Quyền đầu - Hồi 05

Quyền đầu - Hồi 05

Đánh nhau ban đêm

Ngày đăng
Tổng cộng 14 hồi
Đánh giá 8.2/10 với 44919 lượt xem

loading...

Sói đêm đã đến.
Chỉ ở trong bóng tối mới chịu xuất hiện, dù là người hay dã thú, đều có vẻ thần bí và đáng sợ.
Người chỉ ở trong bóng tối mới xuất hiện, ít nhiều gì cũng có chỗ muốn giấu diếm người khác.
Bọn họ mặc đồ đen, đi giày đen, che mặt bằng vải đen, mỗi người có một cặp mắt như sói, người nào cũng cử động rất nhanh nhẹn kiêu hãn.
Nhưng người đi cuối cùng lại là một người bị thọt chân.
Y cử động rất vụng về, đi đứng rất chậm chạp, nhưng y vừa bước ra, giống y như một cây đao vừa tuốt vỏ, tự nhiên mà đem theo một luồng sát khí.
Tiểu Mã dẫn đầu, Thường Vô Ý đoạn hậu, vòng vây đã bắt đầu nhỏ lại.
Chị em Tăng Trân, Tăng Châu đã nắm lấy chui kiếm.
Cặp mắt của lão Bì loạn chuyển, làm như muốn mở đường thoát thân.
Gã thọt chân từ từ bước lại, ho khẽ hai tiếng, mọi người ngỡ là y đang tính nói gì.
Nào ngờ y ho lên hai tiếng, bao nhiêu các thức các dạng vũ khí ám khí, bay ào ào như mưa lại chỗ bọn Tiểu Mã. Có đao, có kiếm, có thương, có luyện tử thương, có liên châu tiễn, thậm chí còn có mê hồn hương.
Các thứ vũ khí hạ tam lam trong giang hồ, trong một khoảnh khắc nhỏ bé đó đều đã xuất hiện cả ra.
Mỗi thứ vũ khí hay ám khí đều nhắm vào chỗ yếu hại, nếu trúng phải, không chết cũng bị tàn phế.
May mà trong bọn, không có cao thủ nhiều lắm.
Chị em họ Tăng vung kiếm lên tấn công, bàn tay trắng nuốc như ngọc của Hương Hương cũng rút từ eo lưng ra một thanh nhuyễn đao dài một trượng bảy tám thước.
Hai người dùng mê hồ hương đã bị Tiểu Mã nhảy lại trước, hai nắm tay đấm bể mũi cả hai.
Thường Lục Bì thân hình phiêu hốt như quỷ mị, người nào đụng phải y lập tức bị ngã gục xuống.
Có điều các thức các dạng vũ khí ám khí cứ tiếp tục như nước triều đập vào, đợt này tới đợt khác.
Lưỡi kiếm đầy những máu tươi, dưới ánh trăng, lấp loáng sáng rực.
Bọn họ rốt cuộc chỉ là những cô bé, bàn tay đã từ từ mềm nhũn, đã bắt đầu thở hổn hển.
Lão Bì thì đang la ó không ngừng, không biết là đã bị thương gì hay chưa.
Tiểu Mã và Trương Lung Tử đã xông lại đứng trước chiếc kiệu của bệnh nhân và Lam Lan.
Mấy gã đại hán khiêng kiệu tay vung thiết bổng, tuy đánh vỡ đầu hết mấy người, rốt cuộc chính mình cũng bị đánh ngã.
Trương Lung Tử nói :
- Cầm tặc phải cầm đầu xỏ trước!
Cây đao hình dạng quái lạ của y, quả thật rất giống đồ nghề làm da thuộc.
Y đánh nhát đao tà tà qua, một cánh tay đã bị rụng xuống đất.
Tiểu Mã nói :
- Ngươi muốn ta đối phó với gã thọt chân trước?
Trương Lung Tử gật gật đầu.
Gã thọt chân nãy giờ đang đứng ngoài thõng tay nhìn, bỗng ho lên hai tiếng :
- Lui.
Y vừa nói lui xong, những người áo đen còn chưa ngã lập tức thoái vào trong bóng đêm.
Gã áo đen thọt chân đã đi mất từ lâu.
Chiến trường nãy giờ còn đang đầy những máu me xương thịt tan nát, bỗng biến thành yên lặng như tờ.
Nếu không có những người chết hay bị thương nằm dưới đất, chẳng ai tin có chuyện gì vừa mới xảy ra.
Hương Hương và chị em họ Tăng ngồi phệt ra, ngồi ngay trên vũng máu, thở hổn hển không ngớt.
Lão Bì hình như cả người đã mềm ra như sợi bún, lão nằm ỳ ra luôn chẳng thèm ngồi dậy.
Chỉ nghe Lam Lan trong kiệu nói ra :
- Bọn họ đã đi hết?
Tiểu Mã nói :
- Ừ.
Lam Lan hỏi :
- Chúng ta bị thương mấy người?
Thường Vô Ý nói :
- Ba người.
Người bị thương là hai gã khiêng kiệu và Tăng Trân, lão Bì tuy la lớn nhất, nhưng chẳng có tý thương tích gì trên người.
Lam Lan nói :
- Chỗ tôi có thuốc chữa thương, đưa giùm cho bọn họ.
Cô thò bàn tay từ trong màn cửa ra, trên tay có một cái bình bằng ngọc.
Bàn tay cô còn trắng hơn cả ngọc.
Tiểu Mã đưa tay đón lấy, bàn tay cô bỗng nắm tay y bóp nhẹ. Dù có ngàn lời vạn lời cũng không sánh được cái nắm tay nhẹ nhàng đó.
Trong lòng y bỗng dâng lên một thứ cảm tình thật vi diệu, bao nhiêu gian khổ và nguy hiểm, hình như cũng đã được đền bù.
Hình như cô cũng hiểu được y đang nghĩ gì.
Cô chỉ dịu dàng nói :
- Anh cám ơn bạn bè anh dùm em.
Cô không cám ơn y.
Cô chỉ bất quá nhờ y cám ơn bạn bè của y dùm.
Bởi vì không cần phải nói tiếng cám ơn với y, hai người đã coi như là một. Tiểu Mã tiếp lấy bình ngọc, trong lòng bỗng tràn đầy yêu thương.
... Một kẻ lãng tử không nơi nương tựa, chỉ cần được một chút xíu chân tình, là vĩnh viễn không bao giờ quên.
* * * * *
Nhưng trời đất đang đượm đầy vẻ bi thương và thê thảm.
Một vầng trăng tròn mà chưa hẳn tròn lắm treo lơ lửng trên trời cao, ánh trăng chiếu vàng vọt trên bãi chiến trường đầy những máu me.
Hương Hương thở phào ra nói :
- Bất kể ra sao, chúng ta cũng đã đuổi bọn họ đi hết rồi.
Trương Lung Tử nói :
- E rằng chưa chắc đâu.
Hương Hương biến sắc hỏi :
- Chưa chắc? Không lẽ bọn họ còn trở lại nữa?
Trương Lung Tử không trả lời.
Y hy vọng bọn họ quả thật đã thoái lui, rất tiếc y biết sói đêm không phải là thứ dễ dàng bị đuổi đi như thế.
Thường Vô Ý thần tình cũng rất nặng nề, y nói :
- Băng bó thương tích xong, lập tức xông về phía trước.
Tăng Trân nói :
- Chúng ta cũng nên nghỉ ngơi một lát rồi đi.
Thường Vô Ý nói :
- Cô muốn chết, cứ việc một mình chết.
Tăng Trân câm miệng.
Hai gã khiêng kiệu đang giúp nhau băng bó thương tích, một người trong bọn nói :
- Lão Ngưu thương tích nặng lắm, dù có đi được, cũng không cách nào khiêng kiệu được.
Thường Vô Ý lạnh lùng nói :
- Người không có bệnh không nhất định phải cần ngồi kiệu.
Lam Lan nói :
- Nhất định phải ngồi.
Thường Vô Ý hỏi :
- Cô không có chân?
Lam Lan nói :
- Có.
Thường Vô Ý hỏi :
- Vậy sao cô không đi bộ?
Lam Lan nói :
- Bởi vì dù tôi xuống đi bộ, chiếc kiệu này cũng không thể bỏ lại.
Thường Vô Ý không nói gì nữa.
Y đã hiểu ra, chiếc kiệu này có thứ đồ nhất định phải mang theo.
Tiểu Mã nói :
- Thật ra đây cũng chẳng phải là một vấn đề, chỉ cần là người, nhất định sẽ biết khiêng kiệu.
Lão Bì lập tức giành nói trước :
- Ta không biết.
Tiểu Mã nói :
- Ngươi học được mà.
Lão Bì nói :
- Sau này ta sẽ học.
Tiểu Mã nói :
- Không cần phải chờ sau này, ngay bây giờ ngươi học được rồi, không những vậy ta còn bảo đảm ngươi học là biết ngay.
Lão Bì nhảy cẫng lên, la lớn :
- Không lẽ ngươi bắt ta khiêng kiệu?
Tiểu Mã hỏi :
- Ngươi không khiêng còn ai khiêng?
Lão Bì nhìn y, nhìn Trương Lung Tử, rồi nhìn nhìn Hương Hương và chị em họ Tăng.
Còn Thường Vô Ý thì ngay cả nhìn y cũng không dám nhìn.
Y đã thấy y chẳng chỉ huy được ai trong những người đó, vì vậy người khiêng kiệu chỉ còn là y.
Chuyện gì không sửa đổi được, còn muốn ráng sửa cho được, chỉ có kẻ ngốc mới đi làm.
Lão Bì không phải là kẻ ngốc.
Y lập tức đứng dậy, cười nói :
- Được, ngươi bảo ra khiêng, ta sẽ khiêng, ai bảo mình là bạn bè nhỉ?
Tiểu Mã cũng bật cười nói :
- Có lúc ta thấy con người của ngươi thật là thông minh mà cũng thật là dễ thương.
Lão Bì nói :
- Chỉ tiếc ngươi là đàn ông, nếu không...
Câu nói ấy y không nói được hết.
Y không phải là kẻ ngốc, nhưng hiện tại y sợ quá muốn ngốc cả người ra!
Từ trong bóng tối lại có một đám người mặc đồ đen bước ra, lần này nhân số còn nhiều hơn lần trước.
Gã thọt chân cũng đã xuất hiện, đứng ở gốc cây cổ thụ ở tít đằng xa.
Trương Lung Tử lớn tiếng nói :
- Tại hạ là Trương Loan Đao, tính ra cũng là người cùng một đường, các hạ...
Gã áo đen thọt chân hình như cũng là kẻ điếc, chẳng nghe y nói gì, chỉ ho lên hai tiếng.
Tiếng ho vừa vang lên, bao nhiêu thứ vũ khí ám khí đều bay lại cùng một lượt.
Lần này, vũ khí và ám khí càng nhiều, xuất thủ càng hiểm độc, trong bọn đã có thêm nhiều cao thủ.
Thường Vô Ý cười nhạt một tiếng, bỗng rút từ trong người ra một thanh kiếm.
Một thanh nhuyễn kiếm.
Tuy là nhuyễn kiếm, y đưa lên vẫy một cái, lập tức đứng thẳng ra, tinh quang chói lọi, hàn khí bức lên mi mắt.
Y không có ý định dùng thanh nhuyễn kiếm, y cũng không muốn ai thấy nó.
Nhưng hiện tại, y đã quyết tâm hạ sát thủ!
Trận chiến này dĩ nhiên càng hung hiểm càng thảm liệt.
Chị em nhà họ Tăng kiếm pháp tuy hiểm độc lão luyện, nhưng hai người đều đã bị thương tích đầy mình.
Lão Bì cũng bị ăn một nhát đao, nhát đao chém vào sau lưng y, máu chảy đầm đìa, thương tích thật không nhẹ, không thấy y la hét gì nữa.
Thanh loan đao của Trương Lung Tử chém ngang, lại chém xéo, nhát nào chém ra, lập tức máu đổ.
Có điều thanh kiếm của Thường Vô Ý lại càng dễ sợ.
Những người áo đen gặp phải y, đao kiếm quyền cước dĩ nhiên chẳng có tý công hiệu gì, nhưng có lúc tự nhiên lăn đùng ra.
Lúc lăn ra, trên người không thấy có thương tích gì, chỉ có một điểm màu đỏ ở huyệt mi tâm.
Chẳng ai thấy ám khí bay từ đâu lại.
Cái thứ ám khí Đoạt Mệnh Truy Hồn đó, hình như là từ bóng tối âm u, từ địa ngục bay lại.
Gã thọt chân đứng xa xa nhìn, cho đến lúc hai tên thuộc hạ dũng mãnh nhất của gã cũng bị chết không rõ ràng vì thứ ám khí đó, gã mới vẫy tay hô khẽ :
- Lui.
Sói đêm lập tức lại biến vào màn đêm, ánh trăng càng lạnh lẽo, xác chết trên mặt đất càng nhiều.
Lần này Lam Lan không còn hỏi bên mình bị thương bao nhiêu người.
Chính cô cũng đã xuống kiệu. Lúc nãy cô ngồi trong kiệu nhìn ra, đã biết người của mình không còn ai không bị thương.
Bọn họ sử dụng toàn là những chiêu thức liều mạng, sói đêm cũng có người không dám liều mạng.
Chỉ có Thường Vô Ý còn đang đứng thẳng người ở đó, y phục trên người tuy nhiên đẫm đầy những máu, nhưng không phải là máu của y.
Lúc bọn sói dêm rút lui rồi, thanh kiếm trên tay của y cũng không còn thấy đâu.
Hương Hương tựa người vào chiếc kiệu, ánh mắt đầy vẻ kỳ quái, ngập ngừng hỏi :
- Bọn... bọn họ còn lại nữa không?
Cô nói chưa hết câu, người cô đã ngã xuống.
Trương Lung Tử lập tức xông lại, đưa một tay đỡ lấy cô, còn tay kia bắt mạch.
Thường Vô Ý nói :
- Cô ta không chết đâu, chỉ bất quá trúng phải mê hồn hương.
Trương Lung Tử thở phào một tiếng nói :
- Lúc nãy rõ ràng thấy Tiểu Mã đánh tên đầu tiên là kẻ dùng mê hồn hương, còn đạp tan nát cái ông thổi, tại sao cô ta còn bị mê đảo vậy?
Thường Vô Ý lạnh lùng nói :
- Sao ngươi không hỏi thử cô ta xem?
Dĩ nhiên Trương Lung Tử chẳng thể nào hỏi được.
Hương Hương không những đã mê man, mà ngay cả gương mặt đã biến thành xám xịt.
Gương mặt của Trương Lung Tử cũng khó coi vô cùng, y nhịn không nổi lại hỏi :
- Có ai biết cô ta trúng phải thứ mê hồn hương gì không?
(Thiếu mất hai trang)
Bọn họ đi được một khoảng xa.
... Đi xa, nhưng lại không thoát nổi bóng tối.
Màn đêm vẫn buông trùm.
Tiểu Mã vác chiếc kiệu đi nhanh như bay, Lam Lan nãy giờ vẫn đi theo bên cạnh y.
Không những đi theo y, còn đang nhìn y, ánh mắt đầy vẻ tôn kính và ái luyến.
Trương Lung Tử chỉ quan tâm có một người, cứ một lát lại đến gần kiệu thăm hỏi Hương Hương ra sao.
Hương Hương vẫn còn chưa ra sao cả.
Bệnh nhân ngồi chiếc kiệu bên kia đã hết ho, hình như y đã ngủ mất.
Lam Lan nói nhỏ :
- Xem kiểu này chắc bọn họ không còn lại nữa đâu.
Tiểu Mã nói :
- Ừ.
Lam Lan nói :
- Nhưng chúng ta cũng phải tìm nơi nào nghỉ ngơi chút xíu, nếu không mọi người chẳng còn ai chịu nổi nữa.
Cô bỗng nhoẻn miệng cười nói :
- Dĩ nhiên là trừ anh ra, nãy giờ anh làm như mình là người bằng sắt thép vậy.
Tiểu Mã đang chùi mồ hôi.
Y chẳng phải là người làm bằng sắt thép.
Chính y cũng biết, sớm muộn gì mình cũng sẽ có lúc ngã gục xuống.
Nhưng y không nói, cũng không thể nói.
Lam Lan ngần ngừ một lúc, bỗng hỏi y :
- Nếu em gã cho anh, anh có chịu không?
Tiểu Mã câm miệng.
Lam Lan nói :
- Không lẽ anh còn nghĩ tới cô ấy? Cô ấy là một người như thế nào?
Tiểu Mã biến sắc.
Không phải hoàn toàn bởi vì những lời cô vừa nói, mà còn vì lý do khác, y vừa thấy một người.
Y lại thấy gã áo đen thọt chân.
* * * * *
Con đường núi gập ghềnh trước mặt, có một tảng đá thật cao.
Gã áo đen thọt chân đứng trên tảng đá đó, cặp mắt gã lấp loáng trong bóng đêm.
Thường Vô Ý ở phía sau kiệu đã xông lại, y hạ giọng nói :
- Xông qua, hay dừng lại?
Tiểu Mã đặt chiếc kiệu xuống.
Tảng đá phía trước mặt chắn ngay giữa đường chỗ hiểm yếu nhất, một người đứng chắn ở đó thôi, bọn họ đã khó mà qua được.
Huống gì, phía sau tảng đá, còn không biết bao nhiêu người đang núp ở đó.
Tăng Trân nói :
- Tôi chỉ muốn làm thịt cái tên vương bát đản đó!
Tăng Châu nói :
- Ngươi còn làm gì được sao?
Tăng Trân trả lời rất sẵn sàng :
- Được!
Tăng Châu nói :
- Chúng ta có xông lại không?
Tăng Trân nói :
- Đi!
Hai chị em bỗng từ hai bên kiệu xông lại, kiếm đã tuốt trần trên tay.
Người trẻ tuổi chẳng bao giờ sợ chết.
Bọn họ không những trẻ, mà còn con nít nữa.
Con nít lại càng không sợ chết.
Hai đứa con nít, hai thanh kiếm, đang tính xông qua tảng đá, làm thịt gã áo đen thọt chân.
Người khác muốn kéo hai cô lại cũng đã quá muộn.
Gã áo đen thọt chân chắp hai tay sau lưng, đứng trên tảng đá cười nhạt.
Tăng Trân nói :
- Chúng ta chặt hắn ra, xem hắn còn cười không cho biết.
Tăng Châu nói :
- Hắn cười còn khó coi hơn cả vịt, ta thà chết còn hơn nhìn hắn cười.
Các cô mà bị chết, dĩ nhiên là chẳng còn thấy gì.
Các cô làm vậy có khác gì đi nạp mạng đâu.
Các cô rõ ràng là đi nạp mạng.
Gã áo đen thọt chân tuy chưa xuất thủ, nhưng xem thần tình, khí thế của y, bất cứ ai cũng phải nhận ra, y là một tay cao thủ, không những vậy, còn là cao thủ trong các cao thủ.
Y đứng trên tảng đá chỗ hiểm yếu nhất, không những vậy còn đứng trên nhìn xuống.
Phía sau tảng đá nhất định còn có thủ hạ của y.
Các cô còn chưa kịp xông lên, chỉ nghe xẹt một tiếng, một bóng người từ bên cạnh các cô vụt qua, rồi đứng sững lại.
Các cô còn chưa kịp thấy rõ ràng người đó là ai, đã đụng vào người y.
Người đó chẳng quay đầu lại.
Nhưng chị em họ Tăng đã thấy sau lưng của y, chỉ cần nhìn sau lưng của y, ai ai cũng nhận được ra được đó là người nào.
Y là người rất ốm, ốm nhách, cái lưng hơi có tý khòm khòm, nhưng cái eo thì rất thẳng.
Cánh tay y rất dài, thõng xuống không chừng tới đầu gối.
Bất kể sau lưng y có chuyện gì xảy ra, y rất ít khi quay đầu lại.
Người này chính là Thường Vô Ý.
Tăng Châu la om sòm lên :
- Ngươi tính làm gì thế?
Tăng Trân nói :
- Ngươi có chứng tật gì không vậy?
Thường Vô Ý không nói gì, cũng không quay đầu lại.
Y đang nhìn lom lom vào gã áo đen thọt chân đứng trên tảng đá.
Gã áo đen thọt chân còn đang cười nhạt, y bỗng hỏi :
- Ngươi nhất định có chứng tật gì.
Thường Vô Ý không mở miệng.
Gã áo đen nói :
- Ngươi cứu bọn họ, bọn họ lại đi chửi ngươi, người không có chứng tật gì, có ai lại đi làm chuyện như vậy?
Thường Vô Ý không mở miệng.
Gã áo đen nói :
- Thật ra ngươi cứu hay không cứu họ cũng vậy thôi, các ngươi chắc chắn là chết cả bọn rồi.
Thường Vô Ý bỗng nói :
- Ngươi có tay, tại sao không xuống đây động thủ với ta?
Gã áo đen nói :
- Bởi vì ta chẳng phải làm vậy.
Câu nói ấy vừa thốt ra xong, trong bóng tối bỗng hiện ra một trăm gã áo đen... không một trăm, thì cũng đến bảy tám chục.
Gã áo đen thọt chân nói :
- Thanh kiếm của ngươi rất nhanh.
Thường Vô Ý lại từ chối mở miệng.
Gã áo đen thọt chân nói :
- Không những vậy ngươi còn có thanh kiếm rất tốt.
Thường Vô Ý không phủ nhận.
Bất kỳ ai cũng không thể không thừa nhận, thanh kiếm ấy quả thật là một thanh kiếm tốt rất khó gặp.
Gã áo đen thọt chân nói :
- Hai nắm tay của gã khiêng kiệu kia cũng là một song quyền đầu tốt lắm.
Quyền đầu của Tiểu Mã không tốt.
Quyền đầu của Tiểu Mã thích đánh đập người khác quá, nhất là thích đấm vào mũi người ta, cái thói quen đó không tốt.
Nhưng quyền đầu của y quả thật quá nhanh, quá cứng.
Gã áo đen thọt chân nói :
- Nhưng các huynh đệ của ta, còn muốn thử lại quyền đầu và khoái kiếm của các ngươi.
Y lại đang ho lên.
Tiếng ho đó dĩ nhiên là không giống tiếng ho của bệnh nhân trong kiệu.
Nghe tiếng ho của y, chị em họ Tăng lập tức biến hẳn sắc mặt.
Tuy các cô không sợ chết, nhưng hai trận chiến ác liệt lúc nãy, các cô còn chưa quên.
Ít ra hiện tại còn chưa quên nổi.
Tiếng ho vừa vang lên, chính là ám hiệu của trận chiến thứ ba sắp sửa khai màn.
Trận này dĩ nhiên sẽ còn hung hiểm, còn khốc liệt hơn nữa.
Sau trận chiến này, còn bao nhiêu người sống sót?
Không ngờ chính đang lúc y vừa ho lên, xa xa bỗng nghe có tiếng gà gáy.
Gã áo đen thọt chân thần tình biến đổi, y vẫy mạnh tay, bọn sói đêm đang chuẩn bị tính xông lại, động tác lập tức khựng lại.
Dưới dãy núi xa xa đã thấy có sương mù từ từ bốc lên.
Trong chỗ mây mù mê mạn đó, bỗng nghe có một thứ âm nhạc kỳ dị vang lên, tiết phách nhanh rõ mà khích liệt, đầy những nhiệt tình như lửa.
Bất cứ người nào tâm tình dù đang chán nản tới dâu, nghe thấy tiếng nhạc đó đều không khỏi phấn chấn tinh thần.
Gã áo đen thọt chân trên tảng đá chẳng còn thấy đâu.
Sói đêm lại biến vào trong bóng đêm.
Bốn bề gà gáy om sòm, bình minh đã gần tới, nhưng xem ra màn đêm vẫn còn tối mịt.
Bình minh hôm nay tại sao lại đặc biệt đến sớm hơn mọi bữa?
Tiếng nhạc còn đang tiếp tục.
Tiểu Mã buông bàn tay đang nắm chặt ra, mới phát giác rằng lòng bàn tay mình đầy cả mồ hôi.
Lam Lan thở phào ra một hơi thật dài.
Bất kể ra sao, một đêm gian khổ vất vả, xem ra cũng đã qua rồi.
Gương mặt của Thường Vô Ý tuy vẫn không một chút biểu tình, đồng tử đang thu nhỏ lại cũng đã từ từ giãn ra.
Y rốt cuộc quay đầu lại, lập tức phát hiện ra chị em họ Tăng đang nhìn y lom lom với cặp mắt sáng rực.
Tấm khăn che mặt của các cô đã bị rớt ra từ hồi nào.
Thương tích trên mặt các cô còn chưa lành, nhưng cặp mắt mỹ lệ đang đượm đầy nhu tình và cảm khích.
Hai người bỗng xông lại hai bên Thường Vô Ý, mỗi người mỗi bên, hôn vào má y một cái.
Tăng Trân nói :
- Thì ra ông không phải là người xấu.
Tăng Châu nói :
- Ông cũng không phải là người gỗ.
Thường Vô Ý rốt cuộc cũng có biểu tình trên gương mặt, chẳng ai biết được đó là thứ biểu tình gì.
Tiểu Mã bật cười.
Lam Lan cũng bật cười.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt đầy nhu tình mật ý.
Sinh mạng rốt cuộc vẫn là một thứ gì rất quý giá.
Kiếp người rốt cuộc cũng đầy những tình cảm ấm áp và yêu thương.
Tiểu Mã nói :
- Mặt của y tuy lạnh lùng, trái tim lại nóng.
Lam Lan nhìn y, ánh mắt lại càng thêm nhu mì, cô nói :
- Hình như anh cũng không khác y nhiều cho lắm.
Thường Vô Ý bỗng lạnh lùng nói :
- Mọi người chẳng có ai chết, chẳng có ai cụt chân, tại sao còn không đi về phía trước?
Tăng Trân nhoẻn miệng cười nói :
- Bây giờ ông ta có hung dữ đến bao nhiêu, tôi cũng chẳng sợ.
Tăng Châu nói :
- Bởi vì bây giờ chúng ta đã biết, ông ta làm điệu bộ hung dữ như vậy, chẳng qua là cố ý làm cho người ta xem thôi.
Tuy các cô hạ thấp giọng xuống, còn cố tình nói vừa đủ cho Thường Vô Ý nghe.
Đợi Thường Vô Ý nghe xong, các cô đã chạy mất ra xa xa.
Tiểu Mã cười lớn, vác chiếc kiệu lên, y vừa nhấc chiếc kiệu lên, tiếng cười bỗng ngưng bặt lại.
Y bỗng phát hiện ra có ba cặp mắt đang ở trong bóng tối đang nhìn trừng trừng vào mình.
Ba cặp mắt như sói, sắc bén, phảng phất còn đượm đầy vẻ dục vọng một cách lạ kỳ.

loading...
Hồi trước Hồi sau