Kim kiếm tàn cốt lệnh - Hồi 13

Kim kiếm tàn cốt lệnh - Hồi 13

Ngọn kiếm nhân tình

Ngày đăng
Tổng cộng 48 hồi
Đánh giá 8.2/10 với 363016 lượt xem

loading...

Mao Văn Kỳ bĩu môi :
- Muội đợi không được...
Đang nói nửa lời lại thấy Mặc Nhất thượng nhân cũng đứng dậy tuyên một câu Phật hiệu lớn tiếng :
- Thiên đạo tuần hoàn, báo ứng không sai, mọi sự đều có định số. Không phải vật báo ứng cho ta, tranh cũng vô ích. Những mong chư vị thuận thiên hành sự.
Áo cà sa phất nhẹ, lão bước xuống cầu thang, và rời khỏi tửu lâu, không hỏi thêm gì về Tam Tài Bảo Tàng đó nữa.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Lúc này bức màn bí mật vốn đang được hé mở, không ngờ nay lại dừng lại một cách đột ngột, khiến cho mọi người như chìm đấm trong chín tầng mê vụ. Rồi đây sự tình sẽ ra sao, không có ai biết trước.
“Cùng Thần” Lăng Long cúi đầu trầm mặc một hồi, chợt giậm chân nói :
- Cùng Gia bang chúng ta thiên sinh cùng mệnh, bảo vật đó không có duyên vào đến tay ta.
Lão cười một tràng dài, vung tay hô :
- Đi, đi, đi. Chúng ta ăn uống no say, còn ngồi đây làm gì?
Lão phất tay áo bước xuống lầu trước. Một lão khác của Cùng Gia bang đứng dậy, đôi mắt trừng nhìn Mao Cao như định nói gì nhưng Lăng Long đã gọi đi, lão ấm ức không nói được. Cả nhóm cùng kéo nhau rời khỏi tửu lâu. Như vậy Mao Cao càng đắc tội với Cùng Gia bang.
Mậu Văn nhìn theo sau lưng nhóm Cùng Gia bang, gật đầu tán thán, chợt quay sang hỏi nhỏ Hồ Chi Huy :
- Tiểu đệ thỉnh giáo Hồ huynh một điều. Mao đại hiệp Và Hồ huynh đều đến đây, vậy lúc này ai đến vùng Cao Hồng lưỡng hồ để lần theo bức mặt đồ tìm bảo vật?
Hồ Chi Huy hơi ngớ người ra, sau đó nói :
- Lão đệ thật là người thông minh...
Gã bèn nhỏ giọng :
- Lão đệ đã đoán ra chuyện đó, ta không ngại gì nói cho lão đệ biết, người đến Cao Hồng lưỡng hồ để dò tìm bảo vật là Kế nhị ca, có lẽ lão đệ chưa biết mặt nhị ca.
Mao Văn Kỳ ngồi cạnh bên, dường nhiên nghe được lời gã ta, buột liệng nói :
- Thì ra là Kế nhị thúc đã đến Cao Hồng lưỡng hồ rồi.
“Hỏa Nhãn Kim Điêu” Tiêu Trì vốn đang nghi hoặc bởi những người kia đột ngột bỏ về, đang cúi đầu suy nghĩ, không biết xử lý thế nào, lúc này nghe Mao Văn Kỳ thốt lên lời đó, lão ta bỗng giật mình bừng tỉnh.
Tiêu Trì đoán ra được những điều bí ẩn trong chuyện này, thầm mắng nhiếc :
- Ta già thế này rồi, không ngờ lại thua trí Mao Cao. Ta dẫn những tay tinh nhuệ của Cao Hồng lưỡng trại đến đây, để bọn hắn dễ dàng đến hồ Hồng Trạch tìm báu vật.
Tiêu Trì nổi giận liền vỗ bàn vụt đứng dậy, mâm bát trên bàn rơi loảng choảng, khiến cho mọi người trố mắt kinh ngạc.
Lão quát lớn :
- Tính Mao kia, ban đầu ta nể mặt ngươi, không ngờ ngươi lại giờ trò giảo quyệt. Dù cho ngươi có lừa ta đi nữa, nhưng lẽ nào ngươi không sợ thiên hạ võ lâm xỉ mắng là kẻ thấp hèn vô sỉ hay sao? Hừ! Lão phu đã sống đến bảy mươi tuổi hôm nay mới đại khai nhãn giới, mới biết trong võ lâm lại có loại tiểu nhân mặt nhân nghĩa mà bụng đầy gian hiểm như vậy.
Trong bốn huynh đệ kết giao của Mao Cao, Kế lão nhị là người vô cùng gian trá xảo quyệt, cơ trí thâm trầm, còn hơn cả “Linh Xà” Mao Cao.
Bức mật đồ của Tam Tài Bảo Tàng sau khi Hầu Lâm dùng bạo lực để cướp lấy từ tay đệ tử của Cùng Gia bang, đã lập tức đưa đến tay Mao Cao. Một báu vật vô giá mà người trong võ lâm thèm muốn, cũng khiến cho Mao Cao nảy sinh lòng tham khôn lường.
Nhưng Mao Cao cũng biết rằng chỉ cần tin tức này bị tiết lộ ra, sẽ làm cho võ lâm nổi trường phong ba. Mao Cao tuy thời gian trở lại đây đã có địa vi trong võ lâm, nhưng cũng tự hiểu rằng nếu muốn đoạt lấy bảo vật đó, quả thực không phải dễ.
Vì thế “Thiết Toán Tử” Kế Mưu đã định ra một quỷ kế, đem chuyện đó dàn dựng khéo léo, khiến người võ lâm tập trung vào Hầu Lâm, còn gã đích thân dẫn thị tam đệ tử trong “Ngọc Cốt sứ giả” và những kỵ sĩ quen nghề sông nước trong “Thiết Kỵ Thần Tiên đội” đến thẳng hồ Hồng Trạch để tìm báu vật.
Kế này quả nhiên đã lừa được những người tai mát trong võ lâm, không những Mặc Nhất thượng nhân trong phái Thiếu Lâm và “Cùng Thần” Lăng Long bi mắc lừa, mà kể cả “Hỏa Nhãn Kim Điêu” Tiêu Trì, một tay giang hồ lão luyện cũng bị trúng kế.
Nhưng quỷ kế đầy bí mật đó không biết tại sao lại bị chàng thiếu niên “thư sinh” nhận ra, mở lời hỏi Hồ Chi Huy. Hồ Chi Huy ban đầu cũng thoáng kinh ngạc, nhưng nghĩ rằng Mậu Văn là một thư sinh trong trắng, lại xem tiền như rác, do đó gã la đã nói ra chuyện đó với Mậu Văn, không ngờ Mao Văn Kỳ đã buột miệng thốt lên.
Mao Cao biết rằng lời đó lọt vào tai Tiêu Trì, tất sẽ dấy lên một trường phong ba. Bởi vậy ngầm chuẩn bị đối phó. Vả lại gã cũng mừng thầm vì những tay cường địch đã ra đi, chỉ còn lại Tiêu Trì thì chẳng có gì đáng lo ngại.
Nhưng gã ta thông minh nhất thế, lú lẩn một giờ, thử nghĩ xem những võ lâm cao thủ hiển nhiên vì chuyện này mới đến, nếu không có duyên cớ gì sao lại đột ngột bỏ đi.
Lúc này Tiểu Trì vụt đứng dậy buông lời nhiếc mắng. Mao Cao vẫn cố ý giở nụ cười khinh thị, để chứng tô danh phận mình khác hẳn mọi người, nhưng kỳ thực gã một phần ỷ vào thế mạnh người đông.
Song phương đang lườm nhìn nhau, bỗng từ sau lưng Mao Cao vọt nhảy ra một người. Đó là “Tả Thủ Thần Kiếm” Đinh Y.
Đinh Y bước lên, quát :
- Lão Tiêu, huynh đệ ta thấy ngươi già cả nên nể nang, nhưng nếu ngươi không biết điều thì chớ trách huynh đệ ta đối xử ngươi không khách khí.
Tiêu Trì giận đến tái mặt, phẫn nộ đến phát cười như cuồng. Lâm Kỳ Trinh lạnh giọng lên tiếng :
- Lão Tiêu, nếu lão tự lượng được thân phận mình thì hãy mau kéo nhau rời khỏi nơi này, nếu đợi đến khi Đinh đại ca ra tay thì muốn đi e rằng không kịp.
Tiêu Trì tức đến nỗi toàn thân run lên, đám quần hùng đều nín thở theo dõi, vì biết rằng cuộc chiến sẽ bùng nổ trong nháy mắt.
Tiêu Trì bỗng hét lên :
- Hôm nay lão phu phải giáo huấn những kẻ ngang tàng xảo quyệt này mới được.
Dứt lời, thân mình đã bay vọt ra như tên bắn. Lướt qua hai chiếc bàn, tung chưởng đánh thẳng vào Đinh Y.
Đinh Y cười gằn một tiếng, lách người né tránh. Tiêu Trì thi triển tuyệt chiêu thành danh trên giang hồ, chưởng pháp cũng kỳ dị, chưởng phong bạt ra vù vù, nhưng không ngờ chỉ là hư chiêu, chưởng phong phát ra nửa chừng đột ngột chuyển hướng đánh tạt ngang vào vùng tiểu phúc của đối phương.
Đinh Y hơi ngưng thần, thót bụng lại, không ngờ trước mắt bỗng hoa lên, tả chưởng của Tiêu Trì phát ra sau lại đến trước, biến chưởng thành trảo chộp vào mặt Đinh Y.
Đinh Y thất kinh, vội tung hữu chưởng chống trả, lách người sang bên tránh hai chiêu của đối phương. Nhưng hơi bị chùn thế đã bị đối phương chiếm tiên cơ, tả hữu tiền hậu đều dầy đặc chưởng phong của đối phương. Đinh Y trở tay không kịp.
Trong căn phòng náo loạn hẳn lên, đám quần hùng đều dạt ra hai bên.
Mậu Văn lại đứng ra xa tận song cửa, giống như sợ chưởng phong làm thụ thương vậy.
Mao Văn Kỳ án tay ở chuôi kiếm, đôi nhãn châu mở to, đứng chắn ngang trước mặt Mậu Văn như để che chở cho chàng. Nàng ước gì Đinh Y lùi lại để nàng thi triển tuyệt chiêu cho đối phương biết mặt.
Lâm Kỳ Trinh trên nét mặt sắc sảo lại hiện ra nụ cười giảo hoạt, đánh mắt nhìn sang Mao Cao, thấy sắc mặt của Mao Cao cũng trở nên hung hiểm, sát khí đã trỗi dậy trong lòng, muốn thanh toán Tiêu Trì ngay tại căn phòng này.
“Kim Lý” Tiêu Bình đứng ngoài vòng chiến, muốn ra tay hỗ trợ phụ thân, nhưng thấy Đinh Y chỉ có tránh chiêu chứ không phản công, xem ra đã rơi vào thế hạ phong.
Đám quần hùng đều ngạc nhiên, thầm thì với nhau :
- “Tả Thủ Thần Kiếm” vốn là cao thủ nổi tiếng trên giang hồ, sao hôm nay lại non kém như thế? Lẽ nào chỉ là hư danh mà thôi? Hay là tuyệt chiêu của lão ta chưa xuất ra?
Những lời đó lọt vào tai Hồ Chi Huy, gã ta kéo tay Mậu Văn, nói nhỏ :
- Mậu lão đệ, lão đệ thường nói chưa tận mắt nhìn thấy võ công của các cao thủ, đợi lát nữa đây lão đệ sẽ thấy.
Mậu Văn tuy làm ra bộ sợ sệt, nhưng ánh mắt luôn di chuyển theo thế chiêu của Tiêu Trì và Đình Y.
Tiêu Trì bỗng cất giọng cười hung dữ, hai tay phân chuyển hợp đánh vào vùng hữu uyển của Đinh Y. Thấy tinh thế nguy cập, mọi người đều kinh hãi thốt lên “A” một tiếng. Mao Cao mặt cũng hơi biến sắc.
Nhưng Đinh Y vẫn bình tĩnh, trong lúc phía Mao Cao định ra tay cứu viện, lão “hừ” một tiếng, hai tay dạt ra, ngửa người búng ngược về phía sau.
Mọi người lúc này mới thở phào nhe nhõm.
Hầu Lâm vội lướt người bước lên, xắn tay áo, nói :
- Đinh đại ca, đại ca nghỉ tay, để tiểu đệ thay đại ca tiếp chiêu.
Tiêu Trì cười ha hả, lớn tiếng :
- Tính Hầu kia, ngươi cứ bước lên, xem có đỡ nổi chiêu của lão phu không?
Đinh Y mặt lạnh như băng, không nói một lời, cởi phăng áo ngoài ném xuống đất, trên người lào phát ra những tia xanh lè, thì ra ở thắt lưng có đeo bảy thanh tiểu kiếm. Đám quần hùng thấy vậy đều lạnh người.
Mao Cao giở nụ cười hiểm ác, nói với Mao Văn Kỳ.
- Kỳ nhi. Đinh đại thúc hôm nay đã thật sự nổi giận rồi đấy. Rồi con sẽ thấy tuyệt chiêu “Tử Mẫu Song Phi” dương danh thiên hạ của Đinh đại thúc nhưng phải thận trọng kẻo bị thụ thương.
Mao Văn Kỳ đáp lời nhưng trong lòng không phục, kể cả Mao Cao nàng ta cũng còn chưa để mắt tới, huống gì là Đinh Y?
Đinh Y cởi bỏ áo ngoài xong, cười hắc hắc lên giọng :
- Lão Tiêu, ngươi tự tìm lấy cái chết.
Cha con họ Tiêu lúc này mặt mày trông rất khó coi, Tiêu Bình vội lướt lên bên cạnh phụ thân nói :
- Phụ thân, để Bình nhi thay phụ thân tiếp chiêu vơi lão ta.
Tiêu Binh thấy Đinh Y ra thế như vậy, sợ phụ thân ứng phó không nổi, làm tiêu tan thanh danh mấy mươi năm nay, nhân vậy mới định ra tay thay phụ thân.
Lâm Kỳ Trinh cười nhạt nói :
- Tiểu tử kia, ngươi vội gì, muốn chết cũng không nên vội như thế, tuy nhiên...
Thị nhếch môi cười nói tiếp :
- Lão Tiêu, lão nếu cảm thấy khí lực không còn nữa, thì hãy nghỉ một lát để lấy hơi cũng không sao.
Những lời đó như những nhát dao rạch vào mặt đối phương. Tiêu Trì tức giận phất mạnh râu, cổ tay xoay nhanh, đã rút từ trong tay áo ra một cặp binh nhẫn sáng loáng, dài độ một thốn, đó chính là Phân Thủy Nga Mi Đao, một loại lợi khí hiếm thấy trong võ lâm.
Đám quần hùng xôn xao hẳn lên, nên biết rằng người nào không có võ công cao cường sẽ không dám sử dụng loại binh nhẫn đó.
Nhưng Đinh Y vẫn cười nhạt, cặp hung quang rực lên chiếu thẳng vào đối phương, ánh kim quang lóe sáng, thanh trường kiếm sau lưng đã nằm gọn trong tay trái.
Lão uốn người vung tay, thanh trường kiếm từ phía dưới chém bạt lên trên, mở miệng thở “vù vù” một tiếng, hét lên :
- Xem chiêu.
Kiếm thế như cầu vồng bổ thẳng xuống người Tiêu Trì.
Tiếng kim loại xáp vào nhau chát chúa vang lên, nhân ảnh phân ra. Thì ra khi ngọn kiếm của Đinh Y chém xuống Tiêu Trì đột ngột sấn tới một bước, cặp đoản đao trên tay đã đánh bứt ngọn kiếm của Đinh Y ra ngoài.
Thanh trường kiếm của Đinh Y được luyện từ những chất tổng hợp đặc biệt do sư phụ truyền lại, cú đánh đó chẳng hề làm tổn hại thanh kiếm.
Tiêu Trì tay phải nắm thanh đoản đao, đoản đao tay trái đưa thẳng ngang ngực. Song phương lườm nhìn nhau như hai con gà chọi đợi cơ hội để lao vào tấn công.
“Tả Thủ Thần Kiếm” Đinh Y tiếp nghiêng người lách tới, thanh kiếm hoa lên bạt sang phía phải và bẻ ngoặc hướng chém vào đối phương “vù vù” liên tiếp hai nhát.
Tiêu Trì hét lên một tiếng, tay phải vung đoản đao phong trú thân kiếm, tay trái tức tốc xuất chiêu “Thanh Long Xuất Vân” (rồng xanh tuôn ra khơi mây) luồn đâm thẳng vào “Trầm Phi huyệt” bên mép mũi của đối phương.
Những kiếm pháp của Đinh Y biến hóa muôn đường, hư thực khó phân. Lúc này mũi kiếm chếch xuống rồi bạt ngược lên với thế đao “Chuyển Âm Dương Hướng” đâm vào người đối phương.
Lão ta thi triển những thế chiêu mà trong võ lâm rất ít thấy, những đường kiếm vô cùng lợi hại. “Kim Lý” Tiêu Bình đứng ngoài thấy vậy lòng bàn tay toát mồ hôi, lo cho sự an nguy của phụ thân.
Nhưng cặp Nga Mi đoản đao trong tay Tiêu Trì bạt, đỡ, đâm, chuyển thế liên tục. phá được những hiểm chiêu của đối phương. Thân hình to lớn, lại ở trong căn phòng chật hẹp, bộ râu dài bay tỏa tứ phía, nhưng khi xoay chuyển ở chân lão không hề phát ra một tiếng động.
Cặp đoản đao trên tay cũng lợi hại không kém ngọn kiếm của đối phương, đúng là “Nhất thốn đoản, nhất thốn hiểm” (ngắn một thốn lại nguy hiểm một thốn).
Tiêu Trì vừa rồi nghênh tiếp mấy chiêu của đối phương, đã nhận ra uyển lực của đối phương không bằng mình. Lão ta lịch duyệt mười mấy năm trong chốn giang hồ, kinh nghiệm nhiều khi ra tay. Vừa phát hiện nhược điểm của đối phương, Tiêu Trì không bỏ lỡ cơ hội, hơi thoái lùi một bước, liền vung cặp đoản đao tấn tới phong trú ngọn kiếm đối phương.
Không ngờ thanh trường kiếm trong tay Đinh Y vừa đến nửa chừng đột ngột thu hồi trở lại, người cùng kiếm thoái lui tám xích, tay phải thọc vào thắt lưng, bàn tay vung ngược ra lập tức có một luồng kim quang từ tay lão phóng bay ra.
Tiêu Trì hơi khựng người, đã thấy tia hàn quang phong thẳng vào ngực mình, lão vội giương cặp đoản đao lên chắn đỡ. Bổng nghe hai tiếng xé gió “vù, vù” trước mặt đã xuất hiện hai đạo hàn quang khác phất ra sau, nhưng đến trước, một tả một hữu phóng thẳng vào hai chân lão.
Tiêu Trì hết sức kinh hãi, vội ngửa người lui ra sau.
Đám quần hùng đều trợn to mắt nhìn, có người buột miệng thốt lên :
- Từ mẫu song kiếm.
Tuyệt chiêu thành danh của “Tả Thủ Thần Kiếm” quả nhiên bất đồng phàm hưởng, ba ngọn tiểu kiếm phóng ra như tên bay, nhằm vào ba điểm khác nhau.
Thanh trường kiếm trong tay như cũng bạt tới cùng lúc với ba tiểu kiếm, tay phải lão vẫn án ở thất lưng.
Mọi người đều biết rõ Tiêu Trì có thể tránh được thanh “Mẫu kiếm” trên tay trái của Đinh Y nhưng không thể thoát được ba thanh “Tử kiếm” phát ra ở tay phải đối phương. Xem ra “Hỏa Nhãn Kim Điêu” Tiêu Trì mấy mươi năm xưng hùng trên thủy lộ giờ đây sắp phải tuyệt mệnh bởi tuyệt chiêu “Tử Mẫu Song Phi”.
Trong giây phút quyết định sinh tử của một người, trên mặt mỗi người toát ra thần sắc khác nhau, hiển nhiên những suy nghĩ trong đầu họ không giống nhau.
Mao Cao hiện nụ cười hung ác. Lâm Kỳ Trinh tỏ ra rất đắc ý. Hầu Lâm đôi mắt thoáng động. Hồ Chi Huy mở to mắt nhìn. Mao Văn Kỳ trong lòng lại thầm nghĩ.
- Chiêu đó cũng không có gì là tuyệt diệu...
Còn Mậu Văn thì sao? Chàng ta vẫn hiện nụ cười khó hiểu trên môi, nhưng lần này nụ cười đó mang đầy tính thương cảm và nhân tình.
“Kim Lý” Tiêu Bình đôi mắt đỏ rực như lửa, hét một tiếng dậy trời, lao người bổ tới bỗng cảm thấy tiếng gió vút qua trước mắt lạnh rát, thì ra ba thanh tiểu kiếm đó bay lướt qua trước mặt.
Tiếp theo là “Cạch, cạch, cạch” ba tiếng phát lên, ba thanh tiểu kiếm cùng cấm phập vào cột trụ của tửu lâu, chi còn lại ba chuôi kiếm lộ ra ra ngoài đang còn rung.
Mọi diễn biến chỉ xảy ra trong chớp nhoáng, Tiêu Trì trợn mắt ngạc nhiên.
không ngờ ba thanh tiểu kiếm đang bay thẳng vào người lão, giờ lại đột ngột chuyển hướng cắm phập vào cột trụ?
Lão tung người đứng thẳng lại, vừa mới định thần, bỗng nghe “cạch” thêm một tiếng nữa, lại thấy một ám khí bay cắm sâu vào bức tường, và đám quần hùng đều kinh loạn hẳn lên.
Vật ám khi đó bay vào trong lúc Đinh Y đang chuẩn bị vung kiếm chém tới.
Loại cao thủ võ lâm như Đinh Y, bất kể trong tình huống nào cũng rất cảnh giác.
Bởi vậy khi phát giác có tiếng gió phát ra từ ám khí đang bay sát bên hông, lão buộc phải thu hồi thế kiếm, vội lách người sang một bên, mặt tái hẳn đi. Lão quét mắt nhìn quanh, thấy bọn Mao Cao đều đổi sắc mặt, đám quần hùng cũng thất thanh kêu lên.
Đinh Y ngầm phán đoán ám khí đó phát xuất từ đâu, rõ ràng là từ cửa bay vào. Nhưng lúc này Mao Cao đã phản ứng rất nhanh, quay nhìn ra song cửa, cũng không thấy ai cả, trên cũng vắng lặng không người, những tay đại hán canh giữ suốt đêm giờ này cũng kéo nhau đi ngủ cả.
Ánh sáng ban mai chiếu rọi vào căn lầu đối diện phía bên kia đường, nhưng bên đó cũng tĩnh mịch vắng lặng.
Mao Cao dù có cơ trí thâm trầm, lúc này cũng không khỏi hoang mang, vội quát :
- Lão tứ, ra ngoài nhìn xem.
Hầu Lâm liền ứng thanh và nhún người bay ra song cửa. Mao Cao bước tới bức tường đối diện, nhổ ám khí găm trên tường ra xem.
Thì ra một thanh Kim kiếm.
Vừa rồi mọi người đều tập trung vào ngọn kiếm của Đinh Y, nên không có ai biết ám khí từ đâu phát ra.
Chính ngay Mao Cao cũng phát giác có ám khí từ cửa bay vào, đến khi gã quay đầu nhìn thì ngoài cửa lại không có người.
Mao Cao cầm thanh Kim kiếm trên tay, đôi mày nhíu lại. Lúc này Đinh Y cũng bỏ Tiêu Trì sang một bên, lướt người đến đứng cạnh Mao Cao, đôi mắt chằm chằm nhìn thanh Kim kiếm miệng lẩm bẩm :
- Lại là hắn ta?
Mao Cao gật nhẹ đầu, cặp hung quang rực lên quét nhìn trên mặt những người đứng cạnh song cứa. Người đầu tiên là Hồ Chi Huy, lúc này gã ta đang quay người nhìn ra ngoài song cửa, lại quay vào nhìn sững thanh Kim kiếm trên tay Mao Cao.
Đứng cạnh bên Hồ Chi Huy là Mao Văn Kỳ, đầu ló nhìn ra ngoài cửa, và bên cạnh nàng là chàng phú gia công tử Mậu Văn.
Mao Cao xoay chuyển dòng suy nghĩ :
- “Vừa rồi thanh Kim kiếm này là từ phía bên trái ta bay vào, chính là những người ở phía bên tay trái phát...”
Gã quét nhìn thêm một lượt nữa, đôi mày nhíu lại càng rậm hơn, nghĩ tiếp.
- “Hồ tam thúc và Kỳ nhi dĩ nhiên không phải rồi, duy chỉ có một người có khả năng chính là tên Mậu Văn này. Hừ. Hắn nói hắn không biết võ công, ta có phần không tin, nhưng nếu nói hắn là Kim Kiếm Hiệp thì cũng không thể. Thế thì thanh Kim kiếm này chỉ có từ ngoài cửa bay vào. Nhưng xem ra dường như cũng không phải...”
Mao Cao suy nghĩ mãi cũng không tài nào tìm ra nguyên nhân, nét mặt sạm lại, gã lặng lẽ bước tới sau lưng Mậu Văn, đưa tay vỗ vào vai chàng, có ý muốn thử xem, nên gã đã vận đến năm thành công lực.
Gặp lúc Hồ Chi Huy vừa quay lại nhìn qua, thấy vậy bất chợt thốt lên :
- Đại ca làm gì vậy?
Mao Cao liền thu hồi chân lực, chợt khẽ vỗ nhẹ vào lưng Mậu Văn, miệng mỉm cười, trong đầu lại nghĩ :
- “Hắn ta và Hồ tam đệ đã thân thiết như vậy nghĩ rằng cũng không đến nỗi làm những chuyện đó”.

loading...
Hồi trước Hồi sau