Kim kiếm tàn cốt lệnh - Hồi 32

Kim kiếm tàn cốt lệnh - Hồi 32

Đấu trường hỗn loạn

Ngày đăng
Tổng cộng 48 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 362852 lượt xem

loading...

Huynh đệ họ Uông, Hà Sóc song kiếm nhìn nhau không nói lời nào.
Họ thấy tình cảnh trước mắt, trong đầu nghĩ lai những nói của Mậu Văn.
Cả hai cũng thầm nghĩ :
- “Mao Cao gần đây cuồng ngạo như vậy, dung túng nữ nhi làm điều vô lễ đối với bậc trưởng bối. Hắn ta lúc này đã bị trúng chưởng phản thân ly, huynh đệ ta sao không thừa cơ hội này để trừ khử”.
Nghĩ đến điều đó, Uông Nhất Bằng liền vung tay quát :
- Linh Xà Mao Cao mặt như vẻ trung hậu, lòng dạ lại gian trá xảo quyệt.
Bọn ta dù là ân nghĩa huynh đệ, cũng nhìn không quen hành động cuồng ngạo của hắn ta như vậy, bỡn cợt lừa bịp bằng hữu giang hồ.
Uông Nhất Bằng rút kiếm, cất cao giọng :
- Trình đại tẩu, xem huynh đệ ta báo thù cho đại tẩu.
Ngọn kiếm hoa lên đâm thẳng vào vùng sườn trái của Mao Cao.
Hoàn Hồn đứng trong góc khoang thuyền, nét mặt lộ vẻ đắc ý. Trình Câu và Trình Thiêm đánh mắt nhìn nhau, miệng cũng hiện nụ cười đầy ẩn ý. Tả Thủ Thần Kiếm Định Y rùng nhẹ vai định lao người ra, lại bi Lâm Kỳ Trinh níu lại, nói nhỏ bên tai :
- Ngồi xem long tranh hổ đấu mới hứng thú.
Đinh Y bàng hoàng giây lát, từ từ ngồi xuống lại.
Mao Cao lách người tránh bảy đường kiếm liên tiếp của Uông Nhất Bằng, miệng la lớn :
- Uông Nhất Bằng, lão cuồng rồi sao?
Uông Nhất Bằng hừ một tiếng lạnh lùng, ngọn kiếm trên tay múa tít, lại bạt ra tiếp ba đường kiếm. Lão ta sử dụng kiếm một tay, ngọn kiếm càng lợi hại và hung hiểm.
Mao Cao mặt xanh ngắt trông rất khó coi, đủ thấy gã ta đang phẫn nộ tột độ, nhưng gã ta dường như đang băn khoăn lo lắng nên vẫn không muốn hoàn chiêu.
Thân hình vọt nhanh về phía sau, vung tay quát :
- Người đâu?
Uông Nhất Bằng vung kiếm tấn công tiếp.
Đột nhiên, bốn đạo hàn quang lóe sáng, kèm theo những tiếng hét chói tai, nghe “keng” một tiếng, thân hình Uông Nhất Bằng bị bạt ngược trở lại ba xích.
Trước mắt lão là bốn lam y kiếm thủ tay nắm kiếm đứng hàng ngang, bốn thanh trường kiếm chĩa thẳng mũi về phía lão ta, thế kiếm tuy chưa biến chuyển nhưng đã khống chế đối phương không tiến thoái được.
Bốn lam y kiếm thủ đứng sừng sững, ánh mắt chú nhìn trên người Uông Nhất Bằng.
Uông Nhất Bằng không khỏi kinh ngạc thầm nghĩ :
- “Mao Cao quả là hung ác thâm trầm, đã cho ngầm mai phục sẵn mấy tay hảo thủ này...”
Chợt nghe Mao Cao cười lớn nói :
- Uông đại đệ, ngu huynh có gì sai trái với các người, lão nên nói rõ ra trước mặt đông đảo mọi người.
Chuyện huynh đệ họ Uông bị Mao Văn Kỳ làm nhục, làm sao lại nói ra trước mặt ba quân thiên hạ được? Uông Nhất Bằng bèn lớn tiếng :
- Ngươi là kẻ bội tín vong nghĩa, ngầm giết Trình đại ca ta, lăng nhục quả phu, con người của ngươi đầy gian ác hiểm độc, thiên hạ đều nguyền rủa ngươi, huynh đệ ta thay võ lâm trừ hại chứ không có ân oán riêng tư gì.
Lời nói nghe ra vẻ đầy chính nghĩa, đám quần hào không khỏi động lòng, thậm chí có người còn rút kiếm lăm lăm trong tay.
Mao Cao mặt đầy sát cơ, lạnh giọng quát :
- Giết.
Tiếng quát vừa phát ra, bốn lam y kiếm thủ nhất tề vung kiếm tấn công.
Uông Nhất Bằng cười nhạt gằn giọng :
- Lũ nhóc vô tri kia cũng dám thi kiếm trước mặt lão phu hả?
Thanh trường kiếm trong tay múa tít mũi kiếm vạch lên bốn hoa kiếm phong trú bốn ngọn kiếm của bọn lam y kiếm thủ. Cánh lay hoa nhanh, kiếm quang ánh lên tợ cầu vồng áp đảo mãnh liệt.
Bốn lam y kiếm thủ thân hình chùn xuống nhảy dạt ra hai bên, tránh chiêu hoàn chiêu, mười mấy đường kiếm cùng thi triển một lúc nhằm đánh vào những chỗ yếu hại trên khắp người Uông Nhất Bằng.
Uông Nhất Bằng hét lên một tiếng, thanh trường kiếm hoa lên tạo thành từng vòng cung chấn giữ khắp người.
Bọn lam y kiếm thủ bỗng phát giác thanh kiếm trong tay như đang chém vào bức tường cứng, thế kiếm chùn lại.
Uông Nhất Bằng phá lên cười :
- Ha ha, kiếm thủ môn hạ của Mao Cao còn có mấy người nữa?
Thủ uyển xoay chuyển, một lúc phát ra tiếp bốn đường kiếm tợ như những tia sét giữa gầm trời giáng thẳng vào người bọn lam y kiếm thủ.
Bốn lam y kiếm thủ thân hình cùng hợp lại, bốn thanh kiếm vùn vụt phát ra những đường kiếm đan chéo vào nhau tạo thành một hàng rào chắn đỡ kiên cố.
Chỉ trong nháy mắt song phương đã giao chiến hơn mười chiêu, ngọn kiếm của Uông Nhất Bằng luồng lách trong lưới kiếm của đối phương, biểu hiện trên nét mặt tuy rất bình thản, nhưng trong lòng lại hết sức nôn nóng. Ánh mắt đằng đằng sát khí, kiếm trong tay đột ngột chuyển thế, từ nhanh biến thành chậm, mỗi đường kiếm phát ra thế chậm, nhưng đều hàm ẩn một tiềm lực uy mãnh và biến hóa vô cùng lợi hại.
Bốn lam y kiếm thủ chiêu tuy sắc bén và quỷ dị, nhưng công lực đâu thâm hậu bằng Uông Nhất Bằng, bởi vậy khi bị tiềm lực phát ra trên thân kiếm đối phương áp đảo, những chiêu kiếm quỷ dị không thi triển thêm được nữa.
Mao Cao đứng một bên quan sát trận chiến, thấy vậy trong lòng đâm ra lo hoảng, sợ rằng trận chiến kéo dài thêm nữa sẽ tiêu mạng bốn tay kiếm thủ mà gã ta đã khổ công huấn luyện nhiều năm.
Nghĩ đến điều đó, gợi cho gã ta nhớ lại bốn tay kiếm thủ đêm qua cùng đi với Trình Phong sao đến lúc này vẫn không thấy tăm dạng.
Mao Cao lặng lẽ đi tới bên Hoàn Hồn, nhỏ giọng hỏi :
- Các hạ đêm qua khi giết chết Trình Phong, có thấy bốn kiếm thủ vận áo lam không?
Hoàn Hồn thờ ơ gật đầu đáp :
- Có thấy.
Mao Cao ánh mắt lạnh lại, truy hỏi :
- Bọn nó đâu rồi?
- Chết rồi?
Mao Cao bước xộc tới một bước, mặt lạnh như băng lớn tiếng :
- Sao chết?
Hoàn Hồn vẫn đứng yên một chỗ, lãnh đạm trả lời :
- Lẽ nào họ bị bệnh chết?
Mao Cao hai bàn tay bóp chặt, gằn từng tiếng một :
- Bị ai giết?
Bỗng nghe phía mui thuyền có hai tiếng kim loại xáp vào nhau vang lên chát cả tai, quay mắt nhìn, thấy hai thanh trường kiếm bay tung lên không trung kèm theo hai vệt lóa sáng rồi chếch mũi rơi xuống lòng hồ.
Hai tay lam y kiếm thủ búng người lùi lại, thanh trường kiếm trên tay đã bay mất.
Uông Nhất Bằng lao người tới như bóng theo hình, miệng quát :
- Nạp mạng.
Mũi kiếm vươn ra thụt vào tợ như đầu con rắn độc, một phân làm hai xẹt thẳng vào vùng yết hầu hai người.
Hai tay kiếm thủ thân thủ tuy không tồi, nhưng thế kiếm nhanh, chuẩn và độc hiểm, khiến cho cả hai không thể tránh được.
Nội trong tích tắc đó, có hai đạo kiếm khác từ một bên xẹt nhanh tới “keng keng” hai tiếng vang lên, kiếm của Uông Nhất Bằng bị bật ra mấy thốn. Nghe “á” hai tiếng, hai tay lam y kiếm thủ tuy may chưa bị thủng yết hầu, nhưng trên vai lại bị kiếm của Uông Nhất Bằng chệch xuống rạch một đường làm máu tuôn đầy.
Hai tay lam y kiếm thủ ra tay tương cứu cũng bị kiếm của Uông Nhất Bằng đánh dội ngược lui mấy bước.
Thanh kiếm trong tay chếch mũi xuống dưới, mũi kiếm gần chạm sát mặt thuyền, đủ thấy sức lực đã can kiệt không ứng phó nổi nữa.
Uông Nhất Bằng tỏ ra đắc ý, cầm kiếm đưa ngang trước ngực, phóng ánh mắt nhìn thẳng vào mặt Mao Cao, cười gằn nói :
- Còn ai nữa không?
Mao Cao đánh ánh mắt nhìn quanh, phát hiện trong đám quần hào hơn một nửa là nhìn gã với ánh mắt phẫn nộ. Trình Câu và Trình Thiêm thì thần tình lạnh nhạt, hầu như cảm thấy không hứng thú đối với những chuyện vừa phát sinh.
Còn Lâm Kỳ Trinh và Đinh Y mặt cũng hiện nụ cười quỷ quyệt khó lường, rõ ràng là những kẻ vui sướng trên nỗi đau khổ của người khác.
Mao Cao trầm ngâm khoảnh khắc mới chậm rãi nói :
- Uông đại đệ, nên biết rằng thịnh hội lần này mở ra là để đối phó với hậu nhân của Cưu Độc, chuyện trước đây nhị vị cũng có dính vào, sao lại vì trong cơn giận tức thời mà làm hỏng cả đại sự?
Trong giờ phút này, ngoài Mao Cao giảo hoạt vã thâm trầm ra, lại có ai nói lên được lời như vậy.
Uông Nhất Bằng cười nhạt lạnh giọng :
- Ngươi cuồng ngạo tàn ác, mưu tính mọi cách để làm hại người khác, lẽ nào cũng là vì để đối phó hậu nhân của Cưu Độc sao?
Mao Cao để Uông Nhất Bằng sang một bên, hướng về đám quần hào cất cao giọng :
- Các vi có biết hậu nhân của Cưu Độc, lại là Kim Kiếm Hiệp, thời gian gần đây đã gây ra biết bao nhiêu chuyện sóng gió trong giang hồ không?
Lời nói đó vừa nói ra, mọi người đều thoạt động nét mặt. Có người thậm chí còn kinh bãi thét lên thành tiếng.
Vì Kim Kiếm Hiệp tuy xuất hiện trong thời gian ngắn ngủi, nhưng đã làm kinh động toàn võ lâm, ai ai cũng đều biết.
Thấy mọi người sắc mặt đều thay đổi, Mao Cao thầm mừng trong lòng, cất cao giọng :
- Hôm nay Mao mỗ bị hiểu lầm, chết không đăng tiếc. Nhưng sợ rằng các bằng hữu vì vậy mà phân tán thế lực, tạo kẽ hở cho địch nhân đánh vào... thì lúc đó..
Gã ta lúc này tự biết rằng sắp bị chúng phản phân ly, bởi vậy dùng lời lẽ để níu kéo lòng mọi người, một mặt là để kéo dài thời gian.
Gã ta lắc đâu than một tiếng, dừng lại không nói nữa.
Đám quần hào ngước mắt nhìn nhau, thầm nghĩ :
- “Mao Cao lãnh đạo quân hùng mười mấy năm nay, trong giang hồ bình yên sóng lặng. Lần nay truất phế lão ta, người khác lên thay sợ rằng không gánh vác được trách nhiệm nặng nề đó”.
Đám quần hào dần dần nguôi giận, nổi lo hoảng trên mặt Mao Cao cũng tự biến mất.
Đột nhiên, Lâm Châu vụt đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt Mao Cao, hận giọng nói :
- Trước đây ngươi dùng mưu ám toán Cưu Độc khiến cho hai chân hắn ta tê liệt, sau đó mới hành động. Ngươi mới chính là kẻ có tội lút đầu, nam tử của Cưu Độc chỉ có tìm một mình ngươi mà thôi.
Mao Cao đột ngột tung chưởng đánh thẳng vào bà ta, chưởng phong uy mãnh khiến Lâm Châu bụng dạ mang thai không chống đỡ nổi, kêu á lên một tiếng và vật ngã người xuống lòng thuyền.
Uông Nhất Bằng vung tay hô lớn :
- Phu phụ Trình ca lâm nạn, là vết xe đổ của người đi trước, hôm nay không giết chết tên ác tặc bất nhân bất nghĩa này, chúng ta chết không có chỗ dung thân.
Lão liền vung kiếm chém thẳng vào ngực Mao Cao.
Uông Nhất Minh thấy thân pháp của Mao Cao thi triển, biết rằng đơn tranh độc đấu Uông Nhất Bằng nhất định không thẳng nổi, vì thế lão cũng bay người tới chém vào vùng hông Mao Cao.
Mao Cao kết bằng hữu với huynh đệ họ Uông nhiều năm, nên biết rất rõ uy lực của song kiếm liên hợp, chỉ dựa vào tay không và thân pháp thì không thể kháng cự nổi.
Gã thọc tay vào thắt lưng, thân hình biến chuyển, vù một tiếng, một ngọn trường tiên màu đen nhỏ bằng ngón tay cáo vút lên giữa không trung. Ngọn trường tiên kỳ dị này Mao Cao đã mất bao nhiêu năm sớm tối khổ luyện, chiêu thức càng lợi hại, quỷ dị khó lường.
Ngọn roi vừa vung ra, trường kiếm của Uông Nhất Bằng liền bi đánh bật ngược trở lại. Ngọn roi chuyển hướng vụt đánh vào kiếm của Uông Nhất Minh.
Uông Nhất Minh đâu dám để kiếm bị ngọn roi cuốn lấy, tức tốc hạ người lách kiếm, thân hình bay vọt ngang ra mấy xích, đáp xuống đứng kề vai với Uông Nhất Bằng.
Không đợi Mao Cao xuất chiêu tiếp, cả hai người cùng bay người về phía trước, kiếm trong tay tợ như hai con thần long nối đuôi nhau lao bổ tới. Kiếm của Uông Nhất Bằng từ tả biến sang hữu, kiếm của Uông Nhất Minh từ hữu biến sang tả, kèm theo tiếng xé gió vù vù quật thẳng vào Mao Cao.
Song kiếm liên hợp phát công, uy lực đâu chỉ gấp bội mà thôi, kiếm khí rợp trời, vô cùng uy mãnh, đám quần hào đều buột miệng tán thán :
- Hảo kiếm pháp!
Trong khoang thuyền, Hoàn Hồn vẫn đứng trơ trơ như pho tượng. Trình Câu và Trình Thiêm vẫn ngồi thờ ơ lãnh đạm. Nhưng Đinh Y và Lâm Kỳ Trinh thần sắc biến đổi liên tục, bốn luồng nhãn quang chú nhìn vào Mao Cao.
Mao Cao thấy huynh đệ họ Uông thi triển “Lưỡng Nghi kiếm pháp” luyện thành vốn tuyệt truyền trong võ lâm bấy lâu nay, trong lòng không khỏi run sợ, nhưng miệng lại cười nhạt nói :
- Rất tốt. Mao Cao muốn xem Lưỡng Nghi kiếm pháp của các ngươi luyện được mấy thành hỏa hầu?

loading...
Hồi trước Hồi sau