tiki

Song long Đại Đường - Hồi 719

Thương tác chi hiệp

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 1541849 lượt xem

Từ Tử Lăng cáo biệt Lý Thế Dân rời khỏi Lạc Dương, ba ngày sau lên thuyền gặp bọn Khấu Trọng tại Hoài Thủy, rồi kể lại việc gặp gỡ Lý Thế Dân.
Dưới ánh đèn, Từ Tử Lăng lấy ra tấm bản đồ Trường An, trải trên bàn, bọn ba người Khấu Trọng đều đồng thời động dung.
Hầu Hi Bạch cúi đầu xem kỹ, khen rằng: “Trong tay Lý Thế Dân có nhiều nhân tài, người vẽ bản đồ này chắc chắn là kẻ khéo tay, chuẩn xác đến không sai chỗ nào. Chắc đây là Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối, các người xem thử đi, ở đây rõ ràng có hai nét chữ viết khác nhau, ta nhận ra chữ viết của họ.”
Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối là mưu thần có danh tiếng nhất trong Thiên Sách Phủ của Lý Thế Dân, hai người họ cùng chú thích cho tấm bản đồ này là hợp tình hợp lý.”
Bạt Phong Hàn nói: “Nói như vậy, chỉ có Lý Thế Dân và vài người thân tín là biết tấm bản đồ này, nếu không đã không cần hai người Phòng, Đỗ tốn thời gian động tay chân.”
Khấu Trọng nhíu mày nói: “Lý tiểu tử đã nói việc phòng vệ cho hoàng cung và ngoài thành Trường An luôn có thay đổi, còn thay đổi thế nào chỉ có thống lĩnh cấm vệ quân biết phải không?” Từ Tử Lăng mỉm cười: “Đổi thang nhưng không đổi thuốc. Cái thay đổi chỉ là tướng lĩnh phụ trách về thời gian luân phiên nhau, còn vị trí canh phòng thì không thay đổi.”
Bạt Phong Hàn chỉ tòa Tổng bộ của cấm vệ quân tại Huyền Vũ môn: “Lý Thế Dân nói đúng, Huyền Vũ môn là yếu điểm quân sự trong thành Trường An, là một trong hai lối vào Thái Cực cung, khi Huyền Vũ môn chưa rơi vào tay bọn ta, việc khống chế Trường An vẫn nằm trong tay kẻ địch.”
Hầu Hi Bạch nói: “Bố cục của đường phố Trường An giống như một bàn cờ lớn, đường lối theo hướng đông tây và nam bắc, hướng đông tây có mười bốn con đường lớn, hướng nam bắc có mười một con đường lớn. Đường quan trọng nhất là Chu Tước đại nhai, khởi điểm của con đường này nằm ở Minh Đức Môn, Chu Tước đại nhai nối Hoàng thành với Thừa Thiên môn của cung thành, đoạn nằm trong Hoàng thành gọi là Thiên Nhai, nối liền quảng trường Hoành Quán. Quảng trường này nằm giữa Cung Thành và Hoàng thành, nếu bọn ta có đủ binh lực, chỉ cần khống chế Huyền Vũ môn và cả Chu Tước đại nhai, một nửa thành Trường An đã nằm trong túi của bọn ta.”
Từ Tử Lăng cười khổ nói: “Nếu muốn khống chế cả Chu Tước đại nhai, bọn ta phải có ba vạn người.”
Khấu Trọng lắc đầu: “Không! Theo Tống Khuyết tính toán, phải sáu vạn người mới có cơ hội thắng trận này.”
Hầu Hi Bạch biến sắc nói: “Dương Công Bảo Khố chỉ chứa nổi ba ngàn người, lại thêm Huyền Giáp thân binh của Lý Thế Dân, nhiều lắm cũng chỉ có sáu ngàn người, phát động binh biến bằng lực lượng mỏng yếu như thế này chẳng khác nào lấy trứng chọi đá!”
Bạt Phong Hàn mỉm cười: “Nếu không có Lý Thế Dân đứng về phía bọn ta, hơn nữa do y phối hợp tiếp ứng, bọn ta chắc chắn là lấy trứng chọi đá. May mà Lý Thế Dân có địa vị cao trong lòng quân dân của nhà Đường, cộng thêm với uy danh của Khấu Thiếu soái, chắc chắn sẽ tạo thành sức hiệu triệu và đoàn kết mà bọn ta không thể tưởng tượng nổi, chỉ cần bọn ta lợi dụng điểm này, trước khi binh biến thực hiện chính sách phân hóa, chắc chắn sẽ thu được hiệu quả cao.”
Khấu Trọng đọc đoạn tổng kết sự phân bố binh lực của toàn thành trong tấm bản đồ: “Trong cung thành có tả hữu Long Võ quân, tả hữu Thần Võ quân, tả hữu Thần Sách quân, gọi chung là cung thành lục quân; lại thêm tả hữu Vũ lâm Quân ở cung thành Cấm Uyển, tả hữu Thần Oai quân, gọi chung là tả hữu thập quân, hợp thành cấm vệ quân. Ta nhớ Thường Hà nắm giữ tả Vũ Lâm quân. Lúc trước y tranh chức này rất kịch liệt, thì ra cánh quân của y là một trong bốn nhóm bảo vệ Thái Cực quân, mười quân mỗi quân bốn ngàn người, hợp lại là hai vạn người, nếu không có kỳ mưu diệu sách, chỉ mười đạo quân này cũng đủ gây khó cho bọn ta. Tấm bản đồ này rất hữu dụng, bọn ta phải từ từ nghiên cứu.”
Bạt Phong Hàn vẫn chăm chú xem, nhíu mày nói: “Chắc chắn thành Trường An phòng thủ nghiêm cẩn nhất Trung nguyên, cửa thành lớn có một trăm người canh giữ, cửa thành nhỏ có hai mươi người, lấy thập lục vệ tuần sát toàn thành, ngày đêm không nghỉ, chỉ cần phục binh trong bảo khố xuất hiện, bọn chúng sẽ lập tức thông báo cho toàn thành, từ bốn phương tám hướng đánh tới, nghiền nát bọn ta.”
Hầu Hi Bạch chỉ đoạn ở góc bên trái: “Đoạn này nói rằng nếu tình hình gay cấn, khi cần thiết phải xuất binh, Thừa Thiên môn sẽ đánh trống, trống ở các con đường khác cũng vang lên, trong vòng tám trăm tiếng trống, người đi đường phải trở về nhà, đóng cửa lại, ban đêm cấm ra đường, trừ phi có văn điệp của quan trên.”
Từ Tử Lăng nói: “Đây là vấn đề khiến người ta đau đầu, một chuyện khó khác là Tần vương có thể sẽ bị áp dời đến Hoành Nghĩa cung ở thành tây, cách xa hoàng cung, không những bất lợi cho hành động của bọn ta mà kẻ địch cũng có thể dùng hỏa khí tấn công mục tiêu.”
Khấu Trọng vươn vai cười nói: “Bọn ta bẩm sinh đã khổ, lần nào cũng là địch mạnh ta yếu, trong tình thế ta ít địch nhiều, con bà nó, không đầy sáu ngàn người đối phó với ba vạn người, lại không được đóng quân ở ngoài thành. Nhưng đây chính là điều thú vị, làm sao tìm chiến thắng trong khó khăn, phải xem bản lĩnh của huynh đệ Bọn ta.”
Bạt Phong Hàn nói: “Bọn ta phải thu nhỏ chiến trường, nếu không dù có thắng chắc chắn cũng sẽ tổn thất nhiều, lúc đó làm sao ứng phó với liên quân của Hiệt Lợi?”
Khấu Trọng gật đầu: “Nói đúng lắm Bọn ta ngủ một giấc rồi tính tiếp, xế chiều ngày mai có thể đến Phi Mã Mục Trường!”
o0o
Nghe có Khấu Trọng, Từ Tử Lăng, Bạt Phong Hàn, Hầu Hi Bạch đến bái phỏng, Thương Tú Tuần dẫn bọn đại quản gia Thương Trấn, Tứ đại cấp sự Lương Trì, Liễu Tông Đạo ra nghênh đón, đương nhiên không thiếu Lạc Phương, đủ cho thấy nể mặt họ đến mức nào.
Vào trong Mục Trường, Thương Tú Tuần tiếp đãi họ trong thư trai, cho thấy mối quan hệ thân thiết giữa nàng với Khấu Trọng và Từ Tử Lăng, từ một mặt khác có thể thấy nàng đã phát triển thêm một bước với Tống Sư Đạo.
Những người tiếp đãi do Phức Đại Tỷ lãnh đạo, bao gồm cả thị nữ đoàn với Tiểu Quyên trong đó, căn thư trai rộng rãi ồn ào tiếng chúc nhau, bọn Thương Trấn biết họ không có chuyện không đến viện Tam Bảo cho nên cáo lui, chờ đến tối mới đến trò chuyện.
Năm đó hai người đứng một bên ngoài hoa viên ló đầu vào, bây giờ lại ngồi ở bên trong, đọc câu đối liễn "Ngũ luân chi trung tự hữu lạc thú, Lục kinh chi ngoại biệt vô văn chương" (Trong ngũ luân đã đủ lạc thú, ngoài lục kinh chẳng có văn chương - Ngũ Luân là tình vua tôi, tình cha con, tình vợ chồng, tình anh em, tình bè bạn, Sáu kinh chỉ sáu bộ sách kinh điển của Nho gia: Thi, Thư, Lễ, Nhạc, Dịch, Xuân thu), trong lòng bọn gã chợt nổi lên tư vị cảm khái thế sự vô thường, mọi việc đều thay đổi không ngừng.
Khấu Trọng bưng chén trà do Tiểu Quyên dâng lên, kìm không được hỏi Thương Tú Tuần: “Tống nhị ca đâu?”
Thương Tú Tuần liếc gã, hơi giận dỗi nói: “Ngươi rốt cuộc đến tìm ta hay tìm huynh ấy?”. Khấu Trọng nhắp ngụm trà nóng, động dung nói: “Ta chưa bao giờ uống loại trà ngon như thế này.”, rồi lại mỉm cười: “Nói chính xác, ta tìm cả hai người.”
Gã nhấn mạnh chữ “cả hai người”.
Từ Tử Lăng, Bạt Phong Hàn và Hầu Hi Bạch đều nhìn phản ứng của Thương Tú Tuần không chớp mắt, bởi vì đây là cách Khấu Trọng hỏi dò mối quan hệ giữa nàng với Tống Sư Đạo.
Thương Tú Tuần lập tức đỏ ửng mặt, trước tiên nhìn lén Từ Tử Lăng một cái, rồi đánh trống lãng: “Sao các người rảnh rỗi đến đây thăm ta, bây giờ chẳng phải tình hình đang căng thẳng sao? Thiếu soái nên biết rằng ta phải tuân theo di huấn của tổ tiên, không được nhúng tay vào các cuộc phân tranh ở bên ngoài.”
Khấu Trọng nháy mắt với nàng, Thương Tú Tuần hiểu ý, bảo bọn Phức Đại Tỷ ra ngoài chờ lệnh, rồi nói: “Có chuyện gì mà bí ẩn đến vậy?”
Hầu Hi Bạch chợt đứng dậy, bước đến bức tường phía đông, nhìn bức thư pháp treo trên tường mà khen rằng: “Té ra Tống nhị ca viết chữ đẹp như thế này, mềm mại tự nhiên, trông phóng túng có hàm chứa nghiêm cẩn, rất hiếm có. Ý thơ còn hay hơn, ‘Trường thiên nhất sắc độ trung lưu, như tuyết lư hoa đới mãn chu; giang thượng trượng nhân hà xứ khứ, yên ba y cựu hán thời thâu’. (Bầu trời ngăn ngắt giữa dòng sông, hoa lau như tuyết ngập cả thuyền, lão già ngồi trên thuyền chẳng biết đi về đâu, khói sóng vẫn như mùa thu ngày cũ) Bất luận tả cảnh hay tả tình đều là diệu bút”.
Thương Tú Tuần không che giấu được nỗi vui mừng, hân hoan hỏi: “Bức thư họa này treo ở đây có được không?”
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lập tức trút tâm sự. Thương Tú Tuần và Tống Sư Đạo rõ ràng như cá gặp nước, chỉ cần họ có cơ hội ở bên nhau, dù ông trời cũng không chia cắt được họ.
Thương Tú Tuần không còn cô đơn nữa.
Hầu Hi Bạch chưa kịp trả lời, Khấu Trọng đã đáp: “Tốt lắm! Hệt như trời sinh một cặp!”
Thương Tú Tuần nghe lời nói hai ý của gã, đỏ mặt đến tận tai, Hầu Hi Bạch đứng ngẩn ra nhìn. Nàng mỹ nhân lườm Khấu Trọng, nói: “Ngươi mà còn nói bậy nữa, dù ngươi là Thiếu soái hay lão soái, ta cũng đem gia pháp ra trừng trị.”
Khấu Trọng tươi cười: “Xin Trường chủ mỹ nhân bớt giận, bây giờ ta hãy nói sang chuyện chính. Lần này chúng ta đến đây là muốn báo một chuyện mới nhất, Trường chủ minh xét, sự việc đã có thay đổi, hà hà!”
Thương Tú Tuần nghe thế ngạc nhiên hỏi: “Chuyện gì có thay đổi?”
Khấu Trọng nghiêm mặt nói: “Bọn ta và Lý Thế Dân đã chuyển địch thành bạn, còn chuẩn bị…”
Thương Tú Tuần mặt ngọc tái nhợt, kinh hãi kêu: “Xin đừng nói đùa, ta vừa từ chối cung cấp chiến mã cho Lý Uyên, các người lại bảo đã giảng hòa với nhà Đường!”
Bạt Phong Hàn bật cười: “Thương Trường chủ chớ hiểu lầm, bọn chúng ta chỉ là định đưa Lý Thế Dân lên ngôi hoàng đế chứ không phải đầu hàng Lý Uyên.”
Thương Tú Tuần thở phào, nhíu mày nói: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Đợi Khấu Trọng giải thích xong, Thương Tú Tuần nhìn gã không chớp mắt, gật đầu nói: “Đây đúng là cách làm có lợi nhất cho thiên hạ, hiếm có một người như Khấu Trọng nói ngừng là ngừng, hơn nữa xem ra đã vui hơn trước nhiều rồi. Còn Tú Ninh thì làm sao?”, mọi người hiểu ý của câu hỏi cuối cùng, nếu Lý Thế Dân xích mích với người trong gia tộc, Lý Tú Ninh ở cửa giữa chắc chắn sẽ rất khó xử. Mà dù bên nào thắng, nàng cũng đau lòng.
Lúc này Phức Đại Tỷ chạy vào như cơn gió, nói: “Tống nhị công tử về rồi!”
Khi nàng chạy ra, Tống Sư Đạo hớn hở bước vào, cười lớn nói: “Ta đã về đúng lúc! Sớm một chút hay muộn một chút đều không được!”
Thương Tú Tuần mừng rỡ nói: “Họ có chuyện lớn kinh thiên động địa muốn báo cho huynh biết!”
Tống Sư Đạo thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Thương Tú Tuần, mỉm cười nói: “Cha đã cho ta biết chuyện kinh thiên động địa này rồi, Khấu Trọng đệ làm rất tốt, nâng lên được bỏ xuống được, như thế mới là anh hùng thật sư.”
Mọi người vỡ lẽ ra, thì ra Tống Sư Đạo quay về Lĩnh Nam gặp Tống Khuyết, không cần nói cũng biết gã tạ tội với Tống Khuyết và xin được cưới Thương Tú Tuần.
Khấu Trọng nào chịu bỏ qua cơ hội này, nghiêm mặt nói: “Lần này chúng ta đến đây bái kiến Trường chủ, ngoài báo cáo tình hình gần đây, một điều quan trọng hơn nữa là… sợ Tống nhị ca e ngại không dám cầu thân với Thương Trường chủ, cho nên chúng ta ra mặt thay, sính lễ là cuộc sống bình an và hạnh phúc của Phi Mã Mục Trường sau này!”
Thương Tú Tuần cuối cùng không kìm được nữa, đỏ ửng mặt, giận dỗi: “Tên yêu ma Khấu Trọng nhà ngươi! Ta không rảnh nói chuyện với ngươi!” nói xong hổ thẹn chạy ra ngoài.
Chỉ còn lại năm người đàn ông, họ nhìn nhau, trong lòng đều dâng lên niềm vui khó tả.
Tống Sư Đạo chép miệng: “Đa tạ các người! Đặc biệt là Tử Lăng, bây giờ rốt cuộc ta đã hiểu được hàm ý thật sự sau lời khuyên của đệ!”
Hầu Hi Bạch ngạc nhiên nói: “Tử Lăng đã nói với Tống nhị ca những gì?” Từ Tử Lăng vui mừng nói: “Sau này sẽ kể cho huynh biết. Thực ra ta định không nói đâu. Có những lời trong một số tình huống có thể dễ dàng nói ra, nhưng trong hoàn cảnh khác, làm sao có thể lên tiếng. Những lời ta nói với Tống nhị ca chính là như thế.”
Hầu Hi Bạch vui mừng nói: “Ta càng muốn biết, chắc chắn là rất cảm động lòng người.”
Khấu Trọng hắng giọng rồi nói: “Bây giờ hãy nói chuyện chính, lần này chúng ta đến đây là muốn mời nhị ca xuống núi, nhưng đệ đã bỏ ý nghĩ này rồi, đêm nay Bọn ta cứ thoải mái ăn uống, ngày mai sẽ lên đường.”
Tống Sư Đạo bình thản nói: “Nếu ta chỉ vì hạnh phúc riêng tư mà không màng đến hòa bình và hạnh phúc tương lai của Trung thổ, các người bảo Tú Tuần sẽ xem ta như thế nào? Đừng suy nghĩ gì nữa, Bọn ta có phước cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Trên đường trở về, ta đến tiểu cốc cúng tế Quân Sước, khắc mộ bia cho nàng, nếu muốn biết ta khắc gì, các người hãy đến Tiểu Cốc thăm Quân Sước sẽ hiểu ngay.”
o0o
Tối hôm đó, Phi Mã Mục Trường bày mười bàn tiệc, những người có thân phận địa vị trong mục trường đều tham dự, bao gồm cả Lan Cô, kẻ đối đầu của Khấu Trọng và Từ Tử Lăng khi còn là hạ nhân năm xưâ, bây giờ đương nhiên Lan Cô phải quay sang bợ đỡ họ, mà Khấu Trọng đối với nàng cũng rất khách sáo.
Thương Tú Tuần rõ ràng rất vui, không ngại ngùng gì cùng Tống Sư Đạo mời rượu mọi người.
Sau bữa tiệc ai nấy về phòng nghỉ ngơi, Khấu Trọng kéo Từ Tử Lăng, nói: “Bọn ta từ xa đến đây, lẽ ra phải đi bái tế Lỗ đại sư, cảm kích ông ta nâng đỡ cho bọn ta, nói cho ông ta biết toàn nhờ vào binh khố dưới đất mà ông ta thiết kế, thiên hạ mới có hy vọng hòa bình thống nhất.”
Từ Tử Lăng đã có ý này, cả hai người cùng đến hậu viện, bọn thị vệ cung kính thi lễ, chẳng hỏi nửa lời.
Đêm nay bầu trời đầy sao, ngọn núi ở phía xa xa vẫn còn bàng bạc màu tuyết, trong vườn cây cối đã kết băng.
Xung quanh chẳng có người.
Hai người trở về nơi cũ, nhớ đến chuyện xưa lòng đầy cảm xúc. Hậu viên ngan ngát mùi thơm, khiến người ta thấy yên bình. Tiếng thác đổ thân thiết ở hậu sơn văng vẳng vọng về.
Cả hai người sánh vai thong thả bước trên hành lang.
Khấu Trọng nói: “Thiên nhiên thật là kỳ diệu, tại sao đầu nguồn của dòng nước lại từ trên cao đổ xuống? Mà lại suốt năm không ngớt, có lẽ trên đời này không ai giải đáp nổi, tính chất của nước hướng xuống, nhưng lại ở trên cao”.
Từ Tử Lăng ngửa mặt nhìn trời đêm, chép miệng: “Bọn ta có quá nhiều chuyện không biết! Chẳng hạn cái gì là bắt đầu? Cái gì là kết thúc? Trời cao có điểm vô tận không? Ngoài vô tận là nơi nào?”
Cả hai người vừa đi vừa nói, một hồi sau đến tòa Phương Đình nằm ở sau Trúc Lâm. Bên trái là con đường trải sỏi dẫn đến tòa tiểu lâu của Lỗ Diệu Tử.
Khấu Trọng nói: “Ta chưa bao giờ có cảm giác thảnh thơi như lúc này, Tống nhị ca và Trường chủ mỹ nhân rốt cuộc đã thành đôi, Tử Lăng cũng có chốn về, ta không cần phải miễn cưỡng khổ sở làm hoàng đế, xem ra ông trời có lương tâm.”
Từ Tử Lăng nói: “Bọn ta phải cảm tạ trời đất mới đúng. Từ sau khi ngươi tranh bá, bọn ta chưa bao giờ sống yên, may mà sự việc đã đến giai đoạn cuối cùng.”
Khấu Trọng nói: “Ngươi xem ra có lòng tin hơn cả ta. Trên thực tế chỉ có một Thạch Chi Hiên cũng đủ cho bọn ta thất bại. Chẳng phải ngươi đã nói hắn ta không có sơ hở sao? Trước Thạch Chi Hiên có sơ hở đã khiến cho bọn ta nhiều lần suýt mất mạng, nay Thạch Chi Hiên không có sơ hở thì sẽ như thế nào?”
Từ Tử Lăng nói: “Nếu muốn đối phó Thạch Chi Hiên, cần gì làm phiền Tống nhị ca, ta cũng không nhẫn tâm làm như thế. Có lẽ ngươi không tin, trong lòng ta, Thạch Chi Hiên đương nhiên là kẻ nhẫn tâm độc ác, nhưng sự bất chấp thủ đoạn của y không phải vì y là kẻ ác độc bẩm sinh, chỉ vì y muốn thống nhất Ma môn, tiếp theo đó thống nhất thiên hạ. Nếu ý nghĩ này của ta là chính xác, y không phải là hạng chẳng có lý lẽ. Khi y thấy mình không còn cơ hội nữa, phá hoại bọn ta chỉ có lợi cho Triệu Đức Ngôn hoặc Dương Hư Ngạn, có lẽ y sẽ tha cho bọn ta.”
Khấu Trọng cười khổ nói: “Ta thật sự khó tưởng tượng y là người như thế, y có thể nhẫn tâm hại chết người đàn bà mình yêu nhất, đương nhiên cũng có thể hại bất cứ ai, bao gồm cả bọn ta.”
Từ Tử Lăng trầm giọng nói: “Nếu y đúng là người không có nhân tính, chắc chắn sẽ không vì hại chết Bích Tú Tâm mà tinh thần thất thường, sau khi y gặp Thanh Tuyền, đã từng nói một câu rất kỳ quái, đó là phải nhận thua trước Bích Tú Tâm. Cho nên ta tin rằng chuyện này có thể thay đổi được. Y nói xong câu này, ta lại không cảm thấy sơ hở của y nữa.”
Khấu Trọng lộ vẻ trầm tư, nói: “Ngươi nói ra chuyện này khiến ngay từ ban đầu ta cảm thấy ý nghĩ của ngươi là có căn cứ. Nếu ngươi là Thạch Chi Hiên, trong tình huống này có thể làm gì? Y không những thả Loan Loan, càng không có ý đồ giết con gái của mình. Các phe trong Ma môn đều xem y là phản đồ, cả kẻ sùng bái y là An Long cũng phản bội y.”
Từ Tử Lăng nói: “Nếu ta là y, ta sẽ rất chán chường, nhưng Thạch Chi Hiên chắc chắn là người rất kiên nghị, sẽ không dễ dàng buông tay.”
Khấu Trọng nói: “Từ ngày Chúc Ngọc Nghiên bỏ đi, phe lớn nhất trong Ma môn là Âm Quý Phái đã tan vỡ, Biên Bất Phụ thì bị lão Bạt giết chết, Tịch Ứng lại mất mạng trong tay của ngươi, thật ra Ma môn đã lâm vào vận mệnh tiêu vong, ít nhất là nguyên khí tổn thương. Còn lại chỉ có Triệu Đức Ngôn dựa vào Đột Quyết và Dương Hư Ngạn dựa vào Lý Uyên, còn bọn Doãn Tổ Văn, bọn ta sẽ giải quyết tất cả những vấn đề này ở Trường An. Chỉ cần gạt bỏ được Thạch Chi Hiên, những chuyện khác ta đã có cách.”
Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn lên dòng thác, trầm giọng nói: “Thạch Chi Hiên rốt cuộc là người như thế nào, bọn ta sẽ mau chóng có đáp án.”
Khấu Trọng bá vai gã, cùng đi trên con đường nhỏ, trong lòng hiện lên nét mặt của Khả Đạt Chí, đang vui vẻ hứng chí thì cõi lòng lập tức chùng hẳn.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau