Quyền đầu - Hồi 07

Quyền đầu - Hồi 07

Nghi vấn trùng trùng

Ngày đăng
Tổng cộng 14 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 44943 lượt xem

loading...

Mười ba thàng chín, sáng sớm.
Trời có sương mù.
Trong phòng ăn của khách sạn Thái Bình, xem ra hình như quả thật có thái bình.
Mọi người đang yên yên ổn ổn ngồi đó, dáng điệu đều có vẻ rất khách khí.
Nhất là sói quân tử lại càng khách khí.
Người không khách khí nhất là Tiểu Mã, cặp mắt đang lom lom nhìn y, nắm tay tùy lúc chuẩn bị đấm một cái ra.
Ôn Lương Ngọc hình như không thấy, y mỉm cười nói :
- Đêm qua các vị khổ cực quá.
Tiểu Mã nói :
- Hừ!
Lam Lan nhoẻn miệng cười nói :
- Khổ tuy là có khổ chút đỉnh, hiện giờ mọi người xem ra cũng có được tý thái bình.
Ôn Lương Ngọc nói :
- Đặng lão bản!
Người làm ăn vội vã chạy lại, cười vả lả nói :
- Có tiểu nhân đây.
Ôn Lương Ngọc nói :
- Đi làm tý điểm tâm trước, rồi hâm chút rượu, tất cả đều tính vào sổ của ta.
Đặng lão bản nói :
- Vâng!
Tiểu Mã bỗng cười nhạt, nói :
- Đặng lão bản tuy đã có chuyện làm ăn rồi, nhưng ngươi không làm ăn gì với bọn ta, hà tất phải đi mời khách trước?
Ôn Lương Ngọc cười nói :
- Làm ăn là làm ăn, mời khách là mời khách, tại sao lại nói lẫn lộn vào với nhau?
Tiểu Mã nói :
- Dù chuyện làm ăn không xong, ngươi cũng cứ mời khách?
Ôn Lương Ngọc nói :
- Các vị ở xa lại, tại hạ ít nhiều cũng phải tận tình địa chủ chứ.
Tiểu Mã nói :
- Được, đem ly lớn lại đây!
Lam Lan dịu dàng nói :
- Cả đêm anh chưa ngủ, trong bụng lại chẳng có gì, tốt nhất là uống ít một chút.
Tiểu Mã nói :
- Không uống chùa không uống, uống chết thì thôi!
Ôn Lương Ngọc vỗ tay cười nói :
- Phải vậy chứ, hiện tại nếu không uống thêm chút xíu, đợi đến lúc không còn quyền đầu, uống rượu không được tiện nghi lắm.
Tiểu Mã nói :
- Ngươi muốn song quyền đầu của ta thật sao?
Ôn Lương Ngọc mỉm cười.
Tiểu Mã nói :
- Được, ta cho ngươi!
Y vừa chưa nói hết, nắm tay của y đã dấm ra.
Quyền đầu của y không những chính xác, mà còn rất nhanh.
Nào ngờ Ôn Lương Ngọc hình như đã tính đúng y sẽ làm vậy, thân hình y lăn qua một cái, vừa người vừa ghế lăn ra ngoài tám chín thước.
Y chẳng tức giận gì, còn mỉm cười nói :
- Rượu còn chưa uống, không lẽ các hạ đã say rồi sao?
Lam Lan nói :
- Y chưa say.
Ôn Lương Ngọc không phản đối, cũng chẳng cãi cọ, y nói :
- Không chừng y chỉ bất quá là trời sinh thích đánh đập người thế thôi.
Lam Lan cười cười, cười rất mê người, cô nói :
- Ông lại sai rồi.
Ôn Lương Ngọc nói :
- Sao?
Lam Lan nói :
- Y chẳng phải thích đánh đập ai, những người nơi đây e rằng người nào cũng muốn đánh đập ông một trận!
Thường Vô Ý nói :
- Nhưng ta thì không.
Lam Lan hỏi :
- Ông thật tình không muốn?
Thường Vô Ý nói :
- Ta chỉ muốn lột da của hắn ra thôi!
Ôn Lương Ngọc cũng chẳng tức giận, cũng còn mỉm cười hỏi :
- Nghe nói lệnh dệ thương thế rất nặng?
Lam Lan nói :
- Ừ.
Ôn Lương Ngọc hỏi :
- Lệnh đệ có phải thật là em ruột của cô nương không?
Lam Lan nói :
- Ừ.
Ôn Lương Ngọc hỏi :
- Còn vị Mã công tử này cũng thế?
Lam Lan lắc lắc đầu.
Ôn Lương Ngọc hỏi :
- Nếu vậy, cái mạng của lệnh đệ, còn sánh không được với song quyền đầu của y sao?
Lam Lan nói :
- Chỉ tiếc là song quyền đầu nằm trên người của y.
Ôn Lương Ngọc cười cười nói :
- Cô nương nói vậy, không khỏi có vẻ khiêm nhượng quá.
Lam Lan hỏi :
- Tại sao?
Ôn Lương Ngọc nói :
- Công phu ám khí của cô nương tinh tuyệt, tại hạ bình sinh chưa gặp qua bao giờ!
Y nói huỵch tẹt ra bí mật, Lam Lan vẫn không biến sắc mặt, cô nói :
- Các hạ quả thật có nhãn lực.
Ôn Lương Ngọc nói :
- Các vị tiểu muội muội bên cạnh cô nương, cũng đều là những tay cao thủ trong người đầy tuyệt kỹ, nếu muốn song quyền đầu, chỉ bất quá như thò tay vào túi lấy đồ thế thôi.
Lam Lan cũng cười cười nói :
- Nếu hiện tại chúng tôi muốn cặp quyền đầu của ông, có phải là cũng như thò tay vào túi lấy đồ không?
Ôn Lương Ngọc cười có vẻ rất thiếu tự nhiên, y nói :
- Xem ra cái chuyện làm ăn này của tại hạ không xong lắm rồi.
Lam Lan hững hờ nói :
- Hình như là vậy.
Ôn Lương Ngọc hỏi :
- Không biết chừng nào cô nương sẽ rời khỏi nơi đây?
Lam Lan nói :
- Chúng tôi cũng chẳng phải ở đây cả đời, sớm muộn gì cũng sẽ đi.
Ôn Lương Ngọc nói :
- Tốt lắm, tại hạ xin cáo từ.
Y đứng dậy ôm quyền thi lễ, xòe cây quạt, đi phăng phăng ra ngoài.
Tiểu Mã bỗng hét lên một câu :
- Chờ một chút!
Y vừa hét xong, người của y đã đứng chặn trước cửa lớn.
Ôn Lương Ngọc thần sắc vẫn không thay đổi, y hỏi :
- Các hạ còn có gì dạy bảo?
Tiểu Mã nói :
- Ngươi còn có một chuyện chưa làm.
Ôn Lương Ngọc hỏi :
- Chuyện gì?
Tiểu Mã nói :
- Trả tiền!
Ôn Lương Ngọc bật cười.
Tiểu Mã nói :
- Làm ăn là làm ăn, mời khách là mời khách, câu đó chính ngươi đã nói ra đấy thôi.
Ôn Lương Ngọc không hề phủ nhận.
Tiểu Mã nói :
- Bất kể lời nói của ngươi có giữ được hay không, ngươi không trả tiền, đừng hòng bước ra khỏi cửa.
Ôn Lương Ngọc lập tức xếp quạt lại, đi thư thả về chỗ ngồi, chầm chậm ngồi xuống, y nhẫn nha nói :
- Ta chỉ hy vọng ngươi hiểu rõ một vài chuyện.
Tiểu Mã đang đứng nghe.
Ôn Lương Ngọc nói :
- Ta ngủ đầy đủ, các ngươi chưa có thì giờ nghỉ ngơi, ta rất nhiều thì giờ, các ngươi thì muốn vội vã qua núi. Chúng ta cứ thế mà giằng co, đối với các ngươi không có lợi.
Y mỉm cười nói tiếp :
- Nơi đây vốn là khách sạn Thái Bình, không ai được xuất thủ đả thương người. Các ngươi mà phá quy luật ở đây, trên Lang Sơn sẽ chẳng để các ngươi một chỗ dung thân.
Mặt mày của Tiểu Mã đã tức giận quá hoá ra đỏ gay.
Y tức giận bởi vì y biết Ôn Lương Ngọc không phải đang dọa nạt.
Đấy là sự thật.
Trương Lung Tử nói :
- Ngươi thật tình không mời khách nữa sao?
Ôn Lương Ngọc nói :
- Hiện tại các vị không còn là khách của ta, tại sao ta còn mời khách gì nữa?
Trương Lung Tử nói :
- Được, ngươi không mời, ta mời!
Ôn Lương Ngọc cười lớn, chiếc quạt phiến vẫy mạnh, gió thổi rào rào vào mặt, chẳng ai còn mở được mắt ra.
Đợi đến lúc mọi người mở mắt ra rồi, y chẳng còn thấy dâu.
Lam Lan nhịn không nổi thở ra nói :
- Hảo công phu.
Đặng lão bản cười nói :
- Cô nương quả có nhãn lực, trừ Châu Ngũ thái gia ra, trên Lang Sơn y là người công phu giỏi nhất!
Lam Lan hỏi :
- Ngươi đã gặp qua Châu Ngũ thái gia?
Đặng lão bản nói :
- Dĩ nhiên là gặp qua.
Lam Lan hỏi :
- Phải thế nào mới gặp được ông ta?
Đặng lão bản ngần ngừ một lúc, hỏi ngược lại :
- Cô nương muốn gặp ông ta?
Lam Lan nói :
- Nghe nói ông ta là một người rất siêu quần, không những vậy, nói một lời là ngàn vàng, vì vậy tôi đang tính...
Ánh mắt cô sáng rực :
- Nếu chúng tôi gặp được ông ta, nếu ông ta đồng ý cho chúng tôi đi, nhất định sẽ không còn ai ngăn trở chúng tôi. Nếu chúng tôi muốn qua núi bình yên, không chừng đây mới là cách tốt nhất!
Đặng lão bản cười nói :
- Cách đó quả thật tốt lắm, chỉ có một điểm có thể sai.
Lam Lan hỏi :
- Điểm nào?
Đặng lão bản nói :
- Cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ gặp ông ta, trên Lang Sơn nhiều nhất chỉ bất quá có năm sáu người biết ông ta ở đâu.
Lam Lan hỏi :
- Ông cũng không biết?
Đặng lão bản cười vả lả nói :
- Tôi là người làm ăn, tôi chỉ biết làm ăn thôi.
* * * * *
Rượu thịt đã dọn ra.
Một dĩa rau trộn, vài trái trứng chiên, mấy miếng bánh ráng thường ngày, một dĩa thịt bò xào, một dĩa đậu xanh xào, thêm vào một nửa bình rượu.
Đặng lão bản cười nói :
- Bữa nay tôi đặc biệt ưu đãi, chỉ tính có một ngàn năm trăm vạn lượng thôi.
Y cười rất khoan khoái.
Bởi vì y biết mình có tính tiền bao nhiêu, người khác cũng đành phải ráng mà chịu vậy.
Tiểu Mã nhìn nhìn Trường Lung Tử hỏi :
- Ngươi phát tài hồi nào thế, tại sao lại đi mời khách?
Trương Lung Tử cười khổ nói :
- Ta chỉ bất quá muốn đuổi cái gã tiểu tử đó đi cho khuất mắt.
Bởi vì y muốn mau mau có dịp đi săn sóc cho Hương Hương.
Tiểu Mã rốt cuộc cũng không nói gì nữa.
Tiểu Mã rất hiểu Trương Lung Tử, y không phải là người dễ dàng gì bị xúc cảm.
Hiện tại y đã già, nếu một người có tuổi, đi có tình ý gì với một cô gái còn trẻ, thông thường đều là chuyện rất nguy hiểm.
Nhưng Tiểu Mã không tính đi can thiệp vào chuyện đó.
Y vốn rất tôn trọng chuyện tình cảm riêng tư của người khác... bất cứ thứ tình cảm gì, chỉ cần là thật lòng, là đáng được tôn trọng.
Hương Hương đã được đem vào phòng, một căn phòng rách nát không lớn hơn chuồng một con bồ câu.
Cô còn chưa tỉnh lại.
Chị em họ Tăng đáng lý ra là người chiếu cố cho cô, nhưng chính bọn họ cũng đã đi ngủ mất.
Trương Lung Tử không ngủ, y vẫn còn ngồi bên đầu giường, yên lặng nhìn cô.
Bệnh nhân ngồi trong kiệu vẫn còn ngồi trong kiệu, bọn họ đưa chiếc kiệu thẳng vào trong phòng lớn nhất.
Theo Lam Lan nói :
- Em tôi không xuống kiệu được, y không ra được ngoài trời.
Trong phòng hình như không có gió.
Tiểu Mã vừa nằm xuống, đã nhảy bật dậy, y bỗng phát giác ra trong lòng mình có bao nhiêu tâm sự, phải tìm một người nói chuyện đỡ buồn.
Trương Lung Tử không hề có ý muốn nói chuyện với y tý nào.
Y đành phải đi tìm Thường Vô Ý.
Người khiêng kiệu ngủ phía sau nhà, vì vậy bọn họ mỗi người đều được ở một phòng.
Phòng gỗ xiêu vẹo cũ kỹ, trên giường để một tấm chăn lót cỏ.
Thường Vô Ý nằm trên giường, trừng mắt nhìn Tiểu Mã.
Bất kỳ ai cũng thấy ra, Tiểu Mã có chuyện muốn lại tìm y, nhưng người khác không mở miệng, y cũng nhất định không mở miệng.
Tiểu Mã ngần ngừ một hồi, ngồi xuống bên cạnh giường, rốt cuộc cũng nói :
- Lần này ta kéo ngươi xuống vũng bùn.
Thường Vô Ý lạnh lùng nói :
- Kéo người khác xuống bùn, vốn là bản lãnh lớn nhất của ngươi.
Tiểu Mã cười khổ nói :
- Ta biết ngươi không trách gì ta, nhưng chính ta lại có chỗ hối hận đây!
Thường Vô Ý hỏi :
- Ngươi cũng biết hối hận?
Tiểu Mã gật gật đầu, y thở ra nói :
- Bởi vì hiện giờ tuy ta lọt vào vũng bùn, nhưng ngay cả chính mình đang làm gì cũng không biết!
Thường Vô Ý nói :
- Chúng ta đang bảo vệ một người bệnh đi qua núi chữa bệnh.
Tiểu Mã nói :
- Người bệnh rốt cuộc là hạng người nào? Tại sao lại không chịu ló mặt ra? Quả thật y không ra được ngoài trời chăng? Hay là y chẳng thể thấy mặt người khác được?
Y lại thở ra một hơi nói :
- Hiện tại ngay cả chuyện y có bệnh hay không ta cũng còn đang nghi ngờ!
Thường Vô Ý nhìn y lom lom, lạnh lùng nói :
- Ngươi biến thành ra đa nghi hồi nào thế?
Tiểu Mã nói :
- Mới biến tức thì.
Thường Vô Ý nói :
- Tức thì?
Tiểu Mã nói :
- Lúc nãy Bốc Chiến đang đánh nhau với ngươi, ta thấy hình như sau kiệu có bóng người thoáng qua!
Thường Vô Ý nói :
- Bóng người như thế nào?
Tiểu Mã nói :
- Ta không thấy rõ lắm.
Thường Vô Ý nói :
- Y xông vào kiệu hay nhảy ra ngoài?
Tiểu Mã nói :
- Ta cũng không thấy rõ.
Thường Vô Ý lạnh lùng nói :
- Ngươi biến thành mù mắt lúc nào thế?
Tiểu Mã cười khổ nói :
- Cặp mắt của ta cũng không đến nỗi tệ hơn ngươi, nhưng cái bóng ấy thoáng qua lẹ quá, còn lẹ hơn cả quỷ.
Thường Vô Ý nói :
- Không chừng ngươi quả thật đã thấy quỷ.
Tiểu Mã nói :
- Vì vậy ta còn tính lại xem thử ra sao!
Thường Vô Ý nói :
- Ngươi tính lại xem người trong kiệu rốt cuộc là một người như thế nào?
Tiểu Mã nói :
- Hiện tại mọi người ai ai cũng đã đi ngủ, chỉ có Lam Lan là có thể còn ở lại trong phòng.
Thường Vô Ý nói :
- Dù cô ta có ở trong đó, ngươi cũng có cách kéo cô ta ra khỏi đó?
Tiểu Mã nói :
- Chúng ta thậm chí có thể làm kiểu Bá Vương, cứ mở đại chiếc kiệu ra xem rồi tính sau!
Thường Vô Ý nói :
- Ngươi quả thật muốn lại đó?
Tiểu Mã nói :
- Không đi là con chó!
Thường Vô Ý bỗng nhảy ra khỏi giường, nói :
- Không đi là Vương bát đản.
Khách sạn Thái Bình tổng cộng có tám gian phòng, phòng lớn nhất ở mé đông, ba vách đều có cửa sổ.
Cửa sổ đều đóng kín mít, ngay cả một kẽ hở cũng bị người dùng giấy bịt kín từ bên trong.
Tiểu Mã đứng ngoài gõ nhẹ vào song cửa, bên trong chẳng có tý động tĩnh.
Thường Vô Ý đã tìm được một cây trúc, lấy nước thấm ướt, từ kẽ hở của cửa sổ thọc vào, mở then cửa bên trong.
Trước hết dùng nước làm ướt, rồi rọc giấy ra mới không làm thành tiếng động. Sau đó bọn họ mở then cửa sổ.
Đối với bọn họ, đây không phải là một chuyện gì khó khăn.
Bọn họ không phải là quân tử.
Trong phòng đã được dọn dẹp rất sạch sẽ, trên giường đã thay chăn nệm mới nguyên.
Nhưng trên giường không có người.
Lam Lan không ở đây, chỉ có chiếc kiệu đang để chính giữa phòng, trong kiệu cũng không có tiếng người.
Tiểu Mã và Thường Vô Ý nhìn nhau, hai người đồng thời xông lại, xuất thủ nhanh như điện, mở bật tấm màn ra.
Bàn tay của hai người biến thành lạnh băng như đá.
Trong kiệu trống rỗng, ngay cả một cái bóng người cũng không có.
Bọn họ đánh nhau cho khổ cực, cho đẫm cả máu ra, liều mạng để bảo hộ một chiếc kiệu không.
... Nếu trong kiệu không lúc nào có người, tại sao lại có tiếng ho từ trong vọng ra?
... Nếu người trong kiệu quả thật có bệnh, bây giờ lại đi đâu mất?
Thường Vô Ý sa sầm nét mặt nói :
- Lúc nãy không phải ngươi thấy quỷ gì cả.
Tiểu Mã nắm chặt hai tay, nói :
- Nhưng quả thật chúng ta có thấy một nữ quỷ!
Thường Vô Ý hỏi :
- Lam Lan?
Tiểu Mã nói :
- Không những cô ta là một nữ quỷ, cô ta còn là con hồ ly tinh!
Lần này Thường Vô Ý rất đồng ý với lời nói của y.
Tiểu Mã nói :
- Ngươi xem cô ta làm vậy là có mục đích gì?
Thường Vô Ý nói :
- Ta không nhìn ra.
Tiểu Mã nói :
- Ta cũng không nhìn ra.
Thường Vô Ý nói :
- Vì vậy hiện tại chúng ta nên quay về phòng ngủ một giấc, làm bộ như không biết chuyện này.
Quỹ rốt cuộc cũng có lúc hiện hình ra.
Hồ ly tinh sớm muộn gì cũng có lúc lòi đuôi.
Bọn họ tìm mấy miếng giấy, bit lại chỗ lúc nãy đã rọc phá ra, rồi mới rón rén mở cửa ra ngoài.
Những chuyện này, bọn họ trước giờ làm rất cẩn thận, bọn họ không phải là quân tử, cũng không phải là người tốt.
* * * * *
Bên ngoài cũng im lặng như tờ, Tiểu Mã rón rén đi về phòng mình, vừa mở cửa, đã ngẩn người ra đó.
Trong phòng y có người.
Tấm nệm rách rưới trên giường của y đã không biết được thay lại lúc nào, bằng một tấm chăn trắng trẻo sạch sẽ.
Lam Lan đang nằm trong tấm chăn đó, nhìn y.
Người của cô hiển nhiên đang trần truồng, bởi vì y phục của cô đều được xếp trên cái ghế đầu giường.
Tiểu Mã hình như không thấy trong phòng còn có một người như vậy, y đóng cửa lại rồi bắt đầu cởi áo quần ra.
Ánh mắt của Lam Lan lại càng say sưa, cô hỏi nhỏ :
- Nãy giờ anh đang đi đâu vậy?
Tiểu Mã nói :
- Tôi uống có hơi nhiều, vì vậy phải cho ra tý đỉnh.
Lam Lan nhoẻn miệng cười nói :
- Bây giờ có thể cho ra thêm chút nữa đấy.
Tiểu Mã cố ý làm bộ không hiểu :
- Cô không ngủ trong phòng cô, lại phòng tôi làm gì vậy?
Lam Lan nói :
- Em ngủ một mình không được.
Tiểu Mã nói :
- Tôi ngủ được!
Lam Lan hỏi :
- Có phải anh đang tức giận gì? Anh đang giận ai vậy?
Tiểu Mã không mở miệng.
Lam Lan hỏi :
- Không lẽ anh cũng sợ Thường Lục Bì lột da anh sao?
Tiểu Mã không phủ nhận.
Lam Lan nói :
- Nhưng ông ta chỉ bất quá không cho đàn ông đụng vào đàn bà, chứ không hề nói không cho đàn bà đụng vào đàn ông, vì vậy...
Cô cười càng mê hồn :
- Bây giờ em lại đụng vào anh đây.
Cô nói lại là lại, lại còn nhanh hơn gì, thân người mềm mại thơm tho của cô, bỗng nằm trong lòng Tiểu Mã hồi nào.
Cặp môi của cô hừng hực như lửa.
Tiểu Mã tính đẩy cô ra, nhưng y đổi ý... Bị người ta gạt không phải là một chuyện dễ chịu.
Đây không phải là một cách để trả thù sao.
Y báo thù rất mãnh liệt.
Đôi môi nóng bừng của Lam Lan bỗng biến thành lạnh băng, hơi thở hổn hển đã biến thành rên rỉ.
Cô là một người đàn bà chân chính, một người đàn bà trong mộng tưởng của đàn ông.
Cô có tất cả điều kiện của một người đàn bà nên có, thậm chí còn đầy đủ hơn cả đàn ông mộng tưởng.
Đôi môi của cô nóng lên không biết bao nhiêu lần, lạnh đi không biết bao nhiêu lần.
Tiểu Mã rốt cuộc đã bắt đầu thở dốc.
Tiếng rên rỉ của cô cũng dần dần biến thành tiếng thở hổn hển, cô vừa thở vừa nói :
- Thảo nào mà người ta nói anh là con lừa, anh quả là con lừa!
Đấy là một câu nói thật thô tục, nhưng trong lúc này nói ra, lại làm cho người ta mê cả hồn.
Tiểu Mã đã mềm lòng.
... Ít ra cô chưa hề bán đứng y.
... Cô vốn có thể giao dịch làm ăn với sói quân tử.
... Nhiệt tình của cô đối với y không phải giả tạo.
Hiện tại y chỉ nghĩ đến những điểm tốt của cô.
Trong phòng yên lặng bình tĩnh, bao nhiêu khẩn trương và khích động đã được tung mở ra, đây vốn là lúc trai gái dễ thông cảm với nhau nhất.
Y bỗng hỏi :
- Tại sao trong kiệu không có người?
Câu hỏi ấy vừa thốt ra, y đã cảm thấy hối hận, chỉ tiếc là lời đã thốt ra, không cách nào thu lại được.
Nhưng không ngờ rằng, Lam Lan không hề kinh ngạc, cô hỏi ngược lại :
- Có phải anh muốn xem nhị đệ của em ra thế nào không?
Tiểu Mã nói :
- Chỉ tiếc là tôi không thấy ai cả.
Lam Lan nói :
- Đấy bởi vì y không ở trong chiếc kiệu mà anh lại xem!
... Cô ta biết bọn họ lại xem thử?
Tiểu Mã hỏi :
- Y ở đâu?
Lam Lan nói :
- Y ở trong chiếc kiệu trong phòng của em, y bệnh nặng lắm, em không thể không cẩn thận chút xíu.
Tiểu Mã cười nhạt.
Lam Lan nói :
- Em cố ý để chiếc kiệu không ở trong phòng tốt nhất, đem kiệu của y vào phòng em, trước khi em lại đây, em đã kêu chị em Tăng Trân Tăng Châu giữ dùm.
Tiểu Mã cười nhạt.
Lam Lan hỏi :
- Anh không tin sao?
Tiểu Mã còn đang cười nhạt.
Lam Lan bỗng nhảy bật dậy, nói :
- Được, em đem anh lại gặp mặt y!
Bất kể cô là nữ quỷ, hay là hồ ly tinh, lần này quả thật cô không nói láo tý nào.
Phòng cô quả thật có một chiếc kiệu, trong kiệu có một người.
Cô nhè nhẹ kéo tấm màn lên, Tiểu Mã lập tức thấy người đó.
* * * * *
Hiện tại là tháng chín.
Trời tháng chín không lạnh lắm.
Nhưng trong kiệu chất đầy da hổ, dù trời có lạnh cách mấy, một người nằm trong đó bao nhiêu là da hổ, cũng phải nóng cả người lên.
Người này còn đdang run lên vì lạnh.
Y vẫn còn trẻ, nhưng mặt y hoàn toàn không có một tý máu, cũng không có một giọt mồ hôi.
Y vẫn còn đang run rẩy không ngớt.
Y rất trẻ, nhưng đầu tóc lông mày lông mi đều đã bắt đầu rụng, hô hấp cũng nhẹ như tơ.
Bất cứ ai cũng đều nhận ra, bệnh tình của y quả thật rất nặng, rất trầm trọng.
Tiểu Mã cũng nhìn ra.
Vì vậy bây giờ trong lòng y đang cảm thấy, hình như giống như vừa vụng trộm với vợ bạn, mà người bạn đó vẫn còn xem y là một người bạn.
Tuy không hoàn toàn giống, nhưng ít nhất cũng có điểm giống giống.
Lam Lan nói :
- Đây là em của em, y tên là Lam Ký Vân.
Tiểu Mã nhìn gương mặt tiều tụy trắng bệch của y, muốn cười cười với y, mà cười không nổi.
Lam Lan nói :
- Đây là Tiểu Mã, người đang liều mạng bảo vệ chị em mình qua Lang Sơn.
Lam Ký Vân nhìn Tiểu Mã, ánh mắt đầy vẻ cảm khích, y bỗng thò bàn tay ra nắm lấy bàn tay Tiểu Mã nói :
- Cám ơn anh.
Giọng nói của y suy nhược như dây tơ.
Bàn tay của y khô khan mà lạnh ngắt, còn hơn là bàn tay người chết.
Nắm lấy bàn tay đó, trong lòng Tiểu Mã rất băn khoăn khó chịu, ấp úng muốn nói vài câu an ủi, nhưng lại không nói được câu nào.
Người bệnh lại bắt đầu ho lên sù sụ, muốn ho cả ra nước mắt.
Tiểu Mã nhìn cũng muốn rơi nước mắt, rốt cuộc cũng ráng nói được một câu :
- Chú... chú bảo trọng mình.
Người bệnh gượng cười, y cũng muốn nói, nhưng mi mắt ra chiều muốn nhắm lại.
Lam Lan nhè nhẹ đóng màn xuống, Tiểu Mã đã rón rén bước ra ngoài, y chỉ hận không kiếm đâu ra được cái hang nào để trốn vào trong đó.
Lúc Lam Lan bước ra, cặp mắt của y còn đang đỏ hoe, y bỗng nói :
- Tôi không phải là con lừa, tôi là con heo!
Lam Lan dịu dàng nói :
- Anh không phải gì cả.
Tiểu Mã nói :
- Tôi thật thế.
Lam Lan nhoẻn miệng cười nói :
- Anh không mập, tại sao lại là heo được?
Tiểu Mã nói :
- Tôi là con heo ốm!
Y đưa tay lên, hình như đã muốn tát cho mình hai bạt tai.
Lam Lan đã nắm lấy tay y, đưa mặt nép vào trong ngực y nói :
- Em biết anh đang nghĩ gì trong lòng, em cũng buồn lắm, nhưng...
Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào mặt y :
- Nhưng chỉ cần chúng mình bảo hộ y qua được núi, chúng mình...
Tiểu Mã ngắt lời cô, y lớn tiếng nói :
- Tôi mà làm không được chuyện đó, tôi đụng đầu vào tường chết ngay!
Lam Lan nhẹ nhàng mân mê bàn tay của y, cặp môi cũng đang hôn nhẹ lên mặt y.
Y bỗng phát hiện ra bàn tay của cô đang lạnh băng, đôi môi của cô cũng lạnh băng, không những vậy còn đang run rẩy.
Hiện tại chẳng phải là lúc động tình như lúc nãy, tại sao bàn tay đôi môi của cô lại lạnh ra thế?
Tiểu Mã hỏi :
- Cô còn đang giận sao?
Lam Lan nói :
- Ừ.
Tiểu Mã nói :
- Tôi...
Lam Lan nói :
- Không phải em đang giận anh.
Tiểu Mã hỏi :
- Thế thì cô đang giận ai?
Lam Lan nói :
- Em đã dặn bọn họ hai ba lần, nói bọn họ phòng thủ nơi đây, vậy mà bây giờ chẳng thấy bóng dáng bọn họ ở đâu.
Tiểu Mã bấy giờ mới nhớ ra chỉ có em của cô ở một mình trong phòng, chị em Tăng Trân Tăng Châu quả thật chẳng thấy bóng dáng ở đâu.
Thật tình bọn họ không nên bỏ đi như vậy.
Lam Lan nói :
- Dù bọn họ có chuyện gì khẩn cấp, cũng không nên cả hai người cùng đi.
Tiểu Mã nói :
- Không chừng bọn họ sẽ về ngay bây giờ.
Bọn họ không trở lại.
Lâu lắm, bọn họ vần còn không thấy bóng dáng đâu.
Không những tìm không ra bọn họ, ngay cả lão Bì cũng không thấy đâu.

loading...
Hồi trước Hồi sau