Nga Mi kiếm khách - Hồi 17a

Nga Mi kiếm khách - Hồi 17a

Thiên hạ hữu Tàn Vương
Võ lâm mai Ô Thước

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 423106 lượt xem

Vài khắc sau, cả nhà đưa Phiêu Trần sang Vương phủ báo tin vui cho Hà vương gia.
Hà Hiển Trung ôm lấy cháu ngoại cười ra nước mắt, cao giọng bảo Tổng quản dọn ngay đại yến.
Không thấy Tiểu quận chúa đâu, Phiêu Trần liền hỏi thăm. Hà vương gia mỉm cười :
- Bích nhi buồn vì cái chết của ngươi nên suốt ngày rầu rĩ, không bước ra khỏi cửa phòng. Ngươi mau vào thăm đi.
Phiêu Trần vâng lệnh, một mình vào hậu phủ, tìm đến khuê phòng của Vân Bích. Khu vực này cách tiền sảnh đến hơn chục trượng nen tiếng ồn ào phía trước không vọng được đến tai Tiểu quận chúa.
Bao nhiêu kỷ niệm xưa sống lại trong hồn Phiêu Trần. Chàng ngại ngùng gõ cửa phòng Quận chúa, nàng nói vọng ra :
- Vương phụ cứ vào! Hài nhi đang ngắm hoa!
Phiêu Trần đẩy cửa nhẹ nhàng bước vào, lặng lẽ nhìn người ngọc. Hà Vân Bích gầy đi nhiều, mắt thâm quầng khiến mặt hoa tiều tụy.
Tiểu quận chúa đang đứng bên ô cửa sổ tròn, ngắm những khóm hoa thược dược ngoài vườn. Gương mặt nhìn nghiêng của nàng thật thanh tú và diẽm lệ, nhưng đầy nét sầu muộn vì giòng lệ đang tràn.
Phiêu Trần thở dài nói :
- Tiểu điệt Phiêu Trần bái biến Quận di!
Vân Bích giật bắn mình quay lại, tròn mắt nhìn Phiêu Trần, mỉm cười rồi quị xuống. Chàng vội lướt đến đỡ lấy, xoa bóp những huyệt đạo nơi gáy.
Vân Bích hồi tỉnh, bật khóc nức nở :
- Sở lang! Thiếp không vì cha già thì đã tự sát rồi! May mà chàng về kịp!
Phiêu Trần buồn rầu nói :
- Ta cũng rất yêu nàng nhưng mối dây quyến thuộc không cho phép.
Vân Bích thẹn thùng nói :
- Chỉ cần lời thú nhận yêu thương của chàng là đủ để thiếp vui sống rồi. Chuyện sum họp chẳng cần phải nghĩ đến.
Phiêu Trần xót xa :
- Nàng đâu thể sống mãi với mối tình hư ảo đó. Tuổi xuân rồi sẽ qua đi chứ đâu còn mãi?
Vân Bích kiễng chân lên hôn má chàng rồi thì thầm :
- Đó là chuyện của thiếp! Chàng thường xuyên đến hàn huyên là thiếp mãn nguyện rồi.
Nàng ngừng lại rồi mỉm cười nói tiếp :
- Điều quan trọng là ngôi đại thư của Sở gia trang phải để trống mãi không ai nhận lấy.
Phiêu Trần dở khóc dở cười, đành phải chiều theo ý mỹ nhân. Cùng cắn răng chịu đựng sự dày vò của lương tâm và cố giữ lễ để tự an ủi.
Hà Vân Bích tươi tỉnh hẳn lên, bảo chàng ra trước để nàng thay y phục rồi sẽ theo sau.
Vương phủ thường xuyên có khách nên thực phẩm, rượu ngon luôn sẵn sàng. Ba món đầu đã được đưa lên bàn tiệc.
Phỉ nhi đang hăm hở múa đũa thì nghe Phiêu Trần hỏi :
- Từ ngày về Truờng Sa, ngươi đã học được bao nhiêu chữ rồi?
Cậu bé nghe người lạnh toát, bao nhiêu niềm vui tan biến cả, ấp úng đáp :
- Bẩm phụ thân! Gia sự rối ren nên hài nhi chưa học được chữ nào.
Sở Quyền phì cười :
- Trần nhi nhắc chi chuyện ấy khiến tiểu quỷ ăn mất ngon. Ta sẽ lãnh phần dạy chữ cho Phỉ nhi.
Hà vương gia chợt cất tiếng :
- Trần nhi, ngươi có vị bằng hữu nào danh tính là Chu Thanh, trú quán Bắc Kinh hay không?
Phiêu Trần kính cẩn đáp :
- Bẩm ngoại tổ, có. Đầu tháng mười một năm ngoái, tiểu tôn kết bạn với y ở Hứa Xương.
Vương gia gật gù :
- Cách nay bảy hôm, có người đem thư của y đến vương phủ. Lúc ấy, ta cho rằng cháu đã chết nên bóc thư xem thử. Thì ra họ Chu đang lâm hiểm cảnh, tha thiết mong mỏi Trần nhi đi ngay Bắc Kinh để giúp y một tay.
Ông bảo thị tỳ vào thư phòng lấy bức thư ấy. Tiểu Quỳnh mau mắn đem ra ngay, trao cho Phiêu Trần. Chàng đọc xong, thở dài bảo :
- Người này khí chất tôn quý, nhân hậu, khiến tiểu tôn vừa gặp đã sinh lòng cảm mến. Nay y lâm nạn, tiểu tôn chẳnhg thể khoanh tay được.
Vệ Yên Hà biến sắc, phụng phịu nói :
- Tướng công vừa về đến nhà đã vội đi ngay sao?
Sách Siêu cười nhạt :
- Đời hiệp khách luôn vì nghĩa mà bôn ba, đến khi tóc bạc vẫn chưa được yên thân đâu.
Tư Đồ Lan rầu rĩ thỏ thẻ :
- Hay là tướng công đưa cả bọn thiếp theo với.
Phiêu Trần bối rối, định nói câu từ chối thì Hà vương gia vỗ đùi cười ha hả :
- Hay lắm! Bổn Vương đã lâu không về đế đô thăm đồng liêu, lần này sẽ đưa hết con cháu lên Bắc Kinh du ngoạn một chuyến.
Các mỹ nhân hoan hỉ tán thành, nhưng người vui vẻ nhất vẫn là Phỉ nhi. Thứ nhất là được vui chơi nơi đất lạ, sau là khỏi phải học chữ.
Vệ Yên Hà băn khoăn :
- Nhưng A Bảo chỉ mới sáu tháng tuổi, liệu có kham được cuộc hành trình ngàn dặm hay không?
Tú Châu trấn an :
- Tam thư chớ lo. Tiểu muội đã cho Bảo nhi uống nhiều linh dược, sức đề kháng của nó rất mạnh mẽ, chẳng sợ gì sương gió nắng mưa.
Phiêu Trần cười mát :
- Đi cứu người mà kéo bầu đoàn đông đảo theo chỉ e Chu Thanh chết mục xương thì chúng ta mới đến nơi.
Hà vương gia đắc ý nói :
- Trần nhi yên tâm. Ta đã cho đóng năm cỗ xe tứ mã đặc biệt, sức đi mỗi ngày hai trăm dặm và rất êm ái. Ngươi có đi một mình cũng không thể nhanh hơn được.
Các nàng nhao nhao khen phải khiến Phiêu Trần đành chịu thua.
Tan tiệc, Phiêu Trần trở về Sở gia trang thu xếp hành lý, chuẩn bị cho cuộc viễn du. Yên Hà và Tư Đồ Lan mang theo một bao lớn y phục, phấn son. Tú Châu chẳng sửa soạn làm gì vì với dung mạo hiện tại, y phục càng hoa lệ thì càng khó coi.
Phiêu Trần an ủi nàng bằng trận ái ân nồng thắm. Sau cơn mây mưa, chàng lấy quyển Linh Xà kiếm pháp ra xem thử. Dù đã sở đắc đến ba pho kiếm, chàng vẫn háo hức tìm hiểu thêm.
Dùng hai ngón tay thay kiếm, Phiêu Trần lần lượt thi triển từng chiêu đến tận bữa cơm chiều mới tạm nghỉ.
Sáng hôm sau, đoàn xa mã rầm rộ rời Trường Sa đi lên hướng Bắc, cả Kim Nhãn Điêu lẫn Tứ ác nhân cũng có mặt.
Từ lúc nghe Phiêu Trần thổ lộ tâm tình, Tiểu quận chúa vui vẻ và rộng lượng hơn với đám thê thiếp của chàng.
Nàng gọi Tiêu Tương Thần Nữ Tư Đồ Lan sang đi chung xe với mình, để Tú Châu và mẹ con Yên Hà một xe.
Thấy Thần nữ ngáp ngắn ngáp dài, Hà Vân Bích dấm dẳng hỏi :
- Đêm qua sao ngươi không ngủ để giờ này mệt mỏi như vậy?
Tư Đồ Lan thẹn thùng đáp :
- Bọn tiểu nữ rạo rực vì chuyến đi xa nên khó ngủ.
Vân Bích cười nhạt :
- Chứ không phải phu thê tái ngộ nên mây mưa đến sáng hay sao?
Nói xong, nàng cũng đỏ mặt, cười khúc khích rồi tò mò hỏi han chuyện phòng the. Thần nữ cũng chiều ý bà dì chồng mà kể lể, quên cả cơn buồn ngủ.
Đường lên kinh dài gần ba ngàn dặm, phải qua hàng trăm con sông và đèo dốc, vì vậy, dù xe tốt, ngựa hay, gần tháng sau đoàn người ngựa mới đến nơi.
Hà vương gia thượng kinh lần này vì việc riêng, lại mang theo gia quyến nên không vào dịch xá mà mướn hẳn một tầng của Phượng Hoàng đại khách điếm.
Tắm gội xong là Phiêu Trần đi ngay đến hiệu thuốc bắc Vạn Xuân đường, cách đấy chừng vài dãy nhà, theo lời dặn của Chu Thanh.
Chàng hỏi lão lang trung bán thuốc :
- Tại hạ từ Trường Sa đến, muốn bái kiến Vương đại phu.
Lão hỏi lại :
- Phải chăng công tử họ Sở?
Phiêu Trần gật đầu :
- Tại hạ là Sở Phiêu Trần.
Lão già nghiêm giọng :
- Mong công tử cho xem thư.
Phiêu Trần đưa phong thư Chu Thanh gởi cho mình. Lão lang trung nhận ra nét chữ, hoan hỉ nói :
- Lão phu chính là Vương Hàn Thạch, mời nhị vị vào trong.
Họ Vương giao tiệm cho viên kế toán rồi đưa khách vào hậu sảnh. Trong lúc chủ nhân châm trà. Phiêu Trần quan sát gương mặt hồng hào, phúc hậu và thân hình to béo của lão ta. Chàng nóng ruột hỏi :
- Tại hạ vì công việc riêng nên khởi hành trễ, lòng rất lo lắng cho Chu hiền huynh, mong Vương lão gia đi vào đề ngay cho.
Vương Hàn Thạch mỉm cười :
- Công tử không đến muộn đâu, cứ đàm đạo một lúc rồi sẽ rõ.
Thấy Miêu Vô Mi vẫn đứng sau lưng Phiêu Trần, họ vương vội mời :
- Sao vị anh hùng này không an tọa?
Họ Miêu lạnh lùng đáp :
- Tại hạ đứng đã quen rồi.
Phiêu Trần đỡ lời :
- Y là hộ vệ của tại hạ, Vương lão gia đừng bận tâm.
Họ Vương nâng chén trà mời khách, nhấp một hớp rồi hỏi :
- Sở công tử quen với Nhị hoàng tử Chu Thanh trong trường hợp nào?
Phiêu Trần kinh ngạc :
- Chu Thanh là Nhị hoàng tử sao? Tại hạ chỉ gặp có một lần và hoàn toàn không biết gì về lai lịch của họ Chu.
Vương Hàn Thạch giơ ngón cái khen ngợi :
- Công tử quả là bậc đại hiệp nhân nghĩa ngút trời, dù chỉ sơ giao mà vẫn bôn ba ngàn dặm đến tương trợ. Lão phu xin nghiêng mình bái phục.
Phiêu Trần hiểu ngay lão từng cho rằng chàng vì bã vinh hoa mà đến.
Họ Vương nghiêm giọng :
- Lão phu là bào huynh của Vương nhũ mẫu, người đã nuôi nấng Nhị hoàng tử, có nhiệm vụ tiếp đón công tử và trình bày rõ hoàn cảnh hiểm nghèo mà Chu Thanh đang gặp phải. Số là Thánh thượng lâm bệnh đã cả năm nay. Chắc chắn sẽ băng hà. Do vậy, các hoàng tử tranh ngôi rất khốc liệt. Đại hoàng tử qua đời đã hơn năm nay, Thánh thượng chưa kịp lập thái tử thì đã liệt giường. Trong số bốn vị Hoàng tử còn sống thì Tam hoàng tử Chu Vệ là dũng mãnh và có thế lực nhất. Chu Vệ háo sắc nổi danh Bắc Kinh, từng gây ra những vụ tai tiếng động trời. Y biết mình sẽ không được chọn kế vị nên đã tìm đủ mọi cách để ám hại Nhị hoàng tử Chu Thanh, người được Hoàng thượng và bá quan yêu mến. Hoàng phủ của Chu Thanh không ở trong Hoàng cung mà lại nằm ngoài Thiên Đàn. Chu Vệ đã ba lần cho cao thủ vào thích khách Nhị hoàng huynh, may mà Chu Thanh kịp ẩn xuống mật thất nên thoát chết. Hai tháng nay, Nhị hoàng tử không dám rời phủ đệ vì bọn thích khách có bản lãnh phi thường, chẳng xem đám cấm quân ra gì cả. Ngày mốt này, tức ngày rằm tháng tư, nếu Thánh thượng không hồi tỉnh để chỉ định người kế vị thì các vị đại thần sẽ họp lại để đề cử Tân Hoàng. Nếu Chu Thanh không có mặt thì chắc chắn ngai vàng sẽ vào tay Chu Vệ. Nay công tử đã đến đây, xin hãy tìm cách đưa Nhị hoàng tử vào cung.
Phiêu Trần nghe xong thở dài đáp :
- Tại hạ là kẻ áo vải trên giang hồ, tưởng Chu Thanh cũng chỉ là thường nhân nên mới kết giao. Nay y là Hoàng tử, lại cùng em ruột tranh giành ngôi báu, tại hạ chẳng muốn dính vào chút nào cả. Sau này, Chu Thanh trở thành trở thành hôn quân, di hại cho xã tắc và lê thứ thì tội này tại hạ làm sao gánh nổi?
Dứt lời, chàng đứng lên cáo từ. Vương Hàn Thạch tái mặt, quỳ ngay xuống đất van lạy :
- Công tử đừng đi. Lão phu dập đầu thề có hoàng thiên chứng giám cho lòng mình. Chu Thanh đúng là bậc minh quân chứ chẳng phải lão phu nói tốt cho chủ của mình, còn tính tình Chu Vệ như thế nào, công tử cứ hỏi thăm bách tính đế đô thì sẽ rõ. Nếu công tử để Chu Vệ lên ngôi hoàng đế thì mới là tội nhân thiên cổ đấy.
Lục họ Vương ngẩng đầu lên thì trán đã tươm máu. Phiêu Trần xúc động đỡ lão ta dậy rồi trấn an :
- Thôi được! Tại hạ sẽ điều tra, nếu đúng như lời lão nói thì tại hạ sẽ tận lực đưa Nhị hoàng tử vào cung.
Họ Vương mừng rỡ gạt lện, trao cho chàng tấm sơ đồ phủ đệ của Chu Thanh.
Trên đường về, Phiêu Trần hỏi Miêu Vô Mi :
- Ý của ngươi thế nào?
Họ Miêu hờ hững đáp :
- Thuộc hạ cho rằng Vương lão rất thực thà. Người gian dối có mùi hăng hắc.
Phiêu Trần mỉm cười :
- Té ra ngươi nhờ tài đánh hơi mà đoán ra Độc Vật Nương Tử chính là Diệp Tú Châu đấy ư?
Họ Miêu ngượng ngùng gật đầu. Về đến khách điếm, Phiêu Trần thuật lại câu chuyện. Hà vương gia thở dài :
- Lúc đầu ta đã có ý nghi ngờ Chu Thanh là Nhị hoàng tử nhưng không dám chắc chắn lắm. Còn về nhân phẩm của Chu Thanh và Chu Vệ thì đúng như lời Vương đại phu đã nói: nếu Chu Vệ lên ngôi sẽ trở thành bạo chúa tàn ác nhất lịch sữ Trung Hoa.
Tỳ Bà Sương cười nhạt :
- Vương gia đã nói vậy thì đêm nay tại hạ sẽ đến phủ Tam hoàng tử lấy đầu gã là xong.
Sách Siêu gạt đi :
- Theo lời Trần nhi vừa kể thì Chu Vệ đã mời được vài đại cao thủ. Nếu chúng ta hành động mà thất bại thì sẽ khiến Chu Vệ quyết liệt hơn, nguy cho Nhị hoàng tử. Ta đề nghị Trần nhi vào phủ rước Chu Thanh về đây, sau đó mới tấn công nhà Chu Vệ.
Cả nhà đều tán thành kế hoạch này, Phỉ nhi cười hăng hắc :
- Đây cũng là dịp để Nhị hoàng tử làm quen với Di bà, biết đâu lại thành duyên nợ?
Tưởng câu nói đùa của mình sẽ đuợc tán thưởng, nào ngờ lại bị Tiểu quận chúa gõ cán quạt lên đầu, Phỉ nhi kinh hãi la oai oái :
- Tiểu tôn có ý tốt mà Di bà lại nổi giận. Năm ngoái, chẳng phải Vương tằng tổ đã định như thế hay sao?
Cậu bé nhăn nhó xoa mãi chỗ đau trên chiếc đầu trọc khiến cả nhà cười vang.
Hà vương gia vuốt râu cưòi khà khà :
- Phỉ nhi ăn đòn là đúng lắm rồi! Ta đâu nói sẽ gã Bích Vân cho hoàng tử?
Chiều hôm ấy, Tứ ác nhân hộ tống Hà vương gia đi thăm bằng hữu đồng liêu. Đám còn lại thì dạo phố, thưởng ngoạn thắng cảnh kinh đô.
Tiểu quận chúa, Vệ Yên Hà, Tư Đồ Lan thướt tha trong bộ xiêm y mới bằng lụa Hoàng Châu, đeo những món trang sức quý giá. Chúng tinh xảo và lạ mắt khiến đám công nương đế đô phải xuýt xoa thèm khát.
Tú Châu ăn mặc giản dị, không son phấn nữ trang. Nàng bồng A Bảo để nó không làm nhăn chiếc áo đẹp của Yên Hà. Nếu Phiêu Trần không đi bên cạnh nàng và nói những lời tình tứ thì trông Tú Châu chẳng khác một nô tỳ.
Chàng thì thầm :
- Chỉ mình ta biết nàng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân đã đủ chưa?
Tú Châu sung sướng đáp :
- Tướng công quả là khéo nói.
Bỗng chàng cau mày hỏi :
- Số nữ trang đắt giá trên người Hà muội ở đâu ra vậy? Sao nàng không có?
Tú Châu cười khúc khích :
- Trong Sở gia trang có cả một rương đầy những thứ ấy, tại thiếp không thích mang đấy thôi.
Phiêu Trần tưởng của Tỳ Bà Sương Khúc Mạc Sầu đem đến nên chẳng hỏi thêm, nếu chàng biết rõ nguồn gốc tất sẽ ngả ngửa ra mà bất tỉnh.
Đầu canh một, họ lục đục kéo về khách điếm, quây quần bên bàn ăn. Hà vương gia nói liền :
- Tả Đô ngự sử Đô Sát viện Ngô Khải Tỷ và Hàng Lâm Thị Tộc Học Sĩ Vi Hồ đã kể cho bổn vương nghe cục diện triều chính hiện nay. Chu Vệ được sự hậu thuẫn của lực lượng cẩm y thị vệ, nên đã phong tỏa phủ đệ các Hoàng tử và cửu cung để thụ phong. Chư vị đã có kế sách nào để đưa Nhị hoàng tử đến dự buổi họp cố mệnh đại thần hay chưa?
Phiêu Trần gượng cười :
- Tiểu tôn định sẽ cõng Nhị hoàng tử đột nhập Hoàng cung.
Hà vương gia xua tay :
- Không được! Hoàng cung có đến hàng vạn cấm quân, thị vệ ngày đêm tuần tra nghiêm ngặt, dẫu một con chim bay vào cũng bị phát hiện. Phải tìm phương sách khác thôi.
Khổng Tước Thần Ma buông đũa cười hì hì :
- Vương gia nhắc đến chim khiến lão phu nảy ra một diệu kế.
Độc phụ nhân cười nhạt :
- Lẩn thẩn như lão mà cũng có mưu kế hay sao?
Liên Tân Khai đắc ý đáp :
- Bà chớ coi thường ta! Hãy lắng tai mà nghe.
Thần Ma bèn trình bày kế hoạch của mình. Cả nhà hoan hô nhiệt liệt khiến lão phồng mũi cười chúm chím mãi.
Bình Nam Vương nghiêm giọng :
- Chúng ta vì xã tắc mà lao tâm khổ trí, nhưng việc này rất trọng đại, quan hệ đến tồn vong của cả hai giòng họ Sở, Hà. Do vậy, phải cố hết sức bảo toàn bí mật, phòng khi thất bại không bị Chu Vệ tru di tam tộc. Khi xuất quân chư vị nên cải trang chứ đừng lộ mặt thật.
Kim Nhãn Điêu tán thành :
- Vương gia dạy chí phải! Việc này không thể nhắm mắt làm bừa được. Vạn nhất Chu Vệ lên ngôi, biết bọn ta hỗ trợ Nhị hoàng tử tất sẽ không tha.
Dạ Tri Thù Sách Siêu tư lự :
- Nếu vậy thì lão phu và Khúc Mạc Sầu sẽ đến Hoàng phủ của Tam hoàng tử do thám qua mới được. Khi nắm rõ địch tình mới mong toàn thắng, không di họa về sau.
Tỳ Bà Sương đứng phắt lên :
- Hay lắm, chúng ta đi thôi.
Hai người vào trong thay y phục dạ hành. Họ là những đạo tặc số một võ lâm, cùng phối hợp thì chẳng thể thất bại được.
Độc phụ nhân Đỗ Thuyên lên tiếng :
- Lão thân cho rằng Trần nhi không nên đưa Nhị hoàng tử về đây mà nên an trí nơi khác. Chơi với vua như chơi với hổ, Tư Đồ Lan và Vệ Yên Hà đều xinh đẹp như tiên, chẳng nên để lọt vào mắt kẻ quyền thế.
Hạc lão nhân phì cười :
- Bà làm như ai cũng háo sắc đến mức đoạt cả vợ của bằng hữu vậy?
Nhưng Hà vương gia lại tán thành :
- Đỗ lão thái bàn rất phải. Lỡ Nhị hoàng tử để mắt đến Tiểu quận chúa thì nguy to.
Sở Quyền mỉm cười :
- Chẳng lẽ Vương gia đã chọn sẵn rể quý nên không muốn làm Quốc trượng?
Hà Hiển Trung gật gù :
- Đúng vậy! Bổn vương quá rõ nội tình hậu cung nên không muốn con gái mình phải chịu cảnh cá chậu chim lồng, có chồng mà cũng như không. Thiên tử có đến ba ngàn cung phi mỹ nữ, liệu Hoàng hậu hưởng được mấy đêm xuân?
Phỉ nhi cười hăng hắc :
- Vương tằng tổ quả là thông tình đạt lý! Gia phụ chỉ mới có ba vợ mà các bà còn than vắn thở dài, huống hồ gì là Hoàng hậu.
Yên Hà đỏ mặt mắng :
- Tiểu quỷ thật lắm lời, dám lạm bàn cả chuyện của trưởng bối. Lát nữa mi sẽ biết tay ta. Mau vào phòng quỳ gối ngay.
Thấy Sở Phỉ chần chừ, Tú Châu cười bảo :
- Phỉ nhi khỏi phải quỳ, để ta dạy cho ngươi viết vài chữ.
Sở Phỉ tái mặt xua tay :
- Hài nhi xin quỳ ngay.
Cậu bé ba chân bốn cẳng chạy về phòng, chẳng dám nán lại nữa.
Cả nhà bật cười, nhưng riêng Phiêu Trần lại cau mày :
- Phỉ nhi căn cơ sáng láng, học võ rất nhanh, sao lại gặp khó khăn trong việc học chữ?
Tỳ Bà Sương ứng tiếng :
- Trời sinh như vậy, văn võ nào có giống nhau.
Chợt Ngân Bất Thân Hồ Cát Tường về đến. Lão cười hì hì vòng tay nói :
- Bẩm công tử! Thuộc hạ đã đảo một vòng quanh phủ của Nhị hoàng tử ở phía Bắc Thiên Đàn. Phát hiện khá đông những cao thủ giấu mặt.
Họ Hồ thông thạo địa hình Bắc Kinh nên Tỳ Bà Sương đem theo.
Phiêu Trần tư lự :
- Giết chúng mà vào thì không khó, chỉ sợ đả thảo kinh xà, có hại cho kế hoạch ngày mai.
Độc phụ nhân Đỗ Thuyên vui vẻ bảo :
- Để Đại nương dạy cho Trần nhi một trò tiểu xảo của phép “Vong Tâm Phất Huyệt”. Kẻ bị điểm sẽ mơ màng và khi tỉnh lại thì quên hết mọi việc.
Đỗ lão thái đứng lên, yểu điệu đi vào phòng và gọi Phiêu Trần theo. Hạc lão nhân hậm hực :
- Trò trẻ con mà cũng giấu diếm làm gì?
Đỗ Thuyên lườm lão chồng già rồi ngượng ngùng biện bạch với mọi người :
- Tiên sư đã có lệnh cấm nên lão thân chỉ dạy cho một người được thôi.
Sở Quyền hỏi Ngân Bất Thân :
- Ngươi có biết chỗ nào kín đáo để giấu Nhị hoàng tử hay không?
Hồ Cát Tường vòng tay đáp :
- Kim lão gia! Thuộc hạ có bằng hữu khắp kinh thành, lát nữa sẽ hướng dẫn công tử đưa Chu Thanh đến chỗ an toàn.
Hơn nữa khắc sau, Phiêu Trần trở ra với bộ hắc y. Hai người nhảy qua cửa sổ xuống vườn, đi về hướng Thiên Đàn. Miêu Vô Mi thản nhiên đi theo vì gã là hộ vệ của Phiêu Trần.
Thiên Đàn là nơi các hoàng đế Trung Hoa tế trời và cầu được mùa. Thiên Đàn được xây dựng từ thời đầu nhà Minh (năm Vĩnh Lạc thứ mười tám, cùng lúc với Tử Cấm thành)
Lúc đầu, công trình này có tên là Thiên Địa Đàn. Hơn trăm năm sau, Minh Thế Tôn cho xây Địa Đàn ở phía Bắc hoàng thành để tế đất còn Thiên Đàn cũ chỉ dùng để tế trời.
Thiên Đàn được xây trong một khuôn viên rộng hơn ngàn mẩu cổ, gấp bốn lần Tử Cấm Thành. Ba kiến trúc chính nằm theo trục Bắc Nam, gồm: Chính Niên Điện, Hoàng Khung Vũ và Hoàng Khưu Đàn, ngoài ra nơi đây còn có những kiến trúc phụ như Lò Đồng Bát Quái, Đỉnh Đồng, các hành lang, Hoàng Câu Điện.
Nửa vạn cây Bách cổ tạo chơ Thiên Đàn vẻ tĩnh mặc, thâm u. Tổng thể Thiên Đàn là một công trình tuyệt mỹ về mặt kiến trúc, là danh thắng và di tích nổi tiếng Trung Hoa.
Phủ đệ của Nhị hoàng tử nằm ở phía Bắc Thiên Đàn, lưng gần với bức tường cong, biểu hiện cho trời. Tường Nam Thiên Đàn có góc vuông vắn tượng trưng cho đất.
Ngân Bất Thân đã dò tra kỹ nên xác định phía tường giáp Thiên Đàn có rất ít cao thủ của Tam hoàng tử. Thứ nhất là vì Thiên Đàn có quan quân canh gác, đối phương không thể vào nhiều được. Thứ hai là tường sau Vương phủ cao đến hai trượng nên Chu Vệ cho rằng một kẻ yếu đuối như hoàng huynh của mình khó mà trèo qua.
Do đó, Ngân Bất Thân đã đưa bọn Phiêu Trần vào qua lối Thiên Đàn. Ba người thận trọng vượt tường hướng Tây, đi qua Kỳ Niên điện rồi rẽ trái để đến Nam Vương Phủ.
Trăng mười bốn rực rỡ trên cao, trời trong vắt và ngàn sao lấp lánh. Lác đác vài cụm mây trắng nổi trôi, điểm xuyến cho cảnh đêm trăng buổi cuối xuân.
Ánh sáng không khăn nổi bước chân khách dạ hành vì tàn lá của những cây Bách hơn trăm năm tuổi rậm rạp, che tối cả một vùng đất dưới gốc.
Thủ hạ của Chu Vệ cũng chẳng thể phơi mình dưới ánh trăng nên chia nhau ngồi dưới bóng cây.
Bọn Phiêu Trần dừng lại sau rặng hoa Mộc Cần, cách đối phương sáu trượng để quan sát. Chợt Phiêu Trần phát hiện sau mình có tiếng động liền quay phắt lại. Bóng dáng quen thuộc của Tú Châu khiến chàng ngạc nhiên. Mỹ nhân lướt đến ngồi sát Phiêu Trần thỏ thẻ :
- Lão gia không an tâm nên sai thiếp đi trợ chiến.
Chàng mỉm cười gật đầu rồi nói :
- Để ta điểm huyệt cho bọn mai phục rồi chúng ta cùng vào.
Phiêu Trần len lỏi dưới gốc cây Bách và những bụi hoa, đến góc Đông của tường. Chàng phải vô hiệu hóa toàn bộ phe đối phương mới bảo toàn được bí mật khi đột nhập. Tường phủ cao vút, lồ lộ dưới ánh trăng vằng vặc. Chỉ cần sót một tên cũng đủ bại lộ.
Đây là lúc phải dùng tới Toàn Cơ chỉ lực, hạ thủ từ khoảng cách xa. Từng tên một bị phép “Vong Tâm Phất Huyệt” biến thành những kẻ si ngốc, mơ hồ. Chúng vẫn đứng, vẫn ngồi hoặc đi lại như cũ, nhưng chẳng thấy, chẳng nghe gì. Sau nửa canh giờ, mười hai tên võ sĩ này sẽ tự động hồi tỉnh.
Bốn người vượt qua tường vây Thiên Đàn, áp sát tường sau Hoàng phủ. Phiêu Trần nhún mạnh song cước, bay lên gần hết chiều cao bức tường và bám vào. Đoạn còn lại, chàng dùng phép Bích Hổ công của Tri Thù môn mà lên đến đỉnh tường. Khi Phiêu Trần hạ thân xuống mé trong thì một sợi dây đã vắt vẻo, giúp ba người kia vào theo dễ dàng.
Lực lượng phòng vệ cấm quân trong phủ Nhị hoàng tử khá ít, chủ yếu là tuần tra chứ không đủ để cắm chốt. Chu Thanh còn sống là nhờ vào hệ thống kiến trúc chằng chịt, phức tạp trong phủ. Nơi đây có đến hàng trăm phòng ốc, nên phe đối phương khó có thể xác định họ Chu qua đêm ở chỗ nào.
Nhưng trong sơ đồ Hoàng phủ mà Vương đại phu trao cho Phiêu Trần đánh dấu ba địa điểm quan yếu. Nhị hoàng tử thường ở trong ba căn tiểu xá này. Ngân Bất Thân cầm bản đồ, hướng dẫn cả bọn đến từng vị trí.
Khi đi ngang qua một bụi hoa rậm, Miêu Vô Mi giơ tay ra dấu rồi thì thầm :
- Bẩm công tử! Thuộc hạ nghe mùi máu tanh. Dường như bọn thích khách đã vào trước chúng ta.
Vô Mi chui vào khóm cây um tùm, trở ra ngay và báo cáo :
- Công tử! Đấy là xác của một tên quân cấm vệ, tim bị đâm thủng bởi mũi đao.
Phiêu Trần biến sắc :
- Vậy thì chúng ta phải nhanh chân lên mới được.
Bốn người lướt nhanh, đến hai địa điểm đầu tiên, phát hiện thêm mấy xác người nữa. Họ đột nhập vào nhưng chẳng thấy bóng người nào. Phiêu Trần cau mày hỏi :
- Vì sao bọn thích khách lại đến đúng những hai địa điểm này? Phải chăng Chu Vệ đã biết mối quan hệ giữa Vương đại phu và Nhị hoàng tử, bắt lão mà tra khảo?
Tú Châu tư lự :
- Nếu đúng thế thì không hiểu lão ta có khai ra sự hiện diện của tướng công hay không nhỉ?
Phiêu Trần thầm lo cho thân quyến, liếc nhanh về phía vị trí cuối cùng.
Đây là một tòa nhà kiên cố, được xây bằng gạch đá, dùng để chứa dụng cụ làm vườn. Không thấy bóng dáng thích khách đâu cả, Phiêu Trần mừng rỡ luồn ra phía sau. Cách tường nhà hơn trượng là đám cây dâm bụt, trồng theo hình ô vuông, được cắt xén cẩn thận.
Bốn người chui vào giữa, tìm thấy một thớt đá vuông vức mỗi cạnh năm gang. Phiêu Trần ngồi xuống, gõ vào thạch bàn chín tiếng theo nhịp hai, ba, hai, bốn. Lát sau, cánh cửa đá bật lên dù phía dưới chẳng có thấy ai.
Miêu Vô Mi lẳng lặng xuống trước để mở đường. Ngân Bất Thân đoạn hậu, kéo nấp hầm sập xuống.
Họ Miêu bật hỏa tập soi sáng mật lộ tối tăm. Dưới hầm này dẫn vào phía dưới của nhà kho, đường đi thoai thoải nhưng không dài. Cuối đường là cánh cửa đá cao hơn đầu người. Phiêu Trần bước lên, gõ đúng mật hiệu đã ghi trong bản đồ. Lần này cánh cửa mở ra bởi một nữ tỳ trẻ trung xinh đẹp. Nàng ta có vẻ khiếp sợ trước những gương mặt bịt kín, ấp úng hỏi :
- Phải Sở công tử đấy không?
Vô Mi bật cười :
- Mở cửa rồi mới hỏi chẳng phải là quá muộn hay sao?
Ả thị tỳ nghe tiếng cười cũng an tâm trả đũa :
- Phía trong vẩn còn một lần cửa nữa, đâu dễ gì vào được?
Phiêu Trần lột khhan nói :
- Tại hạ là Sở Phiêu Trần ở Trường Sa đây, cô nương cứ yên lòng.
Tiểu tỳ nhìn chăm chú rồi tình tứ đáp :
- Đúng là công tử rồi! Nhị điện hạ đã bảo rằng công tử là đệ nhất nam tử, chẳng có ai hơn được! Nô tỳ là Tiểu Hạ, mời chư vị vào.
Ả quay lưng dẫn đường, yểu điệu lắc lư tấm lưng thon và đôi mông tròn trịa.
Quả nhiên là còn một khung cửa nữa. Tiểu Hạ không gõ mà kê miệng vào lỗ tròn nhỏ gọi :
- Tiểu thư mở cửa! Đúng là Sở công tử!
Cánh cửa bật ra, bên trong đền nến sáng rực, soi rõ gian nội thất rộng rãi, trang trí hoa lệ kiểu cung đình.
Chu Thanh trong bộ áo mỏng bằng tơ màu nguyệt bạch, giang tay đón bằng hữu. Nhị hoàng tử xiết chặt tay Phiêu Trần nói với giọng cảm kích :
- Đôi ta bình thủy tương phùng, trong lúc xúc cảm nói câu kết bạn, thế mà Sở các hạ vẫn vượt mấy nghìn dặm đến đây, Thanh tôi không đủ ngôn từ để nói lời cảm tạ.
Phiêu Trần cười mát :
- Điện hạ quá lời, thảo dân chỉ mạo muội với cao đấy thôi.
Chu Thanh ngượng ngùng bảo :
- Ta quả có lỗi khi giấu diếm lai lịch để kết giao. Nhưng từ nay, xin Sở hiền đệ cứ xem ngu huynh như một kẻ áo vải, một bằng hữu sinh tử chi giao.
Phiêu Trần điềm đạm nói :
- Điện hạ có lòng hạ cố, thảo dân xin đa tạ. Nhưng chỉ vài ngày nữa người lên ngôi cửu ngũ, phận vua tôi bề bậc rõ ràng, đâu thể xứng bằng hữu được?
Chu Thanh mỉm cười :
- Việc ấy ta đã có chủ kiến, Sở hiền đệ bất tất phải lo.
Bỗng chùm lục lạc lay nhẹ, báo có người đang cố nâng thanh bản ngoài cùng, Nhị hoàng tử biếc sắc hỏi :
- Hiền đệ có mang ai theo nữa không?
Phiêu Trần nghiêm giọng :
- Thưa không, nhưng lúc đến đây tại hạ đã phát hiện tung tích của một toán thích khách, có lẽ Tam hoàng tử đã bắt Vương đại phu, dùng cực hình tra tấn và tìm ra ba chỗ ẩn thân của điện hạ. Xin người ẩn vào trong, để bọn tại hạ đối phó.
Miêu Vô Mi nói :
- Thuộc hạ sẽ ra xem chúng có mấy tên?
Cửa gài bên trong nên họ Miêu có thể tự đi. Trong lúc ấy, Chu Thanh và hai nữ tỳ rút vào cuối thạch thất, nấp sau tủ áo.
Miêu Vô Mi trở lại bảo :
- Bẩm công tử! Chúng chỉ có ba tên, đã phá được cơ quan đóng mở thạch bản, đang tiến vào đây! Thuộc hạ không gài hai lần cửa để họ vào mà tiêu diệt.
Phiêu Trần gật đầu :
- Hay lắm! Nhớ không để tên nào thoát cả.
Tú Châu quạt tắt hết đèn nến, chỉ để lại một ngọn ở gần cuối thạch thất, vì vậy, phía ngoài này tối om. Bốn người kéo khăn bịt mặt lên, ép sát vào vách chờ đợi.
Lát sau, cánh cửa khép hờ bị đẩy ra, ba bóng người ập vào, tiến về phía chiếc giường long phụng ở góc phải thạch thất.
Đối phó với thích khách, là những kẻ đi mưu sát, thì chẳng cần phải giữ quy củ giang hồ, bọn Phiêu Trần nhất tề tấn công vào lưng bọn hắc y. Đòn tập kích từ phía sau đã thành công mỹ mãn, bọn sát thủ trúng đòn chết ngay.
Đèn nến được thắp lên, Ngân Bất Thân lột khăn bịt mặt của các tử thi. Phiêu Trần nhận ra ba lão già hộ vệ của Sa Mạc Chi Vương.
Như vật là Kim Mãn Lộ đã cấu kết với Tam hoàng tử. Nếu Chu Vệ lên ngôi hoàng đế thì sẽ là hậu thuẫn hùng mạnh cho Thần Võ bang. Phiêu Trần tự hỏi đây là ý riêng của lão hay cả Thược Dược Tiên Tử cũng tham dự vào âm mưu này?
Chàng quay sang bảo Chu Thanh :
- Nơi này đã lộ, chúng ta phải đi ngay mới được.
Nhị hoàng tử gật đầu, nói thêm :
- Mong chư vị đưa cả hai cung nữ Tiểu Hạ, Tiểu Thu đi theo. Họ là người thân tín của ta.
Hai khắc sau, bảy người đã sang đến địa phận Thiên Đàn. Bọn mai phục vẫn còn ngơ ngáo chưa tỉnh giấc.
Phiêu Trần cõng Chu Thanh, Tú Châu và Vô Mi cõng hai cung nữ, Ngân Bất Thân chạy trước, dẫn đường cho cả bọn đến một tòa trang viện kín đáo, tuy nằm trên trục chính thành Bắc Kinh. Chủ nhân tòa nhà này là một bằng hữu Hắc đạo của Hồ Cát Tường.

Hồi trước Hồi sau