Bạch tri thù - Hồi 04

Bạch tri thù - Hồi 04

Hồi 04

Ngày đăng: 24-02-2014
Tổng cộng 5 hồi
Đánh giá: 8.2/10 với 49616 lượt xem

Thẩm Thăng Y hoàn toàn không cần khua môi múa lưỡi.
Ba mươi sáu tên thủ hạ tâm phúc của Lão Đỗ tại tây thành đều hít phải Tiêu Hồn Thực Cốt tán trước khi chết, tính ra Vi Thất còn nhận ra được chuyện ấy.
Vi Thất rốt lại không phải là loại Bổ đầu tầm thường.
Y hoàn toàn không cần Thẩm Thăng Y giải thích nhiều, những điều y hỏi cũng hoàn toàn không nhiều, nhưng không có câu nào thừa.
“Những người này không phải do ngươi giết”, Vi Thất sau cùng nói ra câu ấy, nói rất khẳng định.
Thẩm Thăng Y lúc ấy mới thở phào một hơi.
“Ngươi định thế nào?”, Vi Thất hỏi tiếp.
“Ngươi là nói chuyện gì?”
“Chuyện Bộ Yên Phi rơi vào tay Bạch Tri Thù”.
“Người trong tay y, phải biết y tính toán thế nào ta mới có thể quyết định mình tính toán thế nào”.
“Nếu y giết Bộ Yên Phi thì sao?”
“Ta nhất đinh giết y, chính tay giết y!”, Thẩm Thăng Y sắc mặt chợt lạnh băng.
“Bạch Tri Thù là người nào cho đến hiện tại vẫn là một bí mật, ngươi làm sao giết được y?”
“Dùng hết thời gian một đời của ta, ta không tin không tìm ra được bí mật ấy”.
“Nghe lời lẽ của ngươi thì đối với ngươi, Bộ Yên Phi vô cùng quan trọng”.
“Là bạn của ta, ta đương nhiên phải coi trọng”.
“Ủa?”
“Một cô gái tốt như thế, chỉ cần Bạch Tri Thù còn có một phần nhân tính, cũng không nhẫn tâm làm hại cô ta đâu”.
“Được, nếu Bạch Tri Thù không làm cô ta tổn thương, chỉ là dùng việc sống chết của cô ta để ép ngươi rời khỏi phủ Ứng Thiên thì ngươi tính sao?”
“Ta sẽ đáp ứng”, Thẩm Thăng Y hững hờ cười nói “Ta có ở phủ Ứng Thiên hay không vốn không thành vấn đề”.
“Không thể nói như thế”.
“Sự thật là như thế, ta hoàn toàn không am hiểu hoàn cảnh ở đây, ta cũng không biết rõ người và việc ở đây, cái mà ta cậy chẳng qua chỉ là một thân võ công”.
“Võ công của Thẩm đại hiệp oai chấn giang hồ, nếu ta là Bạch Tri Thù cũng không phải không có chỗ úy kỵ”.
“Nếu chỉ dựa vào võ công là có thể giải quyết, thì chuyện Bạch Tri Thù đã được giải quyết rồi, còn cần gì ta phải tới?”
“Ngươi là nói...”.
“Võ công của Bạch Tri Thù hoàn toàn không có chỗ nào cao cường, chỗ cao cường thì không cần nói là dùng Tiêu Hồn Thực Cốt tán, đủ thấy chỗ lợi hại của y hoàn toàn không phải ở võ công của y mà là tâm trí của y”.
Vi Thất gật gật đầu.
“Đây có thể nói là một cuộc so tài về trí lực chứ không phải một cuộc so sánh về võ lực, ta đã hoàn toàn xa lạ về tình hình ở phủ Ứng Thiên nên căn bản không thể chiếm được tiên cơ, giành được ưu thế trong cuộc so tài này”.
Vi Thất im lặng lắng nghe.
“Cho nên sự có mặt của ta quả thật không đáng gì, thậm chí có thể nói là thừa thãi”.
Vi Thất vẫn không bày tỏ ý kiến.
“Chắc Bạch Tri Thù đã nhận ra rồi”.
“Nhưng ngươi vừa tới thì y đã bắt đầu ra tay hành động với ngươi”, Vi Thất bứt rứt đến lúc ấy mới chen vào.
“Ngươi là nói chuyện đêm nay à?”
“Thế thì phải giải thích thế nào?”
“Chuyện đêm nay Bạch Tri Thù hoàn toàn không phải chĩa vào ta, mà là chĩa vào Bộ Yên Phi, y sai những người này tập kích ta chẳng qua để có đủ thời gian tính Bộ Yên Phi trong đền Thiên Nữ, là Bộ Yên Phi biết được tin tức về y, chứ không phải là ta biết được tin tức về y”.
“Rốt lại Bộ Yên Phi biết được chuyện gì về y?”
“Cái đó thì phải hỏi cô ta”.
Vi Thất vô cùng nuối tiếc thở dài một tiếng, nói “Quả thật cô ta không nên kêu lên ầm ĩ như thế”.
“Có trời mà biết đầu óc cô ta đã phát sinh vấn đề gì”, Thẩm Thăng Y đang cười gượng.
“Khách khứa trong Đệ Nhất lâu phức tạp như thế, ai dám nói trong đó không có tai mắt của Bạch Tri Thù”.
“Nhận được tin ấy nhất định Bạch Tri Thù sẽ giật nảy mình”.
“Chuyện đó thì không khó mà tưởng tượng, nếu đã biết từ trước thì Bạch Tri Thù cũng không chờ đến đêm nay mới đối phó với cô ta”.
“Cũng hay, việc xảy ra đột ngột, thời gian lại gấp gáp như thế, y khó mà không tay chân luống cuống, một người rất thông minh trong hoàn cảnh, như thế cũng khó mà không phạm sai lầm, nhưng còn phải xem ngươi thế nào nữa”.
Vi Thất cúi đầu, lập tức rơi vào cõi trầm tư.
Thẩm Thăng Y cười một tiếng, nói “Đây há không phải là một vấn đề không thể giải quyết bằng võ công sao?”
Vi Thất hoàn toàn không nghe thấy.
“Như thế há không phải là ta có hay không có ở đây đều không quan trọng gì sao?”, Thẩm Thăng Y nói tiếp “Ta buông tay thì có hề gì?”
Vi Thất vẫn đang trầm tư.
“Những người khác không thể buông tay thì đúng”.
“Những người khác nào?”, Vi Thất chợt ngẩng đầu lên nói “Ngươi là nói người nào?”
“Ví dụ như ngươi”, Thẩm Thăng Y suýt nữa đã buột miệng nói ra cái tên Đường Bưu.
“Ta đương nhiên không buông tay”, Vi Thất hững hờ cười một tiếng, nói “Cũng không thể buông tay”.
Thẩm Thăng Y lập tức nhớ tới lời Đường Bưu dặn dò, ánh mắt di chuyển rơi lên những xác chết, nói “Những người này đều hít phải Tiêu Hồn Thực Cốt tán trước nên mới chết ở một chỗ thế này”.
“Xem ra là như thế”.
“Tiêu Hồn Thực Cốt tán là anh em Đường Bưu, Đường Báo trong Đường môn chuyên sử dụng”.
“Ai cũng biết thế”.
“Đã xuất hiện bao nhiêu lần rồi?”
“Gần như vụ án nào cũng xuất hiện”.
“Với loại cao thủ như Chu Sĩ Tâm, Hà Tây Lục nương tử mà cũng không sao chống cự, quả thật rất lợi hại”.
“Vốn là lợi hại”.
“Có biết thuốc này chế luyện thế nào không?”
“Về thuốc độc thì ta không có bao nhiêu kinh nghiệm”.
“Cũng chưa hỏi qua Đường Báo à?”
“Đường Báo nào?”
“Đường Báo trong anh em Đường Bưu, Đường Báo”.
“Ta biết”, lần này Vi Thất cười rất kỳ lạ, nói “Ta vẫn chưa nghĩ tới chuyện phải hỏi y về vấn đề này, có muốn hỏi cũng không hỏi chuyện này”.
“Vậy là nói dường như ngươi chưa hề hỏi y chuyện gì?”
“Có hỏi y y cũng không nói”.
“Một người quật cường thật”.
“Quật cường thì chưa chắc”.
“Vậy...”.
“Ngươi đã nghe nói người chết còn biết nói chuyện chưa?”
Thẩm Thăng Y sửng sốt, nói “Y chết rồi à?”
Vi Thất có vẻ bất ngờ nhìn Thẩm Thăng Y, tựa hồ ngạc nhiên tại sao y nghe tin Đường Báo đã chết lại kinh ngạc như thế.
“Là chuyện lúc nào?”, Thẩm Thăng Y hỏi tiếp.
“Cũng phải tới ba năm rồi”.
“Ba năm? Đó há không phải là y bị bắt không bao lâu đã chết rồi sao?”, Thẩm Thăng Y lại càng cảm thấy kỳ lạ.
“Đúng thế”.
“Không phải nói y trước nay vẫn bị giam trong đại lao phủ Ứng Thiên sao?”
“Bên ngoài đồn như thế”.
“Nhưng sự thật hoàn toàn không phải như thế à?”
“Ngươi nhất định phải hỏi rõ à?”, Vi Thất hỏi lại.
“Về chuyện này ta chợt phát sinh hứng thú”.
“Ngươi quen biết Đường Báo à?”
“Không, tại sao lại hỏi như thế?”
“Có lẽ là cảm giác của ta sai lầm, nhưng theo ta thấy ngươi đối với chuyện này tựa hồ hoàn toàn không phải tò mò mà là quan tâm”.
Thẩm Thăng Y không trả lời, rốt lại y không phải là một người quen giấu diếm.
Vi Thất cũng không hỏi nữa, trầm ngâm một lúc rồi nói “Chuyện này vốn là một bí mật”.
“Bí mật à?”
“Bí mật của quan phủ”, Vi Thất ánh mắt lại phủ thêm một dáng vẻ bí ẩn “Có thể con nhãi Tiêu Linh vẫn không biết, nhưng nếu ngươi hỏi tới, bằng vào thân phận của cô ta cũng không khó gì nghe ngóng được giúp ngươi, nói cách khác đây chỉ là vấn đề sớm muộn, cái gọi là bí mật đối với ngươi căn bản không phải là bí mật, hiện tại ta nói cho ngươi biết thì cũng thế”.
“Ta nghe đây”.
“Vụ án Đường Báo, đụng chạm vào ai ngươi có biết không?”
Thẩm Thăng Y lắc đầu.
“Thất vương gia!”
“Lại là Thất vương gia?”
“Thất vương gia là hoàng thân, là quốc thích, trước nay cầm quyền đắc thế, mạo phạm tới y đã không phải là phạm nhân bình thường, mà đã là khâm phạm của triều đình”. Vi Thất dằn giọng.
Thẩm Thăng Y lập tức rùng mình một cái, khâm phạm của triều đình là một tội danh thế nào thì y tưởng tượng ra được.
“Đại lao trong phủ Ứng Thiên chỉ giam những phạm nhân bình thường, nhưng khâm phạm của triều đình hoàn toàn không phải là phạm nhân bình thường”.
“Ta biết”.
“Đối với việc xử trí loại phạm nhân đặc biệt ấy, phủ Ứng Thiên còn có một nơi đặc biệt”.
“Nơi nào?”
“Thiết ngục”.
“Thiết ngục à?”
