Cô lâu quái kiệt - Hồi 27

Cô lâu quái kiệt - Hồi 27

Thiên Môn kinh biến

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 704218 lượt xem

loading...

Lá rơi xào xạc, côn trùng kêu rả rít, khiến cảnh đêm khuya lại càng thêm rùng rợn.
Giờ tụng niệm kinh tối ở Thiếu Lâm tự đã qua, các tăng nhân ai lui về phòng nấy. Trên ngọn Thiếu Thất phong lại trở thành hết sức phẳng lặng.
Bỗng nhiên, từ trong chùa có một bóng người phi thân lướt ra. Người ấy đưa mắt quét qua khắp bốn bên một lượt, rồi lại nhắc vai nhắm ngay khu rừng rậm ở phía sau ngôi chùa lao thoắt đi.
Người ấy là ai? Có phải là phường đạo tặc không?
Không phải. Vì Thiếu Lâm tự là nơi trang nghiêm trong võ lâm, thử hỏi có ai liều lĩnh đến vuốt râu cọp?
Vạt áo của người ấy, không ngớt rũ trong gió, gây thành những tiếng động rất khẽ. Trên bầu trời bóng sao nhấp nháy, tuy không sáng rõ nhưng cũng trông thấy được tay áo rộng của người ấy đang bay phất phơ, và chiếc đầu trọc trơn láng.
Nhưng, hòa thượng trong Thiếu Lâm tự thì nửa đêm gà gáy, lại bỏ đi đâu?
Chả lẽ người ấy chưa dứt được lục căn, nên thừa cơ hội đêm tối gió to như thế này lẻn vào Đăng Phong thành chăng?
Úy. Mà người ấy đã dừng chân lại rồi. Y định làm chi thế?
Xem kìa. Thái độ của người ấy có vẻ thập thò, đưa mắt nhìn khắp bốn bên. Y định tìm người chăng? Mà tìm ai thế?
Và, giờ đây thì người ấy đã quay mặt nhìn lại...
Ồ. Thực là lạ. Trên mặt người ấy còn được che kín bởi một vuông lụa. Vậy chả lẽ người ấy lại sợ người ta nhìn thấy mặt thực của mình hay sao?
Qua một tiếng “soạt” bỗng từ trong cánh rừng rậm có một ngọn gió lạ lùng, thổi một cụm mây đen bay sa xuống...
Ồ. Mà không. Đấy không phải là một cụm mây đen, mà lại chính là một con người, mình mặc y phục võ ngắn. Và, có một điểm lạ lùng nhất, là người ấy cũng che kín mặt bằng vuông lụa đen, chỉ chừa trống đôi mắt ra ngoài.
Người ấy là ai? Không ai có thể biết được cả. Nhưng, người ấy lại đến đây để làm gì? Cũng không ai hiểu được cả.
Sau khi người ấy đã đáp yên trên đất, thì vị hòa thượng nọ liền vội vàng bước tới đón, đôi mắt ánh sáng chiếu ngời, quét qua đối phương một lượt, rồi khẽ niệm Phật rằng :
- A di đà Phật. Thí chủ đang đêm đến hàn tự, có phải muốn thí độ để xuất gia không?
Câu hỏi của vị hòa thượng nghe thật lạ lùng, nhưng người che mặt ấy trả lời lại càng ngộ nghĩnh hơn. Y xoay qua tròng mắt, rồi hạ giọng nói :
- Tại hạ đến đây để rước dâu.
Đến chùa mà rước dâu thì thật là một chuyện lạ lùng, nghìn năm chưa nghe được một lần. Song những việc lạ lùng hơn, lại nối tiếp xuất hiện.
Vị hòa thượng sau khi nghe qua câu trả lời, liền chấp hai tay nói :
- Có phải rước dâu cho lịnh tôn không?
Trong thiên hạ có ai làm con mà lại đi cưới vợ cho cha bao giờ? Thế nhưng, người che mặt ấy lại cất tiếng cười khẽ, nói :
- Cho nội tổ tôi kia.
Vị hòa thượng giang rộng hai tay ra, nói :
- Vậy, sính lễ có mang đủ đến không?
Người che mặt liền thò tay vào áo, lấy ra một cái hộp sắt xinh xắn, hạ giọng nói rằng :
- Xin phiền ông nói lại với lịnh tổ đại nhân, bảo là đầu canh ba đêm nay, chính là Hoàng Đạo kiết nhật.
- Việc này rất trọng đại, vậy xin hãy thận trọng.
- Tôi đã hiểu rồi.
Câu nói vừa dứt, thì bóng hai người bỗng dang ra. Người che mặt lướt trở vào cánh rừng, còn vị hòa thượng phi thân trở lại ngôi chùa Thiếu Lâm.
Hai người vừa bỏ đi, chẳng được bao xa, thì tại khu rừng rậm ấy, lại xuất hiện hai bóng người khác. Đấy là một người có thân hình to lớn, trên lưng giắt một ngọn giáo ngắn, ngoài ra, bóng người thứ hai mặc một chiếc áo vá hàng trăm mảnh, tóc rối phờ như cỏ khô.
Người đàn ông to lớn, đưa tay kéo lấy lão già mặc áo rách rưới, sắc mặt đầy vẻ hoang mang, hỏi :
- Đại ca, đấy là một việc chi thế?
Lão già mặc áo rách cười khẽ nói :
- Lão nhị, ngươi là một đầu đảng ăn cướp, thế mà vẫn không thể đoán ra một việc đó, vậy thử hỏi một lão già ăn mày như ta thì làm sao đoán ra được?
- Ôi. Con tiện tỳ họ Tư Đồ ấy, nhận xét rất tế nhị, nếu mang cả nó theo, thì có lẽ nó đã đoán biết được ít nhiều rồi.
- Hừ, Thiếu Lâm tự là một nơi như thế nào? Vạn nhất hành tung của chúng ta bị bại lộ, thì chẳng hóa ra liên lụy cả đám hay sao? Vậy, chớ nên nghĩ ngợi nhiều làm gì, chúng ta hãy cùng lẻn vào trong đó xem qua cho rõ đã.
Nói dứt lời, cả hai đều lách nhẹ thân người, phi thân lướt thẳng vào Thiếu Lâm tự nhẹ nhàng như hai cánh lá đang tung bay theo chiều gió.
Hai bóng người ấy, không ai khác hơn là Thạch Kinh Thiên và Thiết Chỉ Cái.
Đêm khuya tĩnh mịch, khắp vùng Thiếu Lâm tự đang chìm đắm trong khung cảnh thanh vắng. Nhưng, không ai ngờ được là giữa chốn Phật môn tinh khiết này, giờ đây lại đang được tiến hành một âm mưu kinh thiên động địa?
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên, tuy đều là những nhân vật cao cường trong võ lâm, nhưng vào đến Thiếu Lâm tự, một khu thánh địa của võ lâm, vẫn không hề dám xem thường, để sơ hở.
Gió đêm không ngớt thổi vi vu, bóng đen không ngớt chợp chờn đâu đó...
Giữa lúc ngọn đèn vừa bị làn gió đàn, trở thành lu mờ hơn, thì Thiết Chỉ Cái đã nhanh nhẹn phi thân vọt người bay lên, như một con dơi khổng lồ, tìm nơi có nhiều bóng tối trong đại điện ẩn kín thân mình.
Trong khi lão ta mới vừa ẩn kín người xong, thì tại hành lang bỗng có một chiếc đầu thò ra, giương hai mắt chiếu ngời ánh sáng quét về hướng gian đại điện.
Thiết Chỉ Cái không khỏi rờn rợn trong lòng, nhưng cũng may là lão ta đã ẩn mình rất khéo nên không bị lộ tung tích.
Vị hòa thượng ấy nhìn qua một lúc, liền quay mặt đi nơi khác.
Thạch Kinh Thiên trông thấy có cơ hội tốt, bèn nhanh như một vì sao sa, nhắm thẳng nóc chùa tại góc phía tây phi thân lướt tới.
Y đã nắm thời cơ một cách tài tình, nhưng thực ra tài nghệ của tăng nhân phái Thiếu Lâm quả chẳng phải tầm thường. Bởi thế, trong khi thân người của y vừa rơi xuống đến mái ngói, thì tại phía dưới hành lang bỗng nghe một tiếng quát khẽ vọng đến rằng :
- Ai thế?
Thạch Kinh Thiên tưởng là hành tung của mình bị lộ, nhưng nào ngờ đâu y chưa kịp xê dịch thân mình, thì bỗng nghe sát bên tai có tiếng người đáp rằng :
- Đại Phong, chấp sự tại kinh đường đây.
Thạch Kinh Thiên nghe qua mới cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, đưa mắt lên nhìn, thấy từ phía xa của dãy hành lang, có một tăng nhân đứng tuổi đang đi nhanh tới.
Người tăng nhân đang đứng gác tại hành lang liền chấp tay thi lễ nói :
- Sư huynh chưa an nghỉ hay sao?
- Vì vị Chưởng môn có việc cho gọi, nên vẫn chưa thể nghỉ được.
Nói đoạn, hai người bèn đi qua sát vai nhau.
Nhưng, ba tiếng “vị Chưởng môn” đã làm cho Thạch Kinh Thiên hết sức để ý, vì y đang nhọc công đi tìm tung tích của Phi Long thiền sư, vậy thử hỏi y nào chịu bỏ qua cơ hội tốt này.
Bởi thế, y liền đưa tay ra hiệu, rồi thừa lúc đối phương không để ý, nhanh nhẹn theo dõi người tăng nhân đang đi dưới hành lang.
Đại Phong thiền sư đi xuyên qua mấy gian đại điện, và cuối cùng dừng chân đứng lại trước một cái liêu, đưa tay gõ nhẹ vào cửa ba tiếng, thấp giọng nói :
- Tôi là Đại Phong, chấp sự tại kinh đường, có việc xin ra mắt vị Chưởng môn.
- Hãy bước vào.
Qua một tiếng kêu kèn kẹt, Đại Phong thiền sư đã nghiêng mình bước thẳng vào phòng.
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên đối với tài nghệ của Phi Long thiền sư đều có dịp chính mắt trông thấy, nên dù cho đang suốt ruột muốn tìm hiểu sự việc chung quanh bao nhiêu nghi vấn, nhưng họ cũng vẫn chẳng dám liều lĩnh tiến đến gần thái quá.
Thiết Chỉ Cái ẩn kín thân mình trên một ngọn tùng to, trong khi đó, Thạch Kinh Thiên ẩn mình sau một khóm trúc rậm. Hai vị trí ấy đều cách xa gian liêu có ngoài mười trượng.
Thiết Chỉ Cái đưa mắt nhìn, trông thấy trước và sau gian liêu nọ, có mở ba cánh cửa sổ vuông, cao độ ba thước và che kín bằng giấy bạch. Từ bên trong có ánh đèn rọi ra và in rõ lên trên lớp giấy ấy hai bóng người một ngồi một đứng.
Bóng người đứng ấy khỏi cần ai nói cũng biết đó là Đại Phong thiền sư.
Nhưng, Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên trông thấy bóng chiếc tay của lão ta không ngớt chỉ trỏ, cũng như đôi môi không ngớt mấp máy, nhưng hoàn toàn không nghe được lão ta nói gì cả. Trong khi Thiết Chỉ Cái định tiến tới gần hơn để lắng nghe cho được tiếng nói của đối phương, thì bỗng từ trong gian liêu ấy, có một bóng đen bay thoắt ra, trông nhẹ nhàng như một đợt khói và mất hút giữa màn trời đêm.
Võ công của người ấy quả thật là cao cường đếm mức ít thấy được trong võ lâm. Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên từ trong bóng tối đưa mắt nhìn nhau một lượt, không khỏi đều cảm thấy hết sức kinh dị.
Trong khi ấy, bóng người đang ngồi cũng đã đứng lên, và sau một tiếng “xoạc”, đèn đuốc trong gian phòng hết thảy đều tắt phụt. Kế đó, lại nghe có tiếng chéo áo giũ trong gió, rồi trông thấy hai bóng người từ trong phòng phi thân lướt ra.
Nơi cư trú của vị Chưởng môn, dù cho lúc ban ngày cũng ít có ai dám bước đến, nên giờ đây, giữa canh khuya đêm vắng, nơi đó lại càng trở thành phẳng lặng hơn.
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên đều nín thờ không hề dám nhúc nhích.
Nhưng bỗng ngay lúc đó, trước mặt họ lại xuất hiện một việc lạ lùng nữa.
Họ trông thấy Phi Long thiền sư và Đại Phong thiền sư cùng lấy ra một vuông lụa rồi nhanh nhẹn che kín cả khuôn mặt, ẩn mình theo hoa kiểng chung quanh, bước đi một cách thập thò, nhắm hướng đông tiếp tục bước tới.
Vị Chưởng môn mới nhậm chức của phái Thiếu Lâm, mà đã có những hành động ám muội như vậy, quả đã làm cho Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên hết sức kinh hoàng, khó hiểu. Phương chi, khi Đại Phong thiền sư che kín mặt bằng vuông lụa ấy rồi, thì hình dáng lại trông giống hệt vị hòa thượng che mặt xuất hiện vừa rồi tại khu rừng rậm, bên cạnh ngôi chùa mà cả hai đã trông thấy.
Thiết Chỉ Cái hết sức lấy làm lạ, nên dùng tay vẫy ra hiệu, để Thạch Kinh Thiên cũng lướt tới, bám sát theo hai người kia với khoảng cách mười trượng.
Phi Long thiền sư tuy tài nghệ cao cường, nhưng Thiết Chỉ Cái cũng không phải là người kém cỏi. Đôi bên cách xa nhau ngoài mười trượng, thử hỏi Phi Long thiền sư làm thế nào phát giác ra được? Đấy là chưa nói vì ông ta quá tự tin, rằng giữa canh khuya đêm vắng, tại vùng Thiếu Lâm tự này tuyệt đối không có người ngoài xâm nhập.
Tuy nhiên, Phi Long thiền sư tựa hồ vẫn có ý đề phòng. Suốt trên đường đi, lão ta đã tránh nhiều trạm gác, bị mật và cuối cùng mới tiến đến một chiếc cửa tròn.
Chừng ấy, hai người mới dừng chân đứng lại, đưa tay lên gỡ vuông khăn che mặt xuống.
Lúc bấy giờ, vầng trăng thượng huyền đã lên, nên trông thấy thấp thoáng tại phía trên cánh cửa hình tròn ấy, có đề bốn chữ “Bồ Đề Thiền Viện” theo thể chữ lệ thơ.
Bên trong khung cửa ấy, có một con đường nhỏ trải đá trắng, hai bên cỏ dại mọc um tùm, tựa hồ bình nhật rất ít ai đi đến.
Sau khi gỡ vuông khăn đen che mặt xuống, thì Phi Long thiền sư và Đại Phong thiền sư liền khẽ lắc đôi vai, men theo con đường đá trắng lướt tới nhẹ nhàng.
Lão ta đến đây để làm gì? Bồ Đề thiền viện là nơi chi? Tại sao vị Chưởng môn mới nhậm chức này lại chẳng dám công nhiên đi đến nơi đó?
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên không làm sao hiểu được, nhưng họ cũng vượt qua chiếc cửa tròn để bám sát theo hai đối phương. Song họ không dám lướt đi trên con đường trải đá trắng, mà trái lại, rùn thấp đôi vai, chạy theo những khóm cây bụi cỏ, chẳng khác nào hai con chuột to đang đi kiếm mồi...
Hai người chạy như thế được chừng mười trượng, thì bỗng nhiên lại nghe có tiếng người nói lào xào...
Khi họ ngước mắt nhìn, thì trông thấy tại phía sau của Bồ Đề thiền viện, có một gian nhà tranh, chung quanh trúc xanh bao bọc, ánh đèn đang chập chờn.
Đại Phong thiền sư khi hãy còn cách gian nhà thực xa, thì đã dừng chân đứng lại. Nhưng, Phi Long thiền sư đã bước thẳng vào trong. Lúc ấy, từ trong gian chòi tranh, có một giọng hết sức già nua nói rằng :
- Vị Chưởng môn đã trở về hay chưa?
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên đều không khỏi sửng sốt, thầm nghĩ rằng :
- “Thiếu Lâm tự kể từ khi Thiên Thanh đại sư bị mất mạng tại Huyết Hải Địa Khuyết thì người lên ngôi vị Chưởng môn nhân chẳng phải là Phi Long thiền sư hay sao? Trong Bồ Đề thiền viện này có ai ở thế? Tại sao ngay đến việc thay đổi vị Chưởng môn mà người này cũng chẳng hiểu?”
- Khải bẩm sư bá, vị Chưởng môn vẫn chưa trở về.
Tiếng nói ấy rất giống tiếng nói của Phi Long thiền sư. Nhưng, chính lão ta là vị Chưởng môn đương kim của Thiếu Lâm tự, thế tại sao lão ta lại bảo vị Chưởng môn chưa trở về?
Hai người đang ngờ vực và chưa tìm hiểu được câu giải đáp, thì lại nghe giọng già nua ấy nói tiếp rằng :
- Lần tay tính ra, thì không mấy chốc đã bốn mươi năm qua. Hiện nay, chỉ còn ba tháng nữa là bần tăng sẽ bước ra khỏi tịnh thất. Xem ra vì pho Lục Ngọc Di Đà bé nhỏ ấy, mà ta lại không tránh khỏi dấn bước giang hồ một lần nữa chăng?
- Khải bẩm sư bá, Phi Long vừa mới tiếp nhận được một bức thơ mật của vị Chưởng môn, bảo là pho Lục Ngọc Di Đà đã tìm được trở về rồi, duy có điều là khó phân biệt được chân giả mà thôi. Chính vì vậy nên mới cho người cấp tốc mang về Thiếu Lâm, để xin sư bá xem sao.
Thiết Chỉ Cái nghe đến đây, mới bừng hiểu ra mọi lẽ. Lão ta biết người đang ở trong gian tịnh thất này, chính là vị sư huynh của Thiên Thanh đại sư, tức Thiên Nhất Thượng Nhân, người mà võ công cao cường nhất trong Thiếu Lâm tự. Qua lời nói của lão ta, tựa hồ lão ta không hay biết chi về việc Thiên Thanh đại sư đã chết, cũng như việc Phi Long thiền sư lên nắm ngôi vị Chưởng môn...
Xem ra, tên giặc trọc Phi Long, chẳng rõ đang có một mưu toan gì. Rất có thể những lời nói dối vừa rồi của lão ta là...
Suy nghĩ đến đây, Thiết Chỉ Cái liền đưa mắt ngó lên, thấy bóng người trong gian nhà di động, tức thì, Phi Long thiền sư đưa chân bước tới một bước, trong khi hai tay đang bưng một vật gì, rồi từ từ đưa thẳng về phía trước...
Từ bên ngoài nhìn vào, bị ngăn cách bởi một lớp giấy che cửa sổ, nên không thể trông thấy được rõ ràng, nhưng xem qua bóng đen rọi lên trên lớp giấy, thì vật ấy tựa hồ như vật mà người che mặt xuất hiện vừa rồi tại khu rừng rậm bên ngoài một ngôi chùa, đã trao cho Đại Phong thiền sư...
Thiên Nhất Thượng Nhân tựa hồ ngồi ở phía sau chiếc đèn, nên bóng đen của lão ta in cả lên tấm vách phía sau, do đó ở cửa sổ phía trước không nhìn thấy được...
Nhưng, khi Phi Long thiền sư đưa chiếc hộp sắt ấy tới trước thì trên lớp giấy cửa sổ, bỗng hiện rõ một bàn tay móng thực dài, nhận lấy chiếc hộp sắt của Phi Long thiền sư vừa đưa đến.
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên tuy chẳng phải là những tay giang hồ lão luyện, nhưng đôi mắt nhìn qua mọi việc vừa xảy ra, là đã đoán biết ngay chuyện này chẳng phải là chuyện tầm thường, bởi thế, cả hai đều bất giác giật nảy mình.
Giữa lúc ấy, thì bỗng nghe trong gian nhà tranh có tiếng “bốp, bốp” vang lên...
Hai người chưa kịp nhận ra âm thanh ấy là tiếng chi, thì bỗng thấy Phi Long thiền sư cất giọng “Hừ” lạnh lùng, rồi từ bên trong gian nhà phi thân lướt trở ra ngoài. Khi đôi chân của lão ta vừa mới đứng yên trên đất, thì trong gian nhà đèn đuốc đều tắt phụt, đồng thời, lại có một bóng đen khác, nhanh như chớp từ cửa sổ phía sau lao thoắt người vào gian nhà.
Bóng đen ấy tài nghệ còn cao cường hơn cả Phi Long thiền sư nữa.
Thiết Chỉ Cái vừa nhìn qua là đã biết bóng đen đó chính là người mà lão ta đã gặp ngoài khu rừng rậm vừa rồi.
Lúc bấy giờ, Phi Long thiền sư đưa mắt quét qua khắp bốn bên, gằn giọng nói :
- Người vừa đến là cao nhân phương nào, đã có gan vào chùa, thì chẳng lẽ lại không dám nhìn thấy ai hết hay sao?
Thiết Chỉ Cái nghe qua lời nói ấy, biết đối phương chưa phát giác được mình, nên vẫn ngồi yên lặng chờ đợi mọi sự diễn biến. Nhưng, nào ngờ đâu Thạch Kinh Thiên, một con người có tánh nóng nảy, nên buột miệng cười, giận dữ nói :
- Khá khen cho lão hòa thượng trọc khoác lác không biết xấu hổ kia. Ta đến đây không phải để bắt cóc ni cô, vậy chả lẽ ta lại sợ ngươi hay sao?
Tiếng nói vừa dứt, thì y đã vọt người lướt tới, tức thì, sau một tiếng động khẽ, thân người của y đã đứng sững trước mặt Phi Long thiền sư ba trượng, rồi cất tiếng cười to không ngớt.
Phi Long thiền sư không khỏi giật mình, sắc mặt biến hẳn. Tuy nhiên, lão ta là người bình tĩnh và sâu sắc, nên chỉ trong nháy mắt là đã tự trấn tĩnh được ngay.
Đôi mắt của lão ta chiếu ngời như hai luồng điện, cất giọng lạnh lùng cười dài nói :
- Thạch Kinh Thiên, ngươi có biết Bồ Đề thiền viện, là cấm địa của phái Thiếu Lâm ta không?
- Là cấm địa thì sao?
- Ai vào đây sẽ chết.
- Tốt lắm. Vậy ông hãy chết trước cho tôi xem thử nào.
- Bản chức là người duy nhất được bề trên cho phép vào đây.
Thạch Kinh Thiên đưa tay chỉ vào Đại Phong thiền sư, cười ha hả như cuồng dại :
- Nói thế, còn lão tặc này thì sao?
- Kẻ ngang bướng, ngươi muốn chết mà.
Tiếng nói vừa dứt, thì lão ta cũng tràn ngay tới, vung chưởng nhắm ngay đầu Thạch Kinh Thiên bổ xuống.
Nào ngờ thế võ mới vừa đánh ra, thì lại có một chuỗi cười to vọng đến bên tai rằng :
- Tên trọc kia. Ngươi tính đóng cửa lại để hiếp đáp kẻ khác hay sao?
Tức thì, một bóng đen từ trên không sa xuống. Trong khi bóng người chưa lướt đến nơi, thì đã vung chưởng đánh ra, khiến gió lạnh cuốn tới ồ ạt như muôn ngàn đợt sóng to, nhắm ngay sau ót của Phi Long thiền sư công thẳng tới.
Phi Long thiền sư hết sức hãi kinh, nhanh nhẹn thu thế võ trở về, rồi nửa thân trên xoay nhanh qua, chuyển luồng chưởng lực hùng hậu đang nhắm công vào Thạch Kinh Thiên, để công trả trở ra phía sau lưng mình.
Qua một tiếng nổ ầm thực to, không khí liền quay cuồng, cỏ rác tung bay mờ mịt, đồng thời hai người đều bị hất bắn ra sau một bước, chứng tỏ sức mạnh của đôi bên đều ngang nhau, không ai hơn ai cả.
Thạch Kinh Thiên đứng cạnh đấy, vỗ tay cười to nói :
- Đại ca. Anh hãy bước dang ra, để cho tôi đánh nó vài chưởng, hầu hả cơn giận trong lòng.
Nói dứt lời, y vung nhanh đôi chưởng lên, đánh ra hai luồng kình phong ồ ạt, chuyển động ầm ầm như sấm nổ.
Liền đó, lại nghe hai tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Phi Long thiền sư tuy võ công cao cường, nhưng vẫn bị sức mạnh trời sinh của Thạch Kinh Thiên hất ra sau, khiến lão ta phải hoang mang sợ hãi.
Qua những thế võ của ba người, chứng tỏ họ đều đem chân lực của mình ra đánh mạnh, đỡ thẳng với đối phương. Tuy sự va chạm giữa họ là kinh thiên động địa, nhưng kỳ thực cũng chẳng phải tầm thường.
Nhưng có một điều rất lạ, ấy là trong gian nhà tranh lúc đó lại hoàn toàn phẳng lặng, không hề nghe được một tiếng động tĩnh nào cả.
Thiết Chỉ Cái cảm thấy hết sức kinh ngạc, nên bất giác đưa mắt lén nhìn vào trong ấy để dò xét.
Lúc ấy, cửa gian nhà đã mở to, dưới ánh sáng của ngọn đèn đang cháy, chỉ thấy có một chiếc giường thấp để ngay tại cửa, trên giường đang ngồi yên một vị lão hòa thượng, diện mạo thanh tú, mày râu đều bạc. Xem qua hình dáng ấy, chắc lão ta chính là Thiên Nhất Thượng Nhân chứ không còn ai nữa.
Song, trước mặt của vị lão hòa thượng ấy, giờ đây đã có thêm một bóng người. Người ấy khoác một chiếc áo choàng màu đen, mặt quay về phía trong, nên không làm sao thấy rõ diện mục. Nhưng, qua hình dáng ấy, thì tựa hồ người ấy không lớn tuổi lắm.
Đôi môi của Thiên Nhất Thượng Nhân không ngớt mấp máy, tựa hồ đang tranh luận với người thiếu niên áo đen trước mặt, nhưng không còn cách nào nghe được lão ta đang nói chi cả.
Thạch Kinh Thiên và Phi Long thiền sư, chỉ trong chớp mắt là đã đánh nhau trên mười thế võ...
Thạch Kinh Thiên vì tha thiết đối với sự báo thù cho Gia Cát Ngọc, nên thế võ nào y cũng vận dụng nội lực thật mạnh mẽ, căm hận về chỗ không thể đánh cho Phi Long thiền sư tét ra làm hai mảnh.
Phi Long thiền sư đang đêm xâm nhập vào Bồ Đề thiền viện, vốn có ý không muốn cho ai được biết, nên định sẽ hạ Thạch Kinh Thiên trước, rồi mới đối phó với Thiết Chỉ Cái sau.
Đứng trước tình trạng này, Đại Phong thiền sư đáng lý nếu không ra tay tương trợ, thì phải lo báo động cho đệ tử trong chùa hay mới phải, nhưng trái lại, lão ta đứng trơ người ra một bên, chẳng biết phải hành động ra sao cả.
Sau mười thế võ, thì thế công của Phi Long thiền sư bỗng nhiên biến đổi.
Lão ta rùn đôi chân xuống, trong khi đôi cánh tay đánh rất chậm chạp, xem nặng nề chẳng khác nào đang đỡ lấy một vật nặng nghìn cân.
Thiết Chỉ Cái vừa nhìn thấy thì trong lòng hết sức hoảng hốt, vội vàng nói :
- Nhị đệ hãy thận trọng.
Nói dứt lời thì lão ta đã tràn tới ba bước, đưa cao đôi chưởng lên, thủ thế để sẵn sàng đối phó.
Thạch Kinh Thiên trông thấy vậy, cất tiếng cười ha hả nói :
- Đại ca, hãy yên lòng, chỉ với những thế võ bưng bình bát xin cơm của hắn ta, hẳn là không cao hơn một đầu đảng ăn cướp như tôi đây là bao đâu.
Phi Long thiền sư cười nhạt, nói :
- Như thế thì ngươi hãy thử xem cho biết.
Nói đoạn, lão ta bèn đưa chân trái bước tới, giẫm mạnh lên đất, khiến bàn chân lún sâu xuống đến năm tấc. Đồng thời, lão ta lại vung chưởng phải lên, đánh chớp nhoáng về phía trước.
Thạch Kinh Thiên cất tiếng cười như cuồng dại nói :
- Ta sẵn sàng thử một lần thứ hai, có lý nào lão trọc ngươi có thể hóa ra một con thiên lý mã đâu mà ta sợ.
Liền đó, y liền thò chưởng trái ra, vận dụng đến chín phần mười chân lực, đỡ nhanh như gió vào thế công của đối phương.
Phi Long thiền sư vốn đã kinh hãi trước thần lực trời ban của Thạch Kinh Thiên, vậy thử hỏi lão ta nào dám đánh mạnh đỡ thẳng với y nữa. Nhưng, lão ta đã giả vờ thật khéo, nên khiến Thạch Kinh Thiên suýt nữa đã bị lầm mưu gian của lão ta rồi.
Giữa lúc hai luồng chưởng lực sắp va chạm vào nhau, thì Phi Long thiền sư bỗng bất thần thu luồng chân lực trở về, rồi lắc mạnh đôi vai nhảy tránh về phía trái hai bước, đã tránh khỏi được luồng chưởng phong của đối phương...
Qua một tiếng nổ ầm thực to, cát đá tung bay mù mịt, trên mặt đất đã bị luồng chưởng lực đào thành một cái lỗ sâu, to bằng cái thúng.
Thạch Kinh Thiên đánh hụt vào khoảng không, nên thân hình không khỏi loạng choạng, cơ hồ không đứng vững, ngã chúi tới phía trước ba bước, nên bất giác tiến thẳng đến vị trí của Phi Long thiền sư vừa đứng khi nãy.
Thiết Chỉ Cái trông thấy sự việc xảy ra rất lạ lùng, nên trong lòng không khỏi hết sức kinh hãi.
Phi Long thiền sư nào chịu bỏ lỡ dịp tốt ngàn năm một thuở, nên liền xoay thân người lại, rồi vung nhanh hai cánh tay ra, sử dụng “Đại Cầm Nã thủ tháp”, tức một trong bảy mươi hai tuyệt kỹ của phái Thiếu Lâm, mười ngón tay hơi co, nhắm đánh thẳng vào mạch cổ tay trái và “Kiên Tĩnh huyệt” của Thạch Kinh Thiên.
Thiết Chỉ Cái trông thấy Thạch Kinh Thiên sắp bị hại dưới tay của Phi Long thiền sư nên không còn nghĩ chi đến chuyện khác, di động ngay thân người...
Nếu Thạch Kinh Thiên thật sự không giữ được thăng bằng trước thế võ ấy, thì thử hỏi còn đâu xứng đáng là Minh chủ lục lâm của mười ba tỉnh trong cả miền nam lẫn miền bắc?
Bởi thế, trong khi thân mình của Thiết Chỉ Cái mới vừa di động, thế võ chưa kịp đánh ra, thì bỗng nghe y cất tiếng cười to ha hả, rồi gằn giọng quát rằng :
- Lão trọc kia. Ngươi tính già hóa ra non rồi.
Cùng một lúc với tiếng cười, thân hình của Thạch Kinh Thiên liền xoay qua phía trái, vung mạnh đôi tay, chẳng khác nào hai cây đòn bằng sắt, nhắm quét thẳng vào bàn tay của Phi Long thiền sư.
Phi Long thiền sư có ý định đánh bằng mưu mẹo, nhưng giờ đây lại trở thành một thế đánh mạnh đỡ thẳng của đối phương nữa. Do đó, lão ta hối hả biến thế chụp thành thế chưởng. Và sau một tiếng nổ ầm thực to, đôi bên đều bị hất bắn ra sau năm bước.
Thiết Chỉ Cái trông thấy thế, hết sức vui mừng. Nhưng, ngay trong lúc ấy bỗng nghe trong gian nhà có tiếng người vọng đến nơi rằng :
- Thượng Nhân không giữ chữ tín, tôi chỉ hỏi qua là đã biết ngay.
Giọng nói ấy nghe thực quen thuộc. Thiết Chỉ Cái vội vàng ngửa mặt nhìn lên, thì trông thấy người áo đen cũng đang quay mặt trở ra. Chiếc choàng màu đen đang khoác trên người của chàng thiếu niên ấy kín đáo đến nỗi mưa gió cũng thể lọt được vào người. Nhất là tấm lụa đen che mặt cũng thật kín đáo, chỉ còn chừa có đôi mắt sáng ngời như sao lộ ra ngoài mà thôi.
Thiết Chỉ Cái thấy đôi mắt của người ấy quét về phía mình, và tựa hồ có hơi sửng sốt. Nhưng sau đó, người ấy quay nhanh mặt vào trong ngay.
Thiết Chỉ Cái đang lấy làm lạ về cử chỉ đó thì đã nghe Thiên Nhất Thượng Nhân to tiếng nói :
- Xin nhị vị đại hiệp họ Quan và họ Thạch hãy tạm thời ngừng tay, bần tăng đang có việc muốn hỏi cho rõ đây.
Giọng nói ấm áp ấy mạnh mẽ, chẳng khác nào có một sức mạnh hữu hình, khiến cho Thiết Chỉ Cái là một người võ công cao cường, cũng không khỏi giật mình đánh thót.
Liền đó, những người đang đánh nhau đều nhảy lùi ra xa. Phi Long thiền sư đưa mắt quét qua hai đối phương một lượt, rồi xoay lưng bước thẳng vào nhà.
Giữa lúc Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên đang băn khoăn, không hiểu nên bước theo vào trong nhà chăng, thì đã nghe Thiên Nhất Thượng Nhân kêu to lên rằng :
- Số người hiện diện ngoài sân, xin hãy bước cả vào đây.
Thạch Kinh Thiên bèn quay về Đại Phong thiền sư, đang đứng trơ người như khúc gỗ bên cạnh đấy, cười ha hả nói :
- Xin mời đại hòa thượng bước vào luôn.
Thiên Nhất Thượng Nhân nhướng cao đôi mày bạc, nói :
- Bên ngoài ấy là ai?
- Thưa, đệ tử là Đại Phong đây.
- Hừ. Xông càn vào Bồ Đề thiền viện, vậy ngươi có biết tội không?
- Vì Đại Phong con nghe có người nhập Bồ Đề thiền viện, nên lo lắng đến sự an nguy của sư tổ, do đó, nên mới xông vào vùng cấm địa này, vậy mong sư tổ từ bi hỉ xả cho.
- Hừ, thật chẳng ngờ ngươi lại có lòng hiếu thế? Bước vào đây.
Phi Long thiền sư đôi tròng mắt không ngớt xoay chuyển, dẫn Đại Phong thiền sư sắc mặt đầy vẻ kinh hoàng cùng bước đi trước Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên nói gót theo sau, dõng dạc bước vào ngôi nhà tranh.
Phi Long thiền sư đưa mắt nhìn qua, đã trông thấy người che mặt đang đứng bên cạnh của Thiên Nhất Thượng Nhân, nên không khỏi giật nảy mình.
Riêng người che mặt ấy, khi nhìn thấy Phi Long thiền sư thì đôi mắt cũng liền sáng ngời như hai luồng điện, trông thực khiếp người.
Thiên Nhất Thượng Nhân đưa mắt quét về Phi Long thiền sư, nhưng bỗng nhiên lại quay về phía Đại Phong thiền sư nói :
- Đại Phong, vị sư tổ Chưởng môn của ngươi, có phải đang bận truy tìm pho Lục Ngọc Di Đà trong chốn giang hồ hay không?
Đại Phong thiền sư giật nảy mình, đôi mắt nhìn thẳng vào Phi Long thiền sư đầy vẻ van xin.
Phi Long thiền sư vội vàng nói :
- Khải bẩm sư bá, vị Chưởng môn...
Câu nói chưa dứt, thì Thiên Nhất Thượng Nhân bỗng nhướng cao đôi mày, giận dữ quát rằng :
- Câm miệng lại.
Giọng nói ngầm chứa một sự uy khó tả. Phi Long thiền sư vội vàng im ngay tiếng nói.
Thiên Nhất Thượng Nhân liền quay về Đại Phong thiền sư hãy còn đang kinh hoàng nói tiếp rằng :
- Ngươi hãy nói mau.
Đại Phong thiền sư cất giọng run run nói :
- Khải bẩm sư tổ, vị Chưởng môn đã bị mất mạng tại Huyết Hải Địa Khuyết rồi.
Thiên Nhất Thượng Nhân liền cười nhạt. Phi Long thiền sư vội vàng nói :
- Đệ tử vì sợ làm bận tâm đến sư bá đang tu tĩnh, nên bấy lâu không dám nói rõ sự thật.
- Hiện giờ ai đang giữ chức vụ Chưởng môn?
- Đại sư huynh Tiềm Long.
Người che mặt đứng bên cạnh nghe thế, liền cất tiếng cười nhạt.
Thiết Chỉ Cái trông thấy Phi Long thiền sư không dám thừa nhận mình là vị Chưởng môn mới nhậm chức của Thiếu Lâm tự, thì đoán biết trong việc này có điều chi bí ẩn. Nhưng lão ta vẫn giữ im lặng để tiếp tục theo dõi.
Song, Thạch Kinh Thiên thì trái lại, hễ khi nào y trông thấy cái việc chi kỳ lạ, thì không thể đè nén được sự phản ứng. Do đó, y bèn ngửa mặt cười to, nói :
- Đại hòa thượng, ông không phải là vị Chưởng môn mới của Thiếu Lâm tự hay sao? Sao giờ đây ông lại chối phăng như vậy?
Phi Long thiền sư biến hẳn sắc mặt, vội vàng nói :
- Trách vụ Chưởng môn nặng nề của Thiếu Lâm tự, từ trước đến nay có thông lệ, là người đệ tử địa vị cao nhất trong môn phái sẽ đứng ra đảm nhiệm.
Trong trường hợp đặc biệt, thì phải có lịnh của trưởng lão, chứ không được làm ngang. Vậy, Thạch đại hiệp đã nghe qua lời đồn đãi sai ngoa dọc đường, xin chớ nói ra như thế.
Thiết Chỉ Cái như đã bừng hiểu ra mọi lẽ, nên giả vờ nghiêm sắc mặt nói :
- Lão nhị. Những lời vô căn cứ thì chớ nên nói liều. Nếu có như vậy, chẳng hóa Thiên Nhất Thượng Nhân sẽ hiểu lầm ông ấy, là người bịa đặt lịnh trên, để cướp ngôi vị hay sao?
Thạch Kinh Thiên nghe qua, trong lòng cũng đoán biết được ít nhiều sự thực, nên cất tiếng to cười ha hả nói :
- Đại ca, anh nói thế phải lắm, nhưng Phi Long thiền sư không phải là hạng người tốt như thế đâu.
Sắc mặt của Phi Long thiền sư trở thành xám ngắt, đầy vẻ kinh hoàng, nhưng bỗng nhiên, lão ta nghiến chặt hàm răng, định sẽ...
Thiên Nhất Thượng Nhân trông thấy thế, liền khẽ “Hừ” một tiếng, khiến Phi Long thiền sư không khỏi giật bắn mình, đảo nhanh đôi tròng mắt, rồi vội vàng cúi người thi lễ nói :
- Sư bá nếu chẳng chịu tin, thì hãy chờ đệ tử mời sư huynh đến hỏi qua thì sẽ rõ.
Thạch Kinh Thiên nghe thế, cười kha khá nói :
- Để tôi đi mời giúp cho ông, được không?
- Đại hiệp đã xâm nhập vào cấm địa của Thiếu Lâm, vậy còn định thoát khỏi Bồ Đề thiền viện hay sao?
- Tôi đã phạm vào một trọng tội to tát, ấy là tội dối thầy khinh tổ, phản bội môn phái, vậy nếu không lấy cái cớ ấy thì làm thế nào trốn thoát đi cho được?
Thạch Kinh Thiên mắng xiên mắng xéo, làm cho Phi Long thiền sư bị vạch trần tất cả những âm mưu đen tối, khiến lão ta sắc mặt hầm hầm, quay phắt người lại, rồi nhanh như chớp vung chưởng lên...
Lão ta đã đâm liều, định sẽ xuất kỳ bất ý hạ sát Thạch Kinh Thiên đi, nhưng nào ngờ chưa kịp đánh thế võ ra, thì đã nghe Thiên Nhất Thượng Nhân cất tiếng hừ to, nói :
- Nghiệt chướng. Nghiệt chướng. Đứng trước mặt của bần tăng, mà ngươi định làm gì thế?
- Xin sư bá hiểu cho, đệ tử...
- Không cần phải nói chi nữa, ngươi hãy mau lấy pho Lục Ngọc Di Đà trong chiếc hộp sắt ấy ra, cho ta xem qua đã, rồi nói chi hãy nói sau.
Dứt lời, lão ta khẽ vung tay ra, tức thì chiếc hộp sắt liền bay thẳng về phía Phi Long thiền sư một cách vững vàng.
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên đều trông thấy rõ cử chỉ đó, nên trong lòng không khỏi thầm kính phục trước võ công phi thường của vị trưởng lão phái Thiếu Lâm này.
Phi Long thiền sư chụp lấy chiếc hộp sắt, mặt biến hẳn, tỏ ra do dự, chưa chịu mở nắp chiếc hộp ra...
Sắc mặt của Đại Phong thiền sư cũng trở thành tái nhợt hẳn, bất giác đưa chân thối lui ra sau ba bước dài.
Người che mặt đứng bên cạnh, hai tia mắt đang chiếu ngời như hai luồng điện, ngó chòng chọc vào mặt của Phi Long thiền sư, đầy vẻ khinh miệt và căm hận.
Trong khi đó, sắc mặt của Thiên Nhất Thượng Nhân cũng lạnh lùng như băng giá, không lên tiếng nói chi cả.
Trong gian nhà tranh trở nên im phăng phắc, không khí có vẻ vô cùng căng thẳng. Mọi việc xảy ra trong Thiếu Lâm tự đêm nay, thực là oái ăm khó hiểu, không ai có thể suy đoán cho ra...
Thiết Chỉ Cái không ngớt suy nghĩ miên man, đầu óc quay cuồng trước bao nhiêu nghi vấn.
Địa vị Chưởng môn của Thiếu Lâm tự, ngoại trừ khi có lịnh của vị trưởng lão, thì theo thông lệ sẽ do người đệ tử có địa vị cao nhất đứng ra đảm nhiệm. Thế nhưng, tại sao Phi Long thiền sư đã tiếp nhận chức vụ Chưởng môn mà vị trưởng lão duy nhất này lại không hay biết chi cả?
Thiên Nhất Thượng Nhân đã bế quan tu tịnh gần bốn mươi năm qua. Nơi tu tịnh của lão ta là Bồ Đề thiền viện, chỉ có một mình Phi Long thiền sư là được phép ra vào, vậy chẳng lẽ ông ta lại bịa lịnh của vị trưởng lão, để cướp đoạt ngôi vị Chưởng môn hay sao?
Nếu chẳng phải thế, thì tại sao trước mặt của vị trưởng lão, ông ta lại chạy chối, không dám thừa nhận việc làm của mình?
Chỉ còn ba tháng nữa, thì Thiên Nhất Thượng Nhân đã hết thì giờ bế quan, và chừng đó, mọi âm mưu của Phi Long thiền sư chẳng phải bị đổ bể hay sao? Do đó, một kế hay nhất của Phi Long thiền sư là trừ quách đi Thiên Nhất Thượng Nhân là được.
Song, võ học của Thiên Nhất Thượng Nhân, ông ta làm thế nào địch cho nổi?
Vậy tốt nhất...
Thiết Chỉ Cái suy tới nghĩ lui như thế, thì đoán biết vật trong chiếc hộp sắt kia chắc chắn phải là một vật hết sức hiểm nguy. Bởi vậy, lão ta bèn đưa mắt liếc về Thạch Kinh Thiên một lượt, có ý nhắc nhở y cẩn thận đề phòng.
Thạch Kinh Thiên tuy là người thô lỗ, nhưng cũng có lúc lại rất tế nhị, do đó, y đã vận dụng chân lực xuống đôi chưởng, thủ thế sẵn sàng đối phó, xem ra y cũng đã đoán biết được việc ấy rồi.
Dưới bao nhiêu tia mắt nhìn chòng chọc vào mọi người, Phi Long thiền sư cơ hồ cảm thấy như bị nghẹt thở. Lão ta trầm ngâm trong một lúc khá lâu, và cuối cùng, liền đưa mắt quét qua khắp bốn bên một cách giận dữ, rồi nhanh nhẹn đưa bàn tay phải lên, bất thần mở chiếc hộp đó ra...
Tâm trạng của mọi người chung quanh đều hết sức căng thẳng.
Bỗng nhiên, Phi Long thiền sư cất tiếng cười như cuồng dại, nghe đinh tai nhức óc, rồi nhanh nhẹn vung chiếc hộp sắt ấy ra ngoài...
Tức thì, từ trong chiếc hộp sắt ấy có năm đốm ánh sáng đỏ như máu, đi đôi với một mùi tanh hôi nồng nặc, bay xoẹt ra như điện chớp.
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên đều giật nảy mình, nhanh như chớp thối lui ra sau ba bước, đồng thời bốn chưởng đều cùng quét ra một lượt, gây thành hai luồng kình phong mãnh liệt, hất lui hai đóm sáng đỏ như máu đang bay xoẹt về phía mình trở lại ba bước.
Bóng đỏ ấy trong như một vật có sự sống, bởi thế, chúng chỉ bị chao động một lượt, rồi lại tiếp tục vọt tới nghe vèo vèo.
Trong khi hai người chưa kịp ra tay lần thứ hai, thì đã nghe Thiên Nhất Thượng Nhân giận dữ quát to, rồi khẽ vung ống tay áo rộng ra, sử dụng “Số Tướng thần công” mà lão ta đã tu luyện trong mấy mươi năm qua, khiến năm bóng đỏ ấy bất thần bị cuốn nhanh trở về như những luồng điện xoẹt.
Sau một tiếng “ối chao”, năm bóng đỏ ấy đã cùng một lúc công thẳng vào người của Đại Phong thiền sư, thế là lão ta đã té lăn quay ra đất, tắt hơi chết tốt ngay.
Thiết Chỉ Cái hết sức kinh hoàng, và liền đó, trông thấy có bóng người di động nhanh như chớp, thế là Phi Long thiền sư đã bỏ chạy ra ngoài ba trượng.
Thiết Chỉ Cái tự biết với tài nghệ của mình, dù có đuổi theo cũng không kịp nữa, nên trong lòng đang hết sức thất vọng, thì bỗng nghe có tiếng thét vang lên...
Tức thì, người che mặt đang đứng bên cạnh đã nhanh như một cơn gió hốt, phi thân bay xoẹt đi ngay. Trong khi thân mình của người ấy còn đang bay lơ lửng trên không, thì đã giương mười ngón tay ra nhắm ngay Phi Long thiền sư chụp tới, khiến chỉ phong rít trong gió nghe vèo vèo...
Thân pháp của người ấy quả nhanh nhẹn như điện chớp, nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng, rõ ràng đó là tuyệt nghệ “Vân Long Cửu Chuyển” của Bát Chỉ Phi Ma. Riêng về chỉ pháp ấy lại rõ ràng là “Thiên Ma chỉ” độc nhất vô nhị trong giới giang hồ.
Bởi thế, Thiết Chỉ Cái không khỏi giật nảy mình, buột miệng kêu to lên rằng :
- Tam đệ.
Tiếng “tam đệ” ấy đã làm cho người che mặt không khỏi rung động toàn thân, liền nhanh nhẹn sa xuống đất, quay đầu ngó lại, đưa đôi mắt nhìn thẳng vào Thiết Chỉ Cái nhưng không ngớt xoay đôi tròng...
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên lao thoắt ra khỏi gian nhà định sẽ...
Nhưng người che mặt ấy đã bất thần quay mình lại, nhắm hướng Phi Long thiền sư vừa bỏ chạy, vọt người phi thân ra khỏi ngôi chùa, rồi lẫn khuất vào màn đêm mờ mịt.
Người che mặt ấy có phải là Gia Cát Ngọc không? Nếu phải tại sao chàng lại không nhìn Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên?
Không. Chắc chắn là không phải chàng.
Thế nhưng, trong võ lâm ngày nay, ngoại trừ chàng ra, thì còn ai học được tuyệt nghệ của Bát Chỉ Phi Ma nữa?
Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên đều hoang mang khó hiểu...
Bỗng nhiên, từ trong ngọn gió đêm, bất thần có một tiếng niệm Phật hiệu vọng đến rằng :
- A di đà Phật. Vì tên môn đồ phản nghịch ấy, hôm nay bần tăng lại phải phạm sát giới rồi.
Hai người nghe tiếng, đều quay đầu ngó lại, thì trông thấy Thiên Nhất Thượng Nhân, đang từ trong gian chòi tranh bước nhanh ra, đôi mắt sáng ngời, sắc mặt vô cùng trang nghiêm.
Hai người lại đưa mắt nhìn về phía xác chết của Đại Phong thiền sư, thì đã thấy chỉ còn là một đống xương khô, so với cái chết của Thương Lãng Vũ Sĩ thì không khác nhau một tí nào cả.
Giữa đống xương trắng ấy, lại thấy có năm đầu đỏ như máu. Hai người cùng đưa mắt nhìn kỹ, thì không khỏi kinh hoàng.

loading...
Hồi trước Hồi sau