sendo

Song long Đại Đường - Hồi 673

Hồi 673

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 1565523 lượt xem

ton

Khấu Trọng nằm trong chính lâu trong sơn trại ngủ một giấc đến khi mặt trời lặn xuống non tây mới được Vương Huyền Thứ gọi dậy, thần sắc cổ quái nói: “Có một tên trộm vặt cùng tuổi với Huyền Thứ cầu kiến Thiếu soái.”
Khấu Trọng lơ mơ ngồi dậy mặc lại quần áo, trầm ngâm nói: “Trộm vặt? Trộm già thì ta đã gặp rất nhiều, Tử Lăng là một trong những tên đó, trộm vặt thì nửa tên cũng chẳng biết. Hắn từ đâu đến? Tìm ta có việc gì?”
Vương Huyền Thứ giúp gã mặc bộ y phục Sở Sở may cho, khoác thêm tấm ngoại bào da dê đã trải qua bao kiếp nạn, đáp: “Hắn tự xưng là từ Tương Dương ngày đêm không nghỉ chạy đến đây, có việc quan trọng liên quan đến sự tồn vong của Thiếu soái cần bẩm báo, hắn bảo chỉ cần nói với Thiếu soái là trộm vặt ở Tương Dương, Thiếu soái nhất định sẽ nhớ ra hắn là ai.”
Khấu Trọng lẩm bẩm hai lần “Trộm vặt ở Tương Dương”, lắc đầu: “Không có ấn tượng nào hết, hắn hiện giờ ở đâu?”
Vương Huyền Thứ đáp: “Hiện đang ở tầng trên của sơn trại, tên trộm vặt này rất cổ quái, nhất định không cho bọn tiểu đệ lục soát thân thể, Bạt đại tướng quân thấy hắn my thanh mục tú, không có vẻ là người xấu nên cũng nới tay, nhưng xin Thiếu soái cẩn thận.”
Khấu Trọng bật cười: “Nếu lão trộm như ta còn bị mắc mưu trộm vặt thì thật chẳng khác nào lão miêu bị chuột nhắt cắn đuôi, lật thuyền trong cống rãnh.”
Vương Huyền Thứ trầm giọng: “Hắn từ cửa ra vào của bí hiệp ở Nam lộ đến.”
Khấu Trọng giật mình: “Cái gì?”
Vương Huyền Thứ nhắc lại lần nữa.
Khấu Trọng sắc mặt thay đổi mấy lần, lắc đầu cười khổ tiến ra khỏi soái phòng, thấy thủ hạ mệt mỏi đều đang say ngủ, tiếng ngáy như tiếng sấm vang trời.
Gã và Vương Huyền Thứ theo cầu thang lên lầu trên. Theo chỉ thị của Trần Lão Mưu, mấy chục công binh đã dùng dây thừng chuyển gỗ lớn từ dưới đất lên xây dựng một vọng lâu cao ba trượng, trở thành điểm cao nhất của sơn trại.
Bốn cao thủ Phi Vân vệ đang bồi tiếp một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, cung kính ngồi trong góc đợi gã, sơn trại đã bắt đầu đốt lửa, sáng hơn cả ánh tịch dương bên ngoài.
Thiếu niên thoáng thấy Khấu Trọng, cao hứng đứng bật dậy, vẫy vẫy tay nói: “Thiếu soái, là tôi!” lập tức hắn bị hai Phi Vân vệ nắm lấy vai dằn xuống, không để hắn quá hưng phấn chạy ào lên.
Khấu Trọng định thần một lát, hồi ức tưởng như đã quên từ lâu, dần dần trở lại, cười dài nói: “Thế mà ta cứ tưởng là ai, thì ra đúng là một lão bằng hữu, thả hắn ra.”
Phi Vân vệ theo lệnh thu tay lại, thiếu niên nọ chạy thẳng đến trước mặt Khấu Trọng nói lớn: “Đã nói Thiếu soái nhất định sẽ nhớ ra tiểu nhân là ai mà, hôm đó ở Tương Dương tiểu nhân có mắt mà không thấy Thái Sơn, định trộm hầu bao của Thiếu soái, bị Thiếu soái bắt được, không ngờ Thiếu soái không những không trừng phạt mà lại cho một đĩnh hoàng kim, Thiếu soái không chỉ là anh hùng vô địch thiên hạ, mà còn là hảo hán đại nhân đại nghĩa, tiểu nhân chưa ngày nào dám quên đại ân đại đức.”
Nói đến đoạn hưng phấn, khuôn mặt thanh tú trắng như tuyết ửng lên hai đóa mây hồng, vừa nói vừa thở, khiến người ta sinh ra cảm giác khác lạ.
Khấu Trọng quay sang nới với Vương Huyền Thứ: “Mọi sự vị huynh đệ này nói đều là sự thật. Năm đó ta cùng Thương Tú Tuần đến Cảnh Lăng, lúc đi qua Tương Dương có gặp vị tiểu huynh đệ này, sau đó mới gặp lão Bạt và đồ đệ của Khúc Ngạo.”
Vương Huyền Thứ thần sắc ngưng trọng, hỏi: “Lập Trại? Vị tiểu huynh đệ này cao tính đại danh thế nào, làm sao lại biết được bọn ta ở đây?”
Thiếu niên đáp: “Mọi người đều gọi tôi là Tiểu Hạc Nhi..úy… tôi”
Thấy mục quang của Khấu Trọng quan sát mình từ đầu tới chân, như có phát hiện gì đó, gò má lại ửng hồng lên đến tận mang tai.
Khấu Trọng đưa bàn tay to bè ra, cười: “Đi, chúng ta vừa đi vừa nói.”
Tiểu Hạc Nhi không hề do dự đưa cánh tay trắng muốt thon dài ra, để gã nắm lấy.
Khấu Trọng đưa mắt nhìn Vương Huyền Thứ làm hiệu, rồi kéo Hạc Nhi dọc theo bức tường dẫn đến vách đá đối diện, cười nhẹ hỏi: “Có phải tiểu đệ đến để cảnh giới bọn ta, Lý Thế Dân đã phát hiện ra bí mật của Thiên Thành Hiệp không?”
Tiểu Hạc Nhi chân thành tán thưởng: “Thiếu soái quả là anh minh thần vũ, thông minh hơn người, toàn bộ quân binh trấn thủ Tương Dương sắp đổ đến rồi, cộng với quân đội của các thành trì lân cận tổng số lên đến hơn một vạn năm ngàn người, do Khuất Đột Thông làm chủ soái, tiến về lối ra vào phía nam Thiên Thành Hiệp.
Khấu Trọng thầm trách mình đã quá sơ ý, nếu bí hiệp đã có người cải danh đề tự, tất nhiên những người ở phụ cận phải biết về danh thắng này. Lý Thế Dân thấy gã chạy đến đây, tự nhiên khám phá ra mục đích là Thiên Thành Hiệp, liền lập tức ra lệnh cho Khuất Đột Thông theo đường thủy đến Tương Dương, triệu tập quân đội ở đó cắt đi đường lùi của gã. Nếu như lối ra phía Nam cũng bị phong bế, gã sẽ không có cách nào hội quân với viện binh của Bạt Phong Hàn, toàn quân ở nơi đây chỉ có đường chết. Tin tức của Tiên Hạc Nhi mang đến khiến gã từ trên mây rớt xuống mặt đất, trán ướt đầm mồ hôi lạnh.
Tiểu Hạc Nhi lại nói: “Người Tương Dương ngày nào cũng mang chuyện Thiếu soái trấn thủ Lạc Dương kháng cự quân Đường ra bàn luận, tiểu nhân vì lo sợ cho an uy của Thiếu soái, không ngừng nghe ngóng tin tức, cuối cùng nghe được tin Thiếu soái đột vây thành công, mới nhẹ lòng. Bốn ngày trước Khuất Đột Thông đến Tương Dương, điều động quân đội, tiểu nhân biết là có chuyện không ổn, đến khi biết được mục đích của Khuất Đột Thông chính là Thiên Thành Hiệp, mới đoán là Thiếu soái đang ở đây. Thật khiến người ta khó mà tin được, tiểu nhân đã bao nhiêu lần từ xa đến Tương Dương qua Thiên Thành Hiệp, nhưng chưa từng nghĩ qua chỉ một thời gian ngắn đã biến thành hình dạng như thế này.”
Khấu Trọng nhíu mày: “Khuất Đột Thông tịnh không phải kẻ mới dụng binh, tại sao lại có thể tiết lộ địa điểm hành quân?”
Tiểu Hạc Nhi kể công: “Nói đến trinh thám, chỉ sợ Tương Dương không có mấy người có bản sự, ở đó một tùy tướng Đường quân rất đáng ghét, đã không dám tiêu tiền lại hay ba hoa, các cô nương ở Yêu Nguyệt Lâu rất ghét hắn, đợi sau khi hắn say rượu moi hết tin tức, nói Thiếu soái hôm nay nhất định gặp đại kiếp nạn khó tránh, tiểu nhân quyết không tin lời nói khoác của hắn, Thiếu soái không thể nào chết, vì ngài là người tốt nhất trên thế gian.”
Khấu Trọng thả tay gã ra, cười lớn: “Thì là trong thanh lâu lại có tai mắt của tiểu huynh đệ, trước khi đệ đến đây, Đường quân đã xuất phát chưa?”
Tiểu Hạc Nhi nói: “Tiểu nhân đi trước bọn chúng một đêm, đi một mạch theo đường tắt trên núi, mệt muốn chết, nhưng khi nhìn thấy Thiếu soái thì mệt mỏi bay hết, tinh thần phấn chấn đến mức có thể đánh chết cả mãnh hổ.”
Khấu Trọng trầm ngâm: “Theo như huynh đệ đoán, đại quân của Khuất Đột Thông đi suốt ngày đêm, lúc nào sẽ đến lối ra phía Nam?”
Tiểu Hạc Nhi thấy Khấu Trọng cởi mở hỏi mình như vậy, thoáng lộ vẻ lo lắng, dụng tâm suy nghĩ một hồi lâu rồi đáp: “Có lẽ hoàng hôn ngày mai sẽ đến nơi.”
Khấu Trọng cười ha hả: “Tiểu Hạc Nhi nên biết bằng câu này của huynh đệ, có thể là yếu tố quan trọng quyết định sự thành bại cuộc tranh giành thiên hạ giữa ta và Lý Thế Dân. Huynh đệ nói không mệt, nhưng ta thấy huynh đệ đã mệt rũ ra rồi, hay là đến soái phòng của ta ngủ một giấc cho say, huynh đệ chắc chắn là không muốn xuống ngủ cùng với đám huynh đệ của ta ở đại trướng rồi.”
Khuôn mặt anh tuấn của Tiểu Hạc Nhi đỏ bừng, cúi đầu lý nhí: “Thiếu soái đã nhìn thấu Tiểu Hạc Nhi rồi.”
Khấu Trọng đưa tay xoa đầu đầu “hắn” nói: “Cùng là người trong nghề mà, yếu quyết móc túi đầu tiên là xem người, nếu đến cả nam hay nữ cũng không nhìn ra nổi, thì còn dùng được làm gì nữa?”
Tiểu Hạc Nhi lộ vẻ e thẹn của nữ nhân, dịu dàng nói: “Muội có thể gọi huynh là Khấu đại ca được không? Muội từ trước tới nay vẫn hy vọng sẽ có được một vị đại ca, hôm đó huynh ở Tương Dương đánh vụn thuẫn bài của Trường Thúc Mưu, uy dũng bao nhiêu, Tiểu Hạc Nhi mới biết người trượng nghĩa cho mình một đĩnh hoàng kim, chính là Khấu Trọng danh chấn thiên hạ.”
Khấu Trọng vẫn còn đang miên man suy nghĩ làm sao để ứng phó với nguy cơ đang đến, tùy miệng đáp: “Được, từ hôm nay trở đi, ta sẽ đại ca, muội sẽ là tiểu muội, tiểu muội còn có người thân không?”
Tiểu Hạc Nhi thần sắc ảm đạm, hai mắt đỏ hoe, lý nhí: “Đều mất hết cả rồi!”
Khấu Trọng sing lòng thương xót, xoa đầu nàng an ủi, đoạn triệu thủ hạ đến, sắp xếp cho Tiểu Hạc Nhi đến soái phòng của gã nghỉ ngơi.
Vương Huyền Thứ thần sắc ngưng trọng đến bên, Khấu Trọng trầm giọng: “Nguyên Chân, Bạt Dã Cương cùng bọn ta phải khẩn cấp mở một hội nghị. “Lập tức mời Mưu công đến.”
o0o
Từ Tử Lăng ngồi ở đuôi thuyền, hai chân thả xuống mặt nước, ánh mắt chăm chú nhìn những gợn sóng lăn tăn do thuyền buồm căng gió tạo ra, trong lòng lại nghĩ tới nơi ở kín đáo trong núi của Thạch Thanh Tuyền, nếu mọi việc thuận lợi, sáng ngày mai gã sẽ được gặp nàng.
Gã đang bị chi phối bởi nhớ nhung cùng khát vọng ái tình chưa từng thấy, trong thời loạn ly lãnh khốc vô tình, thắng làm vua, thua làm giặc, đầy rẫy dối trá, lừa lọc và cừu hận này, chỉ có hương cư của nàng mới là đào nguyên mà gã có thể lánh đời. Chỉ là thành bại của Khấu Trọng vẫn là rễ cây ăn sâu trong tim gã, khiến gã hiểu rằng ước mơ về một hạnh phúc bình phàm vẫn còn một khoảng cách chưa thể với tới. Gã làm sao có thể bỏ mặc huynh đệ đã từng đồng sinh cộng tử từ thuở nhỏ? Hà huống cuộc đấu tranh giữa Khấu Trọng và Lý Thế Dân, trên sự thật đã biến thành cuộc đấu tranh của bọn gã với Ma môn và người Đột Quyết.
Tiếng cười của Hầu Hi Bạch đang cầm lái con thuyền buồm dài hai trượng cất lên: “Thật sảng khoái, con thuyền nhỏ này phải trả mất bốn đĩnh hoàng kim, tuy đắt hơn bình thường gấp bốn lần, nhưng cũng đáng đồng tiền bát gạo.”
Từ Tử Lăng vẫn không rời ánh mắt khỏi mặt sông, chậm rãi nói: “Chiến tranh cũng phải trả giá, nó khiến cho mọi thứ trở nên trân quý, khiến cho gánh nặng của mọi người tăng lên gấp bội, khổ mà không nói ra được. Chiến tranh chỉ tạo ra cơ hội kiếm chác cho một bộ phận nhỏ, nhưng trước khi thiên hạ thống nhất, sẽ không có ai biết được ai là người thụ lợi và ai là người thụ hại.”
Hầu Hi Bạch than: “Tiểu đệ biết Tử Lăng vẫn còn lo lắng cho Khấu Trọng, nhưng vấn đề khẩn cấp bây giờ là phải tạm thời quên đi mọi thứ, chuyên tâm liệu thương. Sau khi bình phục rồi Tử Lăng hoàn toàn có thể phá đất chui lên, tung hoành ngang dọc như xưa.”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Phá đất chui lên? Tình huống dù sao cũng chưa đến mức nghiêm trọng vậy, ít nhất Khấu Trọng cũng chưa bước theo vết chân của Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, đệ không chỉ lo cho mình gã, mà còn lo cho mỗi người trong Thiếu Soái quân, khiến đệ cảm rất khỏ dứt mình ra khỏi vòng xoáy tranh giành thiên hạ này. Nhưng Hi Bạch cũng không cần phải lo lắng quá, vì đệ vẫn luôn cảm thấy lạc quan về Khấu Trọng.”
Hàu Hi Bạch kỳ quái hỏi: “Tử Lăng không phải là người thiên sinh lạc quan, tại sao với việc này lại có ngoại lệ như vậy?”
Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn những vì sao trên trời, nói: “Tống Khuyết sẽ không để Khấu Trọng bị Lý Thế Dân giết chết. Hiện tại Hi Bạch đào đâu ra một người có thể đánh bại cả Tống Khuyết và Khấu Trọng? Đó là điều không thể. Nhưng cách nghĩ này khiến đệ thật thống khổ, vì Lý Thế Dân đúng là một người đáng yêu đáng kính.”
Hầu Hi Bạch yên lặng hồi lâu, trầm giọng: “Đệ nghĩ Phi Huyên liệu có xuất sơn, giúp Lý Thế Dân đối phó với bọn ta không?”
Từ Tử Lăng buồn bã nói: “Đó là việc đệ không muốn gặp nhất.”
Hầu Hi Bạch nói: “Nhưng Phi Huyên chắn chắn sẽ không ngồi đó mà nhìn Lý Thế Dân bị giết đâu, vấn đề là nàng ta vốn không thể tại chiến trường đả thương người khác, chỉ huy quân đội cũng không phải sở trường của nàng.”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Tiên tâm khó đoán, phàm nhân như đệ tốt hơn hết là không nên lãng phí tâm tư.”
Hầu Hi Bạch nói: “Đương nhiên là khó đoán nhưng không phải là không thể, tiểu đệ đoán nếu nàng đặt chân xuống trần một lần nữa, thì người đầu tiên nàng tìm sẽ là Tử Lăng.”
Từ Tử Lăng lộ vẻ vô vọng: “Tống Khuyết xua quân lên phía Bắc, tình thế không do Khấu Trọng thao túng, kể cả gã có chịu lui quân, cũng khó có thể giúp đỡ Tống Khuyết hoàn thành nguyện vọng chấn hưng Hán thống, cũng giống như trọng trách chấn hưng Thánh môn của Thạch sư phụ huynh, trong thiên hạ không có ai có thể nghịch chuyển được tình thế này. Hơn nữa ở bất kỳ cấp bậc nào, cuộc đấu tranh giữa Lý phiệt và Khấu Trọng, càng đẩy lùi ngày Lý Thế Dân bị phụ huynh hãm hại, đây thực ra là việc tốt chứ không phải việc xấu.”
Hầu Hi Bạch than: “Nghe Tử Lăng nói khiến tiểu đệ thấy thật hồ đồ, tốt hơn là huynh ngủ một giấc thật say, lúc tỉnh lại thuyền cũng cập bến.”
Tâm thần Từ Tử Lăng lại nghĩ về Thạch Thanh Tuyền, một cảm giác ôn nhu vô hạn bỗng trào lên, gã nằm thẳng người nhắm hai mắt lại.
o0o
Khấu Trọng, Hình Nguyên Chân, Ma Thường, Vương Huyền Thứ, Bạt Dã Cương, Trần Lão Mưu sáu người, lấy mấy súc gỗ làm ghế ngồi tụ tập quanh một chiếc bàn tre ở tầng dưới đại lâu, tiến hành hội nghị quân sự đầu tiên sau khi sơn trại được xây dựng. Lương thảo cùng gỗ đá chất đống bốn phía làm không khí càng thêm phần khẩn cấp như trước cơn mưa lớn.
Khấu Trọng đem tin tức Tiểu Hạc Nhi mang đến nói lại một lượt, tất cả mọi người thảy đều biến sắc, ưu thế quan trọng nhất đã không còn nữa, thay vào đó là cảm giác tự hãm thân vào tuyệt địa.
Khấu Trọng thần thái vẫn thong dong nói: “Lý Thế Dân phái Khuất Đột Thông đến Tương Dương từ bốn, năm ngày trước, lúc đó hắn vẫn còn bị cầm chân ở ngoài Ẩn Đàm Sơn, không thể biết được mục đích của chúng ta là Thiên Thành Hiệp, nhưng hắn lại như có khả năng tiên tri phái Khuất Đột Thông đến Tương Dương triệu tập quân đội đón đầu chúng ta, việc này nói cho chúng ta điều gì?”
Ai nấy đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều chưa minh bạch “điều gì” của Khấu Trọng có ý tứ gì.
Khấu Trọng than: “Biết người biết ta, bách chiến bách thắng. Sơ xuất của ta chính là đã đánh giá thấp Lý Thế Dân, cơ trí cũng có lúc sơ sót, may mà có Tiểu Hạc Nhi từ Tương Dạng đến cảnh báo, khiến ta tỉnh ngộ. Ôi! Quả không hổ danh là Lý Thế Dân, hiểu sâu yếu quyết ‘địa thế’ của binh gia, ta dám khẳng định trong tay hắn nhất định có bản đồ của những vùng phụ cận Lạc Dương, có lẽ đấy là thành quả mà hắn đã chuẩn bị rất công phu vài năm trước khi tấn công Lạc Dương. Bởi vậy đêm đó khi bọn ta theo lối ra bí mật ở Y Lạc Sơn đột phá vòng vây, gặp ngay đại quân của hắn đón đầu, tử thương hơn nửa quân binh! Không phải là do vận khí của hắn tốt, mà hắn đã sớm đoán được bọn ta sẽ đột phá từ lối đó mà giăng lưới. Hôm nay sự việc đã như vậy, hắn không những hiểu bọn ta không muốn tấn công Tương Dương, càng không phải muốn trở về Trần Lưu, mà muốn lợi dụng địa hình hiểm trở của Thiên Thành Hiệp để tử thủ.”
Chúng nhân lập tức hiểu ra, đồng thời cũng khâm phục Khấu Trọng lâm nguy không loạn, vào thời điểm lưỡng đầu thọ địch thế này, vẫn có thể bình tĩnh phân tích tình hình của Lý Thế Dân một cách chính xác, hiểu rõ đạo lý “biết mình biết ta”.
Hình Nguyên Chân nói: “Nếu chúng ta lập tức rút quân theo phía Nam hiệp đạo, có thể đến Hoài Thủy trước khi địch nhân kịp phong tỏa đường lui, như vậy sẽ có đường sống.”
Khấu Trọng lại thở dài: “Nếu chúng ta làm vậy, Lý Thế Dân mong còn không được nữa là. Thông hiểu binh pháp như hắn sẽ không để ý đến thiệt hơn trong một trận đánh, mà nhìn vào thắng phụ toàn cục. Hắn sẽ bỏ qua cơ hội truy kích chúng ta theo hiệp khẩu, đổi hướng tấn công vào Trần Lưu, rồi như trẻ tre chiếm luôn Bành Lương, phối hợp cùng Lý Tử Thông tiền hậu giáp kích Chung Ly và Cao Bưu, khiến viện binh của Tống gia tiến thoái lưỡng nan. Không những thế đám loạn quân của chúng ta sẽ bị năm vạn đại quân tinh nhuệ của Khuất Đột Thông truy sát, kể cả có về đến được Chung Ly cũng sẽ chịu cảnh chờ bị tiêu diệt. Bởi vậy bọn ta nhất định phải tử thủ Thiên Thành Hiệp, buộc đại quân của Lý Thế Dân phải ở lại.”
Bạt Dã Cương nói: “Binh lực của Lý Thế Dân hiện tại hơn bọn ta gấp mười lần, hơn nữa đường lui đã bị phong tỏa, hắn chỉ cần lưu lại đây hai ba vạn quân, cho các đại tướng dưới quyền chỉ huy, thì vẫn có thể thong dong đi tấn công Trần Lưu, tình huống sẽ không có gì thay đổi.”
Khấu Trọng cười nhẹ: “Lý Thế Dân làm sao có thể an tâm để thủ hạ ở lại đối phó với Khấu Trọng ta, trời xanh vẫn còn chưa muốn ta chết, nên mới cho Tiểu Hạc Nhi đến báo tin. Khuất Đột Thông hôm nay đến không phải là để chặn đường mà là đi tìm chết. Nói không chừng ta còn có thể tương kế tựu kế mà đoạt luôn Tương Dương, lúc đó sẽ tạo thành tình thế khác.”
Ma Thường vừa nghe vừa đưa mắt nhìn mọi người, không hiểu sao Khấu Trọng đang ở tình thế hiểm nghèo thế này mà vẫn có thể tự tin như vậy.
Bất quá việc Tiểu Hạc Nhi đến cảnh báo, bên trong đích xác là có liên quan đến nhân quả huyền diệu, tựa hồ như cao xanh đã có an bài.
Trần Lão Mưu lấy cương vị là người cao tuổi nhất nhíu mày: “Binh lực của chúng ta chưa đến năm ngàn người, không thể sánh với đối phương, nếu đối đầu với đại quân Lý Thế Dân, sẽ không tài nào chia quân ra ứng phó Khuất Đột Thông, chúng ta có xuất toàn quân, chỉ sợ cũng không đối phó được với đại quân của họ Khuất nhiều gấp ba lần, Thiếu soái vì đâu lại tự tin như vậy?”
Khấu Trọng trầm giọng: “Các vị nắm chắc cố thủ tại đây được bao lâu?”
Ma Thường chắc nịch đáp: “Trừ phi lương thảo của chúng ta cạn kiệt, còn không Lý Thế Dân đừng hòng công hãm sơn trại.”
Vương Huyền Thứ cười khổ: “Như vậy là chỉ cần chúng ta chỉ có thể cố thủ ở đây hai mươi đến ba mươi ngày, ắt phải giết ngựa làm lương.”
Khấu Trọng cười ha hả: “Vậy là được rồi! Bọn ta sẽ không cần dùng một binh một tốt của sơn trại này, trách nhiệm của Khuất Đột Thông chỉ là phong bế Nam lộ, ta sẽ nhân lúc tối trời ngầm theo bí đạo ở phía Nam nhanh chóng đi gặp viện quân của lão Bạt, sau đó dùng hỏa khí tập kích Khuất Đột Thông từ phía sau. Bởi ta hiểu rõ lộ tuyến của lão Bạt, lại có thêm Vô Danh quan sát từ trên cao, mọi việc rất thuận lợi.”
Ai nấy nghe xong tinh thần đều chấn động, bọn họ không phải là không nghĩ được như thế, mà không ai hiểu rõ về số lượng và uy lực của hỏa khí như Khấu Trọng.
Trần Lão Mưu vui mừng: “Nếu có thể làm hao tổn nặng nề đại quân của Khuất Đột Thông, không chừng thật sự có cơ hội thừa thế công hãm Tương Dương thật.”
Khấu Trọng vui vẻ: “Vậy mới nói, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Ta đã từng nếm mùi đại bại đau đớn và thảm thương nhất, tuyệt đối sẽ không để lịch sử tái diễn.”
Chuyển hướng sang Trần Lão Mưu nói: “Trần công lập tức cho thêm người củng cố phòng ngự ở lối ra phía Nam, bảo họ phải quan sát tình huống nơi đó thật mật thiết, nếu phát giác ra Khuất Đột Thông bị tập kích, phải chớp lấy thời cơ, lập tức cho quân ra tấn công, cố hết sức truy sát đám tàn quân của địch nhân. Ta có thể nói lần này không phải là chiến tranh, mà là đồ sát tàn nhẫn. Thắng làm vua, những việc này không có gì đáng nói hết, chiến tranh chỉ là một cuộc chơi vô tình xem ai bị thương nặng hơn mà thôi.”
Trần Lão Mưu phấn chấn: ‘Thiếu soái cứ yên tâm, mọi việc để thuộc hạ lo.”
Khấu Trọng hạ giọng: “Tiểu Hạc Nhi thân thế rất đáng thương, vốn là gái giả trai, các vị không cần phải lột tẩy thân phận của cô ta làm gì, cần phải đặc biệt che giấu.”
Vương Huyền Thứ tỉnh ngộ: “Thảo nào cô ta không chịu cho bọn tiểu đệ khám xét, thì ra là vậy.”
Trần Lão Mưu tinh quái cười: “Nếu không phải là nữ hài tử, thì làm sao có được thân hình thon thả như vậy.”
Ma Thường trêu trọc: “Huyền Thứ công tử cùng tuổi với cô ta, để công tử chiếu cố cho cô ta là thích hợp nhất.”
Vương Huyền Thứ mặt đỏ bừng, không biết ứng phó thế nào.
Khấu Trọng cười ha hả: “Đây đúng là trời không nỡ đẩy ta vào đường cùng, từ tuyệt địa mà tìm được sự sống, thắng bại chỉ cách nhau một đường tơ. Việc ở đây xin giao lại cho các vị đại ca, khẩn yếu nhất là phải hư trương thanh thế, để Lý Thế Dân nghĩ rằng ta vẫn còn ở trong sơn trại.”
Trần Lão Mưu cười: “Trong vài ngàn người chẳng lẽ không tìm được người giả thành Thiếu soái sao. Chỉ cần Thiếu soái giả, đứng trên lầu hoa chân múa tay, nhất định sẽ lừa được Lý Thế Dân, mọi việc cứ để thuộc hạ.”
Khấu Trọng vươn mình đứng dậy nói: “Kể cả ngày mai Lý Thế Dân đến đây, không mất vài ngày chuẩn bị sao dám phát động tấn công, lúc đó đại quân của Khuất Đột Thông đã không còn là quân nữa rồi. Hắc!”
Chúng nhân đồng thành reo lên hưởng ứng.

tiki

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau