sendo

Sư phụ - Hồi 02

Sư phụ - Hồi 02

Thánh Sống

Ngày đăng: 20-06-2014
Tổng cộng 6 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 33920 lượt xem

ton

Dòng họ của Được đã bốn đời đi ở đợ. Đến đời Được, kinh nghiệm ở đợ trong người anh đã đến mức nhuần nhuyễn tột cùng.
Từ cốt cách của Được, đến lời ăn, tiếng nói, nhất cử, nhất động, rõ ràng là một người ở đợ. Thấy anh, mọi người đều biết một tên ở đợ. Nghe Được nói, không cần nhìn, ai cũng biết anh là một tên ở đợ. Bất cứ ai, đã đến nhà Lão Gia, là chủ của Được, được anh phục vụ một lần, đều nhớ mãi. Họ không tìm ở đâu được một tên ở đợ giỏi như vậy.
Có người biết chuyện, nói với Lão Gia rằng, gia đình ông có phước vì có một tên ở đợ, như Được. Tìm cho ra một vị thầy thông thái thật khó thì tìm được một tên ở đợ có cốt cách cũng không phải dễ.
Lão Gia cùng Phu Nhân và cô con gái Tiểu Thư cho rằng người ta quá lời. Họ nói chỉ là xã giao ngoài mặt, cốt lấy lòng, thực sự, Được chỉ là một tên ở đợ thấp hèn.
Ông sơ của Được được ông cố của Lão Gia cứu sống sau một trận chiến thảm khốc. Từ đó, để đáp ơn cứu mạng, ông sơ của Được tự nguyện ở đợ cho người ân của mình. Chân truyền ở đợ của dòng họ Được phát xuất từ đó. Qua đời ông cố, ông nội, qua cha, đến đời Được, khả năng ở đợ của anh càng lúc càng tiến triển và thấm nhuần vào cốt tủy.
Năm Được hai mươi hai tuổi thì cha mẹ Được đều lần lượt qua đời vì bệnh. Từ đó, Được bắt đầu chính thức cuộc đời ở đợ.
Được to lớn nhưng dáng không cao. Được khỏe mạnh nhưng trông yếu ớt. Được siêng năng nhưng ra vẻ biếng lười. Được khôn ngoan nhưng hình như ngu độn. Được làm việc giỏi nhưng không ai biết được.
Con người Được như thế. Được tuy to nhưng đầu cúi, lưng khòm, vai rút lại và nghiêng qua một bên, do đó trông Được nhỏ và yếu ớt. Mặt Được vuông vắn vì hai càm bạnh, hàm răng thường cắn chặt, môi mím lại. Tóc Được rối bù, dài thượt, lòa xòa xuống tận vai. Tóc được cứng, đen mốc, gợi cho người khác hình tượng một bụi rễ trẹ Mắt Được đã nhỏ, lại không chịu mở lớn. Anh nhìn người đối diện với tư thế nghiêng đầu. Theo tướng số, người ta bảo, Được là một kẻ gian hùng. Nhưng Lão Gia không nghĩ thế, ông cho rằng, một tên tớ tốt phải có kiểu nhìn như vậy. Tức là, nhìn không dám ngó thẳng, nhưng không phải liếc. Nhìn thẳng một cách ngang nhiên, đối với người bình thường là kẻ chính trực, nhưng ở cương vị tớ, là thằng hỗn.
Chỉ ở người đầy tớ chân truyền như Được mới có kiểu nhìn như vậy. Còn chân mày Được đã đen lại rậm, trông như hai vệt lọ nồi được phết lên trán. Mũi được dài và to Sống mũi gồ cao và cánh mũi phình ngang. Do đó, hai lỗ mũi anh hếch lên và trống rỗng. Miệng Được rộng, tưởng chừng đút lọt cả bàn tay nắm.
Mặt Được đã khó coi như thế mà hình dạng anh cũng làm thương tổn cảm quan của kẻ đối diện. Được đi chậm, vẻ lừ đừ, nên trông anh vừa xấu vừa ngu độn. Anh làm việc từ tốn, cẩn thận, làm việc lúc vắng người, xong việc không để lại dấu tích. Vì thế Được có vẻ như một kẻ lười biếng.
Mặc dù bên ngoài trông tệ hại như vậy nhưng Được là người tin cậy của Lão Gia. Bất cứ việc gì quan trọng Lão Gia cũng giao phó cho Được.
Năm Lão Gia được ngũ tuần, ông vẫn chưa có con trai. Hai ông bà, Lão Gia và Phu Nhân, chỉ có vỏn vẹn một người con gái là Tiểu Thự Năm ấy, Phu Nhân được ba mươi bốn tuổi còn Tiểu Thư vừa vặn mười sáu. Lão Gia cũng có mấy vợ lẽ và nhiều tì thiếp, nhưng không ai sanh cho ông con trai. Lão Gia buồn vì chuyện đó, ông thường than thở rồi đi cầu tự. Nhưng đã nhiều năm trồi qua, Tiểu Thư lớn dần, ngày càng xinh đẹp, tuổi Lão Gia đã cao mà chưa có con trai nối dõi.
Một ngày kia, người ta đồn ở tận nguồn sông Trường Lưu, trên núi Di Thần có một vị chân nhân thông thiên đạt địa. Vị này biết hết chuyện quá khứ vị lai, thường giúp đỡ nhiều người đạt được ước nguyện.
Vị chân nhân này tên là Thánh Sống. Ngài tu từ thuở nhỏ, theo đạo riêng, không phải Phật giáo mà cũng không phải bất cứ tôn giáo nào khác. Trong đền của ngài thờ rất nhiều thần, quanh năm khói nhang nghi ngút, không bao giờ dứt. Dân chúng từ nhiều nơi đổ xô về, nhất là những dịp lễ lớn để nhờ Thánh Sống đoán cho số mệnh, chỉ dẫn cách thức thoát khỏi tai nạn, được nhiều tài lộc và phước đức.
Người ta không biết tuổi của Thánh Sống bao nhiêu. Chỉ biết ngài còn khỏe mạnh lắm. Thánh Sống không những nổi tiếng vì tài năng mà còn ở đức độ. Ngài không bao giờ lấy tiền bạc của ai. Ngài chỉ giúp đỡ mọi người. Dân chúng tạ Ơn Thánh Sống bằng tiền bạc, phẩm vật. Lâu ngày, danh tiếng của Thánh Sống càng cao thì kho báu của ngài cũng lớn. Đệ tử xung quanh ngài đông lắm. Họ thần phục ngài, ca tụng ngài. Do đó mà ngài có tên Thánh Sống. Một lời ngài nói ra đều được đệ tử ca tụng và dân chúng nhất định tuân theo.
Lão Gia nghe nói, mừng lắm. Ông bàn với Phu Nhân về chuyện cầu tự. Bà đồng ý. Hai người dự định sẽ lên núi Di Thần cầu xin Thánh Sống giúp cho họ đạt được ước nguyện.
Năm đó, Lão Gia ra lệnh cho Được chuẩn bị mọi thứ cần thiết, đủ ba tháng cho cuộc hành trình.
Gia đình Lão Gia đi bằng thuyền. Tự nửa năm trước, ông đã cho người làm một chiếc thuyền thật lớn và đẹp.
Bề dài của thuyền đến ba mươi thước, bề ngang bốn thước. Mũi thuyền chạm hình linh ngư với hai mắt trợn trừng nhìn xuống dòng sông. Đuôi thuyền khắc hình rùa để trấn áp thuồng luồng và tà mạ Dọc hai bên thân thuyền có chạm trổ nhiều hình tượng thần linh.
Thuyền này có hai tầng. Tầng dưới chạy dài từ trước mũi cho tới sau lái. Phía trước thuyền dành một khoảng rộng làm sân để thưởng trăng. Khoang nằm chính giữa thuyền có hai tầng. Tầng trên chia ra hai phòng ngủ, một cho Lão Gia và Phu Nhân, một dành riêng cho Tiểu Thự Tầng dưới cũng chia làm hai . Phía trước là phòng khách, phía sau là phòng ăn. Hai bên ngoài khoang có lối đi. Phần sau thuyền cũng chia làm hai. Phía trước là chỗ ở của Được cùng đám gia nhân và phu thuyền. Phía sau dùng làm nhà bếp. Tận cùng là phòng lái. Thuyền đi bằng buồm nếu gió thuận. Nếu không có gió thì bọn phu thuyền phải chèo.
Lão Gia chọn ngày tháng tốt và cuộc hành trình bắt đầu. Như thường lệ, hằng đêm Được vào vấn an Lão Gia và Phu Nhân để nhận lệnh cho ngày mai.
Đêm đó rằm, trăng sáng vằng vặc, Lão Gia ngồi trong phòng khách, trên tấm bồ đoàn, bên phải có Phu Nhân, bên trái có Tiểu Thư.
Bên ngoài trời đã tối hẳn. Gió thổi qua cửa sổ khoang thuyền, mang theo hơi nước sông và sương đêm lành lạnh.
Đêm có trăng. Vầng trăng tròn treo lơ lửng trên nền trời, hiện rõ ngoài khung cửa sổ, ánh trăng chiếu xiên xuống tấm chiếu hoa trải trong khoang thuyền.
Được ngồi xuống sàn thuyền, cúi đầu chờ lệnh. Từ lúc bước vào, anh đã ngửi được hương trà và mùi thơm khác thoang thoảng.
Chắc chắn, mùi thơm ấy không phải của Lão Gia, ông già rồi, người gầy gò, khô khốc. Lão Gia vừa chẵn ngũ tuần nhưng trông già như kẻ thất thập cổ lai hị Ông ngồi rũ trong bộ quần áo ngũ bằng lụa, rộng thùng thình. Không phải vì ông bị bệnh, phải ngồi thụp và lưng còng như vậy. Bao nhiêu năm rồi, từ khi Được lớn lên, tiếp nhận công việc ở đợ của cha truyền lại, anh đã thấy Lão Gia có kiểu ngồi như thế tự bao giờ. Cách ngồi của ông, đầu ngước, mặt hướng thẳng nhưng lưng hơi cong, hai chân xếp bằng.
Hai chân ông, từ đầu gối xuống ống chân, xương xấu tựa hai que trẹ Do kiểu ngồi như thế nên dáng dấp của Lão Gia trông bạc nhược. Tóc ông hoa râm, búi ra sau, thường được quấn trong cái khăn màu xám đậm. Chỉ nhìn màu khăn, Được cũng biết là ngày nào trong tuần. Lão Gia chọn bảy màu cho bảy ngày trong tuần. Ông không thích màu vàng và màu hồng. Bảy màu của ông đều là màu xanh và xám lợt. Chúng thay đổi từ xanh lá cây lợt đến đậm, qua xanh dương da trời, rồi qua xám.
Đêm nay, Lão Gia quấn cái khăn xám. Được biết là ngày Chủ Nhật. Bên ngoài cái khăn là mớ tóc muối tiêu được cuốn cẩn thận ra sau gáy. Mặt Lão Gia dài, càm nhọn. Hai mắt ông nhỏ, thường híp lại, làm như hai mí trên của ông nặng quá, trì xuống, khiến ông mở không lên. Chân mày ông đậm. Nét đậm này, Được biết, không phải thật, mà chúng được viết chì tô điểm lên. Mũi Lão Gia cao, nhưng cao kỳ cục và ngổ ngáo. Sống mũi ông cao dựng lên, đến nửa chừng, đột nhiên đi ngang, và chót mũi quặp xuống. Vì thế, mũi Lão Gia trông giống như mũi của một loài két. Miệng ông rộng, môi thâm xì vì thuốc lá. Môi Lão Gia thâm cũng phải, vì ông hút thuốc rất nhiều và uống trà suốt ngày.
Như thế, toàn bộ nhân dáng và khuôn mặt Lão Gia có vẻ sang và không hiền. Sang, vì Lão Gia giàu có từ trong trứng nước. Chưa sinh ra Lão Gia đã giàu rồi. Mọi việc trên đời và bất cứ chuyện gì trong cuộc sống của ông đều có người lo và làm cả. Lão Gia không hiền, vì tất cả gia nhân đều bị Ông dành đập thậm tệ . Nhưng Được chưa bao giờ bị Lão Gia đánh vì anh đã đọc được hết mọi ý muốn của ông. Anh thực hiện trước mọi thứ cho Lão Gia và đúng ý ông.
Trong khoang còn hai người nữa . Phu Nhân và Tiểu Thự Mùi hương dìu dịu ấy phát xuất từ hai người này. Được không phân biệt mùi hương của người nào vì Phu Nhân và Tiểu Thư thường dùng chung một loại nước hoa.
Được không ngẩng đầu lên nhưng anh biết rõ cả hai người.
Phu Nhân đã đứng tuổi. Tuy đã ba mươi tư, có một con, nhưng bà trông còn quá trẻ. Lão Gia khô khốc bao nhiêu thì Phu Nhân tươi trẻ bấy nhiêu. Cốt cách Phu Nhân đài các. Vóc người bà mảnh mai. Dáng bà đi, mình xà uốn khúc. Bà thường bới tóc gọn ra sau, để lộ phần gáy cao thon và trắng ngần. Khuôn mặt Phu Nhân tròn, đầy đặn nhưng không mập. Chân mày bà đen đậm và cong quắc lên. Mắt bà nhỏ, thật sắc, đuôi dài và bén ngót như hai lưỡi gươm. Mỗi khi Phu Nhân giận dữ, đôi mắt bà trông đẹp lạ lùng. Ánh mắt bà vừa có vẻ uy hiếp lại vừa quyến rũ. Mũi Phu Nhân không cao, cánh mũi hơi phình, nhưng cân đối với khuôn mặt.
Miệng Phu Nhân rộng nhưng không vì thế mà giảm nét đẹp của bà. Có lẽ nhờ đôi môi cong của Phu Nhân. Môi trên Phu Nhân hơi vảnh lên còn môi dưới túm lại cho nên miệng bà tuy rộng mà trông thật khả ái. Càm bà nhọn nên giảm bớt được vẻ thô của khuôn mặt tròn. Phu Nhân đẹp nhờ vào thân hình, lưng ong, eo thắt. Phu Nhân biết vậy nên thường mặc áo bó sát và phủ bên ngoài bằng lớp lụa mỏng.
Người cuối cùng trong khoang là Tiểu Thự Đó là người mà Được vừa muốn tránh né lại muốn gặp gỡ.
Tiểu Thư càng lớn càng đẹp. Cô chọn lọc hết vẻ đẹp của Phu Nhân và cả vóc dáng gầy gò của Lão Gia. Nơi Lão Gia, thân hình xương xẩu, xấu xí bao nhiêu thì ở Tiểu Thư, trở nên mình hạc xương mai, trông đẹp bấy nhiêu. Người Tiểu Thư nhỏ nhắn, ẻo lả. Dáng đi của cô mềm mại, uyển chuyển. Cô đi như lướt nhẹ trên mặt đất. Được có cảm giác, Tiểu Thư bay chứ không phải đi.
Tiểu Thư đẹp quá . Được không hiểu sao trên đời lại có người đẹp như vậy. Khuôn mặt Tiểu Thư thon nhỏ. Chân mày cô không đậm mà không lợt. Chúng hiển hiện tự nhiên trên đôi mắt Tiểu Thự Đôi mắt ấy lớn, ánh mắt long lanh nhưng lại ngây thơ và hiền dịu. Mũi cô cao, sống mũi thăng, cánh mũi nhỏ. Chót mũi Tiểu Thư tròn đều. Môi trên cô hơi túm, môi dưới cong tròn ở giữa. Cả hai tạo cho vành môi Tiểu Thư mũm mĩm và tươi hồng.
Đêm nay là lần đầu tiên Được có dịp diện kiến cả ba người.
Mọi khi, anh chỉ gặp Lão Gia mà ít thấy Phu Nhân và Tiểu Thư.
Khoang thuyền chật nên Được ngồi đối diện với Lão Gia, bên trái gần Phu Nhân, bên phải sát với Tiểu Thư.
Vầng trăng sáng bên ngoài khung cửa sổ hiện rõ mồn một phía sau lưng Tiểu Thư.
Nửa vầng trăng khuất sau vai cô, còn nửa trăng kia, ánh lên một vầng sáng vàng nhạt. Tựa như trăng đang phụ họa cho nét đẹp tuyệt trần của Tiểu Thư.
Thấy Được khúm núm lặng thinh, Lão Gia lên tiếng:
- Nhà ngươi chuẩn bị pha trà chưa ?
Được cung kính đáp:
- Dạ, mọi thứ xong rồi. Tiểu nhân có mang theo những loại trà hảo hạng mà Lão Gia đặt mua bên Trung Quốc. Đây là các danh trà mà Lão Gia chưa thử qua.
Lão Gia trầm giọng:
- Hôm nay có Phu Nhân và Tiểu Thư, ngươi phải chọn trà cho thích hợp.
Được cúi đầu:
- Tiểu nhân chọn Bích Loa Xuân.
Lão Gia nhìn Được đang quì móp trên sàn, ông cảm thấy tội nghiệp, bèn nhẹ giọng:
- Ngươi cứ ngồi xếp bằng lại.
Được gật đầu:
- Cám ơn Lão Gia, Tiểu Nhân không dám ngồi xếp bằng trước mặt Lão Gia, Phu Nhân và Tiểu Thự Xin cho tiểu nhân ngồi như thế này.
- Ngươi ngồi sao cũng được.
Được liền ngồi trên hai ống chân, hai bàn chân duỗi ra sau.
Một gia nhân mang vào lò và ấm nước đang sôi. Được ra dấu cho hắn đặt xuống sàn. Trong lò, lửa nóng hừng hực. Lửa bốc từ một thứ củi rất cứng, hầm thành than, nên nóng mà không khói.
Do đó nước sôi được kềm, không sôi hỗn. Nước không sôi ùn ục, bọt lên cỡ mắt cua.
Được bày khai trà ra giữa chiếu. Một bình nhỏ cỡ nắm tay, màu nâu, trơn láng, không có chạm khắc hay hình vẽ. Đây là bình trà có từ đời ông nội của Lão Gia. Nhân một chuyến du lịch sang Trung Hoa, cụ nội cùng ông cố của Được đã mua nó ở Nghi Hưng.
Còn bốn chén chung và chén tống được họ mua trong một dịp khác. Trên khay còn có chén đong trà bằng gỗ, một cái gắp, và gạt tre.
Dòng họ Được gắn liền với gia đình Lão Gia. Thú uống trà được lưu truyền nhiều đời. Phía chủ, qua thời gian chỉ thưởng thức mà không thông suốt. Bên tớ, lâu dần càng tinh tường trong thú uống trà . Vì vậy, tuy Được nhỏ tuổi, nhưng trong đời ở đợ đã được truyền nhiều kinh nghiệm về trà.
Lão Gia nhìn khay trà, lẩm bẩm hỏi:
- Ngươi nói Bích Loa Xuân?
- Dạ.
Lão Gia hỏi xong, trầm ngâm không nói gì, ông yên lặng nhìn Được làm việc.
Được ngắm cái bình để đo lường dung tích rồi thong thả cho trà vào cái đong. Anh thả trà vào bình, những cánh trà nhỏ li ti, màu xanh xám. Được đưa cái ấm cao qua ngực, cho tia nước nóng chảy đều vào chén tống.
Được chế nước sôi từ chén tống vào bình, rửa trà thật nhanh rồi đổ nước đi. Anh chế nước tiếp từ chén tống vào bình, rồi để cái nấp bên ngoài, không đậy vội lại.
Bấy giờ, trà bốc mùi thơm dìu dịu, tựa như hương hoa lan quyện với mùi cỏ trong sương. Hương trà thơm nhẹ, bốc lên thoang thoảng, không nồng do sự chế biến nhân tạo.
Trong khi đó, Được tráng nóng bốn chén quân. Anh đập nắp bình trà lại, thở thong thả, từng hơi sâu và đều đặn.
Sau cùng, Được rót trà lần lượt vào chung. Màu trà vàng lợt và xanh nhạt. Hương trà bốc lên thơm ngát.
Được hít một hơi dài, kính cẩn đưa hai tay dâng trà cho Lão Gia, Phu Nhân, và Tiểu Thư.
Nước trà xanh nhạt, thơm dìu dịu nhưng lại tỏa lên ngạt ngào.
Khi thấm vào môi, nước trà làm cho người thưởng thức cảm thấy, vị ngọt mùi thơm, và tâm hồn lâng lâng sảng khoái.
Lão Gia nhắp một ngụm trà, giữ trong miệng một lúc. Thoát nhiên, ông cảm thấy tâm hồn phiêu diêu, thoát tục. Ông cảm thấy đầu óc thảnh thơi, mọi điều bực bội, ham muốn, và hận thù đều tan biến đi.
Lão Gia lim dim thưởng thức. Một thoáng sau, ông đã uống cạn chung trà. Lão Gia nhìn lại thấy Được còn ngồi đó. Mắt anh đang nhắm nghiền, thần thái cực kỳ an nhiên. Ông tưởng như anh đang nhập định.
Lão Gia chợt thoát ra khỏi hương vị trà. Ông nhớ lại Được là một tên ở đợ mà hình như nó thưởng thức trà sành sỏi hơn cả mình.
Thoắt cái, ông nổi giận, nạt lớn:
- Được mày đang làm gì thế !
Tiếng hét của Lão Gia làm cả Phu Nhân và Tiểu Thư giật mình, nhưng Được, tuy sợ sệt mà không hốt hoảng, anh cúi đầu:
- Con có lỗi, xin Lão Gia trách phạt.
Hương trà Bích Loa Xuân vẫn tỏa lên thoang thoảng trong phòng. Nó khiến Lão Gia không dám bộc lộ cơn giận dữ. Ông biết cư xử như thế không đúng phong cách một trà nhân, liền nuốt nước bọt, hạ thấp giọng:
- Mày ngủ gục hay sao?
Được cung kính đáp:
- Dạ , con đâu dám như vậy, chẳng qua vì hương trà quá thơm nên con đã xúc phạm Lão Gia.
Thấy thái độ khép nép của Được, Lão Gia bớt giận, ôn tồn bảo:
- Mày tiếp tục hầu trà đi.
- Dạ.
Ngoài trời tối dần. Trăng đã lên cao. Vầng trăng đầy, treo lơ lửng bên góc cửa sổ, hờ hững sau mái tóc Tiểu Thư.
Bấy giờ, khung cảnh hoàn toàn yên lặng. Bên ngoài, trăng chiếu xuyên qua cửa sổ, trải dài trên sàn khoang.
Mọi người trong phòng lặng thinh, nhưng mỗi sự im lặng được diễn ra theo một phong cách khác. Lão Gia và Được say mê thưởng thức trà, còn Phu Nhân và Tiểu Thư ngồi yên lặng.
Thuyền đi xuôi gió, nhờ buồm, nhưng ngược dòng nước nên phu thuyền phải rán sức chèo. Thuyền tiến chậm, qua hết phố thị, ruộng đồng, đến những vùng đồi núi hoang vu.
Núi Di Thần ở tận nguồn của sông Trường Lưu nằm trên một ngọn cao trong những dãy núi chập chùng. Muốn đến đó, người ta phải vượt đoạn đường sông thật dài.
Trăng tròn rồi khuyết, đến ba lần thì thuyền đến một thị trấn nhỏ. Đến đây, sông trở nên khúc khuỷu và nhiều gành thác nên lộ trình phải chuyển sang đường bộ. Một số phu ở lại trên thuyền.
Lão Gia ra lệnh cho Được tuyển vài tên khõe mạnh đi theo. Họ thuê ba chiếc xe chở người và hành lý, tiếp tục lên đường vào núi.
Đi được ba ngày mọi người tới một thị trấn nhỏ. Trước kia, thị trấn này nghèo nàn và thưa dân nhưng trở nên phồn thịnh từ khi có Thánh Sống. Người ta quên hẳn tên cũ của thị trấn. Khách thập phương cứ dùng tên sông Trường Lưu để gọi. Chẳng mấy chốc mà thị trấn có tên mới là Trường Lưu.
Đền Thánh Sống được cất dựa vào sườn núi. Mặt đền quay ra một vùng đất rộng, phẳng phiu. Từ đó lên đền phải qua năm mươi bậc tam cấp.
Chờ đến ba ngày, gia đình Lão Gia mới được Thánh Sống cho gặp mặt. Nhưng không ai thấy được mặt Thánh Sống. Mọi người chỉ được gặp ngài qua một bức màn đỏ. Người ta chỉ nghe giọng nói Thánh Sống trầm ấm. Tiếng nói của ngài có ma lực, vang rền trong khoảng không gian đầy ngập khói nhang và hương nồng. Chưa có ai kháng cự lại lời dạy của ngài. Họ nghe theo, tự nguyện và thần phục.
Lão Gia cũng vậy. Lời Thánh Sống ban ra như sét nổ bên tai ông.
Thánh Sống cho biết Lão Gia không có con trai vì mắc một lời nguyền từ đời trước. Người hiện thân của lời nguyền là đứa con gái hiện tại của Lão Gia. Đứa con gái đó đã khiến cho Lão Gia bị tuyệt tự con trai, không người nối dõi.
Lão Gia nghe lời Thánh Sống. Ông tin tưởng và giận con gái mình lắm. Ông chỉ muốn giết Tiểu Thư cho hả dạ. Nhưng Thánh Sống vốn là bậc quyền uy và độ lượng. Ngài có thể giải quyết bất cứ chuyện gì.
Để giải lời nguyền ấy, không những Phu Nhân nhận phép của Thánh Sống mà Tiểu Thư cũng phải chịu lễ trừ tà. Thánh Sống cần làm phép một tuần và tất cả các buổi lễ phải tiến hành trong đêm.
Lão Gia mừng lắm, bày lễ vật cúng và vái lạy cảm tạ.
Đêm đó, trời tối tăm không trăng. Gió lạnh buốt xương.
Được phải hộ tống Phu Nhân và Tiểu Thư đến đền Thánh Sống.
Kiệu dừng ở ngoài, mọi người không được bước lên bậc thềm trước đền. Chỉ có phu Nhân và Tiểu Thư là những người chịu lễ ban ơn cửa Thánh Sống mới được vào đền.
Đêm càng về khuya càng lạnh. Được ngồi co ro bên bậc thềm, mắt hướng vào trong.
Đêm thật yên lặng. Được ngửi được mùi trầm hương thoang thoảng từ cửa đền bay ra. Hương thơm kỳ lạ. Được hít vào vài hơi đã thấy thần trí phiêu diêu thật dễ chịu.
Hai đệ tử của Thánh Sống canh gát bên ngoài, cũng phải đứng cách cửa chính thật xạ Họ vừa canh vừa ngủ gật. Được không biết họ ngủ gục vì buồn ngủ thật sự thay vì mùi hương kia.
Đến quá nửa đêm, mùi hương không còn tỏa ra nữa. Từ bên trong đền có tiếng chuông vọng ra.
Hai đệ tử được lệnh của Thánh Sống đánh thức Được và mấy khu khiêng kiệu dậy.
Phu Nhân và Tiểu Thư được đưa ra ngoài. Trời tối mịt. Thần trí của Phu Nhân và Tiểu Thư phiêu diêu. Họ đi đứng dật dờ.
Được mừng thầm, quả nhiên bùa phép của Thánh Sống linh nghiệm thật.
Cuộc lễ của Thánh Sống diễn ra mỗi đêm như vậy.
Đến ngày thứ bạ Lão Gia mừng lắm vì sắc mặt của Phu Nhân và Tiểu Thư hồng hào, tinh thần sảng khoái. Cứ chiều đến, hai người nôn nả sửa soạn để được vào làm lễ với Thánh Sống.
Cuộc hành lễ diễn ra thật tốt đẹp. Đoàn người trở về. Hết đoạn đường bộ, họ về lại đường sông. Lần này, thuyền vừa xuôi con nước và thuận gió nên đi rất nhanh.
Thời tiết tốt đẹp. Đêm mát. Trời trong. Trăng khuyết nhưng sáng dìu dịu. Lão Gia cho đó là điềm lành.
Cuộc hành trình đi hơn một tháng thì Lão Gia có tin mừng. Phu nhân có thai. Lão Gia tin tưởng ông sẽ có con trai. Vì sau cuộc hành lễ, Phu Nhân tươi trẻ hơn và yêu mến ông thật nồng nàn.
Ba tháng sau ngày hành lễ, Tiểu Thư bị bệnh nặng.
Một buổi sáng tinh sương, Được đang mê ngủ phải choàng dậy vì tiếng người xôn xao bên ngoài. Được chưa kịp ngồi lên thì hai gia nhân xông vào trói quật hai tay Được ra sau rồi lôi anh sền sệt ra ngoài. Họ kéo Được suất dãy hành lang dài hun hút rồi ném anh ra giữa sân.
Trời u ám, mưa lâm râm, gió từng cơn lạnh buốt. Trên khoảng sân rộng đã có nhiều người đứng lố nhố. Lão Gia đang ngồi trên chiếc ghế rộng. Hai bên có gia nhân căng lộng che mưa. Phu nhân ngồi ủ dột bên cạnh ông. Gia nhân đứng yên lặng hai bên.
Được ngoái đầu ra sau, thấy một người bị cột vào một cọc cây, gục đầu rũ rượi.
Được thảng thốt gọi:
- Tiểu thư.
Lão Gia lớn tiếng nói:
- Ngươi còn gọi Tiểu Thư à ! Thằng phản phúc.
Được ngơ ngác hỏi:
- Thưa Lão Gia, con đã làm gì ?
Lão Gia tức giận, thét lớn:
- Mày còn giả mù sa mưa. Mày đã làm gì Tiểu Thư ?
- Con làm gì ?
- Trói nó vào cọc kia. Bỏ chúng nó đói khát ngoài mưa cho đáng tội.
Lão Gia nói xong, quay lưng trở vào trong. Phu Nhân cùng gia nhân đều lần lượt bỏ đi.
Mưa rơi lấp xấp. Gió biết lạnh từng cơn.
Tiểu Thư bị trói quặc hai cánh tay ra sau trụ cây. Người cô cong oằn, rũ rượi. Nước mưa thấm ướt quần áo Tiểu Thự Tóc cô chảy dài trên bờ lưng cong, hằn đậm trên màu áo trắng.
Có lẽ Tiểu Thư bị trói lâu lắm rồi. Được thấy, hai chân cô khuỵu xuống, đầu gối chòi vào đất bùn. Nước lẫn bùn nâu sẫm, chan hòa trên hai bàn chân thon nhỏ của Tiểu Thư.
Tiểu Thư đau đớn và lạnh lắm. Được biết như vậy. Tiểu Thư đau mà Được cảm thấy khổ hơn bản thân mình phải chịu.
Được vuốt mặt, khẽ hỏi:
- Tiểu Thư ?
Được gọi ba lần. Tiểu Thư lạc giọng, đáp:
- Ngươi biết chuyện gì không ?
Được im lặng.
Mưa đều hạt. Gió lạnh từng cơn.
Được chờ đợi.
Tiểu Thư nói tiếp:
- Ta có thai ba tháng.
Một cơn sét vừa chụp xuống, sấm động rung chuyển đất trời. Nhưng Được không hề biết. Được gập người xuống, cắn răng bật máu.
Tiểu Thư hỏi nhỏ:
- Tại sao ngươi đau khổ ?
Được lặng thinh. Mưa tuôn xuống nhiều hơn. Nước đổ như trút. Gió bung từng mảnh áo mỏng manh.
- Ngươi có biết đứa con trong bụng ta là của ngươi hay không ?
Sấm chớp lại vang lên. Được thảng thốt, hỏi:
- Tại sao vậy ?
Tiểu Thư run rẩy đáp:
- Ta nói với Lão Gia và mọi người, cái thai là con của ngươi.
Được gục đầu im lặng. Tiểu Thư giữ đều giọng:
- Chỉ có ngươi mới cứu được ta.
Được cảm thấy mặn môi. Những giọt máu đỏ vừa rơi xuống bùn. Được cảm thấy choáng váng.
- Tôi là đầy tớ, thấp hèn.
Tiểu Thư nói:
- Ngươi hèn mọn nhưng thanh cao ở chỗ thấp mà lòng không thấp.
- Tôi xấu và bần cùng.
- Ngươi xấu người nhưng lòng ngươi tốt. Ngươi làm mà không tỏ, nên việc mà không kể. Bấy lâu nay, ta hiểu lòng ngươi lắm.
Được lặng yên, cảm thấy lạnh.
Tiểu Thư thổn thức nói:
- Ngươi có giận ta không ?
Được lắc đầu.
Tiểu Thư nói tiếp:
- Kể từ bây giờ, ta thuộc về ngươi. Vậy thì, ngươi có vui không ?
Được gật đầu.
Tiểu Thư không nói gì nữa.
Mưa trút nước, mịt mờ. Gió từng cơn, quất rát rát vào thân thể Được và Tiểu Thư.
Nước bùn dâng lên, lầy lội. . ..
Được lết đến gần, cởi trói cho Tiểu Thự Hai người ngồi xuống bùn.
Tiểu Thư ngồi trong lòng Được.
Mưa rơi mạnh và đều. Gió dữ và hăng. Được cảm thấy ấm áp giữa đất trời giá lạnh . . . . ..
Rồi mưa tạnh gió yên. Có mấy người đi lại, tiếng chân đạp vào bùn rất gấp.
Tiếng Phu Nhân nghẹn ngào:
- Các ngươi cất giữ mấy thứ này, làm hành trang và lộ phí. Lão Gia không muốn thấy mặt các ngươi nữa.
Phu Nhân vừa nói vừa cúi xuống, ôm Tiểu Thự Hai người khóc nghẹn ngào.
Gia nhân trao cho Được một bọc vải. Anh loạng choạng đứng lên. Họ kéo một chiếc xe kéo, bốn bánh, bằng gỗ đến cho Được, rồi khiêng Tiểu Thư, bỏ lên xe.
Mưa đã tạnh, tuy yên gió nhưng trời vẫn lạnh. Được phủ một chiếc mền rách cho Tiểu Thư, rồi cúi người, kéo xe đi.
Trời trong. Mây tan và nắng bắt đầu lên.
Được oằn người, cong lưng, gập vai lại mà kéo xe. Bùn lầy lội. Chiếc xe nặng nề lăn bánh. Ngôi gia trang của Lão Gia chìm khuất sau mấy rặng cây xanh.
Tiểu Thư nằm im, thiêm thiếp.
Được dừng xe, cúi đầu về phía núi Di Thần, bái tạ:
- Cám ơn Thánh Sống. Nhờ ngài mà con thoát kiếp tôi đòi và được cả Tiểu Thư Tạ Ơn Thánh Sống.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau