Sát thủ kiếm vương - Hồi 08

Sát thủ kiếm vương - Hồi 08

Uy vũ anh hùng

Ngày đăng
Tổng cộng 55 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 224026 lượt xem

loading...

Huyền cung như một ngày hội, Kha Mộc Bài ngồi chễm chệ trên chiếc ngai mạ vàng. Cạnh bên họ là Khư Giả Ðạt Ma, bên cạnh Khư Giả Ðạt Ma là Hư Giả Ðạt Ma hai vị pháp tướng của Kha Mộc Bài.
Hàng dưới là Mộc Nhỉ Liệt với thân hình vạm vỡ, mắt sáng ngời, thỉnh thoảng lại liếc trộm Cát Cát.
Những lần nhìn trộm của y biểu lộ ra cho Cát Cát biết y đang thầm thương trộm nhớ.
Kha Mộc Bài nhìn Mộc Nhĩ Liệt :
- Mộc tướng quân đã chuẩn bị chu đáo để mang năm cái thủ cấp về cho bản tọa chứ.
- Tùy tướng đã chuẩn bị rất chu đáo tại Ải đầu quỷ quan, nhất định sẽ mang năm chiếc thủ cấp về cho Cung chủ.
Kha Mộc Bài gật đầu :
- Chỉ còn một canh giờ nữa là đúng thời hạn.
Mộc Bài quay sang Cát Cát :
- Kha nhi chỉ cần nhúng tay vào thì bọn cao thủ Trung Nguyên sẽ biến thành những con rối. Tức cười thật, sao bọn họ là những nhân vật từng trải mà dễ dàng bị lừa gạt vậy chứ. Mà lại chẳng có chút hoài nghi nào. Kha nhi này, có còn điều gì uẩn khúc nữa không?
Cát Cát suy nghĩ :
- Nếu không có điều gì ẩn khuất thì bây giờ những người đó đã đến chân Ải đầu quỷ rồi. Gia gia...
Kha Cát Cát có một đề nghị.
- Công lao của Kha nhi, tất nhiên gia gia sẵn sàng chiều theo đề nghị của con.
- Cát Cát chỉ xin gia gia hãy cho những người đó về Trung thổ. Cái nhục vì lòng nhân ái của cha sẽ khiến những cao thủ Trung Nguyên không còn tơ tưởng đến việc quay lại Huyền cung.
Kha Mộc Bài nheo mày thở dài :
- Tha cho những con người gàn dở đó ư?
Kha Mộc Bài lắc đầu :
- Nếu gia gia để cho những người đó về Trung thổ thì đâu còn giữ được lời nói của mình.
- Kha nhi biết khi gia gia đã nói thì không bao giờ rút lại lời, nhưng mạng người rất lớn. Những người Trung Nguyên kia đến Huyền cung chưa làm gì cả mà.
Kha Mộc Bài thở hắt ra :
- Cát Cát, gia gia rất thương con, nhưng máu Huyền cung đã chảy rồi, và gia gia đã nói.
Kha Mộc Bài đổi giọng thật hồ hởi :
- Kha nhi hãy chọn thức khác nghe. Trong kho tàng của Huyền cung có cái trâm bằng ngọc, quý giá vô cùng, có thể khử được vạn độc, con lấy cây trâm đó nha.
Cát Cát nhìn Kha Mộc Bài lắc đầu :
- Cát Cát đã có quá đầy đủ rồi. Chỉ cần gia gia điều vừa nói thôi.
- Thật là khó xử cho gia gia quá. Ðể gia gia nghĩ lại.
Kha Mộc Bài nói với Mộc Nhĩ Liệt :
- Mộc tướng quân có thể thay ta đưa Cát Cát đến vấn an lão Thái tổ?
Mộc Nhĩ Liệt quỳ mọp xuống :
- Tuân lệnh Cung chủ.
Kha Cát Cát nguýt Mộc Nhĩ Liệt :
- Cát Cát tự mình đến được Kim cung, không cần đến Mộc tướng quân. Nếu Cát Cát có đi thì đi cùng với Khư Giả trưởng lão.
Nàng nói xong bỏ luôn ra ngoài.
Kha Mộc Bài nhìn theo Cát Cát nhẹ thở dài một tiếng. Y quay sang Mộc Nhĩ Liệt :
- Mộc tướng quân để mắt đến Kha nhi.
Kha Mộc Bài nói với Hư Giả Ðạt Ma và Khư Giả Ðạt Ma :
- Nhị vị trưởng lão theo bổn cung đến chỗ Ðức Thái tông.
Kha Mộc Bài nói xong, cùng với Khư Giả Ðạt Ma và Hư Giả Ðạt Ma đứng lên rời cung chính sảnh.
Ba người hoàn toàn không hay biết nãy giờ Lãnh Nhật Phong đang theo dõi từng hành động của họ.
Kha Mộc Bài và Khư Giả Ðạt Ma cùng với Hư Giã Ðạt Ma rời Huyền cung theo một lối mòn bí mật.
Họ đến gian mật thất kiến tạo riêng biẹt sau Huyền cung.
Kha Mộc Bài mở ổ khóa mất thất ra.
Trong gian mật thất có một lão trượng, râu tóc bạc phơ, thân hình tiều tụy, nhưng đôi mắt sáng ngời.
Kha Mộc Bài tiến đến trước mặt lão trượng :
- Ðức Thái tông.
Lão trượng nhướn mày nhìn họ Kha, toét miệng cười :
- Ngươi lại muốn hỏi lão phu về Ngọc Tỷ chứ gì?
- Ðúng, Kha mỗ đã chờ lâu lắm rồi, và không chờ lâu hơn nữa.
- Nếu ngươi không còn đủ can đảm để chờ thì đừng hỏi lão phu nữa có được không?
Kha Mộc Bài cau mày :
- Lão cứng đầu cứng cổ không nói cho bổn tọa biết Ngọc Tỷ hiện đang ở đâu, nếu như Kha mỗ không vì Ngọc Tỷ đã...
Kha Mộc Bài hừ nhạt một tiếng.
Lão trượng mỉm cười :
- Nếu lão phu nói thì đã chết từ lâu rồi. Hê... lão không dại mồm dại miệng đâu.
Lão khoát tay :
- Thôi, ngươi đi đi, lão không nói cho ngươi biết đâu. Sống thì lão để trong bụng mình, chết thì mang theo.
Ðôi chân mày rậm của Kha Mộc Bài đấu lại với nhau, biểu hiện những ý niệm bất nhẫn đối với lão trượng đang hóm hỉnh nhìn họ Kha.
- Lão thật là quá. Nếu không mở mắt cho lão thì bổn tọa không đáng mặt là chủ nhân Huyền cung Tây Vực.
Lão trượng đáp lời Kha Mộc Bài :
- Ngươi mở mắt cho lão bằng cách nào?
- Hôm nay lão sẽ được chứng kiến những cao thủ Trung Nguyên bị Kha mỗ hành hình như thế nào?
Lão trượng sa sầm mặt xuống :
- Ngươi nói vậy thì trong Trung Nguyên đã phái người ra Tây Vực rồi ư?
Kha Mộc Bài cười khẩy :
- Họ đã ra và đang trên đường trở về Trung Nguyên với chiếc Ngọc Tỷ của Kha mỗ.
Kha Mộc Bài lắc đầu :
- Bổn tọa sợ rằng những người đó chỉ đến được Ải đầu quỷ mà thôi.
- Họ đến Tây Vực Huyền cung rồi đi một cách dễ dàng ư?
- Bản lĩnh và trí tuệ của những gã ngu ngơ ấy chỉ có thể đến đây và gửi xác cho quạ đói tại Ải đầu quỷ mà thôi.
- Lão phu không tin Trung Nguyên lại phái những người ngu ngơ ra Tây Vực Huyền cung. Thế ngươi có thể cho lão biết những người đó là ai không?
Kha Mộc Bài gật đầu :
- Tất nhiên bản cung không giấu lão làm gì. Người thứ nhất là Thần Kiếm Giang Đông Lãnh Nhật Phong, người thứ hai là Ðồng Cân Thiên Sơn Kha Bạc Kim, người thứ ba là Triển Xí Phi Vân Lâm Thanh Tử, người thứ tư là Tống Hàn Giang, người thứ năm là Mộng Ðình Hoa.
Kha Mộc Bài mỉm cười với lão trượng :
- Bọn họ đã đến và đã được bổn cung tiễn đi.
Lão trượng nhìn Kha Mộc Bài rồi bất chợt cười lên khanh khách.
Kha Mộc Bài nheo mày :
- Lão cười cái gì?
Lão trượng cắt tràng tiếu ngạo cuồng nhiệt đó, lắc đầu nói :
- Lão phu sợ ngươi sớm tự đắc quá đấy. Nếu ngươi nói một người nào khác thì lão tin, nhưng Lãnh Nhật Phong mà đến rồi lại đi, lão không tin đâu.
- Lão ca ngợi Lãnh Nhật Phong quá đấy. Hắn cũng chỉ là một kiếm thủ tầm thường như bao nhiêu kiếm thủ khác mà thôi.
- Ngươi không hiểu Lãnh Nhật Phong rồi. Lão phu tin chắc Lãnh Nhật Phong đang còn ở đâu đây.
Lời còn đọng trên môi lão trượng thì một lưỡi kiếm lạnh ngắt đặt ngay vào yết hầu Kha Mộc Bài.
Sắc kiếm lạnh lẽo đến độ họ Kha phải rùng mình.
Lãnh Nhật Phong nghiêm giọng nói :
- Chưa hoàn thành mục đích thì Nhật Phong chưa rời Huyền cung Tây Vực đâu.
Khư Giã Ðạt Ma và Hư Giã Ðạt Ma luống cuống nhìn Kha Mộc Bài. Trong tình huống này cả hai không biết phải làm gì.
Kha Mộc Bài liếc Lãnh Nhật Phong :
- Ngươi hạ thủ bổn tọa thì cũng không có đường cho ngươi trở ra đâu.
- Tại hạ sẽ không giết tiền bối đâu, mà chỉ dùng tiền bối để đưa lão trượng này về Trung thổ mà thôi.
Chàng quay lại lão trượng mà Kha Mộc Bài xưng là Ðức Thái Tông.
- Chúng ta đi chứ?
- Tất nhiên lão phu sẽ đi với Lãnh công tử rồi. Lão không thích sống trong gian mật thất này nữa đâu. Tối tăm lắm.
Lãnh Nhật Phong mỉm cười :
- Nếu vậy thì lão trượng còn chờ gì nữa.
Lão già hấp ta hấp tấp như con lật đật trông thật nực cười, lão gom mớ tư trang, khư khư ôm vào lòng :
- Ði, chúng ta đi.
Nhật Phong kè Kha Mộc Bài, lưỡi kiếm của chàng lúc nào cũng đặt vào yết hầu của họ Kha.
Nhật Phong nghiêm giọng nói :
- Rời Huyền cung, tại hạ sẽ để người yên.
Bên ngoài độ bốn mươi tên võ sĩ, binh khí cầm sẵn trên tay lăm lăm chỉ chờ Kha Mộc Bài cho lệnh là xông thẳng vào Lãnh Nhật Phong, nhưng trong tình huống này thì Kha Mộc Bài đâu thể lịnh cho bọn võ sĩ xông vào.
Với giọng bất nhẫn, Mộc Bài nói :
- Nhật Phong, dù ngươi có ra khỏi Huyền cung cũng chưa chắc về được Trung Nguyên.
- Về Trung Nguyên hay không là chuyện của tại hạ. Bây giờ phiền Kha chủ nhân lệnh cho tất cả mọi người ở Huyền cung tránh ra cho tại hạ.
Kha Mộc Bài hậm hực quát lớn :
- Các ngươi tránh ra mau.
Bọn võ sĩ Huyền cung dạt ra hai bên chừa một lối đi vừa đủ cho Nhật Phong, lão trượng và Kha Mộc Bài.
Nhật Phong nói với Mộc Bài :
- Thuộc nhân của Kha chủ nhân quả là biết nghe lời chủ.
Lão trượng xen vào :
- Ở đây đâu ai dám chống lại Kha Mộc Bài chứ. Chỉ cần có ý bất tuân gã thôi thì thanh quỷ đao sẽ lấy mạng ngay lập tức.
Nhật Phong lắc đầu nói :
- Sự tàn nhẫn không phải là lối hành xử hay nhất để bắt kẻ khác tuân phục mình.
Ba người ra đến ngoài. Không biết từ lúc nào đã có cỗ xe song mã chờ sẵn khiến cho Mộc Bài phải cau mày.
Nhật Phong nói :
- Ða tạ Cung chủ đã để tại hạ đón được Ðức Thái Tông rời khỏi Huyền cung.
Kha Mộc Bài thở hắt ra một tiếng :
- Nhật Phong dù ngươi có chạy khỏi Huyền cung cũng chưa hẳn rời khỏi Tây Vực.
- Ðã đến được, tất có thể đi được.
Lão trượng Ðức Thái Tông vươn vai :
- Ôi... Lão lại được tự do rồi... Thích quá... Thích quá!
Lão nhảy thoắt lên ngồi vào ghế xà ích.
Lão vừa nói vừa toan ra roi, nhưng đôi tuấn mã chưa kịp trổ vó thì chợt nhảy dựng lên. Hai chân trước của chúng khủy hẳn xuống như bị cắt nhược chân.
Lão trượng chúi đầu đến trước :
- Chết ta rồi.
Lão lồm cồm đứng lên thì nghệch mặt ra bởi chạm vào đao sáng ngời của Mộc Nhĩ Liệt.
Lão trượng khoát tay như đuổi ruồi :
- Ê... ê... ngươi không được giết lão à.
Mộc Nhĩ Liệt lườm Nhật Phong gằn giọng nói từng tiếng, cốt cho chàng nghe :
- Cung chủ không dám giết lão chứ ta chẳng chùn tay đâu.
Nhật Phong nheo mày :
- Nếu các hạ can đảm hạ thủ lão Ðức Thái Tông thì thanh kiếm của tại hạ cũng có thể nhuốm máu Kha Mộc Bài.
- Mộc mỗ sợ ngươi không dám hạ thủ đấy thôi.
Kha Mộc Bài nghiêm mặt nói với Mộc Nhĩ Liệt :
- Hãy để cho họ đi.
- Cung chủ để cho Ðức Thái Tông đi, chúng ta đâu còn cơ hội biết được bí mật Ngọc Tỷ chứ.
Kha Mộc Bài nheo mày :
- Mộc tướng quân cãi lại ta à?
Mộc Nhĩ Liệt thở dài một tiếng.
Cùng lúc đó Kha Cát Cát xuất hiện.
Nàng bước thẳng đến tước luôn thanh đao trên tay Mộc Nhĩ Liệt :
- Kha chủ nhân còn quý hơn bí mật Ngọc Tỷ.
Mộc Nhĩ Liệt trong tình huống không còn phương cách nào khác chỉ biết lắc đầu.
Cát Cát nhìn Nhật Phong :
- Lãnh công tử hãy đi đi.
- Ða tạ tiểu thư đã mở đường.
Kha Cát Cát lịnh cho bọn thuộc nhân thắng hai con ngựa khác :
- Xe ngựa đã sẵn sàng, mời công tử!
Lão trượng Ðức Thái Tông lườm Mộc Nhĩ Liệt rồi mới leo lên xe.
Cát Cát nhìn Nhật Phong :
- Công tử bảo trọng.
Lãnh Nhật Phong gật đầu. Hai vai chàng khẽ lắc trổ khinh công lướt cỗ xe.
Ðôi tuấn mã hí vang lên lồng lộng rồi trổ cước kéo xe lao đi vùn vụt.
Mộc Nhĩ Liệt quát lớn :
- Ðuổi theo.
Kha Cát Cát giang tay đứng chặn đường :
- Dừng lại!
Mộc Nhĩ Liệt cau mày.
Nàng bước đến trước mặt Kha Mộc Bài :
- Thời hạn ba ngày chưa hết mà Lãnh Nhật Phong đã giải thoát được lão trượng Ðức Thái Tông. Cha giữ lời hứa của mình chứ?
Kha Mộc Bài mím môi.
Kha Cát Cát nói :
- Cha... Lời nói của cha chưa bao giờ thay đổi. Những người đó từ Trung Nguyên đến Tây Vực thì sao chúng ta không vào Trung Nguyên được chứ. Cát Cát sẽ vào Trung thổ.
Mộc Nhĩ Liệt nhìn Cát Cát nói :
- Ở Tây Vực chúng ta còn để sổng Ðức Thái Tông thì vào Trung Nguyên làm sao bắt được lão về.
Kha Mộc Bài nhìn Mộc Nhĩ Liệt :
- Họ có thể rời khỏi Huyền cung nhưng không thoát ra khỏi Tây Vực.
Cát Cát nhăn nhó :
- Gia gia.
Kha Mộc Bài nghiêm giọng nói :
- Cha không muốn con vào Trung thổ, nên phải bắt những gã kia phải phơi thây ngoài Tây Vực.
Mộc Bài quay lại Khư Giã Ðạt Ma :
- Khư trưởng lão đưa Cát Cát về Kim cung.
- Tuân lệnh Cung chủ.
Cát Cát toan mở miệng ngăn cản nhưng đã bị Mộc Nhĩ Liệt đứng lên bất thần điểm huyệt. Nàng tròn mắt :
- Ngươi...
Khư Giã Ðạt Ma bước đến bên Kha Cát Cát cắp lấy nàng phóng đi.

loading...
Hồi trước Hồi sau