“Thiết ngục danh phù kỳ thực!”, Vi Thất hai mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Tiếp xúc với ánh mắt ấy của Vi Thất, Thẩm Thăng Y bất giác có một cảm giác lạnh buốt trong lòng, trước mắt mường tượng như xuất hiện một nơi cửa bằng sắt, hàng rào bằng sắt, tường bằng sắt, tối tăm, lạnh lùng, yên ắng!
“Thiết ngục cũng hoàn toàn không phải trong đại lao phủ Ứng Thiên mà là dưới hòn giả sơn trong hậu viện phủ Tuần án, thật ra Đường Báo sau khi bị hỏi cung đã bị giam vào Thiết ngục, chưa từng ra khỏi phủ nha Tuần án một bước, cũng chưa từng bước vào đại lao phủ Ứng Thiên một bước”.
“Chuyện đó...”.
“Chuyện đó cũng như lấy phép công trả thù riêng, nếu truyền ra thì ít nhiều tổn hại tới tiếng tăm của Thất vương gia, nên sự tình trước nay chỉ tiến hành trong vòng bí mật, những người dự vào chuyện này chỉ có thị vệ tùy tùng của Tuần án đại nhân, còn thêm ta nữa”.
“Đường Báo thất thủ bị bắt không phải là một bí mật”.
“Cho nên trong danh sách phạm nhân ở đại lao phủ Ứng Thiên vẫn có tên y, lúc cần thiết cũng có thể bàn giao”.
Thẩm Thăng Y sực hiểu ra.
“Nhưng Đường Báo không sống được quá một trăm ngày trong Thiết ngục”.
“Lý do chết là gì?”
“Bạo tử!”
“Có phải lúc hỏi cung...”.
Vi Thất biết Thẩm Thăng Y định hỏi chuyện gì, lập tức ngắt lời y, nói “Đối với khâm phạm của triều đình thì theo lệ trước nay chỉ hỏi khẩu cung, không dùng trọng hình, cái gọi là khẩu cung ở đây chẳng qua chỉ là theo lệ mà làm, Đường Báo tuy hoàn toàn không phải thực sự là khâm phạm của triều đình, nhưng cũng không phải là ngoại lệ”.
“Sự đãi ngộ trong thiết ngục ra sao?”
“Tốt hơn trong đại lao phủ Ứng Thiên”, Vi Thất hững hờ cười một tiếng, nói “Tính mạng khâm phạm của triều đình trước nay vẫn quan trọng hơn phạm nhân bình thường, lúc chết phần nhiều cũng long trọng hơn”.
“Với Đường Báo mà nói, cuộc sống như thế tựa hồ không thể không qua được một trăm ngày”.
“Đúng ra là như thế”, Vi Thất trên mặt chợt hiện ra dáng vẻ rất kỳ lạ, nói “Vấn đề là y mạo phạm tới Thất vương gia”.
“Nhưng thế việc y bạo tử là...”.
“Chuyện ấy không biết thì cũng thôi, điều ta có thể nói cho ngươi biết chỉ là buổi tối trước khi Đường Báo chết một hôm, người của Thất vương gia tới Thiết ngục trong phủ Tuần án”.
Thẩm Thăng Y im bặt.
“Thất vương gia bình sinh rất không thích người khác mạo phạm tới sự tôn nghiêm của y”.
Thẩm Thăng Y bứt rứt chợt lại hỏi một câu “Việc phòng thủ Thiết ngục ra sao?”
“Nói không hết sự nghiêm mật”.
“Có thể dễ dàng lén đột nhập vào không?”
“Nếu chỉ muốn nhìn trộm phía ngoài Thiết ngục thì đúng là không phải một chuyện khó khăn”.
“Ta là nói chuyện vào trong”.
“Vậy thì trước hết phải tránh khỏi tai mắt của đám thủ vệ, kế đó phá vỡ lớp cửa sắt dày gần một thước”.
“Chỉ có một lớp cửa sắt thôi à?”
“Cánh cửa sắt ấy là do thợ giỏi Ba Tư chuyên tâm thiết kế, không có chìa khóa đặc biệt mà muốn phá cửa để vào dường như là chuyện không thể”. Vi Thất hạ giọng nói “Chìa khóa có hai cái, một cái do đại nhân của bọn ta cất giữ, một cái do Tổng quản phủ Tuần án Uông Lượng nắm giữ, có chuyện gì cần thiết thường đều do đại nhân của bọn ta ra lệnh, Uông Lượng chấp hành”.
“Uông Lượng là ai thế?”
“Người của Thất vương gia”.
“Mà chức Tổng quản của người ấy cũng là do Thất vương gia tiến cử phải không?”
“Vừa chân ướt chân ráo tới đây, với ý tốt ấy của Thất vương gia, dường như đại nhân của bọn ta không có lý do gì mà từ chối”.
“Vậy là nói toàn bộ những người có thể tiếp xúc với Đường Báo đều là người của Thất vương gia chứ gì?”
Vi Thất không trả lời.
“Thất vương gia là một người thế nào, chắc Đường Báo ít nhiều cũng có biết, biết rõ sớm muộn gì cũng là một con đường chết, há lại chịu giao Tiêu Hồn Thực Cốt tán ra...”.
“Nghe khẩu khí của ngươi...”, Vi Thất lạnh lùng ngắt lời Thẩm Thăng Y, nói “Thì Tiêu Hồn Thực Cốt tán của Bạch Tri Thù nhất định, là xuất phát từ Đường Báo à?”
Thẩm Thăng Y trầm ngâm không nói gì.
“Tiêu Hồn Thực Cốt tán là của anh em Đường Bưu Đường Báo trong Đường môn, anh em Đường Bưu Đường Báo là hai người, dường như ngươi đã quên ngoài con beo kia còn có một con bưu”.
Vi Thất nói như thế, Thẩm Thăng Y lập tức nghĩ tới Đường Bưu, nghĩ tới Lão Đỗ tại tây thành.
Lúc ấy Đường Bưu đã ra sao, Lão Đỗ tại tây thành đã thế nào?
Thẩm Thăng Y ánh mắt lại chuyển qua những xác chết dưới đất, nói “Chắc ngươi nhận ra những người này chứ?”
“Bạch Tri Thù không bỏ qua cả họ, đương nhiên càng không bỏ qua Lão Đỗ tại tây thành rồi...”.
“Ngươi cũng biết Lão Đỗ tại tây thành à?”, Vi Thất ánh mắt rực lên, nhìn chằm chằm vào Thẩm Thăng Y “Ngươi cũng biết họ là người của Lão Đỗ tại tây thành à?”
Thẩm Thăng Y khẽ gật đầu, như có ý như vô ý né tránh ánh mắt của Vi Thất.
“Ngươi biết quả không ít”, ánh mắt của Vi Thất ngừng lại trên mặt Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y chỉ cười gượng.
“Ngươi nói như thế lại khiến ta nghĩ tới rất nhiều chuyện, xem ra quả thật phải quay về ngay để xem cứu cánh”.
“Nhưng không biết Lão Đỗ tại tây thành đã biến thành ra sao rồi nữa”, Thẩm Thăng Y chép miệng.
* * * * *
Lão Đỗ tại tây thành đã biến thành ra sao, đúng là không dễ mà nói cho rõ ràng.
Ám khí tẩm độc của Đường môn quả thật danh bất hư truyền, lúc ấy thân thể của Lão Đỗ tại tây thành đã không còn chỗ nào hay, bầm bầm tím tím, u u cục cục, lại giống như đã ngâm trong khạp nước ba ngày ba đêm lúc ấy mới vớt ra, may là cái đầu to tướng của y đã sớm bị Phó Uy một đao chém bay ra, bên cạnh còn có cái bàn tính bằng bạc to tướng, nếu không cả diện mạo cũng khó mà thoát khỏi, muốn nhận ra y thật không phải dễ dàng.
Lão Đỗ tại tây thành ở phủ Ứng Thiên cũng có thể là một nhân vật có tiếng, mà lại chết trong hẻm Bạch Dương như vậy, đúng là ầm ĩ, tin tức vừa truyền ra, cơ hồ gần như toàn bộ phủ Ứng Thiên đều chấn động.
Còn may là đang canh ba, nếu không người kéo tới phủ Ứng Thiên xem nhiệt náo ít nhất cũng đông gấpmười lần.
Nhưng như thế cũng đủ cho đám sai dịch trong con hẻm bận rộn, khó khăn lắm mới chặn được chỗ hai đầu hẻm.
Người đã đông, lời nói làm sao ít được.
Trên mặt Vi Thất lại không hề có vẻ chán ghét, đối với y điều đó dường như đã thành thói quen.
Vừa vào tới cửa thành, tin tức ấy đã đưa tới y, vừa được tin ấy, y lập tức cùng Thẩm Thăng Y vội vàng tới ngay.
Khó mà giữ được dáng vẻ thủy chung vẫn trấn định như y.
Nhưng khi bước vào hẻm Bạch Dương, nhìn thấy Lão Đỗ tại tây thành đầu một nơi thân một nẻo, y vẫn biến hẳn sắc mặt.
Thẩm Thăng Y thì càng ngẩn ra tại đương trường.
Vi Thất thong thả ngồi xổm xuống, hai mắt như đèn lồng mở to, phát sáng.
Chỉ dùng mắt, tay y vẫn rút trong ống tay áo, không hề chạm vào ám khí cắm trên xác chết, thậm chí không hề chạm vào xác chết.
Con người y cũng không động đậy nữa, trong chớp mắt mường tượng như đã biến thành một pho tượng gỗ.
Không khí chung quanh lập tức mường tượng như cũng ngưng kết, ngay cả ngoài hẻm cũng như bị ảnh hưởng, tiếng người xôn xao cũng dần dần tắt đi.
“Quả nhiên là Lão Đỗ tại tây thành”, hồi lâu Vi Thất mới nói ra câu ấy, ánh mắt đã dời qua cái đầu của Lão Đỗ tại tây thành, nói “Trước khi thân hình bị trúng ám khí tẩm độc, đầu của Lão Đỗ tại tây thành đã rơi xuống, người đã tắt hơi, nên thân hình tuy có biến hóa nhưng diện mạo vẫn hoàn toàn không thay đổi, tuy bị ám khí đánh thành như tổ ong nhưng máu chảy ra hoàn toàn không nhiều”.
Y giống như tự nói một mình, nhưng nói xong câu ấy đã đưa mắt nhìn qua Thẩm Thăng Y, xem ra câu ấy là nói với Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y không tỏ vẻ gì, chỉ lắng nghe.
Vi Thất ánh mắt lại di chuyển, phất tay áo một cái, một ngọn ám khí hình thù kỳ lạ rời khỏi xác Lão Đỗ tại tây thành, keng một tiếng rơi xuống đất.
“Ám khí là ám khí tẩm độc, hình thức trọng lượng đều khác ám khí thông thường, tính ra trước đây ta cũng đã thấy qua một lần, là lục soát được trong người Đường Báo, cũng chính là ám khí của Đường môn, nếu đúng là cùng loại thì chỉ có anh em Đường Bưu Đường Báo trong Đường môn mới biết sử dụng, Đường Báo đã chết...”.
Thẩm Thăng Y chợt quay đầu lại.
Dường như có ai gọi y.
“Thẩm đại ca, ngươi ra đây!”, đúng là có người gọi y.
Giọng con gái, lần này nói rất lớn, cả Vi Thất cũng nghe thấy.
Vừa nghe thấy giọng nói ấy, cách xưng hô ấy, Thẩm Thăng Y bất giác nghĩ tới Tiêu Linh.
Đúng là Tiêu Linh, nhưng đứng ngoài đầu hẻm bên kia.
Trong hẻm đầy đèn lồng, sáng như ban ngày, dưới ánh đèn nhìn thấy rất rõ ràng, thần sắc của Tiêu Linh vô cùng kỳ lạ, giống như có chuyện gì muốn nói với Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y cũng đang muốn tìm cơ hội bỏ đi, để tránh bị Vi Thất hỏi han này nọ.
Vi Thất đã nảy ý nghi ngờ, y đã nhận ra, nên y không hề ngần ngừ, lập tức nhấc chân bước theo.
* * * * *
Canh ba canh tư sao thưa nhạt nhạt, trăng đã treo trên mái hiên.
Sao mờ trăng nhạt.
Lại thêm một làn mù đêm, phòng xá xa xa cũng biến thành thấp thoáng mơ hồ.
Thẩm Thăng Y đi bên trái, Tiêu Linh đi bên phải.
Qua hết khúc quanh này tới khúc quanh khác, hẻm Bạch Dương đã bị bỏ lại xa tít phía sau.
Tiêu Linh tâm sự đầy lòng, tựa hồ có rất nhiều điều muốn nói, nhưng suốt trên đường đi vẫn im lặng.
“Vẫn chưa về nhà sao?”, vẫn là Thẩm Thăng Y lên tiếng trước.
“Về rồi”, Tiêu Linh buồn bã cúi đầu.
“Sao lúc này lại không ở lại trong nhà?”
“Có chuyện muốn nói với ngươi, ta mới trốn ra”.
“Trốn ra à?”. Thẩm Thăng Y sửng sốt hỏi “Có chuyện rất quan trọng à?”
“Sáng nay Thất vương gia gọi anh ta tới”.
“Ta nghe nói rồi”.
“Kỳ lạ là y không khiển trách gì anh ta, ngược lại còn gia hạn thêm ba tháng”.
“Ủa?”
“Anh ta lại dường như hoàn toàn không vì thế mà vui vẻ, kỳ lạ hơn là y cứ thẫn thờ như mất vật gì, hiện tại như đã quyết định trong lòng, nghe ta nói tìm ngươi tới, không những không vui vẻ mà ngược lại còn nghiêm mặt lớn tiếng bảo ta trở đi không được lén bước ra khỏi cổng nửa bước”.
“Có lẽ quả thật y đã nắm được manh mối để phá án”.
“Nhưng trước nay y không bao giờ hung dữ với ta như thế, y còn nói...”. Tiêu Linh chợt im bặt.
“Nói gì?”
Tiêu Linh do dự một lúc mới nói tiếp “Nếu ta còn gặp mặt ngươi, nhất định y sẽ giết ngươi”.
Thẩm Thăng Y ngạc nhiên, nói “Hay vì trước đó cô không hề nhắn lại một câu mà mất tích suốt mấy hôm, y đang tức giận nên nói như thế?”
“Xem dáng vẻ thì dường như không phải”.
Thẩm Thăng Y lại bật cười, nói “May mà lần này cô tìm ta, anh cô lại không biết”.
“Ta biết thì cũng thế”, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Thẩm Thăng Y ứng tiếng quay lại, một người trung niên đang từ góc hẻm vòng ra.
Người này rất gầy, rất cao, giống như một chiếc lá liễu bay múa giữa gió xuân, nhưng sắc mặt thì lạnh lùng như tuyết mùa đông.
“Lâm đại thúc!”, Tiêu Linh la hoảng một tiếng.
Thẩm Thăng Y đang định hỏi, Lâm đại thúc ánh mắt lạnh lùng đã rơi lên mặt y, nói “Thẩm Thăng Y?”
Thẩm Thăng Y gật đầu nói “Các hạ là...”.
“Lâm Nhất Phi, thị vệ tùy tùng của Tuần án đại nhân”.
“Thứ lỗi cho ta mắt kém”.
“Ta cũng hiện tại mới biết ngươi”, Lâm Nhất Phi cười nhạt nói “Đại nhân ra lệnh cho ta ngấm ngầm bảo vệ tiểu thư...”.
“Bảo vệ hay giám sát?”
Lâm Nhất Phi không đáp, nói tiếp “Nếu tiểu thư ra ngoài gặp người ta thì bất kể là ai ta cũng phải hết sức cản trở, nếu cản trở không được thì phải nhắn lại với người ấy hai câu”.
“Câu thứ nhất là gì?”, Thẩm Thăng Y quả thật rất muốn biết.
“Ngươi phải lập tức rời khỏi phủ Ứng Thiên!”
“Còn câu thứ hai?”
“Không rời khỏi phủ Ứng Thiên thì sẽ giết ngươi!”
“Chỉ nhắn lại thôi à?”
“Còn phụ trách chấp hành nữa!”
Thẩm Thăng Y quay nhìn Tiêu Linh nói “Xem ra anh cô quả thật không phải tức giận cô mà nói như thế đâu”.
Tiêu Linh còn chưa trả lời, Lâm Nhất Phi đã lạnh lùng nói tiếp “Vâng lệnh Tuần án đại nhân, mời ngươi lập tức rời khỏi phủ Ứng Thiên!”
Thẩm Thăng Y cười một tiếng, nói “Ta tới phủ Ứng Thiên còn chưa đầy một ngày, vẫn chưa muốn rời đi”.
“Vậy thì ta chỉ đành đắc tội thôi!”
“Giết người tóm lại phải có đạo lý”.
“Lời nói của đại nhân chính là đạo lý”.
“Dường như nói như thế thì không trôi đâu”.
“Trong chữ quan có hai chữ khẩu, không có gì mà nói không trôi cả!”
Thẩm Thăng Y im bặt.
Con người này tính nết là như thế, đã nói không đi mà anh muốn y đi thì chỉ có cách đánh ngã y rồi khiêng ra.
Lâm Nhất Phi có bản lãnh lớn như thế sao?
Tiêu Linh không tin, nàng đã nhìn thấy rõ Thẩm Thăng Y, nên nàng hoàn toàn không cho rằng muốn cản trở là cản trở được, sự tình đã tới bước này càng kỳ dị khôn lường, chỉ cần Thẩm Thăng Y vẫn còn tò mò, thì y tuyệt nhiên sẽ không buông tay.
Y chỉ nhìn Lâm Nhất Phi.
Lâm Nhất Phi tay đã nắm vào chuôi đao, chợt lại buông ra, nói “Nơi này chỗ quá chật, người quá đông, làm ầm lên thì rất không hay”.
“Vậy nơi nào mới hay?”
“Đi theo ta!”
“Nhất định phải động thủ à?”
“Ta thân không do mình rồi”, Lâm Nhất Phi nói xong câu ấy đã nhấc chân bước đi.
Như thế mà tính là thân không do mình sao?
Trước mặt là một con hẻm tối.
* * * * *
Cũng là một con hẻm tối.
Cũng chỉ có hai người, một người cao, một người lùn, một người trước, một người sau.
Trăng ở phía tây, ở sau lưng hai người.
Sắp vào hẻm tối, chứ chưa vào hẻm tối.
Người lùn lùn mập mập đi sau chợt quay đầu lại.
Ánh trăng chiếu lên mặt y.
Phó Uy!
Phía sau không có người, Phó Uy vội bước tới, đuổi theo người đi trước bước vào con hẻm tối.
Y có thể dễ dàng vượt lên trước, nhưng y không vượt lên trước.
Con hẻm nhỏ cho phép hai người sóng vai cùng đi, y vốn nên sóng vai cùng đi với người đi trước, như thế mới dễ nói chuyện, nhưng y vẫn đi phía sau người kia, giống như một người tùy tùng.
Người kia tuy không quay đầu lại, nhưng chỉ nhìn phía sau lưng, đã thấy khí thế bức người.
Con hẻm tối thật.
“Ta đã giết Lão Đỗ tại tây thành”, Phó Uy hạ giọng rất thấp.
Có cái gọi là Tai vách mạch rừng, Không sợ một muôn chỉ sợ trong muôn một, cẩn thận một chút vẫn hay hơn.
“Biết rồi”, người kia cũng hạ giọng rất thấp, thấp mà có sức.
“Lá thư thì Lão Đỗ tại tây thành không mang theo trong người, không biết tại sao lại lọt vào tay một người lạ, vả lại người ấy còn dựa vào lá thư tìm tới hẻm Bạch Dương”.
“Ủa?”
“Trên thư có viết tên ta, ta không giết người ấy không xong!”
“Ngươi chưa giết y à?”
“Chưa, ám khí của y quả thật rất bá đạo, tính ra ta cũng tri cơ, dùng xác của Lão Đỗ tại tây thành đỡ được một loạt”.
“Biết rồi!”
“Ta hoàn toàn không nắm chắc!”
“Không nắm chắc cũng phải nắm chắc”.
“Ta vẫn ngấm ngầm theo dõi phía sau, nhưng thủy chung vẫn không tìm được cơ hội”.
“Hừ!”
“Nhưng y vẫn không phát giác ra!”
“Rồi sao nữa?”
“Tính ra ta cũng tìm ra được nơi y trú ngụ, biết được tên họ y”.
“Phòng số ba dãy chữ Huyền trong Ngũ Phúc khách sạn”.
“Còn tên họ?”
“Khang Hổ”.
“Khang Hổ à?”
Một lúc yên lặng chết chóc.
“Khang Hổ, Khang Hổ...”, người kia chợt trầm ngâm nói trong cảnh yên lặng “Chẳng lẽ là Đường Bưu?”
“Đường Bưu?”
“Đường Bưu trong hai anh em Đường Bưu Đường Báo”.
“Cũng không phải không có khả năng”.
“Chẳng lạ gì”.
“Chẳng lạ gì cái gì?”, Phó Uy kinh ngạc.
Người kia không lên tiếng.
Phó Uy cũng im lặng.
Qua hồi lâu, giọng nói của người kia mới lại vang lên, một giọng nói rất kỳ lạ, một câu nói rất kỳ lạ “Trong thư chỉ có tên ngươi”.
Trong hẻm lập tức vang lên một tiếng soạt, giống như có người đột nhiên đứng lại, sau đó giọng nói của Phó Uy vang lên “Ta biết tác phong hành sự của ngươi, ta hiểu ý tứ câu nói ấy của ngươi”.
“Ngươi biết thì rất tốt, ngươi hiểu thì rất tốt”, giọng nói của người kia vẫn ở chỗ cũ.
“Nhưng trước hết ngươi cũng nên biết rõ một chuyện”, giọng nói của Phó Uy khá bình tĩnh.
“Chuyện gì?”
“Ta đã biết ngươi là người thế nào, ngươi cho rằng ta có đề phòng ngươi không?”
“Theo lẽ thì phải có”.
“Trong thư chỉ có tên ta, ngươi chỉ cần giết ta thì chuyện này kể như kết thúc, nói thật lòng đó đúng là cách giải quyết trọn vẹn nhất”.
“Đúng là thế”.
“Bằng vào võ công của ngươi, muốn giết ta đúng là rất dễ, huống hồ ngươi còn biết sử dụng Tiêu Hồn Thực Cốt tán”.
“Cho dù ngươi không nhắc ta, ta cũng nhớ mà”.
“Tóm lại ngươi giết ta...”.
“Dễ như trở bàn tay thôi!”
“Vấn đề chỉ là ta chết rồi, ngươi cũng chưa chắc đã sống thêm được bao nhiêu ngày”.
“Ủa?”
“Ta đã sớm viết rõ báo cáo về bí mật của Bạch Tri Thù, dán kín lại giao cho một người tin cẩn, mỗi lần ta rời khỏi nhà đi gặp ngươi, ta đều dặn một câu thế này, trong vòng sáu giờ, nếu ta không trở về...”.
“Thì gởi báo cáo ấy của ngươi đi phải không?”
“Ngươi nói cách thức ấy của ta có hay không?”
“Hay, rất hay”.
“Cách thức ấy không còn gì phải nghi ngờ là hơi xưa cũ một chút, nhưng cách thức xưa cũ cũng thường là cách thức có hiệu quả”.
“Trong vòng sáu giờ, ngươi cẩn thận thật”.
“Ta không thể không cẩn thận”, Phó Uy cười nhạt nói “Trong thời gian ngắn ngủi như thế, nếu quả chỉ có một mình ngươi, thì giết ta xong ngươi vẫn có thể kịp thời xa chạy cao bay, chỉ đáng tiếc là ngươi còn phải lo về một mớ của cải vất vả mới cướp được, còn phải lo cho em gái ngươi...”.
“Tờ báo cáo ấy ngươi định gởi cho ai?”
“Còn ai nữa? Ngươi cứ yên tâm, quan binh phủ Ứng Thiên hành động mau lẹ tuyệt đối không thua kém bất cứ phủ nào đâu”.
“Chẳng lẽ ta không hiểu rõ chuyện đó sao?”
“Hiểu rõ thì hay!”
“Ngươi đề phòng ta không thể nói là không chu đáo, chỉ là vấn đề chưa chắc đã do ta gây ra, khó mà bảo đảm không có chuyện bất ngờ gì khác”.
“Như thế thì cố nhiên là ta rủi ro, nhưng ngươi cũng không chạy được, nếu oán trách thì chỉ có cách oán trách ông trời thôi”.
Oán trách ông trời hay thật!
“Ra ngoài cũng khá lâu rồi”, giọng nói của Phó Uy từ từ rời xa ra, bước chân cũng đã rời xa ra.
“Định trở về à?”
“Vốn là Lão Đỗ tại tây thành vừa chết thì ta có thể trở về rồi, có thể nghỉ ngơi rồi”.
“Sở dĩ ngươi chưa trở về, chưa nghỉ ngơi là vì muốn gặp ta, muốn nói cho ta biết những chuyện ấy phải không?”
“Ngươi còn muốn ta làm gì?”
“Ngươi lại muốn ta làm gì?”
“Ta đã nói cho ngươi biết nơi Khang mỗ trú ngụ rồi, một người thông minh như ngươi mà vẫn chưa biết phải làm gì à?”
“Ngươi muốn ta giết chết gã Khang Hổ ấy, muốn ta thu hồi lá thư ấy phải không?”
“Thư vốn do ngươi viết”.
“Cũng phải do ta thu hồi phải không?”
“Ngươi nhất định có cách mà!”
“Ta nhất định có cách chứ!”, tiếng cười nhạt chợt vang lên.
* * * * *
“Tới rồi!”, Lâm Nhất Phi cười nhạt.
Nước thu soi trời, khói lạnh như dệt.
Cạnh sông có hai hàng liễu héo, khói lạnh như dệt.
Cạnh sông có hai hàng liễu héo, liễu héo se sắt trong khói.
Nhà ở ngoài liễu, người ở trong liễu.
“Nơi tốt”, Thẩm Thăng Y ứng tiếng dừng bước.
Lâm Nhất Phi còn đi tới một trượng nữa, nói “Ta lớn lên ở đây, thành danh ở đây, đây đúng là nơi tốt”.
“Thật không?”
“Còn như đêm nay ta sẽ thế nào ở đây, thì ta cũng không quan tâm”, Lâm Nhất Phi ánh mắt di động qua hai bên, trong mắt đầy vẻ xa vắng “Hai hàng dương liễu này đến mùa thu là héo úa, đến mùa đông là khô cằn, hiện đã quá nửa mùa thu, mùa đông cũng không còn xa”.
Giọng nói lay động trong khói liễu, thu vốn chưa mấy sâu, lúc ấy lại như đã hết.
Thu hết đông sẽ tới.
Lâm Nhất Phi vẻ mặt đã sớm lạnh lẽo như tuyết đông.
“Cho dù cô không muốn học ta nữa, thì ta cũng truyền thụ hết tinh túy của Liễu Diệp đao cho cô”, y quay lại Tiêu Linh nói “Còn học hay không, lãnh hội được bao nhiêu, thì còn xem cô thế nào”.
Tiêu Linh còn chưa trả lời, Lâm Nhất Phi đã tuốt đao.
Gió, có gió.
Liễu héo bay múa trong gió, thân hình cao gầy của Lâm Nhất Phi như lá liễu bay múa trong gió.
Tuy nói là Màu xanh ra từ màu chàm, nhưng võ công của vị sư phó này rốt lại vẫn còn cao hơn đồ đệ.
Liễu Diệp song đao của Tiêu Linh Thẩm Thăng Y còn tay không đón đỡ, nhưng Liễu Diệp đơn đao của Lâm Nhất Phi vừa tuốt ra khỏi vỏ, tay trái của Thẩm Thăng Y đã nắm vào chuôi kiếm.
Gió thổi về phía Thẩm Thăng Y, Lâm Nhất Phi bay tới Thẩm Thăng Y.
Người bay một cái ra một trượng tám, đao chém một nhát chỉ có một đao!
Nhưng một đao ấy lại không phải tầm thường!
“Đao hay!”, Thẩm Thăng Y cũng khen một tiếng.
Kiếm cơ hồ cũng đồng thời tuốt ra khỏi vỏ, kiếm vừa tuốt ra khỏi vỏ đã chặn đứng thế đao.
Đao hay hay kiếm hay?
Lâm Nhất Phi hú dài một tiếng, trên không liên tiếp đổi qua mấy tư thế, thế đao cũng theo đó biến đổi.
Lần này bóng đao trùng trùng!
Đao như lá liễu, người cũng gầy như lá liễu.
Anh đã nhìn thấy dáng vẻ lá liễu bay múa trong gió chưa?
Tiêu Linh nhất thời cũng vì thế hoa cả mắt.
Móc sớm chưa tan, hàng ngàn hàng vạn chiếc lá liễu lấp lánh dưới ánh sáng ban mai, bay múa trong gió sớm, quả thật khiến người ta hoa mắt.
Gió đêm tuy hoàn toàn không sánh được với ban mai rực rỡ, nhưng lưỡi đao so với móc sớm còn lấp lánh hơn.
Đó chính là chỗ tinh túy của Liễu Diệp đao pháp, Tiêu Linh cũng biết bản lãnh dằn túi của Lâm Nhất Phi là mấy chiêu ấy, chỉ đáng tiếc là một người trong lúc hoa mắt thì sức phán đoán cũng theo đó mà giảm xuống.
Lộ số Liễu Diệp đao của Lâm Nhất Phi ra sao, làm sao nàng còn phân biện được nữa?
Bên kia cũng thế, đao chém xuống lại càng không kém.
Thẩm Thăng Y hai mắt không chớp một cái, thanh kiếm trong tay trái đang mau lẹ biến hóa.
Lâm Nhất Phi người và đao như lá, lá liễu, Thẩm Thăng Y người và kiếm như gió, gió mạnh!
Lá liễu bị thổi tung trong gió mạnh.
Lâm Nhất Phi trong chớp mắt đột nhiên có cảm giác thân hình của mình, thế đao của mình đã không phải do mình.
Y cả kinh thất sắc, khí lực toàn thân lập tức như sông lớn đổ tới trút vào hai tay, bàn tay phải đồng thời nắm vào cổ tay trái, dùng toàn lực vung đao.
Thế đao lập tức mạnh hẳn lên.
Liễu Diệp đao pháp vốn không phải lấy cương mãnh làm đường lối, Lâm Nhất Phi dùng đao như thế chính là đi theo đường lối cương mãnh!
Đao thế và thân hình nhẹ nhàng linh hoạt bất giác biến thành nặng nề vụng về.
Thẩm Thăng Y lập tức thu kiếm, lui một cái ra hai ba trượng.
Lâm Nhất Phi lực khí toàn thân không nơi phát tiết, cả người lẫn đao chợt lăng không trút xuống.
Soạt một tiếng, thanh Liễu Diệp đao đâm thẳng xuống đất, ngập tới tận chuôi.
Lâm Nhất Phi kêu lên một tiếng kỳ quái, hai tay buông đao, thân hình như cái bánh xe gió lật lại hơn một trượng.
Y chỉ cho rằng Thẩm Thăng Y nhất định sẽ thừa cơ phản kích.
Thẩm Thăng Y hoàn toàn không thừa cơ phản kích, thân hình vừa lui lại, kiếm đã tra vào vỏ, chắp tay sau lưng cười nhìn Lâm Nhất Phi.
Lâm Nhất Phi sắc mặt xám xanh, cũng cười, cười thảm, nói “Kiếm tay trái quả nhiên danh bất hư truyền”.
Thẩm Thăng Y chỉ cười không nói.
Lâm Nhất Phi cười càng thê thảm, nói “Trước khi thành danh ta từng thất bại, sau khi thành danh ta cũng từng thất bại, nhưng thất bại thế này đối với ta vẫn là lần đầu tiên”.
Thẩm Thăng Y phất tay áo một cái, nói “Ta năm mười tám tuổi đã đánh ngang tay với Nhất Nộ Sát Long Thủ Tổ Kinh Hồng, vừa bước vào giang hồ đã đánh bại Kim Ty Yến, Liễu Mi Nhi, Tuyết Y Nương, Mãn Thiên Tinh, Ủng Kiếm công tử, mười ba sát thủ nổi tiếng giang hồ cũng uống hận dưới kiếm của ta”.
Đó là sự thật, cũng là lời tự hào, cũng chưa chắc đã không phải là lời an ủi.
Lâm Nhất Phi sửng sốt, thở dài nói “Đó là nói ta thua dưới kiếm của ngươi thế này hoàn toàn không phải là chuyện nhục nhã phải không?”
“Thất bại vốn không phải là một chuyện nhục nhã, chuyện nhục nhã chỉ là không biết phấn phát tiến lên”.
“Chuyện đó thì ta biết”, Lâm Nhất Phi chợt cười lớn, nói “Mời ngươi rời đi không được, muốn giết ngươi thì lại không có bản lãnh ấy, ngươi đã không đi thì chỉ có cách là ta đi thôi”.
Y nói đi, quả nhiên quay người bước đi.
“Lâm đại thúc!”, Tiêu Linh bên cạnh chợt bước lên đuổi theo.
Lâm Nhất Phi dừng chân quay đầu hỏi “Chuyện gì?”
Tiêu Linh nhất thời không biết nên nói gì.
Lâm Nhất Phi chờ một lúc, hững hờ cười một tiếng, nói “Đại thúc cũng không có gì để dạy cho cô nữa, Thẩm đại hiệp không phải như kẻ tầm thường, đừng nên bỏ qua”.
Nói xong Lâm Nhất Phi lại nhấc chân bước đi, lần này không hề ngoảnh lại.
Ánh trăng lạnh lẽo như thế, không gian khoác ánh trăng lạnh lẽo như thế càng rõ vẻ tịch mịch.
Thẩm Thăng Y đưa mắt nhìn theo bóng y xa gần, cười gượng.
“Không biết đêm nay còn phát sinh chuyện gì nữa không?”, Tiêu Linh cũng cười gượng.
“Khó nói lắm”, Thẩm Thăng Y dường như nghĩ tới chuyện gì đó, đột nhiên quay người bước đi.
“Ngươi đi đâu thế?”, Tiêu Linh vội hỏi.
“Đi gặp một người”, Thẩm Thăng Y không hề dừng bước.
“Ai?”
“Đường Bưu!”
“Đường Bưu à?”, Tiêu Linh vô cùng bất ngờ, nói “Ngươi là nói Đường Bưu trong anh em Đường Bưu Đường Báo?”
“Đêm nay nếu còn phát sinh chuyện gì, thì sẽ phát sinh với y”.
“Ồ?”
“Cô vẫn không về nhà à?”
“Lâm đại thúc cũng bị ngươi đánh chạy rồi, ta còn sợ gì nữa”.
“Cũng được, dù sao ta cũng xa lạ với nơi này”.
“Y ở đâu?”
“Khách sạn Ngũ Phúc!”
* * * * *
Trà chưa nguội.
Thân thể Đường Bưu còn ấm, nhưng máu tươi dưới đất đã lạnh.
Máu là từ yết hầu Đường Bưu chảy ra.
Là kiếm thương, một vết kiếm thương trí mạng, yết hầu vốn là nơi trí mạng.
Chỉ một kiếm, một kiếm đã đâm xuyên qua yết hầu Đường Bưu.
Hai tay y đè lên chiếc túi da beo bên hông, ám khí đã chuẩn bị xuất thủ, chỉ đáng tiếc ám khí của y còn chưa xuất thủ, thanh kiếm đã đâm xuyên qua yết hầu y.
Với phản ứng mau lẹ nhạy bén của y, nếu y đề phòng, thì cùng lúc thanh kiếm đâm ra ám khí của y cũng đã xuất thủ.
Đây rõ ràng trước khi chuyện xảy ra y hoàn toàn không đề phòng, đến lúc y biết phải đề phòng thì thanh kiếm đã đâm xuyên qua yết hầu y.
Hai mắt y mở to, trong mắt đầy vẻ nghi cảm, tựa hồ hoàn toàn không tin mình lại chết dưới kiếm, hoàn toàn không cho rằng đối phương lại hạ độc thủ như thế.
Đây phải là người y quen biết từ lâu, người y có thể tin được.
Đây lại là người nào của y?
Bạn bè à?
“Một kiếm nhanh thật, một kiếm độc thật”, Thẩm Thăng Y khẽ thở dài.
“Y chính là Đường Bưu à?”, Tiêu Linh sợ sệt hỏi.
Thẩm Thăng Y gật đầu.
“Chúng ta vẫn tới chậm”.
“Vẫn chưa chậm lắm, trà trong chén chưa nguội, người chết không biết uống trà”, Thẩm Thăng Y thong thả đặt chén trà trong tay xuống.
“Hung thủ thì càng không có lòng dạ nhàn nhã như vậy”, Tiêu Linh gật đầu.
“Trà trong ấm thì khá nóng, đủ thấy y trở về chưa bao lâu”, Thẩm Thăng Y sờ sờ ấm trà trên bàn, tiện tay nhấc lên.
Bình một tiếng, y đột nhiên đặt mạnh cái ấm trà xuống, tròng mắt đồng thời co rút lại.
Dưới ấm trà rõ ràng là một lá thư nhàu nát.
Ánh mắt của Thẩm Thăng Y lập tức rơi lên lá thư.
Y vội vàng chụp lá thư, mở ra.
Đọc xong, vẻ mặt của y cũng bắt đầu thay đổi.
Tiêu Linh đang định hỏi, Thẩm Thăng Y đã lên tiếng “Ta vốn cho rằng đầu mối này đã bị thủ tiêu, té ra vẫn chưa bị cắt đứt hoàn toàn”.
“Xem ra tình hình giống như lúc người muốn giết y tới đây, y đang tìm hiểu tờ giấy này, tuy không biết người tới rắp tâm giết y, nhưng bất giác vẫn cảm thấy trước hết cứ cất kín lá thư này đi là hay, lúc vội vàng tiện tay nhét vào dưới ấm trà”.
“...”
“Mục đích của hung thủ ngoài việc giết người còn vì lá thư này, cô thấy quá nửa vạt áo Đường Bưu bị lật ra là biết, nếu có đủ thời gian, không khó gì sẽ phát hiện ra lá thư này, vấn đề là cô và ta tới đúng lúc, nên lá thư này mới không rơi trở lại vào tay hung thủ”.
“Rốt lại trong thư viết gì?”
“Trước canh hai sẽ có một thanh niên áo trắng tóc xõa đi qua con đường nhỏ chỗ rừng bạch hoa ở bắc thành, tập trung toàn bộ thủ hạ tâm phúc của ngươi đổ tới dùng toàn lực đánh một đòn”, Thẩm Thăng Y ngừng lại một lúc rồi nói “Thanh niên áo trắng tóc xõa là chỉ vào ta”.
“Đền Thiên Nữ là tại bắc thành, vậy là nói ngươi canh hai đi qua rừng bạch hoa đã bị tập kích rồi à?”
“Ờ”, Thẩm Thăng Y đọc tiếp đoạn dưới “Bất kể thành công hay không, sau canh ba cứ tới hẻm Bạch Dương ở tây thành gặp Phó Uy, nhận thù lao một ngàn lượng vàng, đến lúc ấy y sẽ có chuyện khác giao phó”.
Tiêu Linh đang biến sắc.
“Những người tập kích ta là thủ hạ của Lão Đỗ tại tây thành, lá thư này đương nhiên là viết cho Lão Đỗ tại tây thành, sẽ có chuyện khác giao phó, chuyện ấy giao phó xong, Lão Đỗ tại tây thành kết quả đầu một nơi thân một nẻo trong hẻm Bạch Dương”. Thẩm Thăng Y khẽ nhướng mày nói “Tác phong hành sự của Bạch Tri Thù đúng là như thế, người viết lá thư này chính là Bạch Tri Thù, Phó Uy thay thế Bạch Tri Thù thực hiện chuyện ấy là người nào?”
“Thị vệ tùy tùng của anh ta”, Tiêu Linh ứng tiếng trả lời câu ấy.
Thẩm Thăng Y lại sửng sốt, nói “Người kia là Lâm Nhất Phi à?”
“Ờ!”
“Anh cô rốt lại có mấy thị vệ tùy tùng?”
“Hai người”.
“May mà chỉ có hai người”, Thẩm Thăng Y sờ sờ mũi, nói “Thị vệ tùy tùng của Tuần án đại nhân đương nhiên được kề cận bên cạnh Tuần án đại nhân, đương nhiên phải nghe lệnh của Tuần án đại nhân, người ra lệnh Phó Uy giết người diệt khẩu là Bạch Tri Thù, chẳng lẽ Bạch Tri Thù lại chính là Tuần án đại nhân?”
“Ngươi nói bậy”, Tiêu Linh câu ấy lập tức buột miệng nói ra.
“Ta cũng hy vọng là ta nói bậy”.
“Anh ta làm sao lại là loại người như thế chứ?”
“Người không cho ta ở lại phủ Ứng Thiên là anh cô, người sai Lâm Nhất Phi giết ta là anh cô, nếu có thể nói ra lý do những chuyện ấy, thì ta cũng không có lý do gì mà nói y là loại người ấy”.
Tiêu Linh ngẩn ra tại chỗ.
Đó đúng là những chuyện khó mà giải thích.
“Ta vốn đã nghi ngờ, một chuỗi các vụ án ấy có liên quan tới quan phủ...”.
“Ngươi cứ nói nữa xem ta có thèm nhìn ngươi nữa không”, Tiêu Linh vừa giận vừa cuống.
Thẩm Thăng Y chỉ đành im bặt, nhưng ý nghĩ lại hoàn toàn không dừng lại được.
Tiêu Hồn Thực Cốt tán là sở hữu của anh em Đường Bưu, Đường Báo trong Đường môn, Tiêu Hồn Thực Cốt tán đã không phải lấy từ Đường Bưu, thì nhất định là lấy từ Đường Báo.
Đường Báo bị giam trong Thiết ngục, chết trong Thiết ngục.
Chìa khóa Thiết ngục có tất cả hai cái, một cái giao cho Tổng quản phủ Tuần án Uông Lượng nắm giữ, một cái do Tuần án đại nhân cất giữ, Uông Lượng là người của Thất vương gia, những người từng vào Thiết ngục tiếp xúc với Đường Báo cũng đều là người của Thất vương gia.
Với sự lão luyện của Đường Báo, đương nhiên sẽ không giao bí mật Tiêu Hồn Thực Cốt tán cho những người ấy.
Với sự lão luyện của Đường Báo, đương nhiên nhất định sẽ nắm chắc cơ hội ấy, đem bí mật Tiêu Hồn Thực Cốt tán để đổi lấy tự do cho mình.
Thất vương gia tựa hồ không có khả năng phát sinh hứng thú với Tiêu Hồn Thực Cốt tán, vậy thì cũng không thể vì thế mà khoan thứ cho Đường Báo.
Đúng ra Đường Báo phải biết.
Vậy thì người của Thất vương gia theo lẽ cũng không thể lấy được bí mật Tiêu Hồn Thực Cốt tán từ tay Đường Báo.
Ngoài Thất vương gia, ngoài người của Thất vương gia, kẻ còn có thể gặp được y tựa hồ chỉ có một người.
Chỉ có người ấy mới xứng đáng cho Đường Báo tin tưởng, cũng chỉ người ấy mới có thể cứu được Đường Báo.
Như thế Đường Báo mới tin chắc có thể dựa vào Tiêu Hồn Thực Cốt tán để đổi lấy tự do cho mình, mới giao ra bí mật Tiêu Hồn Thực Cốt tán.
Nhưng kết quả lại là giao luôn cả tính mạng của mình, đó đương nhiên là điều Đường Báo không tính tới.
Nhưng đó lại là điều người ấy đã tính tới.
Muốn Đường Báo giữ bí mật vĩnh viễn cũng chỉ có cách ấy.
Mà sau đó, Bạch Tri Thù xuất hiện, một chuỗi vụ án liên tiếp phát sinh.
Ngày sinh nhật của Thất vương gia, của cải quý báu của các nhà giàu có ở phủ Ứng Thiên, vụ cướp nào cũng ghê người như thế, cũng mau lẹ như thế!
Trong thực tế, với thân phận của người ấy mà muốn biết về lễ mừng sinh nhật của Thất vương gia, muốn biết bí mật về của cải của các nhà giàu ở phủ Ứng Thiên thì vốn không phải là chuyện khó khăn.
Người ấy đương nhiên chính là Tuần án đại nhân.
Lão Đỗ tại tây thành ở phủ Ứng Thiên có mạnh hơn cũng phải nghe lời Tuần án đại nhân sai bảo, người có thể sai khiến được Lâm Nhất Phi, Phó Uy cũng chỉ có một Tuần án đại nhân, thuận lý thành bài, Bạch Tri Thù phải là Tuần án đại nhân.
Chỉ còn một điểm chưa khớp.
Ngoài Tiêu Hồn Thực Cốt tán, bản thân Bạch Tri Thù quả thật cũng có vài chiêu, còn Tuần án đại nhân thì sao?
“Anh cô có biết võ công không?”, Thẩm Thăng Y lập tức hỏi một câu.
Tiêu Linh biết tại sao Thẩm Thăng Y lại hỏi như thế, nàng chẩu môi ra, xem dáng vẻ giống như quả thật không thèm nhìn ngó gì tới Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y cũng không hỏi nữa.
Tiêu Linh sau cùng vẫn lên tiếng “Ngươi có biết Ngọc Khê sinh không?”
“Có nghe qua, là kiếm khách tiền bối nổi tiếng”.
“Ngươi biết kiếm thuật của y thế nào không?”
“Lại chưa từng gặp mặt, cô bảo ta nói thế nào? Có điều theo chỗ ta biết thanh danh của các kiếm khách tiền bối phần lớn đều không phải may mắn mà có được, chắc nhất định cũng có chỗ hơn người”.
“Anh ta chính là đệ tử đích truyền của y đấy”.
“Ủa?”
“Ta muốn học võ công, thật ra có thể học từ anh ta, nhưng y trăm công ngàn việc, vô cùng bận rộn, không có cách nào, y chỉ đành tìm người khác tới dạy ta”.
“Võ công của anh cô há không phải còn cao hơn cả bọn Lâm Nhất Phi, Phó Uy sao?”
Tiêu Linh im lặng thừa nhận.
“Như thế thì cũng không sai nhiều lắm”.
“Ngươi lại nghĩ tới đâu rồi?”
Thẩm Thăng Y cười mà không đáp.
Tiêu Linh chợt thở hắt ra một hơi, nói “Có một chuyện ngươi phải biết rõ”.
“Chuyện gì?”
“Chức quan Tuần án ngươi nói là thế nào?”
“Tính ra là to rồi”.
“Sở dĩ anh ta có được ngày hôm nay, có thể làm được tới chức Tuần án phủ Ứng Thiên, ngươi cho rằng may mắn mà được à?”
“Ta không nói thế”.
“Người ta mười năm đèn sách, y ngoài mười năm, ít nhất còn phải thêm năm năm”.
“Làm quan té ra cũng hoàn toàn không dễ”.
“Biết thế là tốt”, Tiêu Linh nhìn Thẩm Thăng Y nói “Y đem mười lăm năm ròng rã đổi lấy công danh hôm nay, ngươi cho rằng y sẽ vì một mớ đồ vật ngoài thân mà bỏ hết sao?”
“Đồ vật ngoài thân chưa chắc chỉ có tiền bạc, giàu sang cố nhiên giống như phù vân, nhưng công danh lẽ nào lại không phải thế”.
“Được, ta hỏi ngươi, nếu ngươi cũng có hứng thú thì bằng vào thân thủ của ngươi, nhất định sẽ còn làm xuất sắc hơn Bạch Tri Thù, nhưng ngươi có tình nguyện vì thế mà vứt bỏ danh tiếng hiệp khách không?”
Thẩm Thăng Y sờ sờ mũi, nói “May mà đối với tiền tài ta lại không hứng thú nhiều lắm”.
“Ta là hỏi ngươi có tình nguyện hay không”.
“Không tình nguyện”.
“Vậy mà ngươi còn nghi ngờ anh ta à?”
“Nhưng anh cô lại không phải là ta”.
“Không nói chuyện với ngươi nữa, con người của ngươi đầu óc đầy thiên kiến, hoàn toàn không biết nói chuyện lý lẽ”.
“Nếu nói chuyện lý lẽ thì cũng phải để ta tìm tới Phó Uy hỏi một câu cho rõ ràng”.
“Y ở trong phủ Tuần án, ta đưa ngươi tới gặp y”.
“Điều đó chính hợp ý ta”, Thẩm Thăng Y chợt thở dài một tiếng, nói “Lần này không để Bạch Tri Thù tới trước giết người bịt miệng là hay”.
“Vậy ngươi còn nói nhiều làm gì, đi theo ta”, Tiêu Linh lắc người một cái, vọt ra cửa sổ.
* * * * *
Ngoài cửa sổ mù lạnh mờ mịt.
Trong cửa sổ đèn lửa mịt mờ.
Dưới ánh đèn, cả phòng ánh lên ánh sáng châu báu.
Trên bức tường phía tây vốn treo một bức tranh sơn thủy rất to, hiện tại bức tranh sơn thủy đã bị đạp nát dưới chân Phó Uy.
Bức tranh sơn thủy ấy Phó Uy mua tất cả năm lượng bạc, năm lượng bạc hiện tại lẽ nào còn là cái gì trong mắt Phó Uy?
Phía sau bức tranh sơn thủy là một cánh cửa bí mật hình vuông to lớn, phía sau cánh cửa bí mật là một cái hốc lớn trong vách, trong cái hốc là một phần tư những châu báu mà Bạch Tri Thù cướp được trong một loạt vụ án.
Một phần tư ấy đã đủ giá trị liên thành.
Thế thì anh bảo lẽ nào Phó Uy còn coi năm lượng bạc ra gì?
Y rón rén lấy từng món từng món châu báu trong cái hốc trên vách ra, lại rón rén dùng vải gói chặt từng món từng món châu báu.
Trong phòng lóng lánh ánh sáng châu báu, khuôn mặt của Phó Uy cũng nhuộm ánh sáng châu báu.
Ánh sáng châu báu ấy dần dần tắt đi, mất đi trong cái bao.
Chỉ còn ánh đèn lửa vàng vọt.
Lúc ấy sắc mặt Phó Uy mới trở lại bình thường.
Y khó khăn lắm mới buộc xong cái bao lớn, nhấc lên một cái, quảy lên vai, trên trên dưới dưới liên tiếp đổi qua mấy tư thế khác nhau.
Tư thế nào mới thoải mái?
Chắc y đã tính toán trong lòng, nhẹ nhàng đặt cái bao xuống đất, lại đứng lên đi vòng vòng, tựa hồ muốn xem có vật gì cần nhặt nhạnh nữa không.
Y đi vòng vòng một lúc, đột nhiên dừng bước cười ngất nói “Ta còn phải nhặt nhạnh gì nữa? Với sự giàu có trước mắt của ta, thì đi chuyến này còn có cái gì mà không có được?”
Nụ cười đột nhiên tan biến.
“Bạch Tri Thù ơi Bạch Tri Thù, ta đề phòng ngươi được một lúc chứ không thể đề phòng được suốt đời, ngươi đã thật lòng muốn giết ta, ta cũng chỉ đành không phải với ngươi thôi”. Y nói một mình, lại nhấc chân lên, nói “Ta đã dặn Hà Hoa rồi, sau sáu giờ phong thư mật sẽ được gởi đi, đến lúc ấy, hắc hắc...”.
Y cười nhạt, dừng bước trước ngọn đèn, sờ sờ cằm nói “Con nha đầu Hà Hoa tính ra quả cũng không kém, nhưng với thân giá trước mắt của ta, đương nhiên phải cần người thật đẹp, chứ không phải là người không kém”.
Y lại cười, không phải cười nhạt, mà là mỉm cười trong lòng, cười xong y quay đầu nhìn ra cửa sổ một cái.
Ngoài cửa sổ tối đen như mực.
Đó chính là giờ khắc tối tăm nhất trong một ngày.
Giờ khắc tối tăm ấy qua đi, ánh sáng sẽ xuất hiện.
“Cũng phải đi rồi”.
Phó Uy đưa tay định bóp tắt ngọn đèn thì “Ái chà” một tiếng, hai cánh cửa sổ đột nhiên mở tung.
Cánh tay phải của Phó Uy không kìm được dừng lại trên không.
Cửa sổ mở toang, trước cửa sổ xuất hiện hai người.
Thẩm Thăng Y, Tiêu Linh.
“Ngươi định đi đâu thế?”, Thẩm Thăng Y cười hỏi.
Phó Uy lại cười không nổi, khuôn mặt xám xanh, thậm chí cả một nét cười cũng không có.
Đó chỉ là trong chớp mắt, cánh tay phải của Phó Uy đang lơ lửng trên không đột nhiên rơi xuống.
Phụp một tiếng, ngọn đèn tắt ngấm.
Phó Uy mất hút trong bóng tối.
“Y trốn rồi!”, giọng của Tiêu Lình từ ngoài cửa sổ lập tức vang lên.
“Chưa đâu”, Thẩm Thăng Y đang cười, nói “Hai tai của ta có lúc còn thính hơn tai dơi đấy”.
“Ngươi còn nói anh ta là Bạch Tri Thù không?”
“Không nói nữa, nếu anh cô là Bạch Tri Thù thì dường như gã Phó Uy này không có lý do gì mà nửa đêm trốn đi”.
“Lại là dường như, ngươi vẫn còn nghi ngờ, thế thì tốt nhất là ngươi cứ bắt y, hỏi một câu cho rõ ràng”.
Tai gã tiểu tử này tựa hồ đúng là thính hơn cả tai dơi, ngay cả lời Phó Uy nói một mình cũng bị y nghe thấy.
“Ta đi tìm Hà Hoa, ngươi cứ đối phó với Phó Uy có được không?”, Tiêu Linh đề nghị.
“Được, nhưng cô phải cẩn thận đấy”.
“Ta phải cẩn thận cái gì? Ngươi cho rằng Hà Hoa là ai?”
“Ai?”
“Là quản sự ở trù phòng, nhưng ta biết cô ta cả giết gà cũng không đủ gan”.
“Cô cũng biết chọn lựa đấy”.
“Cái gì, chẳng lẽ ngươi nhận ra Hà Hoa à?”
“Chuyện này... xem ra chỉ có cách nghe theo cô thôi”.
“Chứ không phải sao, Phó Uy thì giao cho ngươi, đừng để y chạy thoát mới hay”.
“Không chạy được đâu”.
“Nhất định đấy!”, giọng nói của Tiêu Linh mau lẹ đi xa, nói “Lát nữa sẽ gặp lại ngươi”.
Thẩm Thăng Y cười một tiếng, nhìn vào cửa sổ một cái, nói “Họ Phó kia, ta vào hay là ngươi ra đấy?”
Trong phòng lập tức vang lên tiếng quát của Phó Uy “Ta ra!”
Tiếng xé gió lập tức vang lên, một cái ghế bay ra cửa sổ, đập tới giữa mặt Thẩm Thăng Y.
Trong phòng lập tức lại vang lên một tiếng động lớn.
Hai cánh cửa sổ phía tây bình một tiếng ứng tiếng vỡ tung, một cái bàn từ trong phòng bay ra, thân hình lùn mập của Phó Uy lập tức bay ra ngoài cửa sổ.
Phía đông có cửa sổ, phía tây cũng có cửa sổ.
Thẩm Thăng Y chặn ở phía đông, Phó Uy chỉ còn chạy ra phía tây.
Tuy y vẫn chưa có cơ hội hiểu biết võ công của Thẩm Thăng Y, nhưng tiếng tăm của Thẩm Thăng Y thì y đã sớm nghe thấy như sấm động bên tai.
Trước nay y có sự sáng suổt tự biết mình.
Y hoàn toàn không cho rằng võ công của mình còn lợi hại hơn cả Thẩm Thăng Y.
Chuyện gì không nắm chắc cả mười phần y tuyệt đối không làm, huống hồ trước mắt thân giá của y đã tăng lên gấp bội.
Với một người như ngươi, cứ bảo trọng một chút thì hay.
Không đánh, thì chỉ có cách trốn đi.
Cho nên y chỉ có trốn đi.
Kỳ lạ là y lại hoàn toàn không mang theo cái bao lớn trên người, chẳng lẽ bị dọa một lần như thế, cả cái bao lớn y cũng quên sao?
Dường như y không phải là loại người mau quên như thế.
Hoặc là y cũng biết mang theo một cái bao lớn như thế nhất định chạy không xa, không biết làm sao phải bỏ lại.
Như thế cũng đúng, không còn sống thì có tiền cũng vô dụng.
Tiền mất đi còn có thể tìm lại.
Tính mạng nếu mất đi mà muốn làm hảo hán lần nữa, thì ít nhất cũng phải chờ thêm mười tám năm.
Phó Uy tựa hồ không phải loại người ấy.
Thế thì y đang tính toán chuyện gì?
* * * * *
Cái ghế nhìn thấy đã sắp đập vào mặt Thẩm Thăng Y, chợt đã nằm trong tay y.
Phản ứng của gã tiểu tử này trước nay vốn mau lẹ.
Y chụp cái ghế vào tay xong lập tức ném ra, cái ghế còn chưa rơi xuống đất, thân hình y đã trên mái nhà.
Từ trên cao nhìn xuống, trừ phi Phó Uy biến thành một con giun đất, nếu không thì bất kể chạy trốn về phía nào cũng nằm trong tầm mắt của Thẩm Thăng Y.
Không sai, đó quả thật là lúc tối tăm nhất trong một ngày, nhưng trên trời rốt lại vẫn có trăng, vẫn có sao.
Ánh sao tuy mờ, ánh trăng tuy nhạt, nhưng đối với loại cao thủ như Thẩm Thăng Y mà nói thì đã quá đủ.
Y cười lớn, giẫm mạnh chân một cái, một mảng ngói lớn dưới chân ầm ầm trút xuống, thân hình như một ngọn pháo hoa bắn ra.
Thanh thế ấy quả thật làm người ta hoảng sợ.
Phó Uy cũng hoảng sợ nhảy dựng lên, còn cho rằng đã phát sinh chuyện gì, quay đầu một cái, vừa khéo nhìn thấy Thẩm Thăng Y như một ngọn pháo hoa bắn tới.
Kiếm vẫn chưa tuốt ra khỏi vỏ, nhưng một làn kiếm khí lạnh lẽo đã bay tung.
Cái bay tới tựa hồ không phải là một người, mà là một thanh kiếm, một thanh kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ!
Phó Uy cũng phát giác ra, kêu lên một tiếng kỳ quái, thân hình vội vàng triển khai, chớp chớp luồn vào trong đám cây hoa.
Thẩm Thăng Y cơ hồ đồng thời rơi xuống chỗ Phó Uy vừa đứng.
Cây hoa chung quanh lập tức bay tan nát, Phó Uy trong chớp mắt đã biến mất trong đám cây hoa mờ mờ.
Thẩm Thăng Y mắt không hề bị mờ, bước chân lại nhấc lên, đuổi theo Phó Uy.
Phó Uy tựa hồ sợ thân pháp giống như pháo hoa của Thẩm Thăng Y, vừa chui vào đám cây hoa xong chỉ luồn phải lách trái trong đó.
Nếu Thẩm Thăng Y lại như một ngọn pháo hoa bắn lên, thì không khó gì bắn lên trên đám cây hoa.
Thẩm Thăng Y đương nhiên biết rõ nên không bay rối lên nữa, chỉ sải chân đuổi theo, không hề chậm một bước.
Với thân hình mau lẹ của Thẩm Thăng Y, Phó Uy quả thật không khó gì bị y đuổi kịp, nhưng nói tới sự thông thạo hoàn cảnh, thì Phó Uy lại hơn Thẩm Thăng Y nhiều.
Nhất thời, Thẩm Thăng Y quả thật không làm gì được y.
Hậu viện của phủ Tuần án khá lớn, cây hoa khá nhiều, Phó Uy như một quả cầu, trong một hơi đã chạy ra gần hai mươi trượng mới chui ra khỏi đám cây hoa.
Trước mắt là một hòn giả sơn rất lớn.
Phó Uy đột nhiên dừng chân, cao giọng gọi lớn “Thắp đèn lên, có người cướp ngục!”
Câu nói vừa buông ra, đao cũng tuốt ra khỏi vỏ.
Một thanh đao đồ tể rất lớn.
Thanh đao đồ tể này chỉ một nhát đã chém bay đầu Lão Đỗ tại tây thành, nói tới chuyện sắc bén thì quả thật có thừa sắc bén.
Trong bóng tối thanh đao đồ tể ấy vốn không có bao nhiêu ánh sáng, nhưng trong chớp mắt đột nhiên lấp loáng chói mắt.
Thân hình Phó Uy cũng đồng thời phát ra ánh sáng.
Mười ngọn Khổng Minh đăng nhất tề cháy bùng lên, nhất tề soi tới, trong vòng mười trượng đúng là sáng như ban ngày.
Đèn từ hai bên hòn giả sơn thắp lên, hai ba mươi vệ sĩ áo trắng cầm đao xách thương cũng từ hai bên hòn giả sơn đổ ra.
Toàn bộ Khổng Minh đăng đều soi cả vào người Phó Uy, nhưng Phó Uy đưa tay chỉ một cái, lập tức đổi hướng.
Đương nhiên là soi về phía Phó Uy chỉ.
Thẩm Thăng Y đang từ phía ấy đuổi ra khỏi đám cây hoa, vừa khéo sấn về phía ánh đèn.
Ánh đèn rất nhức mắt, Thẩm Thăng Y trong chớp mắt chỉ thấy một màn trắng lóa, trong đầu lập tức lùng bùng.
“Bắt lấy y!”, Phó Uy lại quát một tiếng.
Đám vệ sĩ cầm đao xách thương ứng tiếng tràn lên, xông về phía Thẩm Thăng Y.
Người động, đèn động.
Ánh đèn lúc ấy mới không chói mắt lắm, Thẩm Thăng Y lúc ấy mới nhìn thấy rõ hoàn cảnh trước mắt.
Vừa nhìn thấy hòn giả sơn to lớn, Thẩm Thăng Y bất giác nhớ tới lời Vi Thất, nhớ ra Thiết ngục dưới hòn giả sơn trong hậu viện phủ Tuần án.
Ở đây chính là hậu viện trong phủ Tuần án.
Trước mắt chính là một hòn giả sơn lớn.
Phó Uy chỉ quát một tiếng đã có bấy nhiêu ngọn đèn Khổng Minh đăng, bấy nhiêu vệ sĩ cầm đao xách thương xông ra, lại dùng hai tiếng “cướp ngục”, Thiết ngục không phải ở phía dưới hòn giả sơn này thì còn ở đâu?
Phó Uy là thị vệ tùy tùng của Tuần án đại nhân, ở đây là phủ Tuần án, vệ sĩ ở đây đương nhiên lẽ nào không nhận ra y?
Y la toáng lên là có người cướp ngục, người cướp ngục đương nhiên không phải là y, cũng không ai nghi ngờ y.
Không phải y thì là ai?
Thẩm Thăng Y, chỉ có Thẩm Thăng Y.
Một người lạ ở đây.
Phó Uy chỉ Thẩm Thăng Y, đám vệ sĩ lẽ nào còn không tràn tới Thẩm Thăng Y?
Như thế lại trở thành đại đạo cướp ngục, Thẩm Thăng Y quả thật muốn cười.
Y còn chưa cười, Phó Uy đã cười trước, cười nhạt.
Nét cười vừa thoáng hiện trên môi y bên kia, bên này mấy vệ sĩ đã sấn tới bên cạnh Thẩm Thăng Y.
“Giặc cướp to gan, còn không bó tay chịu trói à!”, cũng không biết người nào quát một câu như thế, một vệ sĩ tay cầm đao ào một tiếng sải chân sấn vào.
Thẩm Thăng Y không động đậy, xem dáng vẻ quả thật đang chờ chịu trói.
Vệ sĩ kia thấy dáng vẻ của Thẩm Thăng Y, cũng không muốn dùng đao, tay trái vươn ra, nắm vào nách Thẩm Thăng Y.
Bàn tay ấy đã vươn tới, tay Thẩm Thăng Y mới nhích động, tay phải, y tay phải nâng lên chụp cứng tay trái đang chụp tới của vệ sĩ ấy.
Vệ sĩ ấy nhìn thấy rất rõ, vừa hoảng sợ vừa tức giận, trong một tràng tiếng la thét, đao thương cùng nhấc lên.
Tiếng còi cực kỳ sắc nhọn kế đó vang lên, trong đêm vắng đặc biệt chói tai.
Tiếng còi nơi này tắt xuống nơi kia nổi lên, tiếng quát tháo cũng lập tức từ bốn phương tám hướng vang tới.
Ánh đèn cũng đồng thời từ bốn phương tám hướng sáng lên.
Tiếng còi ấy có tác dụng gì, làm sao Thẩm Thăng Y không tưởng tượng ra được?
Y ánh mắt di chuyển, vừa khéo nhìn thấy Phó Uy đang từng bước từng bước rón rén lùi lại.
Y đã sớm biết trong hồ lô của Phó Uy là bán thuốc gì, lại nhích chân đang định đuổi tới.
Y vừa nhích chân, lập tức dấy lên một trận quát tháo, đám vệ sĩ lập tức cùng vung đao nhấc thương tràn lên.
Thẩm Thăng Y là người nào, làm sao coi đám vệ sĩ này ra gì, cho dù tay không muốn xông ra khỏi vòng vây thì đối với y mà nói cũng rất dễ dàng.
Nhưng nếu như thế thì không khỏi phải mất một thời gian dài, đến lúc y đánh lui đám vệ sĩ này, chỉ e Phó Uy đã chạy không biết tới đâu.
Dùng kiếm thì khác.
Một khi dùng kiếm thì Thẩm Thăng Y không khó khăn gì mở ra một con đường máu.
Nhưng như thế thì ắt làm tổn thương những kẻ vô tội.
Thẩm Thăng Y không muốn thế.
Phó Uy cũng nắm được nhược điểm ấy của Thẩm Thăng Y, vừa lui lại phía sau, vừa chỉ huy vệ sĩ hai bên tràn tới.
Đến lúc một đám vệ sĩ đã vây kín Thẩm Thăng Y, thân hình. Phó Uy đã lùi ra hơn một trượng.
Cũng đúng lúc ấy, một bóng người đột nhiên từ hòn giả sơn lướt qua, lăng không bay xuống.
Phó Uy đã như con chim phải tên sợ cành cây cong, lập tức ngẩn ra.
“Uông tổng quản!”
Đó là đám vệ sĩ bên cạnh thay y nói ra thân phận của người tới.
Phó Uy lúc ấy mới định thần, vội vàng chắp tay một cái, nói “Cậu, cậu tới rất đúng lúc”.
Viên Tổng quản phủ Tuần án Uông Lượng này lại chính là cậu của Phó Uy.
“Chuyện gì?”, Uông Lượng vuốt mấy sợi râu dưới cằm, lão tiểu tử này cũng chỉ có bấy nhiêu sợi râu.
Nhìn thân pháp, khinh công của y, thì tựa hồ không thấy cao minh chỗ nào.
Một người thân hình quá mập, quá nặng, khinh công quả thật rất khó mà cao cường.
Phó Uy đã đủ lùn, đủ mập, nhưng ông cậu Uông Lượng này của y lại còn lùn hơn, mập hơn.
“Có người cướp ngục”, một câu là bịa đặt, hai câu cũng là bịa đặt, Phó Uy dứt khoát đánh lừa luôn ông cậu này.
“Có chuyện ấy à?”, hai mắt Uông Lượng cũng rực lên như đèn Khổng Minh đăng.
“May mà phát giác ra sớm, không để y lén vào trong ngục”, Phó Uy bổ sung một câu.
“Người đang ở đâu?”
“Bị vây chặt rồi!”
“Ủa?”, Uông Lượng vung tay một cái, đám vệ sĩ đứng chắn trước mặt vội vàng tránh ra.
Thẩm Thăng Y lúc ấy xuất hiện trước mắt Uông Lượng.
“Là thằng tiểu tử này à?”, Uông Lượng nhìn ngó Thẩm Thăng Y từ trên xuống dưới mấy lượt rồi nói “Xem ra cũng giống như có vài chiêu, Phó Uy, ngươi bắt y cho ta!”
“Chuyện này...”, Phó Uy ngần ngừ.
“Cái gì? Cậu dạy ngươi bấy nhiêu năm, không hề dạy ngươi lâm trận lui lại!”
“Không phải điệt nhi sợ”.
“Vậy sao còn không động thủ? Chẳng lẽ chuyện lặt vặt lông gà vỏ quýt thế này lại bắt ta phải đích thân ra tay à?”
“Lẽ ra là phải điệt nhi ra sức, nhưng người tới dường như không phải chỉ có một người, điệt nhi đang định bao vây lục soát một phen, những chuyện mất sức đau đầu ấy điệt nhi mới không làm phiền lão nhân gia người”, đầu óc Phó Uy tính ra cũng mau lẹ.
“Thế cũng phải”, Uông Lượng gật gật đầu.
“Dù sao thằng tiểu tử này cũng đã bị vây chặt rồi, không cần tới điệt nhi, các anh em cũng có thể đối phó, huống hồ hiện tại còn có lão nhân gia người ngồi trấn”.
Uông Lượng bất giác vuốt râu cười khẽ, nói “Có ta ở đây chắc y cũng không chạy được đâu”.
“Đương nhiên, đương nhiên, võ công của lão nhân gia người diệt nhi chẳng qua chỉ mới học được vài thành, mà đã có thể ra ngoài lừng lẫy như thế, thằng tiểu tử này thì cả điệt nhi y cũng chưa chắc đối phó nổi, trước mặt lão nhân gia thì làm sao mà chạy thoát được?”
Uông Lượng vẻ tươi cười trên mặt càng dày, chợt lại cảm khái thở dài một tiếng, nói “Con người ngươi lại không chịu dụng tâm học tập, chứ nếu dụng tâm, thì một thân bản lãnh của cậu cho dù ngươi không học được hết mười phần, thì cũng đã học được tám chín phần”.
“Điệt nhi đã sớm...”, nghe lời lẽ của Phó Uy tựa hồ muốn nói đã học hết mười phần, nhưng câu nói chợt ngừng, lời nói lại thay đổi, lại thở dài một tiếng, nói “Điệt nhi đã sớm dụng tâm, nhưng võ công của lão nhân gia người quả thật không đơn giản, không phải điệt nhi có thể dễ dàng mà học được hết”.
Cái mũ to thật!
“Ờ!”, Uông Lượng cả mắt cũng cười.
“Điệt nhi vốn muốn ở lại đây để xem lão nhân gia người đại hiển thần uy, nhưng nếu chậm trễ, đồng đảng của thằng tiểu tử này cho dù vẫn chưa chạy xa cũng khó mà không gây ầm ĩ một phen, đại nhân trách tội thì lại không hay”.
“Ờ, vậy thì đi mau đi, chuyện ở đây không cần ngươi quản nữa”.
Phó Uy vừa gật đầu vừa vội vàng lùi lại.
“Mang theo vài người”.
“Cứ để cả lại ở đây là hay”.
“Ở đây ta không cần tới bấy nhiêu người”.
“Lúc bắt trói thằng tiểu tử này thì vẫn cần người”.
“Cũng có lý”, Uông Lượng lại nhìn qua Thẩm Thăng Y một cái, nói “Thằng tiểu tử này quả thật rất trầm tĩnh, ta lại phải mất một phen động tay động chân cũng chưa biết chừng”.
Phó Uy vội vàng lại ném một cái mũ khác qua, nói “Sao lại nói thế, với võ công của lão nhân gia người, một khi đã ra tay thì lẽ nào lại không tay tới là bắt được?”
Uông Lượng cười lớn nói “Nghe ngươi nói như thế, hiện tại cậu cũng đã bắt đầu thấy ngứa tay rồi”.
Y quả nhiên bắt đầu ngứa tay, nói xong câu ấy, trên tay phải y đã có thêm một thanh kiếm sắc.
Vị Uông đại tổng quản này lại là một cao thủ dùng kiếm!
Bên này Uông Lượng tuốt kiếm, bên kia Phó Uy đã lùi vào đám cây hoa, Thẩm Thăng Y nhìn thấy rất rõ, sải chân lên một bước, quát lớn một tiếng “Khoan đã!”
“Khoan đã!”, Uông Lượng cũng quát một tiếng, bước ngang ra một bước chặn trước mặt Thẩm Thăng Y.
Chỉ chậm một bước ấy, Phó Uy đã không thấy đâu.
Lúc ấy đã có không ít vệ sĩ nghe tiếng còi vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy Uông Lượng ở đó, cả đám người bất giác đều thu chân lại.
Sự tích anh hùng của Uông đại tổng quản kiếm chém Lý Tứ rỗ hoa, quyền đánh Trương Tam mặt sẹo ngày thường họ đã nghe tới mấy chục lần, đối với võ công của Uông đại tổng quản, quả thật họ đã khâm phục hết mức.
Hiện tại xem tình hình thì Uông đại tổng quản đã chuẩn bị xuất thủ, cơ hội khó có thế này, không ai chịu bỏ qua.
Uông Lượng cũng đã sớm muốn cho đám trẻ con này hiểu biết một phen về bản lãnh của mình, cơ hội này y cũng không chịu bỏ qua.
Y đã rất lâu rất lâu không động thủ với người khác, chẳng qua đoạn mở đầu tính ra còn có ấn tượng.
“Tiểu tử ngươi báo danh cho ta xem!”, thanh kiếm của y chỉ vào Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y hững hờ cười không đáp, không nhìn Uông Lượng, hai mắt nhìn trái ngó phải, giống như muốn tìm chỗ tháo thân.
“Ta là đang hỏi ngươi!”, Uông Lượng lại quát một tiếng.
Thẩm Thăng Y vẫn không đếm xỉa gì tới.
“Là ai sai ngươi tới đây?”
Thẩm Thăng Y vẫn không lên tiếng, vẫn như không để ý gì tới.
“Được, tùy ngươi thôi!”, Uông Lượng nổi giận nói “Đợi đến lúc ta bắt được ngươi xem có tùy ngươi được nữa không!”
Thẩm Thăng Y lại cười.
“Tuốt kiếm ra!”, Uông Lượng cao giọng quát lớn.
Thẩm Thăng Y ứng tiếng bất giác nắm vào chuôi kiếm.
Uông Lượng thân hình lập tức vọt ra, kiếm lập tức đâm ra.
Cái đó gọi là Sét đánh không kịp bưng tai.
Y chỉ muốn một kiếm đâm ngã gã tiểu tử trước mặt, để bọn trẻ con chung quanh biết bản lãnh của vị Uông đại tổng quản của họ lợi hại thế nào, ghê người thế nào.
Nói thật lòng, kiếm của Uông đại tổng quản không thể không tính là nhanh.
Mũi kiếm thẳng như ngọn bút chĩa vào đầu chân mày Thẩm Thăng Y.
Vị Uông đại tổng quản này xem ra còn muốn bắt sống, không muốn một kiếm đưa Thẩm Thăng Y về chôn Tây Thiên cực lạc.
Đối với phần ý tốt ấy của Uông đại tổng quản, Thẩm Thăng Y dường như cũng rất cảm động, y hoàn toàn không tuốt kiếm.
Kiếm của Uông đại tổng quản còn chưa tới, thân hình y đã bay lên, bay ngược lại phía sau, bay lướt qua đầu đám vệ sĩ phía đông.
Không ai ngờ Thẩm Thăng Y lại làm như thế, đương nhiên cũng không ai cản trở.
Bay một cái ra tám trượng, vừa chạm đất lại vọt lên, trên không lật người liên tiếp mấy cái, Thẩm Thăng Y đã mất hút ở chỗ ánh đèn không soi tới.
Cả đám vệ sĩ bất giác người nào cũng trợn mắt há miệng, thân pháp ấy của Thẩm Thăng Y rốt lại không phải là trước đây họ có thể tưởng tượng được, có thể nhìn thấy được.
Uông đại tổng quản cũng hoảng sợ nhảy dựng lên, cả người lẫn kiếm cũng ngẩn ra tại chỗ.
“Khinh công của thằng tiểu tử này lợi hại thật, chỉ đáng tiếc võ công còn kém một chút, can đảm cũng còn thiếu một chút”, y lẩm bẩm nói một mình, đang định sai đám vệ sĩ đuổi theo, bên mắt chợt hoa lên, một cái bóng người lăng không rơi xuống.
Suýt nữa y đã phóng ra một kiếm, may mà còn chưa phóng ra.
Người tới không phải ai khác, chính là em gái của Tuần án đại nhân, Tiêu Linh!
“Uông tổng quản!”, Tiêu Linh trong tay cầm một phong thư dán kín, vừa rơi xuống đất đã hỏi “Phát sinh chuyện gì?”
“Có người muốn cướp ngục!”
“Người nào?”
“Một thằng tiểu tử áo trắng tóc xõa tới vai”.
“Hiện tại y đâu rồi?”, Tiêu Linh vội hỏi.
Uông Lượng cười lớn, nói “Ta vung kiếm đánh một đòn, thằng tiểu tử ấy không dám đón đỡ, lật người một cái, nhất thời cũng không biết lật đi tới đâu”.
Tiêu Linh sửng sốt hỏi “Thật à?”
“Chẳng lẽ là giả sao?”, Uông Lượng lại vuốt mấy sợi râu, nói “Khinh công của thằng tiểu tử ấy cũng còn được, chứ nói tới võ công, can đảm thì đúng là đậu hũ buộc lên đuôi ngựa, không cần nhắc tới”.
Tiêu Linh chợt hỏi “Ngươi có nhận ra y không?”
“Ta không nhận ra loại người ấy”.
“Cũng chưa hỏi tên họ y à?”
“Đã hỏi y, nhưng y không dám nói ra”.
“Không phải không dám nói ra, mà sợ nói ra”.
“Sợ à, sợ ta à?”
“Đúng là sợ ngươi, sợ làm ngươi hoảng sợ”.
“Chẳng lẽ tiểu thư có quen người ấy sao?”, Uông Lượng cũng nhận ra có chỗ không ăn khớp, cũng cảm thấy có chỗ không ăn khớp.
Tiêu Linh gật gật đầu.
“Ai thế?”
“Thẩm Thăng Y!”
Uông Lượng gần như chưa nghe xong đã ngã cắm đầu xuống đất.

Hồi trước Hồi sau

Anh em cùng cài Pi Network đào tiền ảo nhé, nhập mã mời "kiemhieptruyen" lấy ngay 1 Pi.
Sạc nhanh Orico công suất 100W gồm 3 cổng Type-C và 1 cổng type A giá 479.000 VND, mua ở đây nha anh em.
Sạc iPhone 20W 30W nhỏ như sạc 5W của Apple giá chỉ 159.000 VND, mua ở đây nhé bà con.