note8

Phong lôi dẫn - Hồi 07

Phong lôi dẫn - Hồi 07

860evo

Vô danh sơn trang

Ngày đăng:
Tổng cộng 8 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 24229 lượt xem

vina

Rừng núi ngoài trang viện gió thổi rất gấp, vạt áo Thượng Quan Nghệ bị gió thổi bay phần phật thành tiếng, mái tóc đen nhánh cũng bị gió thổi bay tung.
Chỗ ấy cách trang viện đã nửa giờ đi đường, nàng đang theo vết một người.
Nghe tiếng đàn cầm, đương nhiên nàng biết là ông ngoại đang đánh đàn, cũng biết tầm tình ông ngoại đang vô cùng khó chịu.
Nàng lập tức bước ra khỏi phòng, đi về phía có tiếng đàn vang tới, dọc đường tính toán, làm sao làm ông ngoại vui vẻ.
Vừa ra khỏi viện, nàng đã thấy một người lướt lên đầu tường.
Người ấy toàn thân mặc quần áo trắng, gần như trộn lẫn với màu tường trắng toát, thân hình mau lẹ, nhô lên hụp xuống không có tiếng động, lướt lên đầu tường mới phát ra một chuỗi tiếng keng keng keng.
Đó là thanh trường kiếm ở hông y rung lên.
Kiếm là Liên Tử kiếm, một sợi xích sắt nối với chuôi kiếm, sợi xích ấy kề gần vỏ kiếm, nên phát ra tiếng leng keng.
Thượng Quan Nghệ chính vì nghe thấy tiếng leng keng ấy nên nhìn về phía đó, phát giác ra người áo trắng.
Tuy nàng không nhìn thấy mặt mũi người ấy, nhưng từ thân hình cũng đã nhận ra đó hoàn toàn không phải là người trong Đỗ gia trang.
Sau đó nàng mới nghĩ tới “Bích Hổ”.
Căn cứ vào những tư liệu mà Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Vô Kỵ nắm được, thì Bích Hổ há không phải mặc quần áo trắng và dùng một thanh Liên Tử kiếm sao!
... Sáng sớm Bích Hổ đã lén vào trang, rốt lại có mục đích gì?
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra, Thượng Quan Nghệ không kìm được rùng mình một cái.
Bất kể Bích Hổ có mục đích gì, nhưng hiện tại y rời đi thì chắc chắn đã đạt được mục đích rồi.
Trong chớp mắt ấy, người áo trắng đã lật qua đầu tường.
Thượng Quan Nghệ thân hình lập tức bật lên, đuổi mau theo, hai tay nàng nắm chặt chuôi hai thanh đoản kiếm, nhưng đến lúc nàng lên tới đầu tường, thì lại thủ tiêu ý niệm đuổi theo chặn Bích Hổ lại, liều mạng sống chết một phen.
Nàng hoàn toàn không sợ chết, chỉ là không muốn hy sinh vô ích.
Tuy nàng hoàn toàn không biết võ công của Bích Hổ cao tới mức nào, nhưng cũng có thể khẳng định tuyệt đối không phải là nàng có thể đối phó được.
Một cô gái hoàn toàn không có kinh nghiệm giang hồ và kinh nghiệm lâm địch như nàng, trước mặt loại lão giang hồ, lão thủ giết người như Bích Hổ, cho dù võ công tương đương, thì kết quả nhất định cũng sẽ phải ngã dưới kiếm của Bích Hổ.
Mà Bích Hổ đã rời khỏi trang viện, cho dù nàng bật tiếng kêu lớn, bọn Thẩm Thăng Y có sớm đuổi tới, thì với khinh công của Bích Hổ, nhất định cũng đã chạy mất không còn dấu vết.
Hiện tại Bích Hổ rõ ràng đã không phát hiện được nàng, nếu nàng ngấm ngầm theo vết, biết đâu có thể tìm được sào huyệt của Bích Hổ, đến lúc ấy sẽ quay lại trang viện, báo với ông ngoại nhất tề tới tìm Bích Hổ tính sổ, há lại không hay hơn sao?
Nàng ý nghĩ lại xoay chuyển, quyết định chủ ý xong, rón rén lướt lên đầu tường.
Bích Hổ đã trong bãi cỏ khá rộng phía ngoài tường.
Thượng Quan Nghệ vẫn chờ y chạy thêm vài trượng mới lật người xuống tường, nhờ vào cây cối che khuất đuổi theo.
Người áo trắng kia quả thật là Bích Hổ, hoàn toàn không còn gì phải nghi ngờ là y rất thông thạo hoàn cảnh trong Đỗ gia trang.
Cũng nhờ thế nên y ra vào dễ dàng như thế, giống như không có sự tồn tại của người trong trang.
Y trên mặt không bộc lộ vẻ gì, trong buổi sáng sớm nhìn thấy sắc mặt càng trắng bệch, không hề có chút huyết sắc, tay y cũng thế, huyết dịch toàn thân mường tượng như đã sớm bị rút ra hết.
Lúc y rời khỏi Đỗ gia trang, thân hình mau lẹ linh hoạt cực điểm, nhưng đến lúc lướt ra phía ngoài tường, mới hơi chậm lại, nhưng cử chỉ lại rõ ràng rất thoải mái, giống như vừa trút được tảng đá nặng mấy thăng xuống.
Trên đường đi y hoàn toàn không quay đầu, hiển nhiên không hề phát giác ra bị Thượng Quan Nghệ theo vết.
Rời khỏi trang viện nửa dặm, bước chân của y bắt đầu chậm dần, nhưng vẫn không dừng lại, tiếp tục tiến tới, đi qua một khu rừng tạp.
Qua một khúc quanh trong rừng, lại tới một con đường.
Không còn gì phải nghi ngờ, đây là một con đường do người ta làm ra, chỉ là trên đường cỏ mọc um tùm, cũng không biết đã bao lâu chưa được tu bổ.
Bích Hổ đi giữa đường, cũng theo con đường ấy tiến tới.
Thượng Quan Nghệ không dám đi trên đường, chỉ lách qua những cây cối ven đường, nhờ cây cối che khuất, theo sau Bích Hổ từ xa xa.
Đi tới khoảng bảy tám trượng, con đường rẽ qua bên trái, Bích Hổ tự nhiên cũng rẽ qua, tốc độ vẫn không thay đổi.
Thượng Quan Nghệ vẫn giữ tốc độ vốn có, từng bước từng bước tiến tới.
Qua khỏi khúc quanh ấy, nàng đột nhiên nhìn thấy một tòa trang viện.
Tòa trang viện ấy đương nhiên vốn ở đó, chứ hoàn toàn không phải từ trên trời bay tới, nhưng Thượng Quan Nghệ lại cảm thấy rất đột ngột, chỉ vì nàng không ngờ rằng ở đây đột nhiên lại có một trang viện được xây dựng.
Trước nay nàng cũng chứa nghe ông ngoại nói tới.
... Chẳng lẽ ông ngoại cũng không biết?
Thượng Quan Nghệ quả thật rất ngạc nhiên.
Tòa trang viện ấy xem ra khá hoàn chỉnh, phía trong tường lầu cao trùng điệp, chắc chắn phải là trang viện của một nhà giàu.
Chỗ này thật ra cách Đỗ gia trang không xa, mà người Đỗ gia trang lại hoàn toàn không ai biết, đó quả thật là chuyện lạ.
Chẳng lẽ trang viện này đã bị bỏ không trước khi Đỗ gia trang được xây dựng, nên không có ai cư trú lui tới?
Thượng Quan Nghệ ngờ vực trùng trùng, vì đột nhiên nhìn thấy trang viện ấy, cơ hồ đã quên mất sự tồn tại của Bích Hổ.
Bích Hổ cũng đã không còn trên đường.
... Y đi đâu rồi? Chẳng lẽ đi vào trong trang viện, chẳng lẽ trang viện này lại là sào huyệt của y?
Cổng trang viện mở một nửa, sự nghi ngờ của Thượng Quan Nghệ cũng hoàn toàn không phải không có khả năng, cũng đúng lúc ấy, bình một tiếng, cánh cổng đã đóng lại.
Thượng Quan Nghệ lại càng khẳng định, thân hình mau lẹ di động về phía trước, nhưng vẫn chưa ra khỏi khu rừng.
Rõ ràng nàng là một cô gái rất cẩn thận.
Đã biết nơi Bích Hổ trốn núp, nàng vẫn muốn tiến tới, chỉ là muốn biết rõ xem rốt lại đây là trang viện của ai.
Dưới mái hiên có một tấm biển ngang, nhưng trên đó lại hoàn toàn để trống, không có chữ nào.
“Kỳ quái...”, Thượng Quan Nghệ nửa người nhô ra khỏi gốc cây, cách cổng lớn trang viện không đầy ba trượng, nhìn thấy rất rõ, đó quả thật là một tấm biển không có chữ.
Đúng lúc ấy, một giọng nói đột nhiên từ sau lưng nàng truyền tới “Rất kỳ quái phải không?”.
Giọng nói âm trầm, Thượng Quan Nghệ nghe thấy phát sợ, trong chớp mắt ấy giống như rơi vào hầm băng.
Nàng giật nảy mình quay đầu, lập tức nhìn thấy một người như bóng ma đứng giữa hai gốc cây cách nàng không đầy một trượng.
Đó chính là người áo trắng mà nàng theo vết.
... Bích Hổ!
“Ngươi...”, Thượng Quan Nghệ chữ “ngươi” vừa thốt ra, hai thanh đoản kiếm đã trong tay.
Bích Hổ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng, nói “Cô lớn mật lắm, lại dám một mình theo dõi ta tới đây”.
Thượng Quan Nghệ song kiếm trong tay, đã bình tĩnh hơn, quát khẽ “Ngươi là ai?”.
Bích Hổ hỏi lại “Cô nói là ai?”.
Thượng Quan Nghệ buột miệng nói “Bích Hổ...”.
Bích Hổ cười quái dị, nói “Cô thấy ta giống một con thằn lằn không?”.
Nụ cười và ngữ khí của y cũng rất kỳ quái, Thượng Quan Nghệ nghe thấy toàn thân nổi gai ốc, cao giọng nói “Ngươi đúng là gã Bích Hổ ấy à?”.
Bích Hổ gật đầu, nói “Không sai”.
Thượng Quan Nghệ lại hỏi “Là ngươi giết đại ca của ta phải không?”.
Bích Hổ nói “Còn có nhị ca, tam thư của cô nữa”.
Thượng Quan Nghệ như nghe sét nổ giữa trời quang, sắc mặt thay đổi hẳn, hỏi “Ngươi nói gì?”.
Bích Hổ nói “Ta đã nói rõ rồi mà”.
Thượng Quan Nghệ vẫn nghi ngờ hỏi lại “Nhị ca, tam thư của ta đều bị ngươi giết rồi à?”.
Bích Hổ nói “Đó là sự tình trước khi ta rời khỏi Đỗ gia trang, cô cho rằng ta vào Đỗ gia trang mà không giết người thì để làm gì?”.
Thượng Quan Nghệ giọng nói run lên “Những điều ngươi nói đều là sự thật à?”. Nàng sở dĩ hỏi như thế, đương nhiên là vì vẫn còn một chút hy vọng.
Bích Hổ cười lớn, nói “Tại sao ta phải lừa cô?”.
Thượng Quan Nghệ sắc mặt thê thảm, nói “Tại sao ngươi phải làm như thế? Vì Sở Bích Đồng à?”.
Bích Hổ nói “Sỡ Bích Đồng là anh em kết nghĩa của ta, là ân nhân cứu mạng của ta”.
Thượng Quan Nghệ nói “Nhưng y là một kẻ rất xấu xa, một kẻ rất xấu xa đáng chết”.
Bích Hổ có vẻ thú vị, nhìn nhìn Thượng Quan Nghệ, nói “Chẳng lẽ cô không biết ta cũng là loại người ấy sao?”.
Thượng Quan Nghệ ngẩn ra ở đó.
Bích Hổ nói tiếp “Những chuyện xấu trong mắt cô, thì trong mắt bọn ta lại là chuyện hay”.
Thượng Quan Nghệ cười nhạt nói “Loại người xấu như các ngươi cũng biết nghĩa khí à?”.
Bích Hổ nói “Có lúc cũng biết chứ”.
Thượng Quan Nghệ nói “Giết chết bấy nhiêu người ngươi vẫn chưa thỏa mãn sao?”.
Bích Hổ nổi “Đó mới chỉ là bắt đầu thôi”.
Thượng Quan Nghệ nhìn chằm chằm vào Bích Hổ, không nói được tiếng nào nữa, Bích Hổ cười nói tiếp “Những lời đồn đãi về ta, chắc cô đã nghe qua không ít”.
Thượng Quan Nghệ cười nhạt, nói “Đó đương nhiên đều là sự thật”.
Bích Hổ nói “Có chuyện là thật, ví dụ như ta muốn giết một người thì tuyệt đối không chỉ giết một người mà thôi”, y cười cười nói tiếp “Đặc biệt là nếu người ấy võ công cao cường hơn ta, hoàn toàn không phải trong hoàn cảnh bình thường mà ta có thể giết được”.
“Vậy ngươi sẽ làm gì?”.
“Trước tiên là giết người nhà của y, đến lúc tinh thần y gần như tan rã, mới cho y một đòn trí mạng”.
“Ngươi tàn độc thật”, Thượng Quan Nghệ nghiến răng.
Bích Hổ nói “Cô biết ta làm gì để sống?”.
“Giết người để sống”.
“Không sai, người làm loại công việc này nhất định phải lòng dữ tay độc, không chọn thủ đoạn, nếu không chỉ sợ không sống nổi được một ngày”.
Thượng Quan Nghệ chợt hỏi “Ngươi nhất định phải giết người mới sống được sao?”.
Bích Hổ sửng sốt, nói “Đương nhiên không phải, có điều việc giết người đối với ta mà nói có lúc cũng là một thú vui”.
“Thú vui?”, lần này đến lượt Thượng Quan Nghệ sửng sốt.
Bích Hổ cười nói tiếp “Cô còn chưa biết nhiều về ta, nếu không nhất định đã phát hiện ra cách thức giết người của ta đưa ra mãi không hết, không sao ngờ tới”.
Y tuy đang cười, nhưng không hề có chút nào như đang nói đùa, giết người đối với y mà nói rõ ràng hoàn toàn không phải là một tội ác, vả lại còn như một công việc thần thánh.
Thượng Quan Nghệ chỉ cảm thấy đầu óc nổ tung, cao giọng nói “Ngươi định dùng cách gì để giết ta?”.
“Cô à?”, Bích Hổ nhìn Thượng Quan Nghệ từ trên xuống dưới mấy lượt, nói “Có lẽ cô sẽ không tin, nhưng ta không định giết cô”.
Thượng Quan Nghệ lúc ấy mới cảm thấy thật sự ngạc nhiên.
Bích Hổ cười nói tiếp “Có lẽ vì cô rất khả ái”.
Thượng Quan Nghệ nói “Ngươi nói bậy gì thế?”.
Bích Hổ ánh mắt không di động, nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Nghệ, nói “Cô quả thật rất khả ái”.
Trong mắt y hoàn toàn không có chút ý tứ dâm tà nào, cái gọi là khả ái cũng chỉ là có ý nói khả ái mà thôi.
Thượng Quan Nghệ nãy giờ nhìn chằm chằm vào Bích Hổ, rất ngạc nhiên, sự sợ hãi lúc trước đã giảm đi rất nhiều.
Nàng bất giác hỏi “Tại sao ngươi không giết ta?”.
Bích Hổ nói “Thủy chung cô sẽ hiểu rõ thôi”.
Thượng Quan Nghệ nhìn chằm chằm vào Bích Hổ, mường tượng muốn tìm ra lý do trong sự thay đổi trên vẻ mặt Bích Hổ.
Nhưng nàng thủy chung không nhận ra được gì.
Bích Hổ cười cười lại nói “Nếu ta muốn giết cô thì đã hạ thủ ngay trong Đỗ gia trang rồi”.
Thượng Quan Nghệ nói “Lúc ấy ngươi bỏ chạy còn chưa kịp”.
Bích Hổ nói “Cô sai rồi... lúc ấy ta hoàn toàn không phải bỏ chạy, tình hình trong Đỗ gia trang ta thuộc lòng như trong bàn tay, lúc nào ta cũng có thể tùy tiện tìm vài chỗ ẩn núp, mà không bị các ngươi phát giác”.
Thượng Quan Nghệ nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Bích Hổ.
Bích Hổ nói tiếp “Cô có biết tại sao ta chọn chỗ ấy để ra khỏi Đỗ gia trang không?”.
Thượng Quan Nghệ bất giác hỏi “Tại sao?”.
Bích Hổ nói “Đó là khu viện chỗ Đỗ Lạc Thiên ở, là nơi nguy hiểm nhất, nhưng cũng là nơi an toàn nhất trong Đỗ gia trang”.
Thượng Quan Nghệ không hiểu.
