. Giết ngay tiểu tử cho ta. Còn Điền Hạ Du, ngươi phải nạp mạng ! Đỡ !
Ào...
Nhờ lần sau cùng bật lên tia kim quang. Điền Hồ kịp nhìn quanh và phát hiện số người đương diện phải có ít nhất là mươi mười lăm người. Và cử động của nhân vật Hội Chủ là phát chưởng nhắm vào lão Điền Hạ Du, như là thủ hiệu làm cho cả mười mấy bóng thân ảnh sậm màu cũng bắt đầu chớp động, cuồng loạn lao vào nhau.
Họ phát kình loạn xạ, biến cục diện thành trận loạn chiến giữa những nhân vật cùng vận Tử Y như nhau.
Bung... Bung...
Ào...Ầm...
Do không thể phân biệt ai trong họ là người tuân thủ hay không tuân thủ Phi Thiên Kiếm Lệnh, Điền Hồ đành đứng lặng bên ngoại quan chiến.
Trận hỗn chiến vẫn diễn ra loạn cuồng và công phu của họ đều là Tử Hà công phu.
Vù...Ầm...
Ào...Ầm...Ầm...
Và chỉ sau một lúc quan chiến, một sự thật đã phơi bày làm Điền Hồ biến sắc. Chỉ có bốn nhân vật Tử Y là cùng lão Điền Hạ Du giao đấu với hơn mười nhân vật Tử Y còn lại. Đó là những người tuân theo Phi Thiên Kiếm Lệnh, một con số quá ít so với số còn lại.
Điền Hồ lập tức lao vào tham chiến Sự xuất hiện của Điền Hồ lập tức gây chú tâm cho hai TửY Nhân. Cả hai quay qua, xuất lực, cùng tấn công Điền Hồ.
- Đỡ !
- Nạp mạng nào, tiểu tử !
Ào...! Ào...
Đã có sẵn chủ ý, Điền Hồ vội vàng nhoài người tránh chiêu và hữu thủ cũng bất ngờ hất lên :
- Hãy xem Phi Thiên Kiếm Lệnh của ta !
Và tia kim quang bật lóe lên như tia chớp, lóe sáng giữa màn đêm.
Xoẹt !
Tuy nhiên, cả hai Tử Y Nhân cùng cười vang, và thân ảnh họ cũng nhanh tốc lùi lại, trước khi tia kim quang phát huy uy lực :
- Tiểu tử ngươi tưởng dễ đắc thủ ư ? Ha... ha...
Vút... Vút...
Quá bất ngờ vì hai nhân vật đối phương đã có sẳn phòng bị, khiến tia kim quang chỉ bật lóe vào khoảng hư vô mất dạng, Điền Hồ chưa kịp định thần thì từ phía sau bỗng có tiếng quát vang lên :
- Ngươi muốn chết !
Vù...
Tiếng quát làm Điền Hồ kinh tâm động phách. Nhưng Điền Hồ còn kinh tâm hơn, vì cũng từ phía sau bỗng vang lên tiếng quát thứ hai, trầm trọng hơn tiếng quát thứ nhất bội phần :
- Điền Hồ ngươi sao còn chưa chạy ? Hãy tiếp một chưởng Quang Minh Vô Lượng của ta !
Và tiếng chạm kình kinh thiên động địa liền vang lên.
Ầ...m...
Diễn biến xảy ra quá nhanh, cả hai loạt quát và loạt chạm kình đều đã vang lên nhưng Điền Hồ vẫn chưa có phản ứng gì đáng kể. Đã vậy, Điền Hồ còn nghe thanh âm đắc ý của nhân vật Hội Chủ Tử Y Hội cười lên ngạo mạn :
- Điền Hạ Du ơi, Điền Hạ Du ! Uổng cho Điền lão nhi ngươi bấy lâu nay ẩn nhẫn tiềm phục và cuối cùng cũng bại lộ hình tích để bị mất mạng vào đêm nay. Ha...ha...Hãy xem bản nhân lấy mạng ngươi đây, Ha... ha...
Điền Hồ đến bây giờ mới có thể hoàn hồn quay phắt lại. Và thấy lão gù Điền Hạ Du quả nhiên đang chấp chới vì lọt vào giữa luồng kình của nhân vật Hội Chủ.
Ào...
Một cơn phẫn nộ ngập tràn bỗng dâng lên trong lòng Điền Hồ. Và hắn mạo hiểm, tung người lao thẳng vào giữa luồng kình đang uy hiếp sinh mạng lão Điền Hạ Du :
- Tôn giá chớ quá ngông cuồng. Hãy xem đây !
Vút...
Vừa lao vào ra luồng kình, cả song thủ của Điền Hồ liền chớp động. Hữu Thủ thì thần tốc cho tia kim quang bát lóe lên, còn tả thủ thì như nhíp sóng dồn, liên tiếp hất ra ba lượt kình đạo quật vào luồng kình uy mãnh kia.
Soẹt !
Tia kim quang làm cho nhân vật Hội Chủ ít nhiều nao núng. Đôi mắt lão dù sao cũng nheo lại vì bị tia kim quang làm cho lóa mắt. Vì thế luồng kình của lão Hội Chủ cũng buộc phải suy giảm phần nào chân lực, vô tình tạo cơ hội cho ba đạo kình phong của Điền Hồ len lỏi vào, hóa giải hơn năm phần uy lực của chưởng kình đó.
Ầm...ầm... ầm...
Tuy vậy, với ít phần lực đạo còn lại, chưởng kình của nhân vật Hội Chủ cũng quật trúng vào lão Điền Hạ Du.
Bung !
Lão Điền Hạ Dư loạng choạng ngã lui, đúng vào lúc có tiếng gầm phản nộ của nhân vật Hội Chủ vang lên :
- Giỏi cho tiểu tử. Ai đó chỉ điểm ngươi cách phá giải Tử Hà công phu ? Và vì sao
o0o
Mất trang 151-152 quyễn 4
miệng lão Điền. Tuy vậy, lão vẫn còn đủ khí lực, chợt áp chưởng tay vào hậu tâm Điền Hồ :
- Mau cõng ta lên lưng. Được rồi, hay tiếp nhận chân lực ta truyền. Lao thẳng về phía trước, nào !
Một luồng nhiệt khí đã từ chưởng tay lão Điền, xuyên suốt vào kinh mạch Điền Hồ, tuôn dào dạt vào đại huyệt Đan Điền của hắn.
Chợt hiểu định ý của lão Điền Hạ Du, Điền Hồ vừa tung người lao đi, theo phương hướng lão Điền chỉ định, vừa há miệng gào vang :
- Những ai vẫn trung thành với kiếm lệnh Phi Thiên, hãy mau theo tại hạ. Chạy !
Vút...
Với nội lực được lão Điền tiếp trợ. Điền Hồ vung cao hữu thủ và bắt đầu xạ ra hàng loạt những tia kim quang, vạch nát không gian tối tâm trước mặt.
Xoẹt ! Xoẹt !
Sự xuất hiện của những tia kim quang và tia nào tia này đều vọt xa đến một trượng rưỡi, ngay lập tức làm cho những Tử Y Nhân đối đầu đều nao núng. Không một ai dám ngăn đường cản lối Điền Hồ. Trái lại, họ còn nhảy tạt qua hai bên thật xa, mở rằng con đường đào thoát cho Điền Hồ và những Tử Y Nhân theo chân.
Vút... Vút ...

tiki

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau