Quyền đầu - Hồi 08

Quyền đầu - Hồi 08

Mê đường lạc lối

Ngày đăng
Tổng cộng 14 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 44945 lượt xem

loading...

Mười ba tháng chín, giữa trưa, trời đẹp, có lúc cũng nhiều mây.
Ánh mặt trời từ ngoài núi chiếu vào, chiếu qua song cửa, chiếu lên gương mặt lãnh đạm trắng bệch của Thường Vô Ý.
Trương Lung Tử đứng cạnh song cửa đần mặt ra, Tiểu Mã và Lam Lan ngồi trong phòng đần mặt ra.
Bọn họ đang chờ, chờ tin tức của lão Bì và chị em họ Tăng, ba người này vẫn còn chưa có một điểm tin tức.
Thường Vô Ý lạnh lùng nói :
- Ta đã nói rồi, y không phải là con người.
Tiểu Mã cười khổ nói :
- Nhưng ta có thể bảo đảm rằng, chị em Tăng Trân Tăng Châu không phải bị y dụ đi đâu.
Thường Vô Ý cười nhạt hỏi :
- Không phải sao?
Tiểu Mã nói :
- Y chẳng có được bản lãnh như thế.
Y đứng lên, rồi lại ngồi xuống, y bỗng hỏi :
- Ngươi còn nhớ cái cô gái có cặp đùi đẹp đấy không?
Dĩ nhiên là Thường Vô Ý còn nhớ.
Cặp đùi đẹp như thế không phải là lúc nào cũng gặp được, chỉ cần là đàn ông, dù không muốn nhìn cũng khó khăn lắm.
Tiểu Mã nói :
- Ngươi còn nhớ cô ta nói gì không? Chỉ cần bọn ta đi tìm cô ta, cô ta có thể tùy thời tùy lúc hoan nghênh.
Cô ta đang nói câu đó, đùi của cô lộ hoàn toàn hẳn ra ngoài, phảng phất cũng đang lộ vẻ hoan nghênh bọn họ.
Lam Lan thở ra nói :
- Cô gái đó thật là một ả ma nữ, tôi mà là đàn ông, không chừng tôi cũng nhịn không nổi đã đi tìm ả.
Bọn họ cũng còn nhớ ánh mắt của lão Bì nhìn đăm đăm vào cặp đùi của cô ta, cũng còn nhớ có một cô gái khác đã làm gì đó với chị em họ Tăng.
Các cô không thích dùng bạo lực, nhưng cái thứ dụ hoặc hoang dã sơ khai tà ác đó so với bạo lực còn đáng sợ hơn.
Tiểu Mã cũng đang than thở :
- Thật ra tôi cũng phải biết bọn họ chịu không nổi những thứ dụ hoặc như thế.
Thường Vô Ý nói :
- Ta chỉ biết một chuyện.
Tiểu Mã hỏi :
- Chuyện gì?
Thường Vô Ý nói :
- Thêm ba người bọn họ cũng không gọi là nhiều, ít đi ba người bọn họ cũng không gọi là ít.
Tiểu Mã hỏi :
- Không lẽ ngươi chuẩn bị bỏ mặc bọn họ đi sao?
Thường Vô Ý hỏi lại :
- Không lẽ ngươi tính đi tìm bọn họ?
Tiểu Mã nói :
- Ta tính vậy.
Thường Vô Ý hỏi :
- Ngươi còn nghĩ đến chuyện qua núi không?
Tiểu Mã câm miệng lại.
Bỗng nhiên, một cô con gái đang cười ngặt nghẽo, lảo đảo bước vào.
Cô còn rất trẻ tuổi, gương mặt cũng rất đẹp, trên người mặc một chiếc trường bào làm bằng vải gai, một nửa đã đẫm ướt máu tươi đỏ lòm.
Nhưng cô vẫn còn cười sung sướng, chẳng có tý dáng điệu gì là bị thụ thương.
Cô cười dòn dả, chào hỏi tất cả mọi người, làm như bọn họ đều là bạn thân lâu năm của cô, xem ra cô không có ác ý gì với bất cứ ai.
Tiểu Mã than thầm trong bụng.
Y nhìn ra được cô là một trong những con sói, những con sói bị lạc bầy bị lạc mất mẹ.
Đồng tử cô mở lớn, ánh mắt đầy vẻ lạc lõng mất thần, cô bỗng bước lại, ngồi ngay vào lòng Tiểu Mã, vỗ nhẹ vào má y, nói nho nhỏ như người trong mộng :
- Anh đẹp trai quá, em thích đàn ông đẹp trai, em thích... em thích lắm.
Tiểu Mã không đẩy cô ra.
Một người có dũng khí nói ra những gì mình thích trong lòng, nhất định đó không phải là tội ác.
Y nhịn không nổi hỏi cô :
- Cô bị thương sao?
Ngực áo của cô còn đẫm máu chưa kịp khô, nhưng cô không ngớt lắc đầu nói :
- Không, không có.
Tiểu Mã hỏi :
- Máu ở đâu ra vậy?
Cô cười như si ngốc nói :
- Đấy không phải là máu, sữa của em đấy, em muốn cho con ngoan của em bú.
Vạt áo đẫm máu bỗng được kéo lên, bày ra một lồng ngực đầy máu me.
Lồng ngực nhô cao lồ lộ của cô chỉ còn thừa có một nửa.
Bàn tay của Tiểu Mã lạnh hẳn đi.
Cô còn đang cười ngặt nghẽo.
Cái thứ thống khổ ấy, vốn không phải ai ai cũng chịu đựng được, nhưng cô hình như không cảm thấy gì cả.
- Anh đoán xem nửa bên kia đi đâu mất rồi?
Tiểu Mã đoán không ra, cũng không muốn đoán.
- Vào trong bụng của pháp sư rồi.
Cô cười vừa ngọt ngào vừa khoan khoái :
- Ông ta là bảo bối của em đấy, ông ta thích uống sữa của em, em cũng thích mớm cho ông ta.
Bàn tay băng giá của Tiểu Mã đang đè chặt vào trong bụng của mình, y đã cơ hồ nhịn không nổi muốn mửa ra.
... Trên Lang Sơn còn có một gã đầu mục gọi là Pháp sư, y là một gã hòa thượng, trước giờ không ăn thịt, thịt heo thịt bò thịt gà thịt dê thịt chó, y đều không ăn.
... Y chỉ ăn thịt người.
Lam Lan đã bắt đầu mửa ra.
Còn thừa nửa bộ ngực căng phồng, cô bỗng đưa tới trước mặt Tiểu Mã.
- Em cũng thích anh lắm, anh cũng là bảo bối của em, em cũng muốn cho anh bú sữa của em.
Tiểu Mã thở ra, y bỗng vung nắm tay lên đấm vào quai hàm của cô.
Cô lập tức ngất xỉu ra.
Tiểu Mã nhìn cô ngã ra, cười khổ nói :
- Ta đâu có muốn đối xử với cô như thế, nhưng ta nghĩ không ra cách nào khác.
Muốn trải trừ thống khổ cho cô, đấy quả thật là cách trực tiếp, hữu hiệu nhất.
Đặng lão bản rốt cuộc cũng xuất hiện, y nhìn nhìn cô gái đang nằm trên mặt đất, lắc đầu thở dài, lẩm bẩm nói :
- Con gái người ta như thế, tại sao lại cứ đi ăn ba thứ cỏ ấy?
Tiểu Mã hỏi :
- Cô ta ăn cỏ?
Đặng lão bản nói :
- Ăn rất nhiều.
Tiểu Mã lại càng lấy làm lạ :
- Người ăn gì tôi cũng gặp, nhưng ăn cỏ...
Đặng lão bản nói :
- Cô ta ăn không phải là thứ cỏ thông thường.
Tiểu Mã hỏi :
- Thứ cỏ gì?
Đặng lão bản nói :
- Là một thứ độc dược chết người.
Y thở dài một tiếng rồi giải thích :
- Phía sau núi chỗ bóng mát có mọc lên thứ cỏ ma, bất cứ ai ăn vào, đều biến ra như điên điên khùng khùng, si si mê mê, làm như là...
Tiểu Mã nói :
- Như là uống rượu say?
Đặng lão bản nói :
- So với uống rượu say còn dễ sợ hơn gấp mười lần. Một người uống rượu say, tâm thần đại khái còn tỉnh hai ba phần. Ăn phải thứ cỏ này, lập tức thành ra cái gì cũng chẳng biết, chuyện gì cũng làm được.
Tiểu Mã hỏi :
- Thứ thảo này là ma túy?
Đặng lão bản gật đầu nói :
- Nghe nói những người này mỗi ngày không ăn cỏ này vào không chịu được.
Tiểu Mã hỏi :
- Bọn họ là những hạng người nào vậy?
Đặng lão bản nói :
- Là những đứa mới lớn lên, cảm thấy chuyện gì cũng không đúng, người nào cũng không thuận mắt.
... Bọn họ ăn những thứ cỏ ấy vào, sẽ ma túy mình đi, để chạy trốn hiện thực.
Tiểu Mã hiểu bọn họ, trong lòng y cũng đã từng có bao nhiêu chuyện buồn bực mộng ảo không đâu phát tiết ra được.
Cái thứ mộng ảo và buồn bực thuộc vào những lớp thanh niên mới lớn.
Nhưng y không chạy trốn.
Bởi vì y biết, chạy trốn không phải là một cách để giải quyết vấn đề, chỉ có phấn đấu không ngừng, làm việc không ngơi nghỉ, mới có thể quên di bao nhiêu thứ mộng ảo buồn bực đó.
Y cúi người xuống kéo vạt áo che kín lại ngực của cô.
Nghĩ đến cái gã pháp sư ăn thịt người, nghĩ đến chỗ khả ố và đáng ghét của y, bàn tay của y biến thành lạnh buốt.
Y bỗng hỏi :
- Ngươi đã gặp qua Pháp sư?
Đặng lão bản nói :
- Ừ.
Tiểu Mã hỏi :
- Thịt người nào y cũng ăn?
Đặng lão bản nói :
- Nếu y có con cái, không chừng y cũng ăn luôn chúng.
Tiểu Mã hằn học nói :
- Hạng người đó còn sống trên đời này, thật là một chuyện quái lạ.
Đặng lão bản nói :
- Không quái lạ.
Tiểu Mã cười nhạt nói :
- Nếu ngươi có con gái hay con trai bị y ăn mất, ngươi sẽ lấy làm kỳ lạ tại sao y còn chưa chết.
Đặng lão bản nói :
- Dù tôi có đứa con bị y ăn mất, cũng đành phải đứng xa xa nhìn.
Tiểu Mã không hỏi thêm, bởi vì hiện giờ trước cửa bỗng có một người đang từ từ bước vào.
Một lão già thái độ rất nghiêm trang, đội một cái mũ tròn vạnh, áo dài đen tuyền chấm xuống tới đất, râu tóc bạc phơ lại càng làm người ta cảm thấy tôn kính.
Đặng lão bản đã hối hả bước lại đón tiếp, cung kính kéo ghế cho lão ta ngồi, y cười vả lả nói :
- Xin mời ngồi.
Lão già nói :
- Cám ơn ngươi.
Đặng lão bản hỏi :
- Lão nhân gia hôm nay cũng uống trà?
Lão già nói :
- Đúng vậy.
Giọng nói của lão chậm chạp kéo dài mà bình thản, cử động nghiêm túc mà cung cẩn, bất cứ ai nhìn một người như vậy, trong lòng cũng không khỏi phát sinh cảm giác tôn kính, ngay cả Tiểu Mã cũng không ngoại lệ.
Y thật tình không ngờ đưọc trên Lang Sơn cũng có hạng trưởng giả đáng được người khác tôn kính.
Y chỉ hy vọng lão già ấy không chú ý đến cô con gái đang nằm dưói đất, khỏi cho lão phải động lòng thương cảm.
Lão già không chú ý đến.
Lão ngồi ngay ngắn trên ghế, cặp mắt không nhìn nghiêng nhìn ngửa, không nhìn vào một ai.
Đặng lão bản hỏi :
- Hôm nay lão nhân gia muốn uống Hương Phiến, hay là Long Tĩnh?
Lão già nói :
- Tùy tiện sao cũng được, chỉ cần đậm một tý, hôm nay ta ăn có hơi nhiều đồ béo.
Lão ta chầm chậm nói tiếp :
- Gặp mấy cô gái nhỏ tuổi, ta không nhịn nổi phải ăn thêm tý đỉnh, thịt mấy cô gái còn nhỏ không những ngon mà còn bổ lắm.
Tiểu Mã biến hẳn sắc mặt, bàn tay lạnh lẽo của y cũng nắm chặt lại.
Lão già chẳng nhìn y nửa con mắt, thái độ của lão vẫn rất nghiêm trang, cung cẩn, lão lấy một bàn tay từ từ mở dây mũ dưói cằm ra, bỏ chiếc mũ tròn vạnh trên đầu xuống, lộ ra cái đầu trọc lóc có những điểm tàn nhang thụ giới, xem ra lão giống một cao tăng công đức thâm hậu.
Tiểu Mã bỗng bước lại, kéo cái ghế ngồi đối diện với lão, y hỏi :
- Ngươi không uống rượu?
Lão già lắc đầu.
Tiểu Mã nói :
- Nghe nói người nào ăn thịt người xong, nhất định phải uống một tý rượu, nếu không sẽ bị đau bụng.
Lão già nói :
- Trước giờ ta không hề bị đau bụng.
Tiểu Mã lạnh lùng nói :
- Hiện tại không chừng sẽ bị đau đấy.
Lão già rốt cuộc nhìn y một cái, chầm chậm lắc đầu nói :
- Rất tiếc, rất tiếc.
Tiểu Mã hỏi :
- Rất tiếc làm sao?
Lão già nói :
- Rất tiếc hôm nay ta ăn no quá.
Tiểu Mã hỏi :
- Nếu không ngươi còn muốn nếm thử thịt của ta?
Lão già nói :
- Ta chẳng cần phải nếm, ta nhìn ra được.
Lão chầm chậm nói tiếp :
- Thịt người có nhiều loại, thịt của ngươi thuộc loại thượng đẵng.
Tiểu Mã bật cười, cười lớn.
Đặng lão bản đang ôm một bình trà lại, bình trà đang sôi sùng sục, miệng vòi đang nghi ngút khói.
Tiểu Mã bỗng hỏi y :
- Nơi đây có thật trước giờ chưa từng có người nào đánh nhau?
Đặng lão bản lập tức gật đầu, nói :
- Trước giờ chưa bao giờ có.
Tiểu Mã nói :
- Tốt lắm.
Hai tiếng ấy vừa thoát ra khỏi miệng, y đã đá tung cái bàn ra, vung quyền đấm vào mũi của Pháp sư.
Pháp sư cười nhạt, bàn tay xương xẩu nhẹ nhàng đưa qua, móng tay vốn đang cuốn lại như giấy, bỗng bật thẳng ra như lưỡi đao, đâm vào mạch môn của Tiểu Mã.
Không ngờ nắm tay kia của Tiểu Mã đã đấm vào trong bụng lão.
Đấy chẳng phải là thứ chiêu thức kỳ diệu gì cả, chỉ bất quá quyền đầu của Tiểu Mã nhanh quá.
Bốc lên một tiếng, quyền đầu đấm vào trong bụng, như đánh vào một cái trống.
Tiếp theo đó, bốc lên một tiếng nữa, chiếc ghế Pháp sư đang ngồi bỗng gãy tan tành ra.
Người của lão thì vẫn còn đang ngồi trơ trơ ra đó, vẫn còn không động đậy tý nào, nắm tay của Tiểu Mã hình như không phải đấm vào bụng lão mà là đấm vào cái ghế vậy.
Thường Vô Ý chau mày một cái.
Y nhìn ra được, đấy là tá lực đã lực, môn nội công tuyệt đỉnh dùng sức để hoá giải sức, những người luyện được tới mức độ đó cũng không có mấy ai.
Tiểu Mã hình như chẳng hiểu chuyện đó, y hỏi Pháp sư :
- Hiện tại ngươi đã đau bụng chưa?
Pháp sư lạnh lùng nói :
- Trước giờ ta không hề bị đau bụng.
Tiểu Mã nói :
- Tốt lắm.
Hai tiếng ấy vừa thoát ra khỏi miệng, quyền đầu của y lại đấm ra, vẫn đấm vào mũi.
Lần này Pháp sư xuất thủ cũng không chậm, móng tay bén ngót như lưỡi đao chọc vào cổ họng của y.
Chiêu này lấy công làm thủ, công vào ngay chỗ địch thủ không cứu không được... không cứu không được có nghĩa là không cứu là chết.
Nhưng Tiểu Mã cứ không chịu cứu.
Y chẳng thèm để ý chút nào, quyền đầu vẫn tiếp tục đấm ra... vẫn là nắm tay bên kia, vẫn là đấm vào bụng.
Móng tay của Pháp sư xem ra đã sắp xuyên qua cổ họng của y, chỉ tiếc là chậm đi một chút.
Chỉ chậm đi có một chút.
Quyền đầu của Tiểu Mã thật tình nhanh quá đi, cái bụng thật tình cũng lớn quá.
Y muốn đấm vào bụng lão này, là nhất định phải đấm cho được, chết sống gì y cũng không màng.
Pháp sư vẫn còn không động đậy, nhưng gương mặt có chỗ muốn trắng bệch ra. Móng tay như lưỡi đao đã co rút lại.
Nội lực của lão đã bị đánh cho tan ra.
Tiểu Mã hỏi :
- Hiện tại ngươi đã đau bụng chưa?
Pháp sư lắc đầu.
Tiểu Mã cười nhạt nói :
- Không đau bụng, tại sao không nghe nói gì cả vậy?
Pháp sư hít vào một hơi thật sâu, người bỗng tung lên, xoay ngược tay chặt vào cổ của Tiểu Mã, hai chân cũng đá vào bụng dưới của y.
Lão ta xuất thủ vừa độc vừa quái dị, vừa cử động, cả người đều cử động, thậm chí ngay cả tấm trường bào màu đen cũng đang động, như một con yêu tinh ăn thịt người.
Chỉ tiếc là, quyền đầu của Tiểu Mã lại bắt đầu đánh vào bụng của lão.
Cái đấm này lão không còn chịu nổi, bình lên một tiếng, đụng vào vách tường rớt cái bịch xuống đất.
Tiểu Mã xông lại, quyền đầu đánh ra như mưa rào, đánh vào mũi, đánh vào bụng, đánh vào sườn, đánh vào lưng của lão.
Y đánh không ngừng, Pháp sư nôn mửa không ngừng, máu tươi nước rãi nước mật mửa ra cả một bãi.
Cả người lão đã bị đánh cho mềm ra, chỉ có thể bò lăn ra đất chịu đánh đập như một con chó ghẻ.
Tiểu Mã rột cuộc cũng ngừng tay lại.
Bởi vì y đã bị Lam Lan dùng sức níu tay lại.
Pháp sư không còn động đậy tý nào, Đặng lão bản trắng bệch cả mặt mày, lẩm bẩm :
- Quyền đầu nhanh quá, quyền đầu nhanh quá.
Tiểu Mã nói :
- Sau này ngươi có thể nói cho người ta biết, nơi đây đã từng có người động thủ.
Đặng lão bản lại thở ra nói :
- Nơi đây vốn là nơi các người có thể yên ổn ngủ một giấc, tại sao các người lại đi phá hoại quy củ làm gì vậy?
Tiểu Mã nói :
- Bởi vì đó chỉ bất quá là quy củ của các ngươi, không phải là của ta.
Đặng lão bản cười khổ nói :
- Ông cũng có quy củ?
Tiểu Mã nói :
- Có.
Đặng lão bản hỏi :
- Quy củ gì?
Tiểu Mã nói :
- Người đáng bị đánh đập, ta sẽ đánh, dù có đao kề vào cổ, không đánh đập cho một trận không được.
Y lạnh lùng nói tiếp :
- Đấy là quy củ của ta, nhất định là còn hay hơn của ngươi.
Đặng lão bản hỏi :
- Hay hơn chỗ nào?
Tiểu Mã đưa nắm tay lên nói :
- Chỉ có chỗ này, là quá đủ rồi.
Đặng lão bản không thể không thừa nhận, bất kỳ ai cũng không thể không thừa nhận, quy củ trên đời này, vốn ít nhất một nửa là từ quyền đầu ra.
- Quyền đầu của ta cứng hơn ngươi, quy củ của ta hay hơn ngươi.
Tiểu Mã trừng mắt nhìn Đặng lão bản :
- Ta còn có một chuyện muốn nói cho ngươi biết.
Đặng lão bản chỉ còn nước lắng nghe.
Tiểu Mã nói :
- Người phá hoại quy củ là ta, không liên hệ gì tới người khác, vì vậy bọn họ ở đây nghỉ ngơi, nếu có người nào lại đây quấy rầy, ta sẽ tìm người đó.
Y vênh mặt lên, chầm chậm nói tiếp :
- Chuyện này tốt nhất là ngươi đừng có quên.
Y biết Đặng lão bản nhất định không quên nổi, nắm tay của y bảo đảm được chuyện đó.
Lam Lan nhịn không nổi hỏi y :
- Bọn em ở đây nghỉ ngơi, còn anh thì sao?
Tiểu Mã nói :
- Lão Bì là bạn của tôi, Tăng Trân Tăng Châu cũng đối xử rất tốt với tôi.
Lam Lan hỏi :
- Anh vẫn còn muốn đi tìm họ?
Tiểu Mã nhìn cô gái đang nằm trên mặt đất nói :
- Tôi không muốn để họ ở đó ăn cỏ.
Lam Lan nói :
- Nhưng bọn em cũng cần anh.
Tiểu Mã nói :
- Hiện tại bọn cô không phải là người cần giúp đỡ nhất, ít nhất bọn cô có thể nghỉ ngơi ở đây. Huống gì, hiện giờ là lúc mọi người nên đi ngủ một giấc.
Lam Lan hỏi :
- Anh có thể không ngủ được sao?
Tiểu Mã nói :
- Tôi làm được.
Y không để Lam Lan mở miệng, vội vã nói tiếp :
- Có người bạn sắp nhảy vào đống lửa, chỉ cần có thể nắm được y kéo một cái, bất kể muốn tôi ra sao cũng đều được cả.
Lam Lan hỏi :
- Đấy cũng là quy củ của anh sao?
Tiểu Mã nói :
- Đúng vậy.
Lam Lan hỏi :
- Dù có kề đao vào cổ anh, anh cũng không phá hoại quy củ của mình?
Tiểu Mã nói :
- Đúng vậy.
Đặng lão bản bỗng lại xuất hiện, đưa bình rượu trên tay tới trước mặt Tiểu Mã nói :
- Uống xong bình rượu này đi cũng còn kịp.
Tiểu Mã bật cười nói :
- Có phải ngươi còn muốn làm ăn một chuyến chót với ta phải không?
Đặng lão bản nói :
- Cái này miễn phí.
Tiểu Mã hỏi :
- Ngươi cũng có lúc mời khách sao?
Đặng lão bản nói :
- Tôi chỉ mời hạng người như ông.
Tiểu Mã hỏi :
- Hạng người nào như ta?
Đặng lão bản nói :
- Hạng người có quy củ, có quy củ của chính mình.
Y rót cho Tiểu Mã một ly rượu :
- Hạng người này dạo sau này ít đi nhiều lắm, vì vậy tôi cũng không sợ sẽ hay bị miễn phí.
Tiểu Mã cười lớn, nâng ly lên uống cạn nói :
- Tiếc là hôm nay ngươi còn bị miễn phí thêm một lần nữa.
Đặng lão bản nói :
- Sao?
Tiểu Mã nói :
- Trời lặn ta sẽ về lại đây, dù có bò, cũng nhất định sẽ bò về.
Lam Lan cắn môi, ra chiều u oán hỏi :
- Về uống rượu miễn phí của y?
Tiểu Mã nhìn đăm đăm vào cô nói :
- Về làm chuyện tôi đã chịu làm giùm cô.
Thường Vô Ý bỗng lạnh lùng hỏi :
- Nếu ngươi chết thì sao?
Tiểu Mã nói :
- Chết càng tốt.
Lam Lan hỏi :
- Càng tốt?
Tiểu Mã nói :
- Sói có hung dữ lắm cũng không hung dữ bằng quỷ, tôi còn sống là người hung dữ, chết rồi nhất định sẽ là quỷ dữ.
Y mỉm cười nói tiếp :
- Nếu có con quỷ dữ bảo hộ các người qua núi, các người còn sợ gì nữa?
Lam Lan cũng muốn cười, mà cười không nổi.
Cô cũng rót cho Tiểu Mã một ly, nói :
- Anh có chắc sẽ tìm ra sào huyệt bọn sói vui trước khi trời lặn không?
Tiểu Mã nói :
- Đáng lý ra là không chắc, nhưng bây giờ tôi đã có người dẫn đường.
Lam Lan nhìn cô gái đang nằm trên mặt đất hỏi :
- Cô ta tìm được sào huyệt của mình?
Tiểu Mã nói :
- Tôi chắc chắn làm cho cô ta tỉnh lại được.
Thống khổ cũng làm cho người ta tỉnh táo.
Người còn sống, là còn thống khổ. Đấy vốn là chuyện không cách nào tránh khỏi.
Nếu còn nhớ được câu này, người ta sẽ nhất định ráng sống thêm chút xíu, vui vẻ thêm chút xíu.
Bởi vì người ta sẽ dần dần phát hiện ra, chỉ có người nào chịu được thống khổ lúc y còn tỉnh táo, sinh mạng người đó mới có ý nghĩa, con người của y mới đáng được tôn kính.
Nước suối từ trên núi cao chảy xuống, Tiểu Mã đưa cô gái đang còn hôn mê vào giữa dòng nước lạnh lẽo trong vắt.
Cô ta bị thương thật không nhẹ.
Nước suối lạnh lẽo thấm nhập vào vết thương, nhất định sẽ làm cô đau đớn không chịu được.
Nhưng đau đớn sẽ làm cô tỉnh táo lại.
Ánh mặt trời sáng lạn, cô bỗng bắt đầu giẫy giụa trong nước, như một con cá bỗng bị đầu mũi thương đâm vào, cá không biết la hét.
Nhưng cô la hét làm người ta không nỡ nghe.
Tiểu Mã đang nghe, và đang nhìn.
Trái tim của y không cứng rắn tý nào. Y làm như vậy, bởi vì y cảm thấy thể xác và linh hồn của cô gái này cần phải được rửa sạch một cái... không phải bằng nước, mà bằng đau đớn.
Cũng chính như vàng, nhất định phải luyện trong lửa mới thành ra thuần khiết. Cũng chính như phụng hoàng nhất định phải rửa lông cánh bằng lửa mới biến thành càng huy hoàng càng mỹ lệ.
La hét vùng vẫy rốt cuộc đã ngừng.
Cô đang yên lặng nằm nổi trên mặt nước. Đợi đến lúc cô mở mắt ra, cô lập tức nhìn thấy Tiểu Mã.
Cặp mắt của cô cũng đã tỉnh táo.
Tỉnh táo làm cặp mắt của cô càng mỹ lệ, mỹ lệ mà thuần khiết.
Trong cơn mê túy, không chừng cô là yêu nữ, dâm nữ, lúc tỉnh táo, cô chỉ là một cô bé cô đơn không có ai để nương tựa.
Gặp Tiểu Mã cô bỗng lộ vẻ sợ hãi và xấu hổ.
Yêu nữ và dâm nữ không có những thứ biểu tình đó, dù thân hình đã hoàn toàn lộ liễu cũng không vậy.
Tểu Mã bật cười, y bỗng nói :
- Tôi họ Mã, người ta gọi tôi là Tiểu Mã.
Cô gái nhìn y ra chiều kinh ngạc nói :
- Tôi không biết anh.
Tiểu Mã nói :
- Nhưng lúc nãy cô còn nhớ tôi mà, cô không nên quên nhanh quá như vậy.
Cô gái nhìn nhìn y, rồi nhìn nhìn mình.
Một người sực tỉnh từ cơn ác mộng ra, nhất định sẽ không quên cơn ác mộng mau quá như vậy.
... Trong cơn mộng, cô mới thật là cô? Hay là hiện tại?
Cô có vẻ không phân biệt rõ ràng lắm.
Cô đã ở trong cơn mộng quá lâu.
Tiểu Mã hiểu cảm giác của cô :
- Hiện tại có phải cô đã nhớ ra chưa? Có phải thấy sợ hãi lắm không?
Cô gái bỗng nhảy từ trong nước ra, chồm người lại Tiểu Mã, hình như cô muốn bóp vào cổ họng của y, móc cặp mắt của y ra.
Tiểu Mã chỉ có một cái cổ họng, một cặp mắt.
May mà y còn có hai bàn tay.
Y thò tay ra, lập tức chụp lấy mạch môn của cô, cả người cô lập tức mềm ra.
Tiểu Mã lấy quần áo của mình bọc cô lại, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
Cô gái cắn chặt răng nói :
- Ta muốn giết ngươi, sớm muộn gì ta cũng giết ngươi.
Tiểu Mã nói :
- Tôi biết cô không hẳn là muốn giết tôi, bởi vì người cô hận nhất không phải là tôi mà là chính cô.
Y đang cười, cười rất ôn nhu.
Nhưng những lời y nói như một cây kim đâm vào trong tim cô :
- Tôi cũng biết hiện tại nhất định cô đang hối hận, bởi vì cô làm những chuyện này, vốn để đi tìm khoái lạc, nhưng cô tìm ra chỉ là thống khổ và hối hận.
Y nhìn ra được nổi thống khổ trên gương mặt cô, nhưng cây kim của y còn đâm sâu hơn :
- Lúc nào cô tỉnh táo, nhất định cô sẽ luôn luôn hận mình, vì vậy cô mới liều mạng đi ngược đãi mình. dày vò mình, trả thù mình, nhưng cô quên rằng, có làm vậy cũng không đi đến đâu.
Hiện tại cây kim của y đã đâm sâu vào, sâu vào chỗ cái nút thắt chặt trong lòng của cô.
Y có thể cảm thấy được.
Thân hình cô run rẩy, nước mắt cũng trào ra.
Một người không có thuốc nào chữa được, sẽ không biết rơi nước mắt.
Y nhè nhẹ vuốt tóc cô :
- May mà cô còn quá trẻ, muốn làm lại cuộc đời, vẫn còn kịp.
Cô bỗng ngẩng mặt lên, đưa cặp mắt đẫm lệ nhìn y, như một người chết đuối, bỗng gặp cái phao :
- Có thật là kịp không anh?
- Thật.
Nước suối đã trở lại trong vắt, những tia máu trong nước đã bị tan biến di trong sóng nước, tuyệt không thể có tý máu tanh nào còn lưu tồn được trong suối, bởi vì nước vẫn cứ chảy mãi không thôi.
Bọn họ đi dọc theo suối vào trong rừng sâu.
- Đầu con suối là một cái hồ.
Cô gái nói :
- Bọn em gọi nó là Thái Dương hồ.
- Đấy là nơi bọn cô tế thần Thái Dương?
Cô gái gật gật đầu.
- Mỗi sáng sớm, mặt trời vừa lên, tia sáng đầu tiên sẽ chiếu trên mặt nước hồ.
Ánh mắt của cô đượm đầy vẻ mộng ảo :
- Lúc đó, nước hồ hình như còn rực rỡ hơn cả mặt trời, bọn em ở truồng nhảy vào hồ, giống như được mặt trời ôm vào lòng vậy!
Giọng nói của cô cũng đầy vẻ mộng ảo mỹ lệ, không có tý gì là dâm tà trong đó.
- Sau đó bọn em bèn bắt đầu tế lễ lúc mặt trời đang lên, cầu xin mặt trời vĩnh viễn được tồn tại, vĩnh viễn đừng bỏ mình mà đi.
Tiểu Mã hỏi :
- Bọn cô tế lễ bằng gì?
Cô gái nói nhỏ nhẹ :
- Những ngày thường, bọn em dùng hoa, hoa hái ở trên núi cao.
- Chừng nào mới là không phải những ngày thường?
- Ngày mười lăm mỗi tháng.
- Ngày đó bọn cô tế lễ bằng gì?
- Dùng bọn em.
Cô lại giải thich :
- Hôm đó, bọn em mỗi người sẽ phụng hiến mình lên thần thái dương.
Tiểu Mã còn chưa hiểu.
- Bọn cô phụng hiến làm sao?
- Bọn em chọn một người đàn ông cường tráng nhất, y tượng trưng cho thần thái dương, mỗi cô con gái đều phải phụng hiến tận tình cho y, cho đến lúc mặt trời xuống núi mới chấm dứt.
Cô chầm chậm nói tiếp :
- Sau đó, bọn em bèn để cho y chết ở đó dưới ánh tịch dương.
Cô nói giọng rất bình tĩnh, làm như đang nói chuyện bình thường trong nhà.
Tiểu Mã đang cảm thấy tỳ vị của mình co thắt lại. Y hỏi :
- Gã đàn ông đó cam nguyện chết?
Cô gái nói :
- Dĩ nhiên là cam nguyện! Trên đời này không có cái chết nào quang vinh, mỹ lệ bằng như vậy.
Giọng nói của cô bỗng trở thành bi thương :
- Chỉ tiếc là em không còn có cơ hội đó nữa.
- Cô?
- Hôm đó, đàn ông sẽ chọn một cô gái đẹp nhất làm nữ thần của họ.
- Sau đó, mỗi người đàn ông sẽ cùng cô ta... cùng cô ta...
Tiểu Mã nghĩ không ra câu nói diễn tả cho đúng.
- Mỗi người đàn ông đều nhất định sẽ đem hạt giống của mình gieo vào người cô ta.
Cô nói giùm y.
- Bởi vì hạt giống của đàn ông còn quý hơn cả máu, mỗi người sẽ đem hết những thứ trân quý trong người của mình ra phụng hiến, để cho cô ta đem tới thần thái dương.
Cô nói vẫn bằng cái giọng bình tĩnh đó, nhưng nắm tay của Tiểu Mã đang nắm chặt lại.
Y bỗng phát giác ra, có một người nào đó tà ác trong bọn đang thao túng bọn họ, lợi dụng những người trẻ tuổi vô tri và đầy ảo mộng này, dùng một lớp áo mỹ lệ sặc sỡ khoác lên những chuyện cực kỳ tà ác.
Không những thân thể của bọn họ bị người này dày vò, tâm linh cũng bị đầu độc tổn thương.
Tiểu Mã nắm chặt hai nắm tay, y chỉ hận không được một quyền đấm cho cái mũi của người này lọt vào trong lỗ đít của hắn.
Cô gái đang tiếp tục nói :
- Hai ngày nữa là mười lăm rồi, tháng này đáng lý ra, mọi người đã chọn em làm nữ thần.
- Bây giờ thì sao?
- Bây giờ bọn họ đã đổi một người khác vào!
Hiển nhiên cô rất đau lòng :
- Bọn họ chọn một cô gái lạ mặt ở ngoài lạc vào!
- Vì vậy cô vừa giận, vừa đau lòng, bèn đi liều mạng ăn cỏ, muốn quên đi chuyện này cho xong.
Cô gái thừa nhận.
Tiểu Mã bật cười, cười lớn.
Cô gái kinh ngạc nhìn y :
- Tại sao anh lại cười?
Tiểu Mã nói :
- Bởi vì tôi cảm thấy thật buồn cười.
Cô gái hỏi :
- Chuyện gì buồn cười?
Tiểu Mã nói :
- Cô!
Cô gái hỏi :
- Em buồn cười lắm sao?
Tiểu Mã nói :
- Một người đáng lý ra là sẽ chắc chắn chết, bỗng không chết nữa, bất cứ ai cũng đều sung sướng muốn chết luôn, còn cô thì ngược lại rất đau lòng.
Y lắc đầu cười nói :
- Cả đời tôi thật chưa nghe chuyện gì buồn cười cho bằng.
Cô gái nói :
- Bởi vì anh không hiểu.
Tiểu Mã hỏi :
- Tôi không hiểu gì?
Cô gái nói :
- Anh không hiểu ý nghĩa của sinh mạng con người ra sao!
Tiểu Mã hỏi :
- Nếu cô chết một cách lãng xẹt như vậy, sinh mạng của cô sẽ có ý nghĩa lắm sao?
Cô gái thở ra nói :
- Đấy vốn là chuyện rất huyền diệu, rất thần kỳ, em cũng không có cách gì giải thích cho anh hiểu.
Tiểu Mã hỏi :
- Cô biết có người giải thích được sao?
Cô gái nói :
- Có một người.
Ánh mắt cô lại sáng rực lên :
- Chỉ có một người, chỉ có ông ta mới dẫn giải cho anh được đến con đường vĩnh sinh!
Nắm tay của Tiểu Mã lại càng nắm chặt lại, bởi vì y phải khống chế cơn tức giận trong lòng.
Y hỏi dò :
- Người đó là ai?
Cô gái nói :
- Ông ta chính là sứ giả của thần Thái Dương, cũng là người chủ trì buổi tế lễ cho bọn em.
Tiểu Mã hỏi :
- Tôi gặp ông ta được không?
Cô gái hỏi lại :
- Anh muốn gặp ông ta?
Tiểu Mã nói :
- Muốn lắm!
Cô gái nói :
- Có phải anh cũng thành tâm muốn gia nhập với bọn em, làm con cháu thần Thái Dương?
Tiểu Mã nói :
- Ừ.
Cô gái nói :
- Vậy thì em sẽ đem anh lại đó gặp ông ta.
Tiểu Mã nhảy bật dậy, nói :
- Chúng ta đi ngay bây giờ đi.
Lúc này màn đêm vẫn còn chưa buông xuống, tịch dương còn đầy trời, rực rỡ như lửa.

loading...
Hồi trước Hồi sau