Bích Hổ giải thích “Sở dĩ chỗ ấy nguy hiểm, đương nhiên vì Đỗ Lạc Thiên ở ngay đó, y tai mắt sắc bén, nếu người khác ở trong viện, chắc chắn rất ít người có thể chạy thoát, thậm chí ta cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng nếu bị y phát hiện, muốn chạy khỏi sự truy kích của y, đương nhiên lại càng là vấn đề, nói thật nhé, y đương gọi là Trung Nguyên Vô Địch, vô địch thì có thể chưa chắc, nhưng những người đối địch được với y chắc hoàn toàn không phải nhiều”.
Thượng Quan Nghệ lúc ấy đã hiểu rõ lời Bích Hổ, nàng đang định nói chen vào, Bích Hổ đã nói tiếp “Về điểm ấy đương nhiên Đỗ Lạc Thiên cũng rất rõ, nên nhất định không cho ai lưu lại chỗ ở của y”. Ngừng lại một lúc rồi cười nói tiếp “Cũng chính vì thế nên y vừa rời đi, thì chỗ đó lại trở thành nơi an toàn nhất”.
Thượng Quan Nghệ tức giận hừ một tiếng.
Bích Hổ lại nói “Lúc ta vào trong khu viện ấy, há không phải y đang ở ngoài đình đánh đàn sao?”.
Thượng Quan Nghệ nói “Cho nên ngươi mở mắt to gan từ chỗ ấy vượt tường ra ngoài”.
Bích Hổ cười nói “Càng ở chỗ an toàn có lúc ta lại càng cẩn thận, đạo lý ấy nói ra chắc cô cũng không hiểu”.
Thượng Quan Nghệ lớn tiếng nói “Ta hiểu chứ, ngươi mở mắt to gan ra đi như thế, có phải là vì đã nhìn thấy ta, muốn dụ ta tới đây không?”.
Bích Hổ nói “Cô quả nhiên là một đứa nhỏ thông minh”.
Thượng Quan Nghệ nói tiếp “Vậy tiếng leng keng là ngươi cố ý làm vang lên, sợ là ta không phát giác ra ngươi”.
Bích Hổ cười nói “Đúng là thế đấy”.
Thượng Quan Nghệ lạnh lùng nói “Ngươi dụ ta tới đây nhưng không muốn giết ta, rốt lại là mục đích gì?”.
Bích Hổ nói “Chủ yếu là để cho cô biết có một nơi thế này, trở về nói với Đỗ Lạc Thiên, là Bích Hổ đang ở đây”.
Thượng Quan Nghệ hai mắt đầy vẻ nghi cảm.
Bích Hổ nói tiếp “Ta sẽ ở lại đây chờ Đỗ Lạc Thiên tới quyết định một lần cho công bằng, cô vẫn chưa hiểu rõ à?”.
Thượng Quan Nghệ cười nhạt “Nếu ngươi có gan như thế, sao không làm ở Đỗ gia trang?”.
Bích Hổ nói “Đỗ gia trang không phải là nơi của ta...”.
Thượng Quan Nghệ nói “Ngươi nói là trong trang viện này ngươi đã chuẩn bị đầy đủ”.
Bích Hổ gật đầu nói “Chuẩn bị để chờ Đỗ Lạc Thiên tới bất cứ lúc nào”.
Thượng Quan Nghệ hỏi tiếp “Ở trong có phải có mai phục rất lợi hại không?”.
Bích Hổ cười lớn nói “Nếu là Đỗ Lạc Thiên ông ngoại cô, y sẽ không hỏi thế đâu”.
Thượng Quan Nghệ đỏ mặt.
Bích Hổ lại nói “Nhưng bất kể thế nào, Đỗ Lạc Thiên cũng nhất định sẽ tới thôi”.
Thượng Quan Nghệ không thể không đồng ý với câu ấy của Bích Hổ.
Bích Hổ nói tiếp “Thẩm Thăng Y, Thượng Quan Vô Kỵ, Chu Tế cũng nhất định sẽ tới, ta hoan nghênh họ tới một phen”.
Thượng Quan Nghệ ngờ vực nhìn vào trang viện một cái, lẩm bẩm “Bên trong nhất định có cơ quan mai phục đáng sợ, nhất định như thế”.
Bích Hổ nói “Còn như sau khi họ tiến vào có kết quả gì, thì còn phải xem số phận của họ”.
Thượng Quan Nghệ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bích Hổ, nói “Ngươi trả lời một câu hỏi của ta được không?”. Nói xong câu ấy cả nàng cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, đối với Bích Hổ nàng vốn rất sợ hãi, nhưng hiện tại cảm giác sợ hãi ấy rõ ràng đã hoàn toàn tiêu tan.
Có phải vì Bích Hổ tỏ ra hoàn toàn không có ác ý với nàng không?
Bích Hổ không hề để ý, hỏi lại “Cô muốn ta trả lời chuyện gì?”.
Thượng Quan Nghệ nói “Lần này ngươi giết chết bấy nhiêu người, mục đích có phải thật là vì trả thù cho Sở Bích Đồng không?”.
Bích Hổ nhìn đăm đăm vào mặt Thượng Quan Nghệ, chợt cười một tiếng “Tại sao cô lại nghi ngờ như thế?”.
Thượng Quan Nghệ nói “Ta vẫn cảm thấy loại người như các ngươi không biết nghĩa khí như thế”.
Bích Hổ sửng sốt, bật tiếng cười lớn.
Thượng Quan Nghệ chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào y.
Bích Hổ cười một lúc, nói “Bất kể thế nào, sự tình cũng sẽ có lúc rõ ràng thôi”.
Thượng Quan Nghệ đang định hỏi nữa, Bích Hổ đã nói tiếp “Cô cũng không cần phải hỏi gì ta, chỉ cần trở về nói với Đỗ Lạc Thiên ông ngoại cô là ta đang ở trong trang viện này chờ y, nếu quả y chưa già tới mức chuyện gì cũng không nhớ thì chắc tự y sẽ biết rõ động cơ chủ yếu trong việc giết người của ta lần này là gì”.
Thượng Quan Nghệ sửng sốt lắng nghe.
Bích Hổ cười cười nói tiếp “Cô bảo y cứ yên tâm, ta sẽ chờ y ở đây”.
Thượng Quan Nghệ nhịn không được, lại hỏi “Rốt lại ngươi là ai?”.
Bích Hổ nói “Lúc có thể nói, nhất định ta sẽ nói rõ”.
Thượng Quan Nghệ nói “Vậy chắc ngươi có thể nói cho ta biết ở đây rốt lại là trang viện của ai?”.
Bích Hổ chỉ lên tấm biển không có chữ, nói “Cô không nhìn thấy tấm biển kia sao?”.
Thượng Quan Nghệ nói “Không có chữ gì”.
Bích Hổ nói “Không sai, không có chữ gì, đây là một sơn trang vô danh, từ ba mươi năm trước đã vô danh”.
Giọng nói của y vẫn âm trầm, nhưng lúc nói mấy câu ấy, da thịt trên mặt lại giật giật.
Thượng Quan Nghệ nhìn thấy rất rõ, lại hỏi “Ngươi là người gì trong trang viện này?”.
Bích Hổ nói “Cô không thấy mình hỏi quá nhiều sao?”.
Thượng Quan Nghệ cười gượng.
Bích Hổ vung tay nói “Bây giờ cô có thể đi được rồi”.
Thượng Quan Nghệ nói “Ta...”.
Bích Hổ nói “Cô còn muốn gì nữa?”. Y đột nhiên sa sầm mặt.
Thượng Quan Nghệ cắn cắn môi, hai tay càng nắm chặt chuôi kiếm.
Bích Hổ ánh mắt rơi xuống hai thanh đoản kiếm của Thượng Quan Nghệ, cười một tiếng, nói “Xem ra quả thật cô muốn thử xem có thể đánh ngã được ta không”.
Thượng Quan Nghệ lạnh lùng đáp “Ta cũng nên thử một chút, có phải không?”.
Bích Hổ nói “Đúng là nên... Ta cũng nhận thấy cô tuyệt đối không phải là một đứa nhỏ nhút nhát”.
Thượng Quan Nghệ nói “Rườm lời”.
Bích Hổ cười ngất nói “Không sai, nếu cô nhút nhát, thì căn bản đã không theo vết của ta tới đây”. Câu nói vừa dứt, tay phải y lật lại, soảng một tiếng kiếm tuốt ra khỏi vỏ, chĩa vào Thượng Quan Nghệ, nói “Binh khí vô tình, vả lại có một chuyện nhất định cô phải biết rõ”.
Thượng Quan Nghệ nói “Ngươi không nhất định phải cần tới ta báo tin...”.
Bích Hổ nói “Quả nhiên là một đứa nhỏ thông minh”.
Thượng Quan Nghệ nói “Dường như người thông minh như ta, ngươi vẫn có thể thẳng tay giết chết”.
Bích Hổ chỉ cười.
Thượng Quan Nghệ nói tiếp “Nếu ngươi tùy tiện tìm một người, thậm chí một lá thư cũng có thể truyền đạt ý tứ của ngươi, tại sao nhất định lại muốn ta làm?”.
Bích Hổ vẫn chỉ cười. Thượng Quan Nghệ lại nói “Ta thấy trong này nhất định có lý do, là lý do gì?”.
Bích Hổ rốt lại đã trả lời “Có lẽ vì người thông minh khả ái như cô, khiến ta không sao tàn nhẫn”.
Thượng Quan Nghệ nhìn chằm chằm vào mặt Bích Hổ, mường tượng muốn nhìn rõ đáy lòng y, nói “Nhất định là ngươi bịa đặt, ngươi hoàn toàn không phải là loại người không tàn nhẫn được”.
Bích Hổ nét mặt sa sầm, lại xua tay lần nữa, nói “Về mau đi!”.
Thượng Quan Nghệ không động đậy.
Bích Hổ lắc đầu, nói “Vậy thì ngươi ra tay là được”.
Thượng Quan Nghệ kiếm chưa động, thân hình động trước, vọt ra giữa con đường ngoài rừng.
Bích Hổ như bóng theo hình, Thượng Quan Nghệ thân hình vừa đứng lại, thân hình của y cũng đứng lại, khoảng cách cũng giống hệt như lúc mới rồi.
Thân hình y mau lẹ chắc chắn hơn Thượng Quan Nghệ.
Thượng Quan Nghệ nhìn thấy rất rõ, thở phào một hơi, chợt quát khẽ một tiếng, tung người vọt tới, song kiếm lăng không chém thẳng xuống mặt Bích Hổ.
Bích Hổ tay phải rung một cái, thanh trường kiếm vừa hẹp vừa mỏng ong một tiếng rung lên mấy mươi chiếc cầu vồng bạc chém lên hai thanh kiếm.
Tiếng loảng soảng sắt thép chạm nhau vang lên, mười sáu kiếm của Thượng Quan Nghệ đâm ra đều bị Bích Hổ đón đỡ.
Nàng thân hình lăng không chưa rơi tới đất, soạt soạt soạt đột nhiên liên tiếp lộn người ba cái, song kiếm cũng theo thân hình chuyển động, như một cái bánh xe bằng ánh kiếm liên tiếp lăng không lật ba lần cuốn tới Bích Hổ.
Bích Hổ quát một tỉếng “Giỏi!”, đạp theo Thất Tinh bộ pháp tránh khỏi làn bánh xe bằng ánh kiếm của Thượng Quan Nghệ.
Thượng Quan Nghệ chân vừa chạm đất, cả người lẫn kiếm lại bắn tới, hai kiếm đan vào nhau, bên trái bảy bên phải tám, lại đánh ra mười lăm kiếm.
Bích Hổ thân hình mau lẹ xoay chuyển, né tránh vọt nhảy, lại tránh qua mười lăm kiếm của Thượng Quan Nghệ.
Thế kiếm của Thượng Quan Nghệ chưa dứt, hai kiếm đan vào nhau, hết kiếm này tới kiếm khác lại đâm vào Bích Hổ.
Kiếm pháp nàng học là kiếm pháp hạng nhất, mà rõ ràng cũng đã trải qua một phen khổ luyện, nhưng luyện võ với lâm địch là hai chuyện khác nhau.
Về kinh nghiệm lâm địch nàng chưa hề có chút nào, Bích Hổ thì không những kinh nghiệm phong phú mà còn là một lão thủ giết người.
Võ công của y còn cao hơn Thượng Quan Nghệ, mạnh yếu cách nhau một trời một vực, cho dù thế công của Thượng Quan Nghệ dữ tợn tới đâu thì cũng không gây ra được sự uy hiếp nào đối với Bích Hổ.
Bích Hổ thì né tránh nhiều hơn trả đòn, cũng vòng quanh người Thượng Quan Nghệ, khoảng cách với Thượng Quan Nghệ thủy chung không hề thay đổi.
Thượng Quan Nghệ nãy giờ không lưu ý tới điểm ấy, đột nhiên nhận ra, nhưng mặc dù nàng hoảng sợ, thế công vẫn không vì thế mà ngừng lại.
Bích Hổ lại tránh qua ba mươi chín kiếm của nàng, đột nhiên nói “Cẩn thận, ta trả đòn đấy”.
Câu nói vừa buông ra, thế kiếm khai triển, đỡ một kiếm trả một kiếm, thân hình đồng thời chuyển động rất nhanh chung quanh Thượng Quan Nghệ.
Thượng Quan Nghệ lập tức tay chân luống cuống.
Thanh kiếm của Bích Hổ thừa chỗ hở đánh vào, liên tiếp tấn công mười ba kiếm, đánh dạt thế kiếm của Thượng Quan Nghệ ra ngoài, lại một kiếm như con độc xà phóng vào giữa, đâm tới yết hầu Thượng Quan Nghệ.
Thượng Quan Nghệ nghiêng người tránh mau, nào ngờ thế kiếm của Bích Hổ lập tức biến hóa, chính hướng theo thân hình chuyển động của nàng, một kiếm đâm vào yết hầu Thượng Quan Nghệ tuy rất hung dữ nhưng chỉ là hư chiêu, thế kiếm vừa thay đổi, lại không phải đâm vào yết hầu mà là vào vai.
Thượng Quan Nghệ nhìn thấy kiếm của Bích Hổ đâm tới, nhưng đã không còn chỗ để tránh né, thậm chí vừa nghĩ tới việc tránh né thì kiếm của Bích Hổ đã phóng tới.
Trong chớp mắt ấy nàng chỉ thấy một cảm giác tê rần, Bích Hổ lại dùng kiếm điểm huyệt, liên tiếp điểm vào bốn huyệt đạo trên hai vai nàng, kế hất một cái, thanh kiếm lại chĩa vào yết hầu Thượng Quan Nghệ.
Thượng Quan Nghệ không tự chủ được rùng mình một cái, nhưng không la hoảng, cũng không lên tiếng xin tha mạng.
Thanh kiếm của Bích Hổ cũng không đâm tới, y cười cười nhìn Thượng Quan Nghệ, chậm rãi nói “Cô đã luyện được kiếm thuật thượng thặng, tư chất cũng không kém, chỉ là không có kinh nghiệm lâm địch, nội lực cũng chưa đủ, nếu không thế thì muốn chế phục cô cũng rất không dễ”.
Thượng Quan Nghệ lạnh lùng nói “Tài không bằng người thì không còn gì để nói, ngươi cứ giết ta là được”.
Bích Hổ nói một mình “Nghe nói là Đỗ Lạc Thiên đích thân dạy võ công cho cô”.
Thượng Quan Nghệ nói “Ai nói với ngươi thế...”.
Bích Hổ không trả lời, ngắt lời nói “Đỗ Lạc Thiên quả thật không nhìn lầm người, nếu có thời gian, võ công cô nhất định sẽ cao hơn bọn anh chị, lúc ấy ta không phải là đối thủ của cô cũng chưa biết chừng”.
Thượng Quan Nghệ nói “Vậy thì tốt nhất là ngươi cứ giết ta di”.
Bích Hổ trầm giọng nói “Nếu ta quả thật muốn giết cô, thì đã kết liễu cô trong Đỗ gia trang rồi”.
Thượng Quan Nghệ quả thật không hiểu tại sao Bích Hổ lại lưu tình với mình mấy lần như thế.
Bích Hổ nói tiếp “Cô cũng đừng chọc giận ta nữa, loại người thông minh như cô, đến bước này cũng nên biết làm thế nào là tốt”.
Câu nói vừa dứt, thanh kiếm của y rút lại rồi phóng ra, lại giải khai huyệt đạo cho Thượng Quan Nghệ.
Thượng Quan Nghệ ngẩn ra tại chỗ.
Bích Hổ lập tức tra kiếm vào vỏ, lần thứ ba vung tay, nói “Về nói với bọn Đỗ Lạc Thiên là ta kính cẩn chờ đợi ở Vô danh sơn trang”.
Thượng Quan Nghệ không nói gì.
Bích Hổ cũng không nói gì nữa, thân hình đột nhiên vọt lên, lướt tới bậc thềm trước cổng trang viện, lại tung người lên mái hiên, chớp lên rồi mất hút.
Thượng Quan Nghệ đưa mắt nhìn theo Bích Hổ, quả thật không đủ dũng khí đuổi theo nữa, tuy nàng căm hận Bích Hổ, nhưng võ công của đối phương quả thật cao hơn nàng rất nhiều, căn bản không phải là nàng có thể đối phó.
Nàng hoàn toàn không sợ chết, nhưng lối lằng nhằng mà không kết thúc được ấy cũng không phải là nàng có thể làm được.
Bích Hổ không giết nàng, đương nhiên có lý do của Bích Hổ, tuy nàng không nghĩ ra, nhưng cũng không tin đó chỉ là vì muốn nàng đưa tin về.
Mà sở dĩ Bích Hổ chọn Vô danh sơn trang này làm nơi quyết đấu, nàng cũng bắt đầu có chút ngờ vực hoàn toàn không phải đơn giản vì trong trang có bố trí cơ quan mai phục lợi hại.
... Chỉ có hỏi ông ngoại, có lẽ hỏi ông ngoại thì sẽ hiểu rõ.
Thượng Quan Nghệ tâm niệm vừa động, không chờ đợi nữa, xoay người chạy mau.
Bên này nàng vừa quay người chạy đi, bên kia chỗ cổng lớn mở ra, Bích Hổ lại xuất hiện, đưa mắt nhìn theo bóng nàng, thở dài một tiếng.
Tại sao Bích Hổ lại trở nên đa cảm như thế, rốt lại tại sao y lại nhẫn tâm liên tiếp giết chết ba anh em Thượng Quan Cao, Thượng Quan Hùng, Thượng Quan Phượng, mà lại mở một mặt lưới cho riêng Thượng Quan Nghệ, mấy lần hạ thủ lưu tình?
Tác phong hành sự của người này có lúc quả thật rất khó lý giải.
* * * * *
Mặt trời đã lên cao, trong đại sảnh của Đỗ gia trang đèn lửa vẫn thắp sáng.
Căn bản là vì không ai để ý tới chuyện đèn lửa.
Xác Thượng Quan Hùng, Thượng Quan Phượng đều đã dời tới sảnh đường, đặt cạnh quan tài Thượng Quan Cao.
Đỗ cửu nương nước mắt đã chảy hết, Đỗ Lạc Thiên thân hình đứng thẳng đã có phần còm xuống, Thượng Quan Vô Kỵ sắc mặt xám xanh, Chu Tế đôi mày nhăn tít.
Thẩm Thăng Y cũng đứng ngồi không yên.
Họ mới ra khỏi trang viện tìm Thượng Quan Nghệ, thì Thượng Quan Nghệ đã về tới.
Nghe xong những tao ngộ của Thượng Quan Nghệ, ngoài Đỗ Lạc Thiên, tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.
Đỗ Lạc Thiên cũng kinh ngạc như thế, nhưng trong sự kinh ngạc rõ ràng có kèm thêm một dáng vẻ rất đặc biệt.
Đó mường tượng có phần sợ hãi, lại mường tượng có phần thương cảm.
Tất cả ánh mắt của những người có mặt đều dán vào mặt y, nhưng không ai nhận ra được sự cảm nhận trong lòng y.
Cho đến khi Thượng Quan Nghệ dứt lời, Đỗ Lạc Thiên mới nói một câu, một câu hỏi.
“Nghệ nhi, tất cả những lời ngươi nói đều là sự thật phải không?”.
Câu hỏi ấy của y rõ ràng cho thấy y quả thật có chỗ không tin chuyện ấy lại phát sinh.
Thượng Quan Nghệ bị hỏi sửng sốt, nói “Ông ngoại, cháu không bịa đặt, sự tình đúng như thế mà”.
Đỗ Lạc Thiên thở dài một tiếng, nói “Ông ngoại biết là ngươi không bịa đặt, chỉ là chuyện này...”. Y định nói lại thôi, có vẻ rất khổ não.
Chu Tế nhịn không được, hỏi “Đại ca, rốt lại đó là trang viện của ai?”.
Đỗ Lạc Thiên không trả lời, Thượng Quan Vô Kỵ chợt nói “Xem ra lần trả thù này của gã Bích Hổ ấy e không đơn giản chỉ vì Sở Bích Đồng”.
Đỗ Lạc Thiên nhìn Thượng Quan Vô Kỵ một cái, ánh mắt rất dữ tợn, quả thật giống hệt ánh chớp lóe lên giữa đêm tối.
Thượng Quan Vô Kỵ bất giác lui lại một bước, Đỗ cửu nương bên cạnh y lại tiến tới một bước, gào lên “Cha, rốt lại đây là chuyện gì?”.
Đỗ Lạc Thiên nhìn xuống nói “Đây là chuyện của riêng cha...”.
Đỗ cửu nương cười nhạt ngắt lời “Chuyện này không phải nói như thế”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói ngay “Không sai, cái chết của Cao nhi, Hùng nhi, Phượng nhi, chúng ta cũng không thể bỏ qua”. Y đưa tay vuốt đầu Thượng Quan Nghệ, lại nói “Còn Nghệ nhi, nếu không phải Bích Hổ muốn nó đưa tin, chỉ e cũng khó tránh được cái chết”.
Đỗ Lạc Thiên ánh mắt rơi lên mặt Thượng Quan Nghệ, chép miệng nói “Nghệ nhi đúng là vừa đi một vòng qua trước Quỷ Môn quan, có điều, về sau sẽ không gặp nguy hiểm nữa đâu”.
Thượng Quan Vô Kỵ sửng sốt, nói “Ủa?”.
Đỗ Lạc Thiên không giải thích nhiều, Thẩm Thăng Y bên cạnh chợt hỏi “Lão tiền bối có thể tới chỗ Vô danh sơn trang ấy quyết định một lần không?”.
Đỗ Lạc Thiên nói “Ta có thể không đi được không?”.
Thẩm Thăng Y lắc đầu, nói “Lão tiền bối cũng không phải loại người không dám đối diện với sự thật, vấn đề là...”.
Đỗ Lạc Thiên ngắt lời “Chuyện phát triển tới bước này đã không phải là chuyện của cá nhân ta. Vợ chồng phu phụ tuyệt nhiên không bỏ qua, Chu Tế là anh em của ta, còn ngươi là một hiệp khách danh phù kỳ thực, ta tuyệt đối không cản nổi các ngươi tới đó”.
Thượng Quan Nghệ chen vào “Nghệ nhi cũng muốn đi”.
Đỗ Lạc Thiên nhìn Thượng Quan Nghệ thương xót, nói “Ông ngoại cũng không yên tâm để ngươi ở lại đây”. Y thở dài nói tiếp “Mọi người cùng đi, trong sơn trang đúng như Nghệ nhi đoán, biết đâu có đặt mai phục lợi hại, nếu ta không nói rõ sự tình, nếu người nào gặp chuyện bất trắc, nhất định sẽ chết không nhắm mắt”.
Đỗ cửu nương ngắt lời “Cha biến thành bà bà má má từ lúc nào thế, muốn nói thì nói mau đi”.
Đỗ Lạc Thiên trừng mắt nhìn Đỗ cửu nương một cái nhưng không nói gì, liên tiếp bấy nhiêu đòn đánh vô tình, tựa hồ đã làm thay đổi con người y rất nhiều.
Thẩm Thăng Y thăm dò “Nghe Nghệ nhi nói, tòa Vô danh sơn trang ấy đã bỏ hoang nhiều năm”.
Đỗ Lạc Thiên nói “Đúng là như thế, nếu ta nhớ không lầm, thì đã hơn ba mươi năm rồi”.
Thẩm Thăng Y nói “Người ở trong trang viện ấy...”.
Đỗ Lạc Thiên nói “Là một tên cướp lớn, đó vốn là một nơi rất bí ẩn là lúc y gây án ta phát hiện ra y, theo vết đuổi tới đó”.
Thẩm Thăng Y nói “Kết quả là y chết dưới kiếm của tiền bối”.
“Còn có vợ y nữa”, Đỗ Lạc Thiên cau mày nói “Ta vốn chỉ định giết một mình y, nhưng vợ y xông vào giáp công, ám toán sau lưng, lại bị ta chém chết dưới kiếm”. Y ngừng lại một lúc rồi nói tiếp “Lúc ấy ta hoàn toàn không còn cách nào lựa chọn, võ công của vợ chồng họ vốn không hơn ta...”.
Thẩm Thăng Y trầm ngâm nói “Không biết vợ chồng họ có hậu nhân không?”.
Đỗ Lạc Thiên nói “Theo chỗ ta biết thì không có, lúc vợ y chết vẫn còn chưa sinh nở”.
Thẩm Thăng Y nói “Vậy là...”.
Đỗ Lạc Thiên nói “Chắc đã có thai tám chín tháng rồi... Trong cuộc đời ta, đây là việc đáng hối tiếc nhất”.
Thẩm Thăng Y trầm mặc hẳn.
Chu Tế ứng tiếng nói “Chuyện đó thật ra cũng không trách được đại ca, nếu cô ta ám toán sau lưng...”.
Đỗ Lạc Thiên lắc đầu ngắt lời “Lúc ấy ta nên lưu ý mới đúng”.
Chu Tế hỏi qua chuyện khác “Ngoài vợ chồng y, trong trang viện còn người nào nữa không?”.
Đỗ Lạc Thiên nói “Mấy người tỳ bộc, sau khi sự tình vỡ lở đều đã trốn chạy”.
Thẩm Thăng Y nói “Nói như thế, thì gã Bích Hổ này không có quan hệ gì...”.
Đỗ Lạc Thiên cười gượng nói “Đúng ra phải như thế... trừ phi những tư liệu ta thu thập được hoàn toàn không chính xác, người ấy thật ra không phải là một người, có anh em chị em gì đó”.
Thẩm Thăng Y nói “Lão tiền bối nói là Bích Hổ có thể là con của anh chị em của y”.
Đỗ Lạc Thiên nói “Là y gửi ở nhà họ hàng nuôi nấng cũng chưa biết chừng”. Y lắc đầu nói tiếp “Nếu đúng là như thế, thì đã sớm tới rồi, tại sao lại phải đến ba mươi năm sau thế này”.
“Không sai”, Thẩm Thăng Y trầm ngâm nói “Vả lại sự tình lại bắt đầu từ cái chết của Sở Bích Đồng”.
Chu Tế bên cạnh nói “Bích Hổ chọn chỗ ấy, có lẽ chỉ là ngẫu nhiên thôi”.
Thượng Quan Vô Kỵ chen vào “Thế thì không khỏi quá khéo, chúng ta không ngại gì nhớ lại một lượt những lời Bích Hổ đã nói với Nghệ nhi, y rõ ràng đã nói tới một việc ba mươi năm trước”.
Thẩm Thăng Y nói “Có phải người trong trang viện ấy sau khi rời đi lại trở về cư trú không?”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Thẩm huynh là nói đám tỳ bộc à?”.
Thẩm Thăng Y gật đầu, Thượng Quan Vô Kỵ nói ngay “Thế là nói Bích Hổ vô tình tìm tới Nghệ nhi, từ miệng đám tỳ bộc ấy biết được chuyện ấy, lợi dụng chuyện ấy làm cái cớ chứ gì?”.
Thẩm Thăng Y cười gượng nói “Việc y trả thù cho Sở Bích Đồng cũng đã đủ là một cái cớ rất tốt rồi”.
Thượng Quan Vô Kỵ không thể không đồng ý câu ấy.
Thẩm Thăng Y nói tiếp “Chuyện này lúc bắt đầu xem ra rất đơn giản, nhưng đến bước này đã không những phức tạp, mà còn rất phức tạp”.
Đỗ cửu nương nói ngay “Thế là nói Bích Hổ tới đây thì không phải lý do chủ yếu là cái chết của Sở Bích Đồng”.
Thẩm Thăng Y nói “Lúc bọn Liễu Bá Uy bị giết, rõ ràng còn là như thế, đến khi Bích Hổ tới đây, thì không khó gì nhận ra hoàn toàn không chỉ đơn giản như thế”. Y trầm ngâm nói tiếp “Cho dù Thượng Quan huynh và ta không trở về, chắc chắn Bích Hổ cũng sẽ xuất hiện ở đây như thế”.
Đỗ cửu nương lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thẩm Thăng Y, nói “Nói tiếp đi”.
Thẩm Thăng Y nói tiếp “Từ những việc xảy ra trong hai hôm nay mà nhìn, thì Bích Hổ thông thuộc hoàn cảnh ở đây quả thật rất bất ngờ đối với chúng ta, lúc đầu tiên thậm chí ta còn nghi ngờ y vốn là khách thường ở đây, thậm chí còn nghi trong trang có người ngầm thông tin tức với y”.
Đỗ cửu nương ngắt lời hỏi “Vậy là ai?”.
Thẩm Thăng Y nói “Đó chỉ là nghi ngờ mà thôi, còn có đúng là sự thật không thì đương nhiên vẫn không thể xác định, nhưng việc Bích Hổ thông thạo tình hình ở đây, thì hiện tại chỉ có cách giải thích ấy là hợp lý nhất”.
Đỗ cửu nương nói “Y vốn là kẻ thù của nhà ta, trước nay rắp tâm báo phục, nên đối với tình hình trang viện này đã nắm vững như trong lòng bàn tay”.
Thẩm Thăng Y nói “Rốt lại có đúng hay không, tin chắc sẽ rất mau lẹ có một kết thúc rõ ràng”.
Đỗ cửu nương cười nhạt nói “Chỉ sợ y không có gan như thế, ở trong tòa Vô danh sơn trang kia chờ đợi chúng ta”.
Đỗ Lạc Thiên cũng cười nhạt một mình, nói “Ta quả thật không ngờ trong thiên hạ lại có người lớn mật dám đồng thời ước chiến với chúng ta”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Y bảo chúng ta tới, đương nhiên có sự tính toán của y, cũng có thể trong Vô danh sơn trang sắp đặt đầy cạm bẫy...”.
Đỗ cửu nương nói “E là đầm rồng hang cọp, ta cũng phải xông vào”.
Thượng Quan Vô Kỵ nói “Muốn đi thì mọi người cùng đi”.
Đỗ cửu nương nhìn Thượng Quan Vô Kỵ một cái, rồi nhìn qua Thẩm Thăng Y, nói “Họ Thẩm kia, nếu ngươi sợ chết thì có thể không đi”.
Thẩm Thăng Y chỉ cười không đáp.
Chu Tế nói “Thẩm huynh nhất định sẽ đi với chúng ta mà”.
Đỗ cửu nương nói “Cho dù y không đi, cũng không có ai trách y, chuyện này vốn không có liên quan gì tới y”.
Thẩm Thăng Y nói “Việc trả thù của Bích Hổ có hoàn toàn không quan hệ gì với cái chết của Sở Bích Đồng hay không, hiện tại vẫn còn là một vấn đề...”.
Đỗ cửu nương nhìn chằm chằm vào y, nói “Được, họ Thẩm kia, bỏ hết những câu ấy đi, đủ chuyện vô lễ trước đây, ta xin lỗi ngươi là ta không phải”.
Thẩm Thăng Y nói “Tẩu phu nhân quá lời rồi”, rồi quay qua Đỗ Lạc Thiên, nói “Lúc nào chúng ta động thân?”.
Đỗ Lạc Thiên còn chưa trả lời, Đỗ cửu nương đã ứng tiếng “Đương nhiên là hiện tại”.
“Không sai, hiện tại”, Đỗ Lạc Thiên phất tay áo đứng lên, là người đầu tiên nhấc chân bước ra khỏi sảnh đường.
Vợ chồng Thượng Quan Vô Kỵ bước lên, Chu Tế và Thẩm Thăng Y cũng không chậm, Thượng Quan Nghệ cũng cất bước.
Đỗ Lạc Thiên bước đi vài bước, chợt quay đầu nói “Thẩm huynh đệ...”.
Thẩm Thăng Y ứng tiếng “Lão tiền bối có gì sai bảo?”.
Đỗ Lạc Thiên nói “Nghệ nhi do ngươi chiếu cố”.
Thẩm Thăng Y không suy nghĩ gì, trả lời ngay “Được, chỉ cần ta còn một hơi thở cũng tuyệt đối không để cô ta bị thương tổn gì đâu”.
Thượng Quan Vô Kỵ chợt nói chen vào “Thẩm huynh, Nghệ nhi là đứa con duy nhất của vợ chồng ta, tất cả xin gởi gắm cho ngươi”.
Y nói rất thương cảm, Thẩm Thăng Y gật đầu nói “Thượng Quan huynh yên tâm”.
Thượng Quan Vô Kỵ lại dặn Thượng Quan Nghệ “Nghệ nhi, ngươi đi theo Thẩm thúc thúc, bất kể phát sinh chuyện gì, cũng không được rời xa Thẩm thúc thúc”.
Thượng Quan Nghệ gật đầu, cũng không nói gì.
Mọi người lần lượt nhấc chân bước đi.
* * * * *
Mây trắng đầy trời, ánh nắng dịu dàng.
Gió thu thổi rơi vô số lá vàng, cổ khô se sắt trong gió.
Đỗ Lạc Thiên đi đầu tiên, bước chân đi qua mở ra một con đường mới.
Y không cần Thượng Quan Nghệ chỉ dẫn, hoàn cảnh một dải chung quanh đây rõ ràng y rất thông thạo.
Gió thổi mái tóc bạc phơ phơ trên đầu y, mọi người theo sau y không ai lên tiếng, tâm tình người nào cũng rất nặng nề.
Đỗ Lạc Thiên hoàn toàn không đi theo con đường mà Bích Hổ đi, cũng không đi qua khu rừng.
Ra khỏi Đỗ gia trang, y dắt mọi người đi một vòng, đi khoảng nửa giờ, mới tới phía trước khu rừng ấy, lại qua một khúc quanh, lại từ đó bước lên con đường kia.
Con đường kia ở giữa rừng, trên mặt đất mặt đầy cỏ rậm, tuyệt đối có thể khẳng định đã rất lâu không dùng tới.
Thượng Quan Nghệ ở phía sau vốn định gọi để cản trở, nhưng nhìn thấy con đường ấy, lời nói bất giác nghẹn ở cổ.
Nàng đã có thể khẳng định con đường này có thể dẫn họ tới trước mặt Vô danh sơn trang.
Chỉ là dáng vẻ kinh ngạc trong mắt nàng càng lúc càng dày.
Đi hết con dường, quả nhiên họ tới trước Vô danh sơn trang.
Đỗ Lạc Thiên dừng lại trước bậc thềm đá, nói “Nghệ nhi, có phải chỗ này không?”.
Thượng Quan Nghệ nói “Đúng là trang viện này”.
“Rất tốt”, Đỗ Lạc Thiên cười nhạt một tiếng, nhấc chân bước lên bậc thềm đá.
Cổng lớn trang viện vẫn đóng chặt, chỗ khác so với lúc Thượng Quan Nghệ rời đi chỉ là trên cánh cổng có thêm một tờ giấy trắng.
Giấy trắng chữ đe, chỉ viết sáu chữ.
... Hoan nghênh các ngươi đã tới.
Đỗ Lạc Thiên cười nhạt phất tay áo, vù một tiếng tụ phong quét ra, tờ giấy trắng bay nhanh ra, lên tới không trung thì nát vụn biến thành hàng trăm mảnh.
Không còn phải nghi ngờ, nội công của Đỗ Lạc Thiên đã đạt tới mức đăng phong tháo cực.
Giấy vụn còn chưa rơi tới đất, Đỗ Lạc Thiên đã đánh cánh cổng mở tung ra, sải chân bước vào.
Vào khỏi cổng là một tấm bình phong đá, đã vỡ mất một góc, trên viết một hàng chữ.
... Kính chờ trong đại sảnh.
Đỗ Lạc Thiên không hề vòng qua, cứ đi thẳng tới, ầm một tiếng tấm bình phong đá đột nhiên vỡ nát sụp xuống, Đỗ Lạc Thiên cũng bước thẳng qua.
Phía sau tấm bình phong đá là một khu viện, cỏ dại um tùm, cao tới đầu gối, phía trái có mấy gốc chuôi đã vì lâu quá không được chăm sóc nên đã trở thành không giống chuối nữa.
Còn hòn non bộ bên cạnh? Cũng đã mọc đầy cỏ dại rêu xanh.
Chu Tế ánh mắt đưa tới, nói “Tòa trang viện này đã rất lâu không có ai cư trú”.
Đỗ Lạc Thiên không nói gì, bước chân không dừng, tiếp tục đi về phía trước.
Đi chưa đầy một trượng, trong tiếng soạt soạt, một con chim từ trong bụi cỏ bay lên.
Đỗ Lạc Thiên không hề nhướng mày một cái, đột nhiên vung tay tuốt kiếm ra khỏi vỏ.
Một đạo ánh kiếm như chớp lóe lên, con chim ấy đứt thành hai đoạn trong làn ánh kiếm.
Đỗ Lạc Thiên kiếm chưa tra vào vỏ, bước chân không dừng đạp đám cỏ dại thành một con đường, đi thẳng về phía đại sảnh.
Trong chớp mắt ấy, không gian đã có thêm một làn sát khí.
Sát khí nặng nề, thậm chí Thượng Quan Nghệ cũng cảm thấy được sự tồn tại của làn sát khí ấy.
Thậm chí còn thấy nghẹt thở.
* * * * *
Cửa đại sảnh cũng đóng chặt, Đỗ Lạc Thiên nhìn như không thấy, cả người lẫn kiếm xông thẳng tới.
Cánh cửa trong bóng kiếm vỡ nát, Đỗ Lạc Thiên xông thẳng vào giữa đại sảnh.
Không có người nào, trong đại sảnh lạnh lẽo tối tăm, nhưng không có bụi bặm mạng nhện, rõ ràng đã được quét dọn.
Đối diện với cửa là một tấm bình phong lẻ loi dựng ở đó, trên bình phong dán vải trắng, nhưng vì lâu năm nên đã đổi màu. Trên nền vải không vẽ tùng hạc gì cả, mà là một người.
Người ấy khoảng ba mươi tuổi, trên môi có hai chòm râu, mày như con tằm, mặt như hai quả táo chồng lên nhau, mắt lộ sát cơ, tay trái cầm trường kiếm, dồn thế chờ phát.
Bức tranh vẽ vô cùng chân thực, sinh động như người sống, người và kiếm giống như gọi tới là ra.
Đỗ Lạc Thiên ánh mắt rơi lên bức tranh, thân hình lập tức dừng lại. Đỗ cửu nương phía sau bước lên một bước, ánh mắt nhìn tới, buột miệng hỏi “Cha, đây không phải là vẽ cha sao?”.
Đỗ Lạc Thiên im lặng gật đầu, thanh kiếm chỉ vào hai hàng chữ bên cạnh bức tranh.
... Đỗ Lạc Thiên.
... Ba mươi hai tuổi, người Thái Nguyên, đè nén kẻ mạnh, giúp đỡ người yếu, rất có hiệp danh.
Thượng Quan Vô Kỵ nhìn thấy rất rõ, nói “Đây là ca ngợi cha”.
Đỗ Lạc Thiên cười nhạt, vận kiếm nhanh như gió.
Tấm bình phong vỡ nát trong ánh kiếm, Đỗ Lạc Thiên mặt lạnh như băng, chống kiếm bước qua.
Phía sau bình phong cũng không có vết người, trên bức vách đối diện với cửa và bình phong, lại vẽ một bức tranh.
Nhìn thấy bức tranh ấy, Đỗ Lạc Thiên lập tức biến sắc.
Vợ chồng Thượng Quan Vô Kỵ, Chu Tế, Thẩm Thăng Y phía sau vừa đi vừa chạy, cũng đồng thời nhìn thấy bức tranh ấy.
Họ đều không tự chủ được, lộ ra vẻ kinh ngạc.
* * * * *
Bức tranh ấy thật ra là ba bức ghép thành.
Bức thứ nhất là vẽ một ông già đánh đàn cầm dưới trăng, ngồi trong một ngôi đình trong viện.
Trăng như trăng tròn, nhưng chung quanh vành trăng lại là một màu đen ngòm, ở giữa có một tia sét đánh xuống.
Đêm trăng như thế, làm sao có tia sét rạch qua bầu trời?
Nhưng vợ chồng Thượng Quan Vô Kỵ và Chu Tế đều hoàn toàn không thấy ngạc nhiên, ngay cả Thẩm Thăng Y và Thượng Quan Nghệ cũng không phải là ngoại lệ.
Họ đều nhận ra bức tranh này là ám thị ông già đang tấu khúc Phong lôi dẫn.
Cây cối chung quanh đình cũng được vẽ như đang bị cuồng phong thổi mạnh.
Trong đám cây lá, có một người ẩn núp, quần áo giống hệt Đỗ Lạc Thiên vẽ trên bức bình phong.
Đây đương nhiên là ám thị Đỗ Lạc Thiên đang nghe trộm ông già tấu đàn cầm.
Bức tranh thứ nhất tuy có tia chớp rạch qua bầu trời, nhưng tất cả đều hiện vẻ rất bình hòa.
Đỗ Lạc Thiên trong bức tranh trên tay không có kiếm, ông già kia cũng chỉ tập trung tinh thần vào việc đánh đàn.
Tranh vẽ to như người thật, mọi người đều nhìn thấy rất rõ, cho nên nhìn tới bức thứ hai, bất giác đều tim đập bình bình.
Trên bức tranh thứ hai, cũng vẽ nơi ấy, trong bức tranh cũng chỉ có Đỗ Lạc Thiên và ông già ấy.
Tia sét đã tắt, cây cối yên lặng, nhưng người đã động.
Đỗ Lạc Thiên phi thân lên không, kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ, tay phải một kiếm đâm xuống, đâm vào ngực ông già.
Ông già ấy cũng đã lăng không, chiếc đàn cầm trong tay bay ra, bị Đỗ Lạc Thiên tay trái chụp lấy.
Kiếm đã đâm xuyên qua ngực y, một tia máu tươi từ hậu tâm phun ra.
Chỉ là một tia máu.
Bức tranh thứ ba cũng có máu, nhưng không phải chỉ có một tia.
Khắp mặt đất đều là máu, hơn mười cái xác nằm lăn lóc trong vũng máu, trong một đại sảnh.
Đại sảnh được vẽ rõ ràng chính là đại sảnh mọi người đang đứng.
Đỗ Lạc Thiên vẫn trong bức tranh, kiếm vẫn trong tay phải, tay trái ngoài một chiếc đàn cầm, còn có một tập sách, chỗ nào cũng vẽ rất chi tiết, thậm chí ba chữ triện viết trên tập sách cũng rất dễ dàng nhìn ra.
Đó chính là ba chữ “Phong lôi dẫn”.
Kiếm đang nhỏ máu, Đỗ Lạc Thiên ngẩng đầu cười lớn, dưới chân y là xác một nữ nhân.
Nữ nhân ấy bụng to phình phình, mường tượng như đã hoài thai mười tháng, sắp đến ngày lâm bồn.
Tuy chỉ là tranh vẽ, nhưng nhìn tới thi thể nữ nhân ấy, mọi người đều bất giác thấy trong lòng lạnh buốt.
Ánh mắt của mọi người cũng bất giác chuyển lên mặt Đỗ Lạc Thiên.
Đỗ Lạc Thiên cũng nhìn chằm chằm vào xác nữ nhân, sắc mặt xám xanh, thanh kiếm trong tay phải không biết từ lúc nào đã run lên bần bật.
Đỗ cửu nương là người đầu tiên nhịn không được, đánh bạo hỏi “Cha, đây rốt lại là chuyện gì?”.
Đỗ Lạc Thiên không trả lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một cái xác khác trên bức tranh.
Đó là một nam nhân trung niên, chỗ tâm tạng cũng bị đâm một kiếm, đôi mắt mở to, vẻ đau đớn trên mặt còn kèm thêm vẻ phẫn nộ.
Đỗ Lạc Thiên nhìn chằm chằm vào y một lúc, ánh mắt mới chuyển qua hai hàng chữ cạnh bức tranh.
... Đây hoàn toàn chưa phải là kết thúc, chẳng qua chỉ mới bắt đầu thôi.
... Mời vào nội đường.
Đỗ Lạc Thiên ánh mắt rơi xuống lại ngước lên, sải chân bước vào, từng bước từng bước tiến vào.
Bước chân của y rất nặng nề.
Ai cũng nhận ra là tâm tình của y cũng thế.
Không ai lên tiếng, người nào cũng im lặng đi theo sau lưng y.
* * * * *
Nội đường cũng được quét dọn sạch sẽ, bàn ghế bày biện ngay ngắn, chỉ là vẫn không có ai.
Trên vách tường hai bên đều có một bức tranh, bút pháp cũng hoàn toàn giống như ở đại sảnh, nhưng trong tranh đã không có Đỗ Lạc Thiên.
Bức tranh trên vách tường bên trái vẽ người đàn bà có thai kia và một người trung niên.
Người trung niên vết thương trên ngực đã rịt lại, tay phải cầm một thanh đao mổ bụng nữ nhân có thai, tay trái lấy ra hai đứa nhỏ, là hai đứa.
Người trung niên trong vẻ bi phẫn còn kèm thêm vẻ mừng rỡ.
Đó chính vì hai đứa nhỏ ấy còn có thể sống được.
* * * * *
Trong bức tranh trên vách tường bên phải, người trung niên vẫn sống, râu tóc đều bạc, ngồi trong một chiếc quan tài.
Mỗi bên quan tài đều có một thiếu niên, đều vẽ quay mặt ra ngoài, một người mặt mũi rất rõ ràng, hai tay cầm một thanh Liên Tử kiếm.
Thượng Quan Nghệ thoáng nhìn thấy buột miệng kêu “Bích Hổ!”
Thẩm Thăng Y “Ủa” một tiếng, nói “Nghệ nhi, y chính là người mới rồi dẫn dụ cô rời khỏi trang viện à?”.
Thượng Quan Nghệ khẳng định “Thúc thúc, đúng là y rồi”.
Thẩm Thăng Y im lặng gật đầu.
* * * * *
Thiếu niên quỳ bên phải thì không vẽ rõ ngũ quan, toàn bộ khuôn mặt đều để trắng.
Hai tay của y giấu trong tay áo, y phục trên người cũng không có chỗ nào đặc biệt, muốn từ bức tranh nhận ra là ai thì chắc chắn là chuyện không thể được.
Đỗ cửu nương bất giác ngạc nhiên hỏi “Tại sao người này lại không vẽ mặt mũi gì?”.
Thượng Quan Vô Kỵ khẳng định “Người này nhất định là người chúng ta biết”.
Đỗ cửu nương nói “Là ai?”.
Thượng Quan Vô Kỵ lắc đầu không nói, cũng không ai trả lời câu hỏi của Đỗ cửu nương.
Nếu họ biết, thì căn bản đã không phát sinh bấy nhiêu sự tình.
Đỗ Lạc Thiên sắc mặt xám xanh, chỉ nhìn chằm chằm vào người trung niên ngồi trong quan tài, đột nhiên lẩm bẩm nói một mình “Một kiếm xuyên tim, tại sao không chết?”.
Thẩm Thăng Y ứng tiếng “Không phải câu trả lời ở trên tấm bình phong bên kia sao?”.
Đỗ Lạc Thiên ánh mắt lập tức đưa qua.
Đối diện với cửa đúng là có một tấm bình phong, phía trên đích xác cũng có viết chữ, sở dĩ y bỏ qua chỉ vì tinh thần đều tập trung vào mấy bức tranh.
Chữ trên tấm bình phong quả thật chính là câu trả lời.
... Tim của mọi người đều ở bên trái, nhưng ta là một ngoại lệ, tim ở bên phải, cũng nhờ thế mà có thể không chết.
... Hai đứa con ta tuy đã đủ tháng, nhưng có thể không chết, không thể không nói là kỳ tích, cũng có thể nói là ý trời.
... Lúc ngươi nhìn thấy hai tấm bình phong này, hai đứa con của ta ắt đã sắp xếp tất cả mọi việc, bất kể chúng làm gì cũng đều có thể tha thứ, cái đó gọi là nợ máu trả bằng máu.
... Có đúng không, Đỗ Lạc Thiên?
Đỗ Lạc Thiên toàn thân rung lên, bình một tiếng ngồi phệt xuống một cái ghế.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào mặt Đỗ Lạc Thiên, đều đầy vẻ nghi cảm.
Vị đại hiệp gầm mây thét gió, danh chấn giang hồ này, chẳng lẽ quả thật đã làm ra sự tình thương thiên bại lý như trên những bức tranh vẽ sao?
Vẻ nghi cảm trong mắt Thẩm Thăng Y rõ ràng càng dày, y nghĩ tới một chuyện đáng sợ.
... Thiếu niên không rõ mặt mũi kia rốt lại là ai? Hiện tại có phải đang đứng giữa chúng ta không?
Tuy y không nhìn quanh, nhưng tình hình chung quanh đều đã lưu tâm, chuẩn bị đối phó với bất cứ chuyện bất ngờ nào phát sinh.
Bích Hổ dẫn họ tới đây, đương nhiên không phải chỉ muốn họ xem các bức tranh ấy.
Mà Bích Hổ đương nhiên cũng biết võ công của họ, không đánh thì thôi, chứ nếu đã đánh thì ắt dốc hết toàn lực để đánh một đòn.
Vì nếu một đòn không trúng, thì sẽ không còn có cơ hội nữa.
Với võ công và kinh nghiệm giết người của Bích Hổ, một đòn ấy chắc chắn phải cực kỳ bất ngờ.
Điều còn đáng sợ hơn, là có một địch nhân mà họ không biết đang ở bên cạnh chờ cơ hội xuất thủ.
Cũng đúng lúc ấy, Đỗ Lạc Thiên đột nhiên buông tiếng cười lớn.
Tiếng cười bi thiết vang dội trong đại đường, bụi bặm từ xà nhà bị chấn động lả tả rơi xuống.
Đỗ Lạc Thiên cười rộ không ngớt, thậm chí còn có chút dáng vẻ điên cuồng.
Tất cả những ánh mắt có ở đó đều dán lên mặt Đỗ Lạc Thiên, đều ngạc nhiên không biết tại sao Đỗ Lạc Thiên lại cười như thế.
Tiếng cười từ chỗ vang dội trở thành tắc nghẹn, sau cùng dừng lại, thân hình Đỗ Lạc Thiên đã không run lên nữa, nhưng sắc mặt vẫn xám xanh.
Y ánh mắt quét qua một vòng, chợt nói “Các ngươi có biết ta cười gì không?”.
Thẩm Thăng Y ứng tiếng nói “Đó chính là điều bọn ta muốn biết”.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Cốc sạc iPad 12W Foxconn chính hãng

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau