vivo

Song long Đại Đường - Hồi 244

Tạo hóa trêu người

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 1563005 lượt xem

game

Sau khi Khấu Trọng trở về Hạ Phi, còn chưa ngồi ấm chỗ thì đã phải tiếp kiến các nhân vật có máu mặt từ các huyện thành gần đó, trong số những người đến đầu phục cũng có không ít những tướng lĩnh bất mãn dưới trướng Lý Tử Thông.
Trong đó có một người tên Lý Tinh Nguyên, tuổi chừng tam thập, dáng người cao lớn uy vũ, không chỉ là đồng hương của Lý Tử Thông, còn là tướng thủ thành của thành Mục Dương, một thành lớn ở giữa Hạ Phi và Đông Hải. Y chịu dâng thành đầu hàng, coi như một nửa Đông Hải quận đã lọt vào trong túi Khấu Trọng.
Khấu Trọng ngạc nhiên hỏi rõ nguyên cớ thì Lý Tinh Nguyên hừ lạnh nói: “Lý Tử Thông khắc bạc quả ân, dùng người luận thân sơ rồi mới luận tài trí, nhãn quang kém cỏi, không phải là người có đại trí. Có điều nói thực lòng, tại hạ vẫn còn do dự chưa quyết, nhưng chư tướng thủ hạ và các lãnh tụ thương nông từ già tới trẻ đều nhất chí tán thành đầu nhập về với Thiếu Soái. Ôi, đến giờ tại hạ mới hiểu được cái gì gọi là vạn chúng quy tâm”.
Khấu Trọng bật cười nói: “Lý huynh thật thẳng thắn, ta thích nhất là những hán tử như vậy! Không biết tình hình Đông Hải hiện nay thế nào?”.
Lý Tinh Nguyên đáp: “Đông Hải quận hiện nay cho thân đệ của Lý Tử Thông là Lý Tử Vân chủ quản, y tuyệt đối sẽ không đầu hàng Thiếu Soái đâu, hơn nữa lương thảo đều đầy đủ, dù có bị vây thành nửa năm một năm cũng không thành vấn đề”.
Khấu Trọng chau mày: “Lý Tử Vân là người thế nào?”.
Lý Tinh Nguyên tỏ vẻ khinh thường: “Ngoại trừ việc cậy mạnh hiếp yếu, vơ vét tài sản của bá tánh ra thì hắn còn biết làm gì nữa? Chính vì biết hắn hữu dũng vô mưu, nên Lý Tử Thông mới đặc biệt phái Hoại Quỷ Thư Sinh Đồng Thúc Văn đến làm quân sư cho hắn. Người này tâm địa thâm sâu, quyết không phải hạng vô dụng như Lý Tử Vân kia”.
Khấu Trọng hứng thú hỏi tiếp: “Tại sao Lý huynh lại gọi y là Hoại Quỷ Thư Sinh?”.
Lý Tinh Nguyên nghiến răng kèn kẹt nói: “Đồng Thúc Văn thích nhất là tự nhận thanh cao, luôn tự xưng mình là người đọc sách thánh hiền, học đế hoàng chi thuật, cả ngày luôn nói chuyện nhân nghĩa đạo đức, nhưng con người thì tham hoa háo sắc, không biết đã hủy hoại danh tiết của bao nhiêu thiếu nữ nhà lành, cả thê nhi của thuộc hạ hắn cũng không bỏ qua, nếu không phải hắn có võ công cao minh, lại được hai huynh đệ Lý Tử Thông bao che thì hắn sớm đã bị người ta băm vằm thành trăm ngàn mảnh rồi”.
Khấu Trọng thầm nhủ đây có lẽ là nguyên nhân quan trọng khiến Lý Tinh Nguyên bất mãn rời khỏi Lý Tử Thông, trong lòng không khỏi thầm nhủ may mắn là mình không phải hạng háo sắc, gật đầu nói: “Muốn lấy được Đông Hải, người này có vai trò rất quan trọng. Nếu có trừ được y, Lý Tử Vân cho dù có lợi hại nữa cũng chỉ bất quá là một con hổ không nanh vuốt mà thôi, Lý huynh có đề nghị gì không?”.
Lý Tinh Nguyên lộ vẻ khó xử nói: “Ở Đông Hải không có ai sợ thích khách ám sát hơn là Đồng Thúc Văn, vì vậy chẳng những y ra vào rất cẩn thận, hành tung ẩn mật, mà cả phòng ngủ cũng thay đổi hàng đêm. Muốn giết Lý Tử Vân có khi còn dễ hơn một chút”.
Khấu Trọng trầm ngâm: “Chuyện Lý huynh đến gặp ta, Lý Tử Vân có biết không?”.
Lý Tinh Nguyên nói: “Đồng Thúc Văn tuy đã bố trí tai mắt ở chỗ tại hạ, nhưng thế nào cũng không thể qua mắt được Lý mỗ. Chuyện lần này ta lại càng cẩn thận, theo lý thì bọn chúng không thể biết được”.
Khấu Trọng cười hì hì: “Vậy thì được rồi! Lý huynh lập tức trở về Mục Dương, án binh bất động, đợi ta tìm ra được đại kế có thể nhất cử đại thắng, sẽ cùng huynh phối hợp hành động”.
Lý Tinh Nguyên gật đầu đáp ứng, ánh mắt đầy sự kỳ vọng thiết tha: “Tinh Nguyên có một thỉnh cầu quá đáng, xin Thiếu Soái chấp nhận”.
Khấu Trọng hân hoan nói: “Hiện giờ mọi người đều là huynh đệ một nhà, Lý huynh có tâm sự gì, thì cứ thoải mái mà nói ra, không cần phải ngại!”.
Lý Tinh Nguyên thấp giọng nói: “Tại hạ hy vọng Thiếu Soái hạ thủ lưu tình, không làm hại đến bình dân bách tính ở Đông Hải”.
Khấu Trọng phì cười nói: “Đây đâu phải là thỉnh cầu quá đáng, mà là một chuyện hết sức nên làm, vừa hợp nhân tình, lại vừa đúng thiên đạo. Lý huynh yên tâm, nếu phải giết người vô tội mới đoạt được Đông Hải, Khấu Trọng này tuyệt đối không làm. Nếu như vi phạm lời thề, Khấu Trọng sẽ chết không toàn thây!”.
Lý Tinh Nguyên vội vàng quỳ phục xuống bái tạ, cảm động đến độ không nói nên lời. Khấu Trọng vội vàng đỡ y dậy. Sau khi thỏa thuận rõ phương pháp liên lạc, Lý Tinh Nguyên liền vội vàng rời khỏi.
Chân sau họ Lý vừa mới bước ra thì chân trước của Trần Trường Lâm đã bước vào cổng phủ, Khấu Trọng thấy vậy thì mừng rỡ chạy ra đón tiếp.
Thứ gã cần nhất hiện nay, chính là nhân tài.
o0o
Dưới ánh tịch dương, ngư thuyền chầm chậm đi về phía bến tàu lớn bên ngoài thành Ba Lăng.
Bốc Thiên Chí lúc này đã đóng giả thành ngư dân, ghé miệng lại sát tai Từ Tử Lăng đang chăm chú nhìn về phía thành môn thấp giọng nói: “Tử Lăng phải hết sức cẩn thận, Tiêu Tiễn gần đây thanh thế tăng lên gấp mấy lần, hơn nữa lại có tài lực phong phú, chiêu nạp được vô số cao thủ ở vùng Giang Nam Giang Bắc, Hương Ngọc Sơn vẫn là sủng thần của hắn, trước đây hắn đã từng bị Dương Hư Ngạn hành thích nên bên cạnh chắc chắn có rất nhiều cao thủ hộ vệ”.
Từ Tử Lăng đang đeo mặt nạ của đại hiệp mặt sẹo, nhưng vẫn không che dấu nổi ánh mắt lo âu, thản nhiên nói: “Theo Chí thúc tìm hiểu thì có nhân vật nào lợi hại cần phải đặc biệt chú ý không?”.
Bốc Thiên Chí đáp: “Nhất đẳng hảo thủ thì có năm người, đầu tiên là Đại Lực Thần Bao Nhượng, Hoành Luyện Canh Khí của người này rất nổi danh ở lưu vực Trường Giang, từ công phu Thiết Bố Sam ngoại gia mà y đã luyện thành thượng thừa nội gia chân khí. Họ Bao này thiên tính thô bạo, cừu gia khắp nơi, lần này chịu đầu nhập dưới trước Tiêu Tiễn, có lẽ cũng là vì tránh nạn mà thôi”.
Từ Tử Lăng thầm nhẩm lại cái tên Bao Nhượng, không nói tiếng nào.
Bốc Thiên Chí nói tiếp: “Người thứ hai là Ác Khuyển Khuất Vô Cụ, người này vốn là mã tặc khét tiếng ở phía Đông, nhưng vì đụng đến cao thủ Tống phiệt, truy sát ngàn dặm, cuối cùng chỉ còn lại một mình y trốn thoát, không hiểu vì sao lại đột nhiên trở thành người của Tiêu Tiễn. Hung danh của y không hề kém Đại Lực Thần Bao Nhượng, binh khí sở trường là một đôi búa sắt có tên Huyền Lôi Oanh, lợi hại phi thường. Hắc! Nếu có thể không động thủ thì tốt nhất!”.
Từ Tử Lăng lạnh lùng lên tiếng: “Kẻ nào cản trở ta cứu mẫu tử Tố tỷ, kẻ ấy sẽ phải chết!”.
Trong ngữ khí toát ra một quyết tâm mãnh liệt, tuyệt không hối hận.
Bốc Thiên Chí biết có khuyên giải thế nào cũng vô dụng, chỉ đành nói: “Ba người còn lại tuy không nổi danh bằng hai kẻ vừa rồi, nhưng ở phương Nam cũng là nhân vật có tiếng tăm, là Vong Mệnh Đồ Tô Trác dùng Cư Nha Đao, Tố Y Nho Sinh Giải Phụng Ca, võ công sở trường là ba mươi tám chiêu Yểm Nguyệt Kiếm Pháp, được coi là kiếm thủ giỏi nhất trong đám hậu bối mới quật khởi ở phương Nam, còn người cuối cùng là Ngưu Lang Chúc Trọng, dùng Tề Mi Côn, võ công là một trăm linh tám đường Ngưu Lang Côn Pháp thiên biến vạn hoá, tuyệt đối không thể coi nhẹ”.
Ngư thuyền cập bờ.
Từ Tử Lăng không nói tiếng nào, lặng lẽ lên bờ vào thành.
o0o
Trần Trường Lâm sải chân bước vào, hai tay nắm chặt lấy đầu vai Khấu Trọng, ánh mắt tràn đầy vẻ nhiệt tình, hân hoan nói: “Ngày đó ta nghe được tin Khấu huynh và Từ huynh suýt chút nữa bị lão gian tặc vong ân phụ nghĩa Vương Thế Sung hại chết, liền lập tức trở về Đông Đô chất vấn lão tặc, làm sao lại lấy ân báo oán với hai vị như vậy, cuối cùng đã cãi nhau một trận lớn, đương nhiên cũng chẳng có kết quả gì, chỉ đành căm phẫn bỏ đi. Cũng may không lâu sau thì nghe được tin hai người lấy ít thắng mạnh ở Lương Đô, dựa vào đám quân ô hợp đánh bại hùng sư tinh nhuệ của Vũ Văn Hóa Cập, liền lập tức kiêm trình tới Lương Đô. Không ngờ lại đúng lúc Khấu huynh rời thành, đến tận hôm nay mới gặp được Khấu huynh, còn Tử Lăng đâu?”.
Khấu Trọng le lưỡi nói: “Thì ra là huynh tự mình tìm tới đây, ta còn sai người đi khắp nơi tìm huynh nữa đó. Trường Lâm huynh thật lớn gan, dám xung đột cả với Vương lão quỷ”.
Cho đến tận bây giờ gã mới biết Trần Trường Lâm là một hán tử ngoài lạnh trong nóng. Bình thường thì ít nói lầm lì, nhưng khi gặp phải chuyện không vừa mắt, y tuyệt đối nghĩa bất dung từ. Gã lại càng không ngờ y lại coi mình và Từ Tử Lăng là hảo hữu như vậy.
Trần Trường Lâm buông tay, hừ lạnh nói: “Vương Thế Sung làm sao dám giết ta, bởi vì người tiến cử ta chính là Hi lão. Một ngày hắn còn chưa ngồi lên đế vị chân chính, y vẫn còn chưa dám đắc tội với cả võ lâm bạch đạo, còn Tử Lăng huynh đâu?”.
Khấu Trọng đặt tay lên vai gã, kéo vào đại sảnh, vừa đi vừa nói: “Tử Lăng đến Ba Lăng làm chút chuyện Trường Lâm huynh đến thì thật hay, hãy giúp chúng ta làm chút chuyện tốt cho thiên hạ thương sinh. Trường Lâm huynh cũng có thể thuận tay giết chết cả tên súc sinh Trầm Luân đó để báo mối gia cừu”.
Đôi mắt Trần Trường Lâm lập tức sáng bừng lên.
o0o
Từ Tử Lăng đi dọc theo con phố dài, chậm rãi tiến về phía phủ tướng quân của Hương Ngọc Sơn. Phong cảnh Ba Lăng vẫn như xưa, chỉ là người nhiều hơn trước mà thôi.
Tâm tình gã lúc này không ngờ lại rất bình tĩnh, từ sau khi bước vào cửa thành, tất cả những lo lắng và mong muốn được gặp Tố Tố của gã đều đã dẹp cả sang một bên vì giờ đã đến được nơi gã cần đến. Giờ chỉ còn lại một vấn đề duy nhất, chính là làm sao mới hoàn thành được mục tiêu này mà thôi, giờ gã không cần tốn công nhọc sức đi nghĩ những chuyện khác làm gì nữa.
Muốn đưa mẹ con Tố Tố rời khỏi Ba Lăng không phải là chuyện khó, vấn đề chỉ là làm sao mới thuyết phục được Tố Tố, như vậy gã sẽ phải vạch trần chân tướng tàn nhẫn độc ác của Hương Ngọc Sơn với nàng.
Con phố cổ kính mà giản dị, lầu các khắp nơi, trên con đường nối liền Nam Bắc thành Ba Lăng, Từ Tử Lăng vừa đi vừa nhớ lại tình cảnh Dương Hư Ngạn hành thích Hương Ngọc Sơn không thành ngày hôm ấy, cuối cùng cũng tới trước cửa Hương phủ.
o0o
Trong thư trai, Trần Trường Lâm nghe Khấu Trọng nói xong thì đặt chung trên tay lên chiếc kỷ nhỏ bên cạnh, gật đầu nói: “Buôn bán trên biển tuyệt đối không phải chuyện khó, chỉ cần có lợi nhuận, thương nhân lập tức sẽ bu đến như kiến. Khó khăn chỉ là chúng ta cần phải bảo đảm an toàn trên sông và trên biển, như vậy thì cần một đội thủy sư tinh nhuệ, khống chế được toàn bộ thủy đạo trong tầm kiểm soát”.
Khấu Trọng gật đầu đồng ý: “Ta cũng đã nghĩ đến vấn đề này, Bốc Thiên Chí của Cự Kình Bang đã có minh ước, mang theo đội thuyền dưới trướng về đầu nhập với tiểu đệ. Nghe y nói thì riêng Ngũ Nha Đại Hạm đã có năm chiếc rồi, tất cả đều là chiến lợi phẩm cướp được của triều đình nhà Tùy, các chiến thuyền loại nhỏ cũng có tới hai chục chiếc, thuyền hàng thì càng nhiều hơn, phải có tới trăm chiếc trở lên”.
Trần Trường Lâm phấn chấn tinh thần nói: “Vậy thì là một chuyện khác rồi! Hiếm có nhất là đột nhiên có thêm một số lớn các thủy thủ dạn dày kinh nghiệm không sợ sóng nước, chỉ cần huấn luyện thêm về thủy chiến, cải tạo lại các chiến thuyền cũ, rồi đóng thêm một số thuyền mới phù hợp với hình thế thủy đạo, nhất định sẽ có một ngày chúng ta có thể hùng bá trên mặt nước, nhất thống thiên hạ”.
Khấu Trọng ngây người nói: “Dường như Trường Lâm huynh còn có lòng tin hơn cả tiểu đệ nữa đó”.
Trần Trường Lâm mỉm cười: “Đó chính là vì ta có lòng tin đối với Khấu gia! Việc quan trọng trước mắt, chính là phải triệu tập thợ giỏi đóng thuyền, cải tạo sửa chữa lại các chiến thuyền cũ. Đợi sau khi chuẩn bị ổn thỏa mọi việc, chúng ta có thể phong tỏa giao thông đường biển của Đông Hải quận, cắt đi liên hệ đường biển giữa Đông Hải và Giang Đô, lúc ấy Đông Hải sẽ chỉ có thể gồng mình lên chống chọi, tuyệt đối không có khả năng hoàn kích lại chúng ta”.
Khấu Trọng chau mày nói: “Kiếm đâu ra được nhiều thợ thuyền như vậy bây giờ?”.
Trần Trường Lâm vỗ ngực nói: “Đương nhiên là ở cố hương của tiểu đệ Nam Hải Quận, họ Trần chúng ta là tộc lớn ở Nam Hải, tộc nhân nếu không phải từng làm thủy sư cho cựu triều thì cũng quen với việc buôn bán trên biển, hơn nữa lại đang thế bất lưỡng lập với phụ tử Trầm Pháp Hưng, chỉ cần Trần mỗ lén trở về, nhất định có thể dẫn theo một số nhân tài về mặt này, giúp Khấu huynh xây dựng một đội thủy sư vô địch thiên hạ, lúc ấy thì ngày tàn của phụ tử Trầm Pháp Hưng chỉ còn tính trên đầu ngón tay mà thôi”.
Khấu Trọng vỗ bàn khen tuyệt nói: “Được một câu nói này của Trường Lâm huynh, thiên hạ đã có một nửa lọt vào trong túi tiểu đệ rồi”.
o0o
Từ Tử Lăng đi qua cửa nhưng không vào, vòng ra phía sau, trong lòng thầm than không hay.
Dựa vào thính giác cao tuyệt của mình, gã cảm nhận được hình thế bên ngoài lơi lỏng, bên trong căng thẳng của Hương phủ. Mấy gian nhà xung quan phủ đều có bố trí trạm canh ngầm, giám thị mọi động tĩnh bên trong, trong phủ thì tử khí trầm trầm, giống như người bên trong sớm đã dọn đi nơi khác rồi vậy, chỉ còn lại mấy ngọn đèo heo hắt.
Từ Tử Lăng lấy làm khó hiểu, bởi vì bố cục trước mắt rõ ràng là một cạm bẫy, thậm chí còn có vẻ như được sắp đặt để đối phó riêng với gã vậy. Theo lý thì quan hệ của gã và Hương Ngọc Sơn vẫn chưa xấu đến mức này, cho dù là y có nhận được phi cáp truyền thư của Vân Ngọc Chân, thì cũng không đến nổi phải bày ra vẻ như đại địch lâm đầu thế này.
Chợt nghe một tràng ho khù khụ vang lên đằng sau bức tường.
Thân hình Từ Tử Lăng khẽ run lên, lúc này gã cũng đã tìm ra được cách tránh khỏi tai mắt của các trạm canh ngầm, áp người sát đất lướt vào ngõ nhỏ, khi đến sát chân tường phía sau của Hương phủ, mới bật người dậy nhảy vào bên trong.
Quả nhiên gã nghe thấy thanh âm yếu ớt của Tố Tố vang lên trên một tòa tiểu lâu: “Bế Lăng Trọng ra ngoài! Mau!”.
Từ Tử Lăng nào còn kềm chế được nữa, vội vàng cởi bỏ mặt nạ, tung mình lao tới phía tiểu lâu.
Tố Tố ngồi trên giường ho sặc sụa, mỗi lần ho lên, chiếc khăn trắng trên tay lại có thêm mấy điểm máu đỏ thắm. Bệnh dung tiều tuỵ của Tố Tố không chút huyết sắc, mái tóc đen nhánh ngày xưa giờ cũng xơ xác tàn tạ.
Từ Tử Lăng bổ tới bên giường, đặt tay lên bối tâm của nàng, chân khí cuồn cuộn truyền vào, nhiệt lệ trào dâng: “Tố tỷ!”.
Thân hình Tố Tố khẽ run lên, bất ngờ ngừng ho như có kỳ tích, trong sát na ấy, cặp mắt nàng cũng sáng bừng lên, nhìn về phía gã, kêu lên với giọng không dám tin vào mắt mình: “Tiểu Lăng! Đây là sự thật đấy chứ?”.
Từ Tử Lăng cố nuốt lệ vào lòng, lắc đầu nói: “Tất cả những chuyện này đáng lẽ không nên là sự thật, bọn đệ thực không nên rời xa Tố tỷ như vậy!”.
Đôi mắt Tố Tố bất ngờ khôi phục lại vẻ trong sáng như ngày xưa, đưa tay rung rung xoa nhẹ lên gương mặt anh tuấn của gã, dịu dàng nói: “Cuối cùng cũng đợi được các đệ quay lại rồi! Tiểu Trọng đâu? Có điều dù Tiểu Trọng không kịp trở về, có đệ ở đây cũng đủ khiến Tố tỷ thỏa mãn lắm rồi!”.
Cõi lòng Từ Tử Lăng như trầm xuống vực thẳm vô tận của tuyệt vọng và thống khổ, tất cả đều đã kết thúc, từ chân khí truyền vào người Tố Tố, gã hiểu rõ sinh cơ của nàng đã tận. Khi cánh tay gã rời khỏi bối tâm nàng, cũng chính là lúc nàng phải ngọc nát hương tiêu. Tất cả những khát vọng và chờ đợi đều đã bị vận mệnh tàn khốc và không thể chấp nhận trước mắt này phá nát một cách triệt để, biến thành bọt nước tan biến trong không khí.
Tố Tố quay người lại, dịu dàng lau nước mắt cho gã rồi nói: “Hảo đệ đệ đừng khóc, tỷ tỷ lúc nào cũng mong nhớ đệ, mong đệ trở về! Bây giờ thì tốt rồi! Đệ có biết bảo bối của ta tên là gì không?”.
Từ Tử Lăng nhìn nụ cười đầy tự hào của một người mẹ của nàng, trong đầu như bị một mũi dùi vô tình không ngừng xoáy vào, miễn cưỡng thu nhiếp tinh thần, khẽ nói: “Có phải Lăng Trọng không?”.
Tố Tố hoan hỉ nói: “Tên này đặt có hay không? Mỗi lần gọi tên nó, ta đều nhớ đến hai đệ đệ ngoan của ta, sau này nhất định Lăng Trọng sẽ ngoan như hai đệ vậy!”.
Từ Tử Lăng suýt chút nữa thì ngửa mặt gầm lên một tiếng để phát tiết nỗi bi thống trong lòng, nước mắt không ngừng trào ra nơi khoé mắt, thê lương nói: “Tại sao lại như vậy, Hương Ngọc Sơn đi đâu rồi?”.
Ngọc dung của Tố Tố trầm xuống, cúi đầu khẽ nói: “Tỷ tỷ vốn không thể cầm cự được, nhưng vì đợi hai đệ trở về nên mới giữ được đến ngày hôm nay. Những chuyện đã xảy ra thì cứ để nó trở thành quá khứ đi. Sau khi tỷ tỷ đi, Tiểu Lăng hãy dẫn Lăng Trọng rời khỏi đây, giúp tỷ nuôi dạy nó thành anh hùng hảo hán giống như các đệ vậy, Tỷ Tỷ họ Phương, từ nay cứ gọi nó là Phương Lăng Trọng đi”.
Song mục Từ Tử Lăng thoáng hiện sát cơ, trầm giọng nói: “Hương Ngọc Sơn đã làm gì tỷ rồi?”.
Tố Tố chăm chú nhìn tấm khăn lụa lấm tấm máu trên tay, điềm đạm nói: “Đừng trách y, có trách thì trách tỷ tỷ trước đây không nghe lời hai đệ, có mắt mà không biết nhìn người”.
Từ Tử Lăng hít sâu một hơi, cố dùng ngữ khí bình tĩnh nhất có thể, chậm rãi hỏi: “Y đang ở đâu?”.
Tố Tố nhìn gã rồi lắc đầu thở dài: “Y muốn tỷ tỷ viết một bức thư cho hai đệ, sau khi tỷ tỷ cự tuyệt, y liền trở nên lãnh đạm! Ôi! Chuyện này không nói nữa thì hơn!”.
Tố Tố ngả người vào lòng gã, dịu dàng nói: “Nhắc đến thì có ý nghĩa gì nữa? Tỷ tỷ có thể gặp được hai đệ, đã cảm thấy cuộc đời này không uổng phí rồi! Con người ai mà chẳng phải chết, sớm hay muộn thì có khác biệt gì đâu chứ, hiện giờ tỷ tỷ rất vui, có chết cũng không hối hận nữa rồi! Tiểu Lăng! Hãy gõ cái chuông trên bàn giúp tỷ được không?”.
Từ Tử Lăng giờ mới chú ý trên chiếc bàn kê cạnh giường có một chiếc chuông nhỏ, bên cạnh đặt một que nhỏ bằng đồng dùng để gõ.
Từ Tử Lăng bắn ra một đạo chỉ phong.
“Đang!”.
Nghe Tiếng chuông vang vang truyền đi xa dần, Tố Tố yếu ớt nói: “Đỡ ta ngồi dậy!”.
Từ Tử Lăng biết nàng đã đến thời khắc hồi quang phản chiếu, cố nén nỗi đau đớn trong lòng, đỡ nàng ngồi lên, bàn tay không dám rời khỏi tấm lưng mềm mại của nàng một dù chỉ một tích tắc.
Tiếng bước chân vang lên bên ngoài.
Tố Tố gắng sức nói vọng ra ngoài: “Tiểu Trí không phải sợ, chỉ là hảo đệ đệ của ta đến thăm ta thôi!”.
Tiếng kêu kinh hãi vang lên, một nữ tỳ run rẩy bế Lăng Trọng xuất hiện trước cửa, kinh hãi nhìn Từ Tử Lăng.
Từ Tử Lăng đưa tay ra nói: “Đưa Lăng Trọng cho ta, sau đó xuống dưới lầu, nhưng không được đi dâu, nghe rõ chưa?”.
Tiểu tỳ bị ánh mắt sắc bén của gã liếc qua một cái, lập tức toàn thân run rẩy, nào dám không nghe, vội vàng giao hài nhi cho Từ Tử Lăng, còn mình thì run run bước ra ngoài.
Từ Tử Lăng ôm tiểu Lăng Trọng đang say ngủ đặt vào lòng Tố Tố, trong lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả, giống như máu thịt của gã và đứa hài nhi ngây thơ không biết mẫu thân của nó sắp phải rời xa cõi trần này chợt gắn chặt với nhau vậy.
Cặp mắt đẹp của Tố Tố ngây ra nhìn hài tử trong lòng, gương mặt ánh lên những vẻ thánh thiện, tha thiết nói: “Con có hai người cha, một là Khấu Trọng, một là Từ Tử Lăng... trên đời này chỉ có họ mới xứng làm cha của con mà thôi”.
Từ Tử Lăng chợt nhớ đến món “quà cưới” của Lưu Hắc Thát tặng cho Tố Tố, vội vàng lấy ra đeo lên tay cho nàng, trong lòng vừa chua xót vừa đau đớn, thấp giọng nói: “Đây là... Lưu đại ca nhờ đệ tặng cho Tố tỷ...”.
Song mục Tố Tố liền sáng lên, ôm chặt tiểu Lăng Trọng hoan hỉ nói: “A! Là Lý đại ca tặng ta sao?”.
Từ Tử Lăng biết nàng nghe nhầm “Lưu” thành “Lý”, định lên tiếng giải thích nhưng cũng không biết phải nói gì.
Hô hấp của Tố Tố chợt trở nên gấp gáp, chỉ nghe nàng thở hổn hển nói: “Nói với Lý đại ca rằng... tỷ chưa bao giờ oán trách huynh ấy”.
Nói xong tấm thân của nàng mềm nhũn rũ xuống, ngậm cười mà rời khỏi thế gian đau khổ này.
Từ Tử Lăng tỏ ra bình tĩnh một cách bất ngờ. Gã dịu dàng đặt thi thể Tố Tố lên giường, ôm lấy Tiểu Lăng Trọng vẫn đang chìm trong giấc ngủ, hoàn toàn không biết thảm kịch cốt nhục phân ly vừa mới xảy ra, sau đó xé một tấm màn, buộc đứa bé vào sát người. Gã dồn toàn tâm toàn ý vào từng động tác dù là nhỏ nhất, cố gắng không nghĩ đến cái chết của Tố Tố nữa.
Bên ngoài tịch mịch như tử thành, sự ra đi của Tố Tố cũng nhạt nhòa và lặng lẽ giống như cuộc sống của nàng vậy.
Bầu trời cao vợi bên ngoài sao đêm lấp lánh, cơ hồ như trên thế gian này ngoại trừ bầu trời đêm như tấm lụa màu đen, trái tim tan nát của gã, cái chết của Tố Tố và di côi của nàng, không còn thứ gì khác nữa.
Kế đó gã dùng một tấm lụa cuốn chặt thi thể của Tố Tố lại, vốn định phát ra một tiếng gầm bi thống kinh thiên động địa để đẩy hết những tuyệt vọng bi thương lên bầu trời đêm mỹ lệ kia, nhưng lại sợ làm kinh động đến giấc mộng đẹp của Tiểu Lăng Trọng đang nằm trong lòng, nên gã chỉ đành thở dài một tiếng não nề, phóng mình xuyên qua cửa sổ bỏ đi. Lúc mà gã giao Tố Tố và Tiểu Lăng Trọng cho Bốc Thiên Chí chăm sóc, cũng chính là lúc mà gã quay lại đây.
Hương Ngọc Sơn phải chết để đền tội của hắn.
Pháo hiệu nổ tung trên bầu trời đêm, tạo thành những đóa hoa rực rỡ, có điều đã lỡ mất thời cơ. Một cạm bẫy vốn có thể nói là áo trời không vết vá, nhưng vì không thể nhìn thấu chân diện mục của Từ Tử Lăng, lại vì Từ Tử Lăng thông minh cơ trí lẻn vào trong phủ mà thần bất tri quỷ bất giác nên đã hoàn toàn sụp đổ.
Nếu không thì Từ Tử Lăng vừa phải lo lắng cho mẫu tử Tố Tố, vừa phải đối phó với trùng trùng vây khốn, nhất định sẽ khó mà giữ mạng.

tiki

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau