sendo

Song long Đại Đường - Hồi 697

Song long Đại Đường - Hồi 697

Huyết đích lịch sử

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9/10 với 1639973 lượt xem

ton

Tống Khuyết bắt đầu sải bước, không ngừng tiến sâu vào đêm tuyết không bờ không bến, phảng phất như không có mục đích đặc thù nhất định, lại như y đã hoàn toàn quên đi quyết chiến sinh tử với Ninh Đạo Kỳ. Y dùng khẩu khí chuyện rỗi: “Nếu ngươi chuyện nào cũng không chịu bỏ qua, sinh mệnh sẽ biến thành khổ sai đến chết mới ngưng, bởi đó là chuyện bất kỳ ai cũng không có đủ sức. Nói cho ta biết, nếu ngươi không chịu bỏ Thượng Tú Phương, sẽ có hậu quả gì?”
Khấu Trọng theo cạnh y thừ người: “Đương nhiên sẽ mất Trí Trí, nhưng Phiệt chủ năm xưa hoàn cảnh khác biệt, không cần chọn lựa mà.”
Tống Khuyết cười khổ: “Có khác gì chứ? Ta chỉ có thể chọn một giữa Đao đạo và Phạm Thanh Huệ, giả như nàng phản Từ Hàng Tịnh Trai theo ta, ta dám khẳng định Tống mỗ ngày nay không có thành tựu như vầy. Cảnh giới không còn gì khác ngoài xả đao ra là cảnh giới phải trả một giá đắt, hơn nữa là cảnh giới tàn nhẫn phi thường. Nàng và ta lối kiến giải trên phương diện chính trị cũng theo đường lối đối lập, nếu đi cùng nhau, một bên tất cần biến đổi, nhưng ta vĩnh viễn không chịu cải biến lòng tin của mình, cho nên từ lúc ban đầu bọn ta đã biết sẽ không có kết quả.”
Khấu Trọng nói không nên lời.
Tống Khuyết nhìn sang gã, trầm giọng: “Mấy chục năm nay, ta không lúc nào dám nghĩ tới nàng. Ngươi có hiểu thứ cảm giác đó không? Tư niệm thật quá thống khổ! Hơn nữa ta cần giữ lòng không lạc đường, chuyên chí cho Đao đạo, để ứng phó hình thế trước mắt, ta không chỉ đơn thuần ứng phó một Ninh Đạo Kỳ, mà là hình thể toàn thiên hạ bao gồm cả lão trong đó. Luyện đao tức là luyện tâm, ngươi minh bạch chứ? Không có quá khứ động lòng người, làm sao sử được đao pháp động lòng người?”
Khấu Trọng giật mình: “Văn Lập hiện tại có phải rất thống khổ không?”
Tống Khuyết giơ tay đặt trên vai Khấu Trọng, thở dài: “Ngộ tính của tiểu tử ngươi làm cho Tống Khuyết ta cũng phải khen tuyệt, hôm nay là lần đầu tiên trong hai chục năm ta nghĩ tới nàng không một chút e dè, cho nên ngươi cảm thấy ta khác thường lúc ngồi một mình trong nội đường của soái phủ.”
Không đợi Khấu Trọng đáp lời, y chắp tay sau lưng, tiếp tục cất bước, ngửa mặt đón tuyết trắng đang rụng rơi tìm lối về, mỉm cười: “Phạm Thanh Huệ, thời trẻ, đẹp đến mức khó tin, cho dù giương tròn mắt nhìn kỹ cũng vẫn không tin phàm trần có nhân vật như vậy, Sư Phi Huyên về phương diện này chắc được chân truyền của nàng. Đó là hiện tượng Tiên Hóa tu tập từ ‘Từ Hàng kiếm điển’. Nếu ta không nhìn lầm, Sư Phi Huyên đã vượt lên cảnh giới Kiếm tâm thông minh, so với cảnh giới Tâm Hữu Linh Tê của Phạm Thanh Huệ đã hơn một bậc rồi.”
Khấu Trọng vỗ tay khen tuyệt: “Sự hình dung của Phiệt chủ thật sắc bén, không có gì có thể hình dung khí chất độc đáo đặc thù của Sư Phi Huyên một cách xác đáng hơn là hai chữ ‘Tiên Hóa’.”
Tống Khuyết đón mục quang của gã, điềm đạm như không: “Chớ dùng góc độ bình phẩm từ đầu tới chân mà xem hai chữ Tiên Hóa, bên trong còn có thâm ý huyền diệu trong huyền diệu. Đạo gia Phật môn, bất kể là thành Tiên hay thành Phật, mục đích đâu khác biệt, là cho rằng sinh mệnh không ngưng ở đây. ‘Từ Hàng kiếm điển’ là kỳ thư Phật môn sáng tạo dùng Kiếm đạo tu Thiên đạo, có ảnh hưởng mở mang chỉ điểm rất lớn với ta, khi Đao đạo đạt đến mức tột cùng, cũng nên là cảnh giới vượt qua sinh tử đạt đến đỉnh cao thành Tiên thành Phật.”
Khấu Trọng rúng động: “Tiểu tử đã minh mạch! Trên sự thật cái Phiệt chủ theo đuổi cũng không khác biệt gì với mục tiêu tu hành của Thanh Huệ trai chủ, Phiệt chủ bỏ cơ duyên trở thành quyến thuộc với nàng, tình huống cùng nàng kiên trì tu hành là đồng một mục đích.”
Tống Khuyết lắc đầu: “Ta và nàng có bất đồng căn bản, là ta đâu có để ý tới chuyện vượt qua sinh tử, chỉ là toàn lực cầu tiến trên Đao đạo. Ta đặc biệt đề tỉnh ngươi về chuyện Sư Phi Huyên đã đạt đến cảnh giới Kiếm tâm thông minh là muốn ngươi có lòng cảnh giới, bởi nàng ta là một trong số những người có tư cách đánh bại ngươi.”
Khấu Trọng nghĩ tới sự khiêu chiến của Sư Phi Huyên với gã ở Thành Đô, cười khổ không nói gì.
Tống Khuyết chăm chú nhìn đằng trước, cước bộ không ngưng, hiển nhiên đang chìm mình nghĩ ngợi không chút e dè về chuyện cũ.
Hoa tuyết trắng trong nối nhau lan man hạ mình, bốn bề bình nguyên một vùng trắng xóa, cứ như thật như ảo.
Khấu Trọng vẫn không hiểu mục đích của chuyến đi này, tất cả tựa hồ mờ mịt không mục đích, gã lại có hơi thưởng thức hưởng thụ thứ cảm giác và không khí kỳ dị này.
Gã chợt hỏi: “Phiệt chủ chưa từng giao thủ với Ninh Đạo Kỳ, tại sao lại có niềm tin tất thắng?”
Tống Khuyết cười khà: “Mỗi một người tề danh cùng ngươi, lần lượt từng người nối tiếp nhau nuốt hận dưới đao của ngươi, mấy chục năm liền đều như vậy, ngươi cũng sẽ có lòng tin thập phần như Tống mỗ thôi. Ninh Đạo Kỳ sao lại là ngoại lệ? Đây không phải là khinh địch, mà là niềm tin bồi dưỡng ra từ trăm trui ngàn rèn.”
Khấu Trọng thở dài: “Nhưng tiểu tử vẫn có hơi lo, ít ra Phiệt chủ vì Phạm Thanh Huệ mà tâm tình có biến hóa, e rằng khó có thể dùng trạng thái tốt nhất để nghênh chiến Ninh Đạo Kỳ.”
Tống Khuyết gật đầu đồng ý: “Ngươi có ý tưởng này thật không đơn giản, quả thật đã đạt tới cảnh giới nhân vi. Thanh Huệ kiên trì với niềm tin của mình, không ngại dùng Ninh Đạo Kỳ đến đối phó Tống mỗ, thật đang làm đau xót lòng ta, nhưng ta lại không có ý trách cứ nàng chút nào, trái lại còn tăng phần kính trọng đối với nàng, bởi lúc nàng quyết định như vậy, còn khó chịu hơn cả ta.”
Khấu Trọng nói: “Có thể đó chỉ là chủ ý của Sư Phi Huyên.”
Tống Khuyết lắc đầu: “Sư Phi Huyên biết rõ quan hệ giữa Thanh Huệ và ta, nếu không có sự đồng ý của Thanh Huệ, tuyệt không dám sai phái Đạo Kỳ làm con cờ cuối cùng này.”
Ngưng một chút lại nói: “Chướng ngại khiến ta và Thanh Huệ không thể kết hợp, ngoại trừ niềm tin và lý tưởng khác biệt ra, còn là vì ta có hôn ước trên mình, hôn ước này có quan hệ trọng đại đối với sự phát triển của Tống gia ta ở Lĩnh Nam, có điểm giống như tình huống của ngươi và Ngọc Trí. Nói như vậy ngươi chắc hiểu được ta đem gia tộc đặt ở vị trí tối cao, cái mong chờ là cơ hội đề cao Hán thống của ta, nhất thống thiên hạ trước mắt, trọng yếu hơn bất cứ ái tình nam nữ gì. Bất kể trận chiến này ai thắng ai bại, ngươi cần phải kiên trì.”
Khấu Trọng hỏi: “Phiệt chủ đã bất chấp tất cả kiên trì lo cho Hán thống, tại sao Thanh Huệ trai chủ không ủng hộ người?”
Tống Khuyết điềm đạm đáp: “Phương diện này một lời khó giải thích, ngươi có hứng thú nghe chứ?”
Khấu Trọng gật đầu: “Tiểu tử rất muốn nghe.”
o0o
Tên hỏa kế của tửu quán chăm đèn hai bên vách trong điếm cho ọn họ, dưới ánh lửa mập mờ ấm áp, Phục Khiên râu ria xồm xoàm, tướng mạo hùng dũng nhấp một ngụm rượu, mục quang nhìn rượu sóng sánh trong chén, từ từ thốt: “Chuyện này cần bắt đầu lúc Dương Kiên ép Tĩnh đế của Chu triều nhường ngôi bốn chục năm về trước, Bắc Chu luôn có quan hệ mật thiết với Đột Quyết, Thiên Kim công chúa của Bắc Chu là vợ của Đột Quyết khả hãn Sa Bát Lược, cực kỳ thù hận đối với việc bản triều bị Dương Kiên soán quyền, cho nên không ngừng sách động Sa Bát Lược phục thù cho Bắc Chu của nàng. Dương Kiên lại bỏ chính sách trấn an của tiền triều, không để người Đột Quyết trong mắt, cho nên dưới sự thúc đẩy của nhân tố trong ngoài đó, Đột Quyết thường hay lấn cướp, làm cho Dương Kiên không thể không tăng cường phòng ngự biên giới, sửa sang xây dựng Trường Thành, đồn trú trọng binh sai đại tướng trấn thủ hai châu U, Tịnh. Vào thời kỳ khẩn trương đó, xuất hiện một nhân vật then chốt là Trưởng Tôn Thịnh.”
Từ Tử Lăng cau mày: “Trưởng Tôn Thịnh?”
Phục Khiên gật đầu: “Chính là Trưởng Tôn Thịnh, theo ta biết, người này rất có khả năng là sư phụ của Triệu Đức Ngôn, phụng mệnh Bắc Chu hoàng đế đưa Thiên Kim công chúa gả đến Đột Quyết, một mặt chắn gió thắp lửa ở Đột Quyết, cấu kết Xử La đệ đệ của Sa Bát Lược, mặt khác về Trung thổ được Dương Kiên tín nhiệm, hiến dâng kế sách đâm thọt chia rẽ Đột Quyết. Do hắn ở Tái ngoại lâu năm, cho nên thông thạo tình huống giữa các tù trưởng Đột Quyết, càng nắm rõ hình thế sông núi vùng Tái ngoại, Dương Kiên mừng rỡ tiếp nhận sách lược đại thể của hắn, lần lượt liên kết với hai tiểu khả hãn có thế lực nhất của Đột Quyết là Đạt Đầu và Xử La, cuối cùng khiến cho Đột Quyết chia thành đông tây hai nước, nhưng người Đột Quyết cũng không ngừng xâm nhập quý quốc, cướp bóc tàn sát, quân canh phòng lại phản kích không ngừng, cừu hận sinh ra từ đó, hiện tại ai ai cũng không thể cải biến được, chỉ có một phía bị diệt thì chiến hỏa mới có thể tắt phụt.”
Từ Tử Lăng thốt: “Đa tạ Phục huynh chỉ điểm, ta và Khấu Trọng đâu có rõ chuyện thời Dương Kiên, chưa từng nghĩ tới lại có khúc mắc như vậy. Người của Ma môn thật lợi hại, trước có Trưởng Tôn Thịnh, sau có Thạch Chi Hiên và Triệu Đức Ngôn sử dụng âm mưu quỷ kế, thao túng sự phát triển cục thế. Dám hỏi Phục huynh, quý quốc Thổ Cốc Hồn hiện tại tình huống ra sao?”
Phục Khiên song mục bừng bừng sát khí, trầm giọng: “Địch nhân trực tiếp uy hiếp bọn ta nhất là tây Đột Quyết, từ lúc Thống Diệp Hộ kế vị, tây Đột Quyết quốc lực cường thịnh. Thống Diệp Hộ có Vân Soái phù trợ, bản thân lại văn võ song toàn, hữu dũng hữu mưu, đánh đâu thắng đó, thêm vào dã tâm cực lớn, tuy tạm thời còn bảo trì quan hệ tốt với bọn ta, chỉ là vì có lợi cho hành động thôn tính Thiết Lặc của y, đến như y chịu ngấm ngầm ký kết hiệp ước với Lý Kiến Thành chính là vì muốn cùng Đường quân giáp kích Hiệt Lợi. Nếu Đại Đường có thể nhất thống thiên hạ, Hiệt Lợi đương nhiên không có kẽ hở nào có thể thừa cơ, nhưng sự quật khởi của Khấu Trọng lại giúp cho Hiệt Lợi có cơ hội, nếu ta không đoán lầm, Hiệt Lợi trong một thời gian ngắn sẽ liên kết với Đột Lợi cử binh xâm lăng miền Nam, trấn thành làng xã bị Lang quân đạp chân qua đừng hòng ngói yên vách lành.”
Từ Tử Lăng nghĩ tới chiến thuật tiêu hủy của Lang quân Đột Quyết, trái tim chìm xuống, nhịn không được hỏi: “Kẻ Thống Diệp Hộ cấu kết là Lý Kiến Thành, tại sao Phục huynh lại đồn đại quảng bá tây Đột Quyết cấu kết Lý Thế Dân?”
Phục Khiên chăm chú nhìn gã một hồi, ngạc nhiên hỏi: “Lý Thế Dân hiện tại không phải là địch nhân của Tử Lăng sao? Sao giọng nói lại ẩn hàm ý tứ trách móc vậy?”
Từ Tử Lăng đáp: “Có lẽ là vì ta không ngờ Phục Khiên huynh lại sử dụng thủ đoạn như vậy.”
Phục Khiên cười khổ: “Đang lúc cường địch bắt tay, sự tồn vong của quốc gia chịu uy hiếp, vì để vùng vẫy cầu tồn, bất cứ một ai cũng sẽ bất chấp thủ đoạn đi đối phó địch nhân. Giả như chuyện cấu kết tây Đột Quyết là vô trung sinh hữu, tuyệt không tạo được tác dụng gì. Nhưng lời đồn trong giả có thật, sẽ sinh ra ảnh hưởng vi diệu, có thể làm cho Lý Kiến Thành nghi thần nghi quỷ, lại khiến cho Hiệt Lợi sinh ra cảnh giác, càng có thể tiến thêm một bước chia rẽ sự đoàn kết trong nội bộ Lý phiệt, đối với phe Thiếu soái chắc có lợi chứ không có hại.”
Hình Mạc Phi bổ sung: “Từ gia có nghĩ tới liên quân thảo nguyên của Hiệt Lợi xâm phạm Trung thổ sẽ hình thành cục diện gì chứ?”
Từ Tử Lăng thốt: “Xin chỉ điểm.”
Hình Mạc Phi nghiêm mặt: “Chỉ cần Hiệt Lợi có thể lấy được cứ điểm ở Trung nguyên, Thống Diệp Hộ sẽ không còn đường chọn lựa phải nhào vào Trung nguyên chia một chén canh, tránh chuyện Hiệt Lợi công hãm Trường An. An tọa thế lực, sau đó sẽ chia ra từ Tái ngoại và Quan Tây phát động công kích nhắm Hiệt Lợi, lúc đó Hiệt Lợi sẽ lọt vào cục diện chịu đòn lưỡng diện thụ địch, đây chính là nguyên nhân Lý Kiến Thành và Thống Diệp Hộ bắt tay nhau dễ dàng. Lý Kiến Thành tuy luôn bí mật cấu kết với Hiệt Lợi, một mặt là sợ uy thế của Hiệt Lợi, mặt khác là muốn mượn sức đối phó Lý Thế Dân, lại không phải không biết dã tâm lang sói của Hiệt Lợi, cho nên hy vọng có thể dùng Thống Diệp Hộ chế ngự Hiệt Lợi, nhưng đây lại là dẫn sói vào nhà, nếu Thống Diệp Hộ nhờ vào phương tiện Lý Kiến Thành cung cấp mà mọc rễ thành công đứng vững ở Trung nguyên, hình thế của bọn ta lại càng nguy kịch.”
Phục Khiên tiếp lời: “Thoái một bước mà nói, nếu Hiệt Lợi chỉ cướp bóc một phen, rồi quay về vùng Bắc Tái, còn Lý Kiến Thành ngồi lên hoàng tọa, quan hệ giữa hắn và Thống Diệp Hộ sẽ càng mật thiết. Thống Diệp Hộ không còn nỗi lo Đông Cương, sau khi diệt Thiết Lặc sẽ toàn lực dụng binh đối phó bọn ta, đây là tính huống bọn ta không muốn thấy nhất.”
Âm Hiển Hạc im lặng không nói gì, tựa như không chút nào hứng thú với chuyện thiên hạ đại thế mà ba người thảo luận.
Từ Tử Lăng lại nghe đến mức đầu to như cái đấu, thêm một bước hiểu được quyết tâm của Sư Phi Huyên ngăn cản Khấu Trọng xâm phạm Ba Thục. Phục Khiên biết rõ hình thế Tái ngoại hơn Từ Tử Lăng gã hay bất cứ một người Trung thổ nào, hắn dự liệu Hiệt Lợi trong một thời gian ngắn sẽ nam xâm không phải là lời nói bậy. Hơn nữa trước mắt quả là thời cơ tốt nhất để liên quân Bắc Tái xâm lăng miền Nam, nội bộ Lý Đường chia rẽ, Lý Thế Dân tuy được Lạc Dương, lại lọt vào cục diện khổ chiến ứng phó hai mặt. Lý Uyên căn bản không có sức đề kháng liên quân Tái ngoại do Lang quân dẫn đầu. Nghĩ tới sự đáng sợ của lối đánh thiêu hủy của người Đột Quyết, thêm vào một Thống Diệp Hộ bên cạnh dòm ngó, sự phát triển tương lai quả là khiến cho người ta rùng mình.
Phục Khiên trầm giọng: “Ta đem tin này tiết lộ ra, nói không chừng có thể khiến cho Hiệt Lợi tạm hoãn xâm lăng Trung nguyên, đổi sang đối phó Thống Diệp Hộ. Nếu Hiệt Lợi tin rằng kẻ cấu kết với Thống Diệp Hộ là Lý Thế Dân, tất sẽ thông qua Triệu Đức Ngôn ra lệnh cho đồng bọn Ma môn sau lưng thao túng Lý Uyên và Lý Kiến Thành mau chóng đối phó Lý Thế Dân, cho nên đây là kế nhất thạch nhị điểu. Ta rất hy vọng kẻ thống nhất Trung nguyên là Thiếu soái chứ không phải Lý gia, bằng vào giao tình của bọn ta, đến lượt Thống Diệp Hộ lo cho sự tồn vong của hắn.”
Từ Tử Lăng lòng rúng động, bề ngoài lại không để lộ tình cảm nội tâm, nói đến cùng, mục đích cuối cùng của Phục Khiên là muốn chấn hưng Thổ Cốc Hồn, thay thế người Đột Quyết trở thành bá chủ mới của vùng Tái ngoại. Hắn đến Trung nguyên chính là để tìm cơ hội cho nước nhà. Lời nói của hắn tuy nói rất dễ nghe, nhưng gã lại cảm thấy Phục Khiên có che giấu. Trên lập trường của Phục Khiên, Trung nguyên càng loạn càng tốt, tốt hơn hết là đông tây Đột Quyết đồng thời lún mình ở Trung nguyên, huyết chiến không ngừng với Lý Đường và Khấu Trọng, không có cách thoát thân, vậy Thổ Cốc Hồn mới có thể thừa cơ. Đối với Phục Khiên mà nói, vì lợi ích của nước nhà hắn là chuyện không có gì lầm lỗi. Nhưng Từ Tử Lăng gã sao lại có thể đứng nhìn cục diện như vậy. Cái làm cho Từ Tử Lăng lần đầu tiên sinh ra hoài nghi đối với thành ý của Phục Khiên là Phục Khiên đem tin tức phao đồn sau khi đã bẻ cong. Đây chỉ có thể là thêm dầu vào lửa.
Phục Khiên cười nói: “Nãy giờ nói chuyện phiền nhiễu, còn chưa hỏi Tử Lăng tại sao lại đến Hán Trung, có phải muốn đi Trường An không?”
Từ Tử Lăng thầm nghĩ nếu Phục Khiên thật lòng đem tin tức Lý Kiến Thành cấu kết với tây Đột Quyết tiết lộ, hiệu quả có thể còn lớn hơn, bởi Hiệt Lợi đối với chuyện này nào dám sơ suất. Nói không chừng y một mặt xâm lăng Trung nguyên, một mặt công đả Thống Diệp Hộ bên hông, tự giải cái nguy Lý Kiến Thành. Lý Kiến Thành tuy không có cách phái binh viện trợ Thống Diệp Hộ, lại có thể ủng hộ Thống Diệp Hộ qua phương diện binh khí, lương thực.
Gã thầm than trong lòng, thản nhiên đáp: “Ta đi Trường An sau khi lo xong vài chuyện sẽ lập tức bỏ đi.”
Đôi mắt ốc nhồi loang loáng hữu thần của Phục Phiên nhoáng qua thần sắc phức tạp khó rõ, liền lộ vẻ vui mừng, hân hoan thốt: “Bọn ta đang định vào Trường An bái kiến Lý Uyên, có đội sứ tiết của ta yểm hộ, Tử Lăng có thể không gặp phiền hà gì.”
Từ Tử Lăng thầm nghĩ về hàm ý trong nhãn thần của Phục Khiên, bề ngoài vẫn bất động thanh sắc, mỉm cười cự tuyệt: “Trước khi vào Trường An bọn ta còn có chuyện khác phải lo, hay là chia nhau vào thành tiện hơn.”
Phục Khiên cười nói: “Như vậy Tử Lăng sau khi đến Trường An phải đến gặp Phục mỗ đó, sau khi lo xong chuyện ở Trường An, ta hy vọng có thể gặp mặt Thiếu soái, xem xem mọi người có thể hợp tác gì không. Đi! Bọn ta uống một chén, mong hai nước bọn ta vĩnh viễn tồn tại trong hòa bình, làm hảo hữu đời đời.”
o0o
Tống Khuyết dẫn Khấu Trọng lên một tòa núi, dõi mắt nhìn xa gần, tuyết càng lúc càng dày đặc, bọn họ giống như bị nhốt kín trong một thế giới băng tuyết, không còn bất cứ một sự vật gì khác tồn tại.
Tống Khuyết song mục bắn ra thần sắc trầm túy trong giao tình xa xưa, dịu giọng: “Ta và Thanh Huệ đều thấy từ sự phân chia trường kỳ của Ngụy, Tấn - Nam, Bắc triều đi đến sự thống nhất của Tùy triều Dương Kiên thật là một đoạn lịch sử huy hoàng kế tục thuở Chiến Quốc đi đến sự thống nhất của Tần, không có bất kỳ sự kiện lịch sử nào có thể so bì. Nhưng đối với chuyện làm sao trường trị thiên hạ được an bình dài lâu, ta và Thanh Huệ lại có lối nhìn khác biệt hoàn toàn, trước khi ta nói ra sự khác biệt giữa bọn ta, ta cần phải nói rõ sự khác biệt trong lối nhìn của bọn ta đối với nguyên nhân Dương Kiên có thể nhất thống thiên hạ.”
Khấu Trọng cảm thấy đầu óc mở mang, bất kể từ góc độ nào mà nhìn, Tống Khuyết và Phạm Thanh Huệ đều là người vĩ đại siêu trác, bọn họ tầm mắt sâu xa, thông hiểu sự hưng suy trị loạn tự cổ chí kim, lối nhìn của bọn họ đương nhiên là có cân nặng, liền hứng thú hỏi: “Thống nhất thiên hạ còn cần nguyên nhân gì đó ủng hộ sao? Quyền đầu của ai đủ cứng, tựa nhiên có thể ngang nhiên thu thập những kẻ phản đối.”
Tống Khuyết cười khà khà: “Đó chỉ là điều kiện một bá chủ cần có, còn phải có sự phối hợp của điều kiện khác mới có thể dẫn nước vào kênh. Thử nghĩ xem nếu thiên hạ vạn dân toàn thể đều phản đối để ngươi quản trị, ngươi bằng vào cái gì mà đi thống nhất thiên hạ? Nếu chỉ đơn thuần luận về binh cường mã tráng, thiên hạ không có một đội quân nào có thể hơn được Lang quân của Đột Quyết, lại không thấy bọn chúng có thể chinh phục được Trung nguyên sao? Nhiều lắm là giết người đốt nhà, cướp bóc dày xéo một phen. Mà đó chính là quan điểm của Thanh Huệ, thống nhất là khát vọng của nhân dân, chỉ cần có người phù hợp với nguyện vọng của dân chúng trên các phương diện, y sẽ được ủng hộ, nhất thống thiên hạ thành công.”
Khấu Trọng gật đầu: “Lối nhìn của Thanh Huệ trai chủ không phải không có lý.”
Tống Khuyết điềm đạm thốt: “Vậy ta hỏi ngươi một câu, những năm cuối đời Tây Hán, hay là thời kỳ Ngụy Tấn, lẽ nào người của thời đó không khát vọng thống nhất hòa bình sao? Tại sao lưỡng Hán diễn biến thành thế chân vạc Tam Quốc? Thời kỳ Ngụy Tấn phân chia Nam Bắc đối kháng lâu dài thì sao?”
Khấu Trọng im bặt, gật đầu: “Lời nói của Phiệt chủ là sự thật rành rành, sao lại vẫn không thể sửa đổi ý tưởng của Thanh Huệ trai chủ?”
Tống Khuyết thở dài: “Thanh Huệ thấy như vậy, sau lưng còn ẩn hàm thâm ý khác, ta hơn nữa không khám phá ra, trước hết để ta nói ra lối nhìn của bản thân ta cho ngươi nghe.”
Khấu Trọng thành khẩn thốt: “Tiểu tử xin lắng nghe!”
Tống Khuyết lộ thần sắc trầm tư, chầm chậm nói: “Nam Bắc triều sở dĩ chia cắt trường kỳ, vấn đề là từ ‘Vĩnh gia chi loạn’, từ lúc lịch sử tiến vào giai đoạn đại hỗn chiến của các dân tộc Bắc phương, Hung Nô, Tiên Ti, Yết, Chi các bộ xông vào Trung nguyên như kiến bu mật, thay nhau kiến lập địa bàn và chính quyền của mình, mà cừu hận giữa các dân tộc không có một lực lượng nào có thể hóa giải được, chỉ có sự chấn hưng của một tộc mới có thể giải quyết tất cả mọi vấn đề.”
Khấu Trọng giật mình: “Không trách Phiệt chủ kiên trì ủng hộ Hán thống, lại nói Dương Kiên sở dĩ có thể được thiên hạ là thành quả chấn hưng Hán thống, hiện tại tiểu tử cuối cùng đã minh bạch lời nói năm xưa Phiệt chủ từng nói với tiểu tử.”
Rồi gã lại liền tỏ ra không hiểu: “Vậy chỗ khác biệt giữa Phiệt chủ và Thanh Huệ trai chủ là ở đâu?”
Tống Khuyết song mục bắn thần sắc thương cảm, cười khổ: “Là khác biệt ở chỗ chấn hưng Hán thống, ta đứng trên lập trường một người Hán đi nhìn toàn cục, nàng lại là đi xem hình thế từ góc độ dung hòa các tộc. Cái nàng theo đuổi là một mộng tưởng, ta lại chỉ nhìn tình huống thực tế, đó là chỗ khác biệt căn bản giữa ta và nàng.”
Khấu Trọng tuy vẫn chưa thể nắm bắt hoàn toàn sự phân chia giữa Tống Khuyết và Phạm Thanh Huệ, lại bị giọng điệu thê lương của Tống Khuyết câu dẫn niềm nhớ của gã đối với Tống Ngọc Trí, từ đó mà nghĩ đến chuyện Tống Ngọc Trí phản đối Lĩnh Nam Tống gia quân chui đầu vào dòng thác tranh đoạt thiên hạ, sau lưng chắc có ý niệm sâu xa, còn mình chưa từng tìm cách thấu hiểu, mà chính là sự khác biệt trên mặt tư tưởng đó đã làm cho gã vĩnh viễn không có cách nào đoạt được trái tim của nàng, nhất thời lòng rối như tơ vò, tình cảm như mớ bòng bong.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau