iphone

Song long Đại Đường - Hồi 607

Song long Đại Đường - Hồi 607

Kinh doanh tiền bạc

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 1684232 lượt xem

shopee

Từ Từ Lăng thơ thẩn trên con phố chính của khu Bắc Lý ngày đêm náo nhiệt, rạng rỡ ánh đèn, ngựa xe nhộn nhịp. Đột nhiên gã có cảm nhận sâu sắc đối với sự cô độc mà Khấu Trọng đã trải nghiệm đêm đó.
Không biết có phải vì những phiền não cứ nảy sinh hết lần này đến lần khác hay không mà tâm trạng Từ Tử Lăng bắt đầu chán nản, gã cảm thấy thế chủ động một lần nữa lại không nằm trong tay bọn gã. Dù là đối phó Thạch Chi Hiên hay Trì Sanh Xuân thì bọn gã cũng chỉ có thể chờ đợi cơ hội một cách bị động.
Thân thì đang ở khu Bắc Lý không biết đến khái niệm ban đêm của Trường An, Từ Tử Lăng lại nhớ đến Sư Phi Huyên đang ở nơi thâm sơn nào đó, nhớ đến Thạch Thanh Tuyền ở đất Ba Thục xa xôi. Nhưng gã chỉ có thể lặng lẽ chịu đựng tất cả mọi thứ, cô độc một thân một mình gặm nhấm nỗi thống khổ nhớ nhung. Bí mật nội tâm này, gã không thể đem ra thổ lộ với bất cứ người nào, kể cả Khấu Trọng.
Đúng lúc này, một người cưỡi ngựa lao vọt qua bên cạnh gã, rồi rẽ luôn vào một ngõ gần đó. Từ Tử Lăng nhìn sau lưng kẻ cưỡi ngựa đó liền nhận ra đấy là Vương Bá Đương, thủ hạ hàng đầu thuộc loại thân tín nhất của Lý Mật ở Trường An. Gã chợt thấy hứng thú trong lòng, vội thu nhiếp tâm thần, tung mình đuổi theo.
---oOo---
Trì Sanh Xuân tự mình giới thiệu Thái Nguyên Dũng tức Khấu Trọng với mọi người trong bữa tiệc. Sau khi yên vị, họ Trì thần thái cung kính hướng về Đại Tiên Hồ Phật hỏi:
- Tiểu Tiên vẫn chưa đến sao?
Hồ Phật mỉm cười, thong thả trả lời:
- Nha đầu hỗn láo đó rất khó quản giáo, ta tuy là cha nó nhưng cũng không trả lời nổi câu hỏi của ngài.
Câu trả lời hài hước của ông ta làm mọi người đồng thanh bật cười.
Khấu Trọng giờ mới biết chiếc ghế trống bên cạnh là để dành cho Hồ Tiểu Tiên. Trong lòng gã thầm tán thưởng sự già dặn của Hồ Phật, có thể không biểu lộ ra ngoài một chút nào sự cố kỵ bên trong đối với Trì Sanh Xuân.
Lôi Cửu Chỉ nhìn Khấu Trọng, chau mày hỏi:
- Văn Thông ở nơi nào?
Khấu Trọng giả bộ khiếp sợ, trước tiên đưa mắt ra hiệu với Trì Sanh Xuân, rồi đáp:
- Hắn tình cờ gặp bằng hữu thân thiết, à …!
Nhìn cung cách nói chuyện không thành thật của “Thái Nguyên Dũng”, tất cả mọi người đều biết gã đang bịa chuyện để bao biện cho Khuông Văn Thông, thực sự là hắn đang bỏ bê nhiệm vụ.
Trì Sanh Xuân hiểu ý, vội vàng giải vây:
- Trường An có nhiều danh thắng, Tư Đồ huynh đã đi du ngoạn những địa phương nào rồi?
Tư Đồ Phúc Vinh, tức Nhậm Tuấn, dùng cái kiểu nói rời rạc từng tiếng của hắn hỏi lại:
- Trường An có nơi nào đáng để đi thăm vậy?
