sendo

Song long Đại Đường - Hồi 720

Song long Đại Đường - Hồi 720

Tam Lâm Trường An

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 1588841 lượt xem

ton

Hôm sau bốn người rời khỏi Phi Mã Mục Trường, xuống Trường Giang, đi ngang Tam Hiệp vào Ba Thục, Tống Sư Đạo thì đến Lương Đô, gặp gỡ Lôi Cửu Chỉ và Nhậm Tuấn vừa bị gọi về.
Bề ngoài, ngoại trừ Tống gia quân ở miền Nam đang tấn công Lâm Sĩ Hồng, các cuộc chiến ở Trung thổ đều tạm dừng, nhưng thực ra là đang ngấm ngầm chuẩn bị, tựa như lửa ngầm cháy âm ỉ.
Được Tống Khuyết ủng hộ, bốn người trên đường trở về, quên ăn quên nghỉ đặt ra kế hoạch toàn cuộc, trong đó mắt xích quan trọng nhất là phá hoại mạng lưới tình báo bao trùm khắp miền Nam của Ma môn.
Đây vốn là chuyện không thể làm được, nhưng sau khi lấy được quyển sổ của Hương gia, chuyện không thể biến thành có thể, thân phận của các đầu mục tại các nơi đã lộ ra, trong đó không ít người vì sợ Khấu Trọng mà chạy lên miền Bắc thì bị Lý Thế Dân bắt giữ rồi đưa về Lương Đô cho bọn Tống Lỗ hỏi cung, từ đó moi thêm nhiều tin tức nữa, cho đến khi nhổ tận gốc thế lực của Hương gia tại quan ngoại.
Một mục tiêu khác là Hải Sa Bang, kẻ chuyên cung cấp hỏa khí cho Ma môn, bí quyết sinh tồn của Hải Sa Bang là luồn qua lách lại giữa các thế lực đang tranh bá, bây giờ tình thế có lợi cho Hải Sa Bang không còn nữa, nhờ Trúc Hoa Bang giúp đỡ, thủy sư của Thiếu Soái quân do Trần Trường Lâm đích thân chỉ huy, bắt đầu triển khai bao vây Hải Sa Bang.
Khi bọn Khấu Trọng đến Trường An, mạng lưới tình báo ở quan ngoại của Hương gia hoàn toàn tan rã. Trong một khoảng thời gian dài, về mặt cung cấp tình báo của Trường An, đặc biệt là tin tức có liên quan đến miền Nam chỉ dựa vào mạng lưới tình báo do Lý Thế Dân thiết lập, dưới sự lãnh đạo của Bàng Ngọc.
Đây cũng chính là điểm mấu chốt nhất, phía Lý Thế Dân sẽ khiến cho Lý Uyên, Kiến Thành hiểu lầm Khấu Trọng, Tử Lăng vẫn còn thực hiện chiến tranh thống nhất ở miền Nam, bởi vậy họ dễ dàng lẻn vào Trường An hoạt động.
Mặt khác Lôi Cửu Chỉ thông qua Tự gia huynh đệ Âu Lương Tài ở Bình Diêu thiết lập các tiền trang mới trên danh nghĩa của Tư Đồ Phúc Vinh, lần này có Lý Thế Dân sai người ra mặt kết hợp với Bình Diêu, bởi vậy không ai nghi ngờ khi Tư Đồ Phúc Vinh trở lại Trường An. Do đó Tổng Tiền Trang làm ăn không dùng tiền mặt đương nhiên được đặt tại Trường An.
Lúc này Hải Sa Bang chạy tan tác. Trần Trường Lâm nhờ có Vân Ngọc Chân giúp đỡ, bắt sống Du Thu Nhạn và các đầu lĩnh ở Cửu Giang, áp giải về Lương Đô tống giam, tra khảo mối quan hệ của bọn chúng với Lương Sư Đô.
Đỗ Phục Uy cũng không rảnh rỗi, chia quân làm hai đường, lần lượt đóng ở hai quận Cửu Giang và Cảnh Lăng. Ở Cửu Giang thì tấn công Tiêu Tiễn khiến y không thể nào chia binh cứu viện Lâm Sĩ Hồng; còn ở Cảnh Lăng thì hư trương thanh thế, giả vờ tấn công Tương Dương, một căn cứ quân sự tối trọng yếu sau Lạc Dương ở phía nam, làm ra vẻ như không đội trời chung với Lý Thế Dân, tạo điều kiện cho Lý Thế Dân mượn cớ không chịu về Trường An.
Mặt khác, Khấu Trọng sai mật sứ đi gặp đại tướng hàng đầu của Cao Khai Đạo là Trương Kim Thụ và Bá Vương Đỗ Hưng ở Sơn Hải quan, bảo họ đừng đầu hàng, bởi vì tình thế sẽ có thay đổi mới, thông báo cho họ biết rằng Lý Thế Dân và Lý Kiến Thành đều trở về Trường An.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, bốn người theo bí đạo vào Dương Công Bảo Khố, cầm theo bốn cây đèn.
Bạt Phong Hàn và Hầu Hi Bạch lần đầu tiên bước vào bảo khố do Lỗ Diệu Tử thiết kế, cả hai đều khen ngợi không ngớt.
Bốn người vào kho kiểm tra binh khí, Bạt Phong Hàn lấy ra một cây cung, khen rằng: “Đây đúng là cung thượng đẳng, trải qua nhiều năm rồi mà vẫn y như mới. Xem ra công phu bảo quản đúng là tinh diệu phi thường!”
Hầu Hi Bạch ngồi trên rương binh khí, thảnh thơi nói: “Cuối cùng đã đến được Trường An! Trước khi Tư Đồ Phúc Vinh đến, chúng ta phải làm chuyện gì đó để giải trí.”
Bạt Phong Hàn cười nói: “Ta đề nghị giết vài người tế cờ, cho Thâu Thiên kiếm hoặc Xạ nguyệt cung của ta được ăn no!”
Khấu Trọng ngồi trên một rương khác nghe giọng đầy vẻ lưu manh vô lại của y thì bật cười sằng sặc: “Lão Bạt chớ làm càn, chúng ta đến đây không phải giết người phóng hỏa rồi bỏ chạy mà là giành lấy thắng lợi cuối cùng. Phải xem Trường An là thành trì của mình, chỉ là tạm thời do kẻ địch khống chế. Trường An bị tổn thương càng ít, sức phản công Hiệt Lợi càng mạnh. Mấy ngày hôm nay ta đã suy nghĩ, xem thử làm thế nào mới có thể đánh thắng một trận chiến trong phạm vi thu hẹp? Điều đó phải có tính quyết định chứ không phải đánh lan tràn khắp hang cùng ngõ hẻm trong thành Trường An, bởi vì thực lực của chúng ta không làm được chuyện này.”
Từ Tử Lăng ngồi xuống bên cạnh Hầu Hi Bạch, nhìn Khấu Trọng nói: “Trước tiên chúng ta phải tạo ra điều kiện chiến tranh nội bộ, cách duy nhất là phân hóa thủ hạ của Kiến Thành, Nguyên Cát, tranh thủ sự ủng hộ của các tướng lãnh thuộc quyền của Lý Uyên. Trong tình huống bình thường, đây vốn là chuyện không thể làm được. Nhưng chúng ta liên thủ với Lý Thế Dân lại là chuyện khác.”
Bạt Phong Hàn đặt cây cung xuống, trầm giọng nói: “Muốn thuyết phục bất cứ một đại tướng nào, cũng phải tiết lộ bí mật giữa chúng ta với Lý Thế Dân, nhưng chuyện này rất nguy hiểm. Nếu không ổn, chúng ta vẫn có thể rời khỏi Trường An, nhưng Lý Thế Dân và thủ hạ của y sẽ gặp nguy.”
Khấu Trọng quả quyết nói: “Nếu đã có mục tiêu thì chúng ta có thể lựa cách nào an toàn để thực hiện.”
Khấu Trọng lại tiếp: “Có một chuyện ta quên nói cho các người biết, trong số các đại thần thân tín nhất của Lý Uyên, có một người của chúng ta, nói đúng hơn là người của nhạc phụ tương lai của ta, đó là Phong Đức Di.”
Cả ba người đều động dung, bởi vì Phong Đức Di chẳng những là người của Lý Uyên mà còn có quan hệ thân thiết với Lý Kiến Thành. Khấu Trọng nói: “Tử Lăng có lẽ thân thiết với y hơn, cứ để Tử Lăng đi gặp y, hỏi rõ tình hình bây giờ, cũng nói cho y biết tình thế gần đây của chúng ta, y sẽ nói cho chúng ta biết có thể mua chuộc được ai, không nên đánh tiếng với ai.”
Hầu Hi Bạch gật đầu: “Chỉ cần không phải kẻ mắt mù tai điếc không hiểu tình thế, thì ai mà không biết Lý Thế Dân là cứu tinh duy nhất của Đại Đường. Mà Lý Uyên chỉ biết sống trong sung sướng, làm chuyện trái lẽ, Lý Kiến Thành cấu kết với người Đột Quyết, Lý Nguyên Cát ngu xuẩn nóng nảy, tất cả đều là điều kiện có lợi cho chúng ta, người khôn ngoan thấy tình thế của chúng ta tốt, đương nhiên phải bỏ tối theo sáng.”
Bạt Phong Hàn cũng không nói gì nữa. Điều quan trọng là sự ủng hộ của Khấu Trọng giành cho Lý Thế Dân, nếu Lý Thế Dân bị giết, nhà Đường phải ứng phó với Thiếu Soái quân của Khấu Trọng và quân Đột Quyết như lang sói, nhưng nếu ủng hộ Lý Thế Dân lên ngôi hoàng đế, thiên hạ lập tức thống nhất, có thể toàn lực đối phó với liên quân ở Tái ngoại.
Từ Tử Lăng hỏi: “Sao chúng ta không đi gặp Phong Đức Di?”
Khấu Trọng đáp: “Đây gọi là phân công hợp tác, ngươi đi gặp Phong Đức Di, ta đi gặp giai nhân, làm chỉ huy sứ cũng có cái lợi, có thể nhận nhiệm vụ tốt nhất cho mình.”
Hầu Hi Bạch tò mò hỏi: “Giai nhân nào thế?”
Khấu Trọng liếc nhìn Từ Tử Lăng, thản nhiên nói: “Đương nhiên là Trầm Lạc Nhạn, Trầm mỹ nhân rồi, Tử Lăng, ta chỉ nghĩ tốt cho ngươi, không muốn ngươi nối lại tình xưa”.
Từ Tử Lăng bực dọc nói: “Ngậm miệng chó nhà ngươi lại!”
Bạt Phong Hàn bật cười: “Hai huynh đệ các người ai cũng có chốn về, ta và Tiểu Hầu chả lẽ đợi suông ở đây?”
Hầu Hi Bạch cười đề nghị: “Hay là chúng ta đến Thượng Lâm uyển tiêu khiển!”
Khấu Trọng nói: “Ta công chính vô tư, được, Tiểu Hầu phụ trách đến chỗ Trần Phủ cầm cố bức tự họa đáng tiền nhất của ngươi, an bài chuyện Phúc Vinh gia đến Trường An mở tiền trang. Lão Bạt phụ trách đến phá Trì Sanh Xuân, tốt nhất là tìm nơi ẩn thân của Dương Văn Can, chuẩn bị giết người phóng hỏa.”
Rồi hai mắt sát cơ đại thịnh, trầm giọng nói: “Có một người chúng ta phải giết chết, đó chính là Gia Cát Đức Uy, kẻ bán đứng Lưu đại ca, nếu không phải là hắn, Lưu đại ca đã không mất mạng.”
o0o
Từ Tử Lăng lẻn vào phủ họ Phong ở Bố Chính phường, nơi được canh giữ rất nghiêm ngặt, dựa vào linh giác phi phàm né tránh tuần khuyển và gia tướng của Phong phủ, rồi từ góc độ kiến trúc học, phán đoán ra nơi ở của Phong Đức Di, lẳng lặng tiến đến căn thư trai vẫn còn sáng đèn, gã nhìn qua cửa sổ thấy Phong Đức Di vẫn ngồi xem sách, bất giác nghĩ công phu ẩn thân của mình đã tiến bộ rất nhiều.
Gã co ngón tay lại gõ lên cửa sổ theo ám hiệu của Tống Lỗ để khỏi hiểu lầm.
Phong Đức Di giật mình, quay đầu lại, Từ Tử Lăng phóng vào cửa sổ, thi lễ: “Từ Tử Lăng bái kiến Phong lão.”
Phong Đức Di thở phào, nói: “Thấy Tử Lăng ta yên tâm rồi, không cần lo lắng hành tung của ngươi bại lộ, cũng chỉ có Tử Lăng và Khấu Trọng mới có thể đi lại tự do ở Trường An. Mời ngồi!”
Từ Tử Lăng ngồi xuống ở góc phòng, dù có người đứng ngoài cửa nhìn vào cũng không thấy gã.
Phong Đức Di ngồi xuống bên gã, gật đầu nói: “Cẩn thận như vậy là tốt, giờ này không ai dám đến quấy nhiễu ta.”
Từ Tử Lăng mỉm cười nói: “Có phải hôm đó Phong lão đã biết ta là ai không?”
Phong Đức Di bình thản nói: “Cuối cùng Tử Lăng cũng biết rồi à.”
Rồi ánh mắt lão trở nên sắc bén, nói: “Phải chăng Thiếu soái đến đây dò đường, nghe nói các người phải vẽ một bức bản đồ phòng ngự trong thành Trường An, chuyện này không dễ đâu!”
Từ Tử Lăng nói: “Sự việc có thay đổi, chúng ta đã được Tống phiệt chủ gật đầu đồng ý, quyết định toàn lực giúp Lý Thế Dân lên ngôi hoàng đế.”
Phong Đức Di giật mình, nhìn gã với ánh mắt không thể tin nổi, trầm giọng: “Có chuyện này thật sao?”
Từ Tử Lăng cung kính: “Tử Lăng làm sao dám nói dối Phong lão?”
Phong Đức Di ngửa đầu nhìn lên xà nhà: “Các người dựa vào cái gì để thuyết phục Tống Khuyết?”
Từ Tử Lăng kể lại mọi chuyện, bao gồm cả bí mật của Dương Công Bảo Khố, những chuyện liên quan đến Từ Hàng Tịnh Trai, việc Tống Khuyết và Ninh Đạo Kỳ đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, Lý Thế Dân quyết định phản bội gia tộc… Bởi vì trong tình thế hiện nay, được Phong Đức Di giúp sức là điều rất quan trọng.
Phong Đức Di lộ vẻ suy nghĩ, cuối cùng chép miệng: “Đây đúng là cách giải quyết tốt nhất, không ai có tư cách làm hoàng đế như Lý Thế Dân, nhưng muốn làm chuyện này không dễ tí nào, dù cho Tống Khuyết đích thân đến đây, dùng sáu ngàn binh khống chế Trường An cũng vẫn khó thắng. Hà hà, Dương Công Bảo Khố không ngờ cũng có phân biệt thật giả, đúng là không sao tin nổi.”
Từ Tử Lăng nói: “Cho nên bọn ta trước tiên phải phân hóa kẻ địch, chuyện này càng thành công, trở lực càng nhỏ.”
Phong Đức Di trầm ngâm nói: “Ta hiểu ý của Tử Lăng, nhưng muốn mua chuộc đối phương, đó là điều hết sức mạo hiểm, nếu không ổn Tần vương sẽ thân bại danh liệt. Nhưng không phải là không có khả năng, Lý Uyên càn rỡ giết chết Lưu Văn Tĩnh, khiến lòng người lo lắng, ai cũng sợ Lý Uyên sẽ qua cầu rút ván như Hán Cao Tổ, giết hại khai quốc công thần, chuyện này cứ để ta suy nghĩ kỹ.”.
Rồi lão lại nhíu mày: “Các người có nghĩ rằng từ Hán Trung đi ngang qua Ba Thục rồi đánh vào Trường An, sau đó nội ứng ngoại hợp, như vậy chẳng phải bảo đảm hơn sao?”
Từ Tử Lăng thản nhiên nói: “Đây là kế hoạch chúng ta đã từng nghĩ tới nhưng lại bỏ qua, bởi vì như thế kẻ chinh phục thiên hạ trong tương lai là Khấu Trọng chứ không phải Lý Thế Dân, hơn nữa Trường An sẽ bị tổn thất nặng nề, nếu liên quân ngoại tộc hay tin sẽ lập tức đánh xuống miền Nam, e rằng chúng ta không có sức phản công. Cho nên hy vọng dùng một cuộc chính biến để thay thế một cuộc kịch chiến, như vậy thương vong giữa hai bên sẽ giảm xuống thấp, càng có lợi hơn cho chính quyền của Lý Thế Dân.”
Rồi gã lại thắc mắc: “Lý Uyên cũng là người hiểu việc quân, chả lẽ không nhìn thấy dã tâm của Hiệt Lợi hay sao? Liên quân ở Tái ngoại đang tập hợp, người Trung thổ có lòng đều lo lắng run sợ cả.”
Phong Đức Di cười khổ: “Ta càng lúc càng không hiểu Lý Uyên, có thể y đã mờ mắt trước chiến thắng, suy nghĩ của y là phải giải quyết cho được cuộc phân tranh giữa Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân trước khi người Hồ xuống miền Nam.”
Từ Tử Lăng ngẩn ra: “Người ta nói hùm dữ không ăn thịt con, chả lẽ Lý Uyên muốn giết con ruột của mình?”
Phong Đức Di trầm giọng: “Như vậy phải xem Lý Thế Dân có khuất phục hay không, giả sử y chịu trao ra binh quyền, giải tán Thiên Sách Phủ có lẽ Lý Uyên sẽ giữ mạng y lại, nếu không chắc chắn phải chết. Việc giết chết Lưu Văn Tĩnh đã thể hiện quyết tâm của Lý Uyên, thử hỏi trong tình huống này, ai còn dám nói tốt cho Lý Thế Dân nữa đâu?”
Rồi lão cười lạt: “Cho đến lúc này, trong thiên hạ không ai làm gì được ngoài Từ Tử Lăng, ta thật không cần lo lắng, Tử Lăng có thể nói ra kế hoạch của các người để ta phối hợp hay không?”
Từ Tử Lăng nhẹ nhõm hẳn, cuối cùng đã nhận được sự giúp đỡ của đại hồng nhân bên cạnh Lý Uyên.
o0o
Khấu Trọng nấp trong một xó tối trong tướng quân phủ của Lý Thế Tích, thầm kêu xui xẻo.
Trầm Lạc Nhạn không có trong phủ, theo Lý Thế Dân nói, có lẽ hơn mười ngày trước, nàng đã từ Khai Phong trở về Trường An, cho nên chắc nàng đi ra ngoài vẫn chưa về, theo tác phong của Trầm Lạc Nhạn, đêm nay không về nhà không có gì lạ cả.
Gã có nên đợi tiếp hay không?
Đang do dự, gã chợt chột dạ.
Khấu Trọng nhìn qua vách tường, một bóng đen mảnh khảnh xuất hiện trên vách tường, trong chớp mắt đã đáp xuống cành cây tích đầy tuyết trong sân, mũi chân điểm nhẹ, sau mấy lần trồi hụp, đã lẩn vào trong căn phòng chẳng có đèn đóm của Trầm Lạc Nhạn.
Khấu Trọng nhìn người khách không mời mặc đồ dạ hành, đầu bịt kín mít, trong lòng sinh ra cảm giác quen thuộc, nhất thời không đoán được đó là ai? Rồi lại cảm thấy không khó đoán lắm, nay trong thiên hạ nữ tử có võ công cao cường không có bao nhiêu.
Nghĩ đến đây, trong lòng gã nhớ đến hình bóng của Đôc Cô Phượng, dáng người nàng mảnh khảnh, rõ ràng nàng tìm Trầm Lạc Nhạn để rửa mối hận giết anh, nhưng thông tin của nàng không đúng cho nên không biết Trầm Lạc Nhạn không có trong nhà.
Chợt Đôc Cô Phượng phóng vọt ra cửa sổ, rời khỏi căn nhà, tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Khấu Trọng cảm thấy thắc mắc từ trong góc tối nhảy ra, trong chớp mắt đã đến căn phòng của Trầm Lạc Nhạn.
Gã nhìn lướt qua, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên tấm mền xếp ngay ngắn.
Gã bước chân tới.
Chợt một luồng kim quang từ dưới mền phóng ra, bắn vào cổ họng gã nhanh như điện chớp, hệt như cao thủ xuất chiêu đánh lén.
Khấu Trọng đã sớm phòng bị, tay phải chộp một cái, nắm được vật đó, một con tiểu kim xà khoảng chừng nửa thước cuộn vào tay gã, ngọ nguậy vùng vẫy.
Khấu Trọng cúi đầu nhìn, trong lòng thầm kêu lợi hại.
Loại rắn này là vật cực độc, kiến huyết phong hầu, nếu Trầm Lạc Nhạn về nhà, chắc chắn sẽ lên giường nghỉ ngơi, trong lúc không phòng bị, ắt hẳn sẽ bị nó cắn trúng. Không giống như gã và Từ Tử Lăng không sợ chất kịch độc, nếu nàng ngọc nát hương tàn, con tiểu kim xà bò đi mất, dù có hoài nghi, cũng không ai nghĩ đến Đôc Cô Phượng.
Không phải Đôc Cô Phượng không nắm rõ được tin tức mà ngược lại, nàng đã biết Trầm Lạc Nhạn không có trong nhà. Từ đó Khấu Trọng suy đoán Trầm Lạc Nhạn đang trên đường về, nếu Trầm Lạc Nhạn không về nhà, kẻ bị rắn cắn chết sẽ là ả tỳ nữ dọn phòng vô tội.
Khấu Trọng vận kình, con tiểu kim xà chết tươi.
Gã ngồi xuống mép giường, ở sân trước vọng vào tiếng xe ngựa.
Gã ném con tiểu kim xà xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh rồi chẳng chút khách khí nằm phịch xuống giường, nhắm mắt chờ đợi.
Một lúc sau có tiếng bước chân vọng vào, rõ ràng chỉ có tiếng bước chân của Trầm Lạc Nhạn, trong lòng gã nôn nao.
Trầm Lạc Nhạn tuy đã bỏ cuộc sống đao kiếm, nhưng rốt cuộc vẫn giữ được thói quen giang hồ, nếu là tiểu thư nhà quyền quý khác, dẫu cho canh ba nửa đêm mới trở về nhà, bọn thị tỳ cũng phải hầu hạ nàng. Trầm Lạc Nhạn không thích cái trò này, tướng quân phủ của nàng cũng giống như nhà cũ của nàng ở Huỳnh Dương lúc trước, việc phòng vệ bất cẩn cho nên Đôc Cô Phượng mới dễ dàng đến đây hại nàng.
Cánh cửa phòng mở ra đánh kẹt một tiếng, rồi Trầm Lạc Nhạn bước vào, hô khẽ một tiếng kinh ngạc.
Khấu Trọng ngồi bật dậy, cười hì hì: “Xin chào mỹ nhân quân sư!”
Trầm Lạc Nhạn đưa tay chặn ngực, bộ dạng quyến rũ động lòng người, đưa mắt nhìn con kim xà, rồi trừng mắt nhìn gã, đốt ngọn đèn lồng treo ở một góc, sau đó mới cởi áo ngự hàn, lộ ra thân hình xinh xắn, nhíu mày: “Có chuyện gì vậy? Đừng có ngẩn ra nhìn người ta được không? Nếu ngươi muốn xem, ta sẽ để ngươi xem cho đã.”
Khấu Trọng thầm thất kinh, Trầm Lạc Nhạn xưa nay ngang ngạnh, dù cho đã gả cho họ Lý cũng không đổi tính. Gã không dám đùa nữa, nghiêm mặt nói: “Lúc nãy ta gặp Đôc Cô Phượng giấu con kim xà này dưới mền của nàng cho nên đã dọn giùm cho nàng, nàng đang làm gì vậy?”
Trầm Lạc Nhạn cởi cúc áo, nhún vai nói: “Chàng vẫn chưa biết sao, về nhà thì phải thay đồ chứ, nếu không ngủ làm sao ngon, cởi giầy của chàng ra đi, đã làm dơ giường người ta rồi!”
Khấu Trọng vội vàng quay mặt đi, chép miệng: “Đừng dụ ta, người đàn ông rất yếu ớt trong chuyện này!”
Trầm Lạc Nhạn giận dỗi nói: “Đồ nhát gan!”
Tiếng cởi áo sột soạt ở phía sau vang lên, Khấu Trọng lần đầu tiên hận mình tưởng tượng quá phong phú, gã càng không ngờ gặp phải tình huống này, thầm nghĩ lẽ ra phải để Từ Tử Lăng lãnh nhiệm vụ này mới phải, ít nhất định lực của hắn cao hơn mình.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau