note8

Phong lôi dẫn - Hồi 02

Phong lôi dẫn - Hồi 02

860evo

Bích Hổ

Ngày đăng:
Tổng cộng 8 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 24228 lượt xem

vina

Mộ Dung Vũ nói “Mà nói một câu... Chiêu Lưu Tinh Hãn Nguyệt này cao thêm một tấc thì hay hơn”.
Thẩm Thăng Y nói “Không sai”.
Mộ Dung Vũ nói “Cũng vì câu ấy mà gia sư một kiếm đánh trượt, lập tức ngừng tay, kiếm thứ hai cũng ngừng lại không đánh ra nữa”.
Thẩm Thăng Y nói “Hồng Diệp đạo trưởng dưới kiếm lưu tình, tại hạ trước nay vẫn ghi nhớ trong lòng”.
Mộ Dung Vũ nói “Nhưng gia sư lại nói Thẩm đại hiệp về kiếm thuật sâu sắc không ai bằng được, chỉ nhìn một cái đã có thể nhận ra khuyết điểm trong kiếm pháp của người khác, tự thấy không phải là đối thủ của Thẩm đại hiệp nên không đâm ra kiếm thứ hai”.
Thẩm Thăng Y nói “Lệnh sư quá lời rồi”.
Mộ Dung Vũ lạnh lùng nói ngay “Ta cũng đã luyện chiêu Lưu Tinh Hãn Nguyệt ấy, vả lại so với gia sư thì chắc không kém bao nhiêu”.
Thẩm Thăng Y nói “Mộ Dung huynh thiên tư thông mẫn, tương lai thành tựu chắc không biết đâu là bờ bến”.
Câu ấy quả thật rất có tác dụng, lời lẽ thái độ của Mộ Dung Vũ bất giác mềm mỏng hẳn đi, nói “Ta lại không nghĩ ra chiêu Lưu Tinh Hãn Nguyệt ấy đánh cao hay thấp hơn một tấc thì có quan hệ gì”.
Thẩm Thăng Y không nói gì. Mộ Dung Vũ nói tiếp “Cho nên ta luyện chiêu Lưu Tinh Hãn Nguyệt ấy thủy chung vẫn không đánh cao hơn một tấc”.
Thẩm Thăng Y thở dài một tiếng.
Mộ Dung Vũ lại nói “Nhưng ta vẫn rất muốn biết tại sao gia sư và Thẩm đại hiệp lại coi trọng khoảng cách một tấc ấy như thế”.
Thẩm Thăng Y vẫn không lên tiếng.
Mộ Dung Vũ trầm giọng nói tiếp “Cũng vì thế nên ta rất muốn tìm Thẩm đại hiệp để nghiên cứu một phen”.
Thượng Quan Vô Kỵ hỏi chen vào “Tại sao ngươi không hỏi lệnh sư?”.
Mộ Dung Vũ nói “Sau lần ấy gia sư trở về bế quan khổ luyện một tấc ấy, sẽ có ngày lại mời Thẩm đại hiệp tứ giáo”.
Thượng Quan Vô Kỵ hững hờ cười nói “Lệnh sư là một người xuất gia mà đối với việc được mất vẫn coi trọng như thế”.
Mộ Dung Vũ nói “Lệnh sư tuy là người xuất gia nhưng cũng là người trong võ lâm”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ờ”.
Mộ Dung Vũ nói “Đứng trên lập trường nghiên cứu võ học mà nói, chắc Thượng Quan đại hiệp không coi hành động của gia sư là sai trái”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Có lý”.
Mộ Dung Vũ nói “Cho nên ta thỉnh giáo Thẩm đại hiệp cũng không thể chê bai được”, câu nói vừa dứt, thanh kiếm đã chỉ vào Thẩm Thăng Y, nói “Mời!”, rồi nghiêng người một cái, vọt ra giữa quán.
Thẩm Thăng Y cười gượng chỉ nói “Mời!”, rồi bước ngang ra ba bước.
Mộ Dung Vũ đi vòng quanh Thẩm Thăng Y, thong thả di động cước bộ.
Thẩm Thăng Y hai tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn vào mũi kiếm của đối phương, cũng di động cước bộ theo.
Một tiếng quát đột nhiên vang lên, trong tiếng quát Mộ Dung Vũ cả người lẫn kiếm như cầu vồng bắn mau tới, chính là chiêu Lưu Tinh Hãn Nguyệt.
Thẩm Thăng Y ánh mắt chớp lên, thân hình đột nhiên sấn vào bóng kiếm.
Ánh kiếm mau lẹ mà sáng rực, đâm vào trước ngực Thẩm Thăng Y, chỉ còn một tấc là đâm trúng ngực Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y tay phải lập tức lật lại, chụp vào cổ tay cầm kiếm của Mộ Dung Vũ.
Trong chớp mắt ấy, thế kiếm của Mộ Dung Vũ biến hóa ba lần nhưng đều sai mất một tấc, không thể nối tiếp.
Cho nên tay phải Thẩm Thăng Y nắm cổ tay Mộ Dung Vũ hoàn toàn không bị cản trở gì, nắm một cái rồi lập tức buông ra, thân hình lùi mau trở về chỗ cũ.
Mộ Dung Vũ ngẩn ra tại đó, mồ hôi lạnh trên mặt đột nhiên rơi xuống.
Thẩm Thăng Y lập tức nói “Nếu thi triển chiêu Lưu Tinh Hãn Nguyệt này riêng rẽ, lại có thể trong một tiếng quát là trúng thì cao hay thấp hơn một tấc quả thật không ảnh hưởng gì lắm, nhưng nếu không thì trong một tấc lệch ấy thế kiếm sẽ có chỗ sơ hở”.
Y thở dài một tiếng nói tiếp “Cao thủ giao đấu thì đừng nói là lệch một tấc, có lúc một phân cũng đủ mất mạng rồi”.
Mộ Dung Vũ toàn thân toát mồ hôi lạnh, đột nhiên lạy sụp xuống, nói “Đa tạ Thẩm đại hiệp chỉ điểm”.
Thẩm Thăng Y nghiêng người giữ y lại, nói “Chỗ sơ hở một tấc ấy cũng không dễ mà luyện được đâu, lệnh sư đóng cửa khổ luyện chắc sẽ mau lẹ thành công, lúc truyền lại cho ngươi nhất định sẽ có biện pháp giản đơn hữu hiệu, bỏ sức một nửa mà thành công gấp đôi”.
Mộ Dung Vũ gật đầu lia lịa rồi lập tức quay người ôm quyền, nói “Việc ở đây đã xong, tiểu đệ xin đi trước một bước”.
Liễu Bá Uy nói “Mời Mộ Dung huynh”.
Mộ Dung Vũ lập tức quay người cất bước, chạy mau ra ngoài.
Thượng Quan Vô Kỵ nhìn theo bóng y đi xa, cười cười nói “Tính tình người này không khỏi có chút hấp tấp”.
Thẩm Thăng Y nói “Nếu là ta cũng sẽ lập tức đi thôi”.
Thượng Quan Vô Kỵ gật đầu nói “Nhớ lại lúc ta còn trẻ, mỗi khi có thu hoạch được gì, há cũng không phải thế sao?”.
Hai người thản nhiên trò chuyện, ngoài Liễu Bá Uy mấy thanh niên kia không ai không ngẩn ra ở đó.
Trong đó có một người đột nhiên bước lên một bước, chính là Địch Cương.
Thượng Quan Vô Kỵ nhìn thấy, liếc Thẩm Thăng Y một cái, nói “Chúng ta cũng nên rời khỏi chỗ này thì hay hơn”.
Câu nói chưa dứt, Địch Cương đã giơ đao lên nói “Thượng Quan đại hiệp, bây giờ đến lượt ta thỉnh giáo ngươi”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Đổi qua hôm khác thì thế nào?”.
Địch Cương cười nhạt nói “Đêm nay là hay nhất”, rồi nghiêng người xông vào.
Thượng Quan Vô Kỵ thân hình lập tức triển khai lùi mau về phía sau.
Địch Cương quát lớn một tiếng “Tiếp đao!”, người và đao cùng bay lên, một làn ánh đao như tấm lụa chém xuống ngực Thượng Quan Vô Kỵ.
Thượng Quan Vô Kỵ thân hình đồng thời lật lại, lướt lên một cái bàn, cái bàn ấy soạt một tiếng, biến thành hai mảnh trong ánh đao.
Trong chớp mắt ấy Thượng Quan Vô Kỵ thân hình vọt lên, lăng không như một cái bánh xe gió lật người rơi xuống phía sau quầy, hai tay quờ một cái đã bưng một vò rượu lên, kế gọi “Liễu Bá Uy, vò rượu này là ngươi tính tiền đấy”.
Liễu Bá Uy sửng sốt, ứng tiếng nói “Được”.
Trong lúc họ nói chuyện, Địch Cương cả người lẫn đao lại đã lướt tới.
Thượng Quan Vô Kỵ tránh qua ba thước, thân hình đã từ quầy rượu lăn ra, lại vươn người một cái vọt ra ngoài cửa quán.
Hai tay y bưng một vò rượu rất lớn, nhưng thân hình hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, lăng không lật một cái đã ngồi lên lưng ngựa.
Thẩm Thăng Y thân hình cũng đồng thời rơi xuống đúng lưng con ngựa của y, tay phải cầm hai cái chén uống rượu, tay trái vung một cái, sợi dây buộc ngựa đứt đôi.
Trong tiếng quát lớn, hai con ngựa phóng mau đi, Địch Cương lúc ấy đã đuổi ra tới ngoài cửa, nhìn thấy giẫm chân nói “Một đao của ta cũng không dám đón dỡ, thì còn tính là anh hùng hảo hán gì”.
Liễu Bá Uy bước nhanh ra, tới cạnh Địch Cương nói “Địch huynh, Thượng Quan tiền bối đã trả đòn rồi”.
Địch Cương sửng sốt, nói “Lúc nào?”.
Liễu Bá Uy nói “Lúc y lăn từ quầy ra ngoài, ta nhìn thấy y đưa tay bóp vào trước ngực ngươi”.
Địch Cương lại sửng sốt, cúi đầu nhìn, bất giác hít vào một hơi khí lạnh, trên ngực áo y rõ ràng bị thủng một lỗ.
Thượng Quan Vô Kỵ đã bóp rách một lỗ trên ngực áo y, mà y hoàn toàn không có cảm giác gì, nếu như nắm vào trước ngực y, chỉ e xương ngực của y đã bị bóp nát.
Liễu Bá Uy lại thở dài một tiếng, nói tiếp “Dưới tiếng tăm lừng lẫy quả không có kẻ bất tài”.
Địch Cương ngớ mặt ra, một lúc sau giẫm chân một cái chạy trở vào quán, đập bàn gọi “Chủ quán, mang rượu ra đây!”.
Hai tiểu nhị vội vàng mang rượu ra.
Địch Cương cắm thanh đao xuống bàn, đột nhiên cười lớn nói “Ta trước nay vẫn cho rằng bằng vào thanh đao này đã đủ đi lại trong thiên hạ, nào ngờ dưới tay người ta lại căn bản không qua nổi một chiêu”.
Liễu Bá Uy nói “Hai vị ấy là cao thủ trong cao thủ hiện nay trên giang hồ, thua dưới tay họ cũng không phải là chuyện gì”.
Địch Cương đưa tay đập mạnh vào vai Liễu Bá Uy, nói “Liễu huynh, ngươi đừng coi ta là hạng người không biết hay dở”. Y nói tiếp “Đêm nay nếu không gặp hai vị ấy, ta cứ thế này đi lại giang hồ, thế nào cũng có ngày chết hồ đồ dưới tay người khác, nên đối với họ ta không những không căm hận mà còn rất cảm kích”.
Liễu Bá Uy ngạc nhiên nhìn Địch Cương.
Địch Cương cười lớn nói tiếp “Họ Địch ta đêm nay rốt lại đã biết trời cao đất dày, trở về nhất định phải khổ công luyện tập thêm một phen mới đi lại trên giang hồ nữa”.
Liễu Bá Uy nói “Lòng dạ Địch huynh như thế, quả thật khiến người ta khâm phục”.
Địch Cương nói “Lời nói của hai vị mới rồi rõ ràng đều là sự thật, nếu bảy người chúng ta xông vào Sở gia trang ắt không một ai may mắn thoát chết”.
Liễu Bá Uy không thể không gật đầu.
Bốn thanh niên còn lại cũng không kìm được lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
Địch Cương nói “Cho nên tuy bị họ đi trước một bước cướp mất, chúng ta cũng nên đa tạ họ”.
Liễu Bá Uy mồ hôi lạnh trên mặt rơi xuống, nói “Họ Liễu ta...”.
Địch Cương ngắt lời “Liễu huynh, lần này là bọn ta tự nguyện tới, cho dù có chết dưới tay Sở Bích Đồng cũng tuyệt đối không trách móc gì ngươi”, y rõ ràng đã hiểu ra rất nhiều chuyện, hào khí nổi lên, nói tiếp “Hiện tại chúng ta đều còn sống, quả thật cũng nên chúc mừng một phen, Liễu huynh ngươi thù lớn đã trả được, lại càng phải thống ẩm ba chén!”.
Mọi người ầm ầm tán thành, nhất tề xúm lại.
Địch Cương nói tiếp “Đêm nay chúng ta không say không về, sau khi về rồi, nên khổ luyện thêm vài năm rồi hãy đi lại trong thiên hạ”.
Liễu Bá Uy nói “Đúng là nên như thế”.
Địch Cương lật tay chém vỡ chỗ niêm phong vò rượu, quát lớn “Mang chén ra đây!”.
Mọi người nhất tề cầm chén bước lên.
Địch Cương mau lẹ rót đầy năm chén rượu, quát một tiếng “uống”, rồi bưng vò rượu lên miệng, uống một ngụm lớn.
Mọi người nhất tề nâng chén, một hơi cạn sạch.
Mùi rượu ngập phòng, hào khí xông mây.
Địch Cương lại rót cho mọi người chén thứ hai, còn chưa uống, một thanh niên chợt kêu lên “Xem Mộ Dung huynh tại sao lại trở lại kìa?”.
Mọi người quay đầu nhìn ra, chỉ thấy Mộ Dung Vũ đứng thẳng như một cây nêu, đứng ngoài cửa quán.
Địch Cương lập tức cười lớn nói “Chắc Mộ Dung huynh trong lòng không thoải mái nên quay lại uống với chúng ta một chén đấy”.
Liễu Bá Uy nói tiếp “Chắc là như thế”.
Địch Cương lập tức gọi lớn “Mộ Dung huynh, đứng ngoài cửa làm gì, vào đây mau”.
Mộ Dung Vũ hai mắt nhìn thẳng vào bọn họ, không hề động đậy.
Địch Cương càng nhìn càng cảm thấy khác lạ, nói “Nhìn y tựa hồ có chuyện gì không ổn”.
Liễu Bá Uy gật đầu nói “Không sai”, rồi lớn tiếng gọi “Mộ Dung huynh, sao thế?”.
Câu nói chưa dứt, thân hình Mộ Dung Vũ nghiêng về phía trước một cái, ngã lăn xuống đất.
Chỗ yếu hại trên hậu tâm của y cắm một thanh kiếm, máu đã thấm ướt chỗ áo trên lưng y.
Thanh kiếm ấy rất dài, so với trường kiếm bình thường e còn dài hơn một thước, lưỡi kiếm mỏng mà hẹp, chuôi kiếm có một cái vòng gang nối liền với một sợi xích sắt nhỏ.
Sợi xích ấy dài hơn một trượng, nằm trong tay một người.
Người ấy toàn thân mặc áo trắng, sắc mặt xám như tro, không có chút huyết sắc, tóc trên đầu cũng bạc phơ, môi cũng xám xanh, trình hiện một màu chì trắng khó mà nói được, cực kỳ ngụy dị.
Đôi mắt y cũng không phải ngoại lệ, mường tượng như có một làn mù trắng bao trùm, dưới ánh đèn lửa ánh ra, lấp lóe ánh sáng làm người ta khiếp sợ.
Nhìn tới thân hình y thì còn cao gầy hơn người thường, tứ chi đặc biệt dài, toàn bộ con người nhìn thoáng qua giống như một con quái vật màu trắng.
Trong bóng tối đột nhiên xuất hiện một người như thế, bất kể là ai nhìn thấy, chắc chắn cũng khó tránh khỏi giật nảy mình.
Sáu người bọn Liễu Bá Uy, Địch Cương nhìn thấy Mộ Dung Vũ ngã xuống như thế cũng đã giật nảy mình, lại nhìn thấy quái nhân ấy, càng thêm trong lòng lạnh buốt.
Liễu Bá Uy buột miệng nói “Ai thế?”.
Địch Cương cau mày nói “Không biết”.
Câu nói vừa dứt, người áo trắng tay phải đã rung một cái, keng một tiếng, thanh Liên Tử kiếm từ hậu tâm Mộ Dung Vũ bay ra, bay trở về tay phải người áo trắng.
Kiếm mang theo máu tươi, ba giọt bắn lên thân hình người áo trắng.
Trên thân hình người ấy lập tức xuất hiện ba đóa hoa nhỏ bằng máu tươi.
Y như không cảm thấy gì, rung tay một cái, ong một tiếng, rẩy hết máu dính trên lưỡi kiếm.
Địch Cương lập tức gầm lớn “Ngươi là ai?”.
Người áo trắng nói “Ta không có họ, cũng không có tên, bằng hữu của ta quen gọi ta là...”, giọng nói chợt ngừng lại.
Địch Cương nôn nóng không chờ được, hỏi ngay “Gọi là gì?”.
“Bích... Hổ!”, người áo trắng dằn từng tiếng, giọng nói càng âm trầm.
Năm trong sáu thanh niên kia ngẩn ra, chỉ có Liễu Bá Uy là ngoại lệ, y lập tức tái mặt, thất thanh kêu lên “Ngươi chính là... chính là Bích Hổ à?”.
Bích Hổ nói “Không sai”, ánh mắt rơi lên mặt Liễu Bá Uy, nói “Cái gì? Ngươi biết có ta à?”.
Liễu Bá Uy nói “Ta biết”, giọng nói run lên.
Bích Hổ nhìn y chằm chằm, nói “Vậy thì nói với bằng hữu của ngươi, nói cho họ biết nên làm sao”.
Liễu Bá Uy nói “Bọn ta...”.
Bích Hổ ngắt lời nói “Ta vốn chuẩn bị giết hết các ngươi, vì ngươi biết trên đời có ta, nên ta cũng chiếu theo quy củ của ta, cấp cho các ngươi một điều tiện nghi”.
Liễu Bá Uy sắc mặt càng trắng bệch.
Địch Cương một bên nhịn không được, hỏi “Gã Bích Hổ này rốt lại là ai?”.
Liễu Bá Uy nói “Một sát thủ”.
Địch Cương nói “Sát thủ giết người để sống à?”.
Bích Hổ lạnh lùng ngắt lời “Ta giết người không nhất định là vì tiền”.
Liễu Bá Uy trầm giọng nói “Nghe nói y là bằng hữu của Sở Bích Đồng”.
Bích Hổ nói “Bằng hữu duy nhất”, ngừng lại một lúc rồi nói tiếp “Y cứu mạng ta, ta thiếu y một mạng sống”.
Liễu Bá Uy nói “Ta biết, trước khi trả thù Sở Bích Đồng, ta đã điều tra tất cả quan hệ của y”.
Bích Hổ nói “Ta cũng biết ngươi phát Võ lâm thiếp, mời hết tất cả những người gọi là hiệp khách trên giang hồ giúp ngươi trả thù”.
Liễu Bá Uy nói “Cho nên ngươi lập tức lên đường tới đây?”.
Bích Hổ thở dài nói “Đáng tiếc là vẫn chậm mất một bước”, ánh mắt quét qua một vòng “May mà vẫn còn chưa quá chậm”.
Liễu Bá Uy nói “Không ngờ loại người như Sở Bích Đồng lại cũng có bằng hữu lặn lội bôn tẩu vì y”.
Bích Hổ nói “Có rất nhiều chuyện ngươi không ngờ được đâu”.
Liễu Bá Uy ưỡn ngực ra “Ai làm người ấy chịu, ngươi tìm ta là được”.
Bích Hổ nhìn y chằm chằm, nói “Giỏi, hảo hán tử!”.
Địch Cương lập tức nói “Liễu huynh, tại sao ngươi lại nói thế?”.
Bốn thanh niên còn lại cũng nhất tề bước lên, một người nói “Bọn ta tới đây thì đã sớm đặt sự sống chết ra ngoài rồi, đừng lo cho bọn ta”.
Liễu Bá Uy xua tay nói “Các vị... Sở Bích Đồng đã chết, chuyện này đã kết thúc rồi...”.
Địch Cương cười nhạt nói “Liễu huynh, ngươi là không coi bọn ta là bằng hữu rồi”.
Liễu Bá Uy cười gượng nói “Địch huynh có chỗ chưa biết...”.
Địch Cương nói “Một sát thủ thôi, ngươi sợ gì y chứ, bất quá chết là cùng”.
Bốn thanh niên kia cũng ầm ầm ứng tiếng “Đúng!”.
Liễu Bá Uy vô cùng cảm động, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời.
Bích Hổ ánh mắt quét qua một vòng, cười kỳ quái nói “Được, coi chết như về, cả ta cũng có phần cảm động”. Y quay qua Liễu Bá Uy hỏi “Họ Liễu kia, ngươi nói như thế, thì có theo quy củ của ta không?”.
Liễu Bá Uy vừa định trả lời, Địch Cương đã hỏi “Lại có quy củ thối tha gì thế?”.
Bích Hổ trả lời thay Liễu Bá Uy “Mỗi người để lại hai cánh tay, thì tha cho các ngươi một con đường sống”.
Địch Cương nổi giận quát “Đó là quy củ gì, muốn lấy hai cánh tay của bọn ta, thì tới mà lấy”.
Bích Hổ nói “Nếu ta tự tới lấy, thì không chỉ hai cánh tay đâu, mà cả mạng nữa đấy”.
Địch Cương cười lớn nói “Để xem lão quái vật nhà ngươi làm sao lấy được mạng bọn ta”.
Bích Hổ nói “Chuyện đó thì không gì đơn giản hơn”, rồi thong thả bước tới.
Địch Cương cổ tay phải lật lại một cái, giật thanh đao cắm trên bàn ra, vung tay trái lên, ném cái vò rượu vào Bích Hổ.
Thân hình kỳ dị của Bích Hổ lập thời bay vọt lên, tay trái vươn ra một cái, bộp một tiếng, chụp được cái vò rượu đang lăng không bay tới.
Y đang giật mình, cái vò rượu lại từ tay trái Bích Hổ bay ra, đập vào người y.
Địch Cương lập tức vung đao, ánh đao chớp lên, bộp một tiếng, cái vò rượu bị chém làm đôi tung ra.
Trong vò vẫn còn rượu, biến thành hàng ngàn hàng vạn giọt tửu châu.
Tửu châu bay tung, mùi rượu thơm lừng.
Địch Cương chém xong vò rượu, cả người lẫn đao bay tới chém Bích Hổ.
Bích Hổ thân hình lăng không vẫn chưa rơi xuống, thân pháp của y hoàn toàn không mau lẹ lắm, nhưng lại nói không hết sự linh hoạt nhẹ nhàng, quả thật rất giống một con thằn lằn.
Thanh kiếm của y cũng đồng thời đón đỡ nhát đao của Địch Cương.
Trong tiếng choang choang, Địch Cương liên tiếp chém ba đao, đều bị trường kiếm của Bích Hổ đón đỡ.
Thân hình hai người rơi xuống đất, Bích Hổ đột nhiên hỏi “Ngươi họ Địch?”.
Địch Cương nói “Họ Địch thì sao?”.
Bích Hổ nói “Địch Phi Bằng là gì của ngươi?”.
Địch Cương nói “Là cha ta”.
Bích Hổ nói “Thần Đao Vô Địch Địch Phi Bằng, té ra là con Địch Phi Bằng”.
Địch Cương nói “Ngươi biết cha ta à?”.
Bích Hổ nói “Thần Đao Vô Địch Địch Phi Bằng, người trên giang hồ không biết y chắc rất ít”.
Địch Cương cười nhạt nói “Chắc gia phụ không có loại bằng hữu như ngươi đâu”.
Bích Hổ nói “Ta cũng không dám với cao”.
Địch Cương nói tiếp “Ngươi thấy được đao pháp của nhà ta ở đâu?”.
Bích Hổ nói “Lúc đao của cha ngươi chém chết Hiểm Sơn song ác”.
Địch Cương nói “Đó là chuyện cũ bảy năm về trước”.
Bích Hổ nói “Song ác là bạn già của ta, lúc ấy ta theo lời tới trợ quyền, nhưng kết quả là thủy chung đều chưa ra tay”.
“Tại sao?”.
“Vì ta không nắm chắc là đỡ được một nhát chém của Thần đao cha ngươi”.
Địch Cương cười lớn.
Bích Hổ trầm giọng nói “Có một chuyện ta phải nói với ngươi”.
Địch Cương nói “Cứ nói đi”.
Bích Hổ nói “Tuy ta chưa ra tay, nhưng đứng bên cạnh nhìn thấy rất rõ ràng... Thần đao của Địch gia không phải hoàn toàn không có chỗ sơ hở”.
Địch Cương cười nhạt.
Bích Hổ nói tiếp “Chỗ sơ hở nhỏ nhỏ ấy cũng không dễ mà đánh vào, nhưng đó là với người khác, chứ đối với ta là một chuyện rất đơn giản”.
Địch Cương cười nhạt nói “Thật à?”.
Bích Hổ rung kiếm một cái, thẳng người lùi mau lại, nói “Mời!”.
Địch Cương nhìn chằm chằm vào Bích Hổ, giận dữ quát lớn một tiếng, cả người lẫn đao vọt qua.
Thanh đao rung lên một cái, vạch ra mười ba làn bóng đao, chụp xuống mười ba chỗ yếu hại trên người Bích Hổ.
Bích Hổ đã không tránh cũng không né, thanh kiếm bốn thước ong lên một tiếng, đánh thẳng vào trước ngực Địch Cương.
Trong chớp mắt ấy, Địch Cương đột nhiên biến hẳn sắc mặt, vì y đã cảm thấy một luồng khí lạnh đổ tới, trong thế đao nếu không có chỗ sơ hở, thì nhất định không có cảm giác ấy.
... Chỗ sơ hở chính ở ngay trước ngực.
Địch Cương ý nghĩ vừa xoay chuyển, thế đao thay đổi một lần rồi lần nữa, thi triển hết mười ba thức trong Địch gia thần đao, che chở toàn thân.
Khí lạnh trong chớp mắt tiêu tan.
Địch Cương thức thứ mười ba lại biến thủ làm công, trường đao rê một cái lại chém mau tới Bích Hổ.
Bích Hổ bật một tiếng cười kỳ quái, thanh kiếm bốn thước khua một vòng rồi bật ra rất nhanh.
Địch Cương lập tức lại cảm thấy luồng khí lạnh ấy, ánh mắt đưa tới, thanh kiếm của Bích Hổ đã đâm tới.
Đao của y chém qua vai Bích Hổ, Bích Hổ làm thế nào tránh được nhát đao của y, thì y hoàn toàn không biết.
Hiện tại thì y đã biết, Thần đao gia truyền của nhà y hoàn toàn không phải không có chỗ sơ hở có thể đánh vào.
Sau đó y cảm thấy như có một mũi kim lạnh buốt đâm vào tâm tạng.
Một kiếm ấy của Bích Hổ mau lẹ như ánh chớp, ánh mắt của Địch Cương vừa rơi xuống thanh kiếm, kiếm đã đâm vào tâm tạng y.
Một kiếm xuyên tim, Địch Cương đau đớn gào lớn.
Bích Hổ lập tức thu kiếm, một tia máu theo kiếm phun ra, Địch Cương cũng đồng thời ngã xuống.
Liễu Bá Uy gọi lớn một tiếng “Địch huynh!”, rồi xông mau tới rung tay một cái, hơn mười nhát kiếm đồng thời phóng ra.
Bích Hổ với thanh kiếm bốn thước đón đỡ tất cả, đột nhiên nói “Người ta giết cuối cùng là ngươi”.
Câu ấy nói xong, thân hình kỳ dị của y đã vọt lên không, nhảy xổ vào bốn thanh niên còn lại.
Bốn thanh niên kia trong tiếng quát tháo, vội vàng sấn lên, ba kiếm một đao, mau lẹ vây quanh Bích Hổ.
Bích Hổ thân hình vừa rơi xuống, hai thanh kiếm đã đâm vào hai nách y.
Hai người này đều xuất thân từ danh môn đại phái, tuy còn trẻ tuổi, nhưng thành tựu về kiếm thuật đã không phải kém.
Họ trước nay chưa từng liên thủ, nhưng hiện tại hai thanh kiếm đồng thời phát động thế công, phối hợp lại rất ăn khớp.
Thân hình của Bích Hổ lại mau lẹ hơn hai thanh kiếm ấy nhiều, tránh kiếm trái, đỡ kiếm phải, thân hình lại xoay một vòng, thanh kiếm lại đâm vào yết hầu thanh niên dùng kiếm bên trái.
Kiếm dài hơn bốn thước, tay y lại dài hơn tay người bình thường rất nhiều, cho dù bất động, cũng có thể giết người trong vòng bảy thước.
Dường như một thanh kiếm như thế, quả thật rất khó đối phó.
Bích Hổ giết chết một người, nghiêng người một cái lại tránh khỏi một đao một kiếm, thanh kiếm trong tay trầm xuống một cái, choang một tiếng, chống xuống đất, thân hình mượn lực bay vọt lên, kiếm cũng thừa thế hất một nhát, rạch một nhát.
Nhát kiếm ấy không những góc độ ngụy dị mà còn cực kỳ mau lẹ, một thanh niên chống kiếm đang xông vào, vạt áo trước ngực vừa trúng một kiếm, trong tiếng vải xé, máu tươi phun ra, thanh niên ấy quay một vòng trong bóng máu rồi ngã vật xuống đất.
Thân hình Bích Hổ tiếp tục vọt lên, vung tay một cái, đã nắm vào một cái xà nhà, quả thật rất giống một con thằn lằn đang đu trên xà nhà.
Liễu Bá Uy giận dữ gầm lên, thân hình vọt tới, lăng không một kiếm đâm vào Bích Hổ.
Thân hình Bích Hổ đồng thời triển khai, tay toái bám vào xà nhà, thân hình lăng không xoay mạnh một cái, thanh kiếm Liễu Bá Uy đâm lướt qua người y, y lăng không lật lại một cái, cả người lẫn kiếm như một dải lụa bay tới một thanh niên đứng dưới đất.
Thanh niên ấy vội vung kiếm đón đỡ.
Trong một tràng tiếng sắt thép chạm nhau choang choang, thanh kiếm trong tay thanh niên ấy đột nhiên bay tung ra.
Bích Hổ quát khẽ một tiếng, thanh kiếm đột nhiên vươn ra, đâm vào Mi tâm thanh niên ấy.
Ánh kiếm và ánh máu cùng lóe lên, Bích Hổ phóng kiếm, giật kiếm, thu kiếm, tránh qua một kiếm của Liễu Bá Uy, bước theo Thất Tinh bộ pháp, thanh kiếm đột nhiên rung lên, lại đâm vào tâm oa của thanh niên cuối cùng.
Thanh niên ấy chống kiếm đang định tập kích phía sau, không đề phòng bị kiếm của Bích Hổ đâm vào dưới nách.
Y gào thảm một tiếng, thẳng người lùi mau lại, máu từ tâm oa vọt ra như mũi tên, thân hình đập vào một cái bàn rồi đổ xuống.
Bích Hổ người và kiếm xoay mau, đối diện với Liễu Bá Uy, cười nói “Bây giờ đến lượt ngươi”.
Liễu Bá Uy khóe mắt rách toạc, máu tươi nhỏ xuống, trong tiếng gầm thét sấn vào Bích Hổ, liên tiếp phóng ra hai mươi bảy kiếm.
Bích Hổ liên tiếp đỡ hai mươi bảy kiếm, đánh trả ba kiếm, kiếm thứ nhất phong tỏa thanh kiếm của Liễu Bá Uy, kiếm thứ hai hất tung thanh kiếm của Liễu Bá Uy ra một thước, kiếm thứ ba phóng tới, lại điểm vào cổ tay phải của Liễu Bá Uy.
Một tia máu nhỏ vọt ra, thanh kiếm trong tay Liễu Bá Uy leng keng rơi xuống đất, Bích Hổ thanh kiếm rung một cái, ong một tiếng bắn ra mười hai làn ánh kiếm, liên tiếp điểm vào mười hai huyệt đạo trên người Liễu Bá Uy.
Liễu Bá Uy thẳng người lùi mau, nhưng không mau bằng thanh kiếm của Bích Hổ, chiếc áo trắng như tuyết lập tức xuất hiện mười hai đốm máu.
Toàn thân y cũng đồng thời chết cứng.
Bích Hổ lại dùng kiếm điểm huyệt, phong tỏa mười hai huyệt đạo trên người Liễu Bá Uy.
Thân hình kỳ dị của y đồng thời vọt lên, lướt lên xà nhà trên đầu, quờ tay một cái rồi vù một tiếng rơi xuống.
Trên xà nhà rõ ràng có một con thằn lằn, Bích Hổ quờ tay một cái ấy đã nắm được con thằn lằn ấy vào trong tay.
Thân hình y rơi xuống đất, kiếm đã tra vào vỏ, kế đó phất tay một cái, phất cho bàn tay phải của Liễu Bá Uy mở ra, tay trái lập tức nhét con thằn lằn vào lòng bàn tay Liễu Bá Uy, lại phất tay cho bàn tay của Liễu Bá Uy nắm lại.
Liễu Bá Uy còn nói được, gào lên “Ngươi làm gì thế?”.
Bích Hổ nói “Muốn nhờ ngươi đưa tin giúp cho Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ, nói là ta nhất định không bỏ qua cho họ đâu”.
Liễu Bá Uy gầm lên “Ngươi có giỏi thì đi tìm họ bây giờ đi”.
Bích Hổ nói “Hiện tại ta không đi, vì ta phải có một kế hoạch chu đáo mới có thể tìm họ tính sổ, đánh đổ được họ”.
Liễu Bá Uy nói “Như thế thì tính là hảo hán gì chứ?”.
Bích Hổ nói “Ta vốn không phải là hảo hán gì, cho nên bất kể ngươi nói thế nào, ta cũng không động tâm đâu”.
Liễu Bá Uy nói “Sao không giết ta ngay đi?”.
Bích Hổ cười nhạt nói “Ta sẽ giết ngươi, nhưng không phải là bây giờ”.
Liễu Bá Uy hừ một tiếng.
Bích Hổ nói tiếp “Bây giờ ta còn cần ngươi nhắn câu ấy cho ta”.
Câu nói vừa dứt, y trầm tay xuống phất tay áo một cái, giải khai huyệt đạo trên chân Liễu Bá Uy.
Liễu Bá Uy nhấc chân phát cước luôn, Bích Hổ cười nhạt một tiếng lật người đứng lên một cái bàn, nói “Hai chân của ngươi mà còn động đậy khác lạ thì trước tiên ta sẽ chặt hai chân ngươi, cho ngươi bò đi gặp Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ đây”.
Liêu Bá Uy tức giận trừng mắt nhìn Bích Hổ, nhưng hai chân không động dậy nữa.
Bích Hổ nói “Thế mới phải”, ngừng lại một lúc rồi nói tiếp “Họ đang uống rượu dưới gốc tùng tại gò núi ngoài trấn, tạm thời chắc vẫn chưa rời khỏi chỗ đó đâu”.
Liễu Bá Uy cười nhạt nói “Ta thấy ngươi nên giết ta ngay đi”.
Bích Hổ nói “Ủa?”.
Liễu Bá Uy nói “Bằng vào bản lãnh của ngươi, tuyệt đối không phải là đối thủ của Thẩm đại hiệp và Thượng Quan đại hiệp đâu”.
Bích Hổ nói “Bằng vào bản lãnh của ngươi, mà lại nhận ra được à?”.
Liễu Bá Uy từng tiếng từng tiếng buông ra “Ta chỉ biết nếu ngươi là đối thủ của họ thì tuyệt nhiên đã không chờ họ đi khỏi mới xuất hiện”.
Bích Hổ cười nhạt.
Liễu Bá Uy nói “Loại giặc cướp hèn nhát như ngươi thì cần gì ta nhắn lời, cho dù ngươi chỉ biết ám toán họ sau lưng, thì đừng để họ biết là ngươi hạ độc thủ, há lại không hay hơn sao?”.
Bích Hổ bực tức hừ một tiếng “Ta thích làm như thế thì ngươi quản được à? Cút...”, rồi đột nhiên phi một cước đá Liễu Bá Uy bay ra ngoài cửa quán.
Thân hình y đồng thời lướt ra khỏi quán mau lẹ rơi xuống bên cạnh Liễu Bá Uy, tay trái vươn ra một cái, chụp Liễu Bá Uy từ dưới đất lên.
Liễu Bá Uy nửa người trên bị phong tỏa huyệt đạo, hoàn toàn không có sức phản kháng.
Bích Hổ lập tức trầm giọng nói “Ngươi đừng bắt ta phải giết ngươi bây giờ”.
Liễu Bá Uy cười nhạt.
Bích Hổ từng tiếng từng tiếng nói tiếp “Chỉ cần nhìn thấy con thằn lằn trong tay ngươi, Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ sẽ biết là chuyện gì, ta cũng không nhất định bắt ngươi phải đưa tin”.
Liễu Bá Uy chỉ cười nhạt.
Bích Hổ buông tay, hít sâu một hơi, nói “Bây giờ ngươi có thể rời khỏi nơi đây rồi”.
Câu nói vừa dứt, thân hình kỳ dị của y đã bay lên, lướt lên ngọn một cây đại thụ bên cạnh.
Một tràng tiếng cành lá rào rào vang lên, Bích Hổ đã mất hút.
Liễu Bá Uy căm hờn giẫm chân một cái, sải chân chạy mau đi.
Hiện tại tâm tình của y đã hoàn toàn trở lại bình thường, đã hoàn toàn bình tĩnh.
Y chợt phát giác ra mới rồi y quả thật rất ngu xuẩn.
Tuy y hoàn toàn không để ý tới việc sống chết, nhưng Bích Hổ dường như cũng không muốn giết y.
Vả lại đúng như Bích Hổ vừa nói, y hoàn toàn không nhất định muốn Liễu Bá Uy đưa tin.
Y thậm chí có thể hoàn toàn che giấu chuyện này, hủy hết thi thể, xóa hết dấu vết, đối với Bích Hổ mà nói là một việc cực kỳ đơn giản, làm như thế đối với y chỉ có lợi chứ không có hại.
Như thế thì y ám toán Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ lại càng có hiệu quả.
Vì nếu trước khi sự tình xảy ra Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ hoàn toàn không biết gì, thì cho dù Bích Hổ đi ngang trước mặt, họ cùng hoàn toàn không biết người này sẽ gây điều bất lợi cho họ.
Liễu Bá Uy nghĩ tới đó, mới biết trách nhiệm của mình hiện tại nặng nề tới mức nào.
Hiện tại y nhất định phải mau lẹ chạy tới gò núi ấy, kể hết sự tình cho Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ, để họ cẩn thận đề phòng.
Vì biết đâu Bích Hổ sẽ đột nhiên đổi ý.
Tuy y nửa người trên bị phong tỏa huyệt đạo, nhưng hai chân hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, đương nhiên cũng không thể nhanh nhẹn nhẹ nhàng như lúc bình thường.
Mồ hôi từ trên trán xuống dưới chân, từ toàn thân y rơi xuống.
Mồ hôi lạnh.
Quần áo toàn thân y trong chớp mắt đều thấm ướt, gió khuya thổi vào người, giống như có vô số thanh đao sắc đâm lên người.
Con đường trước mắt y lại càng mường tượng như không có chỗ tận cùng.
Bích Hổ đưa mắt nhìn theo bóng Liễu Bá Uy xa dần, trong mắt lộ ra dáng vẻ cực kỳ ác dộc.
Tuy y vọt lên cây, nhưng chưa rời xa, vẫn ngồi xếp bằng trên cây.
Kiếm đã tra vào vỏ, tay y vẫn đặt lên chuôi kiếm.
Y hoàn toàn không đổi ý, đuổi theo giết chết Liễu Bá Uy.
Việc sống chết của Liễu Bá Uy, y đã sớm sắp xếp.
Một kế hoạch đáng sợ, hoàn chỉnh đã hình thành trong đầu y, việc Liễu Bá Uy đưa tin là bước đầu tiên của kế hoạch.
Hiện tại bước đầu tiên đã thành công được một nửa.
* * * * *
Đêm trăng sáng, gò tùng thấp.
Dưới gốc tùng có một chiếc bàn đá, còn có hai chiếc ghế đá, đó thật ra là ba tảng đá có hình dáng giống như thế.
Thượng Quan Vô Kỵ và Thẩm Thăng Y, một người bưng vò rượu, một người cầm chén rượu, thúc ngựa chạy tới dưới gò, cơ hồ đồng thời kìm cương lại.
Thẩm Thăng Y lên tiếng trước tiên “Chỗ này hay quá!”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Quả thật rất hay”.
Câu ấy buông ra, thân hình y đã vọt lên, lướt như bay lên gò, tay áo bên trái phất một cái quét qua hai cái ghế đá, nói “Thẩm huynh, ngồi xuống đi”.
Thẩm Thăng Y lúc ấy cũng đã lướt tới, cũng không khách khí, ngồi xuống cái ghế đá bên trái.
Thượng Quan Vô Kỵ lập tức đặt cái vò rượu lên cái bàn đá bộp một tiếng.
Thẩm Thăng Y vội nói “Nhẹ tay một chút, không khéo vỡ mất bây giờ”.
Thượng Quan Vô Kỵ luôn miệng nói “Không sai, nếu quay lại lấy vò khác, tuy rất đơn giản nhưng mất hứng lắm”. Trong câu nói đã vung chưởng như đao, soạt một tiếng chặt vỡ miệng vò.
Chỗ vỡ phẳng lì, e là đao chém cũng không phẳng bằng.
Thẩm Thăng Y vỗ tay nói “Một chưởng ấy của Thượng Quan huynh hay quá”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Chỉ làm trò cười cho Thẩm huynh”, rồi bưng vò rượu lên rót đầy cái chén trước mặt Thẩm Thăng Y, sau đó mới rót vào chén mình.
Mùi rượu thơm xộc vào mũi.
Thượng Quan Vô Kỵ hít sâu một hơi, nói “Xem ra vận khí của ta quả thật không kém, tùy tiện nhấc một cái, lại lấy được một vò rượu ngon thế này”.
Thẩm Thăng Y cười nói “Quán rượu ấy tuy quy mô không lớn, nhưng đều là rượu ngon”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Như thế là không liên quan gì tới vận khí à?”.
Thẩm Thăng Y nói “Cũng chưa biết chừng”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn nói “Nếu vận khí của ta mà không tốt, đêm nay làm sao gặp được Thẩm huynh, làm sao có phận được uống rượu chỗ này?”.
Thẩm Thăng Y nói “Thượng Quan huynh còn nhớ gì lắm thế?”.
Thượng Quan Vô Kỵ luôn miệng nói “Không sai, bây giờ phải uống rượu, nào, Thẩm huynh, ta kính ngươi một chén”.
Thẩm Thăng Y nói “Ngươi nói kính, thì chén rượu này ta uống không trôi”.
Thượng Quan Vô Kỵ khanh khách cười lớn, nói “Người ta nói Thẩm huynh là người lòng nhanh miệng lẹ, đêm nay được gặp, quả nhiên không sai”.
Thẩm Thăng Y nói “Cạn một chén trước đã”.
Hai người nhất tề nâng chén, uống một hơi hết sạch.
Thượng Quan Vô Kỵ nâng vò rượu rót tiếp, kế nâng chén nói “Đêm nay chúng ta gặp mặt một lần mà như cố nhân, cạn chén nữa”.
Chén thứ hai uống xong, hai người bất giác nhìn nhau cười lớn, Thẩm Thăng Y giật lấy vò rượu, rót chén thứ ba.
Gò cao gió gấp, mùi rượu thơm ngát, tiếng sóng tùng vang lên bốn phía.
Gió thổi tung vạt áo và khăn đầu của họ, nhưng không thổi tan được hào khí đầy trong lòng họ.
Thượng Quan Vô Kỵ nâng chén chưa uống, ngẩng đầu nói “Trên trời có trăng, trong chén có rượu, trong rượu lại có trăng, đáng tiếc ta hoàn toàn không phải là một thi nhân”.
Thẩm Thăng Y nói “Nếu ngươi là một thi nhân, thì chúng ta uống rượu lại không thống khoái lắm”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ủa?”.
Thẩm Thăng Y cười nói “Ngươi còn lo làm thơ, thời giờ đâu mà uống rượu với ta, uống một mình vô vị, không uống cũng thôi”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn nói “Đúng thế, đúng thế”.
Thẩm Thăng Y nói tiếp “Uống xong bữa rượu này, ta và ngươi lại chia tay, không biết năm nào mới gặp lại”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Gặp gỡ khó, ly biệt dễ, uống!”, rồi một hớp uống cạn.
Trong vò vẫn còn rượu, Thượng Quan Vô Kỵ vỗ vò rượu nói “May mà ta không phải là một thi nhân, nhưng đáng tiếc không có một mỹ nhân”.
Thẩm Thăng Y nói “Ủa?”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn nói “Chỉ bậc anh hùng nên hiếu sắc, Duy người danh sĩ mới phong lưu”.
Thẩm Thăng Y nói “Chưa chắc đã vô lý”.
Thượng Quan Vô Kỵ rót cho y chén thứ tư, nói “Người ta nói Thẩm huynh thư kiếm song tuyệt, tửu lượng cũng không kém, đêm nay gặp nhau quả nhiên không sai”.
Thẩm Thăng Y nói “Vẫn chưa bằng Thượng Quan huynh”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn nói “Chuyện khác thì ta không dám nói, chứ nếu ngươi so tài uống rượu với ta, đảm bảo ngươi phải tháo chạy trối chết”.
Thẩm Thăng Y nói “Ta thấy Thượng Quan huynh hiện tại đã say mấy phần rồi”.
Thượng Quan Vô Kỵ trợn mắt, nói “Ngươi thấy ta say mấy phần rồi?”.
Thẩm Thăng Y nói “Nhìn thì tuy không có, nhưng nếu Thượng Quan huynh chưa say, thì tại sao mới rồi lại nói câu ấy?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Câu gì?”.
Thẩm Thăng Y nói “Nếu ta so tài uống rượu, mà thua, thì sẽ say mèm lăn ra, chứ làm sao mà tháo chạy trối chết được”.
Thượng Quan Vô Kỵ sửng sốt rồi cười lớn.
Thẩm Thăng Y cười rồi vỗ tay vào tảng đá, nhấc chén ca vang.
Chu lang Xích Bích dùng binh xong,
Tô tử đêm thu chở nguyệt dong.
Ngàn năm khảng khái chợt ngần ngừ,
Nay còn không?
Bầu có rượu, cứ ung dung.
Thượng Quan Vô Kỵ vỗ tay họa nhịp, ca xong lại uống cạn hai chén.
Trong vò đã hết rượu, Thượng Quan Vô Kỵ dốc thấy không còn nữa, lật tay ném cái vò đi, thẳng người lên nói “Thẩm huynh chờ ta một lúc, ta tới quán rượu Bất Túy Vô Quy lần nữa”.
Thẩm Thăng Y vung tay ngăn lại, nói “Đủ rồi, ngày khác có duyên sẽ gặp lại, chúng ta sẽ uống nữa”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Được”, ngừng lại một lúc rồi nói tiếp “Chỉ sợ gặp nhau lại sẽ trở thành thù địch, ta và ngươi cũng cứ uống ba chén”.
Thẩm Thăng Y sửng sốt, nói “Tại sao Thượng Quan huynh lại nói thế?”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn nói “Việc đời khó lường, bằng hữu hôm nay chưa chắc không phải là cừu nhân ngày sau”.
Thẩm Thăng Y nói “Nếu có một ngày như thế, thì cũng không biết làm sao”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn nói tiếp “Thẩm huynh hiệp nghĩa độ lượng song toàn, nếu quả thật có một ngày như thế, ắt nhiên ta sẽ rơi rụng thành kẻ tà ác, Thẩm huynh nhất định phải giết không tha”.
Thẩm Thăng Y cười nói “Thượng Quan huynh hiệp danh lẫy lừng thiên hạ, vốn là người trong đạo hiệp nghĩa, hành hiệp trượng nghĩa bấy nhiêu năm, làm sao rơi rụng thành kẻ tà ác được?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Việc đời phản phúc vô thường, ai mà nói trước được, nếu quả thật có một ngày như thế, lại được chết dưới kiếm của Thẩm huynh, thì tuy chết cũng không có gì ân hận”.
Thẩm Thăng Y hững hờ cười một tiếng.
Cũng đúng lúc ấy, một trận gió thổi tới, họ đột nhiên nghe thấy một giọng hô hoán kỳ lạ “Thẩm đại hiệp, Thượng Quan đại hiệp!”.
Thanh âm theo gió thổi tới, vô cùng gấp rút.
Thượng Quan Vô Kỵ sửng sốt “Dường như có người gọi chúng ta”.
Thẩm Thăng Y nói “Thanh âm giống như đã nghe thấy rồi”.
Câu nói vừa dứt, y thoáng biến sắc nói “Đúng rồi, là giọng Liễu Bá Uy, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi sao?”.
Thượng Quan Vô Kỵ gật đầu nói “Không phải họ tới mời chúng ta về uống rượu đâu”.
Thẩm Thăng Y nói “Khả năng ấy không cao...”, rồi nghiêng tai lắng nghe, lại nói “Chỉ có tiếng bước chân của một người”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Một mình Liễu Bá Uy tới tìm, rốt lại có mục đích gì?”.
Thẩm Thăng Y nói “Để xem”.
Câu ấy vừa buông ra, họ đã thấy một người loạng choạng lảo đảo chạy lên gò.
“Quả nhiên là Liễu Bá Uy!”, Thượng Quan Vô Kỵ nói xong câu ấy, thân hình Thẩm Thăng Y đã lướt tới cạnh Liễu Bá Uy.
Y đưa tay đỡ vai Liễu Bá Uy, nói “Liễu huynh, xảy ra chuyện gì?”.
Dưới ánh trăng, Liễu Bá Uy sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trên mặt mồ hôi ròng ròng, run lên nói “Thẩm đại hiệp, quả nhiên các ngươi ở đây”.
Thẩm Thăng Y nói “Rốt lại xảy ra chuyện gì?”.
Liễu Bá Uy nói “Bảy người bọn ta hiện tại chỉ còn có ta”.
Thẩm Thăng Y nói “Còn sáu người kia?”.
Liễu Bá Uy nói “Chết cả rồi”,.
Thẩm Thăng Y hoảng sợ hỏi “Là ai hạ độc thủ?”.
Liễu Bá Uy thở dốc, từng tiếng từng tiếng buông ra “Bích Hổ...”.
“Bích Hổ?”. Thẩm Thăng Y ngẩn ra.
Thượng Quan Vô Kỵ lúc ấy đã đỡ vai bên kia của Liễu Bá Uy, chợt nói “Thẩm huynh, y bị phong tỏa huyệt đạo nửa người trên”.
Thẩm Thăng Y nói “Không sai”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Cứ giải khai huyệt đạo cho y trước đã”, ngón trỏ và ngón giữa bật ra, điểm vào huyệt đạo trên vai trái Liễu Bá Uy.
Trong chớp mắt ấy, Thẩm Thăng Y đột nhiên biến sắc, kêu lên “Không được”.
Câu ấy buông ra, Thượng Quan Vô Kỵ đã giải khai huyệt đạo bị phong tỏa trên vai trái Liễu Bá Uy, nghe tiếng vội vàng dừng tay, ngạc nhiên hỏi “Có chuyện gì không ổn?”.
Thẩm Thăng Y nói “Nghe nói thủ pháp điểm huyệt của Bích Hổ riêng thành độc môn, một lần điểm vào mấy chỗ huyệt đạo, nếu không giải khai theo thứ tự, thì không chỉ không giải huyệt được, mà còn...”.
Câu nói đứt ngang.
Cũng đúng lúc ấy, Liễu Bá Uy sắc mặt thay đổi hẳn, khuôn mặt trắng bệch như thịt cá chết đột nhiên trở thành bầm đen, há miệng ọe một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
Thẩm Thăng Y chưởng phải lật lại đè lên hậu tâm Liễu Bá Uy, một luồng nội lực mau lẹ thấu vào, vốn định hộ trì tâm mạch cho Liễu Bá Uy, nào ngờ nội lực vừa truyền vào, toàn thân Liễu Bá Uy đã giật nảy lên, đột nhiên gào lớn một tiếng “Đau chết mất thôi!”.
Câu nói vừa dứt, y lại phun ra một ngụm máu.
Liễu Bá Uy sắc mặt cũng đồng thời trở nên giống như bị trúng độc, chuyển thành màu tím đen, nói không hết sự ngụy dị, cũng nói không hết sự đáng sợ.
Từ mắt mũi miệng tai của y đều có máu ứa ra.
Thượng Quan Vô Kỵ kinh hãi nói “Là chuyện gì thế này?”.
Thẩm Thăng Y nói “Thủ pháp điểm huyệt của Bích Hổ chỉ e là trút chân khí của y vào người đối phương, trừ phi theo thứ tự giải khai các huyệt đạo bị phong tỏa, nếu không thì luồng chân khí ấy cũng như thuốc nổ, sẽ nổ tung trong cơ thể đối phương”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Lại có thủ pháp điểm huyệt như thế à?”.
Thẩm Thăng Y nói “Ta không biết nhưng cũng không dám khẳng định là không có, trên giang hồ đồn đãi như thế, hiện tại xem ra chỉ e là có thật”.
Thượng Quan Vô Kỵ giẫm chân nói “Trước khi chưa rõ ràng, ta quả thật không nên giải khai huyệt đạo trên vai y”.
Thẩm Thăng Y nói “Chuyện đó không trách được Thượng Quan huynh, nếu ta không phải nhất thời nghĩ ra, chỉ e cũng giải khai huyệt đạo cho y như Thượng Quan huynh thôi”.
Trong lúc họ trò chuyện, hai chân của Liễu Bá Uy đã duỗi ra trên mặt đất.
Thẩm Thăng Y xốc y lên, nói “Liễu huynh!”.
Liễu Bá Uy hai mắt trợn trắng, máu tươi đổ ra như suối, không nói được một tiếng.
Thẩm Thăng Y đưa tay vào dưới mũi y, mới phát giác đã không còn thở nữa.
Y lắc đầu thở dài nói “Chết rồi”.
Đầu Liễu Bá Uy trong chớp mắt ấy cũng rũ xuống, gục xuống.
Thượng Quan Vô Kỵ nhìn thấy rất rõ, sắc mặt đã thay đổi lại thay đổi, nói “Bích Hổ giỏi thật, thủ pháp điểm huyệt ghê gớm thật”.
Thẩm Thăng Y ánh mắt ngưng đọng, chợt nói “Dường như tay phải y có nắm vật gì”.
Thượng Quan Vô Kỵ nghe nói đưa mắt nhìn xuống, nói “Không sai, vạch ra xem thử”.
Y lập tức gỡ năm ngón tay phải của Liễu Bá Uy ra, một con thằn lằn lập tức từ trong nắm tay mau lẹ vọt lên cổ tay y, tuy y nghề cao mật lớn, nhưng trong chớp mắt ấy cũng rùng mình một cái, thất thanh kêu lên “Thằn lằn!”, rồi vội rẩy tay một cái.
Con thằn lằn ấy rơi xuống đất, Thượng Quan Vô Kỵ chân phải lập tức giẫm lên, đạp nó nát bét.
Thẩm Thăng Y nhìn thấy rất rõ, cau mày nói “Đây đúng là thủ pháp giết người điển hình của Bích Hổ”.
Thượng Quan Vô Kỵ mường tượng vẫn còn sợ sệt, nhìn nhìn tay mình rồi mới nói “Giống hệt như lời đồn”.
Thẩm Thăng Y nói “Trên con thằn lằn có độc không?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Không có, nếu không thì cánh tay này của ta hiện tại không chặt đi không xong”.
Thẩm Thăng Y nói “Con thằn lằn ấy lại thêm thủ pháp điểm huyệt độc môn, người giết Liễu Bá Uy không còn gì phải nghi ngờ chính là Bích Hổ rồi”.
Thượng Quan Vô Kỵ cũng nói “Không còn gì phải nghi ngờ”.
Thẩm Thăng Y trầm mặc hẳn.
Thượng Quan Vô Kỵ nói tiếp “Thẩm huynh có ấn tượng gì về gã Bích Hổ này không?”.
Thẩm Thăng Y nói “Vốn chưa gặp mặt, tất cả đều chỉ là nghe đồn mà thôi”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ta cũng thế”.
Thẩm Thăng Y nói “Theo lời đồn, người này là một sát thủ giết mướn”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Không biết tại sao y lại giết bọn Liễu Bá Uy?”.
Thẩm Thăng Y nói “Chỉ e là trả thù cho Sở Bích Đồng”.
Thượng Quan Vô Kỵ ngạc nhiên nói “Chẳng lẽ Sở Bích Đồng đã tự biết sắp đến ngày chết, lúc còn sống đã thuê sát thủ giết mướn chuẩn bị giết chết kẻ thù của y sao?”.
Thẩm Thăng Y lắc đầu.
Thượng Quan Vô Kỵ hỏi “Vậy thì vì lý do gì, chẳng lẽ y cũng có quan hệ với Sở Bích Đồng sao?”.
Thẩm Thăng Y nói “Theo chỗ ta biết, họ là bằng hữu rất thân thiết với nhau”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Người nào cũng có bằng hữu, bất kể là người tốt hay xấu”.
Thẩm Thăng Y gật đầu, nói “Không sai”.
Thẩm Thăng Y trầm mặc một lúc rồi nói “Nghe nói Sở Bích Đồng từng cứu mạng Bích Hổ”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Đối với ân nhân cứu mạng như thế, đương nhiên Bích Hổ không thể tụ thủ bàng quan”.
Thẩm Thăng Y nói “Người giang hồ rất coi trọng ân oán, chuyện ấy không khó tưởng tượng”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Liễu Bá Uy chạy tới đây, chỉ e là chủ ý của Bích Hổ”.
Thẩm Thăng Y nói “Đó cũng như ám thị là y sẽ trả thù cho Sở Bích Đồng”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Con thằn lằn trong tay phải Liễu Bá Uy, chắc cũng là một loại tín vật”.
Thẩm Thăng Y nói “Không sai”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Có lẽ chúng ta nên trở lại quán rượu Bất Túy Vô Quy, xem những người khác thế nào”.
Thẩm Thăng Y thở dài nói “Tuy biết nhất định là dữ nhiều lành ít, nhưng cứ đi một chuyến là hay”, lật tay một cái, xốc thi thể Liễu Bá Uy lên, đi xuống dưới gò.
Ngựa của họ hoàn toàn không ở xa.
Thượng Quan Vô Kỵ bước lên trước, vù một tiếng lật người lên ngựa, thúc ngựa phóng mau về theo đường cũ.
Thẩm Thăng Y tuy ôm một cái xác, nhưng thân hình cũng không hề chậm hơn Thượng Quan Vô Kỵ.
Dưới ánh trăng thê lương, hai con ngựa để lại hai làn bụi mù, phóng mau về phía quán rượu.
Trong quán rượu mâm bát vương vãi, vết máu loang lổ, xác chết nằm lăn lóc không có gì khác với lúc Liễu Bá Uy vừa đi.
Chủ quán đã được tin, vội vàng chạy tới, chính đang xoay vòng vòng giữa quán, cũng không biết làm sao là tốt.
Mấy người tiểu nhị xúm lại một bên, vẫn còn sợ sệt, ngươi một câu ta một câu, đều nói về sự tình vừa xảy ra.
Tiếng vó ngựa vang lên, mọi người đều nhất tề hoảng sợ.
Chủ quán vội vàng núp vào phía sau cái quầy, sau đó gọi bọn tiểu nhị có mặt ra đứng trước quầy. Bọn tiểu nhị ấy tuy trong lòng muôn ngàn lần không muốn, nhưng cũng không dám trái lệnh.
Họ bất giác đều run lên bần bật.
Quán rượu nhỏ bán suốt đêm không nghỉ, phần lớn đều bán cho người giang hồ.
Những người giang hồ này một lời không hợp là lập tức ra tay, cũng có người say rượu gây chuyện, thường xảy ra án mạng.
Họ đã quen như thế, đã lấy làm chuyện thường, nên mỗi khi người giang hồ đánh nhau, đều chỉ núp qua một bên, chứ cũng không thấy sợ sệt gì lắm.
Nhưng hiện tại thì tất cả đều cảm thấy run sợ.
Tướng mạo, thân hình Bích Hổ kỳ dị là một lý do.
Họ trước nay chưa từng nhìn thấy người nào có dáng vẻ như thế, trong chớp mắt Bích Hổ bước vào quán, quả thật giống như mình bị đặt vào hầm băng, nhất là tiếp xúc với ánh mắt của Bích Hổ, tinh thần lập tức tan nát.
Thủ đoạn giết người của Bích Hổ lại càng khiến huyết dịch toàn thân họ cơ hồ ngưng kết.
Họ thậm chí còn có một cảm giác là lát nữa Bích Hổ sẽ đối phó với họ.
Tuy Bích Hổ không làm như thế, nhưng sau khi Bích Hổ rời đi, họ mới cảm thấy yên tâm.
Nhưng hiện tại họ lại nơm nớp.
Tiếng vó ngựa dừng lại ngoài cửa.
Tiếng gió vang lên, Thượng Quan Vô Kỵ lướt vào trước tiên, sau đó tới Thẩm Thăng Y tay ôm cái xác.
Nhìn thấy xác Liễu Bá Uy, mấy người tiểu nhị hoảng sợ nhảy dựng lên, nhưng thấy người tới là Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ, họ đều bất giác thở phào ra một hơi.
Họ đã biết hai vị hiệp khách trước mặt là bằng hữu của mấy thanh niên ngã xuống dưới kiếm của Bích Hổ.
Về sự tích anh hùng của Thẩm Thăng Y, họ ít nhiều đều đã được nghe nói qua, hoàn toàn không lạ. Về người này, họ không hề sợ hãi chút nào, thậm chí bất giác còn sấn lên xúm lại.
Chủ quán nhìn thấy ngạc nhiên, nhưng cũng không dám lên tiếng hỏi, vì y căn bản không biết hai người này là ai.
Thượng Quan Vô Kỵ thân hình dừng lại, lập tức buông ra một tiếng thở dài.
Thẩm Thăng Y dừng lại bên cạnh y, ánh mắt đưa tới, đôi mày kiếm cũng không kìm được nhăn tít lại.
Thượng Quan Vô Kỵ thở dài nói “Bích Hổ tàn độc thật, không bỏ qua người nào”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Mới rồi quả thật chúng ta nên ở lại đây đừng đi, cho dù chịu một ít phiền phức thì bọn trẻ này cũng không đến nỗi mất mạng”.
Thẩm Thăng Y lắc đầu nói “Cũng vô dụng thôi”.
Thượng Quan Vô Kỵ không cho là đúng, nói “Chẳng lẽ Bích Hổ dám lớn mật hành hung giết người trước mặt chúng ta à?”.
Thẩm Thăng Y nói “Đương nhiên không dám, nếu không y đã tới chỗ gò núi tìm chúng ta rồi”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Nhưng lại không phải thế”.
Thẩm Thăng Y nói “Nhưng thế nào cũng có lúc chúng ta phải rời khỏi họ”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ngươi nói Bích Hổ đã sớm núp ở một bên, chờ cơ hội ra tay à?”.
Thẩm Thăng Y nói “Không còn gì phải nghi ngờ”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Vậy thì là y đã biết được Sở Bích Đồng nhận được thư của ta, vội vàng tới giúp đỡ ân nhân cứu mạng”.
“Chắc là như thế”.
“Vậy tại sao y không tới Sở gia trang nghênh chiến?”.
“Lúc y tới nơi chắc chúng ta đã rời khỏi nơi đó rồi, cho nên y chỉ còn cách trả thù cho Sở Bích Đồng”.
“Chuyện này...”.
“Y theo chúng ta tới đây, sau khi chúng ta rời khỏi thì ra tay giết bọn Liễu Bá Uy trước để thị uy”.
“Gã tiểu tử này lại không dám đối diện với chúng ta”.
“Nhưng hoàn toàn có thể khẳng định hành động tiếp theo của y chính là giết hai người chúng ta”.
Thượng Quan Vô Kỵ hai tay siết lại, làm phát ra một tràng tiếng lách cách, nói “Nếu y rơi vào tay ta, ta sẽ xé y làm tám mảnh”.
Thẩm Thăng Y nói “Y không tới trước mặt đâu, muốn ra tay nhất định sẽ tìm cơ hội ám toán”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Chỉ sợ y không tới”.
“Minh thương dễ đỡ, ám tiễn khó phòng, Thượng Quan huynh ngàn vạn lần nên cẩn thận”, Thẩm Thăng Y trầm ngâm dặn dò.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn nói “Thẩm huynh ngươi cứ yên tâm, nếu ta sơ suất bị y ám toán, thì trước khi ta chết, nhất định sẽ liều mạng để giết y”.
Thẩm Thăng Y nói “Người trong đạo hiệp nghĩa chúng ta ngày càng thưa thớt, một mình Bích Hổ không đáng để đổi mạng”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ta cẩn thận là được”, ánh mắt chuyển qua xác bọn Mộ Dung Vũ, nói “Đây không phải là Mộ Dung Vũ sao, tại sao y lại quay lại quán rượu?”;
Thẩm Thăng Y nói “Xem tình hình thì chắc y ra khỏi quán thì gặp Bích Hổ, bị Bích Hổ giết chết, mang xác về đây”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Là để cho họ sợ hãi”.
Thẩm Thăng Y nói “Có lẽ là có ý ấy”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Tình hình cụ thể còn phải hỏi các vị tiểu nhị ca ở đây”.
Câu nói chưa dứt, một người tiểu nhị đã bước lên hai bước, nói “Hai vị đại gia, sự tình là thế này...”.
Y chưa kịp nói đoạn sau, chủ quán đã từ sau quầy bước ra, cao giọng nói “Hai vị chắc là Thượng Quan đại hiệp và Thẩm đại hiệp?”.
Tình hình mới rồi y đã biết được qua lời đám tiểu nhị, hiện tại nghe bọn Thẩm Thăng Y hỏi, đương nhiên không khó gì biết họ là ai.
Y trong đời thích nhất là giao kết với anh hùng hào kiệt, đặc biệt là trong hoàn cảnh hoàn toàn không có gì nguy hiểm.
Thẩm Thăng Y một kiếm danh chấn giang hồ, Thượng Quan Vô Kỵ cũng hiệp danh lừng lẫy thiên hạ, loại anh hùng hào kiệt như thế, há lại có thể để mất cơ hội làm quen, nên y lập tức bước lên trước tất cả bọn tiểu nhị.
Thẩm Thăng Y ứng tiếng quay lại, nói “Các hạ là...”.
Chủ quán vội đáp “Tại hạ là Đổng Nhân, chủ quán rượu này”.
Thẩm Thăng Y nói “Thất kính”.
Đổng Nhân vội vàng ứng tiếng nói “Thẩm đại hiệp quá lời”.
Thượng Quan Vô Kỵ nhìn chằm chằm vào y, nói “Mới rồi lúc bọn ta vào đây, lại không thấy Đổng lão bản”.
Đổng Nhân nói “Ta vừa khéo có chút việc rời đi, lúc trở lại thì thấy tình hình thế này”, y đưa mắt nhìn lướt qua bọn tiểu nhị, nói “Họ đã nói rất rõ cho ta nghe, nên hai vị hỏi ta cũng thế”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Đổng lão bản không sợ phiền phức sao?”.
Đổng Nhân ưỡn ngực ra, nói “Tại hạ bình sinh rất thích kết giao với anh hùng hào kiệt, hảo hán giang hồ, nên quán rượu này mới buôn bán suốt đêm, vì người đi đêm không ít là anh hùng hào kiệt, hảo hán giang hồ, một mặt để tiện lợi cho họ, một mặt cũng để ta có cơ hội làm quen”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười hỏi “Thế thì ắt Đổng lão bản quen biết rất nhiều hảo hán giang hồ, anh hùng hào kiệt rồi”.
Đổng Nhân nói “Tuy không quá nhiều, nhưng cũng không quá ít, nhưng kẻ anh hùng như hai vị thì trước nay chưa có”, y ngừng lại một lúc rồi nói tiếp “Đêm nay may mắn được gặp, có thể nói là ba sinh có phúc”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Được quen Đổng lão bản, đối với bọn ta cũng chưa chắc đã không phải là một sự vinh hạnh... Sự tình rốt lại là thế nào?”.
Đổng Nhân nói “Mời hai vị ngồi xuống, uống một chén rượu đã”.
Thượng Quan Vô Kỵ ngồi xuống, lại hỏi “Ngươi thấy hiện tại bọn ta còn có lòng dạ để uống rượu à?”.
Đổng Nhân ngẩn ra.
Có điều y biết quả thật cũng không ít, đám tiểu nhị đã kể cho y rất tường tận, trí nhớ của y quả thật cũng rất tốt.
Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ lắng nghe rất chăm chú, hoàn toàn không ngắt lời.
Đến khi Đổng Nhân nói xong, Thượng Quan Vô Kỵ mới lên tiếng “Cũng không khác bao nhiêu so với ta và ngươi đã đoán”.
Thẩm Thăng Y nói “Bước thứ hai của Bích Hổ sẽ là đối phó với hai người chúng ta”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ta quả thật không sao hiểu nổi, Bích Hổ lại có quyết tâm như thế”.
Thẩm Thăng Y gật đầu nói “Tuy nói là người giang hồ trọng nhất là chuyện ân oán, nhưng Bích Hổ này so với Bích Hổ như lời đồn, quả thật có chỗ khác nhau”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Nếu là chuyện của y, y khiêu chiến với chúng ta hoàn toàn không có gì đáng ngạc nhiên, người này lòng dạ hẹp hòi, nghe nói ai chế nhạo y là y lấy mạng người ấy, nhưng trước nay chưa từng nghe y trả thù cho người khác, chẳng lẽ thằng đầy tớ Sở Bích Đồng lại là ngoại lệ”.
Thẩm Thăng Y nói “Cũng chưa biết chừng”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Đã như thế thì bắt đầu từ bây giờ chúng ta nên cẩn thận đề phòng y ám toán sau lưng là được”.
Thẩm Thăng Y nói “Đúng là phải cẩn thận”.
Thượng Quan Vô Kỵ chợt cau mày nói “Chỉ sợ bước tiếp theo y hoàn toàn không phải đối phó với bản thân chúng ta”.
Thẩm Thăng Y “Ủa” một tiếng, nói “Thượng Quan huynh nói như thế là có ý gì?”.
Thượng Quan Vô Kỵ chợt hỏi “Trong nhà Thẩm huynh có ai?”.
Thẩm Thăng Y nói “Không có”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Không có người nào à?”.
Thẩm Thăng Y nói “Ta chỉ có một mình, lưu lạc chân trời góc bể, tới đâu cũng là nhà”.
Thượng Quan Vô Kỵ lại hỏi “Cuộc sống ấy Thẩm huynh thấy thế nào?”.
Thẩm Thăng Y nói “Không hay, nhưng cũng không dở”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ta lại rất muốn sống cuộc sống như thế, đáng tiếc là không thể”. Y ngừng lại một lúc rồi cười nói tiếp “Thẩm huynh đã chỉ có một mình, thì ta yên tâm rồi”.
Thẩm Thăng Y hỏi lại “Thượng Quan huynh thì sao?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Không phải chỉ có một mình”.
“Đã thành gia thất rồi à?”.
“Nhiều năm rồi...”, Thượng Quan Vô Kỵ chợt nói “Chưa thành gia thất so với đã thành gia thất thì vui vẻ hơn, rất vui vẻ”.
“Ủa”, Thẩm Thăng Y hững hờ cười một tiếng.
“Nhưng một nam nhân lại phải sau khi thành gia thất mới biết được mình có phải là một nam nhân, một đại trượng phu thật sự hay không”.
Thẩm Thăng Y cười cười nói “Ngươi là nói chỉ có đàn ông thực sự mới có dũng khí gánh vác một gia đình”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Cái gánh ấy quả thật không nhẹ, quả thật cần rất nhiều dũng khí”. Y sờ cằm nói tiếp “Cho nên ta thường nói kẻ không dám lấy vợ đều là kẻ khiếp nhược”.
Thẩm Thăng Y gật đầu nói “Không phải không có đạo lý”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười gượng một lúc, nhưng lại nói “Nhưng người đã thành gia thất lại đều không phải là kẻ thông minh”.
Thẩm Thăng Y cười một tiếng.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Gánh cái gánh ấy rồi, muốn buông xuống thì không phải dễ, nhưng qua vài năm, làm sao còn anh hùng khí khái gì nữa”.
Thẩm Thăng Y chỉ nghe không nói gì, giống như có cảm xúc.
Thượng Quan Vô Kỵ nói tiếp “Nếu không may lại lấy phải một con cọp cái thì càng là không dám nghĩ tới”.
Thẩm Thăng Y chợt nói “Thượng Quan huynh giống như đang nói kinh nghiệm của mình vậy”.
Thượng Quan Vô Kỵ không phủ nhận, gật đầu nói “Ta đúng là cưới phải một con cọp cái”.
Thẩm Thăng Y nói “Không ngờ Thượng Quan huynh anh hùng cái thế mà lại sợ vợ như cọp”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Không sợ cũng không được”.
Thẩm Thăng Y nói “Bất ngờ quá”.
Thượng Quan Vô Kỵ chợt hỏi “Chắc ngươi đã biết ba con cọp cái mà người trong võ lâm đều biết?”.
Thẩm Thăng Y cười nói “Nếu mọi người đều biết, thì tại sao ta không biết?”, y ngừng lại một lúc rồi hỏi “Chẳng lẽ tẩu phu nhân là một trong ba người ấy à?”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười gượng, nói “Không may đúng là thế”.
Thẩm Thăng Y cười lớn, nói “Đó quả thật là vô cùng bất hạnh”, nhưng lại nói “Chẳng qua nghe người ta nói một người sợ vợ như cọp phần lớn đều là vì quá yêu thương mà thành ra như thế”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Nhưng ta là ngoại lệ”. Y thở dài rồi nói tiếp “Lục nương tử ở Hà Tây, Tam nương tử ở Hà Đông, hai con cọp cái ấy tuy dữ, nhưng so với Cửu nương tử nhà ta, thì còn kém xa”.
Thẩm Thăng Y nói “Ngươi là nói Trung Nguyên Đỗ cửu nương?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Cô ta chính là con cọp cái của ta đấy”.
Thẩm Thăng Y nói “Theo lời đồn thì cô ta rất dữ”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Thật ra rất dữ”. Y thở dài nói tiếp “Cô ta có một người cha tốt, làm sao không dữ?”.
Thẩm Thăng Y nói “Nghe nói tẩu phu nhân là con gái Đỗ Lạc Thiên, Đỗ Lạc Thiên cũng chỉ có một người con gái ấy”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Đó cũng là sự thật”.
Thẩm Thăng Y nói “Nghe nói võ công của cô ta không kém”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “So với ta còn cao hơn một chút, một chút ấy cũng đủ mất mạng rồi”. Y chợt hỏi “Ngươi có biết trên giang hồ cha cô ta được người ta gọi là gì không?”.
Thẩm Thăng Y nói “Trung Nguyên Vô Địch”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Vô địch thì có lẽ chưa chắc, nhưng đến hiện tại, vẫn chưa có ai đánh ngã được y thì là sự thật”.
Thẩm Thăng Y nói “Ta cũng nghe người khác nói thế”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ngươi không cần nghi ngờ chuyện ấy, võ công vị nhạc gia đại nhân này của ta quả thật rất đáng sợ”.
Thẩm Thăng Y nói “Nghe ngươi nói như thế, giống như ngươi từng so tài cao thấp với y”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Lúc ấy ta đang trẻ tuổi, một ngựa rong ruổi giang hồ, dốc lòng đánh bại hết các cao thủ trên giang hồ”.
Thẩm Thăng Y nói “Cũng giống ta năm xưa”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Cho nên tâm tình ấy của ta chắc ngươi hiểu rõ”.
Thẩm Thăng Y nói “Ta hiểu rõ chứ”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Từ khi sinh ra, ta chưa từng thấy đối thủ nào đáng sợ như thế, trước mặt y, võ công của ta căn bản hoàn toàn không thi triển được, kết quả là bị y đoạt hết cả bảy thanh kiếm”.
Thẩm Thăng Y nói “Chuyện ấy không phải đơn giản”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Lúc ấy võ công của ta đương nhiên còn một khoảng cách so với hiện nay, nhưng tự thấy cũng không phải là kẻ tầm thường có thể sánh được”.
Thẩm Thăng Y nói “Nếu không ngươi căn bản đã không dám tới khiêu chiến với Trung Nguyên Vô Địch”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Nhưng ta lại không ngờ bị đánh bại thê thảm như thế”.
Thẩm Thăng Y nói “Kết quả là y lại ưng ý ngươi, gả con gái cho ngươi”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ờ”.
Thẩm Thăng Y nói “Đó chắc chắn là giai thoại một thời, làm bao nhiêu thiếu niên ghen ghét chết đi được”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ờ”.
Thẩm Thăng Y nói “Đối với đoạn hôn nhân ấy tựa hồ ngươi không mãn ý lắm”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Vốn là mãn ý, nhưng sau khi thành thân ba ngày mới vô cùng hối hận”, y cười gượng nói tiếp “Vì lúc ấy ta đã phát giác ra vị Đỗ đại tiểu thư kia vốn là một con cọp cái”.
Thẩm Thăng Y cười cười.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Đáng tiếc lúc ta hối hận thì đã quá muộn”.
Thẩm Thăng Y nói “Đúng là quá muộn”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ta đã không dám đụng chạm tới vị nhạc phụ đại nhân Trung Nguyên Vô Địch kia, lại không dữ bằng con cọp cái ấy, thì ngươi bảo phải làm thế nào?”.
Thẩm Thăng Y nói “Đang muốn thỉnh giáo”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn, nói “Chỉ có nghe lời thôi”.
Thẩm Thăng Y chỉ cười không nói gì.
Thượng Quan Vô Kỵ nói tiếp “Sau đó ta đem tất cả tinh thần dồn vào việc luyện kiếm”.
Thẩm Thăng Y nói “Nghe ngươi nói thế, thì thành tựu kiếm thuật của ngươi hiện nay là được tẩu phu nhân chỉ điểm”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Có thể nói như thế”. Y cười một tiếng nói tiếp “Cũng vì thế nên tuy ta có gia đình, nhưng không hề lo lắng, nếu Bích Hổ tìm tới người nhà ta, thì về sau không cần tìm ta nữa”.
Thẩm Thăng Y nói “Ủa?”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn nói “Vì người nhà ta còn khó đối phó hơn ta”.
Thẩm Thăng Y nói “Thượng Quan huynh cho rằng Bích Hổ sẽ đối phó với người nhà của chúng ta”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Có một câu chắc Thẩm huynh đã nghe người ta nói rồi”.
Thẩm Thăng Y nói “Bích Hổ vào nhà, không để sót con gà con chó phải không?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Không sai chút nào”, y ngừng lại một lúc rồi nói tiếp “Lời đồn trên giang hồ thì người ấy giết người không chỉ giết một người, mà cả gia đình người ấy cũng giết hết”.
Thẩm Thăng Y nói “Lời đồn là như thế”, trầm ngâm rồi nói tiếp “Theo ta thấy, để đề phòng trong muôn một, Thượng Quan huynh phải về nhà một phen, báo cho người nhà một tiếng, để họ biết mà đề phòng”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Đương nhiên phải như thế... Ta tuy không lo cho con cọp cái trong nhà, nhưng đối với bốn đứa con thì không thể không lo lắng”.
Thẩm Thăng Y nói “Thượng Quan huynh có bốn đứa con à?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Hai trai hai gái, đứa nhỏ nhất đã mười lăm tuổi, võ công đều không kém, chỉ là không hề có chút kinh nghiệm giang hồ nào”.
Thẩm Thàng Y nói “Đã từng đi lại trên giang hồ chưa?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Chưa, mẹ chúng không cho”.
Thẩm Thăng Y nói “Giang hồ hiểm ác, người làm mẹ đương nhiên không hy vọng con mình mạo cái hiểm ấy”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Người làm cha cũng thế thôi”.
Thẩm Thăng Y nói “Ngươi cũng thế à?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ta thì không, con gái thì cũng thôi, nhưng con trai thì quả thật ta rất muốn chúng ra ngoài đi lại giang hồ một phen, nếu không, cả đời ở trong nhà thì cũng như đại cô nương, cả lời lẽ ăn nói cũng khó mà tránh được có chút khí phái đàn bà”.
Thẩm Thăng Y nói “Nhưng tẩu phu nhân không tán thành ý kiến của ngươi chứ gì?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ta đương nhiên không thể không đồng ý”.
Thẩm Thăng Y nói “Thượng Quan huynh đã sợ vợ như cọp, đương nhiên không thể không đồng ý”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Đó chưa chắc đã không phải là một chuyện hay, ở trong nhà bất kể thế nào cũng an toàn hơn so với giang hồ”.
Thẩm Thăng Y nói “Còn họ thế nào?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Tuy đều rất muốn theo ta qua lại giang hồ một phen, nhưng không có đứa nào dám lớn mật chống lệnh mẹ”.
Thẩm Thăng Y nói “Xem ra tẩu phu nhân quả thật là một nữ nhân rất có cách thức”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Về điểm ấy ta cũng đồng ý, cô ta quả thật rất có cách đấy”. Y cười nói tiếp “Trong bấy nhiêu năm, ta thấy chỉ có một chuyện là cô ta bó tay không có cách nào”.
Thẩm Thăng Y kinh ngạc hỏi “Chuyện gì?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Sinh con”.
Thẩm Thăng Y ngẩn ra.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ngươi đừng hiểu lầm, là ta nói... cô ta không có cách nào để một mình làm ra một đứa con”.
Thẩm Thăng Y sực hiểu ra, nói “Chuyện ấy thì nam nhân cũng thế”.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn.
Tiếng cười của y lại mang rõ nét thê lương.
Thẩm Thăng Y nghe thấy rất rõ, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác rất kỳ lạ, rất kỳ lạ.
Rốt lại là kỳ lạ chuyện gì, thì y lại không nghĩ ra.
Cảm giác ấy trong chớp mắt cũng tiêu tan.
Thượng Quan Vô Kỵ cười lớn một lúc mới ngừng lại.
Thẩm Thăng Y nhìn nhìn y, hỏi qua chuyện khác “Nhà Thượng Quan huynh ở đâu?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Cách đây không xa, phóng ngựa nhanh thì một ngày là tới”.
Thẩm Thăng Y nói “Gần thế à?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Nói xa không phải xa, nói gần cũng không phải gần”.
Thẩm Thăng Y nói “Câu ấy là có ý gì?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Trong nửa năm trở lại đây, mặc dù ta chỉ đi lại quanh nhà một trăm dặm, nhưng không hề ghé về nhà”. Y thở dài một tiếng, nói tiếp “Có lúc đã thấy nhà ở xa xa, nhưng trong lòng ta lại cảm thấy rất xa, giống như khó mà tới được”.
Thẩm Thăng Y nói “Ta không hiểu”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Ta cũng không hiểu, nó giống như có một sức mạnh vô hình bức bách ta thủ tiêu ý niệm về nhà, bất tri bất giác kéo cương ngựa quay về hướng khác”.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Cốc sạc iPad 12W Foxconn chính hãng

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau