Cô lâu quái kiệt - Hồi 24

Cô lâu quái kiệt - Hồi 24

Hạ Lan đẫm lệ

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 705951 lượt xem

loading...

Gia Cát Ngọc hay tin Âm Sơn Quỷ Tẩu đã rời bỏ Vạn Thú cung nên liền cáo từ Vạn Thú Thần Quân, một con người đã biết hối lỗi để quay về đường thiện, rồi cũng Tư Đồ Uyển, hối hả nhắm hướng Hạ Lan sơn đi rút tới.
Hai người đi hối hả suốt ngày đêm, từ Hà Nam vào Thiểm Tây, rồi lại nhắm hướng Bắc đi lên. Lúc đó, gió thu đã thổi mạnh, chim nhạn ở miền Bắc cũng đã bắt đầu bay về Nam.
Mặc cho thời tiết thay đổi, trong lòng Gia Cát Ngọc vẫn tràn đầy niềm hân hoan. Ngọn gió Tây thổi vi vu, cũng như bao nhiêu cánh lá vàng tuôn đổ xào xạc, đối với chàng đều trở thành tiếng nhạc vui trong cảnh non tiên cả.
Lòng thương yêu, mong nhớ người từ mẫu đã khiến cho tâm chàng không còn thấy sự u sầu trong trời đất này nữa...
Chàng lúc nào cũng mơ đến cảnh tượng vui mừng, lúc gặp lại được mặt mẹ hiền. Chừng ấy, chàng sẽ quỳ dưới gối người mẹ hiền, im lặng hưởng thụ tình thương ấm áp như ánh nắng xuân của từ mẫu.
Chàng sẽ đem tất cả bao nhiêu chuyện mình gặp gỡ trong suốt mấy năm qua noi rõ đầu đuôi cho mẹ mình được biết. Và, chàng sẽ đưa Uyển tỷ tỷ, một cô gái xinh đẹp và dịu dàng đến ra mắt mẫu thân mình...
Đoạn đường lữ thứ diệu vợi như cảnh mộng kia, rồi cũng dần dần rút ngắn qua những câu chuyện âu yếm thân mật giữa đôi bạn tình. Đến cuối thu, thì hai người cũng đã đến Linh Võ...
Họ dừng lại nghỉ, rồi bỏ ngựa, mang theo lương khô, dắt tay nhau thẳng vào núi sâu.
Hạ Lan sơn phía Nam bắt đầu từ Linh Võ, và chạy dài đến sông Hoàng Hà ở phía Bắc. Dãy núi chớm chở kéo dài hàn mấy trăm dặm, xem chẳng khác nào một mảnh trăng liềm. Trên núi, cây cỏ rất kỳ lạ, đứng từ xa nhìn, thấy cây cối có một màu xanh nhợt nhạt, tựa hồ như có một lớp sương mỏng phủ lên.
Đó đây là những thác nước từ trên cao đổ ầm ầm, rừng núi rậm rạp, biết nơi nào mới là nơi ẩn cư của Mạc Sầu Tiên Tử?
Cứ đi tìm kiếm. Chàng vì thiết tha muốn gặp mặt mẹ hiền, nên dù cho có phải dẫm chân khắp cả hàng vạn trái núi, hay hàng nghìn sơn cốc đi nữa, chàng cũng bằng lòng.
Hai người vượt qua một khe nước sâu chảy róc rách, rồi lại tiếp tục vượt qua một vách đá cao sừng sững...
Khắp nơi trong Hạ Lan sơn, đâu đâu cũng nghe tiếng chim kêu, tiếng thú gầm, gió thổi xào xạc, mây bay dưới chân.
Núi non hoang dại, không hề trông thấy một con đường mòn, hay một vết tích chi của con người cả.
Ồ. Mà không. Dưới bóng tịch dương mùa thu, trên một ngọn núi xa, lúc ấy bỗng xuất hiện mấy cái bóng đen.
Đấy là ai thế? Chẳng sai tí nào cả. Đấy chính là nhân vật võ lâm. Bóng người của họ vừa xê dịch, là đã trông thấy có ánh thép lóe lên chiếu sáng ngời, chứng tỏ số người ấy đều có mang vũ khí theo người.
Bọn họ là ai thế? Bọn họ có biết nơi cư ngụ của Mạc Sầu Tiên Tử không? Ờ, ta phải đuổi theo họ để hỏi cho rõ mới được.
Gia Cát Ngọc kéo lấy cánh tay nõn nà của Tư Đồ Uyển, vượt qua suối, lướt qua rừng, tiếp tục chạy bay tới trước.
“Thần Hành Vô Ảnh bộ” quả thực chẳng phải tầm thường, chớ nói chí tới bước chân của Gia Cát Ngọc trông nhẹ nhàng lanh lẹ như đang lướt gió tung mây, mà ngay đến bước chân của Tư Đồ Uyển dựa vào những bộ pháp mà nàng đã học được ít nhiều nơi Thiết Chỉ Cái, thế mà giờ đây xem ra cũng nhẹ nhàng, ung dung, chẳng khác nào một tiên nữ đang lướt qua mặt sóng.
Hai người chỉ cố chạy tới như bay, nhưng nào biết được trên núi Hạ Lan sơn tĩnh mịch này, lúc bấy giờ đang ngấm ngầm chứa đầy rẫy những nguy cơ khắp chung quanh.
Gia Cát Ngọc và Tư Đồ Uyển tiếp tục chạy như bay tới trước, nên chẳng mấy chốc là đã lướt qua được nửa dặm đường. Đến nơi, chàng vừa nhìn rõ được đối phương, thì không khỏi lộ sắc kinh ngạc.
Chàng trông thấy đây là bốn bóng người, gồm có một tăng nhân, một người trần tục và hai lão đạo sĩ. Bốn người này đang từ sườn núi lướt xuống chân núi, nhưng khi bọn họ nhìn thấy Gia Cát Ngọc thì bỗng dừng chân đứng cả lại.
Trước tiên, bọn họ lộ vẻ kinh ngạc, nhưng sau đó lại cất tiếng “Hừ” lạnh lùng, rồi bất thần quay mặt bỏ đi.
Hai lão đạo sĩ và người trần tục kia, Gia Cát Ngọc đều không biết mặt, nhưng riêng người tăng nhân, thì chàng có gặp qua tại từ đường họ Trương trước đây. Và, lão ta không ai khác hơn là Đại Phong thiền sư, người mà trong giới giang hồ đồn đãi là đã bị mất tích trong Tiềm Long bảo từ lâu.
Trong khi Gia Cát Ngọc hãy còn kinh ngạc, thì bốn người ấy đã vượt qua sườn núi rồi. Bởi thế, chàng liền vung tay, sử dụng thân pháp “Vân Long Cửu Chuyển” ướt tới xa ba trượng, đuổi rút theo bọn người ấy ngay.
Tư Đồ Uyển là người rất tế nhị, trông thấy tình trạng đó, thì biết chi khác lạ, nên cất giọng trong trẻo nạt to rằng :
- Ngọc đệ đệ...
Nàng vốn có ý ngăn Gia Cát Ngọc lại, nhưng vì thân pháp “Vân Long Cửu Chuyển” quá ư nhanh nhẹn, nên câu nói của nàng chưa dứt thì Gia Cát Ngọc đã từ sườn núi lướt đến nhanh như một cơn gió lốc, và đã lao đi xa rồi.
Tư Đồ Uyển trông thấy thế hết sức kinh hãi, nhanh nhẹn xoay mình liền, rồi đuổi gấp theo chàng...
Nhưng, thân hình nàng vừa mới di động, thì bên tai đã nghe có tiếng vạt áo giũ trong gió, và liền đó, một đạo sĩ đứng tuổi, mình mặc áo đen, lưng giắt trường kiếm, từ phía sau một tảng đá to, phi thân lướt ra. Giữa lúc người của đối phương chưa lướt tới nơi thì đã vung chưởng ra đánh liên tiếp ba thế võ, cuồng phong cuốn tới nghe ào ào.
Tư Đồ Uyển nhanh nhẹn lắc đôi vai, thối lui ra sau ba bước.
Lão đạo sĩ nọ liền thu chưởng về, đáp nhẹ nhàng xuống mặt đất cách xa nàng tám thước.
Tư Đồ Uyển vì đang cuống quít trước sự an nguy của Ngọc đệ đệ, nên liền nhướng cao đôi mày nạt rằng :
- Ông chặn đường tôi để làm chi thế?
- Tôi tuân mệnh lệnh của vị Chưởng môn, xin mời cô nương hãy trở về sơn trang.
- Vị Chưởng môn? Vị Chưởng môn nào thế?
- Đấy là Nhất Diệp đạo trưởng trong phái Võ Đang.
- Tôi không phải là đệ tử của phái Võ Đang, vậy ông ấy không có quyền chi với tôi cả.
- Nhưng, lệnh tôn...
- Cha tôi như thế nào? Ông ấy cũng đến đấy rồi sao?
- Tư Đồ sư thúc đi đến phái Võ Đang, thì vị Chưởng môn đã rời khỏi núi lâu rồi. Nếu như ông ấy có mặt tại đây, thì đâu lại để cho cô nương đi chung cùng Gia Cát Ngọc, một tên hèn mạt trong giới giang hồ ấy bao giờ.
Qua lời nói đó, nàng nên nhẫn nhịn với đối phương hay không? Tư Đồ Uyển nghe người đạo sĩ ấy nhục mạ người yêu của mình thì trong lòng hết sức tức giận, đôi mày liễu nhướng cao, sắc mặt lạnh lùng, rồi cất tiếng cười nhạt bực tức nói :
- Gia Cát Ngọc là kẻ hèn mạt trong giới giang hồ, vậy còn ông là chi? Nếu ông còn đặt điều nói bá láp nữa, thì chớ trách tại sao tôi không thủ lễ với ông đấy.
- Dù cho cô nương không thủ lễ với tôi, tôi vẫn vị nể mặt sư thúc, mà không hề trách cứ cô bao giờ. Chỉ cần từ nay, cô nương không đi chung cùng Gia Cát Ngọc nữa...
- Tôi nhất định đi chung mãi với anh ấy, vậy xem ông có thể làm chi được tôi?
Nói đoạn, nàng khẽ lắc thân người, rồi lướt qua sát mình của lão đạo sĩ. Bộ pháp của cô hết sức tinh diệu, khiến đạo sĩ ấy nhìn thấy không khỏi kinh hãi.
Song, lúc bấy giờ, trong khắp vùng Hạ Lan sơn, đã bố trí đông đặc các cao nhân của sáu môn phái lớn ở Trung Nguyên, vậy thử hỏi cô ta làm thế nào vượt đi được dễ dàng? Do đó, trong khi thân hình cua nàng chưa kịp đứng yên trên mặt đất, thì tại phía trước ngực, đã có hai bóng người nữa lướt ra.
Hai người ấy, gồm một lão già cày ruộng, mình mặc áo vải, đầu đội nón tre, và một vị hòa thượng mình mặc tăng bào, chân đi giày gai, tuổi độ ba mươi. Cả hai người ấn đường đều gồ cao, chứng tỏ võ công không phải kém.
Vị hòa thượng ấy vừa buông mình đứng yên trên mặt đất thì liền chấp hai tay, cất tiếng nói :
- A di đà Phật. Nơi này không phải là nơi cô nương nên xâm nhập, vậy hãy nghe theo lời khuyên nhủ, mau trở về đi thôi.
Tư Đồ Uyển trông thấy thế hết sức kinh hãi, biết rằng lời nói của Thạch Kinh Thiên là hoàn toàn đúng. Số người ăn mặc khác nhau mà nàng gặp hiện giờ chắc chắn kéo đến đây với mục đích để đối phó cùng Ngọc đệ đệ. Nàng căm tức vì không thể lướt thẳng đến sát bên cạnh, vì cho dù nàng không giúp được cho chàng một tay, thì cũng phải...
Nàng vừa nghĩ ngợi đến đây, thì không nói không rằng chi cả, nhẹ nhàng vung hai cánh tay ngọc lên, phía trái dùng chỉ, phía phải dùng chỉ, công thẳng vào đối phương ba thế võ liên tiếp.
Chưởng lực của nàng chính là tuyệt học của phái Võ Đang mà nàng được người cha già của mình đích thân truyền dạy, còn chỉ lực chính là thế biến của thế giáo do Thạch Kinh Thiên, Minh chủ Lục lâm khắp mười ba tỉnh vừa truyền dạy cho. Cả hai đều vô cùng cao thâm tinh diệu, không phải tầm thường.
Vị hòa thượng ấy trông thấy thế, không khỏi giật mình kinh hãi, nhanh nhẹn đưa chân lách ngang rồi xô thẳng chưởng ra, đánh trả hai thế “La Hán quyền” của phái Thiếu Lâm.
Lão già ăn mặc theo người cày ruộng kia, cũng nhanh nhẹn rùn thấp người xuống, rồi vung tay đánh ra hai luồng kình phong mãnh liệt.
Thế võ của hai người ấy, tựa hồ đều muốn đẩy lui Tư Đồ Uyển, nên tuy hết sức nhanh nhẹn, nhưng không hề hiểm hóc với ác ý muốn hại đối phương.
Tư Đồ Uyển trông thấy đó là một sơ hở của hai người trước mắt, nên nhanh nhẹn lắc đôi vai rồi sử dụng ngay bộ pháp “Thần Hành Vô Ảnh bộ”, đưa hai chân trái và phải tràn về phía tả ba bước, rồi lại tràn trở lại phía hữu bốn bước nhanh như chớp, luồn tránh một cách tài tình giữa bóng chưởng chợp chờn, và chưởng phong ào ạt của đối phương...
Xem ra, nàng chắc chắn có thể lướt qua sự ngăn chặn của hai người trước mặt. Nhưng, không ngờ ngay lúc đó, lại có một bóng người bay thoắt tới, và người ấy không ai khác hơn là đạo sĩ môn hạ của phái Võ Đang vừa rồi.
Nói về võ công, thì Tư Đồ Uyển so với bất cứ người nào trong số ba người đối phương, đều kém hơn nửa bậc, bởi thế, giờ đây cả ba người tràn tới bao vây, thì dù cho “Thần Hành Vô Ảnh bộ” có tài tình đến đâu, nàng cũng không làm sao vượt qua sự ngăn chặn của họ được.
Chính vì vậy, nàng cảm thấy hết sức sốt ruột, cất giọng trong trẻo quát nạt không ngớt.
Thế nhưng, ba đối phương mặc dù đang chiếm ưu thế, nhưng thế võ của họ đánh ra đều cẩn thận, tựa hồ chỉ ngắm mục đích ngăn Tư Đồ Uyển lại mà thôi. Do đó, đôi bên cứ giằng co mãi, không ai bại ai thắng cả.
Giữa lúc đó, Gia Cát Ngọc đã vượt qua khỏi sườn núi, chàng trông thấy số người của Đại Phong thiền sư đã lẫn khuất vào một cánh rừng rậm rạp, nên bèn cất giọng cười lạnh lùng, rồi tiếp tục phi thân đuổi theo.
Nhưng không ngờ đôi chân của chàng vừa mới đứng yên trên mặt đất, thì đã nghe tiếng vèo vèo vang lên không ngớt bên tai. Tức thì, từ trong cánh rừng, bất thần có mười mấy bóng người nối gót nhau phi thân lướt ra, chẳng khác nào như ong vỡ tổ.
Người cầm đầu số ấy là một đạo sĩ lưng giắt trường kiếm, sắc mặt úa vàng.
Lão ta nhìn Gia Cát Ngọc rồi nhướng cao đôi mày nói :
- Cát hạ có phải là Gia Cát Ngọc thiếu hiệp hay không?
Gia Cát Ngọc không khỏi sửng sốt, vội vàng nói :
- Thực lấy làm hân hạnh được bề trên hỏi đến. Tại hạ chính là Gia Cát Ngọc đây. Chẳng hay đạo trưởng danh hiện gọi là chi?
- Bần đạo là Nhất Diệp trong phái Võ Đang.
- Ồ. Thì ra là vị Chưởng môn phái Võ Đang. Chẳng hay tiền bối không ngại đường xa nghìn dặm đến đây, là có việc cần thiết chi?
- Vô lượng thọ Phật. Bần đạo sở dĩ lặn lội trăm suối nghìn đèo thế này, chẳng qua có ý lĩnh giáo với thiếu hiệp mấy đường tuyệt học mà thôi.
Thái độ của đối phương tỏ ra rất gay gắt, lời nói ẩn chứa một sự đối địch, khiến cho Gia Cát Ngọc không khỏi giật mình, vội vàng nói :
- Thưa tiền bối...
Câu nói chàng chưa dứt, thì bỗng trông thấy có một đạo sĩ trên dưới năm mươi tuổi, mặt vàng như nghệ, từ sau lưng Nhất Diệp đạo trưởng bất thần nhảy thoắt tới, gàn giọng quát :
- Gia Cát Ngọc, ngươi không biết thực hay giả vờ như thế?
Sắc mặt của Gia Cát Ngọc liền trở thành lạnh lùng, nói :
- Lời nói của đạo trưởng là có nghĩa gì?
Đạo sĩ ấy ngửa mặt cười khô khan nói :
- Ha ha. Có nghĩa gì à? Thương Lãng tiền bối và một vị đạo trưởng khác nữa của bổn phái, chẳng lẽ lại không phải chết dưới tay của ngươi sao?...
Gia Cát Ngọc nghe lão ta nhắc đến Thương Lãng Vũ Sĩ, thì trong lòng lửa giận không khỏi cháy bừng bừng, tuy nhiên, chàng vẫn cố đè nén, cất giọng ôn tồn nói :
- Xin đạo trưởng chớ nên hiểu lầm, Thương Lãng tiền bối và một vị chủ chùa khác, thực sự đã chết dưới tay của Huyết Hải Địa Khuyết kia...
- Hừ. Huyết Hải Địa Khuyết? Ngươi lại chối bỏ tất cả tội lỗi của mình như thế sao? Gia Cát Ngọc ngươi chính là nha trảo của Huyết Hải Địa Khuyết, hiện trong khắp bốn biển, cửu châu, có ai là không biết việc đó.
Qua câu nói ấy, vô tình đã làm cho Gia Cát Ngọc phát bực mình, cá tính ngạo mạn của chàng cũng vì đó mà nổi dậy. Chàng ngửa mặt cười dài, tiếng to vang dội cả nơi nơi, chẳng khác chi tiếng rồng gầm. Qua một lúc sau, chàng mới im tiếng cười lại, trong khi đôi mày lưỡi kiếm đều dựng đứng, gằn giọng nói rằng :
- Đúng thế. Gia Cát Ngọc ta dù cho có thật sự là nha trảo của Huyết Hải Địa Khuyết đi chăng nữa thì ông định làm gì?
- Ta chỉ muốn ngươi dùng máu để trả lại món nợ máu ấy mà thôi.
Nói đoạn, lão ta bèn tràn tới, vung hai chưởng xô mạnh ra, khiến kình phong cuốn tới ồ ạt như muôn ngàn đợt sóng to.
Gia Cát Ngọc cất tiếng cười nhạt, rồi vung chưởng lên xô thẳng tới...
Qua thế xô ấy, tuy chàng chưa dùng hết sức của mình nhưng bất thần chàng lại nhớ đến vị cha già của Uyển tỷ tỷ là Xích Diệu Thần Long, cũng là đệ tử tại gia của phái Võ Đang, nên sợ hành động liều lĩnh, sẽ đưa đến tình trạng bứt mây động rừng nên vội vàng thu về ba thành chân lực vừa đánh ra.
Qua một tiếng nổ ầm thực to, vị đạo sĩ ấy đã bắn ra sau ba bước rồi mới gắng gượng đứng yên trở lại. Song, sắc mặt của lão ta đã trở thành tái nhợt, hơi thở hổn hển, tựa hồ đã bị thương khá nặng.
Nhất Diệp đạo trưởng trông thấy thế, không khỏi kinh hãi, nhưng gượng cười nói :
- Gia Cát thiếu hiệp quả không hổ danh là người tài cao trong giới võ lâm, vậy bần đạo không ngại là mình hèn kém, muốn dùng kiếm thuật để lĩnh giáo ít thế võ.
Kiếm thuật của phái Võ Đang, bấy lâu vang danh trong khắp Cửu Châu.
Riêng Thương Lãng Vũ Sĩ đã nổi danh là “Thiên hạ đệ nhất kiếm”. Trong khi đó, Nhất Diệp đạo trưởng là người giữ địa vị Chưởng môn, chắc chắn không phải tầm thường. Thế nhưng lão ta đã hiểu lầm trong việc này, khiến Gia Cát Ngọc lấy làm khó xử. Chàng định sẽ lên tiếng giãi bày hơn thiệt. Nhưng e rằng làm như vậy, người ta sẽ cho rằng mình khiếp sợ đối phương.
Bởi thế, chàng đã tỏ ra do dự trong một lúc khá lâu, và cuối cùng gằn giọng nói :
- Tại hạ xin tiền bối hãy chỉ giáo.
Nhất Diệp đạo trưởng vung tay tuốt thanh trường kiếm. Trong khi đó, trong tay Gia Cát Ngọc không hề có món binh khí chi cả, nên chàng liền bẻ một cành cây để thế cho lưỡi kiếm.
Không khí chung quanh liền trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Tay phải của Nhất Diệp đạo trưởng siết chặt cán gươm, trong khi đó lưỡi gươm nằm dài theo bắp tay, mũi chỉ xéo lên trời. Đấy chính là thế kiếm khởi đầu của “Thiên Cương kiếm pháp” trong phái Võ Đang, gọi là thế “Hồng Môn Vị Phân”.
Gia Cát Ngọc là người chỉ sở trường về chưởng và chỉ, riêng kiếm pháp thì chàng không am hiểu tí chi cả, tuy nhiên, võ học trong thiên hạ, mặc dù dùng vũ khí khác nhau, song thế võ cũng không phải khác nhau mấy. Bởi thế, với trình độ võ công của chàng, vẫn có thể vận dụng được lối đánh bằng kiếm, không có chi là trở ngại.
Trong lúc đó, Gia Cát Ngọc đang cầm một nhành cây dài độ ba thước, tay trái đưa lên cao, còn tay phải thì để dưới thấp, thế không ra thế, đường không ra đường, vừa nhìn qua chẳng thấy chi là bí hiểm lạ lùng cả. Bởi vậy, ngay đến Nhất Diệp đạo trưởng, là người Chưởng môn của một môn phái, cũng không thể nhận ra chỗ tuyệt diệu trong thế võ đó.
Giữa lúc mọi người chung quanh, ai lấy đều đang cảm thấy lấy làm lạ, thì Gia Cát Ngọc đã cất tiếng khẽ gọi rằng :
- Xin lão tiền bối hãy ra tay chỉ dạy cho.
Nhất Diệp đạo trưởng cất giọng khiêm tốn đáp lời, rồi thân mình cùng tràn tới một lúc với lưỡi kiếm, gây thành bảy đóa kiếm hoa sáng ngời, nhắm ngay vào năm đại huyệt trên vai trái của Gia Cát Ngọc.
Với địa vị Chưởng môn của phái Võ Đang, chắc chắn là đường kiếm của Nhất Diệp đạo trưởng lúc nào cũng đánh ra một cách thận trọng vô cùng.
Nào ngờ đâu khi đụng đầu với Gia Cát Ngọc thì thế kiếm lạ lùng ấy của lão ta suýt nữa phải bị thất bại thảm thương.
Vì, trong lúc lão ta tràn tới tấn công, thì Gia Cát Ngọc vẫn đứng yên không nhúc nhích, chờ cho luồng kiếm phong của lão ta chạm tới lớp áo, thì cành cây trên tay chàng mới đưa sang bàn tay kia, trở lộn đầu lại rồi búng thẳng ra. Đồng thời, đôi chân chàng cũng khẽ lách ngang, sử dụng luôn một lúc hai thứ bộ pháp tuyệt diệu trong chốn võ lâm, tránh khỏi được thế công của đối phương một cách dễ dàng.
Liền sau đó, một luồng kình lực từ đầu nhánh cây đã bắn ra, ồ ạt tấn công thẳng vào các huyệt đạo trên người của Nhất Diệp đạo trưởng.
Nhất Diệp đạo trưởng hết sức kinh hoàng, vội vàng hạ thấp lưỡi kiếm, rồi thối lui ra sau, chớp nhoáng công trở lại ba thế võ mới cứu vẫn được tình trạng nguy kịch.
“Thiên Cương kiếm pháp” bấy lâu nay xưng hùng trong giới võ lâm, quả là có chỗ độc đáo của nó. Hơn nữa, nhớ Nhất Diệp đạo trưởng là người võ công cao cường, sử dụng chẳng hề bị sơ hở, và ngầm chứa nhiều sự biến hóa khó lường, nên lại càng hiểm độc hơn.
Trong khi đó, Gia Cát Ngọc phải đối phó với đối phương, bằng một ngành võ học mà chính mình kém sút, nên không tránh khỏi hết sức luống cuống, tuy chẳng bị hại, nhưng muốn thủ thắng cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Đôi bên đánh nhau quyết liệt, khiến kiếm khí trùm kín cả một vùng, kình phong không ngớt tung bay tà áo, và chỉ trong chớp mắt là họ đã đánh nhau trên hai mươi thế võ...
Nhất Diệp đạo trưởng tỏ ra hết sức thận trọng, và đang cố suy nghĩ để tìm một phương pháp hạ đối phương.
Nhưng bỗng Gia Cát Ngọc tươi cười nói :
- Xin tiền bối hãy xem chừng.
Nhất Diệp đạo trưởng nhận xét qua lời nói và nét mặt của Gia Cát Ngọc, trong lòng vừa mới giật mình, thì đã thấy thế võ của chàng diễn biến ngay. Nhành cây trong tay chàng vung lên vun vút, gây thành những luồng cuồng phong như bão táp, kiếm khí trùm kín cả không gian và cuốn tới ào ào như sóng to ngoài bể cả.
Nhất Diệp đạo trưởng là một người nổi danh về kiếm thuật, nhưng từ trước đến nay vẫn chưa từng thấy kiếm pháp của ai lại cao sâu kỳ tuyệt như thế. Chỉ trong nháy mắt là kình phong đã trùm kín cả người lão ta, khiến tay chân của lão ta đều luống cuống, khiếp sợ đến mồ hôi toát lạnh cả người.
Nào ngờ đâu, giữa lúc lão ta không còn chống trả được chi nữa, kiếm phong chung quanh người bỗng dưng dịu lại, rồi tắt hẳn. Trong khi đó, Gia Cát Ngọc cũng nhẹ nhàng nhảy lùi ra sau tám bước, siết chặt cành cây trong tay, miệng mỉm cười...
Xem qua thái độ của chàng, tựa hồ chàng muốn lên tiếng nói chi. Nhưng, lúc bấy giờ, Nhất Diệp đạo trưởng vì đã quá thẹn thuồng, nên trở thành tức giận, sắc mặt không ngớt thay đổi. Lão ta không chờ chàng mở miệng nói chi, liền gằn giọng quát rằng :
- Đệ tử phái Võ Đang, hãy theo ta trở về núi.
Nói đoạn, lão ta bèn lắc mạnh thân người, dẫn trên mười mấy đạo sĩ, sắc mặt hầm hầm, quay người bỏ đi nhanh như gió hốt.
Tình trạng ấy thật hết sức bất ngờ đối với Gia Cát Ngọc, nên nhất thời, chàng không biết nên hành động ra sao.
Thì ra, hai thế kiếm tuyệt nghệ mà chàng vừa sử dụng, chính là hai thế kiếm mà Thương Lãng Vũ Sĩ truyền dạy cho chàng trước đây. Trong khi Thương Lãng Vũ Sĩ truyền dạy cho chàng hai thế kiếm này, có dặn, nếu gặp một dịp may nào, thì chàng nên mang nó truyền dạy lại cho Nhất Diệp đạo trưởng.
Trong khi đánh nhau với đối phương, chàng bất ngờ sực nhớ lại chuyện ấy, nên sau khi lên tiếng cảnh cáo đối phương, chàng bèn sử dụng hai thế kiếm đó tấn công về phía đối phương ngay lập tức.
Sở dĩ chàng hành động như vậy, một là làm tròn lời ủy thác của Thương Lãng Vũ Sĩ, hai là thừa dịp đó chứng tỏ cho Nhất Diệp đạo trưởng biết, Thương Lãng Vũ Sĩ bằng lòng truyền dạy cho chàng những đường kiếm tuyệt nghệ ấy, thì việc ông ta bị sát hại, chắc chắn không phải do chàng gây ra.
Chàng bất thần trông thấy Nhất Diệp đạo trưởng không nói một lời nào, quay người bỏ đi, thì cũng liền nhanh nhẹn lao mình đuổi theo...
Chàng vốn có ý chặn lấy Nhất Diệp đạo trưởng lại, để giãi bày mọi sự thật chung quanh việc ấy. Nhưng, nào ngờ thân hình chàng vừa mới di động, thì bỗng nghe từ phía sau lưng có một chuỗi cười như cuồng dại vọng đến rằng :
- Gia Cát Ngọc, ngươi muốn bỏ chạy hay sao? Phái Võ Đang sợ ngươi, chứ Thiếu Lâm tự không hề sợ ngươi bao giờ. Vậy, nếu ngươi muốn bỏ đi, thì hãy để cái mạng của ngươi lại đây trước đã.
Gia Cát Ngọc kinh hãi quay đầu nhìn lại, thì trông thấy có ngoài mười nhân vật võ lâm, đang sánh vai đứng đông nghẹt tại sau lưng mình.
Người cầm đầu số ấy chính là Phi Long thiền sư thuộc phái Thiếu Lâm.
Ngoài ra, lại còn có ba lão đạo sĩ trong Thái Sơn quan và một người tay cầm thiết phiến cùng một lão già ăn mặc theo lối người cày ruộng.
Tuy Gia Cát Ngọc không biết hai người ấy chính là Thiết Phiến Tẩu và Mục Dã Thần Canh Điền Trường thuộc phái Chung Nam, nhưng nhìn qua dáng điệu của họ, chàng cũng có thể đoán biết họ đều là những người nổi danh trong võ lâm cả.
Bởi thế, trong lòng chàng vừa mới giật mình, thì đã trông thấy lão già tay cầm thiết phiến, thân hình rắn rỏi kia, lách mình lướt tới, cất giọng lạnh lùng cười khanh khách nói :
- Ngươi có phải là vị chủ nhân mới của Kim Cô Lâu, tức Gia Cát Ngọc đấy không?
- Đúng thế. Gia Cát Ngọc chính là tại hạ đây, chẳng hay ông có điều chi chỉ dạy?
- Ta chỉ muốn xem quả tim của thằng bé ngươi có màu chi cho biết.
Qua một tiếng “soạt”, chiếc quạt sườn sắt của lão ta đã lóa lên một vừng ánh thép, rít gió nghe vèo vèo, công thẳng đến lồng ngực của Gia Cát Ngọc.
Gia Cát Ngọc trông thấy thế, liền cất giọng lạnh lùng phì cười nói :
- Chỉ với tại nghệ ấy của ông, thì trong kiếp sống này chớ mong làm gì được đâu.
Dứt lời, chàng vung chưởng lên, gây thành bóng chỉ chập chờn nơi nơi, cuồng phong dấy động ầm ầm như sấm động, nhắm ngay chiếc quạt của đối phương điểm thẳng tới.
Thiết Phiến Tẩu tuy là người luyện võ công suốt mấy mươi năm, nhưng thử hỏi làm thế nào sánh được với Gia Cát Ngọc, là một thiên bẩm trời sinh, lại gặp được cơ duyên may mắn?
Bởi thê, sau khi hai luồng chân lực của hai bên va chạm vào nhau, tức thì gây lên một tiếng nổ sầm, khiến Thiết Phiến Tẩu bị hất bắn ra sau ba bước.
Số nhân vật võ lâm chung quanh, sở dĩ chịu khó theo dấu Gia Cát Ngọc nghìn dặm xa xôi như thế này, chính là có mục đích trừ chàng đi. Nhưng giờ đây trông thấy Thiết Phiến Tẩu không thể đối địch nổi với chàng, thì cùng hô hét vang dội.
Ba vị đạo sĩ trong Thái Sơn quan, nhanh như chớp vung “Thiết Như Ý” lên đánh thẳng về phía Gia Cát Ngọc.
Gia Cát Ngọc trông thấy thế, lòng ngạo mạn lại nổi lên, nên vung ngay nhành cây khô trong tay ra, đỡ thẳng vào ba ngọn “Thiết Như Ý” đâm thẳng tới.
Qua một tiếng nổ “ầm”, ba lão đạo sĩ trong Thái Sơn quan liền bị hất bắn đi, thân người đều lảo đảo.
Gia Cát Ngọc vì một mà phải địch lại với ba, nên dù cho chàng là người võ công cao cường, nhưng đôi vai cũng không khỏi cảm thấy chao động, khí huyết trong người cũng bị đảo lộn dữ dội.
Ngay trong khi ấy, thì từ hướng đường cũ, bỗng có một tiếng kêu thét đầy kinh hoàng, rõ ràng đấy là tiếng kêu của Tư Đồ Uyển. Do đó, Gia Cát Ngọc vừa nghe qua, thì không khỏi giật mình, hết sức kinh ngạc.
Chàng đang định nhảy lùi lại, để xem cho rõ việc gì đã xảy ra. Nhưng, chàng chưa kịp di động thân người, thì Mục Dã Thần Canh và Thiết Phiến Tẩu đã nhanh nhẹn tràn tới tấn công ngay.
Tiếng chiếc quạt rít trong gió nghe vèo vèo, chưởng phong cuốn tới ồ ạt, khiến là cây tung bay mù trời, cát bụi mờ cả không gian.
Cùng một lúc ấy, ba vị đạo sĩ trong Thái Sơn quan, sau giây phút bị hất lùi trở ra sau, liền nhanh nhẹn tràn ngay tới, và cả ba cây “Thiết Như Ý” cũng công tới ngay tức khắc.
Lúc ấy, nếu Gia Cát Ngọc bằng lòng sử dụng bộ pháp tuyệt diệt mà Cùng Thần và Túy Quỷ đã truyền dạy cho thì chàng cũng có thể nhanh nhẹn lách tránh theo các sơ hở của đối phương, rồi thừa dịp phản công lại, vẫn có thể giành được chủ động, mặc dù đối phương đến năm người, và đều là cao thủ trong võ lâm cả.
Nhưng, cá tánh của chàng vốn rất cứng rắn, không khi nào chịu khuất phục, do đó, bèn thét lên một tiếng dài, rồi ném bỏ nhành cây khô, sử dụng ngay đến thế thứ tám và chín trong Thiên Ma chỉ là thế “Hồn Tiêu Tuyết Quật” và “Lệ Sái Băng Sơn” đánh dồn dập ra nhanh như điện chớp.
Khi luồng kình lực của đôi bên va chạm vào nhau, liền gây thành một tiếng nổ như sấm động, đồng thời, cuồng phong cuốn tung cát đá bay mù mịt đầy trời.
Ba vị đạo sĩ trong Thái Sơn quan bị hất lui ra sau năm bước. Tiêu Bình Tử và Tiêu Dao Tử đều ụa lên một tiếng to, rồi hộc ra một búng máu tươi đỏ ối.
Chiếc quạt sắt của Thiết Phiến Tẩu bị hất ra sau, trong khi thân người của lão ta cũng quay tròn và di động đi ba thước, sắc mặt biến hẳn, tái nhợt như một tờ giấy.
Trong số năm người, tựa hồ chỉ có Mục Dã Thần Canh Điền Trường là võ công cao cường nhứt, thế nhưng qua sự va chạm ấy, đôi vai của lão ta cũng không khỏi dao động, thối lui một bước, máu huyết trong người đều bị đảo lên.
Riêng Gia Cát Ngọc vì phải đối địch với năm cao thủ, nên tựa hồ bị nội thương rất trầm trọng, có lẽ là hơn cả hai đạo sĩ trong Thái Sơn quan. Song, cá tính của chàng vốn cứng cỏi, không chịu thua ai, nên mặc dù cảm thấy máu huyết trong người đang trào lên, nhưng chàng vẫn cố đè nén trở xuống, không để hộc ra khỏi miệng.
Tất cả mọi người đều đứng yên vận dụng chân lực và điều hòa hơi thở để chữa trị vết nội thương, do đó, khung cảnh chung quanh đã trở thành hết sức yên lặng.
Bỗng nhiên, giữa bầu không khí nặng nề phẳng lặng đó, Phi Long thiền sư phá lên cười to ghê rợn...
Giọng cười của lão ta nghe đầy vẻ đắc ý, đầy vẻ ngông cuồng, khiến Gia Cát Ngọc hết sức bực tức, suýt nữa đã hộc máu ra khỏi mồm. Vì vậy, chàng phải hối hả trấn tĩnh lại tinh thần, rồi vận dụng chân khí để điều hòa hởi thở...
Phi Long thiền sư nào chịu bỏ qua một dịp tốt, liền đưa chân từ từ bước tới hai bước, cất giọng lạnh lùng cười khanh khách nói :
- Thiên Ma chỉ quả đúng lợi hại như lời đồn đãi, bần tăng muốn thử qua cho biết, vậy Gia Cát thiếu hiệp có bằng lòn chỉ giáo cho chăng?
Bề ngoài Phi Long thiền sư làm ra vẻ như hỏi ý kiến Gia Cát Ngọc, nhưng kỳ thực thì câu nói vừa dứt, đôi chưởng đã vận dụng hết chân lực trong người, nhắm ngay lồng ngực Gia Cát Ngọc xô thẳng tới.
Gia Cát Ngọc hết sức tức giận, cất tiếng “Hừ” lạnh lùng, đôi hàm răng cắn chặt, vung chưởng lên đánh mạnh trở ra.
Tài nghệ của chàng, nếu so với Phi Long thiền sư thì vốn cao hơn một bậc, nhưng giờ đây, vì chàng đang bị trọng thương, nên kẻ mạnh người yếu đã đảo ngược trở lại. Chính vì vậy, khi hai luồng chân lực va chạm vào nhau, thì liền nghe một tiếng “hự” khô khan...
Tức thì đôi vai của Phi Long thiền sư liền chao động mạnh, nhưng lão ta gắng gượng đứng yên lại được.
Trái lại Gia Cát Ngọc đã bị hất lui ra sau hai bước, và số máu huyết cuồng loạn mà chàng dằn xuống vừa rồi, giờ đây không còn làm sao đè nén được nữa.
Bởi thế, sau một tiếng ụa to, chàng hộc ra một ngụm máu tươi, ướt đỏ cả vạt áo.
Phi Long thiền sư cất giọng lạnh lùng cười khanh khách, đưa chân tràn tới hai bước, và đôi chưởng lại vung lên lần thứ hai...
Lão ta đang định thừa dịp tốt này, hạ sát luôn Gia Cát Ngọc đi...
Bỗng nhiên, ngay lúc ấy, trên đỉnh núi bóng người không ngớt chập chờn, rồi tiếp đó có một vị lão tăng từ trên cao đáp xuống nhẹ nhàng như một con chim khổng lồ.
Vị lão tăng ấy thân hình rất cao lớn, mặt sáng như một cái mâm bạc. Sau khi lão ta đứng yên trên đất, liền nhanh nhẹn lướt mình đứng án trước mặt Phi Long thiền sư, chấp tay to tiếng nói :
- A di đà Phật. Sư huynh và vị thí chủ này không oán không thù, vậy hà tất phải xuống tay độc ác.
Phi Long thiền sư cười nhạt một tiếng nói :
- Vị Chưởng môn của bản phái là Thiên Thanh đại sư, bị thằng bé này dụ đến Huyết Hải Địa Khuyết...
Vị hòa thượng này không đợi cho Phi Long thiền sư nói hết câu, bèn ngắt lời rằng :
- Thiên Thanh đại sư được Huyết Hải Chuyển Luân Vương mời đến, vậy có liên quan đến Gia Cát tiểu thí chủ?
- Làm thế nào ông hiểu gì?
- Bần tăng chính mặt được trông thấy, vậy thử hỏi tại sao lại không biết?
- Ông là ai thế?
- Bần tăng là người trụ trì tại Kim Sơn tự, pháp hiệu gọi là Ca Đà.
Thực ra, từ nãy giờ Gia Cát Ngọc đã nhận biết vị hòa thượng này là chính là Ca Đà đại sư. Chàng biết võ công của lão ta tuy không cao cường bằng Phi Long thiền sư, nhưng nếu ngăn trở đối phương trong chốc lát thì cũng chẳng hại chi cả.
Bởi thế, chàng bèn lui đến chân núi, nhắm mắt lo việc điều hòa hơi thở để chữa vết nội thương.
Riêng Phi Long thiền sư vừa nghe qua hai tiếng “Ca Đà” thì trong lòng như nhớ ra điều gì. Lão ta đã thấy mọi việc sẽ đều hỏng cả.
Ngay lúc ấy, bỗng lại thấy Mục Dã Thần Canh phi thân đến nơi, nói :
- Gia Cát Ngọc chính là nha trảo của Huyết Hải, vậy dù cho...
Ca Đà đại sư vội vàng nói :
- Đấy chính là nguồn tin có ác ý của Huyết Hải Chuyển Luân Vương đã tung ra vậy, thí chủ tại sao lại đi tin vào những lời vô căn cứ đó?
Thiết Phiến Tẩu lúc ấy đang ở cách xa đó vài trượng, nhưng vừa nghe qua, liền to tiếng kêu lên rằng :
- Lời nói của đại sư có đúng sự thật không?
- Người đã xuất gia, không khi nào lại nói dối bao giờ...
Phi Long thiền sư bỗng cất tiếng cười nhạt nói :
- Không nói dối? Theo tôi nhận xét, thì lời nói của ông không có chỗ nào đáng tin cả. Hơn nữa, ông có bản lĩnh chi để thoát khỏi cái chết dưới tay của Huyết Hải Chuyển Luân Vương? Như vậy, xem ra đến chín phần mười, ông cũng chính là nhan trảo của Huyết Hải Chuyển Luân Vương nữa.
Nếu để thời gian kéo dài ra, Gia Cát Ngọc điều hòa hơi thở và chữa lành vết thương xong, thì chắc chắn tình trạng sẽ đảo ngược tất cả. Phi Long thiền sư nào lại không hiểu được chuyện ấy, nên lão ta vừa mới nói dứt lời, bèn vận dụng toàn bộ chân lực trong người, nhắm ngay Ca Đà đại sư đánh tới hai chưởng.
Ca Đà đại sư cất tiếng niệm Phật to, rồi cũng vung hai chưởng ra đỡ thẳng.
Qua hai tiếng nổ ầm ầm vang động, Ca Đà đại sư bị sức va chạm của hai luồn chưởng lực, làm cho thân người không ngớt lắc lư, tỏ ra vô cùng luống cuống.
Phi Long thiền sư cất tiếng cười nhạt, rồi lại công ra tới tấp bảy thế võ trong một cái chớp mắt, đồng thời, gằn giọng giận dữ quát rằng :
- Thả cọp về rừng, thì mối họa to biết đâu mà lường, vậy tại sao các vị lại còn chần chờ gì nữa?
Đại Phong thiền sư vừa nghe qua, thì thân hình liền lắc mạnh, nhắm hướng Gia Cát Ngọc chạy bay tới.
Gia Cát Ngọc nghe thế cũng không khỏi giật nảy mình. Chính vì vậy, mà số máu huyết cuồng loạn trong người, chưa được chàng điều chỉnh xong, lại cuốn trở về “Lôi phủ cửu cung”.
Giữa giây phút nguy hiểm như chỉ mành treo chuông, thì Mục Dã Thần Canh bất thần phi thân lướt tới, chặn lấy bước tiến của Đại Phong thiền sư lại.
Đại Phong thiền sư trông thấy thế, không khỏi giật mình sửng sốt :
- Thực chẳng ngờ Đông Hải tứ hữu, lại là số người hành động đầu voi đuôi chuột như thế.
- Điền Trường ta thà mang tiếng hành động đầu voi đuôi chuột, chứ không thể hành động bừa bãi trong khi ân oán chưa phân minh để gây lại những việc mà kẻ thù vui mừng, còn kẻ thân thì đau đớn.
Phi Long thiền sư công liên tiếp ra ba thế võ, rồi gằn giọng quát to rằng :
- Xin nhị vị sư huynh hãy xuống tay ngay.
Hai vị lão tăng trên dưới năm mươi tuổi đang đứng bên ngoài từ nãy giờ vẫn im lặng không nói chi cả. Giờ đây, tuy hai lão nghe tiếng gọi của Phi Long thiền sư, nhưng vẫn tỏ ra đắn đo do dự, chưa chịu tràn tới tấn công vào Gia Cát Ngọc.
Phi Long thiền sư trông thấy thế, bèn quát to rằng :
- Tiểu đệ đã được pháp dụ của Thiết Nhất trưởng lão, nên tạm quyền Chưởng môn phái Thiếu Lâm, vậy nếu hai vị sư huynh chẳng ra tay, thì chả lẽ...
Hai vị lão tăng nghe Phi Long thiền sư hối thúc lần thứ hai, mới đồng thanh đáp lại :
- Bần tăng xin tuân lệnh của Chưởng môn.
Nói đoạn, cả hai người đều vọt người lên, tràn về phía đối phương, nhanh không thua gì một luồng điện chớp.
Ba vị đạo sĩ trong Thái Sơn quan và Thiết Phiến Tẩu trong phái Chung Nam, vừa rồi nghe được lời nói của Ca Đà đại sư, thì trong lòng hết sức ngờ vực. Và giờ đây, họ trông thấy hai vị cao tăng của phái Thiếu Lâm cũng đang tỏ ra do dự thì trong lòng lại càng sinh nghi hơn nữa. Bởi thế, bọn họ không ai bảo ai, ùn ùn nhảy lùi ra sau tất cả.
Thiết Phiến Tẩu dùng một thế võ nhanh như chớp, ngăn chặn lấy vị lão tăng lướt đến trước tiên. Trong khi đó, ba vị đạo sĩ trong Thái Sơn quan cũng vung ba ngọn “Thiết Như Ý” lên nghe vun vút chận đường của vị lão tăng thứ hai.
Mặt trời đã lặn, chỉ còn sót lại những ánh nắng vàng nhợt nhạt in trên mặt đất vô số bóng người không ngớt di động nhanh như những luồng gió hốt, khiến lá vàng trong khắp cả khu núi đều tung bay mù trời...
Mục Dã Thần Canh và ba vị đạo sĩ trong Thái Sơn quan tựa hồ chiếm được phần ưu thế hơn, nhưng riêng Ca Đà đại sư và Thiết Phiến Tẩu thì chân lực như đã rối loạn. Giữa lúc ai nấy đều tập trun tinh thần để theo dõi đối phương, thì từ khu rừng rậm bỗng có một bóng người âm thầm bước ra...
Bóng người ấy hành động vô cùng nhanh nhẹn, khiến cho số người hiện diện không một ai trông thấy cả. Chỉ riêng Gia Cát Ngọc là đã nghe được tiếng chéo áo giũ trong gió, từ sau lưng mình vọng đến rất khẽ, giữa lúc đám đông đang đánh nhau quyết liệt ở phía trước mặt...
Đấy là ai? Là địch hay là bạn?
Chàng đang giật mình, thì sát bên tai đã có một giọng quen thuộc vọng đến rằng :
- Gia Cát Ngọc, anh có biết tôi là ai không?
Đấy chính là tiếng nói của Tích Hoa công tử. Vậy, thử hỏi Gia Cát Ngọc nào lại không nhận ra? Bởi thế, chàng vội vàng nói :
- Đặng huynh đấy à?
- Chẳng sai tí nào cả.
Giọng nói của y lạnh lùng đến ghê sợ, khiến Gia Cát Ngọc không khỏi giật mình, nói :
- Đặng huynh sao lại đến đây để làm gì?
- Ha ha, tôi đến đây để đưa đám táng cho anh đấy.
- Anh...?
- Thế nào? Anh không bằng lòng chăng?
Nói đoạn, hắn ta nhanh như chớp thò chưởng ra, đẻ mạnh lên Mạng môn huyệt của Gia Cát Ngọc.
Gia Cát Ngọc hết sức căm tức. Chàng nhớ lại lời nói của Hận Phác thư sinh nên bất giác cất tiếng than dài rằng :
- Ôi. Tôi với anh chỉ có ân chứ không có oán, vậy tại sao...?
Tích Hoa công tử tỏ ra vô cùng đắc ý, cất tiếng cười khẽ nói :
- Anh nào chẳng rõ cái lẽ hai con cọp thì không thể cùng nhau sống chung trong một khu rừng?
- Nhưng...
- Nếu Gia Cát Ngọc ngươi còn sống trên đời này thì trong đôi mắt xanh của Tư Đồ Uyển, nào có hình bóng Đặng Tiểu Nhàn ta? Này, Gia Cát Ngọc, ngươi là người kỳ tài trời sinh, ta không thể nào sánh kịp, suốt thời gian qua, ta uổng công tìm đủ mưu kế, song vẫn không thể nào trừ ngươi được, tưởng rằng trong kiếp sống này đành bó tay với ngươi rồi. Thế nhưng, không ngờ việc sống chết đều có mạng, nên mới đưa đến trường hợp như ngày hôm nay.
- Chỉ đáng trách là tôi không nghe lời khuyên nhủ của Hận Phác thư sinh, sớm trừ đi một người vong ân bội nghĩa như anh.
- Hừ. Hận Phác thư sinh. Chắc chắn rồi cũng sẽ có một ngày, ta phải rút gân lột da hắn ra, mới hả cơn tức giận.
- Tại sao anh lại căm hận anh ấy? Chẳng lẽ kẻ đã bắt cóc Tư Đồ cô nương trước đây lại chính là...?
- Đúng thế. Kẻ đã bắt cóc Tư Đồ cô nương hôm ấy chính là ta. Dẫn dụ ngươi đi đánh nhau với Nhân Đồ Mã Khôn cũng chính là ta. Lập mưu cho Tái Ngoại tam hung trừ ngươi cũng chính là ta. Nhưng, có điều đáng tiếc là cái bọn người ấy chẳng qua hữu danh vô thực, nên suýt nữa để lộ cả mưu toan của ta trước đó...
- Nghe đâu Hận Phác thư sinh đã điểm ba đại huyệt trong người anh, phế trừ võ công của anh rồi, vậy làm thế nào...?
Tích Hoa công tử cất giọng cười lạnh lùng đến ghê rợn, cười rất đắc ý nói :
- Gia Cát Ngọc, nếu ngươi muốn tìm lý do để kéo dài thời gian, hầu chờ điều trị xong thương thế để ra tay chống trả, thì đấy là hoàn toàn nằm mơ giữa ban ngày. Ta nói cho ngươi biết, Hận Phác thư sinh tuy đã điểm vào ba đại huyệt để phế trừ võ công của ta, nhưng trời lại không bao giờ đưa người ta vào bước đường cùng, Đặng Tiểu Nhàn từ trong cái họa ấy, đã được cái phúc bất ngờ...
Câu nói vừa đến đây thì bất ngờ nghe có mấy tiếng kêu to kinh hoàng. Thì ra, trong số người hiện diện lúc ấy phát giác được tại phía sau lưng của Gia Cát Ngọc, đã xuất hiện thêm một người từ lúc nào.
Phi Long thiền sư trông thấy bàn tay của người ấy đang đè lên “Mạng Môn huyệt” của Gia Cát Ngọc nên lầm tưởng hắn ta đan dùng chân lực của mình, dồn vào người của Gia Cát Ngọc, để tiếp tay chữa vết nội thương cho chàng, nên trong lòng hết sức kinh hãi, vội vận dụng toàn lực đánh ra ba thế võ.
Ca Đà đại sư không dám đỡ thẳng mà nhanh nhẹn nhảy lùi trở lại phía sau.
Trong khi đó, Phi Long thiền sư đã nhanh nhẹn quay phắt người lại, nhắm phía Gia Cát Ngọc lao thoắt tới.
Vì đang lâm vào một hoàn cảnh quá ư nguy cấp, nên Gia Cát Ngọc định liều mạng chống trả lại đối phương, nên nhanh nhẹn vọt người bay lên...
Tích Hoa công tử trông thấy thế, liền cất tiếng cười nhạt, rồi ấn mạnh bàn tay phải xuống, trong khi tay trái đã cùng một lúc điểm vào ba đại huyệt trong người chàng, rồi chụp lấy Gia Cát Ngọc, nhắm đỉnh núi tay trái nhanh nhẹn vượt thẳng lên.
Gia Cát Ngọc vì vết nội thương chưa lành, giờ lại bị Tích Hoa công tử ấn xuống một chưởng, nên miệng lại trào máu tươi.
Tích Hoa công tử chạy nhanh như gió, chỉ trong nháy mắt là đã vượt lên đến một đỉnh núi cao hàng trăm trượng. Chừng ấy, hắn ta mới cất tiếng cười ha hả như cuồng dại, nói :
- Gia Cát Ngọc, con người dù sống đến trăm tuổi, rồi cũng phải chết mà thôi.
Vậy, hố sâu nghìn trượng này sẽ là nơi yên nghỉ muôn đời của ngươi, vậy ngươi hãy yên lòng nghe theo số mạng.
Nói đoạn, hắn liền vung tay ném ra, tức thì Gia Cát Ngọc như một con diều đứt dây, từ trên chót núi rơi thẳng xuống hố sâu vun vút...
Gió lạnh không ngớt thổi vi vu, núi đồi hoang dã vô cùng phẳng lặng...
Ca Đà đại sư và Mục Dã Thần Canh đều kinh hoàng thất sắc.
Ba vị đạo sĩ trong Thái Sơn quan và Thiết Phiến Tẩu, trong lòng lấy làm xót xa, tỏ ra vô cùng hối hận với việc làm của mình. Nhưng, đã quá muộn rồi.
Chỉ riêng có Phi Long thiền sư và Tích Hoa công tử thì không ngớt cất tiếng cười như điên dại. Tiếng cười của họ như vang rền mãi trong vùng núi đồi Hạ Lan sơn...

loading...
Hồi trước Hồi sau