Tiết Vạn Triệt cười nói:
- Tại buổi tiệc này, Ôn đại nhân đúng là người có tư cách nhất để trả lời câu hỏi của đại lão bản, bởi vì những tiết mục du lãm của khách bên ngoài đến Trường An đều là do đại nhân an bài.
Ôn Ngạc Bác sửng sốt cười nói:
- Tiết đại tướng quân lại chơi khó ta rồi. Những chỗ giá trị tại Trường An này đối với mỗi người một khác, đối với ta mà nói thì ngồi tại Thượng Lâm uyển cũng đã mãn nguyện tâm ý lắm rồi, không cần phải đi đến địa phương nào khác nữa.
Duẫn Tổ Văn cười ầm:
- Không ngờ Ôn đại nhân lại dễ dàng thấy thỏa mãn như vậy. Với ta thì có đôi chút khác biệt, sau khi đã mãn nguyện tại Thượng Lâm uyển, ta vẫn phải qua Minh Đường Oa hoặc Lục Phúc đổ quán ở bên kia đường tìm kiếm một vài sự sung sướng khác.
Mấy câu nói của hắn mập mờ đầy vẻ ngụ ý khiến cho mọi người có mặt lại phá lên cười.
Khấu Trọng thoải mái trở lại, cảm nhận được sở thích phong lưu tiêu sái từ lời nói của những người giao tiếp lão luyện như Duẫn Tổ Văn và Ôn Ngạn Bác. Quan trong hơn cả là Tiết Vạn Triệt cuối cùng cũng đã thôi không tập trung để ý đến gã, rõ ràng là không hề nảy sinh nghi ngờ đối với Thái Nguyên Dũng.
Sa Thành Công không có cơ hội để mở miệng nãy giờ, vội vàng tranh thủ lên tiếng:
- Trường An có nhiều lâm viên để đi du ngoạn thưởng lãm, ví dụ như Lệnh Tự viên ở Xương Minh phường, Dược viên ở Thăng Bình phường, Phụng Minh viên ở Thể Tường phường. Tuy nhiên nếu luận danh khí và quy mô, tất không nơi nào bằng Nhạc Du nguyên và Khúc Giang trì. Địa điểm thứ nhất là một vùng đất cao trong thành, nằm ở khoảng giữa của Thăng Bình phường và Tân Xương phường. Đứng trên cao nhìn ra xa có thể ung dung thưởng thức phong cảnh. Song, luận về cảnh quan, Khúc Giang trì vẫn là Trường An đệ nhất, nằm ở góc Đông Nam của thành, một nửa nằm bên trong, một nửa nằm bên ngoài thành, uốn lượn chạy dài theo hướng Bắc Nam, hai bên bờ cung điện vườn cây nối tiếp nhau, lầu các nhấp nhô, hoa lá sắc xanh tràn ngập xung quanh. Hơn nữa, hai bên bờ sông còn có các vườn phù dung và vườn hạnh, thêm vào đó là các ngôi đình thanh nhã tinh xảo, khiến cho người ta tự hỏi phải chăng bản thân đang ở thiên giới chứ không phải là chốn nhân gian.
Khấu Trọng lần đầu tiên nhận ra sở trường của Sa nhị thiếu gia. Về khoản ăn uống chơi bời, hắn ta tuyệt đối không hề kém.
Tống Sư Đạo quay sang nhìn Sa Thành Công, trên mặt chán chường như tỏ ra ngươi nói những chuyện đó với lão bản ta giống như là đàn gẩy tai trâu, đúng là giả trang thật khéo.
Quả nhiên Nhậm Tuấn hiểu ý nói ngay:
- Ở Trường An, hiện tại công việc làm ăn nào kiếm được nhiều tiền nhất?
Mọi người đều ngạc nhiên, thầm nghĩ cái tên con buôn này đối với chuyện Sa Thành Công vừa nói ban nãy không để lọt tai được nửa câu.
Trì Sanh Xuân cười ha hả, khôn khéo cất tiếng:
- Nói đến làm ăn, ta dám nói ngồi đây không có người nào hơn được Tư Đồ huynh, vì vậy chắc là Tư Đồ huynh muốn hỏi trong tình hình trước mắt thì đâu tư vào việc làm ăn nào là kiếm được nhiều tiền nhất, có phải không?
Nhậm Tuấn thực sự thể hiện được những gì mà Tống Sư Đạo và Lôi Cửu Chỉ khổ tâm huấn luyện, gật đầu đáp:
- Trì huynh đúng là người hiểu được ta. Thành thành thị thị, có thành tất có thị, thành là tuyến phòng ngự quân sự do tường thành và hào tạo nên để bảo đảm cho sự an toàn của người dân; thị là nơi trao đổi hàng hóa, đại biểu cho hoạt động kinh tế cần thiết cho cuộc sống của dân cư nội ngoại thành. Không có thành thị, sao có thể làm ăn lớn được.
Ôn Ngạc Bác tán đồng:
- Tư Đồ huynh làm kinh doanh đúng là có cái nhìn sâu sắc, tại những nơi đông dân, ai có con mắt làm ăn sẽ phất lên dễ dàng nhất. Nói ra thì thật buồn cười, công việc làm ăn kiếm nhiều tiền nhất tại Trường An hiện nay mà Tư Đồ huynh hỏi ban nãy đúng là việc kinh doanh thuyền điếm, tương đương với kho bãi. Chỉ cần tại Đông Tây lưỡng thị hoặc Thông Hành đại nhai, huynh có khoảng chục khu gian hàng thì có thể đem cho những người làm ăn từ nơi khác đến thuê để kiếm tiền. Đặc biệt là cho những người Hồ chẳng quản xa xôi mà đến mướn để làm ăn, tiền thuê chỉ trong mười ngày cũng tính bằng hoàng kim, lợi nhuận kinh người.
Hồ Phật cười nói:
- Tư Đồ huynh thu được không ít gia nghiệp tại Trường An do người ta cầm cố mà không trả nợ được, do đó có thể tưởng tượng huynh làm cái nghề này sẽ kiếm tiền nhanh thế nào.
Từ tận đáy lòng, Khấu Trọng bắt đầu cảm thấy khâm phục Từ Tử Lăng, chuyện mọi người nói là những chuyện mà hắn chẳng hề có chút hứng thú, tuy nhiên đây lại là cơ hội tốt để Nhậm Tuấn biểu hiện “bản lĩnh” của Tư Đồ Phúc Vinh.
Nhậm Tuấn thể hiện mình là một chuyên gia về làm ăn, nói:
- Nhà trọ chỉ là nơi để người ta dừng chân nghỉ ngơi hoặc để tích trữ mua bán hàng hóa. Suy nghĩ của ta còn đi trước một bước, sao lại không kinh doanh bằng cách mở điểm để cho người ta cất giữ tiền bạc? hơn nữa tiền giao dịch tiền bạc cũng rất dễ dàng và tất cả mọi thương gia thành thị sẽ là khách của ta. Thật lòng, đó chính là một trong những mục đích của ta trong lần đến Trường An này, và đương nhiên là điều đó phải phụ thuộc vào sự giúp đỡ của các vị có mặt trong buổi tiệc hôm nay. Hoặc là mọi người xem xét có thể hợp tác như thế nào đó. Tư Đồ Phúc Vinh ta lời nói đảm bảo bằng vàng, những chuyện đã nói ra chưa bao giờ không giữ lời hứa cả.
Mọi người đều thay đổi thái độ.
Khấu Trọng trong lòng kêu tuyệt, thầm nghĩ chuyện này nhất định là từ trong đầu Tống Sư Đạo mà ra. Lôi Cửu Chỉ khẳng định không có thứ mưu kế uyên thâm này.
Duẫn Tổ Văn vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Đề nghị của Tư Đồ huynh đúng là rất sắc bén, không biết có thể giải thích sơ qua thêm một chút nữa hay không?
Nhậm Tuấn thẳng thắn đáp:
- Thực chất đó là việc kinh doanh tiền trang và ngân phiếu, về mặt này ta đang còn đi những bước đầu tiên. Thương gia chạy khắp các nơi kiếm tiền, một khi hầu bao căng phồng, việc đầu tiên nghĩ đến là phải kiếm một nơi nào đó an toàn để cất giữ. Vậy họ sẽ cần một tiền trang có thể tuyệt đối tin tưởng để cất giữ trước mắt cũng như lâu dài. Hơn nữa, việc đeo túi này túi nọ tiền đồng đi đường vừa nặng vừa bất tiện, rồi lại phải thuê bảo tiêu. Vì thế, ngân phiếu của ta đối với bọn họ là một món quà quý giá. Ví dụ như đem tiền gửi vào ngân hàng Trường An, có thể dùng ngân phiếu đổi thành tiền mặt ở Giang Đô để đem mua muối, chúng ta chỉ kiếm tiền thủ tục và tiền hoa hồng.
Hồ Phật thở dài:
- Vậy có khác gì có trong tay một số lượng tiền mặt lớn như vậy trong một thời gian dài, làm chuyện gì cũng đều thuận lợi.
- Cha à! Là cái gì cũng đều thuận lợi vậy?-
Mọi người quay nhìn ra phía cửa lớn, đang tiến vào chính là Hồ Tiểu Tiên yểu điệu tha thướt, vẻ đẹp say đắm rạng ngời.
---oOo---
Từ Từ Lăng vượt qua bức tường hậu viện, lợi dụng bóng tối cùng cây cối trong vườn che chắn, bí mật tiến về phía ngoại đường.
Vương Bá Đương vô cùng giảo hoạt, giả vờ tiến vào Minh Đường Oa, sau đó bỏ ngựa lại, bản thân thì nhảy qua bức tường hậu viện đi đến một trạch viện mang dáng vẻ tầm thường giống như của dân thường nằm bên cạnh kênh Thủy An cách Minh Đường Oa không xa. Nếu người đuổi theo hắn không phải là Từ Tử Lăng mà là một tay tầm thường nào đó, khẳng định đã bị hắn bỏ rơi.
Lúc này, tại trạch viên không một ánh đèn, nhưng Từ Từ Lăng với linh giác hơn người cảm nhận rõ có hơn chục người phân chia nhau ẩn nấp ở các nơi trong nội viện, âm thầm canh gác, nghiêm mật giám sát toàn bộ trong ngoài ngôi nhà.
Trong tình huống thế này, dù cao minh như Từ Tử Lăng cũng cảm thấy hữu tâm vô lực, chỉ có thể mạo hiểu đánh liều một phen. Gã lợi dụng khoảnh khắc trong tích tắc khi Vương Bá Đương gõ cửa lôi cuốn sự chú ý của người trong nhà, lao vút vào bên trong, vượt qua cửa ải một cách rất nhẹ nhàng.
Có tiếng nói chuyện từ bên trong truyền tới, Từ Tử Lăng không dám tiếp cận quá gần, ẩn mình vào trong một gian buồng ngủ phía đằng sau, vận công tụ lên hai tai, lắng nghe đối phương nói chuyện
Một giọng nói thấp trầm vang lên:
- Chúng ta đã vì Mật công đả thông tất cả các đầu dây mối dợ, Mật công xuất quan sẽ không gặp phải một vấn đề gì cả.
Từ Tử Lăng giật mình, nhận ra người đang nói là Dương Văn Can, lão đại của Kinh Triệu liên minh. Không ngờ họ Dương sau khi tạo phản không thành, vẫn dám lưu lại Trường An. Chẳng trách tòa nhà này đều được ngầm canh phòng cẩn mật như vậy. Nhưng gã lại cảm thấy có một vô cùng thắc mắc, vì lẽ gì mà Dương Văn Can phải hỗ trợ Lý Mật? Lý Mật tại sao tín nhiệm hắn? Sao bọn họ lại có thể cấu kết với nhau?
Chỉ nghe Dương Văn Can nói tiếp:
- Chỉ cần có thể rời khỏi Trường An, chúng ta sẽ có biện pháp làm cho các người an toàn xuất quan.
Vương Bá Đương trầm ngâm một lát, hạ giọng nói:
- Vậy ta sẽ quay về thương lượng cùng với Mật công xem có nên chính thức đề xuất việc đó với Lý Uyên hay không.
Dương Văn Can nói:
- Ngàn vạn lần chớ nên đề xuất trước mặt mọi người, nếu không may có đại thần nào đứng ra phản đối, sẽ nảy sinh rắc rối. Đặc biệt là người của Thiên Sách phủ tất sẽ nhắm tới việc Tần Vương đánh Lạc Dương, sẽ phản đối bất kỳ hành động quân sự nào được thực hiện sau lưng Tần Vương. Dù cho có người nào nói giúp cho chúng ta thì Lý Uyên cũng sẽ không muốn làm mất lòng Lý Thế Dân vào lúc cần kíp này, khi đó thành ra khéo quá hóa vụng.
Vương Bá Đương nói:
- Vậy chỉ còn cách Mật công tự thân cầu kiến Lý Uyên.
Dương Văn Can tiếp:
- Lý Uyên chưa chắc đồng ý tiếp kiến riêng Mật công, mà tất sẽ có người khác ở đó nữa, vì thế cũng không thích hợp. Tuy nhiên, ngươi có thể yên tâm, ngày mai trong cung sẽ có một trận đấu mã cầu, Lý Uyên rất thích chuyện náo nhiệt, xưa nay vẫn hoan nghênh đại thần đến xem hoặc tham dự. Ta sẽ sai người bố trí an bài, Mật công nhất định sẽ nằm trong danh sách khách mời. Đến lúc đó, Mật công chỉ cần nhẹ nhàng đem tâm nguyện đề xuất ra, Lý Uyên gật đầu là xong.
Đang nấp trong chỗ tối nghe trộm, Từ Tử Lăng cảm thấy rất không thỏa đáng. Dương Văn Can tốt bụng một cách đáng ngờ, nếu tình hình đúng là lo liệu xong xuôi và đã được được sự đồng ý của Lý Uyên thì sao phải lén lén lút lút như vậy. Tuy vậy trong nhất thời gã vẫn chưa nhìn ra được dụng tâm và mục đích của Dương Văn Can.
Nếu Lý Uyên nhất nhất cự tuyệt Lý Mật, trái lại sẽ không có vấn đề gì; giả sử Lý Uyên thực sự đáp ứng, vấn đề sẽ phức tạp hơn nhiều.
Vương Bá Đương cảm kích nói:
- Lần này nếu việc thành công, những việc chúng tôi đã đáp ứng tuyệt sẽ không nuốt lời.
Dương Văn Can nói:
- Nơi này ta và ngươi đều không thể ở lâu, mọi việc cứ theo ước định mà làm.
Từ Tử Lăng tâm tư trầm hẳn xuống, thầm nghĩ nếu ngày mai vẫn không liên lạc được với Trầm Lạc Nhạn, thì nàng ta vì quyến luyến tình cảm với chủ cũ, rất có khả năng bị trúng kế của địch nhân, rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục.
Gã tuyệt không thể cho phép sự tình như vậy xảy ra.
---oOo---
Phương giá của Hồ Tiểu Tiên vừa đến tựa như có một điểm hồng trên nền mầu xanh, lập tức rót vào trong thế giới nam nhân ấy một sự sống động náo nhiệt .
Trì Sanh Xuân tỏ ra ân cần nhất, tự thân kéo ghế ra mời nàng ngồi xuống.
Hồ Tiểu Tiên tóc búi hình rồng, khuôn mặt đánh phấn hồng tươi, thân mặc nhu sam tay bó mầu lục phấn, khoác một tấm khăn mầu hồng tía, chiếc váy dài bó màu trắng nhũ, chân đi đôi guốc nhọn mũi, phô bày hết mức thân hình dáng điệu ưu mỹ. Mặc dầu vẻ diễm lệ của nàng còn kém một chút so với đám mỹ nữ Thương Tú Tuần, Sư Phi Huyên, tuy vậy đôi mắt đẹp quyến rũ vốn tự nó đã có một vẻ duyên dáng say đắm đến ngây ngất, vô cùng hấp dẫn.
Bị đôi mắt xinh đẹp có khả năng câu hồn nhiếp phách của nàng nhìn qua, Khấu Trọng trong lòng nhủ thầm có lẽ trừ cha nàng ra, ai mà không hồn vía lên mây chứ. Ít nhất nàng cũng khiến cho bản thân gã phải động tâm.
Hồ Tiểu Tiên ngồi xuống ở bên mé phải Khấu Trọng, đưa ánh mắt duyên dáng đầy hàm ý dường nhìn qua người bên cạnh một cái. Đoạn Trì Sanh Xuân, lúc này vẫn đang đứng đằng sau ghế của nàng, vội vàng giới thiệu nàng với ba người lạ mặt là Nhậm Tuấn, Tống Sư Đạo và Lôi Cửu Chỉ.
Hồ Tiểu Tiên biết Nhậm Tuấn ngồi đối diện chính là nhân vật chính, liền ngọt ngào cười nói:
- Hy vọng Tiểu Tiên không cần phải chiếu cố quầy hàng của Tư Đồ đại lão bản là được rồi.
Mọi người phá lên cười, biết rằng nàng không hiểu rõ công việc làm ăn của Nhậm Tuấn không hề giới hạn trong phạm vi cầm đồ.
Nét mặt Nhậm Tuấn có chút lúng túng, hai mắt ngây ngất nhìn chằm chặp vào Hồ Tiểu Tiên, thậm chí quên cả trả lời.
Khấu Trọng trong lòng ngạc nhiên. Nếu thực hiện đúng theo kế hoạch tranh đoạt Hồ Tiểu Tiên với Trì Sanh Xuân trước đó thì biểu hiện của Nhậm Tuấn lúc này đúng là diễn xuất vô cùng xuất sắc, ngay cả gã cũng không thể hoài nghi. Tuy nhiên trước mắt thì phải bỏ qua kế hoạch ban đầu này, song tình huống của Nhậm Tuấn lúc này dường như là không thể tự kiềm chế, nếu vậy thì vô cùng hỏng bét. Không hiểu sao hắn lại có thể động chân tình đối với nữ nhân phóng đãng này. Khấu Trọng không kìm được quay sang nhìn Tống Sư Đạo và Lôi Cửu Chỉ, chỉ thấy hai người đều lộ vẻ sửng sốt đối với biểu hiện của Nhậm Tuấn, gã càng cảm thấy không ổn.
Trì Sanh Xuân quay trở lại chỗ ngồi.
Đại tiên Hồ Phật giả bộ không vui nhìn Hồ Tiểu Tiên nói:
- Tiên nhi vì sao lại đến muộn như vậy? Vẫn còn chưa bồi tội với các vị ngồi ở đây đó!
Hồ Tiểu Tiên tỏ vẻ như cam chịu oan uổng, đồng thời bằng một phong vận dịu dàng kiều mị đầy đáng yêu có thể lay động hầu hết nam nhân, trước hết tạ tội với mọi người, rồi nàng khẽ nhíu hàng mi thanh tú giải thích:
- Tiểu Tiên thiên tân vạn khổ mới thoát thân từ Hoàng cung ra đến đây!
Sau đó đưa đôi mắt xinh đẹp nhìn sang hai ghế trống ở bên cạnh, rồi mở cái miệng nhỏ nhắn ranh mãnh cất lời:
- Không phải là có người còn đến muộn hơn cả Tiểu Tiên đấy chứ!
Bất cứ nét mặt động tác nào cũng nàng cũng đều thanh tú, kiều diễm hơn người, đầy vẻ đáng yêu khiến người ta phải mê mẩn.
Lúc này có người tiến vào ghé tai nói với Duẫn Tổ Văn mấy câu, khiến sự chú ý của mọi người đổ dồn vào chỗ hắn. Sau khi người đó đi, Duẫn Tổ Văn vui mừng nói:
- Thiến tiểu thư vừa mới quay về, sau khi trang điểm xong sẽ ra tiếp khách.
Tiết Vạn Triệt cười nói:
- Chúng ta đêm nay có thể đến đổ quán của Đại Tiên và Trì gia thử thời vận một phen. Mấy tháng nay chỉ có những người may mắn lắm mới có thể gặp mặt Thiến tiểu thư tại Thượng Lâm uyển. Bữa trước Tề Vương đã ước hẹn trước với nàng rồi nhưng nàng lại quên mất, Tề Vương cũng không biết làm sao.
Bọn Khấu Trọng thầm nghĩ cô nàng Kỷ Thiến này cũng làm cao thật, Lý Nguyên Cát mà cũng không thèm nể mặt.
Ôn Ngạn Bác nói:
- Đừng nói khó gặp được Thiến tiểu thư ở Thượng Lâm uyển, mà nàng cũng ít đến đổ trường hẳn đi. Nếu ai có thể nói ta biết nguyên nhân, ta nguyện lấy một bữa tiệc rượu để đáp tạ.
Sa Thành Công cười nói:
- Đợi khi gặp rồi Ôn đại nhân tự mình hỏi nàng không được sao?
Hồ Tiểu Tiên duyên dáng cười nói:
- Tâm sự của nữ nhân chỉ có thể nói với nữ nhân thôi, Ôn đại nhân đã nói ra thì phải giữ lời đấy nhé.
Sau một hồi nói cười vui vẻ, không khí càng thêm thân mật.
Nhậm Tuấn cuối cùng cũng phục hồi lại vẻ bình thường, hắn vốn đang tìm chuyện để nói, bèn quay sang hỏi Hồ Tiểu Tiên:
- Hồ tiểu thư lúc nãy nói rất khó khăn mới thoát thân khỏi Hoàng cung, thật ra là có chuyện gì vậy?
Hồ Tiểu Tiên lộ vẻ rầu rĩ đến não lòng, liếc ngang nhìn Nhậm Tuấn một cái, đợi đúng lúc hắn đang ngây dại như bị điện giật, liền duyên dáng tươi cười nói:
- Còn không phải là vì chuyện cử hành trận đấu mã cầu quan trọng trong cung vào ngày mai! Không biết có phải tâm trạng của Hoàng thượng rất vui vẻ hay không mà ban nãy đã luyện tập suốt cả một thời thần, Tiểu Tiên sao dám ly khai?
Nhậm Tuấn ngạc nhiên hỏi:
- Chơi mã cầu?
Đôi mắt xinh đẹp của Hồ Tiểu Tiên lại đá sang Khấu Trọng ở phía bên trái, tủm tỉm cười nói:
- Ở đây chúng ta có một vị cao thủ chơi mã cầu đó. Khoan! Phải nói là hai vị, Tư Đồ lão bản muốn biết mã cầu là gì, quá dễ dàng rồi còn gì? Vừa rồi còn có người nhắc đến hai vị trước mặt Hoàng thượng.
Ánh mắt của mọi người đổ dồn về Khấu Trọng.
Khấu Trọng, Lôi Cửu Chỉ, Tống Sư Đạo và cả Nhậm Tuấn trong bụng đồng thời kêu hỏng bét. Nghe giọng điệu Hồ Tiểu Tiên, rồi lại nhìn nhãn thần của nàng ta cùng với phản ứng của mọi người trong bữa tiệc thì hai vị cao thủ mã cầu ấy rõ ràng là chỉ Thái Hành Song Kiệt, Thái Nguyên Dũng và Khuông Văn Thông. việc này chỉ chút ứng phó không tốt thì sẽ lập tức bại lộ thân phận.
Khấu Trọng xuất thân hàn vi, đối với loại trò chơi thịnh hành trong giới quyền quý này đừng nói là đến một khiếu cũng không thông mà thậm chí chẳng biết chút gì. Thử hỏi làm thế nào mà gã có thể giải thích mã cầu là cái thứ gì với ông chủ Tư Đồ của gã được chứ.
Nhậm Tuấn thì hối tiếc đã đưa ra câu hỏi, nhưng Lôi Cửu Chỉ lại hối hận đã bảo hai người đóng vai Thái Hành Song Kiệt lắm rắc rối này.
Khấu Trọng đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Tống Sư Đạo, rồi ra vẻ khiêm tốn nói:
- Ta chỉ là thích chơi mã cầu, nhưng đối với lịch sử và nguồn gốc của môn này thì không biết rõ lắm, hắc!
Đây không phải là câu trả lời đúng nghĩa một câu trả lời, mà là đá quả bóng sang cho Tống Sư Đạo, người có xuất thân thế tộc.
Tống Sư Đạo trong lòng ngầm tán thưởng sự nhanh trí của Khấu Trọng, thong thả nói với Nhậm Tuấn:
- Trò chơi mã cầu khởi nguồn từ Thổ Phồn, sau đó truyền sang Ba Tư, rồi lan đến phương Bắc. Người tham gia thi đấu cưỡi ngựa tranh đoạt quả mã cầu rỗng làm bằng gỗ có sơn vẽ hoa văn màu đỏ, dùng một cây côn cầu cong đánh trái cầu lọt vào một cái lỗ rộng gần một xích ở bên dưới tấm ván gỗ của đối phương là thắng. Bên ngoài sân tổ chức thi đấu có người đánh trống chơi nhạc để cổ vũ, vô cùng sôi động náo nhiệt, không chỉ rèn luyện nghiên cứu kỹ năng đánh cầu, mà còn cần phải có kỵ thuật khéo léo, thiếu một cũng không được, vì vậy còn được gọi là ‘trò chơi trong quân đội’.
Duẫn Tổ Văn tán thưởng:
- Thân huynh vốn là là giám thưởng gia danh vang thiên hạ, không thể ngờ được đối với các khoản trò chơi cũng có hiểu biết uyên thâm thấu đáo như vậy. Ta vốn không biết trò mã cầu vốn xuất xứ từ Thổ Phồn, vẫn cứ nghĩ rằng đó là trò chơi phổ biến của người Đột Quyết.
Khấu Trọng ngấm ngầm thở dài một tiếng, giờ đây gã mời hiểu rõ ánh mắt đầy hàm ý của Hồ Tiểu Tiên khi mới ngồi xuống, trong lòng thầm biết việc này sẽ có hậu họa. Nếu Lý Uyên yêu cầu ‘Thái Hành Song Kiệt’ nhập cung biểu diễn tài nghệ, bọn gã biết phải xoay xở thế nào?
Hồ Phật đột nhiên cười nói chen vào:
- Tiên nhi! Sao không đem cái món đồ chơi nhỏ gia gia tặng con nhân dịp sinh nhật năm nay ra để Thân huynh xem qua.
Tống Sư Đạo hơi chút sửng sốt, biết rằng Hồ Phật rất giỏi về giám thưởng, muốn khảo nghiệm công phu của bản thân mình về phương diện này. Hồ Phật đương nhiên không biết Tống Sư Đạo trước đây đã từng đại triển thần uy gián tiếp đánh giá tranh cho Lý Uyên, nếu không thì đã không có cái màn này.
Trong sự chờ đợi của mọi người, Hồ Tiểu Tiên duyên dáng e lệ nhẹ nhàng mở chiếc cổ áo xinh xinh, để lộ ra cái gáy ngọc ngà cao và trắng mịn, sau đó ngọc thủ lần mò bên trong cổ áo bằng một động tác quyến rũ khiến người ta phải suy nghĩ xa xôi.

xiaomi

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau