vivo

Song long Đại Đường - Hồi 751

Nhất dạ ân tình

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.6/10 với 1561287 lượt xem

game

Hoa Ngạc lâu gồm ba tầng hai viện, xây men theo Long Trì, liên kết với nhau bằng hành lang, kiến trúc hài hòa như nhất.
Mặt đông bắc viện nhìn ra Long Trì, vì vậy có tên Thưởng Hồ sảnh, sóng nước xanh biếc lung linh hắt bóng khiến tân khách có cảm tưởng đang ngồi trên một chiếc thuyền lớn dập dềnh giữa lòng hồ, cảm giác thật mỹ diệu khó tả.
Thượng Tú Phương hẹn Khấu Trọng tại chính Thưởng Hồ sảnh này.
Tái ngộ mỹ nhân, gã đã chuẩn bị cẩn thận đến mức cầu kỳ, áo vải lụa trắng, quần bó màu ngọc bích, ngoài cùng khoác chiến bào đỏ rực, tóc mai túm gọn, chân dận ủng ngũ sắc thêu. Khấu Trọng dừng trước chính môn, hít một hơi sâu trấn tĩnh, đoạn sải chân bước nhanh vào.
Thượng Tú Phương trang nhã trong y phục trắng, chiếc váy buông chùng thêu điểm những dải hoa xanh biếc, gấu váy sặc sỡ bồng lên khiến đôi chân nàng như đang đứng trên cả một quầng mây ngũ sắc. Nàng đang trầm mặc bên cửa sổ, tâm trí như để cả trên mặt nước Long Trì.
Sắc nước vẫn không ngừng lung linh, vẻ đẹp thiên nhiên huyền hoặc hòa với phong tư kiều diễm của mỹ nhân, mê hồn đến không bút nào tả xiết. Thậm chí cho dù Hầu Hi Bạch có đến đây cũng khó có thể lột tả được hết thần thái tinh hoa của bức họa này.
Hơi thở mỗi lúc một thêm khó khăn, Khấu Trọng bặm môi, bất chợt nhận ra miệng mình đang khô rát.
Tấm thân kiều diễm nhẹ nhàng quay lại, dung nhan như hoa như ngọc hiển hiện trước mắt Khấu Trọng, đôi môi xinh xắn run run như dồn hết sức lực mới thốt lên ba chữ: “Ôi, Khấu Trọng!”
Khấu Trọng đã quên bẵng nỗi đau bị khước từ gặp mặt lần trước, vội bước nhanh tới đến sát gần nàng mới chịu dừng lại, xúc động gọi: “Tú Phương!”
Thượng Tú Phương chợt bật cười.
Tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông ngọc làm Khấu Trọng sực tỉnh, trở lại vẻ trầm tĩnh thường ngày, đang toan lùi xuống thì Thượng Tú Phương chợt đặt cả hai tay lên ngực gã, dịu dàng: “Thiếu soái đừng trách Tú Phương! Vừa rồi thiếp phải vội đến Ngọc Hạc am để bái kiến Thanh Tuyền tài nhân, thiếp sợ Thanh Tuyền phải đợi lâu nên quyết định sau khi xong việc mới gặp chàng, như vậy Tú Phương mới có đủ thời gian trò chuyện giãi bày cùng Thiếu soái!”
Kỳ thực Khấu Trọng đã sớm quên đi mọi oán hận, huống hồ mỹ nhân lại đưa ra lý do hợp tình như vậy nên chỉ vui vẻ hỏi lại: “Hóa ra Thạch tiểu thư đã tới Trường An, chuyện này có ai biết không?”
Thượng Tú Phương nhẹ nhàng rút tay lại, đôi mắt rợp mi chợt thoáng nét buồn khổ, nhẹ giọng: “Thanh Tuyền tài nhân rời Phượng Đế đến Trường An là đại sự chấn động toàn thành, Lý Uyên còn chịu thân chinh đến Ngọc Hạc am diện kiến, chàng nói xem có còn ai không biết không?”
Khấu Trọng cố kềm nỗi khao khát ôm nàng vào lòng, càng hiểu rõ nguyên nhân nỗi oán hờn trong đôi mắt mê hồn của Thượng Tú Phương chính vì những hành động vô tình lạnh nhạt của gã. Lòng Khấu Trọng đau như cắt, đang định cất lời thì Thượng Tú Phương bất chợt đặt hai ngón tay lên môi gã, dịu dàng lắc đầu: “Chàng không cần phải nói!”
Hai ngón tay ngọc ngà như thu nhiếp cả linh hồn Khấu Trọng, gã sững người, mở lớn mắt nhìn nàng, không biết nên làm thế nào mới phải.
Thượng Tú Phương chợt buông tay, chậm rãi quay mình nhìn ra mặt mặt hồ, cất giọng đều đều: “Long Trì gợi Tú Phương nhớ tới Long Tuyền, lòng tự hỏi Thiếu soái đang muốn làm một chuyện long trời lở đất gì đây?”
Khấu Trọng lắp bắp: “Tú Phương! Ta…”
Thượng Tú Phương vội ngắt lời: “Chàng không cần nói, mà thiếp cũng không muốn nghe. Việc quốc gia đại sự, phận nữ nhi Tú Phương nào dám bận tâm! Thiếu soái đương nhiên đã có mưu lược dùng binh, kế sách chu toàn. Đa tạ!”
Khấu Trọng trợn mắt ngạc nhiên: “Đa tạ ta? Ta có gì để nàng phải đa tạ?”
Thượng Tú Phương khẽ gật đầu: “Lời cảm tạ của Tú Phương không liên quan đến đại nghiệp của Thiếu soái, mà vì chính con người chàng! Nếu như không có duyên quen biết với Thiếu soái, kiếp này không biết thiếp còn ngu ngơ vô định đến bao giờ! Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, Tú Phương đã quyết tâm sẽ dâng hiến bản thân cho nhạc vũ, bởi đối với thiếp nhạc vũ là thứ đẹp đẽ nhất trên thế gian, tất cả những chuyện khác đều không đáng để tâm. Tú Phương không biết đó lại là tự xây tổ giam mình, vì thiếu trải nghiệm trong tình cảm nên tiếng đàn Tú Phương không thể đạt tới đỉnh cao. Lần đầu tiên nhìn thấy Thiếu soái, Tú Phương đã biết đúng là oan nghiệt kiếp trước đã tìm đến, khiến Tú Phương bù đắp được sự thiếu hụt trong tiếng đàn. Vậy người ta có nên cảm tạ chàng không đây?”
Khấu Trọng ngây người nhìn chiếc gáy mịn màng thon thả, đôi vai ngọc khẽ rung khi nàng nói, lắng nghe những lời bộc bạch thẳng thắn chân thành của nàng. Một lần nữa gã lại có cảm giác nghẹt thở, chỉ biết xúc động thốt lên: “Tú Phương...!”
Thượng Tú Phương lại ngắt lời gã: “Thiếp vẫn chưa nói hết. Sau khi hình ảnh Thiếu soái lọt vào trái tim Tú Phương, thiếp đã cố gắng gạt bỏ nhưng không thể nào được. Chuyện đó khiến Tú Phương đau khổ, nhưng lại làm cho tiếng đàn của Tú Phương khác hẳn khi xưa. Từ biệt Thiếu soái ở Long Tuyền, thiếp biết duyên chúng ta đã tận, những ngày sau đó là những tháng ngày đau khổ nhất từ khi thiếp ra đời. Cũng may là tiếng đàn của thiếp lại nhờ vậy mà có được chút thành công. Thiếu soái không cần phải lo lắng, bởi Tú Phương đã hiểu ra rồi!”
Khấu Trọng cuối cùng cũng không kìm được nữa, vòng tay giữ chặt đôi bờ vai thon mảnh, đau khổ thốt lên: “Nàng như vậy càng làm cho lòng ta ray rứt, cớ sao phải nói với ta những lời này?”
o0o
Từ Tử Lăng cùng Bạt Phong Hàn vẫn ngồi chỗ bậc đá, toán vệ sĩ đã rút lui, khu vườn yên tĩnh trở lại.
Bạt Phong Hàn chợt thở dài: “Đúng là thả lỏng gân cốt một chút, cảm giác toàn thân chợt đổi khác hoàn toàn! Ta vốn là người không thể ở yên một chỗ được, số trời đã định phải cả đời phiêu bạt đó đây rồi.”
Từ Tử Lăng nhìn hắn, thấp giọng: “Bạt huynh phải chăng đang có nỗi niềm gì?”
Bạt Phong Hàn cười khổ: “Khấu Trọng giỏi đóng kịch như vậy mà còn không qua được mắt Tử Lăng, ta lại giấu thế nào được! Nói thật với ngươi, sau khi rời Lăng Yên các, câu nói của Quân Du làm ta không lúc nào yên. Cớ sao không phải Bạt Phong Hàn mà lại là Tống Sư Đạo? Cảm giác đó thật không hề dễ chịu chút nào!”
Từ Tử Lăng quan tâm hỏi: “Điều này có nghĩa là Du di vẫn chiếm vị trí quan trọng trong trái tim huynh?”
Bạt Phong Hàn gật đầu: “Chắc là như vậy, nếu nói không thì chỉ là những lời trái với lòng mình. Chuyện này khiến ta cảnh giác, một khi không thể kèm chế được tình cảm ắt hẳn sẽ mất đi lòng tin trong trận chiến với Tất Huyền...”
Từ Tử Lăng an ủi: “Chỉ là huynh chưa quen mà thôi! Ai mà chẳng có mối vướng bận của riêng mình, chỉ cần khi đối diện với đại địch có thể gạt đi tất cả, tập trung hết tâm thần vào là được mà.”
Bạt Phong Hàn lắc đầu: “Hoàn cảnh của ta không giống Tử Lăng, có lẽ gần với Khấu Trọng hơn. Tình cảm con người chẳng khác gì con ngựa hoang không dây cương, nếu ngươi không thể điều khiển nó thì nó sẽ quay lại khống chế ngươi. Đối với Quân Du ta cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, nhưng lại có một tâm trạng khác nữa mà bản thân ta cũng không thể giải thích được, chính là chuyện Ba Đại Nhi. Khác với tất cả những nữ nhân khác, ta luôn cảm thấy có lỗi với nàng. Nếu ta vẫn tiếp tục mang tâm trạng này nghênh chiến Tất Huyền, thất bại là chắc chắn…”
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nhìn Bạt Phong Hàn: “Lần đầu nhìn thấy huynh, đệ thấy huynh hình như rất phong lưu, lúc nào cũng có mỹ nhân bên cạnh. Làm sao hôm nay lại sầu não ủ ê như vậy?”
Bạt Phong Hàn cười khổ: “Đúng là ta đã có thời phong lưu phóng đãng, nhưng chuyện đó đã qua rồi. Đến khi Ba Đại Nhi tới Lạc Dương tìm ta thì ta mới sực tỉnh khỏi cơn mê, hiểu rằng sỡ dĩ ta chơi bời phóng đãng chỉ là để quên nàng. Từ đó ta không còn quan tâm đến nữ nhân nữa, toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho trận quyết chiến với Tất Huyến.”
Từ Tử Lăng thở dài: “Nói vậy thì từ trước đến giờ, người huynh yêu nhất vẫn là Ba Đại Nhi!”
Bạt Phong Hàn trầm giọng: “Ta không biết, ta thật sự không biết...”
o0o
Thượng Tú Phương xoay người khiến hai tay Khấu Trọng trượt khỏi vai nàng, nét mặt vẫn bình tĩnh: “Đây chẳng phải là cách tốt nhất rồi sao? Âm nhạc là thứ quan trọng nhất đối với Tú Phương, còn Thiếu soái là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời thiếp, mang đến cho thiếp những tình cảm khắc cốt ghi tâm, làm phong phú cho âm nhạc của thiếp. Không biết có phải ảnh hưởng từ mẫu thân mà từ nhỏ Tú Phương đã không mấy bận tâm đến chuyện lập gia đình. Không muốn giấu chàng, trước khi đến Long Tuyền thiếp đã nghĩ sẽ vì chàng mà thay đổi, có điều đó đã là chuỵện quá khứ rồi. Trong chuyến đi Cao Lệ, Tú Phương thu hoạch được nhiều điều, cuối cùng đã thoát khỏi vòng luân hồi của luyến ái và khổ đau, tìm thấy con đường đi cho riêng mình…”
Cơn đau nhói lên từ lồng ngực rồi lan ra khắp cơ thể, Khấu Trọng không thể kềm được run bắn lên, khàn giọng: “Tú Phương, ngàn vạn lần xin nàng đừng nói những lời như thế nữa. Nàng có hiểu cho hoàn cảnh của ta không?”
Thượng Tú Phương vẫn bình tĩnh đến thắt lòng: “Chàng muốn nói đến hôn ước với Tống tiểu thư? Tú Phương sớm đã biết rồi! Chàng muốn biết vì sao đã biết sẽ làm tổn thương chàng mà Tú Phương vẫn phải nói ra không?”
Khấu Trọng lắc đầu hoang mang. Thượng Tú Phương thoáng mỉm một nụ cười tang thương, nhẹ nhàng: “Đạo lý rất đơn giản, bởi vì thiếp hận chàng! Càng yêu chàng, thiếp càng hận chàng!”
Khấu Trọng như sét đánh ngang tai, không thể tự chủ phải lùi lại hai bước, sắc mặt tái nhợt, nhìn người con gái tuyệt đẹp đứng trước mặt mình vẻ không dám tin.
Thượng Tú Phương vẫn hoàn toàn bình tĩnh, giọng dịu dàng: “Có điều việc này không phải không có cách cứu vãn. Chỉ cần chàng chịu hứa với Tú Phương một chuyện, Tú Phương sẽ không oán không hận gì chàng nữa!”
Khấu Trọng như người bị lật thuyền, đang chơi vơi trong bão tố bỗng nhiên nhìn thấy bờ, vội vã hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì? Chỉ cần có thể làm được, ta nhất định sẽ làm tốt cho nàng!”
Thượng Tú Phương bất chợt nhào vào lòng Khấu Trọng như con chim tìm về tổ. Hai tay nàng ôm chặt gã, tấm thân ngọc ngà run bắn, hối hả: “Chàng làm được, chàng nhất định làm được! Thiếp muốn có một đêm ân tình bên chàng, không cần chàng phải lấy thiếp...!”
Khấu Trọng chấn động toàn thân, vụng về vòng tay ghì sát nàng vào trong lòng.
Gã đã quên hết những nguy hiểm đang rình rập theo từng bước chân, quên đi Lý gia, thậm chí cả hình bóng Tống Ngọc Trí cũng trở nên mờ ảo.
Tâm trí gã giờ đây chỉ còn người con gái đang thổn thức trong vòng tay, càng hiểu rõ tình cảm như thác lũ triều dâng của gã và nàng, không gì có thể ngăn cản hay khống chế được.
o0o
Khấu Trọng sắc mặt đờ đẫn đến bên Bạt Phong Hàn, ngồi xuống đúng chỗ lúc trước, khàn giọng: “Thạch Thanh Tuyền đã đến Trường An, Tử Lăng còn không mau đến Ngọc Hạc am gặp nàng?”
Từ Tử Lăng giật mình toan quay lại, trong lòng chợt dâng lên cảm giác ngại ngùng, bèn cố gắng kèm chế nôn nóng, chỉ hỏi: “Tú Phương có tin tức gì không?”
Bạt Phong Hàn vỗ mạnh vào vai Từ Tử Lăng, cười cười: “Việc này để ta kể cho Tử Lăng sau! Nhiệm vụ duy nhất của Tử Lăng hiện giờ là tới Ngọc Hạc Am đưa Thạch tài nữ nổi danh thiên hạ đến đây để bọn ta được mở rộng tầm mắt, những chuyện khác không cần phải quan tâm!”
Giọng Khấu Trọng vẫn xa vắng: “Tử Lăng mau đi, còn chần chừ là bọn ta liên thủ cho ngươi một trận bây giờ!”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Hai người các ngươi… Được, ta đi!”
Từ Tử Lăng đi rồi, Bạt Phong Hàn nghi hoặc nhìn Khấu Trọng: “Sắc mặt ngươi thật khó coi, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Khấu Trọng thở dài: “Ta đang đau khổ đến mức muốn tự tận cho xong kiếp tàn này!”
Bạt Phong Hàn nhăn mặt: “Hoàn cảnh ta bây giờ khó khăn hơn của ngươi nhiều, nhưng ta đâu có nghĩ đến chuyện tìm cái chết? Vừa đến Trường An đã bị chuyện tình cảm làm phân tán, sau này xông trận chiến thì làm sao đối phó được? Rốt cuộc Thượng Tú Phương đã nói gì với ngươi?”
Khấu Trọng thở dài: “Tại ta không tốt, mỗi lần gặp nàng đều không kềm chế được ái mộ nên mới dẫn đến cảnh vừa yêu vừa hận hôm nay! Ta đang đau khổ vô cùng, vừa cảm thấy có lỗi với nàng, càng có lỗi với Ngọc Trí và Sở Sở.”
Bạt Phong Hàn nhăn mặt: “Ôi, bất luận là nam tử hảo hán kiên cường đến mức nào, cuối cùng đều yếu đuối trước chữ tình. Hoàn cảnh bọn ta đang khó khăn như thế, sao lại phải tự dày vò thêm nữa? Có phải Tú Phương muốn chia tay với ngươi?”
Khấu Trọng lắc đầu: “Ngược lại nàng đã nghĩ ra một cách, muốn ta toàn tâm toàn ý cùng nàng một đêm triền miên, để tất cả tình yêu và đau khổ của ta và nàng có kết thúc tốt đẹp!”
Bạt Phong Hàn trợn mắt: “Cái gì?”
Khấu Trọng khổ não: “Đề nghị của nàng càng khiến ta thêm khó xử. Nói thẳng ra, được gần gũi với một vưu vật trên đời như Tú Phương là điều bất kỳ nam nhân nào cũng mong ước. Nhưng nàng chịu hy sinh như vậy, làm sao ta có thể cam lòng? Sau này lại biết ăn nói thế nào với Ngọc Trí?”
Bạt Phong Hàn chau mày: “Ngươi không nói với Tống tiểu thư thì đối với cô ta chuyện này coi như chưa từng xảy ra, sao lại phải băn khoăn chuyện ấy?”
Khấu Trọng cười nhăn nhó: “Vấn đề là ta không thể vượt qua được bản thân, không thể đạt được mục đích rồi quất ngựa truy phong với một cô gái hiền lành thiện lương như vậy. Ôi, nãi nãi của nàng mà trách mắng thì huynh bảo ta phải làm gì đây?”
Bạt Phong Hàn hừ nhạt: “Đây không phải là chuyện đáng phải đau khổ, nam nhân tam thê tứ thiếp chẳng phải là được hưởng trọn phúc làm người hay sao? Có phải hai người đã định ngày tốt rồi không?”
Khấu Trọng lắc đầu: “Nàng nói sẽ cho ta biết sau!”
Đúng lúc đó, Vương Huyền Thứ bước đến trước mặt hai gã, thi lễ với Bạt Phong Hàn rồi quay sang Khấu Trọng: “Thục Ni xin gặp Thiếu soái!”
o0o
Từ Tử Lăng kéo sụp mũ xuống tận mắt, rời Hưng Khánh Cung hòa vào dòng người đông đúc trên đường.
Hưng Khánh Cung liền kề chợ Đông, người ngựa qua lại như mắc cửi, không khí vô cùng náo nhiệt. Từ Tử Lăng hiểu sự kiện Khấu Trọng đến Trường An đã đem đến cho dân chúng nơi đây niềm hy vọng hòa bình thống nhất. Nhìn dòng ngươi ồn ào náo nhiệt, gã chợt nghĩ đến Sư Phi Huyên và Thạch Thanh Tuyền.
Cả hai nữ nhân tuyệt sắc ấy đều đang tá túc tại Ngọc Hạc am, gã nên đi gặp ai trước mới phải?
Nếu cứ khơi khơi tìm đến, rất có thể hai người sẽ gặp gã cùng một lúc, chẳng phải là khó xử lắm hay sao?
Từ Tử Lăng không biết tại sao mình có thể nghĩ ra một ý tưởng cổ quái như vậy, nhưng rõ ràng chuyện đó rất có thể xảy ra, không khỏi có chút lo lắng mơ hồ.
Trong lòng gã chợt phát sinh điềm báo.
Từ Tử Lăng vụt tỉnh dậy từ trong giấc mộng, đột nhiên cảm giác mình đã rơi vào một vòng vây nào đó. Gã hiểu ý nghĩ về hai nữ nhân đã khiến tâm thần phân tán, rời khỏi cảnh giới „tỉnh trung nguyệt”, bằng không gã đã phải phát hiện thấy mình bị bám đuôi rồi.
Năm hán tử, theo bề ngoài hẳn là người Đột Khuyết, xông tới Từ Tử Lăng từ các ngả trước sau và bên phải, nháy mắt đã chiếm giữ các vị trí tấn công đắc địa nhất. Đáng sợ là bọn chúng hành động tuyệt đối im lìm, không hề kinh động đến khách bộ hành. Khoảng trống duy nhất đối với Từ Tử Lăng bây giờ là con đường cái quan đang nườm nượp ngựa xe qua lại, chỉ cần gã kịp thời lạng người hòa vào đám đông là có thể hoá giải được thế hợp vây của đối phương.
Đúng lúc đó, một cỗ xe ngựa bám sát mép đường lao nhanh tới, một luồng sang bạc từ cửa sổ xe lóe lên như tia chớp hướng đến vai trái Từ Tử Lăng, sự phối hợp với năm thích khách cả về góc độ và thời gian đều chuẩn xác đến khôn lường.
Võ công đạt đến trình độ như Từ Tử Lăng, dù ám khí từ khoảng cách gần như vậy vẫn có thể tránh được, nhưng như vậy khách bộ hành hẳn sẽ có người phải chịu tai ương, gã làm sao có thể nhẫn tâm như vậy!
Năm tên Đột Quyết bắt đầu tăng tốc, nhằm Từ Tử Lăng xông tới.
Gã xa phu ghìm mạnh dây cương khiến con tuấn mã chồm lên hí vang, cỗ xe dừng phắt lại chặn ngang lối thoát duy nhất của gã, đồng thời tạo thành một uy hiếp khác nguy hiểm khôn lường.
Từ Tử Lăng nhanh như chớp vung tay trái, kẹp luồng sáng trắng giữa ngón cái và ngón trỏ. Cảm giác tê buốt theo mạch máu lan ra, nguyên lai đó là một cây kim dài chừng hai thốn.
Trường Sinh khí vốn bách độc bất khả hại, thế mà gã vẫn ngất ngây mất một thoáng, có thể thấy chất độc trên cây kim bá đạo đến mức nào! Kẻ trong xe có thể phóng kim chuẩn xác đến như vậy, dù là đã mượn lực lao tới của cỗ xe, song chỉ nói riêng khả năng nắm bắt thời điểm cũng chứng tó là cao thủ hàng đầu rồi.
Một suy đoán vụt loé trong đầu Từ Tử Lăng.
Kẻ mà gã nghĩ đến không ai khác ngoài Hương Ngọc Sơn, bởi tình cảnh trước mắt như diễn lại lần gặp thích sát trên đường phố Long Tuyền hôm nào. Chỉ có người am hiểu Từ Tử Lăng như Hương Ngọc Sơn mới sắp đặt được một cạm bẫy tinh vi như thế, quyết dồn gã vào thế bị hợp vây không thể thoát thân. Bọn chúng biết rõ Từ Tử Lăng sẽ nhận được tin về Thạch Thanh Tuyền từ chỗ Thượng Tú Phương, tất sẽ vội vã đến thăm nàng, do đó đã bày sẵn trận thế chờ đợi quyết dồn gã vào tử địa. Một khi Từ Tử Lăng vừa đến Trường An đã bị hại, chuyện kết minh giữa Khấu Trọng và Lý Uyên sẽ lập tức đổ bể, quả là hết sức thâm độc.
Năm tên thích khách đồng thời áp sát, khoảng cách tới Từ Từ Lăng chỉ còn chừng năm bước, mười cây chuỷ thủ nhọn hoắt tẩm độc xanh lè nhằm thẳng tới Từ Tử Lăng. Giữa đám đông người, chiến thuật ấy quả thật vô cùng lợi hại. Nếu gã bật lên cao tránh đòn cận chiến, cả mười mũi dao sẽ đồng loạt phóng ra, lúc đó dẫu là thần tiên cũng khó lòng tránh khỏi.
Từ tốc độ và khí thế tấn công, trong khoảnh khắc Từ Tử Lăng đã hiểu rõ đẳng cấp của địch thủ. Cả năm tên này công lực đồng đều, phối hợp nhịp nhàng kín kẽ, cộng thêm ý chí quyết chiến đến cùng, muốn thu phục bọn này, gã ắt phải bỏ ra khá nhiều công sức, huống hồ còn thêm kẻ đầu sỏ đang ẩn nấp trên xe. Tên này cao minh đến mức Từ Tử Lăng vẫn không sao phát giác nổi tung tích, chỉ một điểm đó cũng đủ biết hắn ta tuyệt đối cùng đẳng cấp với gã.
Trường Sinh khí phát ra bao bọc toàn thân, tâm thần Từ Tử Lăng nhanh chóng chìm vào vào cảnh giới „tỉnh trung nguyệt” tinh minh như trăng sáng, rốt cuộc đã nắm bắt được vị trí và động tĩnh của kẻ địch trong xe.
Sức công phạt của độc tố biến mất, tay trái trở lại linh hoạt, chiếc kim giờ đây lại trở thành vũ khí lợi hại, bay khỏi tay Từ Tử Lăng, theo hình xoáy ốc lao tới kẻ đang ngồi trong xe.
Gã đã hoàn toàn nắm được vị trí của địch nhân, mũi kim sẽ cắm sâu người hắn ta đến mức xuyên qua cả bên kia, đồng thời Từ Tử Lăng cũng xông thẳng về phía cỗ xe ngựa.
Về mưu lược, Từ Tử Lăng không bằng Khấu Trọng, nhưng đối phó tình huống thích sát này trí tuệ của gã vẫn có thừa.
Trong lằn ranh giữa sự sống và cái chết, gã hoàn toàn minh bạch cách thoát thân duy nhất phải là như thế. Kẻ thù chân chính là đại cao thủ đang ngồi trong xe kia, năm tên thích khách thực ra chỉ có nhiệm vụ làm vướng chân tay gã.
Kế sách của Hương Ngọc Sơn đúng là không có chỗ nào sơ hở, chỉ không ngờ Từ Tử Lăng lại không sợ bất cứ độc tố nào. Kẻ trong xe vì thế có ý chờ gã bị độc chất công phạt mà không tức thời ra tay, đó chính là yêu tố then chốt Từ Tử Lăng có thể lợi dụng.
Tiếng gió vut vút, người đánh xe chợt giơ cao roi ngựa đánh về phía mặt Từ Tử Lăng. Năm tên Đột Quyết cũng kịp thời ra tay, mười cây chuỷ thủ cùng lúc vụt ra nhằm vào sau lưng gã.
Khách bộ hành lúc này mới bắt đầu bỏ chạy, tình hình phút chốc trở nên vô cùng hỗn loạn.
“Tinh!”.
Mũi kim tẩm độc bị chặn lại trước cửa xe, một cây trường mâu từ cửa rèm thò ra, đâm nhanh về tiểu phúc Từ Tử Lăng.
Sáu bảy cây chủy thủ tưởng chừng sắp sửa trúng đích, vấp phải bức tường Trường Sinh khí bèn khựng lại giữa hư không, lả tả rơi xuống đất. Từ Tử Lăng vung tay trái gạt đầu roi ngựa, tay phải nhanh như cắt giữ đầu mũi mâu rồi mượn lực bật mình vọt lên, tạt sang bên đường, an toàn rơi xuống cạnh đám đông đang rối rít lẩn tránh.
Thân pháp gã vẫn ung dung như chưa hề có gì xẩy ra, chỉ loáng lên một lần rồi mất hút.

tiki

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau