Quyền đầu - Hồi 06

Quyền đầu - Hồi 06

Ác chiến

Ngày đăng
Tổng cộng 14 hồi
Đánh giá 9.2/10 với 44868 lượt xem

loading...

Có sinh mệnh là có dục vọng.
Nhưng dục vọng cũng có nhiều loại, có thứ dục vọng làm con người thăng hoa, có thứ dục vọng lại làm con người bị hủy diệt.
Cái thứ dục vọng trong ba cặp mắt ấy, chính là thứ làm cho con người bị hủy diệt.
Không những hủy diệt người khác, mà còn hủy diệt chính mình!
Con người tại sao lại muốn đi hủy diệt chính mình?
Có phải bọn họ đã đánh mất chính mình chăng?
Tiểu Mã đã nhìn ra họ chính là ba người lúc nãy đã đi ngang qua con đường trước mặt bọn họ.
Gã thanh niên tóc dài áo quần lôi thôi lếch thếch.
Cặp đùi dài rắn chắc mỹ lệ.
... Tại sao bọn họ đi rồi còn trở lại?
Tiểu Mã cố ý không nhìn bọn họ. Thật ra, trong bụng y cũng không phải là không muốn nhìn nhìn cặp đùi dễ coi đó.
Nhưng y có thể khống chế được chính mình.
Qua một lần kinh nghiệm đầy những thống khổ và dằn vặt trong tình cảm, y đã không còn là gã thiếu niên dễ bị xung động, bất cố nhất thiết nữa.
Nhưng cô gái có cặp đùi đẹp còn đang nhìn y, cô ta bỗng lớn tiếng gọi :
- Ê!
Tiểu Mã nhịn không nổi hỏi :
- Cô đang gọi ai?
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Anh!
Tiểu Mã nói :
- Tôi không biết cô.
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Tại sao tôi nhất định phải biết anh rồi mới gọi?
Tiểu Mã ngẩn người ra.
Không ai sinh ra là đã quen biết nhau. Cô ta nói thế, không phải là không có đạo lý.
Cô gái có cặp đùi đẹp lại gọi :
- Ê!
Tiểu Mã nói :
- Tôi không phải tên Ê.
Cô gái có cặp đùi đẹp lại gọi :
- Anh tên gì?
Tiểu Mã nói :
- Người khác ai cũng gọi tôi là Tiểu Mã.
Cô gái có cặp đùi đẹp lại gọi :
- Tôi lại thích gọi anh là Ê, chỉ cần anh biết tôi đang gọi anh là được rồi.
Tiểu Mã lại đần mặt ra.
Người và người xưng hô với nhau, vốn không có quy luật, nếu đã có người gọi được y là tiên sinh, công tử, các hạ, thì tại sao cô ta không gọi y được là Ê?
Tuy cô gái này có tư tưởng và hành vi rất quá khích, nhưng cô không giống những người khác, hình như cô có cái lối của riêng cô.
Cô gái có cặp đùi đẹp lại gọi :
- Ê!
Tiểu Mã lần này đáp lại :
- Cô gọi tôi có chuyện gì?
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Gọi anh đi với tôi.
Tiểu Mã hỏi :
- Tại sao muốn tôi đi với cô?
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Bởi vì tôi thích anh.
Câu nói ấy lại càng làm người ta giật mình.
Tiểu Mã tuy là người trước giờ khoát đạt, nghĩ gì nói đó, nhưng ngay cả y cũng không ngờ cô nói ra câu đó.
Lam Lan bỗng nói :
- Y không đi được với cô.
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Tại sao?
Lam Lan nói :
- Bởi vì ta cũng thích y, còn thích hơn cô thích.
Câu nói ấy cũng làm cho người ta giật mình. Những lời đối thoại đó thường thường có thể làm người ta xúm lại đánh nhau.
Nào ngờ cô gái có cặp đùi đẹp cảm thấy câu nói ấy rất có lý, còn hỏi ngược lại :
- Y đi chắc chị đau lòng lắm phải không?
Lam Lan nói :
- Nhất định sẽ đau lòng muốn chết.
Cô gái có cặp đùi đẹp thở ra nói :
- Đau lòng không tốt, tôi không thích làm người khác đau lòng.
Lam Lan nói :
- Vậy thì cô đi thôi.
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Chị và anh ấy cùng đi với chúng tôi.
Lam Lan hỏi :
- Tại sao lại đi theo cô?
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Bởi vì chỗ chúng tôi ở là một nơi rất khoái lạc, đến đó, các người nhất định sẽ khoái lạc vô cùng.
Gã thiếu niên tóc dài mở miệng nói :
- Nơi chúng tôi chỉ có vui cười, không có câu thúc, chỉ có âm nhạc, không có...
Tiểu Mã bỗng ngắt lời của y :
- Âm nhạc?
Âm nhạc từ đâu xa lắm vẫn còn tiếp tục vẳng lại.
Tiểu Mã hỏi :
- Đấy là âm nhạc của các ngươi sao?
Gã thiếu niên tóc dài nói :
- Sáng sớm tế lễ nhất định phải có âm nhạc.
Lễ và nhạc vốn không thể tách rời.
Tiểu Mã nổi tính hiếu kỳ lên, lại hỏi :
- Các ngươi tế gì vậy?
Gã thiếu niên tóc dài nói :
- Mặt trời.
Tiểu Mã hỏi :
- Trời còn đang tối, ở đâu ra mặt trời?
Gã thiếu niên tóc dài nói :
- Hôm nay chúng ta làm lễ có hơi sớm hơn bình thường một tý.
Gã thiếu niên tóc dài cười lên một tiếng, vỗ vào đầu của cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Bởi vì cô ta thích ngươi.
Tiểu Mã lập tức hiểu ngay.
Âm nhạc tế lễ của bọn họ trổi lên, là biểu hiệu cho trời vừa sáng.
Bọn sói đêm giống như là âm hồn, đêm vừa hết là bọn họ cũng đều biến đi.
Lam Lan giành nói :
- Cho là cô cứu chúng ta kỳ này, y cũng không thể theo cô.
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Còn chị thì sao?
Lam Lan nói :
- Nơi đây không có ai đi theo cô.
Cô gái có cặp đùi đẹp nói :
- Tôi không thích ép ai cả, nhưng nếu các người lại, bất cứ ai tôi cũng hoan nghênh.
Giọng nói của cô đầy vẻ dụ hoặc :
- Các người chỉ việc đi theo tiếng nhạc, là tìm ra được chúng ta, tìm được những khoái lạc bình sinh các người chưa từng bao giờ hưởng thụ, tôi bảo đảm các người sẽ không hối hận đâu.
Cô quay người lại, chỗ xẻ trên váy hở ra, bày nguyên cặp đùi dài mỹ lệ của cô.
Cặp mắt của lão Bì muốn nổ ra, ngay cả tròng mắt cũng muốn rớt luôn xuống đất.
Còn một cô gái nữa thì bước lại trước mặt chị em Tăng Trân Tăng Châu.
Nãy giờ cô ta vẫn đang nhìn hai chị em.
Ánh mắt của cô hình như có ma lực làm cho người ta không thể kháng cự được, chị em họ Tăng bị cô nhìn mê mẩn tâm thần.
Lúc cô bước lại trước mặt hai chị em, hai người ngay cả nhúc nhích cũng không nhúc nhich tý nào, cô bèn ôm lấy hai người, ghé tai vào nói mấy câu.
Bàn tay cô vỗ nhè nhẹ lên eo lưng của hai chị em.
Ánh mắt của hai chị em họ Tăng trở nên mơ màng, mi mắt khép lại, cho đến khi cô gái ấy đi rồi vẫn còn chưa tỉnh lại.
Hiện tại ba người đó đã đi lâu lắm rồi, Lam Lan mới thở nhẹ ra một hơi nói :
- Hai cô con gái ấy quả thật là ma nữ.
Tiểu Mã bật cười nói :
- Còn cô thì sao?
Lam Lan không để ý tới y, cô quay qua hỏi chị em họ Tăng :
- Cô ta nói gì với các ngươi?
Tăng Trân đỏ mặt nói :
- Cô... cô ta hỏi chúng tôi có phải là xử nữ không?
Bọn họ dĩ nhiên còn là xử nữ.
Lam Lan hỏi :
- Cô ta còn nói gì nữa?
Tăng Trân càng đỏ mặt thêm, ấp úng không nói được thêm gì cả.
Lam Lan còn tính ép hai cô nói, bệnh nhân trong kiệu lại bắt đầu ho lên không ngớt.
Lần này y ho thật gắt, có những thứ bệnh hay phát tác kịch liệt trước và sau bình minh.
Ánh mắt của Lam Lan lập tức chuyển thành quan hoài và lo lắng :
- Bất kể ra sao, hiện tại chúng ta cũng có thể tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi một chút.
Cô đang nhìn Thường Vô Ý.
Thường Vô Ý cũng không phản đối, y cũng nhận ra những người này cần phải được nghỉ ngơi.
Nhưng ở một nơi núi non trên Lang Sơn như thế này, chỗ nào bọn họ có thể nghỉ ngơi được?
Nơi đây cơ hồ không có tấc đất nào là chỗ an toàn.
Lam Lan quay qua Trương Lung Tử hỏi :
- Ông đã từng qua Lang Sơn?
Trương Lung Tử gật gật đầu.
Lâu lắm rồi y đã từng qua đây, lúc đó, trên núi vẫn còn chưa có nhiều sói quá như vậy, vì vậy y còn sống sót xuống núi.
Lam Lan nói :
- Người trên núi tuy biến đổi, địa thế trên núi chắc là không chứ.
Trương Lung Tử thừa nhận.
Lam Lan nói :
- Nếu vậy, ông phải biết chỗ nào cho chúng ta tạm nghỉ ngơi một lát.
Trương Lung Tử nói :
- Tôi đang suy nghĩ.
Y đang suy nghĩ nãy giờ, nghĩ đến rất nhiều chỗ, chỉ tiếc là y không chắc được chỗ nào.
Bỗng nghe có một người nói :
- Các vị bất tất phải nghĩ ngợi, nghĩ cho lắm cũng không ra. Nhưng tôi có thể dẫn các vị đi.
Trăng sao đã lợt lạt, phía Đông đã dần dần hiện ra một khoảng trắng đục.
Người này trong tay cầm đèn, đi phăng phăng từ sau tảng đá ra.
Quần áo và điệu bộ của y giống như một ngưòi làm ăn, cũng chính là người đầu tiên lộ vẻ bình thường nhất mà bọn họ đã gặp từ lúc lên Lang Sơn tới giờ.
Y xem ra rất hòa khí mà cũng rất khách khí.
Tiểu Mã hỏi :
- Ngươi là ai?
Người này cười cười nói :
- Xin các vị yên tâm, tôi chỉ bất quá là một người làm ăn, không phải sói.
Tiểu Mã hỏi :
- Lang Sơn cũng có người làm ăn sao?
Người làm ăn nói :
- Chỉ có một mình tôi.
Y lại cười rồi giải thích :
- Bởi vì chỉ có một mình tôi cho nên tôi mới còn sống nhăn đây.
Tiểu Mã hỏi :
- Tại sao?
Người làm ăn nói :
- Bởi vì tôi có thể làm ăn đủ các thức các dạng với các sói đại gia, nếu không có tôi đây, bọn họ sẽ có rất nhiều chuyện không được tiện lợi cho lắm.
Y lại giải thích :
- Các vị sói đại gia ấy chỉ biết giết người cướp của, không biết làm ăn.
Tiểu Mã hỏi :
- Người làm ăn ra sao?
Người làm ăn nói :
- Chuyện gì tôi cũng làm ăn được, tôi giúp bọn họ giấu của, giúp bọn họ bán ra, tôi còn giúp bọn họ tìm đàn bà.
Tiểu Mã bật cười nói :
- Chuyện đó quả thật quan trọng lắm.
Người làm ăn cười nói :
- Còn quan trọng hơn cả chuyện gì khác.
Tiểu Mã hỏi :
- Vì vậy bọn họ không nỡ giết ngươi đi?
Người làm ăn cười nói :
- Bọn họ giết tôi, như giết một con kiến, giết con kiến thì được lợi gì đâu?
Tiểu Mã nói :
- Không có lợi gì cả.
Người làm ăn nói :
- Vì vậy mấy năm nay tôi rất bình an.
Tiểu Mã hỏi :
- Ngươi tính đưa chúng ta đi đâu?
Người làm ăn nói :
- Thái Bình khách sạn.
Tiểu Mã hỏi :
- Lang Sơn cũng có khách sạn sao?
Người làm ăn nói :
- Chỉ có mỗi một chỗ đó.
Tiểu Mã hỏi :
- Khách sạn này ai mở ra?
Người làm ăn nói :
- Tôi mở đấy.
Tiểu Mã hỏi :
- Chỗ của ngươi thái bình thật sao?
Người làm ăn nói :
- Chỉ cần bước vào trong khách sạn của tôi, tôi sẽ bảo đảm các vị thái bình vô sự.
Tiểu Mã hỏi :
- Ngươi có chắc ăn không đấy?
Người làm ăn nói :
- Đây là tôi và họ đã có quy ước rất hẳn hòi, ngay cả Châu Ngũ thái gia cũng đã bằng lòng.
Bất cứ ai cũng biết Châu Ngũ thái gia nói ra là mệnh lệnh, không ai dám vi phạm mệnh lệnh của ông ta.
Trước đây không có ai, sau này cũng vẫn không có ai.
Người làm ăn nói :
- Châu Ngũ thái gia có lúc cũng nhờ tôi làm vài chuyện nhỏ, không những vậy lão nhân gia cũng biết, những người muốn qua Lang Sơn nhất định phải có chuyện gấp, chẳng ai muốn ở chỗ tôi cả đời.
Tiểu Mã hỏi :
- Vì vậy bọn họ còn có bao nhiêu cơ hội.
Người làm ăn nói :
- Bởi vậy bọn họ cho tôi làm ăn một chút, bởi vì đối với bọn họ, điều đó không có gì đáng kể.
Tiểu Mã nói :
- Được, chuyện làm ăn của ngươi như thế là xong rồi đó.
Người làm ăn nói :
- Hiện tại còn chưa xong.
Tiểu Mã hỏi :
- Còn chưa xong?
Người làm ăn cười nói :
- Không dám giấu các vị, chúng tôi ở đó chỉ đón tiếp có một hạng người, tôi còn phải xem các vị có phải là hạng người đó hay không.
Tiểu Mã hỏi :
- Hạng người gì?
Người làm ăn nói :
- Hạng người có tiền, rất có tiền.
Y lại cười rồi giải thích :
- Bởi vì ở đó thứ gì cũng mắc hơn một chút.
Tiểu Mã hỏi :
- Mắc hơn bao nhiêu?
Người làm ăn nói :
- Có người nói, chỗ của tôi ngay cả ly rượu cũng mắc hơn bên ngoài tới ba chục lần. Thật ra bọn họ Oan cho tôi.
Tiểu Mã hỏi :
- Mắc hơn bao nhiêu?
Người làm ăn nói :
- Chỉ có hai mươi tám lần.
Tiểu Mã bật cười.
Lam Lan cũng bật cười.
Người làm ăn nhìn nhìn bọn họ hỏi :
- Thế không biết các vị rốt cuộc thuộc vào hạng người nào?
Lam Lan nói :
- Thuộc hạng có tiền, rất có tiền.
Cô tùy tiện móc trong người ra một tờ ngân phiếu, trị giá một vạn lượng bạc, cô tùy tiện đưa cho người làm ăn, làm như chỉ đưa cho y một tờ giấy rách.
Tiểu Mã hỏi :
- Bao nhiêu đó đã đủ cho chúng ta ở nửa ngày chưa?
Một vạn lượng đã quá đủ để mua một toà nhà to lớn, ở trong đó năm ba trăm ngày cũng không có tý vấn đề.
Nhưng người làm ăn lại nói :
- Chỉ cần các vị ăn uống đại khái tý đỉnh, không chừng cũng được.
Tiểu Mã cười lớn :
- Hiện tại ta mới tin rằng ngươi quả thật là người, không phải là sói.
Người làm ăn hỏi :
- Tại sao?
Tiểu Mã nói :
- Bởi vì chỉ có người mới nuốc người kiểu đó.
* * * * *
Thái Bình khách sạn quả thật rất có vẻ là một cái khách sạn.
Chỉ bất quá có vẻ vậy thôi.
Chỗ giống nhất là tấm biển để trước cửa, trên đó có đề bốn chữ lớn Thái Bình khách sạn.
Trừ điểm đó ra, chỗ nào khác có vẻ không giống lắm.
Chỗ không giống nhất là phòng ngủ.
Một dãy phòng xiêu vẹo, chỉ có một gã cùi lở làm việc ở đó.
Người làm ăn nói :
- Đây là con tôi.
Dù là cùi lở, con mình cũng cứ là tốt.
Người làm ăn nói :
- Bà vợ tôi đã bị tôi đuổi đi mất rồi. Bà vợ tôi không phải là thứ tốt lành gì cho lắm.
Bà vợ nào cũng chỉ là thứ tốt lành của người khác.
Người làm ăn nói :
- Ở đây chúng tôi có tám phòng, còn có một phòng ăn lớn.
Phòng ăn quả thật không nhỏ lắm, ít ra so với cái phòng ngủ co rút như đậu hủ khô còn lớn hơn tý xíu.
Người làm ăn nói :
- Cơm nước của chúng tôi là thứ thượng hảo hạng, vì vậy lúc nào cũng có khách.
Đấy cũng là lời nói thật.
Hiện tại trời còn chưa sáng hẳn, nơi đây đã có khách rồi.
Chỉ có một người.
Một lão già vừa ốm yếu vừa khô khan, mặc một chiếc cẩm bào bằng lụa.
Hiện tại chỉ mới tháng chín, trời còn đang rất nóng.
Lão ta mặc một chiếc cẩm bào, không những vậy còn mặc cẩm bào ngồi uống rượu, và đã uống đâu được năm ba cân rượu rồi.
Nhưng mặt lão chẳng thấy có một giọt mồ hôi.
Gương mặt lão đang sáng rực lên.
Sáng vì lửa trong chiếc dọc tẩu!
Một cây dọc tẩu dài năm thước, so với cánh tay con nít còn muốn lớn hơn, bất cứ ai nhìn qua cũng biết nó làm bằng sắt ròng.
Đầu dọc tẩu càng đáng sợ, trong đó tiêm vào không phải là nửa cân thì cũng là sáu lạng thuốc.
Cứ theo Trương Lung Tử ngồi suy tính, cây dọc tẩu ít nhất cũng nặng hơn năm chục cân, còn Tiểu Mã thì chừng tám chín chục cân.
Cây dọc tẩu nặng như vậy, lại được một lão già ốm yếu khô khan cầm trong tay, như cầm một cọng cỏ khô.
Gương mặt sáng rực của lão tuy vàng khè ốm nhách, nhưng lại đầy khí phách oai nghiêm không tả được.
Lão ta ngồi tùy tiện ngay ra đó, khí phái trông đã rất lớn lao, rất ít người nào có thể sánh kịp.
... Bốc Chiến!
Một con sói già nhất trên Lang Sơn!
Mọi người ai ai cũng đều nhận ra lão ta là ai, cặp mắt loang loáng của lão đang nhìn lom lom vào đám người đó, lão bỗng hỏi :
- Ai là người đã giết Thiết Tam Giác?
- Ta!
Chữ đó không phải là một người nói ra, Tiểu Mã và Thường Vô Ý cùng giành nhau lãnh.
Bọn họ nhìn ra, lão sói già này lại đây để thanh toán một món nợ, họ cũng nhận ra kiếm pháp của chị em họ Tăng không địch nổi với cây dọc tẩu kia.
Bốc Chiến đang cười nhạt.
Tiểu Mã giành nói :
- Ta giết không chỉ có một mình Thiết Tam Giác, ngươi muốn thanh toán món nợ này, cứ việc lại tìm ta.
Bốc Chiến nói :
- Ta có nghe nói về ngươi.
Tiểu Mã nói :
- Ta tên là Tiểu Mã.
Bốc Chiến lạnh lùng nói :
- Ngươi không phải ngựa, người là con lừa.
Tiểu Mã cũng đang cười nhạt.
Bốc Chiến nói :
- Chỉ có lừa mới làm chuyện ngu xuẩn như vậy, muốn giành nợ nần người khác vào phần mình.
Lão không dợi Tiểu Mã mở miệng, lại nói tiếp :
- Ngươi sử dụng quyền đầu, Thiết Tam Giác bị chết dưới lưỡi kiếm.
Tiểu Mã nói :
- Nhưng tạ..
Bốc Chiến lại ngắt lời y :
- Y muốn làm thịt các ngươi, dĩ nhiên các ngươi chỉ còn nước làm thịt y, đấy vốn là chuyện công bằng.
Tiểu Mã nói :
- Không ngờ con người của ngươi cũng nói đến hai chữ công bằng.
Bốc Chiến nói :
- Món nợ này vốn chẳng phải có gì để thanh toán, chỉ bất quá...
Bàn tay lão nắm chặt lại :
- Chỉ bất quá y chết cực kỳ thê thảm, lão già ta đây thật tình nhịn không nổi muốn xem, hạng người nào đã sử thứ kiếm pháp âm hiểm độc ác ấy!
Thường Vô Ý câm miệng lại, nhưng y rút kiếm ra.
Một thanh nhuyễn kiếm tinh quang sáng rực, hàn khí bức người, y lắc một cái, thanh kiếm đã đuổi thẳng ra.
Bốc Chiến nói :
- Hảo kiếm!
Thường Vô Ý lạnh lùng nói :
- Vốn là thanh hảo kiếm!
Bốc Chiến nói :
- Tốt! Ta chờ ngươi.
Thường Vô Ý hỏi :
- Chờ ta?
Bốc Chiến nói :
- Chờ người ngủ một giấc, đợi ngươi đi.
Thường Vô Ý nói :
- Ngươi khỏi phải chờ.
Bốc Chiến nói :
- Nơi đây không phải là chỗ giết người.
Thường Vô Ý nói :
- Bây giờ ta có thể đi ra ngoài với ngươi.
Bốc Chiến nhìn y lom lom, bỗng đứng thẳng người dậy, bước những bước lớn ra khỏi cửa.
Thường Vô Ý đã đứng ngoài cửa chờ lão.
Chị em họ Tăng còn đang mơ mơ màng màng, chuyện này hình như không dính dáng gì tới các cô.
Lam Lan hạ giọng hỏi :
- Anh xem y có sao không?
Tiểu Mã nắm chặt hai nắm tay, y ngậm miệng lại.
Trận chiến này, người nào thắng người nào thua, y hoàn toàn không biết được.
Người làm ăn nói :
- Không sao cả, có chỗ hay.
Tiểu Mã nhìn y lom lom hỏi :
- Chỗ nào hay?
Người làm ăn nói :
- Y chết chắc rồi, ít một người đi, các vị sẽ uống thêm được vài ly rượu.
* * * * *
Sương mù buổi sáng sớm dày đặc, ngay cả gió núi cũng thổi không tan đi.
Chiếc áo cẩm bào của Bốc Chiến bị gió thổi bay lên, người của lão đứng sừng sững như hòn núi nhỏ.
Hai bàn chân của lão đứng không ra chữ đinh hay chữ bát, lão tùy tùy tiện tiện đứng đó, mà khí thế đã vô cùng hung mãnh.
Chỉ có tay hảo thủ thân trải trăm trận, giết người vô kể, mới có được cái khí thế như vậy.
Thường Vô Ý cũng không động đậy.
Đối phương còn chưa cử động, y nhất định không thể cử động trước.
Bốc Chiến lại đưa dọc tẩu lên, hít một hơi thật dài, thuốc trong dọc tẩu lại cháy hồng lên.
Lão lạnh lùng đưa mắt nhìn Thường Vô Ý nói :
- Ta nhìn ra được người là kẻ có hạng lắm.
Thường Vô Ý không phủ nhận.
Bốc Chiến nói :
- Vì vậy chắc ngươi cũng nhận ra, thứ thuốc trong dọc tẩu của ta, cũng là một thứ ám khí.
Thường Vô Ý nhận ra.
Thứ thuốc nóng hổi cháy như than hồng kia, thật tình còn đáng sợ hơn các thứ ám khí bá đạo nào khác.
Bốc Chiến nói :
- Ta xuất thủ nhất định không dung tình, ngươi cũng hết sức của ngươi, dùng những chiêu kiếm pháp hiểm độc ấy ra.
Thường Vô Ý lạnh lùng nói :
- Ta sẽ sử ra cho ngươi xem.
Bốc Chiến nói :
- Nếu ta chết dưới lưỡi kiếm của ngươi, những bọn đồ tử đồ tôn của ta sẽ không lại tìm ngươi làm phiền.
Thường Vô Ý nói :
- Tốt lắm.
Bốc Chiến cười nhạt nói :
- Dù ngươi có lột da ta, ta cũng không oán trách gì ngươi.
Thường Vô Ý nói :
- Da của ngươi có thể để yên đó!
Bốc Chiến hỏi :
- Thế nào?
Thường Vô Ý nói :
- Bởi vì da của ngươi không dày.
Y lột da, nhưng y chỉ lột một thứ da. Da những người mặt dày!
Bốc Chiến lại nhìn y một hồi thật lâu, nói :
- Tốt lắm!
Tốt lắm!
Đấy là hai tiếng cuối cùng bọn họ nói với nhau.
Chính trong khoảnh khắc đó, cây dọc tẩu dài năm thước một tấc, nặng năm mươi mốt cân đã vung ngang ra.
Dọc tẩu là thứ binh khí thường thường dùng để điểm huyệt, đã huyệt, chiêu thức không khác lắm với chiêu thức điểm huyệt của phán quan bút.
Nhưng cây dọc tẩu của lão vừa thi triển ra, không những có oai lực của trường thương đại kích, còn có trộn lẫn chiêu thức của những thứ binh khí như thiết quãi, kim thiết tiên, cự thạch.
Những tàn thuốc trong dọc tẩu tùy thời tùy lúc có thể bay ra, ánh lửa trong đầu dọc tẩu cũng làm hoa mắt địch thủ.
Tiểu Mã đang than thở trong bụng.
Chính y cũng chưa thấy cái thứ ngoại môn binh khí nào bá đạo như vậy, thật tình y đang lo dùm cho Thường Vô Ý.
Hiện tại Bốc Chiến đã công ra mười tám chiêu, nhưng Thường Vô Ý còn chưa phản công lấy một chiêu.
Cây dọc tẩu tuy chưa dính vào người y điểm nào, nhưng tình cảnh như vậy chẳng tốt gì cho y.
Kiếm pháp của y vốn chuyên về đường tấn công, tuyệt không lưu tình, bây giờ y đã bị dồn vào thế không thể nào xuất thủ được.
Một thanh nhuyễn kiếm vừa nhẹ vừa hẹp, muốn đánh vào trong những chiêu thức bá đạo như vậy, thật tình không phải là chuyện dễ dàng.
Bỗng nhiên, phùng lên một tiếng, một đám tro thuốc rực lửa tùy theo chiêu thức Thái Sơn Áp Đỉnh của cây dọc tẩu, bắn lại người Thường Vô Ý.
Thường Vô Ý hình như đã bị dồn vào trong chỗ bí, thanh kiếm của y hình như đã không có cách nào đánh ra.
Nào ngờ chính tại lúc đó, y lại xuất thủ.
Thanh kiếm của y bỗng biến thành mềm mại như tơ, lưỡi kiếm đang thẳng băng bỗng biến thành vô số vòng tròn.
Vòng tròn lấp loáng, từng vòng từng vòng cuốn lại, tro thuốc lập tức bị tắt ngấm.
Lại nghe tinh lên một tiếng, kiếm quang đụng vào dọc tẩu, đốm lửa bay tứ tung, lưỡi kiếm lại thẳng ra dội ngược về lại.
Tiểu Mã lập tức hiểu ý của y.
Y nhất định phải chờ Bốc Chiến dồn mình vào chỗ chết rồi mới xuất thủ.
Cao thủ đánh nhau, có lúc cũng như hai đạo quân đối diện nhau, phải đặt mình vào trong chỗ chết để sống lại.
Bởi vì thế lực của đối phương mạnh hơn mình, khí thế mạnh hơn mình, y chỉ còn có mỗi cách đó.
Tiểu Mã trong lòng rất bội phục.
Y bỗng phát hiện ra, hai năm qua, không những Thường Vô Ý có thêm thanh kiếm tốt, kiếm pháp của y còn tăng tiến lên rất nhiều.
Kiếm chiêu chân chính cao minh, không phải ở trên thanh kiếm, mà là ở trong lòng.
Nhát kiếm đó không dùng thế để thắng, mà là dùng xảo để thắng! Không dùng sức để thắng, mà dùng trí để thắng.
Y đã thắng!
Lưỡi kiếm dội ra, nương theo dọc tẩu lướt tới.
Bốc Chiến tung người lên lộn một vòng, ống tay áo bay phần phật, cây dọc tẩu nặng năm mươi cân không còn trong tay lão.
Lão không thể không buông tay ra.
Nếu không buông ra, lưỡi kiếm sẽ tước đứt bàn tay của lão.
Nhưng cao thủ đánh nhau, ngay cả binh khí còn bị rớt khỏi tay, đấy là một chuyện kỳ sĩ đại nhục trong đời.
Bốc Chiện hạ người xuống rồi, gương mặt đã biến không còn ra hình dạng. Ngay cả cái khí thế hùng dũng lúc nãy cũng đã biến đâu mất.
Thường Vô Ý đã giấu thanh kiếm vào eo lưng, kiếm đã bỏ vào trong vỏ.
Bốc Chiến bỗng gằn giọng nói :
- Rút thanh kiếm của ngươi ra lại!
Thường Vô Ý lạnh lùng hỏi :
- Ngươi còn muốn đánh nữa sao?
Bốc Chiến nói :
- Kiếm là để giết người, không đánh cũng giết người được.
Thường Vô Ý nói :
- Ta đã nói rồi, ngươi có thể giữ lại lớp da trên mặt, người chết rồi, làm gì còn có da để lại?
Bàn tay của Bốc Chiến tuy đang nắm chặt lại, nhưng đã không ngớt run rẩy, lão ta bỗng biến ra già lão và suy nhược.
Lão ta chỉ còn nước bỏ đi.
Tuy lão muốn chết, quả thật lão thà chết dưới lưỡi kiếm của Thường Vô Ý còn hơn, khổ nổi Thường Vô Ý đã tra kiếm vào vỏ.
Chết, rốt cuộc cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Tuy lão đã là một người già, không còn bao nhiêu sinh mệnh thừa lại, nhưng cũng chính vì lão là một người già, lão mới hiểu sinh mệnh trân quý bao nhiêu.
Sương mù đã tan dần, thân hình của Bốc Chiến đã biến vào trong sương mù, cây dọc tẩu còn đang nằm trên mặt đất, trong đầu dọc tẩu lửa đã tắt ngấm.
Ánh mắt của Lam Lan đang sáng rực lên :
- Lần này lão đi rồi, nhất định sẽ không trở lại.
Tiểu Mã nói :
- Không những lão không trở lại, đồ tử đồ tôn gì của lão cũng sẽ không lại.
Bọn họ đều thấy được lão sói già ấy không những có cốt đầu, mà cốt đầu còn cứng rắn lắm.
Người làm ăn đứng bên cạnh bọn họ bỗng cười nói :
- Hiện tại tuy người không ít đi, các vị vẫn còn có thể uống thêm được vài ly.
Tiểu Mã cố ý hỏi :
- Tại sao?
Người làm ăn cười vả lả nói :
- Bởi vì kiếm pháp của vị đại gia này, tôi rất lấy làm bội phục.
Bỗng nghe sau lưng có một người nói :
- Tôi cũng bội phục lắm.
Bọn họ quay đầu lại, mới phát hiện ra, trong phòng lại có thêm một người nữa, một vị quân tử mặc nho y đội mũ cao, tay đang phe phẩy một cái quạt.
Sói quân tử rốt cuộc cũng đã đến.

loading...
Hồi trước Hồi sau