sendo

Song long Đại Đường - Hồi 696

Song long Đại Đường - Hồi 696

Tất thắng tín tâm

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 1637391 lượt xem

ton

Võ sĩ chặn đường Từ Tử Lăng kẻ ngã đông người gục tây, không ai có thể cản trở gã, kỳ thực thủ hạ của Mỹ Diễm phu nhân đâu phải tệ hại như vậy, chỉ là vì nhất thời không rõ kỳ công dị pháp và hư thực của gã, bị gã tá lực đả lực, không kịp trở tay.
Phàm kẻ bị Từ Tử Lăng đánh trúng huyệt đạo liền bị phong tỏa, không có cách nào bò dậy nổi. Gã từ cửa lớn rượt đuổi Mỹ Diễm phu nhân, thẳng vào đại được của khách sạn, đằng sau gã năm tên thủ hạ của Mỹ Diễm phu nhân bao gồm cả Đoạn Tự Tại nằm dài dưới đất, có thể lấy thân thể chúng đánh dấu lộ tuyến Từ Tử Lăng đi qua.
Năm võ sĩ khác đang chuyện trò ở đại đường, thấy chủ nhân bị người truy sát, kinh hãi vội vàng rút binh khí ùa ra.
Mỹ Diễm phu nhân hoa dung thất sắc, la lớn: “Chặn gã lại!”
Chỉ một câu nói đó đã đủ cho Từ Tử Lăng nhìn xuyên tâm tính của Mỹ Diễm phu nhân. Nếu ả là kẻ chịu cùng sống chết vinh nhục với thủ hạ, giờ phút này bất kể sợ sệt Từ Tử Lăng đến mức nào cũng sẽ đổi thoái thành tiến, phối hợp với thủ hạ phản kích Từ Tử Lăng, đâu phải một lòng một dạ chỉ nghĩ tới đào tẩu.
Từ Tử Lăng hừ lạnh một tiếng, hữu thủ tung hư trảo tới trước, liền sinh ra sức hút mãnh liệt, khiến cho thoái thế của Mỹ Diễm phu nhân giảm chậm loại, tiếp đó gã lại tăng tốc, truy sát theo Mỹ Diễm phu nhân, chưởng hóa thành chỉ, vẫn nhắm ngay đôi mắt đẹp của ả điểm tới.
Khí kình hùng hậu sinh ra từ lưỡng chỉ của gã khiến cho đôi mắt của Mỹ Diễm phu nhân đau điếng như bị đao cắt châm ghim, hoa dung thất sắc bất lực đưa song thủ ảo hóa ra trùng trùng bóng chưởng, đón đỡ song chiêu tựa như tàn độc vùi hoa của Từ Tử Lăng.
Ngoại bào của Từ Tử Lăng đồng thời phình lên, lưỡng đao tam kiếm vù vù ùa lên mình gã đều bị hất văng ra, vượt ngoài ý liệu của năm võ sĩ liều mình công kích gã, gã xoay mình vùn vụt, lưỡng thủ như biến thành Thiên thủ Quan Âm, năm võ sĩ lập tức lăn lông lốc như lá rụng bị cuồng phong quét đi, ngã bệch xuống đất.
Từ Tử Lăng lại một lần nữa đối diện Mỹ Diễm phu nhân, thần tốc như ánh chớp phát ra sau mà tới trước, đá về phía bụng dưới của ả, căn bản không lý gì tới chiêu số hung hãn của ả.
Mỹ Diễm phu nhân thất kinh, đâu nghĩ gì tới đả thương địch nhân, chỉ cầu sao có thể bảo vệ lấy mình, gắng gượng thu hồi ngọc thủ, tạt ngang tránh né.
Một cước Từ Tử Lăng tung ra dùng bản lĩnh hoán khí giữa đường thu hồi, khiến cho đối phương hoàn toàn không ngờ được, nào thể kịp thời biến chiêu ứng phó, Từ Tử Lăng như bóng theo hình, cũng tạt ngang người với ả, hữu thủ vụt bấu ra, lưỡng chỉ vẫn nhắm điểm ngay đôi mắt đẹp của ả, vẫn giữ tư thế hai chiêu cũ không ngừng nghỉ.
Mỹ Diễm phu nhân mặt mày không còn một hột máu, vẫn chưa chịu thua, lưỡng thủ thi triển kỳ chiêu, ngăn đỡ lưỡng chỉ có thể đoạt lấy hồn phách của ả.
“Bộp! Bộp!”
Song thủ của Mỹ Diễm phu nhân trước sau vỗ lên cánh tay phải của Từ Tử Lăng, lại như đập vào đá tảng, không những không thể lay động chút xíu nào, nói gì tới gây tổn thương, hơn nữa không thể giảm chậm tốc độ xuất thủ của Từ Tử Lăng.
“Á!”
Động tác ngưng bặt.
Bàn tay của Từ Tử Lăng cuối cùng đã bóp lấy cái cổ trắng muốt mê hồn của Mỹ Diễm phu nhân, túa ra chân khí, trong một sát na phong bế mấy đại huyệt trên người Mỹ Diễm phu nhân, khiến cho mỹ nữ kia hai tay mềm nhũn, thân thể mất hết kình lực, hoàn toàn lọt vào tay gã.
Mỹ Diễm phu nhân song mục bắn ra thần sắc hãi sợ.
Từ Tử Lăng thủy chung không một chút biểu tình trừng trừng nhìn ả, điềm đạm thốt: “Bọn ta đã đùa vui lắm rồi, phu nhân nếu không lập tức giao Ngũ Sắc thạch ra, ta sẽ phế đi đôi mắt to tròn vừa mỹ lệ lại biết gạt người của ngươi. Nếu ta không lầm, phu nhân chạy đến Trung thổ là vì Phục Nan Đà bị giết, không còn ai có thể bảo vệ ngươi, cho nên ngươi chỉ còn nước chạy xa đại thảo nguyên để giữ Ngũ Sắc thạch, có đúng không?”
Mỹ Diễm phu nhân song mục vẫn bắn ra thần sắc oán độc, cái cổ trắng muốt không ngừng run rẩy dưới bàn tay của Từ Tử Lăng, hổn hển thốt: “Ngươi ác lắm!”
Từ Tử Lăng biết đây là thời khắc then chốt, bề ngoài không để lộ ý tưởng thật sự trong lòng, lãnh đạm không một chút xíu biểu tình: “Đây là cơ hội cuối cùng cho ngươi, Từ Tử Lăng ta hễ nói là làm, chưa từng làm sai. Vì để lấy về Ngũ Sắc thạch, ta có thể giết sạch các ngươi, bất quá tốn thêm chút thời gian lục lọi túi hành lý của các ngươi, phu nhân thấy thế nào?”
Mỹ Diễm phu nhân lại run người, ủ rũ như con gà trúng gió: “Ngươi thắng rồi!”
o0o
Tuyết rơi mù mịt.
Khấu Trọng toàn lực phi nhanh giữa bình nguyên tuyết, hoa tuyết như những nắm đấm lã tã đập vào mặt, chảy thành nước hàn băng giá buốt, rỉ xuống cổ gã, nhưng lòng gã lại là một ngọn lửa đỏ.
Bất kể ở bất cứ lập trường nào, bất kỳ góc độ nào, gã tuyệt không thể bỏ qua trận chiến thiên địa phải kinh quỷ thần phải khóc giữa Tống Khuyết và Ninh Đạo Kỳ.
Gã không lo sự bỏ đi đột ngột của mình sẽ làm cho Thiếu Soái quân quần long vô thủ, bởi đã có Tống Lỗ biết được nội tình đã liệu lý mọi việc cho gã và trấn an bọn Hư Hành Chi.
Bóng dáng hùng vĩ của Tống Khuyết xuất hiện xa xa đằng trước một cách mơ hồ giữa gió tuyết, càng tiếp cận càng hiển hiện rõ rệt.
Khấu Trọng sinh ra cảm giác kỳ dị như lọt vào mộng cảnh, hoa tuyết mù trời càng làm cảnh tượng gia tăng ý vị như ảo như thật; có lẽ đời người thật ra không ngoài một giấc mộng dài, mà tuyệt đại bộ phận thời gian gã đều mê đắm trong mộng cảnh, chỉ có ở những giờ phút đặc biệt, nhờ vào tình tự dẫn dắt mới tỉnh ngộ một sát na, nhưng gã cũng hiểu rõ bất cứ thời khắc nào sẽ lại hãm mình trong mộng cảnh thanh tỉnh đó.
Gã thật sự hy vọng mọi thứ trước mắt chỉ là một giấc mộng.
Tống Khuyết và Ninh Đạo Kỳ đều là người gã tôn kính hâm mộ, bọn họ lại phải đi tới quyết chiến kẻ sinh người tử, nước cờ này của Sư Phi Huyên thật quá nhẫn tâm.
Lướt tới bên cạnh Tống Khuyết, siêu nhân vật được tôn xưng là Thiên hạ đệ nhất đao không chút ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn gã, cước bộ chậm lại, thong dong mỉm cười: “Thiếu soái muốn tiễn ta một đoạn đường hay là muốn bàng quan chứng kiến trận quyết chiến?”
Khấu Trọng thốt: “Tiểu tử mong Phiệt chủ cho phép tiểu tử ra quyết chiến với Ninh Đạo Kỳ thay Phiệt chủ.”
Tống Khuyết cười khà khà: “Ta lại cảm thấy Thiêu Soái lòng bất an, đó không phải là biểu hiện không có lòng tin sao! Một khi không có lòng tin, ngươi đã thua trận này từ sớm rồi. Chuyến này Ninh Đạo Kỳ không phải chỉ là đùa chơi với ngươi, mà là sẽ lợi dụng kẽ hở không đủ lòng tin của ngươi, dùng đủ mọi cách dồn ngươi vào tử địa. Sau khi Thiếu soái quy thiên Ninh Đạo Kỳ vẫn không bỏ qua đi khiêu chiến với ta, ngươi thay ta xuất chiến như vậy chẳng khác nào làm chuyện vô ích, lại có thể khiến cho Thiếu Soái quân sụp đổ tan tác.”
Khấu Trọng ngạc nhiên: “Phiệt chủ có lòng tin tất thắng?”
Tống Khuyết điềm đạm đáp: “Luận về công lực tu dưỡng, bọn ta cho dù có không ngang hàng thì cũng chỉ suýt soát không cách biệt mấy. Nhưng trận chiến này đâu phải là cân đo so võ, mà là quyết chiến sinh tử, về phương diện này Ninh Đạo Kỳ khiếm khuyết kinh nghiệm thực chiến trên chiến trường của Tống mỗ, cho nên trận này Ninh Đạo Kỳ bại chắc, Tống Khuyết có lòng tin thập phần.”
Khấu Trọng qua giọng điệu của y khẳng định từng chữ phát ra từ chân tâm của y, tuyệt không phải là lời nói qua loa để trấn an mình: “Nhưng Phiệt chủ vừa nãy khi ngồi một mình trong nội đường thần thái cổ quái, lại nói Ninh Đạo Kỳ biết chọn thời gian, khiến cho tiểu tử lầm tưởng Phiệt chủ đang lo rầu về thắng bại của trận chiến này.”
Tống Khuyết trầm ngâm một hồi, hơi chậm bước: “Thiếu soái thật đã hiểu lầm rồi! Ta lúc đó chỉ là vì bị trường quyết chiến này câu kéo hồi ức về một người, là vì quan hệ của bọn ta đã phát triển đến hồi thương đau, cho nên thần tình cổ quái, chứ không phải là lo đánh không lại Ninh Đạo Kỳ.”
Khấu Trọng khẽ hỏi: “Phạm Thanh Huệ?”
Tống Khuyết lộ biểu tình cay đắng, giọng nói vẫn bình tĩnh không rung động: “Ninh Đạo Kỳ là một trong số ít những người trong thiên hạ đã giành được sự kính trọng của Tống Khuyết ta, nếu không ta đã sớm đi khiêu chiến lão rồi. Thanh Huệ cố ý làm khó ta, thăm dò quyết tâm của ta. Thanh Huệ luôn luôn tính toán không thiếu sót, chuyến này lại đã sai nặng.”
Khấu Trọng nhịn không được hỏi: “Phiệt chủ có thể đao hạ lưu tình không?”
Tống Khuyết cười khà khà: “Đây là một lý do Tống mỗ tuyệt không cho phép Thiếu soái xuất thủ, ngoài việc xả đao ra, không còn gì khác, đao phong đối kháng nhau, đâu cho phép nhân nhượng chút nào. Thanh Huệ à! Đây có phải là kết quả nàng muốn thấy không?”
Hai câu cuối cùng Tống Khuyết cảm khái ngút ngàn, cứ như thổn thức.
Khấu Trọng im bặt không nói gì.
Tống Khuyết đứng yên tại chỗ, hai tay chắp sau lưng, ngửa nhìn tuyết bay mịt mù.
Khấu Trọng liền dừng bước, cúi đầu thốt: “Tiểu tử hy vọng lúc Phiệt chủ cùng Ninh Đạo Kỳ quyết chiến có thể đứng một bên chứng kiến.”
Tống Khuyết nhìn sang gã, lộ nụ cười hòa ái, thần thái hồi phục lại vẻ thong dong nhàn nhã, không có một chút dáng vẻ đang đi nghênh chiến kình địch, điềm đạm nói: “Chuyện không như ý trong đời có tới tám chín phần. Năm xưa ta gặp Thanh Huệ là vào một đêm trăng sáng. Lúc đó ta cỡ tuổi ngươi. Bích Tú Tâm còn chưa xuất đạo, chuyện này ta chưa từng kể với bất cứ một ai.”
Lại dõi nhìn bầu trời đêm, khẽ thở dài một hơi: “Đến lúc Bích Tú Tâm chịu nhục gian đồ vì Thạch Chi Hiên, Thanh Huệ hai lượt hạ sơn, ta với nàng gặp lại trên giang hồ, cách nhau cũng đã mười mấy năm. Thuở sơ ngộ ta vẫn còn là hạng vô danh, uy thế của ‘Bá Đao’ Nhạc Sơn lại như mặt trời giữa ngày, Thanh Huệ nhìn ta bằng ánh mắt khác, cùng khoác tay nhàn du, đàm luận chuyện thiên hạ thời thế, chuyện hưng suy trị loạn xưa nay.”
Khấu Trọng lần khần khó khăn lắm mới thốt nên lời: “Phiệt chủ tại sao lại chịu bỏ nàng?”
Tống Khuyết nhìn gã, song mục loang loáng, lẩm bẩm: “Bỏ nàng? Khà! Ta chưa từng nghĩ theo cách đó. Ta tại sao lại chịu bỏ nàng?”
o0o
Từ Tử Lăng bước vào tửu quán, thấy Âm Hiển Hạc thần tình đờ đẫn đang ngồi một mình ở một góc, trên bàn ngoài một đàn rượu và một cái chén không còn gì khác, liền cảm thấy nhẹ nhõm. Đối với mệnh vận gã không còn nắm chắc chút nào, bởi đụng phải Mỹ Diễm phu nhân, khiến cho gã không thể thần tốc đến đây, sợ khoảng thời gian trì trệ đó Âm Hiển Hạc không biết có xảy ra sự cố gì không. Cho nên gã phải tận mắt thấy Âm Hiển Hạc an nhiên không có sao thì mới có thể thoải mái được.
Gã dời đến bên kia bàn ngồi xuôg, cầm đàn rượu lên rồi đặt xuống, thở dài: “Ngươi không phải đã đáp ứng với ta là chỉ uống hai chén thôi sao? Bây giờ lại là nửa đàn rượu đã chui vào bụng ngươi rồi”.
Âm Hiển Hạc nhìn gã, trầm giọng: “Bởi vì ta sợ.”
Từ Tử Lăng không hiểu: “Ngươi sợ cái gì?”
Âm Hiển Hạc buồn bã đáp: “Ta sợ đi Trường An, năm xưa Dương Châu binh mã hoảng loạn, một đám con gái kinh hoàng trốn chạy, tiền đồ khiến người ta không dám thiết tưởng! Giả như Kỷ Thiện quả là đồng bạn trong lúc đào vong của tiểu muội ta, lại đi kể cho ta biết tin tức xấu về tiểu muội ta, ôi…! Ta làm sao đây? Ôi! Tử Lăng! Ta rất thống khổ!”, hắn lại thò tay cầm lấy đàn rượu.
Từ Tử Lăng tay án giữ đàn rượu, không đêhắn uống nữa, lòng cảm thấy tội nghiệp. Rõ ràng lúc bình thường bộ dạng cao ngạo cô độc lãnh khốc, chỉ là khi ráng hết sức đè nén nỗi lo sợ, mượu rượu quên sầu mới phá tan vỏ ngoài kiên cường của hắn, để lộ một bộ mặt yếu đuối bất lực. Phương pháp giải quyết duy nhất là tìm Âm Tiểu Kỷ về cho hắn, hắn mới có thể sinh sống hạnh phúc như thường.
Ah hiển nhiên có hơi ngà ngà, ngạc nhiên nhìn Từ Tử Lăng, cau mày: “Không cần lao phiền đến ngươi, tự ta biết châm rượu.”
Từ Tử Lăng không thể không châm đầy một chén cho hắn, thanh minh: “Đây là chén cuối cùng trước khi đến Trường An, chuyện tìm Tiểu Kỷ không cho phép có lầm lạc.”
Châm xong bỏ đàn rượu sang mặt bàn bên kia.
Âm Hiển Hạc mục quang nhìn chăm chăm rượu nóng lăn tăn trong chén dưới ánh đèn, nghiêm mặt: “Tử Lăng sao không uống, theo ta thấy ngươi cũng tâm sự trùng trùng, sau khi rời Thành Đô chưa từng thấy ngươi vui vẻ chút nào.”
Từ Tử Lăng rất muốn hé một nụ cười cho hắn thấy, lại phát giác bắp thịt trên mặt cứng đờ, thở dài: “Bởi nội tâm của ta cũng rất thống khổ.”
Sư Phi Huyên bất chợt xuất hiện, làm cho gã lọt vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, đây không những chỉ là gã bị kẹp vào giữa mối quan hệ giữa Khấu Trọng và nàng, còn bao gồm tình cảm của gã và Sư Phi Huyên. Giả như Sư Phi Huyên vĩnh viễn không bước chân vào phàm trần, gã và Sư Phi Huyên đương nhiên là bắt đầu ở Long Tuyền, ngưng lại cũng ở Long Tuyền, cũng chính ở dưới tâm tình đó, gã mới toàn lực đi tranh thủ Thạch Thanh Tuyền. Nhưng sự xuất hiện của Sư Phi Huyên đã làm cho tay chân gã rối loạn, trên mặt lý tính gã biết có thể lấy có thể bỏ ra sao, nhưng biết là một chuyện, có thể làm được hay không lại là một chuyện khác. Tình tự của con người giống như một con mãnh thú vĩnh viễn không thể thuần phục triệt để.
Dư tình của gã đối với Sư Phi Huyên còn chưa chấm dứt, Sư Phi Huyên sao có thể vong tình đối với gã. Bọn họ ai ai cũng khốn khổ khắc chế, dựng ngăn rào cản.
Âm Hiển Hạc nhấc chén uống cạn, vỗ bàn: “Biện pháp tốt nhất là uống cho bất tỉnh nhân sự, hà! Cho ta một chén nữa đi!”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Ngươi có biết ta vừa mới động thủ với người ta không, trong mình còn có Ngũ Sắc thạch nè.”
Âm Hiển Hạc thân thể gầy gò rúng động, thất thanh: “Mỹ Diễm phu nhân?”
Từ Tử Lăng gật đầu: “Chính là đoạt lại từ trong tay ả, ả từ Tái ngoại chạy đến đây, trốn tránh địch nhân mưu đoạt Ngũ Sắc thạch, hiện tại củ khoai lang lùi này đã lọt vào tay bọn ta, nếu bọn ta biến thành hai tửu quỷ say sưa túy lúy, hậu quả không dám tưởng tượng.”
Âm Hiển Hạc cầm chén rượu lên, đặt giữa bàn: “Để ta uống thêm mấy ngụm được không? Ta đáp ứng là chén cuối cùng.”
Từ Tử Lăng không còn cách, đành châm đầy cho hắn một chén, tâm thần lại quay về Sư Phi Huyên, nhớ tới mỗi một thần thái lúc nàng nói chuyện với gã ngoài Thành Đô thành hồi sáng sớm.
Bằng vào tiêu chuẩn của nàng mà nói, tình cảm chôn giấu của nàng đối với mình đã không còn cách che đậy, cho nên mới nói ra những lời lẽ về lối nhìn của nàng đối với gã dọ ý Từ Tử Lăng. Cái làm cho gã sinh ra cảnh giác là sau khi chia tay với nàng, gã có vẻ không cầm được lòng không ngừng nghĩ tới nàng, đó khiến cho gã sinh ra cảm giác ân hận sâu sắc đối với Thạch Thanh Tuyền. Trời ơi! Đây thật ra là chuyện gì đây!
Rượu cay rót vào cổ họng. Từ Tử Lăng mới phát giác hai tay mình đang bưng đàn rượu, uống một ngụm đầy.
Đặt đàn rượu xuống, Âm Hiển Hạc đang ngây ngốc nhìn gã, một chén rượu châm đầy không ngờ còn chưa động tới.
Từ Tử Lăng rượu thấm dạ sầu, trào dâng hơi say, vẫn hơi bẽn lẽn thốt: “Rượu ngon!”
Tiếng cười dài vang lên, có người đằng sau thốt: “Thì ra Tử Lăng cũng thích chè chén.”
Từ Tử Lăng ngạc nhiền đưa mắt nhìn, vương tử Thổ Cốc Hồn đã lâu không gặp là Phục Khiên đang đi cùng thủ hạ đầu lĩnh Hình Mạc Phi sải bước đi tới bàn của gã.
Từ Tử Lăng hoang mang đứng dậy, mừng rỡ: “Ta đang định đi tìm các ngươi”.
Sau khi giới thiệu Âm Hiển Hạc với hai người, bốn người ngồi quanh bàn, gã chạy bàn lại bưng thêm rượu lên, Phục Khiên tùy tiện nâng chén vài lượt, Hình Mạc Phi kính tửu cho mọi người, không khí thêm phần nhiệt liệt.
Qua được vài tuần rượu, Phục Khiên cười nói: “Ta luôn phái người giám thị khách sạn chỗ con tiện tỳ Mỹ Diễm dừng chân, không ngờ lại phát hiện hành tung của Tử Lăng, thật là mừng quá sức.”
Nói xong liếc nhìn Âm Hiển Hạc.
Từ Tử Lăng liền nói: “Hiển Hạc là người mình, không cần nghi ngại gì.”
Hình Mạc Phi hạ thấp giọng: “Từ gia có biết hình thế vùng Tái ngoại sau khi các ngươi bỏ đi đã có biến hóa long trời lở đất không?”
Phục Khiên tiếp lời: “Đến khi bọn ta lại đi Trung thượng mới biết hình thế Trung nguyên đã nghịch chuyển, sự nổi dậy của Thiếu Soái quân khiến cho Lý Đường không còn cục diện độc bá, điều đó cũng làm loạn kế hoạch của bọn ta, sự phát triển hình thế đối với tương lai Trung ngoại không còn nắm bắt được nữa.”
Từ Tử Lăng đưa mắt quét quanh, trong tửu quán chỉ còn hai bàn có khách ở gần cửa, mười mấy cái bàn xung quanh đều trống không, không sợ bị người ta nghe thấy lời nói của bọn họ, hỏi: “Chuyến này Phục huynh đến Trung thổ là có đại kế gì?”
Phục Khiên cười khổ: “Có đại kế gì? Còn gì ngoài việc ứng phó người Đột Quyết chứ? Ngươi có biết Thống Diệp Hộ của tây Đột Quyết thông qua Vân Soái đã ngấm ngầm ký kết hiệp ước với Lý Kiến Thành không? Chuyện này quan hệ tới hưng thịnh suy vong của Thổ Cốc Hồn ta, cho nên ta không thể không đi Trung nguyên một chuyến nữa, vốn muốn đàm thảo thương lượng với Tần vương, nào hay hình thế đảo lộn, khiến cho bọn ta tay chân bát nháo.”
Từ Tử Lăng thốt: “Thì ra tin tức là từ chỗ Phục huynh truyền ra.”
Hình Mạc Phi hướng tới Âm Hiển Hạc kính rượu: “Âm huynh?”
Âm Hiển Hạc đưa tay che chén rượu, không để Hình Mạc Phi thêm rượu cho hắn, xin lỗi: “Ta đã đáp ứng với Tử Lăng, hồi nãy là chén cuối.”
Từ Tử Lăng quay sang Hình Mạc Phi đang nhìn gã thỉnh thị gật đầu, biểu thị chuyện đó là có, rồi lại quay sang Phục Khiên hỏi: “Hình thế Tái ngoại trước mắt ra sao?”
Phục Khiên trầm giọng: “Hình thế Tái ngoại hiện thời là sự phát triển tất nhiên của lịch sử, từ lúc dòng A Sử Na lãnh nhận làm tù trưởng của Đột Quyết, Đột Quyết ngày càng lớn mạnh, sau khi đánh bại Thiết Lặc và Nhu Nhiên, đã thành bá chủ vùng đại thảo nguyên. Bắt đầu từ lúc đó, Lang quân theo dã tâm của các tù trưởng cũng không ngừng khuếch trương thế lực ra bốn phía, mục tiêu cuối cùng là cục thịt mỡ khổng lồ Trung thổ các ngươi. Sự xưng bá thành công của Dương Kiên làm cho quốc lực của Đại Tùy vọt lên đỉnh cao, cũng chính do quốc lực mạnh mẽ, dẫn tới viễn cảnh Dương Quảng lạm dụng quốc lực đến mức thân bại quốc vong. Lúc Dương Quảng lần đầu viễn chinh Cao Lệ, từng khiến cả hai đông, tây Đột Quyết cao ngạo hùng dũng phải thần phục dưới trướng Đại Tùy, nhưng sau ba lượt đánh Cao Lệ thất bại, hao hụt hết quốc lực của Đại Tùy, Trung thổ chia rẽ, Lang quân lại lần nữa quật khởi ngang nhiên phô trương, thật là cơ hội trời cho để người Đột Quyết xâm lược Trung nguyên, nếu ta là Hiệt Lợi, tuyệt không chịu bỏ qua cơ hội này.”
Thò tay nâng chén, cười khà khà thốt: “Bọn ta ít khi có tâm tình nhàn rỗi nhâm nhi chuyện vãn, Tử Lăng và Hiển Hạc có hứng thú nghe quá khứ đau thương vùng Trung ngoại viết bằng huyết lệ của nhân dân chiến sĩ không? Các ngươi có thể tiến thêm một bước hiểu rõ hơn về hình thế hiện nay và khả năng phát triển của tương lai đó.”
Từ Tử Lăng động dung: “Xin lắng nghe!”
Gã biết tác phong hành sự của Phục Khiên, không nói lời ngụy tạo, càng không nói lời vô nghĩa, chịu tường thuật tận tường chi tiết như vầy tất có dụng ý sau lưng, cho nên đáp ứng không chút do dự.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau