Bạch hổ tinh quân - Hồi 16a

Bạch hổ tinh quân - Hồi 16a

Lưỡng nữ tầm phu phụ bất viễn
Đào sinh vô lộ ác nhân vong

Ngày đăng
Tổng cộng 36 hồi
Đánh giá 8.2/10 với 1077928 lượt xem

Chiều hôm ấy, thành Đăng Phong cực kỳ náo nhiệt. Tất cả những cao lâu phạn điếm dọc phố chính đều đầy nghẹt khách giang hồ, tiếng cười nói vang dậy cho đến tận nửa đêm.
Nhờ việc tiệc mừng bày ở nhiều địa điểm nên Nhân Diện Hầu không phải ngồi lâu một chỗ, chàng chỉ uống vài chung rồi cáo từ, mượn cớ đi sang nơi khác. Nhờ vậy mà Tử Khuê không say lắm, đầu canh hai đã về Đoàn gia trang. Du Vinh trong cương vị Phó hội chủ, đã ở lại cùng mấy chục thuộc hạ để tiếp đãi quần hùng.
Đoàn gia trang rất rộng lớn, phòng ốc, tiểu viện nhiều như bát úp. Lý do là vì chủ cũ Đoàn đại phú muốn học đòi làm Mạnh Thường Quân, chứa cả ngàn thực khách trong nhà. Nhưng có lẽ người thời nay ăn nhiều uống đậm hơn cổ nhân, chỉ sau một năm, Đoàn lão đã kham không nổi, đuổi cổ tất cả.
Cuối cùng, máu đỏ đen đã làm họ Đoàn sạt nghiệp, phải bán cả cơ ngơi đồ sộ này đi.
Giờ đây Đoàn gia trang trở thành tài sản của Hầu phủ. Và dĩ nhiên, chủ nhân của nó phải được ở phòng tốt nhất.
Tử Khuê và bọn thủ hạ chiếm trọn một dãy nhà hướng bắc, trong quần thể Tứ hợp viên. Phe Quách gia trang thì ở dãy đông sương. Còn khách hàng là Giang Nam Nhất Kiếm Phó Thái Xung thì được bố trí ở dãy hướng tây. Bốn mươi cao thủ Bảo An hội canh gác cẩn mật đã khiến lão tạm yên lòng.
Hộ tống chủ nhân về đến nơi, anh em họ Từ giao Tử Khuê cho Tống Tiểu Tinh hầu hạ rồi đi kiểm tra việc tuần phòng.
Đã quá quen thuộc nên Tử Khuê thản nhiên để Tiểu Tinh cởi y phục của mình. Lòng rất khoan khoái khi được trút bỏ chiếc mặt nạ chết giẫm, nó đã làm sống mũi chàng bị đau.
Khá mệt mỏi, Tử Khuê ngồi dựa thành bồn tắm, ngâm mình trong làn nước ấm thơm tho. Chàng nhắm mắt lại hồi tưởng quá khứ, để mặc Tiểu Tinh kỳ cọ, gội đầu cho mình.
Thích được người khác tắm giùm là một bản năng xuất phát từ khoảng thời gian thơ ấu, trong vòng tay mẹ chứ không phải là một thú vui xa xỉ. Tử Khuê cũng vậy, chàng cảm thấy rất thư thái dưới sự chăm sóc của Tiểu Tinh.
Lúc còn ở Quách gia trang, Dịch Tái Vân luôn giành lấy việc tắm cho chồng, không để bọn nô tỳ làm. Phu thê nồng thắm nên thường đùa giỡn, rốt cuộc Tái Vân ướt sạch. Thân hình tuyệt mỹ của đông Nhạc Tiên Hồ và ánh mắt tình tứ đầy mê hoặc của nàng như mời gọi cuộc ái ân cháy bỏng. Tử Khuê thầm hổ thẹn vì hiểu rằng mình đã không công bằng khi yêu mến Tái Vân hơn cả Thiên Kim, Tống Thụy hoặc Thanh Chân.
Chàng nhớ nhung da diết, muốn chạy ngay đến dãy đông sương, quỳ lạy từ mẫu và ôm lấy thê thiếp. Nhưng lúc tối, Lục Mạo chân nhân đã luôn theo sát chàng và dặn dò đủ điều. Ông bảo rằng vận số chàng đang rất hắc ám, nếu để lộ thân phận thực sẽ mang họa ngay. Ông khuyên chàng nên ẩn nhẫn đóng vai Ngân Diện Hầu, chờ tiêu diệt xong Long Vân Tú Sĩ Quảng Chiêu Phong.
Họ Quảng còn lợi hại hơn Xoa Lạp cốc chủ bội phần và chính là ma vương xuất thế!
Tử Khuê vô cùng thất vọng xong chẳng dám cãi lời lão. Ân sư chàng, Vu Mộc chân nhân tuy lớn tuổi hơn song rất kính trọng Lạc Mạo, xem lão ta như bậc thần tiên nắm được thiên cơ Càng khó gặp thì càng khao khát, vẻ thanh tân lồ lộ cùng mùi da tịt nồng nàn của Tái Vân và Thiên Kim như hiển hiện. Bất giác Tử Khuê động tình...
Chợt nhớ ra sự có mặt của Tiểu Tinh, Tử Khuê giật mình mở mắt nhìn nàng với vẻ thẹn thùng.
Nhưng khổ thay, nhãn tuyến của Tử Khuê lại chạm phải đôi gò bồng đảo nẩy nở đang ẩn hiện dưới lớp lụa ướt. Chàng kinh hãi nhắm mắt lại ngay. Ả nữ sát thủ xinh đẹp kia bật cười khúc khích :
- Hà thủ ô tính ôn, bổ huyết, ích can, thận cường gân cốt và nó là dược vị không thể thiếu trong những toa tráng dương. Cho nên hà thủ ô còn có những cái tên rất gợi cảm như: Dạ giao đằng, Dạ hợp, Hợp hoan đằng. Nay Hầu gia thụ dụng cả nhánh “Thiên niên Hà thủ ô”, tất dục tính sẽ rất vượng. Nếu người không sớm lấy vợ sẽ hại cho nguyên khí và có nguy cơ bị tẩu hỏa nhập ma.
Tử Khuê vừa xấu hổ, vừa ngạc nhiên, chẳng ngờ Tiểu Tinh lại giỏi y lý như vậy. Thời gian gần đây chàng đã rất khó khăn mới có thể tĩnh tâm vận khí hành công. Trừ những kẻ không hề biết mùi sắc dục, nam nhân nào đã kinh qua một lần giao phối đều bị dằn vặt bởi lạc thú tuyệt vời ấy. Do đó, người tu hành phải trai giới, kiêng ăn những thực phẩm ích dục.
Tử Khuê rầy rĩ tự nhủ :
- Số ta thực là đen đủi hết chỗ nói. Vợ đẹp gần trong gang tấc mà phải chịu cảnh “cám treo để heo nhịn đói”. Nếu cứ kéo dài tình trạng này thì có ngày kinh mạch rối loạn, khí huyết nghịch hành biến thành phế nhân chứ chẳng chơi.
Tắm gội xong, Tử Khuê trở về ngọa phòng, ngồi trên ghề đôn để Tiểu Tinh làm khô mái tóc. Nàng ân cần lau từng lọn tóc dài, mùi da thịt nồng nàn len lén tỏa vào mũi chàng.
Tiểu Tinh không có nhan sắc của một nữ nhân diễm tuyệt song ngũ quan thanh tú, sắc diện tươi tắn, lộ vẻ nhu mì, hiền dịu. Nhìn nàng cười, chẳng ai có thể ngờ đấy lại là một sát thủ lão luyện. Thân hình nàng không thanh mảnh như bọn Tái Vân mà đầy đặn, toát ra vẻ mạnh mẽ của một thôn nữ quen lao động vất vả. Nhưng chính vì thế mà nó tràn trề sức sống và đầy nữ tính.
Trước đây, Tiểu Tinh luôn mặc võ phục, nhưng khi theo hầu Tử Khuê, nàng đã mua vài bộ thường phục. Áo may sẵn thường khó vừa vặn và trong trường hợp nàng thì hơi chật, bó sát người Tiểu Tinh làm nổi bật những dường cong trên cơ thể.
Tử Khuê đang phải chịu tác dụng phụ của “Thiên niên Hà thủ ô” nên cũng khó giữ lòng khi kề cận một nữ nhân quyến rũ.
Chàng khổ sở, ngượng ngùng bảo Tiểu Tinh :
- Thôi đủ rồi! Tống cô nương hãy đi ngủ đi!
Tiểu Tinh dừng tay, nhìn thẳng vào mắt chàng, thản nhiên chậm rãi nói :
- Giao phối là việc “thiên kinh địa nghĩa”, sao Hầu gia lại phải cố kiềm chế để thọ hại. Nô tài đã sẵn sàng dâng hiến, xin Hầu gia chớ ngại ngùng.
Trong lúc Tử Khuê đang chóng váng ngỡ ngàng thì Tiểu Tinh thoăn thoắt thoát y, phơi bày trọn vẹn tấm thân vệ nữ. Lạ thay, tuy hành vi bạo dạn, phóng dật tựa kẻ quen lăn lóc tình trường, song hai chỏm nhũ phong Tiểu Tinh vẫn nâu hồng và nho nhỏ như hạt đậu, đầy vẻ băng thanh ngọc khiết.
Lửa dục bùng lên, Tử Khuê mê muội đưa tay vuốt ve đôi tuyết lê mơn mởn thanh tân ấy, rồi bồng Tiểu Tinh lên giường ...........................
Cuộc mây mưa cực kỳ nồng nhiệt và đầy ắp hoan lạc. Dù cho sau hiệp một, lương tri Tử Khuê đã thức tỉnh, nhưng chàng không tài nào dứt ra nổi vì Tiểu Tinh thông thạo những thủ thuật gợi tình rất tinh vi, khéo léo. Nàng đã đem lại cho Tử Khuê nhiều khoái cảm hơn cả Tái Vân hoặc Thiên Kim. Tiểu tinh chẳng khác gì một kỹ nữ lão luyện, có bản lĩnh phòng the thượng thừa.
Đến gần cuối canh ba, hai người mới thôi mơ giấc mộng vu sơn, thanh thản thiếp đi. Giữa canh tư Tử Khuê chợt thức giấc, nhìn Tiểu Tinh mà hổ thẹn vô cùng. Chàng ngồi dậy và chợt phát hiện dấu vết tiết trinh trên tấm khăn trải giường, lòng rất ân hận và kinh ngạc.
Chàng rầu rĩ lay gọi Tiểu Tinh dậy. Nàng mở mắt mỉm cười tình tứ vì ngái ngủ, nói :
- Chẳng lẽ Hầu gia còn muốn đấu thêm vài hiệp nữa ư?
Tử Khuê nghiêm nghị lắc đầu và hỏi :
- Cô nương vẫn còn trong trắng, sao không nghĩ đến chuyện kết hôn mà lại để ta hủy hoại đời hoa như thế?
Tiểu Tinh cười buồn :
- Hầu gia chớ bận tâm! Nô tài chẳng hề hối tiếc mà hoan hỉ được dâng tặng cho bậc anh hùng. Chút tiết trinh kia có giữ lại cũng vô ích vì nô tài đã thề chẳng lấy chồng.
Tử Khuê nhận ra nét thê lương trên gương mặt nàng, cũng như giọng nói, liền dịu dàng hỏi :
- Phải chăng thân thế cô nương có điều uẩn khúc?
Tiểu Tinh tư lự gật đầu :
- Năm mười ba tuổi, nô tài đã bị kế mẫu bán vào lầu xanh. Mụ Qui nương, chủ nhân Phong Lưu kỹ viện thành Côn Minh đã bắt nô tài phải làm việc khổ nhọc và học những mánh khóe của nghề kỹ nữ. May thay, hai năm sau, kỹ viện ấy bị sụp đổ vì một trận động đất. Nô tài thoát chết, nhân lúc hỗn loạn mà trộm lấy ít vàng bạc trong phòng mụ Qui nương rồi trốn đi. Nô tài trôi giạt đến Tứ Xuyên và được một ẩn sĩ nhận làm đệ tử. Những cảnh dâm ô, tàn nhẫn trong kỹ viện đã khiến nô tài sợ hãi chuyện ái ân và không sao yêu một nam nhân nào được nữa...
Nàng dừng lời, gạt nước mắt, lườm chàng say đắm rồi nói tiếp :
- Ai ngờ, khi thấy Hầu gia khổ sở vì thiếu nữ nhân, thái độ chẳng khác gì một gã khờ, nô tài lại nảy ra ý trở thành đàn bà.
Và nàng vui vẻ bảo :
- Nô tài tuổi đã ba mươi, chẳng thể làm tỳ thiếp Hầu gia được, nhưng nô tài sẽ hầu hạ gối chăn cho đến khi Hầu gia cưới vợ. Sau đó, nô tài lấy chồng cũng chẳng muộn.
Tiểu Tinh bỗng che miệng cười khúc khích :
- Hầu gia đùng áy náy, cứ xem nô tài như một kỹ nữ, thế thôi Thái độ thẳng thắn, thanh thản ấy đã khiến Tử Khuê bớt bứt rứt và thêm yêu mến Tiểu Tinh. Chàng phì cười, nói bỡn :
- Thôi được! Sau này ta sẽ dùng ngàn vàng chuộc nàng khỏi thanh lâu Thời bấy giờ, việc một nam nhân vào kỹ viện giải khuêy trong lúc vợ nhà khó ở, mang thai nhữngtháng cuối hoặc sinh nở là việc thường tình. Xã hội cho phép và các bà vợ cũng chẳng ai thắc mắc. Quý hồ đức ông chồng đừng quá say mê, tốn tiền cả những lúc vợ mình khỏe mạnh và hơ hớ xuân tình, sẵn sàng phục vụ miễn phí.
Cho nên, câu nói đùa của Tiểu Tinh đã chính danh những hành động của Tử Khuê. Chàng nghe lương tâm nhẹ nhõm, không quá hổ thẹn với thê thiếp nữa. Và vì cũng thực sự đang có nhu cầu quân bình âm dương nên lại tìm đến với tấm thân ngọc ngà, nóng bỏng của Tiểu Tinh.
* * * * *
Theo kế hoạch đã định, mờ sáng ngày mười sáu tháng hai, Phó hội chủ Phi Đao hội Du Vinh thống lĩnh gần hai trăm thủ hạ hộ tống khách hàng là Giang Nam Nhất Kiếm Phó Thái Xung về Phúc Châu. Ngài Hội chủ đáng kính Ngân Diện Hầu Tiêu Mẫn Hiên cùng mười hai cận vệ sẽ tiếp tục cuộc hành trình ngao du thiên hạ.
Chính Du Tổng quản đã đưa ra ý kiến ấy. Lão vô cùng vinh dự được cầm quân, thực hiện hợp đồng khai trương sanh ý, song cũng là diễu võ dương oai trước thiên hạ.
Du Vinh là một trong những người điều hành Hoạch Đầu hội tất cơ trí phải tinh minh, không thể ngốc được. Nhưng giờ đây lão hân hoan dấn thân vào cuộc đời mới, chẳng thèm cân phân lợi hại, vì nếp sống mấy chục năm qua quá tẻ nhạt, u ám.
Cuộc nhân sinh là thế, bỗng một ngày nào đó, người ta đột nhiên thức ngộ rằng mình đã nhiều năm sống hồ đồ, vô vị. Có kẻ đã dũng khí và điều kiện để sống khác đi, song phần lớn ngậm ngùi tiếp tục kéo lê cuộc đời tiều tụy.
Đoàn quân của Du Vinh đi rồi, Tống Tiểu Tinh mới đánh thức Tử Khuê dậy, để cùng dùng điểm tâm với phe Hoàng Phong bang.
Ăn xong, chủ khách uống trà và trò chuyện. Tử Khuê cười thầm khi thấy Trác Thanh Chân khép ne khép nép, đúng điệu nàng dâu mới về nhà chồng. Có lẽ Tống Phụng đã giới thiệu những người thân của chàng với ả. Trong tiềm thức Thanh Chân chắc vẫn còn lưu lại lời dạy dỗ rằng phải sợ mẹ chồng như sợ cọp!
Bộ võ phục màu thanh tân trên người Thanh Chân, chắc là của Trịnh Thiên Kim vì hai nàng có vóc dáng tương tự.
Sau khi tắm gội sạch sẽ, dung nhan kiều diễm khả ái của nàng dường như đã làm mẫu thân chàng hài lòng. Và có lẽ Kỷ nương muốn xóa vết sẹo trên trán Thanh Chân, nên dán lên đấy một lá cao “Sinh cơ tục cốt”, bí phương của Cửu Hoa Thánh Y Cổ Sĩ Hoành.
Tử Khuê nhận ra Thanh Chân rất bối rối, hoang mang, không biết phải cư xử như thế nào. Nàng đã bắt chước rập khuôn Thiên Kim và Tái Vân. Họ gắp gì thì nàng cũng gắp đúng món ấy. Khổ thay, nhiều khi nữ Hầu tước vừa gắp xong thì đông Nhạc Tiên Hồ lạ thò đũa ra, khiến Thanh Chân phải nhét vội miếng trước vào miệng rồi làm theo Tái Vân. Kết quả là cô bé điên tội nghiệp ấy mắc nghẹn, mắt trợn trắng trông rất khổ sở.
Tử Khuê bỗng thương nàng vô hạn, buột miệng khuyên :
- Chân muội cứ ăn uống tự nhiên, không phải bắt chước ai cả.
Âm sắc của giọng nói đã thay đổi song cách nói thì vẫn là của Tử Khuê, cho nên các nữ nhân thầm rúng động, liếc Ngân Diện Hầu với vẻ nghi hoặc.
Thanh Chân thì ngẩn ngơ, ánh mắt xa xăm, lạc lõng, miệng lẩm bẩm :
Ngươi nói phải! Quách tướng công cũng thích cái bản tính hồn nhiên của ta. Song chàng lại không có ở đây nên ta sợ lắm.
Băng Tâm Ma Nữ Kỹ Thanh Lam bất nhẫn bảo nàng :
- Chân nhi! Con tuy điên loạn mà vẫn không quên Tử Khuê, vẫn biết mình là dâu nhà họ Quách, khiến lòng ta vô cùng cảm động. Lão thân là người mặt lạnh lòng nóng, con chớ nên sợ hãi!
Thiên Kim và Tái Vân cũng nói vàn lời an ủi Thanh Chân. Cô gái đáng thương ấy như trút được gánh nặng ngàn cân trong lòng, nhoẻn miệng cười tươi :
Té ra mẫu thân và hai đại thư đây đều hiền lành, tốt bụng. Thế mà đêm qua, Nguyệt lão cứ dặn đi dặn lại hài nhi rằng phải hết sức khép mình nhũn nhặn trước ba vị cho đến lúc Quách tướng công trở về.
Cả bàn đều kinh ngạc và hân hoan vì đều biết Lỗ phán quan từng giả làm Nguyệt lão để xe duyên cho Thanh Chân và Tử Khuê..
Kỹ Thanh Lam vội hỏi :
- Chân nhi! Thế Nguyệt lão có nói Tử Khuê hiện ở đâu không?
Thanh Chân gật đầu khiến mọi người mừng khôn xiết :
- Bẩm có! Nguyệt lão bảo rằng Khuê ca đang ở trong địa phận tỉnh Hà nam, chúng ta cứ đi tìm sẽ thấy.
Hà nam là một tỉnh lớn của Trung Hoa, diện tích bằng cả một nước nhỏ, nên tìm người ở đây thì chẳng khác gì mò kim đáy biển. Nhưng ở nhà chờ đợi, ngóng trông là cả một cực hình mà rhê thiếp Tử Khuê đã phải chịu đựng quá lâu rồi. Nay biết chàng còn sống và đang còn ở đâu đó, Thiên Kim và Tái Vân quyết định rong ruổi tầm phu.
Quách phu nhân cười buồn, bào hai nàng dâu :
- Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Hai con cứ việc lên đường, kiếm cho được gã nghịch tử ấy. Ta phải quay lại Hứa Xương báo tin mừng cho lão gia.
Rồi bà quay sang âu yếm nói với Tống Thụy và Thanh Chân :
- Còn hai ngươi thì theo lão thân về Quách gia trang để dưỡng thương Thanh Chân ngoe nguẩy lắc đầu :
- Hài nhi cũng đi tìm tướng công!
Quách phu nhân quắc mắt, nghiêm giọng :
- Lão thân không thể để con dâu nhà họ Quách đi lang thang làm trò cười cho thiên hạ được.
Lúc giận, sắc diện của Băng Tâm Ma Nữ cực kỳ lạnh lẽo, oai nghiêm khến ả họ Trác sợ đến nhũn cả người, líu ríu vâng dạ. Xem ra nàng ta cũng không điên lắm vì còn biết ngán mẹ chồng.
Thiết Đảm Hồng Nhan chua chát nghĩ thầm :
- Ta chẳng phải dâu con nhà họ Quách thì đến đấy làm gì!
Nhưng nàng chưa kịp thoái thác thì Kỹ nương đã mỉm cười hòa ái :
- Thụy Nhi! Lão gia vẫn luôn nhắc đến con Câu nói đấy đầy ẩn ý và nhiều hứa hẹn làm cho Tống Thụy sung sướng đến đỏ mặt.
Lại thêm Dịch Tái Vân buông lời bỡn cợt :
- Nay bọn ta vắng mặt, Thụy muội hãy tập tành làm nàng dâu, để sau này xuất giá không đến nỗi bỡ ngỡ.
Thiết Đảm Hồng Nhan choáng váng bởi hạnh phúc bất ngờ, tự hỏi rằng :
- Phải chăng mọi người đã chấp nhận nàng làm vợ Tử Khuê? Tuy không dám chắc nhưng dòng lệ hân hoan vẫn tuôn dài trên gương mặt xanh xao vì mất máu.
* * * * *
Đi tìm một kẻ không rõ địa chỉ giữa trời đất bao la, có nghĩa là đi để mà đi và gởi gắm hy vọng vào một chữ duyên. Vậy thì đi đâu cũng thế thôi, bọn Thiên Kim quyết định về Hầu phủ ở đất Trình, thăm Trình lão phu nhân. Nữ Hầu tước xa nhà đã mấy tháng kể từ lúc được tin Tử Khuê thất tung. Việc Phá Sơn Quyền Trình Kiếm Các kéo quân Hoàng Phong bang đến Đăng Phong là do ước hẹn bằng thư từ. Hơn nữa Thiên Kim cũng muốn báo cho mẹ mình biết rằng rể quý của bà còn sống.
Trình Kiếm Các và Dịch Quan San đã đổi vai trò, Trình lão sẽ hộ tống Quách phu nhân về Hứa Xương, mang theo bốn mươi đàn độc phong, tạo thành phòng tuyến bảo vệ Quách gia trang. Khi lai lịch của Tử Khuê đã công khai trước võ lâm thì việc đề phòng tà ma là cần thiết. Dù rằng giang hồ đã có quy củ là không trút hận lên đầu thân nhân kẻ đã chết, nhưng ai mà đo được lòng người?
Ngược lai, Dịch Quan San dẫn bọn hán tử người Thổ đi rong một chuyến cũng là phải đạo. Họ đã cuồng cẳng khi cứ phải bó mình trong Quách gia trang.
Lúc từ biệt, Nữ Hầu tước vì lịch sự mà mời lơi Ngân Diện Hầu một tiếng :
- Sau này, nếu có dịp đi xuống phía nam, mong Tiêu Hầu gia ghé qua tệ phủ để ta có dịp đền ơn tương trợ hôm nay.
Nào ngờ, Tiêu Mẫn Hiên chụp ngay lấy cơ hội ấy, cười bảo :
- Thế thì hay quá! Tại hạ đang trên đường du ngoạn phương nam, sẽ đồng hành cùng chư vị và đến quý phủ luôn một thể.
Trình Thiên Kim há miệng mắc quai, đành gượng vui nói lời vinh hạnh.
Thực ra, trong thâm tâm Thiên Kim không hề chán ghét Ngân Diện Hầu. Con người gã quả là bí ẩn và đầy lý thú. Nàng chỉ lo Mẫn Hiên cứ bám riết lấy mình và Tái Vân mà trò chuyện khiến họ lỗi đạo với Tử Khuê.
Nhưng lạ thay, suốt quãng đường hơn ngàn dặm, Ngân Diện Hầu chẳng hề mon men đến gần hai mỹ nhân. Gã cùng bọn thủ hạ cứ lầm lũi bám theo sau, và khi sắp đến điểm dừng chân nào đó, Mẫn Hiên cho người vượt lên trước để lo toan. Gã hào phóng thanh toán mọi khoản chi phí, không để Hoàng Phong bang tốn một phân bạc nào.
Tâm lý đàn bà là cái thứ rắc rối, phức tạp nhất trên đời! Thay vì hài lòng trước cung cách tế nhị và rộng rãi ấy, hai nàng lại thầm ấm ức, tự hỏi vì sao Mẫn Hiên không tán tỉnh mình!
Chẳng phải họ lang tâm, trắc nết mà do bản chất nữ nhân là thế. Họ rất sung sướng hãnh diện khi được đàn ông ái mộ, để họ có dịp chứng tỏ mình trinh liệt, một lòng chung thủy với trượng phu.
Tất nhiên chẳng ả nào chịu thú thực cái tâm tình thầm kín ấy mà phát biểu theo hướng khác. Thiên Kim nghiêm nghị bảo Tái Vân :
- Này Vân muội! Ngươi nhận xét thế nào về nhân phẩm của Ngân Diện Hầu?
Đông Nhạc Tiên Hồ tủm tỉm đáp :
- Mẫn Hiên hành vi cổ quái, bất thường, tiểu muội không sao đoán ra bản chất thật của gã.
Dịch Quan San ở cạnh đấy xen vào :
- Ta thì có thể đoán chắc gã là kẻ háo sắc. Hai người cứ chú tâm quan sát ả tỳ nữ Tống Tiểu Tinh thì sẽ rõ. Nàng ta có những biểu hiện của một người đang miệt mài ân ái, khác hẳn lúc trước.
Tuy sống độc thân nhưng Vô Tướng Quỷ Hồ là kẻ lão luyện tinh tường, am hiểu nữ nhân. Gã thừa kinh nghiệm để nhận ra những thay đổi kín đáo khi một xuân nữ trở thành đàn bà và luôn được đắm mình trong hoan lạc Dịch Quan San đã nhận xét rất tinh tế về Tiểu Tinh song lại hơi khắc khe đối với Mẫn Hiên tức Tử Khuê. Thực ra, nhiều đêm chàng ôm ấp Tiểu Tinh mà lòng luôn nghĩ về hai người vợ yêu cách đấy chỉ vài bức vách mỏng manh của quán trọ. Nhu cầu thể xác và tình yêu là hai thứ khác nhau, không phải lúc nào cũng đi chung.
Tống Tiểu Tinh thì ngược lại, trong lúc đầu, nàng hiến thân vì chút cảm giác tội nghiệp cậu chủ trẻ khờ dại, và cũng là để cho trót một kiếp hồng nhan.
Nhưng rồi nàng lại thực lòng yêu thương Mẫn Hiên bởi sự tri ân bát ngát những gì chàng đã mang đến cho một cuộc đời u ám, đầy những vết hằn sâu hoắm.
Từ tuổi mười ba, Tiểu Tinh đã phải chứng kiến nỗi khổ nhục khôn cùng của bọn kỹ nữ và luôn phải nươm nớp lo sợ cái ngày mình đã lớn để tiếp khách, thôi không rửa chén, giặt giũ nữa.
Trong xã hội Trung Hoa thời bấy giờ, hoặc trước và sau đó, kỹ nữ là giai tầng chịu nhiều thống khổ nhất. Khi nhắc đến kỹ viện, người ta thường chỉ mô tả cảnh vật hữu tình, phòng ốc xa hoa lộng lẫy, hay những nàng danh kỹ tài sắc, đêm kiếm hàng ngàn lượng. Chỉ vài tác phẩm hiện thực hiếm hoi nói lên cảnh đoạn trường của gái làng chơi. Kim Bình Mai là một trong số ấy.
Nền y học Trung Hoa phát triển rất sớm. Ngoài việc trị bệnh cứu người nó còn chế ra những phương thuốc cường dương cực kỳ công hiệu, uống hoặc thoa và người Trung Hoa giỏi kinh doan từ trong bản chất, nên đã biết cách sử dụng tốt nhất đồng tiền của mình.
Rốt cuộc là bọn khách làng chơi đã hành hạ các nàng kỹ nữ suốt đêm với những trò quái dị, tàn nhẫn nhất. Có những nàng không chịu nổi, lâm trọng bệnh hoặc chết ngay.
Chính vì những điều ghê tởm ấy mà Tiểu Tinh sợ hãi, chán ghét đàn ông.
Giờ đây, cách giao hoan nồng nhiệt song dịu dàng, đằm thắm của Mẫn Hiên đã xóa tan ký ức đen tối cũ. Và kể từ nay, giới hào kiệt quần thoa sẽ có thêm một bậc anh thư. Bởi vì Tiểu Tinh vốn chẳng phải tầm thường như mọi người đều tưởng. Bao năm qua, do sự ám ảnh của quá khứ mà nàng chán đời, không muốn mang hết sở học ra sử dụng.
Biết mình đã lỡ thì, không thể nâng khăn sửa túi cho Mẫn Hiên tuổi mới đôi mươi, Tiểu Tinh quyết định phò tá cho đến lúc chàng thành gia thất. Và nàng thầm hy vọng mình sẽ có được cốt nhục của chàng để an ủi quãng đời cô đơn còn lại.
Nhưng vào buổi uống trà, tối hai mươi sáu tháng hai, mười ngày sau khi họ rời Dăng Phong, Tiêu Mẫn Hiên bỗng nhiên bảo Tiểu Tinh :
- Đã là nhân duyên thì không né tránh. Ta chẳng thể cưới nàng làm chính thất nhưng vẫn muốn có một người tỳ thiếp như Tinh muội. Mong nàng rộng lượng mà chấp nhận chút thiệt thòi ấy Tiểu Tinh bàng hoàng, ngây ngất vì hạnh phúc bất ngờ, lòng dạt dào cảm kích. Nàng cố trấn tĩnh bằng câu đùa bỡn :
- Nô tỳ là một kỹ nữ già, tuổi đã tam tuần, nhan sắc lại tầm thường, sao công tử không tìm một ả trẻ đẹp hơn mà chuộc.
Mẫn Hiên mỉm cười, trong ánh mắt chất chứa nỗi ưu tư và chàng điềm đạm nói :
- Nàng nên cân nhắc cho kỹ rồi nhận lời. Nếu lấy ta, sau này sẽ gánh chịu nhiều nỗi khổ bất ngờ, kể cả việc bị lừa dối hoặc trở thành quả phụ.
Lời nói của Mẫn Hiên khá là bí ẩn và khó hiểu khiến Tiểu Tinh phải suy nghĩ :
“Phải chăng chàng vẫn còn chút điên loạn nên mới nói năng như thế? Nhưng ta có thể vì chàng mà hy sinh cả mạng sống thì còn điều gì đáng sợ hơn nữa...”
Đã có chủ ý, Tiểu Tinh cười đáp :
- Chàng đã hạ cố nhủ lòng thương tưởng thân phận bọt bèo này thì nô tài xin tuân mệnh. Nô tài đã có một quãng đời khổ sở đến cùng cực nên không còn biết sợ nữa. Sau này, dẫu bị chàng hành hạ hoặc hắt hủi thì nô tài quyết chẳng dám trách nửa lời.
Mẫn Hiên phì cười, tát yêu vào má nàng :
- Sao ta có thể nhẫn tâm với người đầu ấp tay gối được. Chỉ sợ mấy mụ vợ ta đổ ghè tương mà làm khổ nàng đấy thôi.
Tiểu Tinh không thể hiểu ẩn tình sau câu nói vì Mẫn Hiên chưa hề có vợ.
Nàng chỉ nghĩ rằng chàng đang nói chuyện mai hậu ấy mà.
Tiểu Tinh liếc chàng âu yếm rồi ân cần rót trà vào chiếc chung sứ đã cạn.
Mẫn Hiên bưng lên nhấp một hớp và tư lự bảo :
- Nỗi lo trước mắt của ta hiện nay là làm sao giải độc cho nàng và những huynh đệ trong đội Thần Phong kiếm thủ. Có như thế thì chúng ta mới thoát khỏi sự khống chế của Lôi Đình thần cung.
Tiểu Tinh khẽ cau đôi mày liễu, thận trọng hỏi lại :
- Chẳng lẽ tướng công định chống lại Thần cung?
Mẫn Hiên gật gù đáp :
- Đúng vậy! Ta là người nuôi chí lớn tựa đại bàng bay xa vạn dặm, không thể chấp nhận việc làm tay sai của ai cả. Hơn nữa, việc nàng bị hạ độc khiến ta chẳng thể yên tâm được.
Tiểu Tinh hài lòng trước sự quan tâm của tình quân, mỉm cười sung sướng và chậm rãi nói :
- Tướng công chớ lo! Chất độc mãn tính ấy đối với thiếp chỉ là trò trẻ con.
Mẫn Hiên giật mình kinh ngạc, trố mắt hỏi :
- Thực thế ư? Vậy vì sao nàng không sớm thoát ly, cứ nấn ná trong Hoạch Đầu hội làm gì?
Tiểu Tinh cười buồn :
- Nô tỳ là kẻ tứ cố vô thân, không biết đi về đâu, nên đành nương tựa nơi Hầu phủ để kiếm chén cơm manh áo.
Mẫn Hiên bất nhẫn, siết nhẹ bàn tay nàng, biểu lộ sự cảm thông rồi khen ngợi :
- Không ngờ Tinh muội lại là bậc Chân nhân ẩn mặt, rồng thiêng chẳng lộ đuôi. Ta rất mừng khi có được một ái thiếp tài ba như nàng.
Chợt nhớ ra một việc, Mẫn Hiên ngập ngừng hỏi :
- Chẳng hay lệnh sư là bậc kỳ nhân nào vậy?
Tiểu Tinh tủm tỉm đáp :
- Xin tướng công chớ giật mình! Tiên sư là Thần Thủy Độc Vương Cao Mộng Đắc.
Tuy đã được cảnh báo trước mà Mẫn Hiên vẫn ngạc nhiên, thảng thốt hỏi :
- Sao ta nghe nói Độc vương tạ thế đã bốn mươi năm?
Tiểu Tinh lắc đầu :
- Đấy chỉ là lời đồn. Tiên sư đột ngột quy ẩn ở tuổi lục thập, rời Thiểm bắc đến Tứ Xuyên tu hành và tọa hóa cách nay sáu năm...
* * * * *
Lúc này, đoàn người đang ở thành Nam Triệu cách Nam Dương gần hai trăm dặm.
Nam Triệu là một địa phương khá sầm uất, có đường quan đạo thông với Dự Châu ở hướng đông. Cũng như những lần dừng chân trước, sáng hai mươi bảy, bọn Thiên Kim đến Phân đà Cái bang sở tại để hỏi thăm tin tức Tử Khuê.
Bọn hóa tử trên cả nước đã được lệnh tìm kiếm Cầu Nhiêm đại hiệp suốt mấy tháng nay, nên kính cẩn tiếp đón nhị vị phu nhân của nạn nhân, song tiếc rằng câu trả lời của bọn họ là không.
Tuy chỉ là hỏi cầu may nhưng nỗi thất vọng của họ cũng làm u ám hai gương mặt hoa kiều diễm. Vẻ u buồn của mỹ nhân đã khiến gã Phân đà chủ ba mươi bốn tuổi phải áy náy, xốn xang trong dạ. Gã xót thương hai ả quả phụ xinh đẹp này và cố làm một điều gì đó để an ủi họ. Gã ngập ngừng nói :
- Bẩm nhị vị thiếu phu nhân! Chiều qua, tiểu nhân nhận được tin Lư gia trang ở Thành Dụ Châu phát sinh biến cố lớn. Nghe nói con dâu nhà họ Lư bị bắt cóc và đồng đạo võ lâm đến tương trợ rất đông. Hiện nay, ở đấy tụ hội mấy trăm cao thủ. Nhị vị phu nhân nên đến Dụ Châu dò hỏi, biết đâu có chút âm hao về Quách đại hiệp.
Cước trình bọn Thiên Kim không vội vã nên chậm hơn tin đồn. Vài gã hảo hán quê đất Nam Triệu đã về tới đây từ hôm kia, nhanh nhảu lê lết khắp các tửu lâu, tòa thất mà kể lể về đại hội vừa rồi. Cho nên giờ đây ai cũng biết Cầu Nhiêm đại hiệp tên thực là Quách Tử Khuê, và chàng ta đã để lại chốn dương gian ít nhất ba quả phụ.
Nhưng ít ai biết mối quan hệ họ hàng giữa quách Tử Khuê với Kỹ Lưu Tiên, kể cả gã Phân đà chủ Cái bang tốt bụng này. Gã vừa nói xong thì hai ả mất chồng kia biến sắc hỏi dồn. Song gã chỉ biết có thế thôi, không thể trình bày rõ ràng hơn về biến cố ở Lư gia trang.
Bọn Thiên Kim cảm tạ rồi hối hả quay gót trở về lữ điếm. Gọi là bọn vì tháp tùng hai nàng còn có Vô Tướng Quỷ Hồ Dịch Quan San cùng mười gã kiếm thủ.
Từ ngày Tử Khuê biệt tích, Dịch Quan San lặng lẽ như một chiếc bóng ít nói, ít cười. Gã yêu mến Tử Khuê chẳng kém gì em gái. Phần vì chàng chính là hạnh phúc một đời của Tái Vân, phần vì tính cách và nhân phẩm của Tử Khuê.
Tuy danh phận là anh vợ, em rể song Quan San luôn thầm xem Tử Khuê như bằng hữu của mình.
Quan San là người cơ trí thâm trầm, xảo quyệt có thừa nhưng vô cùng tâm đắc với một kẻ đôn hậu, thực thà như Tử Khuê. Tuy chất phác song chàng họ Quách lại có cái tâm nhân từ, nồng thắm. Gần gũi Tử Khuê, Quan San nghe lòng ấm áp phi thường. Họ hiểu và tín nhiệm nhau tuyệt đối.
Nhắc lại, khi nghe nói biểu tỷ của Tử Khuê gặp tai họa, Dịch Quan San lập tức quyết định đi Dụ Châu để xem sự thể thế nào. Gã tin rằng tài trí của mình cùng những kinh nghiệm trong giới hắc đạo sẽ giải quyết được vụ này.
Bắt cóc tống tiền là thủ đoạn gã chẳng lạ lẫm gì.
Quan San trầm giọng bảo hai nàng kia :
- Nay Lư Tài Thần phải chấp nhận sự giúp đỡ của bọn hào kiệt giang hồ thì chắc là hung thủ rất lợi hại và hùng mạnh. Ta cho rằng nên mời gã Ngân Diện Hầu theo tương trợ thì mới xong.
Sự khôi hài là phương thuốc nhiệm màu để xoa dịu những mối ưu tư, sầu muộn. Dẫu có nhăn nhó, lo âu thì cũng chẳng được tích sự gì. Do đó, trừ phi lâm cảnh tóc tang, bậc trí giả luôn cố nở nụ cười. Tái Vân thông minh mẫn tiệp nên hiểu rõ điều ấy, vui vẻ đáp :
- Đại ca chớ lo! Tiêu Mẫn Hiên say mê Trình Đại thư như điếu đổ. Đại thư nói gì mà gã chẳng nghe theo.
Thiên Kim thẹn thùng, trừng mắt nạt :
Vân muội nói nhăng gì thế? Ngươi mới là Thiên Hạ Đệ Nhất mỹ nhân chứ đâu phải ta.
Tái Vân che miệng cười khúc khích :
- Biết đâu họ Tiêu thích cái vẻ đẹp trang nghiêm và tính cách anh thư, tôn quý của Hoàng Phong Hầu? Bằng chứng là Mẫn Hiên chỉ cười nói với Đại thư chứ không hề trò chuyện với tiểu muội.
Sự thật đúng là như vậy, Thiên Kim không thể chối cãi. Tuy không thường xuyên gần gũi song thỉnh thoảng cũng gặp gỡ vì cùng ở chung một lữ điếm. Mẫn Hiên rất cởi mở, tươi cười khi nàng chỉ có một mình. Nếu Tái Vân hiện diện thì gã chào hỏi qua loa rồi lảng đi ngay.
Chị em ruột còn ganh nhau về nhan sắc, huống hồ gì hai kẻ chung thuyền! Trong thâm tâm Thiên Kim vẫn thầm đố kỵ với Tái Vân, song nàng là người rộng lượng, nhân hậu nên không bị khổ sở vì việc ấy. Tuy nhiên, nay được Tiêu Mẫn Hiên ái mộ hơn Tái Vân, lòng nàng không khỏi dấy lên chút tự hào. Nàng đang định trả đũa ả họ Dịch thì Quan San lên tiếng :
- Ngu ca cũng nhận thấy như vậy và có cảm giác rằng gã né tránh việc tiếp cận Vân muội cũng như chính ta.
Vừa lúc họ về đến Nam Triệu đại khách điếm ở giữa thành. Mọi người đã chuẩn bị xong hành lý và ngựa, chờ xuất phát.
Bị Tái Vân đốc thúc, Trình Thiên Kim đành phải ngượng ngùng trình bày sự việc và ngỏ lời yêu cầu Ngân Diện Hầu đi Dụ Châu với mình.
Quả nhiên, Tiêu Mẫn Hiên mau mằn nhận lời ngay chẳng chút do dự.
Đoàn người vội vã rời thành nam Triệu trực chỉ hướng đông để đến Dụ Châu càng sớm càng hay. Họ rạp mình trên lưng ngựa phi nước đại nên tiếng vó ngựa khua vang làm bụi đường bốc lên mù mịt. Tốp nhân mã của Ngân Diện Hầu vẫn chịu lép đi sau, cách tốp trước khá xa để tránh bụi.
Nhưng cũng có lúc cước trình của họ phải chậm lại vì đường khó đi hoặc đông lữ khách.
Ngày xưa, việc làm đường hoàn toàn dựa vào sức người, loại cơ giới duy nhất là xe đẩy một bánh, cho nên đường quan đạo thường ngoằn ngoèo, lên xuống tùy theo địa hình tự nhiên.
Xế chiều hôm sau, đoàn người đã đến Lư gia trang ở gần cửa đông thành Dụ Châu.
Cơ ngơi đồ sộ, bề thế này được canh gác cực kỳ cẩn mật, khách vào trang bị vặn hỏi lai lịch rất kỹ lưỡng. Trình Thiên Kim và Dịch Tái Vân là em dâu của Thiếu phu nhân Kỹ Lưu Tiên nên được kính cẩn mời vào ngay.
Tây Nhạc kiếm khách Lư Công Đán nghe báo cũng hối hả ra nghênh tiếp. Tất nhiên, Kỹ Lưu Tiên đã sớm tiết lộ với chồng mình lai lịch thực của Hàn Thiếu Lăng. Giữa phu thê với nhau, nếu nàng giấu giếm thì sau này sẽ bị Công Đán bắt lỗi.
Giờ đây, khi gặp lại đông Nhạc Tiên Hồ, Lư Công Đán cũng hơi chua xót mà gọi nàng là biểu tức muội, song cảm giác ấy không đậm nét lắm vì gã đang lo sốt vó cho số phận của vợ con. Kỹ Lưu Tiên đã hoài thai đén tháng thứ tư.
Sau khi chào hỏi xã giao, Công Đán mời các thượng khách vào thẳng đại sảnh. Bọn thuộc hạ của họ thì được đám gia nhân hướng dẫn đến chỗ nghĩ ngơi ở khu hậu viện.
Việc Tống Tiểu Tinh làm bạn gối chăn với Tiểu Hầu gia đã không giấu được bọn Thần Phong kiếm thủ. Giấu sao được khi ả họ Tống càng ngày càng mơn mởn, má hây hây hồng nét xuân tình! Nhưng chẳng ai thắc mắc, dị nghị một lời vì chính Tiểu Tinh đã giải trừ cấm chế, trả lại tự do cho họ. Tuy Mẫn Hiên cho phép thoát ly song bọn kiếm thủ đã xin ở lại và thề sẽ tận trung.

Hồi trước Hồi sau