note8

Song long Đại Đường - Hồi 672

Song long Đại Đường - Hồi 672

860evo

Xảo ngộ cố nhân

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.6/10 với 1527296 lượt xem

vina

Từ Tử Lăng cùng Hầu Hi Bạch trong tâm trạng muốn thưởng ngoạn phong cảnh cùng tản bộ trên con đường lớn nối liền Nam môn và Bắc môn, khiến ai nấy chăm chú ngắm nhìn, các cô nương lúng liếng liếc mắt đưa tình.
Giống như đại bộ phận các thành trì khác, người đi trên đường đa phần là nữ, hậu quả tất nhiên khi đại đa số nam đinh đều đã bị triệu đi nhập ngũ. Ba Đông quận không nằm ở tiền tuyến, vấn đề kinh tế được chú trọng hơn, nhưng lão gia Đỗ Phục Uy vì phải ứng phó với hai mối uy hiếp cực lớn là Phụ Công Hựu và Tiêu Tiễn, chủ lực tập trung hết vào Lịch Dương, dùng lợi thế đường thủy của Trường Giang để ứng phó với bất kỳ địch nhân nào xâm phạm, bảo vệ khu vực thành trì ven sông. Do vậy Ba Đông quận không có trọng binh đóng giữ, dân cư sống thoải mái trong cảnh phồn hoa thịnh vượng.
Hầu Hi Bạch cười: “May mà bọn ta tình cờ đến thành trì của lão gia Tử Lăng huynh, nếu đây là một tòa thành của Đường thất, nhất định tối nay sẽ cho Dương Hư Ngạn dẫn thêm người đến bắt sống bọn ta làm tù binh, mới nghĩ đến dã thấy lạnh run, vận mệnh sống hay chết đúng là chỉ cách nhau một đường tơ.”
Từ Tử Lăng cười đáp: “Nói thật lòng, Dương Hư Ngạn hôm nay thua thật oan uổng, điểm cốt yếu thắng hay bại giống như một phần của canh bạc.”
Hầu Hi Bạch vui vẻ: “Nhưng tục ngữ có nói, thành công không dựa vào may mắn, nếu không có tinh thần đại pháp kỳ diệu của Từ Tử Lăng, chỉ điểm cho ta vốn là một tên ngốc không biết mình đứng trên bảo tàng, thì Dương Hư Ngạn làm sao có thể thua mà vẫn hồ đồ như vậy.”
Từ Tử Lăng ngạc nhiên: “Không ngờ Hi Bạch lại khiêm tốn như vậy, xưa nay tài tử luôn tạo ra ấn tượng bằng vẻ cao ngạo, mà huynh đúng là tài tử từ đầu tới chân.”
Hầu Hi Bạch bật cười: “Tài tử? Hắc, kể cả là tài tử, đứng trước mặt một tài tử khác như Từ Tử Lăng, có ai mà dám không khiêm tốn chứ? Tiểu đệ thật bội phục huynh, càng vui mừng vì huynh đã gọi tiểu đệ là Hi Bạch một cách thân thiết, chứ không phải Hi Bạch huynh dài dòng này nọ. Ở phương diện này Khấu Trọng không giống huynh, đối với bất cứ ai cũng nồng nhiệt còn huynh luôn cẩn thận giữ cự ly nhất định.”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Được Hi Bạch khen ngợi như vậy, thật tội cho tiểu đệ quá. Xin Hi Bạch đại nhân đại lượng, tha cho tiểu đệ lần này. Lúc đó chỉ là tiểu đệ không biết giữ mồm giữ miệng, nghĩ sao nói vậy, Hi Bạch vì bảo hộ tiểu đệ mà không quản đến cả tính mạng, mọi người cùng can đảm giúp nhau nên tiểu đệ tự nhiên mới như vậy.”
Hầu Hi Bạch cười lớn, vỗ vai Từ Tử Lăng, vui vẻ nói: “Mọi việc đều đã là quá khứ, nhìn về tương lai mới là việc người thông minh nên làm. Đến khi nào Từ Tử Lăng hồi phục không lực, nói không chừng chỉ nửa cước nửa chưởng cũng có thể nắm cái mạng của Dương Hư Ngạn trong lòng bàn tay.”
Từ Tử Lăng lắc đầu: “Huynh quá lạc quan rồi! Trước tiên, nếu đệ và hắn giao thủ, sẽ không còn ưu thế bình tĩnh như người đứng ngoài. Hơn nữa Dương Hư Ngạn ắt sẽ ngộ ra được nhiều điều từ lần thảm bại này, nhất định sẽ nghĩ ra cách khắc phục nhược điểm, đến khi hắn đạt được cảnh giới tùy tâm thu phát, sẽ trở thành một Thạch Chi Hiên thứ hai. Một ngày hắn còn chưa chết, thủy chung sẽ là mối họa tâm phúc của bọn ta.”
Hầu Hi Bạch đột nhiên hạ giọng: “Nhìn kìa! Ba Đông thành không ngờ lại có mỹ nữ khí chất tuyệt vời như vậy.”
Từ Tử Lăng hướng theo mục quang của gã nhìn về phía ngã tư đường, một mỹ nữ y phục đơn giản, nhưng không dấu được vẻ mềm mại thuần khiết đang bước ngang vào ngã rẽ, hai gã chỉ nhìn thấy bóng dáng sau lưng, chứ không nhìn thấy hoa dung của nàng.
Hầu Hi Bạch nhìn Từ Tử Lăng, kinh ngạc: “Tử Lăng làm sao vậy? Không phải là thấy sắc rồi động tâm chứ? Thật không giống chút nào.”
Từ Tử Lăng trầm giọng: “Đệ cảm thấy người này rất quen thuộc, ấn tượng rất sâu như đã từng gặp ở một nơi nào đó.”
Hầu Hi Bạch nói: “Tiểu đệ có thể bảo chứng, cô nương này không phải là một mỹ nữ nào đã từng gặp, đối với nữ nhân đệ có một sự cảm nhận đặc biệt, kể cả họ có dịch dung và thay đổi cách ăn mặc cũng không giấu nổi.”
Từ Tử Lăng gật đầu nói: “Nàng ta tuyệt không phải địch nhân của bọn ta, ấn tượng nàng ta để lại cho đệ rất thiện lương.”
Hầu Hi Bạch chỉnh lại y phục, cười bảo: “Đến nơi rồi! Quả nhiên không hổ danh là Ba Đông đệ nhất lâu, mới chỉ là cánh của của Vọng Hoài lâu đã khiến người ta phải sững sờ.”
Hổ khu của Từ Tử Lăng bỗng nhiên chấn động, dường như nhớ lại chuyện gì đó.
Hầu Hi Bạch liền kéo gã sang một bên, không để cản trở khách nhân khác đang tiến vào Vọng Hoài lâu, hỏi: “Có phải Tử Lăng đã nhớ ra nữ nhân đó là ai?”
Từ Tử Lăng lắc đầu: “Không, đệ chỉ là nhớ lại một việc trước nay vẫn không minh bạch, hôm đó đệ trúng phải ‘Ngọc Thạch Câu Phần’ của Chúc Ngọc Nghiên thụ thương hôn mê, ngày hôm sau khi tỉnh lại Phi Huyên đã rời đi mất, việc này như ăn rễ sâu trong đầu đệ, khiến đệ không suy nghĩ mãi không thông, trong tim vẫn luôn tự hỏi tại sao nàng không đợi đến lúc đệ tỉnh lại hồi phục công lực để có thể tự bảo vệ bản thân rồi hẵng rời khỏi. Cho đến lúc này đệ mới hiểu ra, đó chính là cảnh giới Kiếm tâm thông minh. Đáng tiếc là chỉ sau khi đệ thụ thương mất đi võ công mới chân chính hiểu ra Kiếm tâm thông minh là gì, cũng bằng phương pháp đó mới có thể giúp Hi Bạch đẩy lui Dương Hư Ngạn.”
Hầu Hi Bạch nói: “Thì ra Từ Tử Lăng đang nghĩ đến một việc hoàn toàn khác, thật khiến người ta kinh ngạc. Thạch sư phụ xưa nay vẫn không dám đến Từ Hàng Tịnh Trai khiêu chiến với Phạm Thanh Huệ, chính vì cố kỵ cảnh giới tối cao của kiếm đạo Kiếm tâm thông minh trong ‘Từ Hàng Kiếm Điển’. Thật ra Tử Lăng vốn có tiềm chất thông linh, chỉ là chưa có cơ hội phát huy. Nếu như Tử Lăng hồi phục công lực, thụ thương lần này lại chẳng khác nào hảo sự.”
Từ Tử Lăng nở nụ cười tiêu sái: “Có hồi phục hoàn toàn được hay không, đệ tịnh không để trong tâm. Vọng Hoài lâu này quả thật không phải tầm thường, chỉ cần bốn trụ gỗ hồng chống đỡ cả ba tầng lầu đã khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi, chúng ta lên thử xem thế nào.”
Hầu Hi Bạch cười ha hả: “Tử Lăng, mời!”
Từ Tử Lăng cười nhẹ: “Hi Bạch quá khách khí rồi!” Đoạn bước lên lầu.
Vọng Hoài lâu nằm ở phía bắc thành, thiết kế độc đáo, kiến trúc tầng dưới cùng khác hẳn, muốn đi từ tầng này lên tầng khác phải đi qua một chiếc cầu thang gỗ mười bậc. Toàn bộ tòa lầu như kết cấu từ trụ gỗ kiên cố, vừa chắc chắn lại vừa không mất đi vẻ đẹp tự nhiên.
Tận cùng của cầu thang gỗ là quầy chưởng quỹ tửu lâu, dẫn vào tầng lầu thứ nhất có bày hơn ba mươi chiếc bàn lớn. Phần lớn đều đã chật khách, xem ra đại bộ phận khách nhân đều là thương nhân từ nơi khác đến, các món điểm tâm đang bốc hơi nghi ngút được những nữ tử trẻ trung bưng ra phục vụ khách nhân, bày biện đặc sắc. Ở phía bên phải là cầu thang gỗ dẫn lên tầng lầu trên.
Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn tới, vị chưởng quỹ thanh niên đang giúp trà khách tính tiền cảm nhận được khí chất bất phàm của Từ, Hầu liền quay lại nhìn về phía hai gã, nhất thời đối diện với Từ Tử Lăng.
Từ Tử Lăng ngây người: “Không ngờ lại là Hàn huynh!”
Vị chưởng quỹ trẻ tuổi rúng động toàn thân, mặt cắt không còn một giọt máu, trắng bệch như người chết.
Từ Tử Lăng bấy giờ mới thấy hối hận cơ hồ không muốn sống nữa, người này chính là Hàn Trạch Nam mà hắn quen khi bắt thuyền từ Tam Hiệp rời khỏi Ba Thục. Hắn ta cùng kiều thê Tiểu Thường và hài tử Tiểu Kiệt chạy trốn Ác Tăng Pháp Nạn và Diễm Ni Thường Chân của Âm Quý Phái truy sát, được gã trượng nghĩa xuất thủ đẩy lui Pháp Nạn và Thường Chân. Nhưng Hàn Trạch Nam sau đó như con chim bị tên lập tức bỏ trốn, khiến gã không kịp làm rõ quan hệ giữa hắn và Âm Quý Phái.
Điều làm gã hối hận chính là nhất thời quên mất mình khi làm quen với Hàn Trạch Nam với bộ mặt đã dịch dung của “Cung Thần Xuân”, lại còn kêu một tiếng “Hàn huynh!”, vô ý làm lộ thân phận Hàn Trạch Nam dùng để tránh nạn. Bởi vậy sắc mặt hắn mới trở nên khó coi như thế, đồng thời gã cũng tỉnh ngộ, nữ nhân vừa nhìn thấy cũng chính là thê tử Tiểu Thường của Hàn Trạch Nam.
Hầu Hi Bạch từ phía sau tiến lại ngạc nhiên hỏi: “Tử Lăng gặp bạn cũ ư?”
Từ Tử Lăng trong lúc thất thố, hàm hồ đáp: “Không, đệ nhận lầm người rồi.” Rồi kéo Hầu Hi Bạch bước đến bậc thang dẫn lên lầu trên.
Đi đến góc rẽ, Từ Tử Lăng đột nhiên dừng lại, khẽ than: “Đệ muốn quay lại nói vài câu cho rõ ràng, Hi Bạch xin lên lầu ba tìm một bàn trống trước, được không?”
Hầu Hi Bạch lắc đầu: “Huynh trách nhiệm trọng đại, làm sao có thể bỏ mặc đệ một mình, chúng ta cùng đi.”
Hai người bước xuống cầu thang, khi tới nơi thì Hàn Trạch Nam đã mất bóng, một người khác đang làm thay nhiệm vụ của hắn.
Từ Tử Lăng khẽ than bất diệu trong lòng, nếu gã làm Hàn Trạch Nam chạy trốn, để tránh đại họa, thì quả thực đã phạm trọng tội, vội nói: “Bọn ta mau đuổi theo.” Hai gã vừa chạy ra ngoài, kịp nhìn thấy bóng Hàn Trạch Nam đang chạy vào ngã rẽ trước mặt.
Hàn Trạch Nam tâm sự trùng trùng cúi đầy chạy nhanh vào ngõ, bất ngờ trước mắt hoa lên, có bóng người xuất hiện trước mặt khiến hắn lùi liền ba bước, mặt tái như chàm đổ.
Người cản đường chính là Hầu Hi Bạch, vòng tay vái chào: “Hàn huynh xin thứ lỗi cho Hi Bạch vô lễ, vì bằng hữu của tại hạ vừa rồi đối với Hàn huynh có chút hiểu lầm, Hàn huynh không cần phải kinh sợ.”
Hàn Trạch Nam kinh hoàng, ngạc nhiên nói: “Các hạ có phải là Đa Tình Công Tử Hầu Hi Bạch?”
Hầu Hi Bạch vui vẻ: “Chính thị tại hạ. Không ngờ Hàn huynh không biết võ công, mà lại am hiểu sự việc trên giang hồ, bằng hữu của tại hạ đến rồi.”
Hàn Trạch Nam lộ vẻ nghi hoặc, quay đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Từ Tử Lăng trong diện mạo Cung Thần Xuân đã từng cứu sống hắn đang tiến lại, sắc mặt lập tức giãn ra, kinh ngạc kêu lên với vẻ không tin nổi: “Ân công!”
Từ Tử Lăng lột bỏ mặt nạ, đến bên Hàn Trạch Nam, ân hận nói: “Là sơ xuất của tại hạ, khiến Hàn huynh phải chịu một phen kinh hoảng, tôn phu nhân và lệnh lang vẫn mạnh khỏe chứ?”
Hàn Trạch Nam ngây người trừng mắt nhìn, đầu óc nhất thời chưa hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, phải một lúc sau mới hồi phục trở lại, thở phào một hơi nói: “Thế gian này không ngờ lại có mặt nạ tinh xảo đến như vậy, tiện nội cùng tiểu nhi vẫn khỏe, đại ân đại đức của ân công, chúng ta vẫn chưa kịp cảm tạ, mỗi lần nhớ đến đều cảm thấy bứt rứt trong lòng.”
Từ Tử Lăng vỗ vỗ lên vai hắn: “Không cần phải nói vậy, Hàn huynh cứ coi sự việc hôm nay chưa từng xảy ra, tiểu đệ và Hi Bạch phải quay lại dùng điểm tâm, huynh cứ tiếp tục công việc của mình, giữa chúng ta sẽ không còn liên quan gì.” Cười ha hả một tràng, rồi kéo Hầu Hi Bạch cùng đi.
Hàn Trạch Nam từ phía sau gọi lớn: “Xin ân công cho biết cao tính đại danh.”
Từ Tử Lăng nói: “Tiểu đệ là Từ Tử Lăng, Hàn huynh cứ yên tâm, bọn tiểu đệ quyết không làm lộ bí mật nơi ẩn cư của Hàn huynh đâu.”
Hai người an tọa tại một chiếc bàn gần cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía rừng rậm hút tầm mắt và dòng Hoài Thủy chảy về xa ngoài bức tường thành phía Bắc.
Hầu Hi Bạch khẽ than: “Nếu cảnh giới Kiếm tâm thông minh của Phi Huyên có thể cho nàng thông linh thần lực để biết trước tương lai, khiến tiểu đệ có liên tưởng bất an, hy vọng tiên pháp của nàng vẫn có cực hạn, không thể nhìn thấy hết được mọi sự trong tương lai.”
Từ Tử Lăng nói: “Đệ hiểu nỗi lo của Hi Bạch huynh, huynh lo cho Khấu Trọng?”
Hầu Hi Bạch quay sang nhìn gã, cười: “Cùng Từ Tử Lăng nói chuyện thật không cần nhiều công phu, tiểu đệ không phải là lo sợ vu vơ, vấn đề là Kiếm tâm thông minh của Phi Huyên đã đạt tới cánh giới như vậy, nàng chọn Lý Thế Dân làm chân mệnh thiên tử không biết có phải vì biết trước tương lai không, nếu quả thật như vậy, Khấu Trọng nguy rồi.”
Từ Tử Lăng thần sắc ngưng trọng nói: “Năng lực dự đoán tương lai của nàng ta hiển nhiên không phải lúc nào cũng đúng, ít nhất việc nàng tuyển chọn tiểu đệ làm Sơn Môn Hộ Pháp, tiểu đệ đành phải phụ lòng.”
Hầu Hi Bạch ngạc nhiên hỏi: “Sơn Môn Hộ Pháp?”
Từ Tử Lăng giải thích: “Sự thật thì chính đệ đã chọn con đường khác với ý muốn của nàng, đã không còn khả năng quay lại nữa rồi, đối lập sẽ ngày một tăng.”
Trong lúc Hầu Hi Bạch con đang ngẫm nghĩ mấy lời gã vừa nói, Hàn Trạch Nam đã xuất hiện ở phía cầu thang, tiến về phía hai gã, cả hai tuy không hiểu tại sao hắn lại không sợ bộc lộ thân phận nhưng cũng lễ mạo mời hắn ngồi xuống.
Hàn Trạch Nam lộ vẻ kiên quyết, dõng dạc nói: “Tiểu đệ vừa rồi đã về nhà cùng tiện nội bàn bạc, hy vọng có thể mượn sức hai vị trừ hại cho dân.”
Từ Tử Lăng nghĩ đến Âm Quý Phái, khẽ cười: “Nghĩa khí của Hàn huynh bất chấp đến cả an nguy của bản thân, khiến người khác phải bội phục, bất quá phái chủ Âm Quý Phái đã chết, đấu tranh nội bộ nổi lên, chia năm xẻ bảy, tạm thời không tạo ra uy hiếp gì đáng sợ, Hàn huynh xin cứ yên tâm ở đây an cư lạc nghiệp.”
Hàn Trạch Nam lắc đầu: “Tiểu đệ nói trừ hại cho đời, không phải chỉ Âm Quý Phái, mà nói đến việc buôn người cùng hệ thống sòng bạc, thương thiên hại lý ác độc đến cùng cực của gia tộc Hương Quý.
Hai gã cùng rúng động, đều cảm thấy có những việc tưởng đã tuyệt vọng lại bất ngờ tìm được cách giải quyết.
Hàn Trạch Nam lại nói: “Nếu ân công không phải là Từ Tử Lăng, tiểu đệ cùng tiện nội thật không dám có ý nghĩ như vậy, nhưng ân công và Thiếu soái lại chính là người mà Hương gia cố kỵ nhất.”
Hầu Hi Bạch thống hận nhất là những kẻ coi nữ nhân là hàng hóa như Hương gia, vui mừng nói: “Hàn huynh làm sao mà lại biết được chuyện của Hương gia?”
Hàn Trạch Nam lộ vẻ ngượng ngùng, hạ giọng khó khăn nói: “Bởi vì trước khi tiểu đệ rời khỏi Hương gia, vốn là người quản lý tất cả các khoản thu chi cho Hương gia.”
Từ Tử Lăng cùng Hầu Hi Bạch vui mừng khôn xiết nhìn nhau, trong lòng nghĩ lần này đến đây quả không uổng phí. Hàn Trạch Nam có vị trí quan trọng như vậy trong Hương gia, ắt giúp bọn gã nắm rõ tình hình hư thật, một đòn diệt gọn gia tộc này.
Từ Tử Lăng nhíu mày: “Vậy tại sao khi trước kẻ truy sát Hàn huynh lại là người của Âm Quý Phái.”
Hàn Trạch Nam than: “Sự việc nói ra thì rất dài, tiện nội Bạch Tiểu Thường vốn xuất thân từ Âm Quý Phái, cũng là người Âm Quý Phái chỉ định chuyển nhận ngân lượng cùng Hương Gia. Lưỡng phái lục đạo của Thánh môn, đại đa số đều có quan hệ mật thiết với Hương gia, Hương gia cần bọn họ trợ giúp về võ lực, còn Thánh môn lại dựa vào Hương gia để cung cấp tài lực, hình thành một mối quan hệ hai bên đều có lợi. Không những thế, Hương gia cũng là tai mắt của Thánh môn, trợ giúp Thánh môn thu thập các thông tin tình báo.”
Ngừng một chút rồi nói tiếp: “Trong tình huống đó, Tiểu Thường tiếp xúc với tiểu đệ, lâu ngày nảy sinh tình cảm, cho đến khi có mang, cũng là phạm phải đại kỵ của Âm Quý Phái, chúng ta liền lập tức bỏ chạy, ẩn nấp ở Ba Thục, có được vài năm sinh sống yên lành ở đó, nhưng cuối cùng lại bị phát hiện hành tung, nháo nhác bắt thuyền bỏ trốn, và gặp được ân công.”
Hầu Hi Bạch hỏi: “Hàn huynh tại sao lại giúp việc cho Hương gia? Lại còn giữ vị trí quan trọng như vậy?”
Hàn Trạch Nam giải thích tường tận: “Tiểu đệ từ nhỏ đã theo tiên phụ giúp việc cho Hương gia, sau này khi tiên phụ mất đi, trách nhiệm tự nhiên là rơi lên vai tiểu đệ. Trên danh nghĩa, mọi khoản do huynh trưởng của Hương Quý là Hương Phú quản lý, nhưng Hương Phú trầm mê tửu sắc, nên thực tế hoàn toàn do tiểu đệ xử lý, Hương Phú chỉ thỉnh thoảng hỏi một vài câu. Tiểu đệ cũng đã có đọc qua sách thánh hiền, tuy biết là Trợ Trụ vi ngược, nhưng vẫn bị uy hiếp bởi uy thế của Hương gia, lại sợ liên lụy đến người nhà, nên chỉ biết nghe lệnh mà hành sự. Sau đó tiên phụ tạ thế, lại gặp Tiểu Thường vốn đã có dị tâm với Âm Quý Phái, nên mới cùng nhau đào tẩu.”
Từ Tử Lăng hỏi: “Sào huyệt của Hương Quý nằm ở đâu?”
Hàn Trạch Nam nói: “Khi Dương Quảng bị giết tại Giang Đô, tiểu đệ đã từng cùng Hương Quý di chuyển mấy lần, tổng đàn cuối cùng nằm ở Lạc Dương, bất quá khi tiểu đệ cùng Tiểu Thường chạy trốn đến Ba Thục, Hương Quý lúc đó lại đang có kế hoạch đến Trường An khuếch trương.”
Hầu Hi Bạch trầm ngâm nói: “Hàn huynh đừng trách tại hạ tra cứu cặn kẽ, bởi Âm Quý Phái khống chế đệ tử cực kỳ nghiêm ngặt, làm sao lại để cho Hàn huynh và phu nhân có một cơ hội tốt như vậy?”
Hàn Trach Nam thản nhiên: “Tiểu Thường không những phụ trách việc chuyển nhận ngân lượng giữa hai bên, trước khi tên hôn quân bị giết, nàng cũng là người phụ trách việc huấn luyện các thị nữ để Hương Quý đưa vào hoàng cung, họ đều do Hương gia không từ thủ đoạn nào thu thập từ mọi nơi về.”
Từ Tử Lăng trong lòng chấn động: “Bọn đệ có thể nói vài câu cùng tẩu phu nhân chăng.”
Nhà của Hàn Trạch Nam nằm ở một phường phía đông bắc Ba Đông thành, là một căn nhà ba gian phổ thông, bố trí đơn giản, hiển nhiên phu thê bọn họ không dám khoa trương, cố sống an vui theo sinh hoạt bình thường như bách tính.
Sau khi nói vài câu khách khí, Từ Tử Lăng hỏi về tình huống huấn luyện cung nữ năm xưa của Tiểu Thường, rồi mới nói đến chuyện của Âm Tiểu Kỷ.”
Ngọc dung tú mỹ của Bạch Tiểu Thường lộ vẻ hồi tưởng đến chuyện xưa, hồi lâu sau nói: “Thiếp nhớ lại, cô ta là một nữ hài tử quật cường, song mục lúc nào cùng tràn ngập cừu hận, bọn thiếp vốn nghiêm cấm các nữ hài tử sử dụng tên cũ của mình, nhưng mỗi lần bọn thiếp đổi tên mới, cô ta đều kiên quyết nhắc lại mình là Âm Tiểu Kỷ. Sau đó bị muội tử của Hương Quý là Hương Ngoan Ngoan ra tay, mới không dám nhận mình là Âm Tiểu Kỷ, từ sau đó nhất định không chịu mở miệng nữa.”
Từ Tử Lăng nghe vậy vừa mừng vừa sợ, mừng vì sau bao nhiêu khó khăn tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được người biết Am Tiểu Kỷ, biết được tin tức của nàng ta, sợ vì Am Tiểu Kỷ tính tình ngang ngạnh như vậy, rất có thể đã bị Hương gia dùng độc thủ đối phó.
Bạch Tiểu Thường như nhìn rõ tâm sự của Từ Tử Lăng, vui vẻ nói: “Ân công không phải lo lắng, sau khi biến cố ở Giang Đô phát sinh, mấy trăm hài nữ bị giam trong cung đã nhân vụ binh biến Vũ Văn Hóa Cập tạo ra mà chạy trốn, Hương Quý đến bản thân mình còn chưa lo xong, làm sao có tâm tình để ý đến bọn họ.”
Từ Tử Lăng nghe xong mà tròn mắt á khẩu, làm sao nghĩ được năm đó khi gã và Khấu Trọng rời khỏi Giang Đô, trong tình cảnh chạy trốn, lúc đó binh hoang mã loạn, vận mệnh của một tiểu hài nữ yếu ớt thật khó đoán, nhưng giờ dấu tích để truy tầm theo Am Tiểu Kỷ đã hoàn toàn đoạn tuyệt, giữa biển người rộng lớn như vậy làm sao có thể tìm được?
Hàn Trạch Nam tỏ ra thành ý: “Để đối phó với miệng lưỡi thiên hạ, phu phụ tiểu đệ nên làm gì?”
Từ Tử Lăng thu nhiếp tinh thần, nói: “Bọn tại hạ sẽ liên lạc với một người tên là Lôi Cửu Chỉ để gặp mặt với Hàn huynh, người này vốn luôn cố tìm ra trăm phương ngàn kế để đối phó với Hương gia, y sẽ an bài mọi sự cần thiết cho Hàn huynh, bảo đảm an toàn cho hai vợ chồng huynh, Hàn huynh cùng tẩu phu nhân cứ an tâm, còn một việc nữa, xin Hàn huynh cùng phu nhân đừng gọi tại hạ là ân công nữa.”
Hầu Hi Bạch cười nói: “Từ Tử Lăng quả là một nhân sĩ nghĩa hiệp thi ân bất cầu báo, việc liên lạc với Lôi lão ca cứ để tiểu đệ phục trách, Tử Lăng cứ yên tâm tĩnh dưỡng.”
Hàn Trạch Nam cùng Bạch Tiểu Thường thần sắc lộ vẻ nghi hoặc.
Từ Tử Lăng thản nhiên nói: “Đệ vì cừu gia đả thương, phải tìm cách trị liệu, vậy việc này tốt hơn là để Hi Bạch huynh làm, Hàn huynh cùng tẩu phu nhân cứ sinh hoạt như thường lệ, đợi khi nào Lôi đại ca đến, huynh ấy ắt sẽ có cách an bài cho thỏa đáng.”

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Cốc sạc iPad 12W Foxconn chính hãng

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau